Chương 132: Thời Khắc Lộ Đình Châu Chết Vì Xấu Hổ Đã Đến
Ninh Lạc túm lấy cà vạt của Lộ Đình Châu, kéo người vào phòng.
Theo dự định ban đầu của cậu là chuẩn bị vung tay ném Lộ Đình Châu lên giường, rồi từ trên cao nhìn xuống, ra vẻ bề trên, chỉ trích thậm tệ cái bản mặt đáng ghét kia.
Nhưng rõ ràng là cậu đã đánh giá quá cao sức lực của mình, đồng thời cũng đánh giá thấp chênh lệch chiều cao giữa cậu và Lộ Đình Châu, vậy nên đã dùng hết sức bình sinh đẩy anh một cái.
Nhưng không đẩy nổi.
Hai người mặt đối mặt ban mắt nhìn nhau.
Lộ Đình Châu chớp mắt một cái.
Tuy anh chẳng có ý gì đặc biệt, nhưng lại đầy vẻ chế nhạo.
Ninh Lạc hít sâu một hơi, lửa giận trong mắt bùng lên dữ dội.
【Không sao đâu~ Không sao đâu~ Không~ sao~ đâu~!!】
Nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc.
Ham muốn sống sót của Lộ Đình Châu lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, anh thuận theo lực đẩy ban nãy của Ninh Lạc lùi lại hai bước, khẽ “A” một tiếng, ngã lên giường, rồi ngẩng đầu nhìn cậu, nhíu mày: “Lạc Lạc, em nhẹ tay chút.”
Một chuỗi hành động vô cùng mượt mà, chỉ nhìn biểu cảm thôi cũng tưởng như anh vừa phải chịu đựng sức nặng của cuộc đời không thể kham nổi.
Ninh Lạc: “…”
Cậu đã chứng minh được rằng, con người ta lúc cạn lời đến cực điểm thì thật sự sẽ bật cười.
Ninh Lạc bị chọc tức đến bật cười.
“Cái giải Ảnh đế này, anh đúng là nên được nhận lấy đấy!” Cậu chống nạnh đứng đó, hung hăng trừng mắt nhìn người nào đó.
Lộ Đình Châu đổi sang tư thế nằm thoải mái hơn, thở dài thườn thượt, hoàn toàn mặc kệ, buông xuôi tất cả: “Em muốn làm gì với anh thì cứ làm đi. Chỉ cần em nguôi giận là được.”
Ninh Lạc đảo mắt, kéo anh dậy, bắt ngồi ngay ngắn, hừ hừ: “Dựa vào đâu mà chỉ mình em có lịch sử đen tối? Anh cũng phải có thì mới gọi là môn đăng hộ đối với em chứ.”
Trong lòng Lộ Đình Châu bỗng có một dự cảm không lành, anh bắt đầu thấy hối hận về lời mình vừa nói.
Mười phút sau, một đám người đang lén lút mò lại tầng hai để nghe lén thì nhận được cuộc gọi dồn dập từ quản lý. Bọn họ lấy điện thoại ra xem, ai cũng hỏi có phải tài khoản của Lộ Đình Châu bị hack rồi không.
Lâm Ngạn Y trả lời bằng một dấu “?”, quản lý của anh ta tức thì gửi tới một link Douyin: 【Mau vào xem, trễ là bị xóa đó!】
Lâm Ngạn Y bấm vào xem, phát hiện tài khoản Douyin của Lộ Đình Châu đăng ký từ lâu nhưng chưa từng động đến, ba phút trước bỗng dưng đăng liền một lúc mấy video, bao gồm nhưng không giới hạn những kiểu đang hot gần đây như, wink bắn tim bằng má, biểu cảm mèo con làm nũng, mười kiểu chụp ảnh dễ thương liên tiếp.
Động tác, biểu cảm sao y bản chính, học rất chuẩn chỉnh. Nhưng vấn đề là, đây chẳng phải là mấy thứ mà các em gái dễ thương hay quay sao?!
Cư dân mạng đều đồng loạt phát rồ, mấy trăm bình luận đầu tiên trong khu comment toàn là thả dấu chấm hỏi.
[ Xin hỏi, anh ơi, anh bị sao thế? ]
[Vãi chưỡng, anh Lộ anh đổi đường đua rồi à?]
[??? Lộ Đình Châu, nếu anh bị bắt cóc thì chớp mắt một cái đi! ]
[Nhưng mà, không thể không nói là cũng đáng yêu phết đấy chứ, hahahahaha. (cười nhạo không kiêng dè).]
[Là Ninh Lạc bày trò đúng không? Lạc Bảo, cậu đúng là làm đủ trò xấu mà!]
[Ok, là cơm chó của Lạc Bảo rải đó, tôi ăn đây! ]
[Chịu không nổi rồi ông bà ơi, tôi sắp cười chết mất thôi.]
[Hai người không phải đang cãi nhau à? Sao lại làm cái này trong phòng?]
[Không livestream nữa thì đổi sang đăng video ngắn à? Hay lắm hay lắm, hai người biết chơi thật đấy.]
Video có lượt thích cao nhất là cảnh một bàn tay trước ống kính ngoắc ngoắc, rồi xoè ra. Lộ Đình Châu tự giác chủ động kê cằm lên, sau đó nhắm mắt lại ba giây như để lấy đà, lúc mở mắt ra thì nụ cười hoàn hảo không chê vào đâu được, nhưng ánh mắt thì như đã chết lâm sàng rồi, anh mỉm cười đọc lời thoại Ninh Lạc đưa: “Bảo bối, dạo này anh đau răng quá.”
Giọng nói của Ninh Lạc vang lên: “Ồ, tại sao lại thế nhỉ?”
Vẻ mặt Lộ Đình Châu vô cùng thâm tình: “Bởi vì buổi tối anh toàn nghĩ đến em, cảm giác đó ngọt ngào quá, nên bị sâu răng mất rồi.”
Cư dân mạng xem mà tê cả da đầu.
[Lộ Đình Châu anh đang làm cái gì vậy hả? Aaaaaa!!]
[Anh ơi, giờ anh còn đáng sợ hơn cả Lạc Bảo nữa. (Rít điếu thuốc đầy tang thương)]
[Stop đừng đăng nữa! Lộ Đình Châu anh mà còn dám đăng nữa là tôi vác cái dùi đậu đi đánh người đấy!]
[Không nên mở video này lúc đang học! Nhất là lúc đang uống nước! Tôi vừa phun thẳng một ngụm nước vào mặt bạn cùng bàn luôn. (Mỉm cười vẫy tay)]
[Cho dù anh có dùng khuôn mặt này, dùng giọng nói này để nói những lời này, thì tôi cũng không thể nào chấp nhận được!!]
[Trời má, hahahahaha! Hai người không bị phì cười lúc quay video thật hả? Tôi cười muốn xỉu luôn rồi nè.]
[Đây chính là cái gọi là nhập tâm của diễn viên đó hả, hahahahahaha.]
Người khác có cười xỉu thật không thì không biết, nhưng mấy người Hướng Bặc Ngôn thì có đấy, lại còn cười trước sự chứng kiến của tất cả các camera ở hành lang, ai cũng cười như lên cơn động kinh, chân tay co giật, đầu muốn đập xuống sàn nhà.
Còn phải khổ sở cố nhịn cười để không bị hai người trong phòng nghe thấy, phải lấy tay bịt chặt miệng, thế mà vẫn vô tình phát ra mấy tiếng éc éc như heo kêu.
Cư dân mạng hỏi: [Anh ơi, hai người rốt cuộc bị sao vậy? Anh mà không giải thích rõ là em gọi điện cho bệnh viện tâm thần đấy!]
Một lát sau, Lộ Đình Châu trả lời bình luận này: […Chọc cho em ấy giận rồi, đang cố gắng dỗ cho em nguôi giận đây.]
Cái giá phải trả này cũng đắt quá rồi đấy!
Cư dân mạng đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, nhận thức sâu sắc được rằng, Ninh Lạc mà nổi giận thì đúng là chuyện cực kỳ đáng sợ.
Bởi vì cậu ấy sẽ khiến bạn chết vì xấu hổ đó!
Mấy phút trước, hot search trên Weibo vẫn là #Ninh Lạc và Lộ Đình Châu cãi nhau#, video cắt lại toàn bộ quá trình Ninh Lạc nhốt Lộ Đình Châu ở ngoài cửa rồi lại lôi vào phòng, nhưng cụ thể bọn họ nói gì thì đã bị Tiền Đa Đa lấy lý do “Thiết bị thu âm hỏng, hậu kỳ sẽ lồng tiếng sau” để tắt tiếng, chỉ có thể xem hình đoán chuyện.
Các anti-fan thi nhau bàn tán tiêu cực với những lời lẽ kinh điển: “Biết ngay mà, bọn họ yêu đương toàn là diễn thôi, ở sau lưng không biết lén lút chơi bời thế nào đâu. Diễn được lâu thế cũng khổ tâm thật.”
Kết quả mấy phút sau, hot search biến thành #Lộ Đình Châu, anh thà đi quỳ vỏ sầu riêng còn hơn#.
Cư dân mạng cai cũng cảm thấy, cãi nhau mà phải quỳ vỏ sầu riêng thì đối với Ninh Lạc đúng là hình phạt nhẹ nhất trong những cái nhẹ rồi, vì nó chỉ gây đau đớn về thể xác.
Nhưng cách của Ninh Lạc là giết chết tâm hồn luôn đó!
Không chỉ giết chết tâm hồn, mà còn kết thúc luôn cả cuộc chơi. Các anti-fan xem video mới, tay châm thuốc cũng run run.
Vụ này thì hết chửi nổi rồi, người ta đã tình nguyện chết vì xấu hổ để dỗ Ninh Lạc nguôi giận, thế này mà không phải là tình yêu đích thực thì gọi là cái gì?
[Hai người đúng là cãi nhau thật rồi!]
[Sao hai người các người đến cả cãi nhau cũng tấu hài thế hả? Hahaha!]
[Người khác cãi nhau: Chiến tranh lạnh, lời qua tiếng lại cay nghiệt. Hai người này cãi nhau: Tấu hài!]
[Khoảnh khắc đen tối nhất cuộc đời Lộ Đình Châu, những nỗi khổ anh ấy phải chịu đều là từ sau khi yêu đương mà ra.]
Lộ Đình Châu nhìn thông báo ting ting không ngừng trong điện thoại, lại ngẩng đầu nhìn Ninh Lạc rõ ràng đã hả giận, tâm trạng tốt lên nhiều, thầm nghĩ, dựa vào đâu chứ.
Không thể chỉ một mình mình gặp xui xẻo, một mình mình bị giày vò thế này được.
Anh tung ra một miếng mồi cực kỳ hấp dẫn: “Em không muốn biết những ai có thể nghe được suy nghĩ trong đầu em sao?”
Mắt Ninh Lạc lóe lên sát khí, nghiến răng ken két: “Những ai?”
Lộ Đình Châu tuôn ra một loạt những cái tên, bán đứng sạch sành sanh Tiền Đa Đa và những người khác, bán đứng xong rồi vẫn cảm thấy chưa đủ, nhìn thấy lửa giận của Ninh Lạc lại bùng lên, anh thậm chí còn bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa: “Em nghĩ xem, bọn họ đáng ghét thế nào, cấu kết với nhau lừa em dối em, có quá đáng lắm không? Anh còn biết chủ động đến xin lỗi em, còn bọn họ thì đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu?”
Chiến thuật đỉnh cao nhất là chỉ cần những lời kích động đơn giản nhất.
Nếu Hướng Bặc Ngôn và mấy người kia mà biết được, chắc chắn sẽ chửi Lộ Đình Châu không phải người, âm mưu tính toán rành rành ra mặt thế này cơ mà.
Không phải anh bảo bọn họ đi à? Sao bây giờ lại quay ra cắn ngược lại, sao lại đảo lộn trắng đen thế hả?!
Ninh Lạc vỗ vai Lộ Đình Châu, xắn tay áo lên: “Anh nói đúng! Chờ đấy, em đi xử lý từng tên một!”
【Dựa vào đâu mà chỉ có mình em chết vì xấu hổ? Tất cả cùng đi chết hết cho tôi!】
Lúc này mạch não của cậu hoàn toàn trùng khớp với Lộ Đình Châu, quả nhiên, không hổ là vợ chồng nhà người ta.
Không bùng nổ trong im lặng thì sẽ biến thái trong im lặng, Ninh Lạc đã lựa chọn vế sau.
Nhưng mấy người Hướng Bặc Ngôn thì lại hoàn toàn không biết tai họa sắp ập đến, vẫn lén la lén lút mò tới trước cửa phòng hai người, định nghe ngóng xem tình hình chiến sự thế nào, có phải đã dỗ được người kia nguôi giận rồi không.
Tiền Đa Đa buồn rầu: “Nếu như chưa hết giận thì phải làm sao đây?”
Lâm Ngạn Y dựa trên hiểu biết ít ỏi của mình mà đưa ra lời khuyên: “Vậy thì chúng ta cố gắng lấy lòng cậu ấy, làm nô lệ nhỏ để cậu ấy sai bảo trong một tháng nhé?”
Mọi người im lặng mấy giây, sau đó Hướng Bặc Ngôn đứng ra vỗ vai anh ta: “Đề nghị rất hay, nhiệm vụ gian khổ này giao cho anh làm. Anh yên tâm, chúng tôi sẽ nhớ kỹ những đóng góp của anh cho tổ chức.”
Đinh Thiệu Ý vô cùng hưởng ứng, gật đầu lia lịa.
Lâm Ngạn Y trừng mắt nhìn đám người vừa đồng lòng phủi sạch trách nhiệm với mình, nhỏ giọng nói: “Không phải chứ, sao mấy người còn phân chia trách nhiệm rõ ràng thế?”
Đinh Thiệu Ý bình tĩnh đáp trả: “Đặc trưng của show thực tế mà anh, anh nhập gia thì phải tùy tục một chút chứ.”
Lâm Ngạn Y: “…”
Toi rồi, ván này nhắm vào mình rồi.
Đám người ngoài cửa còn chưa tranh cãi xong, cửa phòng đã đột nhiên mở ra, Ninh Lạc xuất hiện ngay ngưỡng cửa.
Mấy người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, mặt ai nấy đều biến sắc.
Bầu không khí như ngưng đọng lại.
Người phản ứng nhanh nhất là Hướng Bặc Ngôn đứng đằng trước, gã ta nuốt nước bọt, bất giác lùi lại: “À, ừm… đi ngang qua, đi ngang qua thôi nha. Đừng để ý, không có chuyện gì khác thì tôi đi trước đây.”
Ninh Lạc cười u ám, giọng nói lạnh lẽo: “Nghe lén hả? Hỏi cậu nhé, có biết làm thế nào để loại bỏ tai mắt của kẻ địch không?”
Hướng Bặc Ngôn từ từ lùi ra sau vạch an toàn, thăm dò hỏi: “Dùng… dùng dầu tẩy trang?”
Nói xong thì chỉ muốn tự tát cho mình một bạt tai. Sao cái lối suy nghĩ thanh kỳ quái lạ thế này mà mình cũng học theo được cơ chứ!
Giây tiếp theo Ninh Lạc đã bổ nhào tới: “Đương nhiên là tiêu diệt vật lý rồi!”
Đám đông ào một tiếng tản ra ban phía, la hét bỏ chạy.
“Đừng bắt tôi! Bắt cậu ta bắt cậu ta!”
“Em sai rồi anh! Em thật sự sai rồi!”
“Aaaaaa, ai giẫm lên giày tôi? Giày tôi rớt rồi!”
“Ninh Lạc sự việc không phải như cậu nghĩ đâu, cậu nghe tôi ngụy… à không, giải thích đã!”
Lộ Đình Châu nhìn cảnh hỗn loạn do một tay mình tạo nên, dựa vào khung cửa, vô cùng hài lòng.
Thế này sao lại không được coi là chuyển dời khủng hoảng thành công chứ nhỉ?
Nhìn người khác xui xẻo, đôi khi cũng là một loại hưởng thụ.
Nửa tiếng sau, cư dân mạng trên Douyin lại được một phen có phúc.
Bởi vì cả dàn khách mời đều đăng video mới, Hướng Bặc Ngôn nhảy chính, Tiền Đa Đa và Lâm Ngạn Y nhảy phụ, ba người cùng quay bản đầy đủ của bài “Chúc ngủ ngon, tiểu thư”.
Cô bé Đinh Thiệu Ý dốc lòng diễn vai tiểu thư trong đó, mặt mày vô cảm để người ta thực hiện lễ hôn tay, nhìn ba ông anh của mình nhảy nhót vừa sến súa vừa khêu gợi.
Pha này là Quadra Kill luôn!
Cư dân mạng hóng drama mà đứng ngồi không yên, ôm bỏng ngô hóng kịch hay.
[Ôi mắt tôi! Mắt tôi!]
[Hahahaha, cười chết mất, không ngờ còn có cả dịch vụ hậu mãi nữa.]
[Tôi biết ngay mà, chuyện không đơn giản thế đâu! Nên là tất cả các người đều chọc giận Ninh Lạc đúng không?]
[Lạc Bảo, cậu đến cả em gái cũng không tha, cậu đúng là mất hết tính người rồi!]
[Mấy người này đều điên hết rồi, nhưng mà điên tí cũng hay.]
Người đại diện của Hướng Bặc Ngôn và Lâm Ngạn Y cũng sắp phát điên rồi. Ủa khoan, đây đâu phải show X-Change – Hoán đổi thân phận? Sao cuối cùng lại thành ra thế này?
Nghệ sĩ này còn giữ được không vậy? Không phải đến lúc chữa khỏi rồi vẫn bị chảy nước miếng đấy chứ?
Một tiếng “Bộp” vang lên, có vật nặng rơi xuống đất, làm ba người đang uốn éo nhảy nhót giật mình tỉnh lại, đồng loạt nhìn sang.
Chu Kiệu nhắm mắt đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại bị rơi, lẩm bẩm: “Mắt tôi mù rồi…”
Hướng Tư Kỳ không thể tin nổi: “Em trai à, đây là sở thích mới của mấy đứa hả?”
Dưới ánh mắt uy hiếp của Ninh Lạc, Hướng Bặc Ngôn cố nặn ra một nụ cười méo xệch: “Đúng vậy, điệu nhảy này hay lắm, em thích nhảy lắm, ai không cho em nhảy em cáu với người đó luôn.”
Tào Cẩn Lưu từ từ giơ ngón cái lên: “Tôn trọng… ọe… mỗi một sở thích… ọe… thiểu số… ọe ọe ọe!”
Mấy người bị tổn hại danh tiếng: “…”
Thật muốn biểu diễn cho mấy người xem tiết mục “Nước mắt chảy thành sông” ngay tại đây luôn, tức chết đi được!
Cục tức trong lòng Ninh Lạc đã vơi đi được 0.000001%, cậu quay đầu lại dặn dò Lộ Đình Châu, đường hoàng sai bảo anh: “Em đói rồi, em muốn ăn cơm.”
Lộ Đình Châu vô cùng hiểu ý: “Để anh đi nấu.”
Tiền Đa Đa muốn cản cũng không dám, chỉ đành trơ mắt nhìn Lộ Đình Châu mặc kệ quy tắc, tự mình đi thương lượng với chủ nhà trọ để cải thiện bữa ăn.
Ninh Lạc hỏi hắn: “Anh có ý kiến gì?”
“…Không có,” Tiền Đa Đa giơ cao ngọn cờ thức thời, co được duỗi được, xoa xoa hai tay, “Thầy Lộ nấu xong, tôi có thể nếm thử một miếng không?”
Ninh Lạc cười híp mắt.
【Nhìn vài cái là được rồi, còn muốn ăn thử hả? Sao anh không ảo tưởng đến chết đi cho rồi?】
Tiền Đa Đa: “…”
Đây là cố ý nói cho mình nghe đúng không? Đúng không đúng không?
Trong lúc chờ cơm, Ninh Lạc lấy điện thoại ra liên lạc trực tiếp với ba Ninh.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Ba ơi, con báo cho ba một tin xấu động trời luôn nè!】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Sao thế con trai, đừng làm ba sợ.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Con nói ba nghe, anh trai con dạo này thích một người, kinh khủng lắm, ba biết người đó thế nào không? Ở ngoài thì không có gì, chứ sau lưng là hút thuốc uống rượu đủ cả. Hơn nữa mục đích của hắn ta với anh trai con cực kỳ không trong sáng, điển hình là muốn lừa tiền lừa tình lừa sắc, lại còn có mấy sở thích đặc biệt hơi biến thái nữa, dọa chết người ta rồi!】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Dọa chết người ta!】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Khoan đã, anh con yêu rồi hả? Sao ba không biết gì hết?】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Anh ấy biết đối phương không ra gì, nên căn bản không dám nói với nhà mình, con vô tình phát hiện ra thôi. Đáng sợ nhất là, anh trai con siêu mê người đó, nhà cửa cũng sắp cho đi luôn rồi, bước tiếp theo có phải là cho luôn cổ phần công ty không?】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Không được, chuyện này ba phải ngăn cản! Phải nghĩ cách… Có rồi, chẳng phải anh con đang xuân tình phơi phới muốn yêu đương sao? Bắt nó đi xem mắt! Một ngày gặp mười người tám người thì còn tâm trí đâu mà lo mấy chuyện tào lao kia nữa?】
Ninh Lạc chậc chậc khen ngợi, ba à, ba cũng nhanh nhạy quá đi, quả không hổ là ông ba ruột tốt nhất trần đời của con.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đúng đúng đúng, phải thế chứ. Nhưng một ngày mười người thì ít quá, mười lăm người đi, xem mắt từ sáng đến tối luôn.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: À đúng rồi, anh trai con thích kiểu trai cơ bắp xăm kín tay, loại mà một đấm hạ gục mười người ấy. Tốt nhất đối phương là 0, anh con thích vận động.】
【Ba Tổng Tài Bá Đạo: Tìm người hơi khó, nhưng không làm khó được ba đâu, ba sẽ cố gắng!】
Ninh Lạc gửi qua một loạt sticker cổ vũ, sau đó cất điện thoại đi, một nụ cười nham hiểm hiện lên trên mặt.
【 Tất cả các người, đừng hòng sống sót với tôi! 】
Mấy người Lâm Ngạn Y lặng lẽ tránh xa cậu, tạo ra một khoảng trống xung quanh.
Lại chọc gì cậu nữa rồi hả, ông cố nội?
Hết chương 132.
