Chương 137: Nội Ứng Ngoại Hợp

Chương 137: Nội Ứng Ngoại Hợp

 

Bóng ma chỉ hiện lên trong bóng tối. Sau khi cậu út nhà họ Thôi đưa tay mò mẫm công tắc đèn trên đầu giường để bật đèn trong phòng lên, bóng ma kia cũng biến mất ngay khoảnh khắc đèn sáng.

 

Cậu con trai út nhìn anh cả nhà mình đang nằm trên sàn, mặt đầy vẻ nghi hoặc: “Anh làm gì thế? Cái giường to thế này, còn chừa cho anh hơn nửa chỗ trống, thế mà anh cũng ngã xuống được à?”

 

Cổ họng của người anh cả như bị thứ gì đó bóp nghẹt, trong cơn kinh hoàng tột độ, gã chẳng thể thốt ra nổi một tiếng nào. Bị tiếng ồn đánh thức, Triệu Ngọc Hồng mở mắt ra, thấy con trai nằm trên đất thì vội vàng chạy tới xem xét: “Văn Bân, sao con lại nằm dưới đất thế này?”

 

Ngay khoảnh khắc được mẹ chạm vào, người anh cả như thể được giải huyệt định thân, gã sợ hãi tột cùng, tay chân hoảng loạn lùi về phía sau. Mãi đến khi lưng chạm vào tường, tay vẫn níu chặt lấy cánh tay mẹ mình, gã mới run rẩy cất lời: “Con thấy rồi, con thấy nó rồi, là nó về đấy!”

 

Cậu con út nhíu mày: “Ai cơ? Anh thấy ai?”

 

Động tĩnh lớn như vậy, lại còn bật đèn, người đang ngủ say ngáy o o cũng bị đánh thức. Thôi Dũng ngồi dậy, không chịu nổi ánh sáng nên nheo mắt nhìn vợ con, trên mặt lộ rõ vẻ bực bội vì bị phá giấc ngủ: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ, các người làm cái gì thế hả?!”

 

Triệu Ngọc Hồng tưởng con trai gặp ác mộng, vẫn che chở đứa con trai cao lớn trong lòng vỗ về như hồi nhỏ, vừa sờ tay chân gã: “Không sao, không sao, gặp ác mộng thôi mà, đừng sợ nhé con.”

 

Ai ngờ vừa sờ đến, anh cả nhà họ Thôi liền đột ngột ôm chân kêu đau.

 

Mọi người vội nhìn xuống chân gã, chỉ thấy trên mắt cá chân có một dấu tay năm ngón đen sì, y hệt dấu tay trên cổ Thôi Dũng.

 

Thấy vết hằn trên mắt cá chân của con trai, Thôi Dũng bất giác đưa tay ôm lấy cổ mình, cảm giác ngạt thở suýt bị bóp chết đêm qua vẫn khiến lão ta sợ hãi không thôi.

 

Cậu út nhà họ Thôi ngồi trên giường, mặt hơi tái đi. Tuy hắn ta không thấy ma quỷ gì, cũng không bị bóp cổ kéo chân, nhưng chuyện cái chai hôm qua tự dưng bay ra đập vào cửa sổ sát đất vẫn khiến hắn ta rợn tóc gáy.

 

Đúng lúc này, Triệu Ngọc Hồng hét lên một tiếng thất thanh, nhìn tấm gương trên bàn trang điểm mà sợ đến mức mặt không còn một giọt máu.

 

Trên mặt gương đó, từng nét từng nét chữ đang dần hiện lên, tạo thành một chữ Cút đỏ như máu, cho thấy sự bất mãn của chủ nhân ngôi nhà này.

 

Thôi Dũng theo phản xạ vớ lấy thứ gì đó bên cạnh ném vào gương, nhưng chất lượng gương rất tốt, chiếc điện thoại bay tới vỡ màn hình, còn gương thì vẫn vẹn nguyên không hề hấn gì.

 

Anh cả nhà họ Thôi siết chặt cánh tay mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta mau đi thôi, chúng ta mau rời khỏi đây! Là nó về đấy, thật sự là nó về rồi, lúc nãy con thấy nó đứng ngay trước giường mình!”

 

Lời này vừa nói ra, những người trong phòng chỉ cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Đêm ngủ có một con ma đứng bên giường nhìn mình, chỉ nghĩ đến thôi đã không thể ở lại căn nhà này được nữa.

 

Lúc này, bọn họ chỉ muốn sống, nhà cửa tiền bạc làm sao quan trọng bằng mạng sống được cơ chứ.

 

Chân của anh cả nhà họ Thôi đau đớn dữ dội, mắt cá chân đau như dùi đâm, căn bản không thể chạm đất. Thế là gã được bố và em út dìu đi, cả nhà bốn người vội vã chạy trốn khỏi phòng cưới của Thôi Nghị.

 

Nhìn bộ dạng hốt hoảng bỏ chạy của bọn họ, Thôi Nghị thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi anh đã tiêu hao quá nhiều quỷ khí, quả nhiên việc hiện hình trước mặt người sống không phải là chuyện đơn giản, nhưng kết quả lại rất đáng mừng. Anh vui vẻ nói với Tạ Phán Nhi: “Không ngờ mới ngày thứ hai đã đuổi được bọn họ đi rồi. Trước đây tôi còn đau đầu vì chuyện này mãi, cảm ơn cô nhé.”

 

Tạ Phán Nhi đáp: “Anh đừng vội mừng quá. Bọn họ đột nhiên bị dọa sợ nên mới hoảng hốt chạy đi như vậy, nhưng đợi đến khi bình tĩnh lại, trời sáng, gặp được người, có lẽ can đảm sẽ quay về thôi. Đi nào, chúng ta về nhà tiểu thiên sư ăn chút nhang đã, sau này việc anh cần làm là phối hợp với vợ anh. Cô ấy thì kiện tụng với bọn họ, còn anh thì cứ làm oán quỷ bám riết không buông, bám cho đến khi bọn họ không dám đến nữa là anh thắng rồi!”

 

Hai con ma vừa về, Quý Nam Tinh đang ngủ liền tỉnh giấc. Cảm nhận được quỷ khí trên người họ, tuy tiêu hao nhiều nhưng không có sát khí, chắc chỉ dọa người đơn thuần chứ không làm ai bị thương, cậu cũng yên tâm phần nào.

 

Cậu vừa cử động, định ngồi dậy hỏi thăm tình hình của Thôi Nghị thì bỗng có một cái chân đè lên người cậu. Một chân chưa đủ, một cánh tay cũng vắt ngang qua, thậm chí còn vỗ vỗ lên người cậu như đang dỗ ngủ. Tiếc là vỗ được hai cái, chủ nhân của cánh tay kia đã không động đậy được nữa.

 

Lúc này, toàn thân Quý Nam Tinh chỉ còn mỗi cái đầu là cử động được. Cậu khẽ nghiêng đầu thì thấy được gương mặt say ngủ của Tiêu Dã đang nghiêng về phía mình.

 

Cậu không thích ngủ trong bóng tối đen kịt không thấy năm ngón tay, tuy không cần đèn ngủ đầu giường, nhưng thường sẽ không kéo rèm. Những đêm hè trời trong thế này, ánh trăng không bị che khuất, khiến trong phòng rất sáng, hoàn toàn có thể nhìn rõ mọi vật. Với thị lực của cậu, ở khoảng cách gần thế này, đến cả Tiêu Dã có bao nhiêu sợi lông mi cũng có thể đếm rõ mồn một.

 

Hai người đã ở chung từ học kỳ trước, nhưng dạo ấy tuy ngủ chung giường nhưng mỗi người một chăn. Chăn mùa đông dày cộm, dù chung một giường cũng có thể không làm phiền đến nhau. Kể từ khi trời dần nóng lên, chăn đắp ngày càng mỏng, đến bây giờ thì chỉ cần một chiếc chăn lông mỏng là đủ, ranh giới giữa hai người cũng ngày càng lu mờ.

 

Giống như bây giờ, Tiêu Dã chỉ cần lật người là có thể ôm lấy cậu. Hắn không chỉ thích gác chân gác tay lên người cậu, mà có lẽ vì thân nhiệt cậu thấp, dù trong phòng bật điều hòa không hề nóng, nhưng con trai tuổi dậy thì hỏa khí vượng, lại thích mát mẻ hơn, nên cứ ngủ một lúc là lại ôm cậu vào lòng, quấn chặt lấy.

 

Cậu ngước nhìn trần nhà ngẩn ngơ một lúc, sau khi âm khí trên người hoàn toàn bị dương khí của Tiêu Dã xua tan, Quý Nam Tinh mới từ từ rút tay ra, chọc chọc vào má hắn.

 

Người bên cạnh ngủ rất say, bị cậu chọc má lúm một hố mà cũng không tỉnh. Thấy hắn ngủ ngon như vậy, Quý Nam Tinh lại di chuyển ngón tay đến hàng mi của hắn, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên, quả nhiên cứng như vẻ ngoài.

 

Rõ ràng là mái tóc xoăn nhẹ bẩm sinh, sợi tóc mềm như vậy, mà lông mi lại thô và cứng hơn người thường vài phần.

 

Nghịch lông mi xong, người kia vẫn ngủ say không biết gì. Tay Quý Nam Tinh lơ lửng giữa không trung một lúc rồi mới hạ xuống, lần này đầu ngón tay lướt qua sống mũi.

 

Sống mũi Tiêu Dã rất thẳng, rất cao, kéo theo cả xương mày cũng hơi cao một chút, khiến ngũ quan trông vô cùng sâu. Nhưng lúc này sờ vào mới phát hiện, xương mũi của Tiêu Dã có một đốt hơi nhô ra. Trong lòng cậu còn lan man nghĩ, may mà Tiêu Dã không phải mũi diều hâu, cậu thích kiểu mũi thẳng tắp thế này, không thích mũi diều hâu kiểu phương Tây.

 

Ngón tay thuận theo sống mũi hắn trượt xuống, rồi xuống nữa…

 

Quý Nam Tinh nhìn chằm chằm đôi môi của Tiêu Dã vài giây, rồi nhanh chóng rụt tay về, thu lại ánh mắt, nằm thẳng lại.

 

Chẳng trách người ta nói tư duy ban đêm khác với ban ngày. Khi vạn vật tĩnh lặng, dường như tâm tư cũng thu nhỏ lại theo không gian của màn đêm, nhỏ đến mức cả thế giới chỉ còn lại chính mình.

 

Rất hiếm khi cậu tỉnh giấc nửa đêm rồi không ngủ lại được, nên cũng ít khi có khoảng thời gian riêng tư để suy ngẫm về bản thân thế này.

 

Cậu đang nghĩ về mình, nghĩ về Tiêu Dã.

 

Ở bên Tiêu Dã, cậu rất vui vẻ, một niềm vui mà người nhà không thể mang lại được. Ở bên Tiêu Dã lúc nào cũng náo nhiệt, cuộc sống của hắn và của cậu hoàn toàn là hai thế giới khác nhau, giống như chính bản thân họ vậy, một âm một dương.

 

Quý Nam Tinh có chút không chắc chắn lắm, không biết liệu có phải mình vì tham luyến sự náo nhiệt thuộc về chốn dương gian này, mà trong lòng mới có rung động hay không. Hoàn cảnh thường tạo ra cho con người ta một vài ảo giác.

 

Ví dụ như những diễn viên phim giả tình thật, ví dụ như những tình cảm nảy sinh trong khoảnh khắc hoạn nạn cùng sống cùng chết, khiến người ta ngỡ đó là bạn tâm giao, là tình yêu đích thực duy nhất của đời mình, yêu đến nồng cháy, thậm chí có thể sinh ra dũng khí chống lại cả thế giới. Nhưng khi trở về với sự bình lặng, trở về với cuộc sống, khi hormone lắng xuống, tình yêu tự nhiên cũng không còn nữa.

 

Quý Nam Tinh có chút nghi ngờ mình đang ở trong một giai đoạn hormone như vậy. Cuộc sống thanh xuân sôi nổi rực rỡ như thế này là điều cậu chưa từng trải qua. Chính Tiêu Dã đã kéo cậu ra khỏi con đường độc hành, đưa cậu đến chốn náo nhiệt, khiến cậu có ảo giác rung động.

 

Cậu không phải là người do dự thiếu quyết đoán, cũng không phải kẻ hay nghi ngờ mọi việc. Với tư cách là người ngoài cuộc, cậu có thể bình tĩnh, sáng suốt phân tích nội tâm thật sự của mỗi người, nhưng khi trở thành người trong cuộc, cậu mới hiểu thế nào gọi là: Người trong cuộc thì u mê.

 

Quý Nam Tinh cảm thấy đêm khuya thế này dường như cũng không thích hợp để suy nghĩ, bởi rất dễ để cảm tính thay thế lý trí. Nhưng đến khi trời sáng, bước ra khỏi phòng, tiếp xúc với đám đông, lý trí lại chiếm thế thượng phong, kết quả là vẫn chẳng đi đến đâu.

 

Dòng suy nghĩ quay một vòng, người bên cạnh vẫn ngủ say sưa. Lắng nghe tiếng hít thở đều đặn khe khẽ bên tai, Quý Nam Tinh nhìn hình ảnh phản chiếu giao nhau giữa ánh sáng và bóng tối trên trần nhà, khẽ gọi một cái tên đã lượn lờ trong đầu không biết bao nhiêu lần: “Tiêu Dã…”

 

Giọng cậu rất khẽ, gần như thì thầm, nhưng người vừa nãy bị chọc má, nghịch mi mà vẫn không hề nhúc nhích lại đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn mơ màng chưa tỉnh táo: “Hửm?”

 

Sắc mặt Quý Nam Tinh hơi thay đổi, cậu quay sang nhìn Tiêu Dã, có phần kinh ngạc: “Cậu không ngủ à?”

 

Tiêu Dã như thể bị khởi động một cơ quan nào đó, buông cánh tay đang vắt ngang người cậu ra, mò mẫm lấy cốc nước trên tủ đầu giường: “Khát nước à?”

 

Quý Nam Tinh định nói mình không khát, nhưng cốc nước đã được đưa đến tận miệng, vậy thì uống một chút vậy. Đợi cậu uống vài ngụm, Tiêu Dã đặt cốc nước xuống, nằm lại, không chỉ đắp lại chiếc chăn lông mỏng cho cậu, mà còn kéo cả người cậu vào lòng như một con búp bê, lại vắt tay lên người cậu, còn nhẹ nhàng vỗ về một lúc.

 

Chỉ có điều, động tác vỗ về chưa kéo dài được nửa phút đã dừng lại. Quý Nam Tinh lại quay đầu nhìn, Tiêu Dã đã lại ngủ say không động đậy như lúc nãy.

 

Nếu không phải trên môi cậu vẫn còn vương lại cảm giác ẩm ướt vì uống nước, cậu gần như đã nghi ngờ loạt hành động vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.

 

Rốt cuộc thì tên này đang ngủ hay là đang thức vậy?

 

Sáng sớm tinh mơ, tinh thần Tiêu Dã phơi phới, hắn đang làm bữa sáng trong bếp, Quý Nam Tinh vệ sinh cá nhân xong đi ra vẫn không nhịn được mà ngáp một cái.

 

Nghe thấy tiếng động, Tiêu Dã quay đầu nhìn, cười nói: “Sao thế, tối qua ngủ không ngon à?”

 

Quý Nam Tinh: “Hôm qua cậu ngủ lúc mấy giờ?”

 

Tiêu Dã ngạc nhiên: “Không phải ngủ cùng cậu sao, hơn một giờ?”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy nửa đêm cậu có tỉnh không?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Chắc là không, nửa đêm qua có chuyện gì à?”

 

Sáng ra hắn còn dùng camera xem góc nhà đã dán Tụ Âm Phù, Tạ Phán Nhi và Thôi Nghị đều ngoan ngoãn ở nhà, chắc là không có sự cố gì.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì.”

 

Tiêu Dã đẩy con người rõ ràng là bị thiếu ngủ đến ngồi bên bàn ăn: “Hôm qua không phải cậu nói muốn ăn sủi cảo chiên à, tôi chiên cho cậu một ít, ăn xong rồi ngủ bù một giấc đi, cậu ngáp ngắn ngáp dài suốt kìa.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Uống ly sữa Tiêu Dã đưa, Quý Nam Tinh nhìn về phía hai con ma trong góc: “Hôm qua hai người thuận lợi chứ?”

 

Thôi Nghị gật đầu, còn Tạ Phán Nhi thì líu lo kể lại toàn bộ quá trình dọa người tối qua: “Để xem tối nay họ có về không.”

 

Quý Nam Tinh: “Chắc là sẽ không về căn nhà đó nữa đâu, có lẽ họ sẽ tập trung hơn vào nửa tài sản thừa kế được chia. Hoàn toàn từ bỏ thì chắc là không thể.”

 

Người nghèo khó trông thấy sắp được đổi đời chỉ sau một đêm, cơ hội như vậy đâu phải gặp ma một hai lần là có thể cam tâm từ bỏ. Có câu nói rất hay, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bọn họ sẽ từ từ thăm dò giới hạn, chưa đến phút cuối thì chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay.

 

Thôi Nghị nói: “Tôi biết, nhưng chỉ cần bọn họ còn biết sợ, tôi nghĩ khả năng thắng của tôi là rất lớn.”

 

Người sống làm sao đấu lại được một con ma đã chết.

 

Lúc bọn họ vừa ăn sáng xong thì Lữ Tiểu Khiết đến. Tiêu Dã sợ Lữ Tiểu Khiết nảy sinh tơ tưởng, liền tắt camera cất đi.

 

Thấy trên bàn vẫn còn bát đĩa chưa dọn, Lữ Tiểu Khiết có chút ngại ngùng: “Xin lỗi, có phải tôi đến sớm quá không?”

 

Quý Nam Tinh lau miệng: “Không sớm, hôm nay chị đến là có việc gì à?”

 

Trong góc, Thôi Nghị quyến luyến nhìn cô gái đã lấy lại tinh thần, nghĩ đến việc họ đã âm dương cách biệt, anh không bao giờ còn có thể tham gia vào tương lai của cô nữa, ánh sáng trong mắt anh cũng hoàn toàn ảm đạm đi.

 

Tạ Phán Nhi đứng bên cạnh không để ý đến sắc mặt của Thôi Nghị, vẫn mang vẻ mặt ngắm người đẹp: “Oa, mắt nhìn của anh cũng tốt thật đấy, chị gái xinh quá, vậy mà anh cũng tán đổ được, cũng có bản lĩnh đấy chứ.”

 

Thôi Nghị cười khổ một tiếng: “Sớm biết mình đoản mệnh thế này, năm đó tôi đã không đi trêu chọc cô ấy.”

 

Tạ Phán Nhi liếc nhìn anh ta một cái rồi vỗ vai anh ta, nói: “Anh đừng nghĩ vậy chứ. Anh nghĩ xem, nếu chuyện của chúng ta thành công, chẳng phải anh đã cho cô ấy một nơi để an cư lập nghiệp sau này sao? Tôi nghe nói tiền tiết kiệm mấy năm nay của anh cũng có khoảng một triệu phải không?”

 

Thôi Nghị: “Không có, chỉ hơn ba trăm nghìn thôi. Vừa sửa nhà, lại cưới vợ, tốn không ít.”

 

Tạ Phán Nhi: “Hơn ba trăm nghìn cũng không ít đâu. Anh có mua bảo hiểm tai nạn cá nhân, người thụ hưởng là ai thì người đó nhận, không bị cướp đi được, thế là cũng có hai triệu rồi. Anh xem, anh để lại cho cô ấy tiền, để lại nhà cửa xe cộ, còn để lại cả tình yêu nghiêm túc của mình nữa. Điều này giúp cho tiêu chuẩn chọn bạn đời của chị ấy sau này nâng cao không ít, cùng lắm thì độc thân tinh tế, vẫn tốt hơn là gặp phải tra nam bị lừa cả tình lẫn tiền chứ.”

 

Thôi Nghị nhìn Tạ Phán Nhi, cách an ủi ma thế này quả thật khiến anh không ngờ tới.

 

Nhưng nghĩ đến sau này, Thôi Nghị nói: “Nghe tiểu thiên sư nói, chấp niệm tan rồi sẽ đi luân hồi. Nếu tôi đi rồi, lúc cô vẫn còn ở dương gian, nếu có thời gian, có thể giúp tôi đến thăm cô ấy được không? Nếu cô ấy có đối tượng qua lại, giúp tôi xem nhân phẩm đối phương thế nào, nếu nhân phẩm không tốt, có thể tìm cách nhắc nhở cô ấy một chút được không?”

 

Tạ Phán Nhi vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm, vợ của anh, tôi sẽ bảo vệ!”

 

Thôi Nghị: “…” Sao nghe câu này vẫn thấy có chút gì đó kỳ kỳ nhỉ?

 

Bên kia, Lữ Tiểu Khiết đã nói rõ mục đích đến. Một mặt, cô bắt đầu thu thập tài liệu chuẩn bị kiện tụng, bất kể có thành công hay không, ít nhất trong thời gian kháng cáo này, tài sản thừa kế của Thôi Nghị sẽ không bị phân xử. Mặt khác, cô biết Thôi Nghị đang ở chỗ vị tiểu thiên sư này.

 

Lữ Tiểu Khiết đặt chiếc túi xách lên bàn: “Tôi đã rút mười vạn tệ, nghe nói ma quỷ cần hương khói. Tôi không rành về phương diện này lắm, nếu chồng tôi có cần gì, phiền các cậu giúp mua một ít, không đủ tiền thì cứ nói với tôi.”

 

Quý Nam Tinh cũng không từ chối, dù sao nhang và bùa chú dưỡng hồn cũng không rẻ, hơn nữa họ cũng không phải người có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, liền gật đầu đồng ý: “Được.”

 

Lữ Tiểu Khiết mỉm cười: “Cảm ơn các cậu, không có việc gì khác, tôi đi trước đây.”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, Tiêu Dã đứng dậy tiễn khách. Tuy Lữ Tiểu Khiết biết nhìn lung tung trong nhà người khác là bất lịch sự, nhưng lúc đi vẫn không nhịn được mà liếc nhìn vào trong nhà. Cô không biết Thôi Nghị ở đâu, nhưng đã được tiểu thiên sư đưa về, chắc là đang ở trong nhà.

 

Tiếc là cô chẳng thể nhìn thấy gì.

 

Tiêu Dã thấy ánh mắt cô cẩn thận liếc vào trong nhà, liền nói: “Chị yên tâm đi, anh ấy rất tốt. Người nhà họ Thôi đã bị anh ấy dọa chạy khỏi nhà tân hôn của hai người rồi, chị cứ chuyên tâm xử lý vụ kiện là được.”

 

Lữ Tiểu Khiết mỉm cười gật đầu: “Được, cảm ơn các cậu.”

 

———

 

Bên này tiến triển thuận lợi, còn bên kia, bốn người nhà họ Thôi lang thang ngoài đường thì lại rất không thuận lợi. Vì chân của gã anh cả đau đớn dữ dội, nên sau khi chạy khỏi phòng cưới của Thôi Nghị, bọn họ đã đi thẳng đến phòng cấp cứu ban đêm.

 

Bác sĩ nắn bóp cho gã, tuy đau đến mức gã la oai oái, nhưng bác sĩ lại có vẻ mặt rất bình thản: “Không có gì to tát, xương cốt vẫn ổn cả. Tôi kê cho cậu ít cao tan bầm, nếu không yên tâm thì đợi ban ngày đến phòng khám đăng ký chụp phim xem sao cũng được.”

 

Anh cả nhà họ Thôi mắt đỏ hoe: “Nhưng tôi rất đau, đau lắm.”

 

Bác sĩ thấy gã đau không giống giả vờ, lại cẩn thận nắn bóp một lần nữa, xác nhận xương cốt thật sự không có vấn đề gì, lại nói: “Nếu cậu thật sự đau không chịu nổi thì ngày mai đi khám khoa xương khớp, làm kiểm tra toàn diện xem thế nào.”

 

Bốn người nhà họ Thôi từ phòng cấp cứu đi ra. Sau một hồi vật vã, nỗi sợ hãi gặp ma trong nhà lúc trước cũng đã phai nhạt đi ít nhiều, nhưng căn nhà đó thì tạm thời họ không dám quay lại nữa.

 

Bốn người ngồi trong công viên nhỏ ven đường, bàn bạc xem bước tiếp theo phải làm gì. Từ bỏ tài sản đã đến tay là điều chắc chắn không thể, cùng lắm thì cứ dỗ dành con nhỏ họ Lữ kia bán nhà đi trước, đến lúc đó bọn họ cứ trực tiếp cầm tiền đi là xong.

 

Cậu út nhà họ Thôi buồn ngủ rũ rượi, ngả người trên ghế: “Nhưng chúng ta còn chẳng biết cô ta đang ở đâu, phiền chết đi được.”

 

Triệu Ngọc Hồng trước nay không có tiếng nói trong nhà, biết mình nói cũng chẳng ai nghe, nên dứt khoát im lặng. Nhưng bà ta cứ cảm thấy, nếu trên đời này thật sự có ma, lỡ như lấy tiền của nó, chẳng phải nó sẽ bám theo bọn họ mãi sao?

 

Nhưng hai đứa con trai cưới vợ cần tiền, mua nhà cũng cần tiền, bà ta và Thôi Dũng lại không có tài kiếm được nhiều tiền, nên dù trong lòng sợ hãi, cũng thật sự không nỡ từ bỏ số tiền này.

 

Trời sáng, Thôi Dũng cảm thấy không thể cứ ngồi chờ con nhỏ họ Lữ kia phối hợp được. Nếu cả đời nó không ra mặt, chẳng phải căn nhà này sẽ bỏ trống cả đời sao? Lão ta quyết định đi tìm luật sư hỏi thử, cùng lắm là ra tòa, chỉ cần thắng kiện, thứ thắng được chính là một căn nhà ở thành phố Ngọc Lan này, một vốn bốn lời.

 

Mấy người từ công viên đi ra, ngửi thấy mùi thơm của quán ăn sáng bên cạnh mới thấy hơi đói. Đang định qua mua đồ ăn sáng thì gã anh cả nhà họ Thôi đi cà nhắc suýt va phải người khác.

 

Mặt mũi người bị va phải vốn đã khó chịu, lời chửi thề rõ ràng đã đến bên mép, nhưng vừa nhìn thấy mấy người bọn họ, liền trừng lớn mắt thốt lên một câu: “Ôi mẹ ơi!”

 

Triệu Ngọc Hồng dìu con trai vừa định xin lỗi, người kia đã mang vẻ mặt như gặp ma nói: “Mấy người đã đắc tội với thứ gì mà oán khí ngút trời thế này.”

 

Nói rồi chỉ vào cổ Thôi Dũng: “Đây rõ ràng là bị tay ma tóm.”

 

Rồi lại nhìn xuống chân Thôi Văn Bân: “Trên chân cậu cũng có một vết ma cào, cả nhà các người đã làm gì vậy?”

 

Thôi Văn Bân mặc quần bò, không hề để lộ mắt cá chân, lúc này cũng đang đứng bình thường, vậy mà người này lại liếc mắt một cái đã nhìn ra chân gã có vết ma cào.

 

Ba cha con nhà họ Thôi nhìn nhau, Thôi Dũng vội hỏi: “Cậu nói trên người chúng tôi có oán khí ngút trời?”

 

Hạ Quân Ngạn xách bữa sáng, cười một tiếng: “Nào chỉ oán khí ngút trời, mấy người không thấy ấn đường của mình đã đen xì rồi sao? Ấn đường biến sắc là có ý gì thì chắc các người không cần tôi giải thích đâu nhỉ. Haiz, nhà tôi làm nghề thiên sư, nhưng thời buổi này bài trừ mê tín dị đoan bao năm rồi, tôi có bản lĩnh thật cũng không dám gặp ai cũng nói. Thực sự là cả nhà các người đen đến mức sắp chết đến nơi rồi. À, tôi không có trù ẻo đâu nhé, tôi nói thật đấy, tin hay không tùy các người.”

 

Hạ Quân Ngạn nói xong liền định đi, cậu út nhà họ Thôi vội kéo anh ta lại: “Anh bạn này, phiền anh xem giúp chúng tôi được không, vấn đề trên người chúng tôi có giải quyết được không?”

 

Hạ Quân Ngạn thuận thế dừng bước, nhìn kỹ mặt mấy người rồi nói: “Tôi đây cũng không kiếm tiền của các người, có duyên gặp gỡ, lại thấy được vấn đề trên người các người, vậy thì tôi nói vài câu, nghe hay không, tin hay không là chuyện của các người.”

 

Hạ Quân Ngạn rào trước đón sau, rồi nhìn về phía Thôi Dũng nói: “Tôi xem tướng mặt ông, trong mệnh ông đáng lẽ có ba người con trai, gần đây nhà có tang sự, lại là cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ba đứa con của ông chắc là mất một đứa rồi nhỉ.”

 

Mấy người nhà họ Thôi nhìn nhau, bọn họ cảm thấy hình như mình thật sự gặp được đại sư có bản lĩnh rồi.

 

Thôi Dũng nghe vậy thì gật đầu: “Đúng, thằng hai nhà tôi mất mấy tháng trước.”

 

Hạ Quân Ngạn: “Vấn đề của các người ấy à, chính là nằm ở chỗ thằng hai này đấy. Trong mệnh của các người tuy có ba con trai, nhưng chỉ có duyên với hai đứa, các người và một đứa trong đó không có duyên cha con. Cho nên trước đây chắc đã xảy ra chuyện gì đó, từ nhỏ đứa con đó đã không ở bên cạnh các người, trong lòng nó chắc chắn có oán hận. Để tôi xem nào, chậc, khí tức của các người có chút mùi của oan gia trái chủ đấy.”

 

Thôi Dũng: “Oan gia trái chủ?”

 

Hạ Quân Ngạn: “Sinh mà không nuôi, đây chính là nợ nần. Các người vốn đã mang nợ, lại còn muốn lấy thứ gì đó của nó. Ây da, không phải tôi nói các người chứ, các người thật sự là ngại mình sống lâu quá hả? Người ta vốn đã oán khí ngút trời với các người rồi, các người không những không nghĩ cách hóa giải oán khí của nó, vậy mà còn muốn lấy đồ của nó. Lần này thì người ta nhất quyết không chịu đâu, chết rồi cũng phải bám lấy các người. Chuyện này của các người, người khác không giải được, chỉ có tự mình giải thôi. Muốn sống thì lấy cái gì trả cái đó, tốt nhất là làm một lễ cầu phúc cho người ta, hóa giải oán khí đi, nếu không thì bố mẹ, anh em các người, nó sẽ dắt đi từng người một đấy.”

 

Hạ Quân Ngạn nói xong thì nhìn bọn họ lắc đầu, xách bữa sáng bỏ đi. Gã anh cả nhà họ Thôi sốt ruột, đến cả chân đau cũng không màng, đuổi theo nói: “Đại sư! Xin ngài giúp chúng tôi, bao nhiêu tiền cũng được!”

 

Hạ Quân Ngạn xua tay: “Đã nói là không lấy tiền. Chuyện của các người dễ giải quyết thôi, nợ gì trả nấy là xong. Nợ mà không trả mới phải đền mạng, đại sư giỏi đến mấy cũng vô dụng. Oan gia trái chủ, nợ thì phải trả, thiên kinh địa nghĩa.”

 

Không muốn dây dưa với bọn họ nữa, Hạ Quân Ngạn bước nhanh rời đi, bỏ lại gia đình nhà họ Thôi mặt mày trắng bệch.

 

Sau khi đi vòng qua công viên nhỏ, Hạ Quân Ngạn lấy điện thoại ra gửi cho Quý Nam Tinh một biểu tượng OK, giây tiếp theo, năm nghìn tệ đã được chuyển vào tài khoản.

 

Hạ Quân Ngạn lập tức cười hì hì, tiền của kim chủ đúng là dễ kiếm thật. Anh ta trả lời Quý Nam Tinh một sticker cầm khăn tay hẹn lần sau gặp lại, rồi vui vẻ rảo bước về nhà. Trọn bộ skin mùa mới, anh tới đây!

 

Hết chương 137.

 

Chương 137: Nội Ứng Ngoại Hợp

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên