Chương 130: Trái Dưa Cuối Cùng Lại Là Chính Mình

 

Chương 130: Trái Dưa Cuối Cùng Lại Là Chính Mình

 

Ninh Lạc giả ngu giả ngơ dưới ánh mắt trách cứ của Lộ Đình Châu: “Người chân dài đẹp trai ấy hả? Ai vậy?”

Cậu quay đầu nhìn trái nhìn phải một vòng, còn cố tình nghển cổ nhìn ra sau, “Người ban nãy ấy hả? Đi rồi mà.”

Lộ Đình Châu khẽ “chậc” một tiếng.

Gương mặt anh mang theo vẻ bất mãn, nhếch mép hỏi: “Còn muốn nhìn nữa phải không, sao mắt em không mọc luôn lên người cậu ta đi?”

Ninh Lạc cố nén cười, lắc đầu nguầy nguậy, nhịn một lúc rồi không nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng: “Phụt.”

Lộ Đình Châu khoanh tay dựa vào khung cửa, nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt vô cùng bất mãn.

Ninh Lạc chịu hết nổi, vừa cười run cả người vừa dang tay ôm chầm lấy Lộ Đình Châu, cằm tựa lên ngực anh, đưa tay phe phẩy trước mũi anh: “Lạ nhỉ, hôm nay ăn sủi cảo hả? Sao mùi giấm chua nồng thế?”

“Bộ em mới biết lần đầu à?” Lộ Đình Châu tay vẫn khoanh trước ngực, không hề có ý định ôm lại, hơi cúi đầu nhìn cậu, “Em ra ngoài nói chuyện gì với cậu ta?”

Đúng là núi không đến với tôi thì tôi đến với núi. Ninh Lạc rất tự giác kéo tay Lộ Đình Châu ra cho bằng được, ép anh ôm mình, còn cật lực dụi dụi đầu vào lòng anh như cún con, kéo dài giọng phàn nàn: “Còn nói gì được nữa, chỉ bảo anh ta chú ý an toàn thôi. Bọn họ đóng phim chiến tranh mà, không phải sẽ có cảnh cháy nổ sao? Cũng nguy hiểm lắm chứ.”

Lộ Đình Châu gật đầu: “Xin thay mặt bạn anh cảm ơn sự quan tâm của em.”

Đúng là bậc thầy cà khịa mà.

“Anh đủ rồi nha, đừng có mượn gió bẻ măng,” Ninh Lạc lấy chân đá nhẹ anh một cái, giơ một ngón trỏ lên, “Một cái hôn, xí xóa.”

Lộ Đình Châu thở dài: “Là anh trong lòng em chỉ đáng giá bèo bọt thế này, hay là người bạn chân dài đẹp trai của anh không đáng để em tăng giá thêm?”

Ninh Lạc nghiến răng, lại giơ thêm một ngón tay nữa: “Hai cái. Anh đừng có mà được voi đòi tiên nha.”

Giây tiếp theo, Lộ Đình Châu chỉ chỉ vào môi mình: “Hôn chỗ này.”

Ánh mắt Ninh Lạc né tránh vài lần, nhưng dưới sự thúc giục âm thầm lặng lẽ của Lộ Đình Châu, cậu vẫn cắn răng ôm cổ kéo đầu anh xuống rồi hôn lên.

Hôn xong, cậu vùi mặt vào hõm cổ Lộ Đình Châu, giả chết rất thành thục, chỉ để lộ ra đôi tai và cả cái cổ đỏ ửng.

Đúng kiểu mạnh miệng nhưng dễ xấu hổ.

Lộ Đình Châu cong cong khóe môi, nở nụ cười.

[Đậu má, hai người đúng là giỏi thật đấy.]

[Lộ rõ bản chất rồi nhé Lộ Đình Châu! Đúng là cháy nhà mới ra mặt chuột. Biết ngay là anh không có ý tốt mà.]

[Tôi đúng là đồ ngốc mà? Ban nãy tôi còn tưởng bọn họ sắp cãi nhau thật chứ.]

[Được rồi được rồi, mặc cả giá thành thạo thế này, chắc ngày thường cũng hay chơi trò này lắm nhỉ]

[Cái cặp đôi đáng ghét này, chúng tôi chỉ là một phần trong vở kịch của hai người thôi đúng không?]

[Nếu Lâm Ngạn Y nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ tức giận đến mức cắt đứt quan hệ với anh Lộ ngay lập tức quá.]

