Chương 131: Mary Sue Bị Chế Tạo (Hạ)
Ba ngày sau khi công chúa Mary Sue rời đi, Nguyễn tiểu thư mới từ từ tỉnh lại.
Lúc này đã có thể xác định, kể từ khi tôi gặp Nguyễn tiểu thư, người nói chuyện với tôi luôn là Tô Lê Tư, còn Nguyễn tiểu thư thật sự thì đây là lần đầu tiếp xúc.
Không biết vị này có phải cũng là một kẻ lụy tình hàng đầu hay không.
…Khả năng rất lớn.
Tôi mở Trí Não lên, không khỏi đưa tay day day thái dương.
Trên Trí Não, hiển thị những tin tức mới nhất liên quan đến ba người nhà Nguyễn tiểu thư.
Năm đó người gây tai nạn rồi bỏ chạy vốn là Bạch tiểu thư, là Nguyễn tiểu thư đã thay Bạch tiểu thư ngồi tù ba năm.
Trước khi Nguyễn tiểu thư ra đầu thú, Phó tổng từng tìm gặp cô ta, không biết đã nói những gì.
Mong là không phải những lời kiểu như: “Cô thay cô ấy nhận tội, sau khi ra tù tôi sẽ cưới cô” đấy chứ.
Nếu Nguyễn tiểu thư thật sự là một kẻ lụy tình không thể cứu vãn, tôi cũng lười biếng chẳng muốn bảo trợ lý soạn thảo hợp đồng lao động nữa, thà rằng trực tiếp trả cô ta lại cho Phó tổng thì hơn.
Phó tổng vì muốn đòi người, đã chặn ở công ty tôi suốt ba ngày. Nếu không phải tôi chỉ cần vẫy tay là có thể thu mua công ty của hắn ta, thì không biết chừng hắn ta đã làm ra những chuyện như uy hiếp dụ dỗ, vi phạm pháp luật gì rồi.
Hắn ta không gây hại gì cho tôi, nhưng thật sự làm ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố. Mỗi ngày trên đường đến công ty, còn chưa thấy cổng công ty đâu thì đã thấy cái mặt chướng mắt của hắn ta rồi. Mỗi lúc như vậy, tôi đều rất muốn bảo đội vệ sinh của công ty lúc dọn rác thì quét luôn cả hắn ta ra ngoài cùng.
Tôi tắt Trí Não rồi đứng dậy, trợ lý hỏi: “Tổng tài, có cần soạn thảo hợp đồng lao động không?”
“Không vội, gặp mặt rồi nói sau.”
Trợ lý đáp vâng, rồi đẩy cửa phòng bệnh ra cho tôi.
Những ngày qua, cơ thể của Nguyễn tiểu thư đã được Trợ lý số 2 chăm sóc rất tốt. Môn Thái Cực Quyền học được trước đó khiến cơ thể cô ta có thêm chút cơ bắp, trông khỏe khoắn hơn nhiều. Lúc ngồi trên giường bệnh, cô ta không còn vẻ mong manh dễ vỡ như lúc mới gặp nữa.
Như vậy rất tốt.
Trước đây gầy đến mức đó, Phó tổng có thể dễ dàng dùng một tay giữ chặt cả hai cổ tay cô ta, ép cô ta làm những chuyện không thích.
Nghe thấy tiếng động, Nguyễn tiểu thư quay đầu lại.
Đôi mắt cô ta rất sáng, nhìn rất kiên cường.
“Cảm ơn ngài.”
Cô ta đứng dậy, dứt khoát cúi gập người một cái thật sâu trước mặt tôi.
Tốc độ của cô ta cực nhanh, nếu không phải vì giữ ý tứ, tôi không hề nghi ngờ rằng, cô ta sẽ lộn một vòng xuống giường rồi quỳ một gối xuống đất.
Tôi không nói những lời khách sáo như không cần cảm ơn, dù sao tôi cũng vẫn còn định khảo sát cô ta.
Tôi hỏi thẳng: “Cô nhớ được bao nhiêu chuyện? Và định làm gì?”
“Giết hắn ta!”
Cô ta buột miệng nói ra, rồi lại lập tức im bặt. Tôi và cô ta nhìn nhau, trợ lý khéo léo nhắc nhở: “Nguyễn tiểu thư, giết người là phạm pháp.”
