Chương 132: Tổng Tài Bá Đạo và Trợ Lý Xinh Đẹp (Thượng)
Sau khi ký hợp đồng với Nguyễn tiểu thư xong, tôi không về nhà ngay mà quyết định đi dạo trên con đường nhỏ.
Thời gian đã là cuối thu, thế nhưng hoa cỏ trong phạm vi mười dặm đều đua nhau nở rộ chỉ vì một nụ cười của công chúa Mary Sue, khắp nơi đều tràn ngập hơi thở của một mùa xuân căng tràn sức sống. Con đường mòn hai bên, hoa đào đang vào độ nở rộ nhất, những cánh hoa phơn phớt hồng theo gió rơi xuống, tựa như một giấc mộng huyền ảo giữa trời cuối thu.
Thế này thì cũng chẳng trách được vì sao người của thế giới Mary Sue lại bất lực trước ô nhiễm công nghiệp. Có công chúa Mary Sue ở đó, chỉ cần cô vui vẻ thì hoa cỏ xung quanh sẽ tranh nhau sinh trưởng vì cô, những ô nhiễm nhỏ nhặt còn chưa kịp bị người ta phát hiện đã bị nụ cười của cô thanh tẩy mất rồi. Sự bảo bọc quá mức trái lại đã khiến mọi người chẳng biết phải làm sao khi ô nhiễm công nghiệp thực sự xảy ra.
—— Đúng vậy, thế giới mà Mary Sue đang ở đã được xác định là bị ô nhiễm công nghiệp.
Thế giới của cô đã bị biến thành một nơi chứa tạm thời cho các loại rác thải, nước thải và khí thải công nghiệp. Những thứ chất thải chưa qua xử lý này bị tuồn thẳng vào thế giới của cô, thảo nào môi trường thế giới lại sụp đổ nhanh đến thế, thảo nào hết lứa sơ sinh này đến lứa sơ sinh khác bị dị dạng cứ nối đuôi nhau ra đời.
Sau khi biết được chuyện này, cô gần như tức giận đến phát điên.
Mary Sue của thời kỳ đỉnh cao lúc này chẳng còn bận tâm gì đến lễ nghi tao nhã của một nàng công chúa nữa, cô dùng cách đơn giản và thô bạo nhất, tống hết đống rác thải trong thế giới của mình vào lại lỗ sâu, rồi nhân lúc chúng đang trào ngược ra, cô tung một quyền đấm nát cái lỗ sâu đó.
Cô dùng một quyền này để nói cho những kẻ kia biết rằng, cô đã trở về.
Cô đã dùng năng lượng tích lũy bao năm qua để ổn định lại thế giới của mình, ngăn chặn nó tiếp tục sụp đổ. Điều duy nhất đáng mừng là, vì hệ thống muốn cô có thể không ngừng tạo ra lợi nhuận cho chúng, nên sẽ không hủy diệt hoàn toàn thế giới của cô, mà thỉnh thoảng sẽ truyền một ít năng lượng sang để đảm bảo thế giới đó còn tồn tại. Suy cho cùng thì, chúng cũng không thể chắc chắn rằng sau khi một tiểu thế giới bị hủy diệt, Mary Sue với tư cách là trụ cột của thế giới đó có bị ảnh hưởng hay không. Nếu vì thế mà mất đi một công cụ hữu dụng, thế thì đúng là được không bù nổi mất.
Lòng tham của chúng, vào lúc này lại trở thành bàn đạp để Mary Sue lật ngược tình thế trong tuyệt vọng.
Sau khi ổn định thế giới, Mary Sue bắt tay vào giải quyết vấn đề môi trường. Những thiết bị thanh lọc mà cô mang về rất hữu dụng, vì vậy cô còn đặc biệt quay lại đây nhập thêm một lô hàng nữa, đồng thời mang đến vô số kỳ hoa dị thảo để trao đổi.
