Chương 131: Đây Chính Là Cảm Giác Sung Sướng Khi Chết Vì Xấu Hổ
Bầu không khí tại hiện trường tĩnh mịch đến rợn người, chẳng khác nào như nghĩa trang hoang vắng trong phim kinh dị.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Ninh Lạc không chớp mắt, gian nan nuốt nước bọt, sợ rằng giây tiếp theo cậu sẽ lao ra áp sát rồi pằng pằng hết cả đám.
Giọng Ninh Lạc run rẩy: “Mọi người… đều nghe thấy sao?”
Mấy người nhìn nhau, cuối cùng cũng gật đầu: “…Ừ.”
Đinh Thiệu Ý nhỏ giọng nói thêm: “Nhưng hình như chỉ có chúng ta nghe được thôi.”
Ninh Lạc chậm rãi giơ tay lên. Tất cả mọi người đều đồng loạt lùi lại một bước dài, xung quanh lập tức trống trải.
Người duy nhất không động đậy là Lộ Đình Châu, vẻ ngoài thì bình tĩnh đó, nhưng thực chất thì báo động đỏ đã bắt đầu réo inh ỏi trong lòng rồi.
[Khoan đã, chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao tôi cảm thấy Lạc Bảo lúc này giống như một loại vũ khí sinh học vậy?]
[Sao thế, rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao mọi người đều có vẻ mặt như sắp chết đến nơi vậy?]
[Mặt Ninh Lạc còn khó coi hơn cả vải liệm ngâm formalin ba ngày ba đêm rồi đem phơi nắng tẩy trắng nữa.]
Tiền Đa Đa vội vàng nháy mắt ra hiệu cho tổ quay phim nhanh chóng rời đi.
[Đợi đã, sao lại không cho chúng ta xem? Chắc chắn có vấn đề rồi??]
Trong văn phòng, Ninh Dương đang xem livestream bỗng “Bộp” một tiếng, đóng sầm máy tính lại, vẫn còn chưa hết hồn. Đối diện với ánh mắt tò mò nghi hoặc của thư ký Tiền, anh ta gượng gạo trấn tĩnh: “Phim kinh dị, tôi không xem nữa.”
Ninh Lạc giơ tay lên, ôm lấy ngực, dùng sức xoa mạnh mấy cái, môi run rẩy, mặt trắng bệch: “Mình vừa nghe thấy gì thế… Tim mình… Tim mình sao không đập nữa rồi?!”
Lâm Ngạn Y là người duy nhất ở hiện trường không hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn tốt bụng giúp đại sư di chuyển tay từ ngực phải sang ngực trái, giọng điệu ngây thơ vô tội: “Có đập mà, đập nhanh lắm ấy. Ơ, đại sư, cậu bị rối loạn nhịp tim à?”
Ninh Lạc ôm ngực, nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt hoảng hốt: “Không có đâu, tôi ổn mà, cực kỳ ổn luôn, ha ha ha ha ha, tôi không có vấn đề gì hết á. Cho dù tôi có nhảy từ trạm vũ trụ xuống đất nát bét, xong rồi bị xe cán qua cán lại chục vòng thì vẫn phủi phủi bụi đất đứng dậy, búng tay một cái cho số 6 lật thành số 9 ấy chứ.”
Mọi người rùng mình một cái.
Quá… quá bất thường rồi.
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt cầu cứu về phía Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu thận trọng lên tiếng: “Tiểu Lạc, em có thấy khó chịu ở đâu không? Hay là chúng ta xin phép về trước nhé.”
“Khó chịu á?” Ninh Lạc gật đầu, “Em đúng là có chút khó chịu.”
Sắc mặt Lộ Đình Châu biến đổi, tưởng cậu thật sự có vấn đề.
Nụ cười trên môi Ninh Lạc từ từ vụt tắt, một hơi bùng nổ: “Không chỉ là không thoải mái thôi đâu, em còn có thể đội quần lót lên đầu rồi lén lút khóc nữa đấy, nước mắt em giống như cơn mưa dầm tầm tã kéo dài suốt ba tháng ở miền Nam vậy, tuôn xối xả từ hốc mắt xuống tận lòng bàn chân, ngâm cho mấy ngón chân em sưng vù lên, đau nhức nhối phải co rúm lại trong đôi dép tổ crocs chật chội!”