Nguyễn tiểu thư lắp bắp giải thích: “Tôi biết, ừm, ý của tôi là, ừm… phế hắn ta đi.”
Cô ta khẽ thở ra một hơi, nói một tiếng xin lỗi.
“Chuyện trong khoảng thời gian này, thực ra tôi không có ấn tượng gì. Mãi đến cuối cùng, lúc công chúa rời đi đã cho tôi xem lại ký ức của khoảng thời gian đó. Tôi nghĩ cô ấy cũng muốn động viên tôi, bảo tôi đừng ôm hy vọng vào hắn ta nữa.”
Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng, lúc này vẻ mặt mới có vài phần ung dung của đại tiểu thư nhà họ Nguyễn năm nào: “Tôi rất cảm kích tiểu công chúa, nhưng thực ra cô ấy đã lo xa rồi. Ngay từ khi biết hắn ta là hung thủ hại chết bố mẹ tôi, tôi đã không còn yêu hắn ta nữa.”
“Tôi chỉ muốn giết hắn ta mà thôi.”
Trong ánh mắt cô ta lộ ra vẻ tức giận và sát khí nặng nề: “Chuyện tôi hối hận nhất trong đời, chính là năm đó đã cứu hắn ta!”
“Hắn ta hại bố mẹ cô, cô có bằng chứng không?”
Cô ta nhắm mắt lại: “Không có, hắn ta chỉ… lúc sỉ nhục tôi, đã nói một lần.”
“Hắn ta rất cẩn thận. Tôi đề nghị hủy hôn với hắn ta, hắn ta không đồng ý, đối ngoại thì lấy danh nghĩa là ‘vị hôn thê quá đau lòng, cả ngày đóng cửa không ra ngoài’ để giam lỏng tôi ở nhà. Còn ở nhà, hắn ta chỉ cho tôi mặc một chiếc áo khoác không có túi, không thể tiếp xúc với bên ngoài, không lấy được bút ghi âm, cũng không có chỗ nào để giấu.”
“Cả căn biệt thự đều là camera, tôi không có chỗ trốn, đành phải giả vờ như vừa yêu vừa hận hắn ta, cầu yêu mà không được. Hắn ta là đồ đê tiện, năm đó lúc tôi thích hắn ta, hắn ta luôn cảm thấy tôi đang bố thí cho hắn ta, coi thường hắn ta. Đến khi tôi không còn yêu hắn ta nữa, hắn ta lại cho rằng tình yêu giả vờ của tôi là thật lòng.”
“Hắn ta nói muốn trói buộc tôi cả đời, để tôi nhìn hắn ta vui vẻ với những người phụ nữ khác, để tôi đau khổ.”
“Thật nực cười.”
“Tôi chỉ mong hắn ta tránh xa tôi thật xa, hắn ta muốn lên giường với mấy người phụ nữ cũng được, hắn ta chạm vào tôi, tôi càng cảm thấy ghê tởm hơn.”
Tôi hỏi: “Vậy tại sao cô lại bằng lòng đi tù thay cho Bạch tiểu thư?”
Vẻ mặt cô ta lộ rõ sự căm hận: “Bởi vì hắn ta dùng bố mẹ tôi để uy hiếp tôi.”
“Bố mẹ tôi bị đâm thành người thực vật, nằm trong bệnh viện. Hắn ta nói, nếu tôi không thay cô ả ngồi tù, hắn ta sẽ đuổi bố mẹ tôi ra khỏi bệnh viện.”
“Nhưng sau khi tôi ra tù lại phát hiện, thì ra từ một năm trước, bố mẹ tôi đã qua đời rồi, tôi đến cả cái nhìn cuối cùng cũng không được thấy.”
“Là do Bạch Duyệt làm.”
“Phó Chí Thâm và Bạch Duyệt suốt ngày đi cùng nhau, cả tập đoàn nhà họ Phó đều ngầm thừa nhận cô ta là bà chủ nhà họ Phó. Cho nên khi cô ta đến bệnh viện nhà họ Phó, giả vờ không biết hai người thực vật trong phòng bệnh đó là bố mẹ tôi, rồi ‘tốt bụng’ đề nghị, không cần thiết phải để bố mẹ tôi tiếp tục điều trị, cứ chữa tiếp chỉ tốn tiền vô ích. Lúc đó, bệnh viện tưởng rằng đó là ý của Phó Chí Thâm nên đã ngừng điều trị cho bố mẹ tôi.”