Hướng Tư Kỳ nhìn Hướng Bặc Ngôn sắc mặt âm trầm bước vào, khó hiểu hỏi: “Em làm sao vậy?”

Hướng Bặc Ngôn uất ức: “Em đi ngang qua, bị người ta đá cho hai phát.”

Hướng Tư Kỳ: ?

Anh ta lại hỏi: “Không phải bảo em đi gọi hai người kia vào ăn cơm sao? Người đâu rồi?”

Hướng Bặc Ngôn lập tức bị chạm vào chỗ nhạy cảm, nhảy dựng lên hét lớn: “Bọn họ còn cần ăn cơm nữa à? Nhìn nhau hai cái, ngửi ngửi mùi của nhau là đủ no rồi!”

Ninh Lạc vừa vào cửa đã nghe thấy câu này, trong lòng cực kỳ khó chịu, cảm nhận sâu sắc thế nào là tình yêu của con trai như núi lở: “Hướng Bặc Ngôn, nếu cậu không biết nói lời hay ý đẹp, thì ông đây cũng biết chút võ vẽ đấy nhé.”

Hướng Bặc Ngôn lườm cậu và Lộ Đình Châu mỗi người một cái.

“Mau vào ăn cơm đi.”

“Bữa cơm này của chúng ta cũng có thể coi như là được bố thí, mọi người ăn tạm vậy.”

Dù sao thì ông chủ cũng vào tù rồi mà.

Ninh Lạc ngồi xuống xem thử, đầu tiên là nhìn vào bát cháo loãng trước mặt mình: “Đây mà gọi là cháo à? Nước trong veo thế này, tôi xắn quần nhảy vào chắc cũng chẳng vớt được mấy hạt gạo.”

Sau đó cậu lại nhìn thấy đĩa cải thìa: “Xem kìa, đã bảo phải quan tâm đến người già neo đơn mà lị, mấy cái lá non trẻ măng không biết đi làm thêm ở đâu hết rồi. Bận rộn nhỉ, bận rộn chút cũng tốt.”

Quay sang lại phát hiện món thịt ba chỉ hầm cải trắng miếng to vừa được bê lên: “Con heo này chắc béo lắm, chỗ mỡ này mà đan lại chắc mặc đi Bắc Cực chống rét cũng được luôn. Lớp mỡ cách nhiệt tốt lắm, biết nói sao bây giờ.”

Nhìn một lượt các món trên bàn, chẳng có món nào coi được. Ninh Lạc cũng thấy hơi khó động đũa.

Cậu nói một câu là cả bàn lại run lên một cái, như thể bị điều khiển bằng giọng nói vậy. Câu cuối cùng vừa dứt, Tào Cẩn Lưu đã cười nghiêng ngả, nói không thành câu.

Ninh Lạc vốn đang bực mình vì mấy miếng thịt mỡ vuông vức, liếc cậu ta một cái, hỏi: “Cười gì?”

Tào Cẩn Lưu lau nước mắt nơi khóe mắt: “Anh Tiểu Lạc, anh mà không đi diễn tấu hài, thật sự là tổn thất lớn cho giới hài kịch đó.”

“Cậu đùa cái gì thế,” Ninh Lạc cực lực phản đối, “Tôi mà đi diễn tấu hài thì chẳng phải lãng phí khuôn mặt này sao? Trời không sinh Ninh Lạc, giới bình hoa vạn cổ như đêm dài.”

Suýt chút nữa thì Chu Kiệu sặc ngụm cháo vừa mới húp vào miệng.

Tào Cẩn Lưu lặng lẽ giơ ngón cái với Ninh Lạc.

Cuộc sống đúng là rất có hy vọng, ngày nào cũng được nghe chương trình tấu hài mới.

Đinh Thiệu Ý nghe bọn họ nói chuyện, vào tai trái lại ra tai phải.

Người ngu ngốc thì vẫn đang nghe chuyện cười, người thông minh thì đã gắp hết rau cải ngon lành rồi.

Hướng Bặc Ngôn lập tức phát hiện ra: “Em gái, em không được làm thế!”

Đũa của hai người lập tức lao vào một trận chiến, như thể cuộc chiến tranh giành Trung Nguyên, quyết tranh cho bằng được đĩa cải thìa.

Chẳng mấy chốc, cuộc đối đầu giữa hai người đã biến thành thế chân vạc tam quốc, rồi đến tứ bề thọ địch, ngũ Hồ loạn Hoa, cuối cùng là lục lục đại thuận.