“Tất cả con người thật của em đều bị nhìn thấu hết rồi phải không? Cái hình tượng chàng trai nhút nhát, hướng nội, dịu dàng mà em dày công xây dựng đã sụp đổ tan tành hết rồi, ha ha ha ha ha, sướng tê người! Thật là tuyệt vời, em thích nhất cái cảm giác bị vạch trần hết tất cả, bị lôi từ dưới cống lên phơi nắng thế này, em đã bảo rồi mà, giới S/M nhất định phải có một chỗ cho em, một tên M đỉnh cấp như em thì dạy dỗ nào mà chịu không nổi chứ?! Cuộc đời cho em khổ đau và chết vì xấu hổ, em bảo “come on, lật kèo”! Từ nay về sau em chính là trụ cột của Joker, con bài lớn nhất trong bộ bài, là linh vật của McDonald, là trùm sò của thành phố Gotham!”
Âm thanh như sóng thần của cậu có sức công phá kinh hoàng, đâm thủng màng nhĩ của tất cả mọi người, giống như tiếng kèn đám ma chói tai tiễn đưa người ta về với đất mẹ, trực tiếp đưa mọi người lên thiên đàng an hưởng cuộc sống vĩnh hằng.
Tất cả mọi người bị đều bị đứng hình, cứng đờ cả người suốt một phút đồng hồ.
Lần đầu tiên Lâm Ngạn Y chứng kiến cảnh tượng này, anh ta nuốt nước bọt ực một cái, bỗng dưng nhận ra mình đã trở thành ngòi nổ cho Thế chiến thứ ba.
Tuổi trẻ chẳng biết sợ là gì, chọc giận Ninh Lạc là lên thẳng thiên đường luôn.
Hướng Bặc Ngôn lắp bắp: “Cậu… cậu nói ra miệng hết rồi, không phải chỉ nghĩ trong lòng thôi đúng không?”
Không phải, việc này có khác gì ị đùn ở trước mặt bàn dân thiên hạ chứ?
“Đúng vậy! Tôi không chỉ nói ra, mà tôi còn muốn treo tất cả các người lên cối xay gió cho quay tít mù! Có ý kiến gì không? Câm mồm đi! Tôi nói cho các người biết, chó cùng rứt dậu, tôi đây mà nóng máu lên thì sẽ cắn người đấy!” Ninh Lạc nốc cạn một hơi hết cốc trà đá, tức đến mức mất trí, xả súng liên thanh vào mặt bọn họ, chẳng khác nào khẩu súng máy bị bị nung nóng giữa mùa đông lạnh giá.
Hướng Bặc Ngôn nuốt nước bọt ực một cái, không dám hé răng thêm một lời nào nữa.
First blood.
“Anh, cậu, còn anh nữa!” Ninh Lạc chống nạnh, chỉ tay vào từng người một, Tiền Đa Đa, Hướng Bặc Ngôn và Lâm Ngạn Y đều không ai thoát được. “Thảo nào bình thường cứ cười toe toét! Các người thì vui rồi, còn tôi thì sao? Nếu tôi là người dùng mới của Pinduoduo thì các người còn dám đối xử với tôi như vậy sao? Hừ, trả hết mấy câu thoại của tôi lại đây!”
Lộ Đình Châu định lên tiếng khuyên cậu bình tĩnh lại: “Tiểu Lạc…”
Vừa mới nói được hai chữ đã bị Ninh Lạc quay phắt lại tập trung hỏa lực để tổng tấn công: “Chỉ lo nói chuyện với bọn họ mà quên mất anh rồi đúng không? Đừng vội, bây giờ anh đi viết di chúc với em ngay, em muốn font chữ phỏng Tống_GB2312 cỡ chữ số 3, căn đều hai bên, khoảng cách dòng cố định 28 point, bản điện tử gửi email cho luật sư, bản giấy nộp cho em, deadline tối nay, sáng mai đi hỏa táng, nếu nửa đường anh đội mồ sống dậy thì bảo nhân viên nhà hỏa táng vặn lửa to lên! Nghe lời, chúng ta không sống nữa!”
“…………”
Anh Lộ cứ như thấy một con mèo lông vàng điểm xám vùng Đông Bắc đang gào lên với mình, hận không thể nhảy xổ vào cắn anh chết tươi ngay lập tức.
Double kill.
Ninh Lạc lấy một địch hai, nhưng vẫn không hề tỏ ra yếu thế. Tiền Đa Đa bị dồn vào chân tường nên đành phải lấy hết can đảm lên tiếng: “Chuyện cũ đã qua rồi thì cho qua đi, chuyện này không hay ho gì, vì nó mà gây ra nhiều rắc rối như vậy, cậu cứ coi như chuyện đó đã chết rồi đi.”
Ninh Lạc cười, để lộ hàm răng trắng bệch, chậm rãi gằn từng chữ một: “Chuyện đó đã chết rồi? Vậy thì anh cũng có thể chết theo nó đi.”
Nói xong cậu quay phắt đi tìm cái xẻng xúc đá dùng để pha đồ uống lạnh. “Xẻng của tôi đâu? Xẻng của tôi đâu rồi?”
Trong đầu Tiền Đa Đa lập tức hiện lên dòng chữ to đùng “Đối phương đã chọn một vị anh hùng và đang tìm vũ khí thích hợp”, hắn vội vàng xua tay, hoảng hốt lùi lại: “Xin lỗi, tôi sai rồi! Cái miệng tía lia của tôi sao lại có thể thốt ra những lời lạnh tanh như vậy chứ? Tôi thật sự xin lỗi cậu, tôi hối hận đến mức nửa đêm phải thức dậy tự tát mình một cái, xin cậu hãy tha thứ cho tôi!”
Ninh Lạc cười nham hiểm: “Xin lỗi gì chứ, để tôi làm cho anh một đĩa hoa quả tươi ngon ăn thử nhé.”
Tiền Đa Đa muốn khóc mà khóc không ra nước mắt, trong lòng thầm nghĩ, chẳng phải là cậu muốn dùng cái xẻng đó đập tôi bẹp dí như con tép sao?
Triple kill.
Lâm Ngạn Y và Đinh Thiệu Ý như hai con chim cút, thu mình trong một góc, không dám hé răng.
Càng nghĩ càng thấy tức, đúng lúc đến giờ tan làm ăn cơm, Ninh Lạc tức đến phùng mang trợn mắt như con cá nóc, cơm cũng chẳng buồn ăn, thay quần áo rồi về thẳng khách sạn, “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa lại.
Lộ Đình Châu đi sau, chậm chân một chút nữa là bị cánh cửa đập vào mũi rồi, may mà phản ứng nhanh nên đã kịp thời lùi lại.
“Làm sao bây giờ, hình như cậu ấy giận thật rồi?”
Hướng Bặc Ngôn và những người khác cũng bất lực, đồng loạt nhìn về phía Lộ Đình Châu, cầu cứu anh lần nữa.
Lộ Đình Châu im lặng vài giây rồi nói: “Mấy người cứ đi ăn cơm trước đi, để tôi nghĩ cách.”
Mấy người thấy vẻ mặt anh điềm nhiên, dáng vẻ tự tin như nắm chắc phần thắng, nghĩ bụng chắc là không có vấn đề gì lớn, bèn nhìn nhau: “Vậy… chúng tôi đi trước.”
Giao cho Lộ Đình Châu xử lý vẫn là yên tâm nhất.
Mà sau khi bọn họ đi rồi, thầy Lộ vốn rất điềm nhiên, tự tin nắm chắc phần thắng trong tay liền lau mặt một cái, do dự gần ba phút mới dám giơ tay lên gõ cửa: “Tiểu Lạc?”
Bên trong cửa không có động tĩnh gì. Anh lấy lại tinh thần, tiếp tục nói: “Hay là em cứ đi ăn cơm trước đã? Về rồi giận tiếp cũng được mà. Hoặc là em muốn ăn gì, anh làm cho em.”
Anh hạ giọng xuống nước nói chuyện với cậu.
Bên trong cuối cùng cũng có tiếng đáp lại: “Bây giờ anh mới biết nói những lời này, sao lúc nãy không nói? Em không thèm ăn đâu, thâm tình đến muộn còn rẻ rúng hơn cả cỏ nữa!”
Lộ Đình Châu: “…”
Ngoài cửa không còn động tĩnh nữa.
Ninh Lạc ôm chăn hậm hực ngồi trên giường, nghe thấy Lộ Đình Châu không nói gì nữa, trong đầu liền nảy ra suy nghĩ, “Chẳng lẽ mình nói nặng lời quá làm anh ấy giận bỏ đi rồi hả” và “Hừ, đồ nhỏ mọn, anh bị giận cũng đáng đời lắm”.
Vừa mới nghĩ đến đây thì vội vàng đè nén xuống, nhưng cái thứ gọi là tiếng lòng này ấy mà, càng cố đè nén thì nó càng trào ra.
Lộ Đình Châu nghe thấy Ninh Lạc ở trong phòng lẩm bẩm lầm bầm, giọng điệu vô cùng phẫn nộ.
【 Tại sao mình lại có thể bị người khác nghe được suy nghĩ chứ? Cái thứ quỷ quái gì thế này? Mình là người xuyên sách mà, không phải là nên cho mình bàn tay vàng sao, tự nhiên cho bọn họ làm gì chứ!】
【Aaaaaaaa, cứ nghĩ đến chuyện lần đầu gặp mặt đã gọi cái tên đó là chồng là mình chỉ muốn chết quách cho xong! Tại sao tên đó có thể thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra khi bị người khác gọi như vậy chứ? Quả nhiên là tên sói đội lốt cừu non mà! 】
Ninh Lạc nghĩ đến chuyện trước đây đã lỡ gọi chồng ơi chồng hỡi trong lòng bao nhiêu lần thì cũng thôi đi, bây giờ đã yêu đương rồi mà không dưng vô cớ vẫn bị ép gọi nữa thì càng tức hơn nữa, suýt chút nữa đã tự tức chết mình. Cậu vung tay vung chân đấm đá vào không khí, coi như là đấm vào mặt Lộ Đình Châu.
【Đợi đấy, về rồi mình sẽ đặt làm một cái gối ôm tỷ lệ 1:1 to bằng người thật, ngày nào cũng đấm đá cho hả dạ! 】
Sau khi đánh xong một bộ bát đoạn cẩm, Ninh Lạc muộn màng nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Đó chính là những cơn điên trước đây cậu đã bung lụa trước mặt người lạ, bây giờ tất cả đều biến thành boomerang găm thẳng vào người cậu!!!
Lại một tiếng hét chói tai vang vọng khắp khách sạn: 【Aaaaaaaa, sao mọi chuyện lại thành ra thế này?! Rốt cuộc thì trước đây mình đã nói những thứ quỷ quái gì vậy? Thà mình chết quách đi cho xong!! 】
Mọi người ở dưới lầu xếp thành một hàng dài ngay ngắn, đồng loạt ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng Ninh Lạc, người nọ nhìn người kia.
Tiền Đa Đa dè dặt hỏi: “Đây là bước vào giai đoạn tiếp theo rồi hả?”
“Chắc… chắc là vậy…?” Hướng Bặc Ngôn không chắc chắn lắm.
Đinh Thiệu Ý thở dài: “Đường phản xạ của anh Tiểu Lạc thật dài, nếu cộng lại chắc phải quấn quanh Trái Đất được năm mươi vòng ấy chứ.”
Lâm Ngạn Y muốn gật đầu nhưng lại không dám gật, vì chính anh ta mới là đầu sỏ gây tội, bây giờ anh ta cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người gấp vạn lần.
Ninh Lạc bật dậy khỏi giường, hất tung gối qua một bên, bắt đầu vắt óc nhớ lại xem lần đầu gặp Lộ Đình Châu mình đã nói những gì, ngoài việc mặt dày mày dạn hét to hai chữ chồng ơi ra thì còn nói gì nữa.
Vào lúc này trí nhớ siêu phàm của cậu lại phát huy tác dụng không cần thiết của nó, tất cả những lời cậu đã nói đều hiện lên trong đầu một cách vô cùng rõ ràng, còn tự động lồng tiếng, giọng điệu lên xuống nhịp nhàng.
Đúng chuẩn cái kiểu lầy lội đểu cáng ấy.
“Không sao đâu chồng ơi, cho dù anh bị người thân đâm sau lưng, bị bạn bè phản bội, bị cấp dưới bán đứng, nhưng anh không phải là không còn con đường nào để đi. Anh vẫn còn một con đường chết “
“Vốn dĩ tôi đang cặm cụi cày ruộng trên đồng, vừa nhìn thấy chồng là em như được tiêm máu gà, một cước đá bay con trâu tự mình cày ba mươi mẫu ruộng.”
“Trên đường từ ruộng về làng, em ngửi thấy mùi khét lẹt, đi khắp nơi cũng không tìm thấy chỗ nào bị cháy, thì ra là trái tim em đang bốc cháy vì chồng!”
Mắt Ninh Lạc tối sầm lại.
Lịch sử đen tối siêu nét, chuẩn full HD, quay trực diện 360 độ không góc chết.
Còn những chuyện về sau giữa hai người… cậu không dám nghĩ nữa!
Thật sự là quá trời quá đất luôn! Đếm không hết.
Cậu đột ngột quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, cứ như thể nơi đó không phải là lối ra, mà là mười tám tầng địa ngục: “Lộ Đình Châu! Anh chết ở đâu rồi hả?!”
Giọng nói của Lộ Đình Châu ngay lập tức vang lên từ phía sau cánh cửa: “Chết ngay cửa phòng em này.” Dừng một chút, anh lại hỏi, “Bây giờ em đã chịu nói chuyện với cái xác này của anh chưa?”
Ninh Lạc ôm mặt nức nở một tiếng: “Đời này kiếp này em không muốn nói chuyện với anh nữa!”
Cậu cứ như đã vỡ vụn thành từng mảnh chỉ trong nháy mắt, chẳng cần gió thổi, chỉ cần đi hai bước là tan thành mây khói luôn.
Buồn lòng đến tuyệt vọng, tuyệt vọng thật sự không phải là cãi nhau ầm ĩ.
Ninh Lạc giơ tay lên lau nước mắt, yếu đuối nhưng kiên cường: “Bây giờ em không muốn nhìn thấy bất cứ ai trong số các người, em muốn về nhà! Em nhớ bố mẹ và anh trai của em, hu hu hu…”
Xạo ke! Mạnh mẽ cái nỗi gì! Ai mà chẳng là cục cưng của mẹ chứ?
Lộ Đình Châu do dự một chút: “Anh… Em, em cho anh vào trong trước đã, được không?”
Chính là khoảnh khắc định mệnh này, não Ninh Lạc bỗng dưng online trở lại, trong tích tắc đã nắm bắt được điều gì đó.
Cánh cửa phòng lại “Rầm” một tiếng, mở ra trước mặt anh Lộ, suýt chút nữa lại đập vào mũi anh.
Ninh Lạc nhìn anh chằm chằm không chớp, ánh mắt dò xét không khác gì tia tia X-quang, liên tục bắn ra hàng loạt câu hỏi không cho người ta kịp thở: “Vừa nãy anh đang nghĩ gì? Anh định nói gì? Anh đừng nói với em là người nhà em cũng nghe được đấy nhé? Bọn họ? Toàn bộ?”
Lộ Đình Châu đưa tay muốn ôm lấy cậu: “Có lẽ mọi chuyện không tệ đến thế đâu…”
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Lạc lẩm bẩm: “Anh trai em?”
Lộ Đình Châu im lặng, chậm rãi thu tay về, liếc nhìn camera ở hành lang.
Đừng nói là tôi không giúp, tôi rất muốn giúp, thật lòng đấy.
Ninh Dương trước màn hình nghiến răng nghiến lợi: “Một mình cậu chết là được rồi, sao còn lôi cả tôi xuống nước vậy hả?!”
Cái tên Lộ Đình Châu đáng ghét, đã không sửa miệng gọi tôi là anh trai thì thôi đi, sao còn chơi xỏ tôi một vố nữa chứ hả?
Ninh Lạc hơi cúi đầu, mái tóc mái hơi dài che khuất đôi mắt cậu, không nhìn rõ cảm xúc trong đó.
“Tiểu Lạc?” Lộ Đình Châu nhẹ giọng gọi cậu một tiếng, nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn nên giải thích rõ ràng ngay bây giờ, “Thật ra lúc đầu anh không nói với em là vì anh không biết phải mở lời như thế nào, cũng sợ rằng chuyện vô căn cứ như vậy nói ra sẽ ảnh hưởng đến em, kéo dài đến bây giờ thì càng không biết phải mở lời với em như thế nào…”
Ninh Lạc ngắt lời anh: “Đừng ồn ào, em đang suy nghĩ.”
Lộ Đình Châu: “Hửm?”
Ninh Lạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt rất nghiêm túc và trang trọng: “Anh nói xem, nhà hỏa táng có chương trình mua hai tặng một không nhỉ?”
Lộ Đình Châu im bặt.
“Không thì giảm giá 50% cho cái bia mộ thứ hai cũng được đấy chứ.”
Lộ Đình Châu chậm rãi lùi về phía sau, trầm ngâm: “Hay là tối nay anh ngủ ở bên ngoài đi, để em bình tĩnh lại đã.”
Ninh Lạc mỉm cười, đôi mắt cong cong ngập tràn sát khí, cậu vươn tay túm chặt lấy cà vạt anh, kéo mạnh vào phòng: “Sợ gì chứ chồng ơi, vào đây nào, vào đây, chúng ta, từ, từ, nói, chuyện.”
Mấy chữ cuối cùng gần như là nặn ra từ kẽ răng.
Tay Lộ Đình Châu chống lên khung cửa, lần đầu tiên trong đời không muốn nghe Ninh Lạc gọi mình là chồng thế này.
Ninh Lạc nheo mắt: “Có vào không thì bảo?”
“…Vào.”
Nghe thấy tiếng đóng cửa long trời lở đất lại vang lên từ trên lầu, tất cả mọi người dưới lầu đồng loạt run rẩy, đưa tay lên bịt tai lại.
Cuối cùng vẫn là thầy Lộ gánh chịu tất cả.
Thầy Lộ, ngài ra đi thanh thản, chúng em sẽ không bao giờ quên đại ân đại đức của ngài!
Hết chương 131.