“Sau này tôi chất vấn Phó Chí Thâm, hắn ta chỉ bực bội nói, hắn ta sẽ cưới tôi, xem như bồi thường.”
Cô ta bi thương cười thảm một tiếng: “Ai cần loại bồi thường này chứ?!”
“Hắn ta khiến tôi thật ghê tởm!”
Lần này để bình ổn cảm xúc, cô ta phải mất một lúc lâu mới ngẩng đầu lên lại, vẻ mặt vô cùng châm biếm.
“Thực ra đứa con trong bụng tôi, ban đầu tôi đã muốn bỏ đi rồi, vì tôi không thể đảm bảo mình sẽ là một người mẹ tốt.”
“Có lẽ tôi sẽ yêu nó, nhưng cũng có lẽ, tôi sẽ hận nó.”
“Cho nên ngay từ đầu, tôi đã không định giữ lại.”
Khóe môi cô ta cong lên: “Nhưng không biết Phó Chí Thâm lên cơn thần kinh gì, nói rằng con của hắn ta, không phải muốn bỏ là bỏ được, cả đời này tôi cũng đừng hòng cắt đứt quan hệ được với hắn ta. Hắn ta cho người canh chừng tôi suốt ngày, cuối cùng, tôi bất đắc dĩ phải sinh nó ra.”
“Dù sao đứa nhỏ cũng vô tội, một khi đã làm mẹ, tôi không thể không quan tâm đến nó. Nhưng điều này dường như đã khiến Phó Chí Thâm hiểu lầm điều gì đó.”
“Lúc hắn ta bắt tôi nhận tội thay, hắn ta nói, nếu tôi không đi, hắn ta sẽ không quan tâm đến đứa bé.”
“Kết quả là, khi tôi trở về, mới phát hiện kể cả tôi có đi ngồi tù, hắn ta cũng chẳng quan tâm gì đến con cả.”
“Hắn ta vứt con cho bảo mẫu, mà bảo mẫu lại do Bạch Duyệt tìm đến, suốt ngày ngược đãi thằng bé, đến ba tuổi mới biết nói.”
“Hơn nữa, trong ba năm đó, không biết Bạch Duyệt đã làm gì, khiến Phó Chí Thâm tin rằng, đứa bé không phải con của hắn ta.”
“Cho nên sau khi đứa bé chết vì sai lầm của Bạch Duyệt, vẻ mặt hắn ta cũng chỉ chán ghét nói rằng, ‘Một đứa con hoang, chết thì chết thôi’.”
“Rõ ràng ban đầu chính hắn ta là người nhất quyết đòi giữ lại đứa bé này.”
Trong mắt cô ta dường như có ánh sáng lấp lánh, giống như nước mắt.
Nhìn phản ứng của cô ta, tôi hỏi câu cuối cùng: “Phó tổng đang tìm cô, mỗi ngày đều chặn ở dưới công ty của tôi, cô có muốn gặp hắn ta không?”
“Hắn ta bảo tôi nói với cô rằng, hắn ta hối hận rồi.”
“Hắn bị Bạch Duyệt che mắt thôi. Hắn ta đã biết người cứu hắn ta năm đó là cô, không phải Bạch Duyệt.”
“Bạch Duyệt năm đó nói mình bị bệnh nặng, bất đắc dĩ phải ra nước ngoài, là giả.”
Năm đó Bạch Duyệt lấy cớ bệnh nặng ra nước ngoài, thực chất chỉ là cái cớ với Phó tổng. Thực tế cô ta khỏe re, chỉ là không muốn dính vào mớ hỗn độn của nhà họ Phó mà thôi.
Mà năm đó, nhà họ Phó sở dĩ khốn đốn như vậy, nhà họ Bạch cũng góp một phần công sức, âm mưu cắn một miếng thịt béo bở của nhà họ Phó, chia một phần chén canh.
Nhà họ Phó giúp đỡ nhà họ Bạch, lại giúp ra một lũ bạch nhãn lang. Bọn họ đã nếm được mùi vị giàu sang, liền muốn đạp lên xác nhà họ Phó để leo lên xem phong cảnh ở nơi cao hơn, chứ không phải làm một kẻ phụ thuộc, chỉ có thể ngước nhìn nhà họ Phó.
Vào lúc Phó tổng bận đến bù đầu, nhà họ Bạch lại ngấm ngầm tuồn tin tức ra ngoài, còn Bạch tiểu thư thì đang ở nước ngoài qua lại mặn nồng với một tay phú thương.
Nếu không có nhà họ Nguyễn ra tay, nhà họ Phó đã sớm tiêu đời rồi.
Ai mà ngờ được, dưới sự giúp đỡ của nhà họ Nguyễn, nhà họ Phó lại vực dậy được, nhà họ Bạch và Bạch tiểu thư cảm thấy vô cùng may mắn, vì lúc đó đã không trực tiếp trở mặt.
Như vậy, sau khi nhà họ Phó hùng mạnh trở lại, bọn họ vẫn có thể bám vào đùi nhà họ Phó, còn Bạch Duyệt sau khi bị phú thương đá cũng có thể ung dung trở về nước, làm ánh trăng sáng trong lòng Phó tổng.
Phó tổng là kẻ thù dai nhất, ngay cả ơn cứu mạng của Nguyễn tiểu thư trong lúc khốn khó, cũng bị hắn ta coi là sự bố thí mà sinh lòng căm hận.
Huống hồ gì là nhà họ Bạch và Bạch Duyệt.
Nhà họ Bạch là một đám bất tài trèo cao, sống bám vào nhà họ Phó, nên Phó tổng chẳng tốn mấy sức đã hạ gục được nhà họ Bạch.
Thực ra năm đó, kể cả nhà họ Nguyễn không ra tay, thì một khi nhà họ Phó sụp đổ, nhà họ Bạch cũng sẽ bị các gia tộc khác nuốt chửng theo. Mọi người nể trọng nhà họ Bạch chẳng qua là vì nể mặt nhà họ Phó, tiếc là nhà họ Bạch lại không nhìn ra điều đó, còn vọng tưởng tự tay hủy đi chỗ dựa của chính mình.
Giờ đây, khi người nhà họ Bạch chạy vạy khắp nơi cầu cứu, lại phát hiện không một ai ra tay, bọn họ mới hiểu ra điều này.
Tiếc là đã quá muộn.
Đối mặt với những lời cầu xin và xin lỗi của nhà họ Bạch, Phó tổng không chút nương tay, đổ hết nguyên nhân hắn ta ra tay với nhà họ Bạch lên đầu Bạch tiểu thư, rồi đuổi tất cả mọi người ra khỏi cửa.
Nhà họ Bạch là một đám chuyên gia trút giận, có thể tưởng tượng được, Bạch tiểu thư đã mất hết giá trị lợi dụng, sẽ bị người nhà đâm sau lưng như thế nào.
Bạch tiểu thư biến mất một thời gian, sau này, thấy cô ta xuất hiện trên tin tức pháp luật.
Cô ta đã làm ra những chuyện như mạo nhận công lao, đại nạn đến thì một mình bay đi, điều đó đã định sẵn cô ta là một kẻ ích kỷ.
Cô ta không chịu được khổ, càng không thể chịu đựng được việc người nhà vì tiền mà bán cô ta cho một lão già hơn cô ta ba mươi tuổi, một kẻ biến thái nổi tiếng trong giới.
Đặc biệt là bà vợ của lão biến thái này, ra tay với những tình nhân bên ngoài của ông ta vô cùng tàn nhẫn.
Mặt cô ta bị rạch nát, hai chân cũng bị đánh gãy, trên người vô số vết thương, thậm chí còn thối rữa bốc mùi.
Mà lão biến thái kia ra tay quá ác, sau này cô ta không thể làm mẹ được nữa.
Cô ta bị vứt trả về nhà họ Bạch, người nhà họ Bạch lại chê bai cô ta vô dụng.
Đêm đó, nhà họ Bạch bùng lên một trận hỏa hoạn lớn, không một ai sống sót.
Trong quá trình điều tra sau đó, gia đình lão biến thái kia cũng đã phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Phó tổng dùng chuyện này để kể công.
【Anh đã để Bạch Duyệt và nhà họ Bạch phải chịu trừng phạt rồi. Anh biết mình đã sai rất nhiều, bây giờ nhà họ Nguyễn không còn nữa, anh nguyện dùng cả phần đời còn lại để bù đắp.
Anh đã biết con là con của chúng ta rồi, em trong sạch, sau này chúng ta sẽ có con nữa, em thích trẻ con, anh có thể cho em rất nhiều đứa con.
Cho anh một cơ hội để chăm sóc em nhé!】
Lúc tôi thuật lại những lời của Phó tổng cho cô ta nghe, cô ta gần như cười đến chảy cả nước mắt.
“Không lẽ Phó Chí Thâm cho rằng như vậy là xong rồi sao?”
“Tôi hận Bạch Duyệt, nhưng tôi còn hận hắn ta hơn!”
“Nói trắng ra, những việc làm của Bạch Duyệt, đều là do hắn ta ngầm cho phép. Nếu hắn ta chịu tin tôi, Bạch Duyệt căn bản không thể làm tổn thương tôi được!”
“Hắn ta dựa vào đâu mà nghĩ mọi chuyện kết thúc như vậy? Dựa vào đâu mà ung dung đứng ngoài cuộc trong chuyện này?”
“Sinh con? Hắn ta cũng to gan thật!”
“Nếu hắn ta thật sự cảm thấy áy náy, vậy thì đi chết đi! Dùng mạng hắn ta để trả lại ba mạng người của gia đình tôi!”
Tôi hỏi: “Vậy bây giờ cô muốn làm thế nào?”
“Nhà họ Phó thế lực lớn, hắn ta không thể giam cầm cô phi pháp, nhưng với tầm ảnh hưởng của hắn ta, đủ để khiến cô không thể sống nổi ở bên ngoài, giống như những gì hắn ta đã từng làm.”
“Bây giờ tôi có thể bảo vệ cô, nhưng không thể bảo vệ cô cả đời.”
Cô ta khẽ mím môi, ánh mắt kiên định: “Tổng tài, tôi có thể vào làm ở quý công ty không?”
“Ngài có thể phỏng vấn tôi thoải mái, những năm nay, tôi chưa bao giờ từ bỏ những gì mình đã học.”
Một lựa chọn thông minh.
“Không cần phỏng vấn, cô cứ đến thẳng công ty chi nhánh này, bắt đầu từ vị trí trưởng phòng, mọi đãi ngộ đều giống như nhân viên của tôi.”
“Đây là một công ty mới, chuyên về trang sức cao cấp. Nếu nghiệp vụ của cô xuất sắc, sẽ thăng tiến rất nhanh.”
“Trang sức cao cấp…”
Cô ta lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên.
Ngành kinh doanh chính của nhà họ Phó, chính là ngành trang sức.
Tôi mỉm cười: “Đúng vậy, tin rằng cô nhất định có thể chiếm lĩnh thị trường một cách tốt đẹp, cho đến khi đá văng nhà họ Phó ra khỏi cuộc chơi, đúng không?”
“Đương nhiên!”
Tôi đưa tay, nhận lấy bản hợp đồng lao động mà trợ lý vừa soạn xong, rồi đưa cho Nguyễn Đường: “Nhưng động tác của cô phải nhanh lên một chút, nhanh chóng thăng chức lên vị trí tổng tài, nhanh chóng trưởng thành đến mức có thể đối đầu được với nhà họ Phó.”
“Thời gian dành cho cô, không còn nhiều đâu.”
Bởi vì cuộc điều tra nhắm vào nhà họ Phó, càng lúc càng tra ra nhiều thứ, e rằng không bao lâu nữa, Phó tổng sẽ phải vào tù thôi.
…………
Ba tháng sau.
Công ty chi nhánh nơi Nguyễn Đường làm việc đã thay thế nhà họ Phó, trở thành doanh nghiệp đứng đầu ngành trang sức.
Chiều hôm đó, Phó Chí Thâm vào tù.
Đúng là một cuộc chạy đua với thời gian vô cùng gay cấn và thỏa mãn.
Hết chương 131.