Vốn dĩ các thiết bị thanh lọc của thế giới này không có hiệu quả tốt đến thế, sở dĩ có thể phát triển đến mức hiệu quả tức thì như hiện tại, phần lớn là nhờ vào cửa hàng hệ thống của Thẩm Tri Chi. Cửa hàng đó sau khi bị tách khỏi con Gấu AI, tuy không thể tiếp tục nhận điểm tích lũy thông qua việc công lược tôi, nhưng vẫn có thể dùng số điểm còn lại từ trước để đổi lấy các vật phẩm quan trọng, mà máy lọc không khí chính là một trong số đó. Về sau, viện nghiên cứu lại dựa trên nguyên lý của máy lọc không khí để chế tạo ra máy lọc nước, hiệu quả cũng vô cùng xuất sắc.
Sau khi Khương Thanh Xu quan sát các loại kỳ hoa dị thảo mà Mary Sue mang đến, đã phát hiện ra một loại thảo dược tên là “Nguyệt Quang”, có thể thêm vào thuốc bổ não, giúp tăng cường đáng kể công dụng của nó, thậm chí còn có thể củng cố cả thần hồn.
“Từ xưa đến nay, đan dược giúp tăng tu vi, cường thân kiện thể thì rất phổ biến, nhưng đan dược củng cố thần hồn lại cực kỳ hiếm có, thậm chí còn bị xem là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Không ngờ vật này lại có công dụng kỳ diệu đến vậy.”
Khương Thanh Xu vừa nói vừa điền đơn đăng ký, ký tên mình rồng bay phượng múa xong, hai mắt liền sáng rực, mang “Nguyệt Quang” đi bế quan.
Còn về phía Mary Sue, cô ấy có viết trong thư rằng, cô cảm nhận được khi tốc độ thanh lọc tăng nhanh, tốc độ trưởng thành của thế giới cũng đang nhanh hơn. Có lẽ ngày mà cô hoàn toàn khôi phục lại môi trường trong thế giới của mình, cũng chính là ngày thế giới Mary Sue chính thức bước vào giai đoạn trưởng thành. Sau khi trưởng thành, thế giới sẽ phản hồi lại cho cô, sức mạnh của cô sẽ tăng lên gấp bội, và khi đó, cũng là ngày cô đồ sát lên tận tổng bộ của hệ thống.
【Hy vọng đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau xông lên!】
Nghĩ đến lời mời ở cuối thư của cô, tôi bất giác mỉm cười.
Đó là điều tất nhiên.
Tập đoàn của tôi đã vươn lên vị trí số một toàn cầu. Tôi vốn tưởng rằng hướng chinh phạt tiếp theo sẽ là vũ trụ, không ngờ lại tạm thời mọc ra thêm nhiều thế giới khác.
Tuyệt vời.
Bản đồ thương mại của tôi, cuối cùng rồi sẽ mở rộng đến tất cả các thế giới. Đến lúc đó, trong vạn ngàn thế giới, sẽ không ai là không biết đến Tập đoàn Hoàn Tinh của tôi.
“Tổng tài.”
Bất chợt nghe thấy giọng của Trợ Lý, tôi nghiêng đầu nhìn về phía anh ta. Anh ta vẫn như mọi khi, lặng lẽ đi ở phía sau bên phải tôi.
“Sao vậy?”
Tôi khựng lại một chút, để anh ta đi ngang hàng với mình.
“Tôi cảm thấy, tốc độ phản hồi thông tin đang ngày một nhanh hơn.”
Trợ Lý đột nhiên nói một câu không đầu không cuối, nhưng tôi lại hiểu.
“Bọn chúng” mà anh ta nhắc đến, chính là những Công Lược Giả.
Từ việc rất nhiều Công Lược Giả cầm theo tài liệu của mấy thế giới trước đến để công lược tôi, tôi đã biết rằng giữa các thế giới có độ trễ thông tin, hoặc là tốc độ dòng thời gian khác nhau. Chính vì có độ trễ thông tin, nên mới có nhiều phương pháp công lược của những kẻ đó trật lất như vậy. Cũng chính vì có độ trễ thông tin, nên dù đã tổn thất bao nhiêu người ở thế giới này, vẫn không một ai phát hiện ra có điều bất thường.