Chu Kiệu nhìn cô bé, rồi lại nhìn Ninh Lạc, cười cười: “Em gái hoạt bát hơn nhiều rồi nhỉ.”

“Ừm ừm.” Ninh Lạc tranh thủ ngẩng đầu lên khỏi bát, qua loa đáp lại một tiếng cho có lệ, rồi lại lao vào gắp cải thìa non, phương châm là hễ ló mặt ra là bị xử đẹp, chiến sự vô cùng ác liệt.

Ăn xong một bữa cơm, Ninh Lạc mệt đến mức nằm vật ra ghế sofa, để Lộ Đình Châu xoa bóp cổ tay cho mình.

 

Lộ Đình Châu ngồi bên cạnh, nắm lấy cổ tay cậu, cau mày hỏi: “Cổ tay em làm sao vậy? Đau à?”

Ninh Lạc thành thật trả lời: “Gắp đồ ăn mệt quá, có hơi mỏi.”

Lộ Đình Châu lập tức buông tay cậu ra.

Đúng là lo lắng thừa thãi mà.

Ngay sau đó, anh bị Ninh Lạc bổ nhào tới, đu lên người, tay làm động tác cứa cổ anh, hung dữ hỏi: “Anh có ý gì?”

Thuận theo lực của Ninh Lạc, Lộ Đình Châu thuận thế ngã ra sau, nửa nằm nửa ngồi trên sofa, đưa tay gãi cằm cậu, cười nói: “Vẻ mặt xem vợ nhà mình làm trò hề thôi.”

Ninh Lạc khựng lại, không được tự nhiên lẩm bẩm: “Không được nói bậy, ai là vợ nhà anh…” Chữ cuối cùng cậu nói rất nhỏ, phải chú ý nghe kỹ lắm mới nghe được tiếng.

“Vậy sao,” Lộ Đình Châu nhướng mày, nhéo má cậu, “Thế ai vừa gặp mặt đã gọi anh là chồng ơi chồng hỡi thế?”

“Aaaa, em có thể giải thích! Em còn trẻ, mê trai một chút thì đã sao…… hả?” Ninh Lạc hét đến nửa chừng thì phản ứng lại, cậu ngồi thẳng dậy, nghi ngờ nhìn anh, “Anh nói lần đầu gặp mặt em đã gọi anh là gì?”

Tay Lộ Đình Châu đang nhéo má cậu chợt khựng lại, anh nhắm mắt thầm mắng mình ngu ngốc, sau đó cười nói: “Em không gọi à? Vậy chắc là có người uống say rồi gọi anh như thế, không phải là em từng nghĩ như vậy sao?”

“Em nói anh đừng có tự luyến quá nha!” Ninh Lạc sống chết gì cũng không thừa nhận.

【 Sao tên này đoán chuẩn thế nhỉ? Đáng ghét, tuyệt đối không thể để anh ấy biết lần đầu gặp mặt mình đã nghĩ gì, nếu không thì mình thà lấy sợi que cay thắt cổ chết còn hơn. 】

Cậu phải thề sống thề chết bảo vệ hình tượng e thẹn, dè dặt tốt đẹp của mình trong lần gặp mặt đầu tiên.

Nhưng mà… Ninh Lạc cứ thấy có gì đó là lạ, nhưng lại không nói được là lạ ở đâu. Chỉ là, ở bên cạnh Lộ Đình Châu lâu, cậu mơ hồ cảm thấy anh không được tự nhiên, không nhịn được mà quan sát anh thêm một hồi lâu nữa.

Lộ Đình Châu buông tay đang nhéo má cậu ra, chuyển chủ đề: “Đúng rồi, sao chiều nay đột nhiên em lại đi tiễn Lâm Ngạn Y vậy?”

Ninh Lạc nói: “Đã bảo là nhắc anh ta chú ý an toàn rồi mà. Nhưng cứ cảm thấy tên đó không để lời em nói vào lòng… À phải rồi, anh có quen người trong đoàn phim của bọn họ không? Nhất là tổ đạo cụ và đạo diễn ấy, nhắc nhở bọn họ một chút, thời tiết hanh khô, cẩn thận xảy ra sự cố.”

 

Lộ Đình Châu gật đầu: “Được, anh sẽ nói với đạo diễn của bọn họ.”

