Chương 134: Nhật Ký Theo Đuổi Tình Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo (Thượng)
Trước khi bị tên Vương tử Anipop kia chạm vào, tôi đã từng nghĩ rằng, mọi sự thân mật đều nên mang lại cảm giác dễ chịu như khi ở bên cạnh Trợ lý. Nhưng sự thật đã chứng minh, không phải vậy.
Cơ thể tôi còn hiểu rõ hơn cả lý trí, rằng nó thật sự khao khát ai.
“Tắt nước đi.” Tôi đứng dậy khỏi bồn tắm.
“Vâng, thưa thiếu gia, phòng tắm sẽ bắt đầu dọn dẹp sau năm phút nữa.”
Giọng nói của trí tuệ nhân tạo thật dịu dàng, hàng chục chiếc khăn tắm được đưa đến trước mặt. Tôi tiện tay kéo lấy một chiếc, tâm trí hoàn toàn đặt vào việc làm thế nào để theo đuổi người kia.
Kinh nghiệm trưởng thành cho tôi biết, đã thích thì phải nói ra, chỉ có tình yêu được đối phương biết đến mới thật sự là tình yêu.
Đương nhiên là người ưu tú sẽ thu hút rất nhiều ánh nhìn, và cũng sẽ có vô số kẻ theo đuổi.
Nếu cứ mãi suy nghĩ những chuyện kiểu như: “Sao mình có thể yêu cô nhóc/cậu nhóc này được chứ?”, “Không thể nuông chiều cậu ta quá, đường đường là một XX, sao mình có thể xuống nước trước được?”; Hoặc nói với đối phương những lời như: “Tôi không có thích cậu đâu nhé!”, “Sao lại có người thích hạng người như cậu được chứ?”; Thì rất dễ vì sự khó chịu và kiêu ngạo của bản thân, mà thêm vào một mối tình vốn dĩ thuận buồm xuôi gió một cái “buff” ngược luyến tàn tâm chẳng đâu vào đâu.
Bất kể là kiểu ngược đãi vô lý chỉ để cho ngược, hay là những hiểu lầm éo le do không chịu mở miệng nói chuyện, tôi đều chẳng ưa.
Tôi kéo áo choàng tắm khoác lên người, rồi giữa cà phê và rượu vang, tôi vẫn chọn cà phê.
Theo đuổi Trợ lý là một việc quan trọng ngang với công việc, tôi nhất định phải thật tỉnh táo để đối mặt.
Ngòi bút máy điểm trên mặt giấy, tiếng “sột soạt” khe khẽ khi ngòi bút ma sát với trang giấy là âm thanh duy nhất trong đêm.
Bước đầu tiên, phải hỏi cho rõ, xem liệu Trợ lý có đang bí mật qua lại với người nào không.
…………
“Yêu đương ư? Không có, thưa Tổng tài.”
Trong mắt Trợ lý thoáng qua một chút ngạc nhiên, nhưng giọng điệu trả lời vẫn bình ổn như thường.
“Tại sao?”
Trợ lý cười đáp, “Có lẽ là vì, tạm thời tôi chưa có tâm trạng để yêu đương.”
Trợ lý nói “tạm thời chưa có tâm trạng”, điều này có nghĩa là anh ta không phải kiểu người theo chủ nghĩa độc thân.
Trở ngại của việc thành gia, thường là lập nghiệp.
Vì thế tôi hỏi, “Anh không hài lòng với mức lương hiện tại à?”
“Rất hài lòng, lương của tôi đã là cao nhất trong ngành rồi.” Anh ta ngừng lại một chút, rồi nói bằng giọng điệu vui đùa, “Nếu ngài muốn tăng lương cho tôi, tôi cũng sẽ không từ chối đâu.”
Tôi nhướng mày, “Theo thông lệ, cuối năm nay lương của anh sẽ được tăng một lần.”
Đôi mắt Trợ lý hơi cong lên, “Đó là một lần tăng lương khác.”
Tôi sững người, chợt nhớ lại lời anh ta từng khẽ cười thở dài bên tai tôi, mang theo chút bất đắc dĩ,
“Đó là một cái giá khác…”
Hơi thở của anh ta ấm nóng, lướt qua vành tai tôi như một cơn gió hư ảo.
Đúng là chí mạng mà.
————
Bước thứ hai, hỏi thăm kinh nghiệm theo đuổi của người khác, thu thập các phương pháp theo đuổi khả thi.
Chuyên gia số một, Bác sĩ.
“Theo đuổi người khác á? Tôi không rành, đây không phải chuyên ngành của tôi. Tôi học lâm sàng chứ có phải pháp y đâu.”
Đôi mắt của Bác sĩ lộ ra vẻ mông lung ngơ ngác trong veo, “Ai phạm tội à? Hay là có án mạng? Để tôi gọi mấy ông trùm trong lĩnh vực này qua cho cậu!”
Bác sĩ, người suốt thời gian du học chỉ bận bịu với việc học và chịu đói, vừa vỗ ngực cam đoan với tôi, một màn đối thoại ông nói gà bà nói vịt, nhưng lại vô cùng nhiệt tình.
“Ý tôi là ‘theo đuổi’ trong ‘theo đuổi tình yêu’.”
Chứ không phải ‘truy đuổi’ trong ‘truy tìm hung thủ’.
Anh ấy tỏ vẻ mình đã hiểu, “Tôi biết rồi, với tư cách là người bạn bác sĩ của tổng tài bá đạo, đã đến lúc tôi phải ra sân khấu rồi! Tôi biết thừa sẽ có ngày mình được nói câu ‘Sao cậu lại ra tay tàn nhẫn như vậy’ mà!”
“Rốt cuộc thì anh đã học được những thứ gì ở nước ngoài vậy?”
Anh ấy nghiêm mặt lại, “Thôi, không đùa nữa. Tôi nói cậu nghe này, chuyện này mà cậu hỏi tôi á — đúng là hỏi nhầm người rồi!”
Anh ấy thở dài thườn thượt, “Cậu có biết phô mai xanh kết hợp với bánh ‘ngước nhìn các vì sao’ nó có vị gì không? Cậu có biết chim biển muối chua ăn cùng với cá trích đóng hộp thì ngon nhất không? Cậu đã bao giờ trải qua việc phải chọn một trong hai giữa cục phân vị sô-cô-la và sô-cô-la vị phân chưa?”
Anh ấy rưng rưng nước mắt buồn bã, “Trời đất quỷ thần ơi! Ở nước ngoài ngoài việc học ra thì tôi chỉ toàn phải nghiên cứu xem nên ăn gì! Hồi đó mà có ai chịu làm cho tôi một món trứng bác cà chua ăn với cơm trắng, tôi nguyện dâng cả mạng này cho người đó luôn!”
Anh ấy xúc động nắm chặt tay tôi, “Muốn nắm giữ trái tim của một người, thì phải nắm giữ dạ dày của người đó trước! Người anh em, tôi chỉ có thể nói đến đây thôi!”
Bác sĩ vừa hồi tưởng lại những trải nghiệm bi thảm trong quá khứ, vừa không kìm được mà húp sạch một bát lẩu thập cẩm.
…………..
Chuyên gia số hai, Anh cả.
“…Chuyện là như vậy đó.”
Tôi nhìn anh cả, anh cả nhìn tôi.
Mãi một lúc lâu sau, anh cả khoanh tay, phát ra một tiếng xì khe khẽ.
“Em trai, kinh nghiệm của anh thì chắc em không học theo được đâu—”
“Đầu tiên, hai đứa phải có một đứa con đã.”
Tôi bình tĩnh đáp, “Trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại vẫn chưa cho phép. Em không ngại để viện nghiên cứu bắt đầu dự án tử cung nhân tạo ngay bây giờ đâu, nhưng để dự án hoàn thành thì chắc cũng phải mất từ năm đến mười năm, em không đợi lâu được. Em cũng không muốn dùng con cái để trói buộc anh ta. Em muốn anh ta ở bên em vì yêu, chứ không phải vì con.”
“Anh cả, năm đó anh với chị dâu đã đến với nhau như thế nào?”
“Chị dâu không phải là người có tính cách sẽ vì mang thai con của anh mà chịu tạm bợ ở bên anh đâu.”
Anh cả không vui “ê ê” hai tiếng, “Cái gì gọi là tạm bợ!”
Anh cả phản bác tôi xong, lại quay về dáng vẻ trầm ngâm hoài niệm, “Chị dâu của em đời nào lại vì thằng cháu trai của em mà ở bên anh chứ. Cô ấy chịu gả cho anh, hoàn toàn là vì tình yêu!”
“Anh cưới cô ấy cũng vậy.”
“Nhưng mà thằng cháu của em, đúng là một cái cớ để bọn anh tiếp xúc với nhau. Nếu không thì anh cũng chẳng bao giờ ngờ được, đối thủ dám lột quần một tên côn đồ giữa phố lại là con gái.”
“Trước đó, ấn tượng của anh về chị dâu em là, vừa là địch vừa là bạn, cho đến khi phát hiện ra cô ấy chính là đối tượng của đêm hoang đường đó, anh mới bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về cô ấy.”
Anh cười khẽ, “Tìm hiểu qua lại, thế là tự sa vào lưới tình lúc nào không hay.”
“Cho nên, trước hết phải tạo ra sự ràng buộc đã.”
………….
“Có phải anh trai em nói với em rằng, phải chiều theo sở thích của đối phương, tặng quà tới tấp, ra sức thể hiện ưu điểm của mình, và quan trọng nhất là phải tạo ra sự ràng buộc không?”
“Vâng.”
“Đừng tin.” Chuyên gia số ba, chị dâu tôi khịt mũi một cái, “Anh cả của em là một tên đầu gỗ, còn tưởng rằng thủ đoạn theo đuổi của mình cao tay lắm.”
“Anh ấy cứ như một thằng ngốc, nghe ngóng được chị thích hoa cúc, liền đặt ở tiệm hoa chín nghìn chín trăm chín mươi chín đóa, bó thành một bó hoa to như trời, rồi dùng xe tải chở đến tìm chị. Người biết thì bảo là bó hoa, chứ người không biết còn tưởng là vòng hoa tang.”
“Nếu không phải vì chị thích anh ấy, thì với cái kiểu theo đuổi này, anh ấy có độc thân tới già cũng đáng đời lắm.”
Tôi có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ lại những hành động của gã trai thẳng như anh cả, thì cũng có thể hiểu được tại sao chị dâu lại là người rung động trước.
Chị dâu vuốt mái tóc dài của mình, “Bởi vì lúc đó đã nhắm trúng anh ấy rồi, nên bất kể là anh ấy cứ lượn qua lượn lại trước mặt chị như một con công xòe đuôi, hay ngớ ngẩn gọi chị dậy lúc tờ mờ sáng để xem mưa sao băng, chị đều thấy đáng yêu.”
“Chứ nếu chị mà không thích, thì anh ấy có nhiều ưu điểm đến mấy chị nhìn cũng thấy ngứa mắt.”
Không ngờ chiều cao một mét chín của anh cả lại có ngày bị người ta nói là đáng yêu.
“Chị dâu, vậy tại sao chị lại thích anh cả?”
Chị dâu mỉm cười, “Có lẽ là vì anh ấy đã gọi một cuộc điện thoại báo cảnh sát?”
“Hồi đi học chị cải trang thành con trai, gặp phải một đám côn đồ đang trêu ghẹo cô bạn cùng lớp, thế là chị lột quần cái thằng khốn đó ngay giữa phố.”
“Không ngờ thằng này lại là đại ca của một băng đảng, đám đàn em của nó cầm theo cả ống tuýp gậy gộc, vừa thấy chị suýt nữa thì vặn đứt thằng em của lão đại chúng nó, liền xông lên đòi sống mái với chị.”
“Ngay lúc chị đang chuẩn bị cho một trận sống còn, thì anh trai em vừa chửi bới om sòm vừa xông vào kéo chị chạy đi.”
“Bọn chị chạy khắp các ngõ hẻm mất nửa tiếng đồng hồ, rồi cảnh sát đến, tóm gọn cả đám côn đồ này.”
“Lúc đó hai bọn chị đứa này ngứa mắt đứa kia, đánh nhau không biết bao nhiêu trận, không ngờ lại có ngày có thể bình tĩnh ngồi uống rượu cụng ly với nhau.”
“Chị hỏi anh ấy, tại sao thấy chị sắp bị đánh mà lại cứu.”
“Anh ấy nói…”
【Nhìn cậu ngứa mắt thì ngứa mắt thật, nhưng không thể trơ mắt nhìn cậu ngốc xít một mình cân hai mươi thằng được, dù gì cậu cũng coi như đã làm một việc tốt.】
Chị dâu tôi cười, “Đấy, lúc đó anh ấy nói y như vậy đấy.”
“Lúc ấy chị chẳng có cảm giác rung động gì cả, chỉ thấy thằng nhóc này đôi khi cũng ngầu phết.”
“Nhưng sau này khi đã thích anh trai em rồi, thì khoảnh khắc đó lại là ấn tượng sâu sắc nhất.”
Chị ấy thuận tay châm thêm trà vào tách của tôi, “Cho nên, chuyện tình cảm ấy mà, người mình thích không phải là do theo đuổi, mà là do thu hút.”
“Em trai nhà chúng ta đã quá ưu tú rồi, em cứ tự tin thể hiện những ưu điểm của mình cho người đó thấy, rồi tỏ ra khác biệt với người ta một chút, để người ta nhận ra sự quan tâm của em, còn lại cứ để tùy duyên đi.”
Tôi trầm ngâm một lát, “Anh ta rất hiểu tình hình của em, hầu như mọi hoạt động của em anh ta đều đã thấy qua, hình như không còn gì để thể hiện nữa.”
Chị dâu không tin, cười hỏi, “Em tung hoành ngang dọc trên thương trường, người đó thấy chưa?”
“Thấy rồi.” Mọi tài liệu và chỉ thị của em đều do anh ta truyền đạt xuống.
“Em cưỡi ngựa trên thảo nguyên?”
“Thấy rồi.” Những lần bàn chuyện hợp tác ở trường đua tôi đều dẫn anh ta đi cùng.
“Kỹ thuật pha chế rượu của em?”
“Thấy rồi.” Thỉnh thoảng tôi hứng lên muốn tự pha một ly, rượu cũng là do anh ta mang đến.
Vẻ mặt chị dâu trở nên nghiêm túc.
“Chơi golf?”
“Thấy rồi.”
“Du thuyền?”
“Thấy rồi.”
“Chiêu Tài Tránh Họa?”
“Thấy rồi.”
Chị dâu không thể tin nổi, “Em thích chú Ngô à?”
Chú Ngô, quản gia của tôi.
Năm nay sáu mươi ba tuổi.
Tôi nhìn chị dâu, dùng sự trầm mặc để trả lời.
Xin hãy tha cho danh tiết tuổi già của chú Ngô đi.
Chị dâu cũng biết mình nói hơi quá, bèn đổi chủ đề, “Vậy em đã bao giờ thể hiện sự khác biệt của mình đối với người đó so với những người khác chưa?”
“Thể hiện rồi.”
Anh ta là nhân viên duy nhất mà tôi sẵn lòng dùng cổ phần của tập đoàn để giữ lại, cả ngành này đều biết tôi coi trọng anh ta đến nhường nào.
Vì coi trọng, nên tôi đã nâng mức lương của anh ta lên một tầm cao mà không một doanh nghiệp nào khác có thể đáp ứng, khiến cho những kẻ muốn đào góc tường cũng đành bất lực.
Trên thương trường, muốn giữ một người thật sự rất đơn giản, nhưng trong chuyện tình cảm, cách làm này dường như lại không hiệu quả.
……
Khi chuẩn bị rời đi, tôi thấy đứa cháu trai đang ngồi chờ ở phòng khách với vẻ mặt vô cùng mong đợi.
Cái đầu của nó được cạo nhẵn bóng, ngồi ở đó mà làm cả phòng khách sáng bừng lên.
“Xích qua một bên đi, đừng ngồi dưới nắng, chói mắt quá.”
“Cháu làm gì ở đây?”
Cháu trai tôi ưỡn ngực, kiêu ngạo nói, “Cháu đến để hiến kế cho chú út đây!”
“Không phải chú đang muốn theo đuổi người ta sao? Kinh nghiệm của cháu đầy mình đấy!”
Tôi nghĩ lại lịch sử tình trường của cháu trai, rồi quay đầu đi thẳng ra cửa.
“Ấy chú út! Đợi đã! Chú út!!!”
Tôi dừng lại ở cửa, “Chuyện này tạm thời không cần cháu ra tay.”
Cháu trai tôi tức giận nói, “Chú út! Có phải chú thấy kinh nghiệm yêu đương của cháu vô dụng, đúng không?!”
Tôi im lặng nhìn nó chằm chằm, cho đến khi nó cảm thấy chột dạ, hụt hơi, mới hỏi ngược lại, “Cháu thấy sao?”
Cháu trai tôi đau đớn tột cùng, khóc lóc chạy đi mất.
Hết chương 134.