Thế nhưng, mấy lứa Công Lược Giả gần đây, theo thứ tự từ trước đến sau là:
Ba hoa khôi và ba nam thần.
Nữ hoàng Phượng Ngạo Thiên.
Công chúa Mary Sue.
Nữ chính truyện ngược.
Ba hoa khôi và ba nam thần là bị hãm hại, ép phải kéo vào thế giới này. Bọn họ vốn là ba cặp tình nhân, hoàn toàn không biết gì về nhiệm vụ công lược. Nữ hoàng Phượng Ngạo Thiên thì trong lúc kết trận xuyên không đã bị ngoại lực can thiệp, đưa đến thế giới này. Công chúa Mary Sue vốn dĩ nên đi nghỉ mát, nhưng lại mất liên lạc với hệ thống và lạc vào đây.
Ba nhóm người này, về bản chất, không phải là Công Lược Giả, mà là người xuyên không. Là những người xuyên không bị can thiệp một cách có chủ đích để vào thế giới này. Điểm chung của bọn họ là: mạnh mẽ, khó đối phó, bất tuân, có sức phá hoại cực lớn đối với thế giới này, và dù mang theo nhiệm vụ công lược nhưng lại không hiểu rõ bản chất của nó.
Ngay sau ba người bọn họ chính là nữ chính truyện ngược Tô Lê Tư. So với ba nhóm người cực kỳ dễ gây bất ổn xã hội trước đó, Tô Lê Tư lại mềm mỏng và vô hại. Nếu không bị sức mạnh nguyên bản của Mary Sue kích thích dẫn đến rối loạn ký ức, cô ta sẽ là Công Lược Giả ngoan ngoãn nhất.
Cô ta sẽ yêu tôi đến tận xương tủy, nghe lời tôi răm rắp, đồng ý với mọi yêu cầu vô lý của tôi, và sau mỗi lần tôi làm tổn thương cô ta, cô ta đều sẽ chọn tha thứ.
Cô ta sẽ vứt bỏ hết mọi tôn nghiêm để yêu tôi.
Yêu tôi chính là ý nghĩa tồn tại duy nhất của cô ta.
“Anh nói không sai.”
Tôi và Trợ Lý sóng vai bước đi. Trên con đường vắng lặng không một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng đế giày va chạm với mặt đất, khe khẽ và trong trẻo.
“Xem ra, tổng bộ hệ thống muốn tôi chấp nhận nữ chính truyện ngược.”
Nó cho tôi thấy sự ngỗ ngược của ba người trước, dụ dỗ họ gây ra tai họa cho thế giới này; rồi lại cho tôi thấy sự dịu dàng ngoan ngoãn của nữ chính truyện ngược, để cô ta dâng hiến mọi thứ cho tôi. Nó ác độc đặt những người phụ nữ lên bàn cân, so sánh và phán xét họ như những món hàng, rồi ra vẻ tốt bụng, chọn ra cho tôi một “kiểu” phù hợp nhất.
Nó là một tên thương nhân gian xảo.
Tôi là một khách hàng dễ bị che mắt.
Còn những Công Lược Giả là hàng hóa trên kệ.
Ba nhóm người đầu tiên là “hàng lỗi”, “không nghe lời”. Nữ chính truyện ngược là hàng thượng phẩm “biết vâng lời”. Nữ chính truyện ngược được trói buộc với hệ thống cướp đoạt năng lượng, nếu tôi thật sự động lòng với cô ta, năng lượng của thế giới này sẽ không ngừng chảy về phía hệ thống.
“Vâng. Đáng tiếc là bọn chúng lại không ngờ rằng, ngài lại chẳng hề động lòng.”
Trợ Lý nhìn tôi, hai bên hoa anh đào nở rộ, những đóa hoa trắng hồng từng cụm từng cụm bao bọc lấy anh ta.
…Hình như màu hồng phấn cũng khá hợp với anh ta.
“Nếu ngài áp dụng biện pháp cưỡng chế, dùng hệ thống định vị không gian để ép công chúa Mary Sue rời đi, thì Tô Lê Tư cũng sẽ không gặp được công chúa Mary Sue, và công chúa Mary Sue càng không thể khôi phục lại ký ức ban đầu.”
Anh ta không hề nhận ra, cứ chậm rãi nói, giọng điệu bình thản mà rõ ràng, hệt như mỗi lần tuyên đọc quyết định của tôi, chỉ khác là ở cuối câu lại mang theo một chút ý cười.
“Có lẽ hệ thống cũng không bao giờ ngờ được rằng, ngài lại giữ công chúa Mary Sue, một người xuyên không có thực lực đủ để giáng đòn hủy diệt lên thế giới này ở lại đây, thậm chí còn ký cả hợp đồng lao động.”
“Bộ máy quản lý đằng sau hệ thống đã mục ruỗng hết rồi, chỉ biết bo bo giữ lấy cái cũ, không hề có lấy một ý niệm khai phá hay mạo hiểm nào.”
“Một người xuyên không mạnh mẽ và dễ tiếp cận như Mary Sue, sao tôi có thể dễ dàng để cô ấy rời đi được chứ.”
“Vâng, Tổng tài lợi hại.”
Bước chân tôi chợt khựng lại một chút.
“Chậc, cái giọng điệu này của anh, cứ như đang dỗ con nít vậy.”
“Sao có thể chứ, thưa Tổng tài, ngài đã nghĩ nhiều rồi.”
Anh ta mỉm cười, đôi mắt lấp lánh, vẫn như ngày nào.
Tiếng bước chân của anh ta dần hòa cùng nhịp với tôi, trên con đường vắng vẻ, tiếng bước chân khẽ khàng ấy như thể chỉ còn của một người.
“Tôi sẽ không động lòng với Công Lược Giả.”
Những kẻ âm mưu cướp đoạt năng lượng của thế giới này, chắc chắn sẽ có đi mà không có về.
“Vâng, tôi biết.” Anh ta dừng lại một chút, rồi mới gọi tôi, “Tổng tài.”
“Lần trước ngài có nói, người mà ngài thích, nên là một cây Mộc Miên.”
Cơn gió nhẹ nhàng đưa giọng nói của Trợ Lý đến bên tai, tôi đột nhiên nhớ lại ngày hôm đó, bầu trời xanh biếc, tiết thu nhuộm vàng lá cây, ánh nắng xuyên qua những kẽ lá loang lổ rải xuống hành lang, Trợ Lý đứng ngay trong vạt nắng ấy. Một vệt nắng vàng óng đậu trên vai anh ta, chiếu rọi mảng áo sơ mi trắng đến mức gần như chói mắt.
Giống hệt như lần đầu gặp gỡ.
Anh ta đã hỏi tôi, “Ngài không thích kiểu tình cảm này sao?”
Nỗi băn khoăn lúc đó, cùng với giọng nói của anh ta bây giờ, đan xen hòa quyện vào nhau.
“…Phải.”
Tôi không phân biệt được mình đang trả lời câu hỏi của lúc đó, hay đang đáp lại lời nói của hiện tại. Chỉ nghe thấy giọng mình có chút khàn đi.
Có gì đó không đúng lắm.
“…Cây Mộc Miên mà tôi nói, là chỉ một bài thơ.”
Tôi muốn chuyển hướng sự chú ý, nhưng lại bị anh ta nhẹ nhàng ngắt lời.
“Tôi biết.” Anh ta ngập ngừng, giọng nói khe khẽ, “Tôi phải là một cây Mộc Miên ở bên cạnh em, đứng cùng em trong hình hài một cái cây.”
Anh ta không dùng ngữ điệu và cách ngắt nghỉ của một người đang ngâm thơ, mà như đang đơn thuần kể chuyện, lại tựa như một lời hứa với ai đó.
Giọng nói cũng khác hẳn ngày thường.
Không giống một cái giếng cổ tĩnh lặng, mà tựa như dòng nước ngầm đang cuộn sóng.
Giống hệt như anh ta, luôn lặng lẽ đi theo bên cạnh tôi, truyền đạt thông báo của tôi, đáp lại mệnh lệnh của tôi, trông thì tưởng như đơn giản dễ đoán, nhưng thực chất lại ẩn giấu rất nhiều bí mật.
“Tổng tài, tôi nói có đúng không?”
Anh ta mỉm cười nhìn tôi, khuỷu tay vẫn đang vắt chiếc áo khoác vest của tôi.
Tôi dời mắt mình đi, “Ừm.”
“Anh nói đúng.”
Cảm giác khác lạ trong lòng tôi ngày một mãnh liệt, tôi cảm thấy mình nên làm gì đó, thế là tôi hỏi anh ta, “Anh biết ngâm thơ không?”
“Biết một chút.”
“Ngâm lại một lần đi.”
Tôi biết yêu cầu của mình thật đột ngột và vô lý, nhưng chỉ có cách này, nghe anh ta dùng đúng giọng điệu ngâm thơ để đọc lại bài thơ này, mới có thể xóa đi cái âm điệu trong câu nói vừa rồi của anh ta.
May mà, anh ta không cảm thấy có gì khác thường, chỉ mỉm cười gật đầu, “Vâng, thưa Tổng tài.”
Tôi day day mi tâm, định bụng bảo anh ta bỏ qua để đọc ngay câu đó, thì bỗng thấy mi tâm hơi ngứa, lúc này mới nhận ra, gió lại nổi lên rồi.
Gió lay động ngọn cây, cuốn theo những cánh hoa anh đào trắng hồng bay tới.
Giữa cơn mưa hoa anh đào ấy, anh ta cất tiếng, giọng nói trong trẻo.
“Nếu tôi yêu em…”
Bước chân tôi chợt khựng lại.
Ngẩng mắt nhìn lên, những đóa anh đào phơn phớt hồng cưỡi gió bay về phía chúng tôi. Gió thu cuốn theo những cánh hoa, sắc hồng trắng phủ kín đất trời, tựa như một cơn bão mang tên tự lừa mình dối người.
Giọng anh ta vẫn tiếp tục.
“…Không, những thứ đó vẫn chưa đủ.
Tôi phải là một cây Mộc Miên ở bên cạnh em,
đứng cùng em trong hình hài một cái cây.
Rễ, bám chặt vào trong lòng đất,
Lá, chạm vào nhau giữa tầng mây…”
Con đường nhỏ này thật dài, dường như không có điểm cuối.
Tôi bước đi giữa đất trời rực rỡ những cánh hoa màu hồng phấn, chỉ có giọng nói của anh ta theo sát bên mình, cho đến khi bài thơ gần kết thúc, cơn gió bất chợt nổi lên cuối cùng cũng dần lặng đi. Giữa những cánh hoa đang rơi lả tả, anh ta ngâm lên câu cuối cùng——
“…Yêu,
Không chỉ yêu hình hài vĩ đại của em,
Mà còn yêu vị trí kiên định của em,
Yêu cả mảnh đất dưới chân em.”
Anh ta dừng bước, nhìn tôi, nụ cười chuẩn mực như thường lệ, dường như bài thơ chứa đựng vô vàn cảm xúc vừa rồi không phải do anh ta ngâm lên.
“Xong rồi, thưa Tổng tài.”
Theo giọng nói của anh ta, tôi nhìn sang.
Chẳng biết từ lúc nào, hàng cây anh đào hai bên đã biến thành hàng cây Mộc Miên. Những đóa hoa đỏ rực to bản, trĩu nặng trên cành, tựa như những ngọn lửa đang cháy, điểm xuyết trên vai anh ta.
“Được.”
“…Về công ty thôi.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Anh ta trả lại áo khoác cho tôi, rồi đi ra xa một bên để liên lạc với tài xế.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài, xòe tay ra.
Con cổ trùng màu đỏ đang nằm yên trong lòng bàn tay tôi.
…Kỳ lạ thật.
Rõ ràng cổ trùng đã được lấy ra rồi mà.
Hết chương 132.