Thực tế thì anh không chỉ đã nói, mà còn liên hệ công ty an ninh, chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, đảm bảo có thể kiểm tra chính xác trước khi tai nạn xảy ra. Mãi đến hôm sau Ninh Lạc mới biết chuyện này từ miệng khách hàng, cảm giác kỳ lạ đó lại ập đến.

Tối qua Lộ Đình Châu chẳng hỏi gì đã gật đầu, vì một câu nói không đầu không đuôi của cậu mà làm lớn chuyện như vậy, nhìn kiểu gì cũng không giống tính cách thường ngày của bạn trai cậu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cho dù có chiều theo ý cậu mà đùa giỡn, cũng không đến mức cái gì cũng không hỏi chứ?

Ninh Lạc vừa định suy nghĩ sâu xa hơn thì ông chủ quán đã cắt ngang: “Hôm nay làm việc cho tốt vào, tuy dạo này không có lương phát cho mọi người, nhưng đây chỉ là khó khăn tạm thời của cửa tiệm, đợi ông chủ ra ngoài rồi, mọi người xem như đã có tình có nghĩa cùng ông chủ đồng cam cộng khổ, chắc chắn ông chủ sẽ không bạc đãi mọi người đâu, lúc đó muốn phúc lợi gì cứ việc đề xuất, hiểu chưa?”

Dòng suy nghĩ của Ninh Lạc liền bị chuyển hướng, cậu giật giật khóe miệng.

 

【 Mấy ngày nay tuy rằng cháo trắng không no bụng, nhưng chúng ta có gì nào? Chúng ta có bánh vẽ của ông chủ đấy! Tự mình thêm chút cá vào nữa, chẳng phải là mỹ vị nhân đôi, còn hơn cả Subway nữa sao? 】

Đinh Thiệu Ý cũng cảm thấy y như vậy.

Thật thần kỳ, cái cảm giác chỉ dùng đến tai nghe thôi mà dạ dày lại được lấp đầy này, thật sự là khiến cho người ta sung sướng.

Ông chủ tiệm thấy không ai hưởng ứng mình thì lặp lại lần nữa: “Nghe hiểu chưa?”

Ninh Lạc mỉm cười, giơ tay làm dấu OK: “Nghe hiểu rồi.”

Nhưng thực chất động tác tay này là: búng cho ông một cái để ông tỉnh ra.

Sự thật chứng minh, lúc con người làm việc thì đầu óc không hoạt động, Ninh Lạc quay đầu liền quẳng chuyện vừa mới nghĩ ra manh mối qua sau đầu. Dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, bên Lâm Ngạn Y đã có Lộ Đình Châu sắp xếp, vẫn tốt hơn là cậu tự lo lắng vớ vẩn.

Mà bản thân Lâm Ngạn Y thì lại vô cùng khó chịu.

Sau mấy tiếng đồng hồ được vệ sĩ chăm sóc tận tình, lúc nào cũng kè kè bên cạnh, cuối cùng anh ta cũng phát điên, gọi điện thoại cho Lộ Đình Châu rồi xả một tràng: “Rốt cuộc thì cậu đang làm cái quái gì thế! Tôi sắp phát điên rồi có biết không? Cậu có biết bây giờ tôi đến quyền đi vệ sinh một mình cũng không có không? Tôi đi vệ sinh thôi mà cũng bị ba tên vệ sĩ của cậu đứng kè kè vây xem, tôi là khu du lịch 5A à??”

Lúc người ta đang đi nặng thì rất yếu đuối có biết không hả? Lâm Ngạn Y hoàn toàn sụp đổ.

Lộ Đình Châu đang đeo tai nghe Bluetooth, vừa tiếp tục đánh bóng chiếc nhẫn định tặng cho người yêu, vừa thản nhiên nói: “Cậu đúng là không để lời Tiểu Lạc nói vào tai nhỉ?”

Lâm Ngạn Y lập tức nắm được trọng điểm: “Nói vậy là cậu cũng nghe được? Trời đất ơi! Tôi còn tưởng mình bị thứ gì đó nhập vào người, hôm qua vừa mua mấy lá bùa ở chỗ đạo trưởng về đốt lấy tro pha nước uống rồi.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Cái gì?” Lâm Ngạn Y ngẩn ra một lúc mới, theo không kịp chủ đề nhảy vọt của Lộ Đình Châu.

“Mấy lá bùa đó, bao nhiêu tiền?”

“Hai trăm ngàn một lá.”

Lâm Ngạn Y vừa nói xong, liền nghe rõ tiếng “Chậc” từ đầu dây bên kia: “Đến lúc đó tốt nhất là cậu nên chi thêm tiền đi, tiện thể trả luôn phí an ninh cho tôi, tôi tính lãi suất thấp cho cậu một chút.”

“Cái gì với cái gì chứ?” Lâm Ngạn Y nhìn màn hình cuộc gọi đã kết thúc, hận chết mấy kẻ nói chuyện cứ lấp lửng khó hiểu này.

Vừa ngẩng đầu lên đã chạm mắt với ba gã đô con, anh ta càng hận hơn, “Rốt cuộc thì Lộ Đình Châu đã trả bao nhiêu tiền để mấy người kè kè theo cạnh tôi kiểu này?”

Tên cầm đầu đám vệ sĩ nói: “24 giờ đều phải kè kè bên cạnh, ngủ cũng phải ở cùng.”

Lâm Ngạn Y âm trầm nhìn hắn ta: “Ngủ chung giường với tôi à? Anh có tin ngày mai các báo sẽ giật tít là ‘Lâm Ngạn Y thác loạn chơi 4P lúc nửa đêm trong đoàn phim’ không?”

Vệ sĩ cầm đầu hùng hồn nói: “Là do suy nghĩ của bọn họ quá đen tối thôi! Bốn người thì chỉ có thể làm chuyện đó thôi sao? Chúng ta không thể tụ tập ăn lẩu, ăn xiên nướng à? Ông chủ yên tâm, tôi nhất định sẽ gọi mười mấy phần đồ ăn ngoài rồi mới vào phòng cậu, đến lúc đó những thứ này chính là bằng chứng trong sạch của chúng ta!”

Lâm Ngạn Y: “…”

Anh ta cũng chẳng buồn nói thêm lời nào nữa.

Lộ Đình Châu tìm đâu ra mấy người này vậy! Bộ là do bạn trai tên đó huấn luyện ra hả?

Tuy Lâm Ngạn Y không tin vào mấy chuyện vớ vẩn thấy trước tương lai này, nhưng dưới sự thao túng dẫn dắt của Ninh Lạc và Lộ Đình Châu, anh ta cũng nảy sinh một chút cảm xúc kỳ lạ, cùng đám vệ sĩ luôn đề cao cảnh giác.

Kết quả là ba ngày sau tại phim trường có cảnh cháy nổ, đạo cụ vậy mà thật sự xảy ra vấn đề, không phát nổ.

Lâm Ngạn Y đứng gần đó, theo phản xạ định đứng dậy đi qua kiểm tra, nhưng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, lại nhớ tới câu Ninh Lạc từng nói “hình như là cháy nổ”, “bị hủy dung”, động tác đứng dậy khựng lại một giây.

Giây tiếp theo, anh ta bị tên vệ sĩ đang chạy tới kéo giật về phía sau, đạo cụ nổ tung dữ dội sau lưng anh ta.

“Chuyện gì vậy?”

 

” Đừng nhúc nhích!”

 

“Mọi người không sao chứ?”

 

Hiện trường một mảnh hỗn loạn.

 

Lâm Ngạn Y bị ù tai trong giây lát, anh ta quay đầu nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, mãi một lúc sau mới hoàn hồn, mồ hôi lạnh túa ra, thấm đẫm lớp áo sau lưng, giữa trời hè mà anh ta rùng mình một cái.

Mặc dù đạo cụ đã bị giảm bớt sức công phá, nhưng nếu vừa rồi anh ta đi qua đó, ở khoảng cách gần như vậy thì thật sự sẽ bị hủy dung!

Tên vệ sĩ cầm đầu thấy mặt anh ta trắng bệch thì hỏi: “Ông chủ, cậu không sao chứ? Không bị thương ở đâu chứ?”

Lâm Ngạn Y đã hoàn hồn, ôm chầm lấy tên vệ sĩ cầm đầu, suýt chút nữa thì khóc òa lên.

Từ nay về sau anh ta sẽ không bao giờ chê bai đám người này biến thái nhìn mình đi vệ sinh nữa!

Sự cố kiểu này ở phim trường căn bản không thể giấu được, tin tức lan truyền khắp nơi, trên mạng bị đè xuống rất nhanh, nhưng mấy đoàn phim gần đó đều đã biết chuyện, thậm chí còn truyền đến tai mọi người trong tổ chương trình của Tiền Đa Đa.

Lộ Đình Châu biết tin sớm hơn bọn họ, anh nói với ông chủ cửa hàng một tiếng, bảo là mình có việc, rồi đi tìm Ninh Lạc ở quán bán đồ ăn vặt.

Kết quả đến nơi mới phát hiện, không chỉ có mình anh, Lâm Ngạn Y không biết đã đến từ lúc nào.

Lâm Ngạn Y quả thực cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, nắm chặt hai tay Ninh Lạc, “Tay trong tay nhìn nhau đẫm lệ”, anh ta nghẹn ngào cất tiếng: “Đại sư!!”

Anh ta hét lên hai chữ nghe mà tan nát cõi lòng, cứ như hiện trường hội ngộ của anh em thất lạc nhiều năm, người nghe rơi lệ, kẻ thấy đau lòng.

Ninh Lạc bị anh ta dọa cho tim đập nhanh hơn: “Anh, anh sao thế?”

Lâm Ngạn Y nói: “Đại sư, ngài đúng là Bồ Tát chuyển thế, phổ độ chúng sinh!”

“Hả?”

“Đại sư, tôi còn kiếp nạn nào nữa không, ngài nói cho tôi biết đi, cầu xin ngài!”

“Hả?”

Ninh Lạc tiếp tục ngơ ngác, nghi ngờ đầu óc anh ta có vấn đề, cậu run run muốn rút tay về.

Lại bị Lâm Ngạn Y nắm chặt hơn, chỉ sợ cậu chạy mất, lời lẽ vô cùng khẩn thiết: “Đạo lý quẻ không bao giờ nói suông, tôi hiểu, ba mươi triệu mua một tin tức, được không? Hay là ngài ra giá đi!”

 

Ninh Lạc định từ chối, nhưng lời ra đến miệng thì nuốt ực một cái trở vào, ánh mắt trở nên tha thiết chưa từng thấy.

 

Tuy rằng không biết tại sao tên này lại phát điên, nhưng có tiền thì cứ kiếm thôi!

Cậu gật đầu lia lịa, mắt không chớp lấy một cái, chuẩn bị nhận tiền: “Ba mươi triệu, được, cứ ba mươi triệu đi! Anh muốn biết tin gì? Tôi nói cho anh biết ngay.”

Lâm Ngạn Y nhìn quanh, vô cùng cảnh giác: “Ngài đừng nói ra, lỡ như bị người khác nghe thấy thì sao. Ngài cứ như lần trước, nghĩ trong lòng là được rồi, tôi nghe được.”

Trên đầu Ninh Lạc từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi: “Nghe cái gì? Nghĩ thế nào?”

Mí mắt Lộ Đình Châu giật giật điên cuồng, cố gắng cắt lời Lâm Ngạn Y: “Lâm Ngạn Y! Nếu cậu không có việc gì thì ra ngoài đi, chúng tôi còn phải ghi hình chương trình.”

“Đợi đã!” Lần này đến lượt Ninh Lạc trở tay giữ chặt Lâm Ngạn Y lại, “Tôi quên mất lúc đó mình đã nói gì, anh giúp tôi nhớ lại xem?”

Lâm Ngạn Y tưởng đây là thử thách đại sư dành cho mình, cẩn thận lựa lời: “Chính là ngài nói tôi sẽ bị tai nạn cháy nổ đến hủy dung, ừm… còn khen tôi chân dài đẹp trai, nói ngài phải uống nhiều sữa hơn, cố gắng để tôi bị phong thái của ngài mê hoặc.”

Anh ta vừa nói vừa nổi da gà khắp người, thật sự là không thể tái hiện lại một trăm phần trăm lời của Ninh Lạc được.

Hướng Bặc Ngôn và Tiền Đa Đa vừa chạy tới liền dừng bước, đứng chết trân tại chỗ.

Đinh Thiệu Ý lặng lẽ dừng công việc trong tay lại.

Lộ Đình Châu nhắm chặt mắt.

Còn Ninh Lạc…

Tim Ninh Lạc đã ngừng đập luôn rồi.

Hết chương 130.

Chú thích:

  • Ngũ hồ loạn Hoa: Tình trạng hỗn loạn, náo động do nhiều nhóm người khác nhau gây ra.

  • Lục lục đại thuận: Ý chỉ mọi việc đều thuận lợi, suôn sẻ.

 

Chương 130: Trái Dưa Cuối Cùng Lại Là Chính Mình

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên