Chương 135: Nhật Ký Theo Đuổi Tình Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo (Trung)

Chương 135: Nhật Ký Theo Đuổi Tình Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo (Trung)

 

Chuyên gia số bốn là một người bạn của tôi.

 

Cậu ta nghe tôi nói rõ mục đích đến đây, suýt chút nữa thì làm đổ cả ly CoCa trong ly rượu vang ra ngoài.

 

“Đừng lắc nữa, lắc nữa là hết cả ga bây giờ.”

 

Cậu ta uống một ngụm CoCa, bị vị ga xộc lên làm cho mặt mũi nhăn nhó trong giây lát, “Mày không hiểu được đâu, tao chỉ thích uống CoCa hết ga thôi.”

 

“Tại sao? Vì mày không uống được cay à?”

 

Cậu ta ra vẻ đầy thâm trầm, “Không, là vì CoCa hết ga sẽ không sủi bọt. Lúc giả vờ là rượu vang, nó sẽ không vì sủi bọt mà làm tổn hại đến đẳng cấp của tao.”

 

“Thế thì mày uống nước nho ép cho rồi.”

 

Cậu ta uống cạn ly CoCa, “Không, tao là người trước sau như một.”

 

Cậu ta lắc đầu quầy quậy, “Mày không hiểu tao đâu, cũng như tao không hiểu tại sao anh Bác sĩ chỉ nấu một gói mì mà lại có thể đốt cả cái nhà bếp.”

 

“À mà, sao anh ấy lại xuống bếp nữa rồi? Mày kích động gì anh ấy à? Hôm qua mày tìm anh ấy nói chuyện gì thế? Cũng là chuyện mày muốn theo đuổi người ta à?”

 

Tôi chợt nhớ lại tiếng gào thét của anh Bác sĩ—

 

【Hồi đó mà có ai chịu làm cho tôi một món trứng bác cà chua ăn với cơm trắng, tôi nguyện dâng cả mạng này cho người đó luôn!】

 

“…Tao nghĩ, chắc anh ấy chỉ nhớ lại những tháng ngày du học ở nước ngoài thôi.”

 

“Ừm… hình như cũng không phải là không hiểu được.”

 

“Mày nói chuyện theo đuổi người ta là sao? Rung động rồi à?”

 

“Ừ.”

 

“Mấy thứ khác không nói, nhưng chỉ riêng với cái mặt của mày thôi, trai gái già trẻ gì cũng có thể cân tất — thế mà mày vẫn chưa cưa đổ người ta được à?”

 

“Vẫn chưa bắt đầu, tao hỏi ý kiến mày trước đã.”

 

Người bạn nhìn tôi chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn không nói gì. Cậu ta lấy một ly rượu vang đỏ từ trên khay của người phục vụ, đưa cho tôi. Chúng tôi tựa vào lan can, nhìn xuống đám đông đang cuồng nhiệt uốn éo trên sàn nhảy bên dưới.

 

Những người xa lạ gặp gỡ, nhảy múa cuồng nhiệt, rồi lại chia xa trên sàn nhảy. Thời gian chỉ ngắn bằng một bài hát, mà cứ ngỡ như họ đã trải qua vài mối tình khắc cốt ghi tâm rồi vậy.

 

“Nói thật nhé, mày cho thằng bạn này biết sự thật đi, rốt cuộc thì mày muốn chơi bời qua đường, hay là muốn có một tình yêu nghiêm túc?”

 

“Không phải là muốn yêu một lần, mà là chỉ muốn yêu anh ta.”

 

Bạn của tôi hít vào một hơi khí lạnh, “Người anh em, mày tiêu rồi, thật sự đấy.”

 

Cậu ta quay mặt về phía tôi, lần gần nhất cậu ta dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy là khi hỏi tôi trò trộn nước tiểu với bùn có vui không, và nếu cậu ta thử một lần thì có bị bố mẹ đánh chết không.

 

“Rốt cuộc thì mày đã để ý ai vậy?”

 

“Mày gặp rồi, là Trợ lý của tao.”

 

“Là cái người mà mày sẵn sàng dùng cả cổ phần để giữ lại, là cái người có mức lương trần của ngành ấy hả?” Cậu ta nhíu mày suy nghĩ một lúc, “Ôi vãi chưởng, trí nhớ của tao dạo này tệ quá thì phải, sao cứ cố mãi mà không nhớ ra mặt mũi anh ta trông thế nào nhỉ?”

 

Tôi chạm vào Trí Não, mở ảnh thẻ của Trợ lý lên.

 

Bạn của tôi ghé đầu qua, ngạc nhiên nói, “Trông cũng ổn áp phết nhỉ. Lạ thật, sao tao cứ thấy anh ta chẳng có cảm giác tồn tại gì cả nhỉ?”

 

Cậu ta nhìn tôi, “Mày thích điểm gì ở anh ta? Đừng nói với tao là mày thấy năng lực làm việc của anh ta xuất chúng, rồi vì muốn giữ người mà quyết định kết hôn với anh ta đấy nhé.”

 

Tôi nhìn cậu ta, “Không phải. Nhưng rõ ràng, nếu không theo đuổi được người ta mà ngược lại còn dọa người ta chạy mất, thì đúng là mất nhiều hơn được. Cho nên, phải một đòn tất thắng.”

 

Cậu ta gãi đầu, ngạc nhiên hỏi, “Nói thật đấy, rốt cuộc thì mày thích điểm gì ở anh ta?”

 

“Nếu nói là thích vẻ ngoài thì anh ta đúng là rất đẹp trai, nhưng người đẹp trai cũng đâu có ít. Mày chỉ cần vẫy tay là có cả một đám đông xông tới, mà ai nấy đều có cảm giác tồn tại hơn anh ta nhiều. Nếu mày thật sự là một kẻ cuồng sắc đẹp, thì đã sớm tự yêu bản thân mình rồi, làm gì đến lượt anh ta.”

 

“Nếu nói là thích tiền tài của anh ta, thì mày thà tìm một người trong giới để liên hôn còn hơn.”

 

“Lẽ nào gia thế anh ta rất khủng? Cũng không đúng, tao nhớ gia đình anh ta chỉ là một gia đình khá giả bình thường.”

 

Cậu ta lại gãi đầu, “Quan trọng nhất là, những thứ này mày đều không thiếu, không tồn tại chuyện mày cần anh ta để bù đắp cho bản thân.”

 

“Có người ham tiền, có người mê sắc, có người thèm quyền, những thứ này mày đều có cả, vậy mày ham muốn điều gì ở anh ta?”

 

“Mày thích anh ta ở điểm nào?”

 

Cậu ta nghiêm túc nhìn tôi, “Nếu mày muốn đi đường dài, thì trước hết phải hiểu rõ bản thân mình chỉ là nhất thời bốc đồng, hay là không phải anh ta thì không được.”

 

“Đôi khi mày cảm thấy không phải người đó thì không được, chẳng qua là do cảm xúc dâng trào thôi. Mày phải hiểu rõ mình rốt cuộc thích anh ta ở điểm gì. Nói một câu khó nghe, mày nghĩ thông suốt điểm này rồi, thì sau này lỡ như tình cảm của hai người có vấn đề, mày cũng có thể kịp thời điều chỉnh, lựa chọn sửa chữa hoặc chia tay sớm, để giảm thiểu tổn thất cho mình.”

 

“Mày cứ suy nghĩ thật kỹ đi, đừng vội.”

 

Tôi tựa lưng vào lan can, nâng ly rượu lên uống một ngụm.

 

Bên trong không phải là rượu, mà là cà phê.

 

Cồn sẽ kích thích cảm xúc, khiến con người ta trở nên đa cảm. Tôi cần phải giữ cho mình sự tỉnh táo.

 

Bạn của tôi búng tay một cái, tiếng nhạc trên sàn nhảy lập tức được điều chỉnh thành giai điệu du dương, và tiếng ồn ào của mọi người cũng theo đó mà giảm bớt.

 

Thích anh ta ở điểm gì ư?

 

Rõ ràng anh ta đã ở bên cạnh tôi suốt mười năm, tại sao trước đây không hề có cảm giác gì, mà đến một ngày nọ lại đột nhiên yêu thích đến điên cuồng, thậm chí còn tính đến cả chuyện tương lai.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Sự thay đổi này bắt đầu từ đâu?

 

Là từ tình yêu bị cổ trùng điều khiển, hay từ khi nhìn thấy anh ta toàn thân đầy vết sẹo ngâm mình trong vũng máu?

 

Là từ lúc tôi mất trí nhớ và anh ta là người đầu tiên tìm đến bên tôi, nói rằng “Tổng tài, tôi đến đón ngài”, hay từ giấc mộng ái ân hơi thở quấn quýt bên nhau?

 

Là từ khi tôi mua đôi găng tay trong vô thức, hay từ cuộc hoan lạc hoang đường trong căn phòng bị giam cầm kia?

 

Hình như đều không phải.

 

Cũng giống như khi bạn tôi hỏi, rốt cuộc thì tôi thích anh ta ở điểm nào, thật ra tôi cũng không thể nghĩ ra một lý do nào quá cụ thể.

 

Tôi chỉ cảm thấy, ngày hôm đó anh ta đứng trong ánh nắng, những đốm nắng vàng óng rơi trên vai và trước ngực anh ta, tựa như một trái tim vàng đang nhảy múa, vô cùng đẹp đẽ.

 

Bàn tay anh ta cầm tài liệu, những ngón tay thon dài, mu bàn tay nổi lên những đường gân, những mạch máu xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da trắng nõn, tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

 

Vẻ bình tĩnh tự tại của anh ta khi sắp xếp công việc, từng mệnh lệnh được đưa ra một cách có trật tự, nhưng lại chưa bao giờ kể công, luôn luôn trầm ổn, luôn luôn mỉm cười.

 

Thỉnh thoảng, anh ta lại để lộ ra một chút ranh mãnh, giống như một con cáo giấu mình rất kỹ, lặng lẽ dùng đệm thịt mềm mại vỗ nhẹ bạn một cái, đến khi bạn quay đầu nhìn lại, nó lại tỏ ra ngơ ngác, khiến người ta chỉ muốn tóm lấy cái đuôi cáo của nó.

 

Anh ta đã ở bên cạnh tôi quá lâu, lâu đến mức tôi đã quen với việc anh ta đứng ở phía sau bên phải tôi, mỉm cười gật đầu với mọi mệnh lệnh của tôi, và trả lời mọi thứ chính xác không một chút sai sót, “Vâng, thưa Tổng tài”.

 

Mọi người đều nói anh ta không có cảm giác tồn tại, nhưng trong mắt tôi, anh ta lại là một cây bạch dương vươn mình giữa đám cỏ lùn.

 

Ngày đầu gặp gỡ, anh ta đứng một mình giữa đám đông, rõ ràng là người lập công đầu, nhưng lại chẳng có ai hỏi đến.

 

Đối mặt với cảnh tượng đó, nét mặt anh ta vẫn điềm nhiên, dường như đã quá quen thuộc, lưng vẫn thẳng tắp, khóe miệng vẫn mang nụ cười ôn hòa, một vẻ thong dong tự tại.

 

Cho đến khi tôi bước đến và hỏi, “Anh có muốn đi theo tôi không?”

 

Trong mắt anh ta thoáng qua một chút kinh ngạc, tựa như mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng, bỗng bị một viên sỏi ném vào.

 

Kể từ đó, anh ta đã đi theo tôi suốt mười năm.

 

Tôi đã thực hiện rất nhiều khoản đầu tư, và Trợ lý là khoản đầu tư hời nhất.

 

Anh ta là một trợ lý toàn năng, là cấp dưới mà bất kỳ ông chủ nào cũng yêu thích.

 

Nhưng tôi không muốn anh ta tiếp tục làm cấp dưới của mình nữa.

 

Tôi muốn anh ta làm người yêu của tôi.

 

Tôi lắc nhẹ ly rượu, uống cạn cà phê bên trong, “Thích là thích thôi, làm gì có nhiều lý do đến vậy.”

 

Vẻ mặt bạn tôi vô cùng kinh ngạc, “Một lý do cũng không nói ra được à?”

 

“Tao và anh ta đã ở bên nhau quá lâu, nếu liệt kê từng điều một, chắc phải liệt kê đến sáng mai.”

 

Làm gì có thứ tình cảm nào đột nhiên bộc phát.

 

Chẳng qua chỉ là một phút xao xuyến khi tình cảm tích tụ đủ lâu để tạo nên một bước ngoặt mà thôi.

 

“Ôi vãi chưởng.”

 

Cậu ta trợn tròn mắt, “Vãi cả chưởng!!!”

 

“Người anh em, mày toi rồi, lần này mày toi thật rồi!”

 

Cậu ta không thèm lắc CoCa nữa, đặt ly rượu sang một bên, tự buộc cho mình một cái đuôi sam nhỏ, túm hết tóc lên.

 

“Quen mày bao nhiêu năm, lần đầu tiên tao thấy mày thích một ai đó. Không nói nhiều nữa, tao sẽ truyền thụ hết toàn bộ kinh nghiệm cả đời của mình cho mày!”

 

Cậu ta xoa tay, lớp học Hoa Hướng Dương nhỏ chính thức khai giảng.

 

“Theo đuổi một người, điều quan trọng nhất có phải là tình cảm không? Không phải, là chiều theo ý người ta!”

 

“Giúp người lúc hoạn nạn thì để lại ấn tượng sâu sắc hơn là dệt hoa trên gấm. Mày phải tặng thứ mà anh ta cần nhất, chứ không phải làm mấy chuyện dệt hoa trên gấm, đến cuối cùng có khi chẳng theo đuổi được ai, mà còn bị coi là một kẻ ngốc lắm tiền bị lợi dụng.”

 

“Anh ta có thứ gì đang cần gấp không? Tiền?”

 

“Anh ta có cổ phần công ty của tao, chắc là không thiếu tiền.”

 

“Mịa nó! Tao quên mất điểm này… Vậy còn địa vị xã hội cao hơn?”

 

“Với năng lực của anh ta thì có thể tự mình khởi nghiệp. Tao cũng đã từng ngỏ ý, nếu anh ta có nhu cầu, tao có thể điều anh ta đến chi nhánh làm tổng giám đốc, nhưng anh ta không đồng ý, nói rằng rất thích vị trí trợ lý, nên tao chỉ tăng lương cho anh ta thôi.”

 

“Tiện thể nói luôn, với năng lực của anh ta, cho dù không làm trợ lý của tao, thì đi làm một thám tử tư hay một nhà pha chế nước hoa, chắc cũng sẽ đạt được thành tựu không tồi.”

 

“Không thiếu tiền, không thiếu địa vị, cũng không quá khao khát danh tiếng, vậy anh ta có ước mơ nào chưa hoàn thành không?”

 

“Không… là tao hồ đồ rồi. Anh ta có tiền, có thời gian, có ước mơ chắc cũng tự mình thực hiện được. Những ước mơ mà tự mình không thực hiện được, e rằng là những ước mơ khó thành hiện thực, như dũng cảm chinh phục sao Hỏa chẳng hạn.”

 

Cậu ta gãi đầu, “Anh ta cũng giống mày, cái gì cũng không thiếu, không dễ tìm được điểm đột phá. Nói cách khác… người này, rất khó theo đuổi đấy.”

 

“Mày phải chuẩn bị sẵn tâm lý đi.”

 

“Ừ, tao đã chuẩn bị rồi.”

 

Ngày đầu gặp gỡ, anh ta mặc áo trắng quần đen để tham gia cuộc thi, dần dần chồng lên hình ảnh của ngày hôm ấy khi chúng tôi tản bộ trên con đường nhỏ.

 

Cây Mộc Miên đã trải qua mười năm chăm sóc, những đóa hoa nở rộ trên vai anh ta đã trĩu nặng.

 

Anh ta đứng giữa những cây Mộc Miên, cũng tựa như một cây Mộc Miên.

 

Hết chương 135.

 

Chương 135: Nhật Ký Theo Đuổi Tình Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo (Trung)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên