Chương 138: Đằng Sau Sự Kinh Dị
Nếu chỉ dăm ba câu đã có thể dọa lui được thì bọn họ đã chẳng phải là nhà họ Thôi, những kẻ muốn chiếm đoạt toàn bộ tài sản, đuổi Lữ Tiểu Khiết ra khỏi nhà, lại còn định gán cho cô cái danh sát phu.
Dù sao đi nữa thì, lời nói của Hạ Quân Ngạn vẫn gieo một hạt mầm vào lòng bọn họ, khiến bọn họ bất giác phải đắn đo giữa tiền và mạng sống.
Thế nhưng, khi rời khỏi căn nhà của Thôi Nghị, đứng giữa đường phố đông đúc người qua lại, cái nóng hầm hập của mặt trời như thiêu như đốt trên da thịt đã khiến nỗi sợ hãi trong lòng mấy người nhà họ Thôi cũng vơi đi ít nhiều. Một khi cảm giác sợ hãi không còn mãnh liệt, thì lòng tham lại một lần nữa chiếm thế thượng phong.
Bọn họ tự an ủi mình rằng, bọn họ có ép buộc lấy đồ của Thôi Nghị đâu, thừa kế di sản vốn được pháp luật ủng hộ cơ mà. Cùng lắm thì bọn họ chỉ lấy phần mà mình đáng được hưởng thôi.
Ba người đàn ông nhà họ Thôi nhanh chóng đưa ra quyết định. Triệu Ngọc Hồng không có quyền lên tiếng, chỉ có thể răm rắp nghe theo.
Đúng lúc bọn họ định tìm một nhà nghỉ rẻ tiền để tạm trú, thì Lữ Tiểu Khiết gọi điện thoại tới, hẹn gặp mặt bọn họ để nói chuyện.
Bốn người vội vã đến địa điểm Lữ Tiểu Khiết đã hẹn. Nhìn Lữ Tiểu Khiết trang điểm nhẹ nhàng, mặc bộ đồ công sở lịch sự của giới tinh anh, nhà họ Thôi suýt nữa thì đã không nhận ra.
Lữ Tiểu Khiết mà bọn họ gặp trước đây vẫn luôn chìm đắm trong nỗi đau mất chồng. Dù không đến mức lôi thôi lếch thếch, nhưng quả thực cô cũng chẳng còn tâm sức nào để chải chuốt cho bản thân. Bất kể bọn họ quậy phá thế nào, Lữ Tiểu Khiết cũng chỉ nhẫn nhịn chịu đựng, nhượng bộ đủ điều, cuối cùng bọn họ còn trực tiếp đuổi được cô ra khỏi nhà.
Vì vậy, trong mắt bọn họ, Lữ Tiểu Khiết chỉ là một người đàn bà vô dụng, mất đi người đàn ông của mình thì chẳng làm nên tích sự gì, có thể tùy ý bọn họ nhào nặn.
Nhưng hôm nay nhìn lại cô, khí chất tinh anh, mạnh mẽ, một địa vị xã hội hoàn toàn khác biệt, khiến bọn họ theo bản năng cảm thấy mình có chút lép vế.
Có điều, chắc chắn là nhà họ Thôi sẽ không thể để lộ sự yếu thế này, thậm chí còn phải tỏ ra mạnh mẽ hơn trước đây để giành lấy quyền chủ động.
Chưa đợi Thôi Dũng lên tiếng, Lữ Tiểu Khiết, người đã quá hiểu tính nết của nhà họ Thôi trong suốt thời gian qua, liền lên tiếng nói trước: “Đây là nơi công cộng, nếu các người bị đuổi ra ngoài vì làm ồn ào thì lần gặp mặt tiếp theo sẽ là ở tòa án đấy.”
Nói xong, cô ung dung nhấp một ngụm cà phê trước mặt, rất ra dáng kẻ bề trên.
Anh cả nhà họ Thôi kéo tay cha mình, ngồi xuống ghế sô pha đối diện Lữ Tiểu Khiết, đi thẳng vào vấn đề: “Cô hẹn chúng tôi ra đây là muốn nói chuyện gì?”
Lữ Tiểu Khiết ngước mắt nhìn những người chẳng có nét nào giống Thôi Nghị, đáp: “Giữa chúng ta còn có thể nói chuyện gì được nữa, đương nhiên là về di sản của chồng tôi rồi. Trước đây tôi vốn không muốn tranh giành, nên các người muốn thì cứ lấy, tôi cũng sẽ đi. Nhưng mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng mơ thấy Thôi Nghị, anh ấy rất không cam tâm khi các người lấy đồ của anh ấy, dặn tôi bằng mọi giá phải đòi lại giúp anh ấy.”
Triệu Ngọc Hồng không nhịn được nói: “Cô muốn tranh giành di sản thì cứ nói thẳng, lại còn phải viện cớ hay ho thế!”
Lữ Tiểu Khiết liếc nhìn bọn họ rồi cười: “Tôi nói thật hay nói dối, chắc các người là người rõ nhất chứ. Trong mơ Thôi Nghị đã nói với tôi rằng, anh ấy sẽ không để các người lấy một xu nào của anh ấy đâu. Hễ ai lấy, anh ấy sẽ đi theo người đó cả đời.”
Thôi Dũng đập mạnh tay xuống bàn, giọng ngoài mạnh trong yếu: “Nói bậy! Theo thì theo đi, có giỏi thì cứ để nó theo! Lúc nó còn sống tôi còn chẳng sợ, lẽ nào giờ lại sợ một thằng đã chết?!”
Ông ta vừa dứt lời, cốc nước đặt trước mặt họ bỗng tự dịch chuyển, mặc dù không có ai chạm vào.
Mấy người nhà họ Thôi cứng đờ tại chỗ. Cốc nước đó cứ từ từ di chuyển, cho đến khi ra đến mép bàn, đến lúc sắp rơi xuống đất thì dừng lại.
Cả nhà họ Thôi lúc này như gà bị bóp cổ, mặt mày trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Bọn họ lại một lần nữa nhận ra rằng, Thôi Nghị thật sự đang đi theo mình, ngay cả khi vẫn còn đang là ban ngày.
Nhưng chẳng phải trong phim đều nói ma quỷ sợ ánh sáng mặt trời, ban ngày tuyệt đối sẽ không ra ngoài hay sao?
Lữ Tiểu Khiết nhìn chằm chằm vào chiếc cốc một lúc lâu. Cô biết Thôi Nghị đang ở đây, nhưng cũng biết mình sẽ không bao giờ nhìn thấy anh được nữa. So với sự sợ hãi của nhà họ Thôi, trong lòng cô lại là lưu luyến và không nỡ.
Lại nhìn mấy người mặt cắt không còn giọt máu, Lữ Tiểu Khiết xách túi đứng dậy: “Hôm nay tôi chỉ muốn nói cho các người biết ý của Thôi Nghị. Nếu các người hợp tác công chứng di sản, Thôi Nghị sẽ tha cho các người. Nếu không hợp tác thì khó nói lắm. Ngoài ra, chuyện năm xưa các người bỏ rơi Thôi Nghị, tôi cũng đã thu thập đầy đủ tài liệu rồi. Tôi sẽ khởi kiện, các người cứ chuẩn bị ra tòa đi.”
Lữ Tiểu Khiết nói xong liền rời đi. Nhà họ Thôi giận mà không dám nói, chiếc cốc nước đang chênh vênh nơi mép bàn chính là lời răn đe hữu hiệu nhất.
Ở một nơi bọn họ không nhìn thấy, Tạ Phán Nhi đang cổ vũ cho Thôi Nghị: “Cố lên, cố lên, dùng sức thêm chút nữa!”
Thôi Nghị gần như đã ngồi xổm cả người lên bàn. Hai tay anh ta ôm lấy cốc nước, cố gắng vận dụng quỷ khí. Hiệu ứng mà anh ta muốn ban đầu không phải là dịch chuyển cốc nước, mà là sau khi dời nó đến trước mặt nhà họ Thôi thì sẽ cho nó nổ tung để dọa chết bọn họ!
Kết quả là cốc nước thì dịch chuyển được, nhưng lại không nổ được. Hai tay anh ta đã dùng sức dữ lắm rồi, vậy mà cũng chẳng bóp vỡ nổi cái cốc thủy tinh đựng nước trông hết sức bình thường kia.
Thấy anh ta đã cố gắng đến thế mà vẫn không bóp vỡ được, Tạ Phán Nhi không khỏi thở dài: “Thôi bỏ đi, dịch chuyển một cái cũng đủ dọa bọn họ rồi. Với lại mình cũng không nên phá hoại tài sản của quán người ta, cái ly này chắc là hàng nội địa rồi, chất lượng tốt ghê.”
Thôi Nghị cũng thở dài theo: “Chắc là do quỷ khí của tôi yếu quá.”
Ngồi ở một bàn khác, Quý Nam Tinh một tay chống cằm, những ngón tay thon dài che nửa khuôn mặt. Cậu đã chứng kiến toàn bộ quá trình Thôi Nghị và Tạ Phán Nhi cố gắng bóp nát chiếc cốc nước lúc nãy.
Nhất là khi thấy Thôi Nghị trèo cả lên bàn, gần như quỳ gối trên đó, hai tay ôm cốc nước vận quỷ khí, suýt chút nữa là cậu đã bật cười thành tiếng.
Không nhìn thấy âm hồn, Tiêu Dã thấy cậu cười đến bất đắc dĩ như thế thì nghiêng đầu nhìn sang bên kia, nhưng chỉ thấy nhà họ Thôi mặt mày trắng bệch, hoảng hốt đứng dậy chạy ra ngoài.
“Có chuyện gì vui à?”
Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra chụp một tấm về phía đó, sau đó dùng âm lực hiện hình rồi đưa cho Tiêu Dã xem.
Tiêu Dã nhìn thấy bức ảnh thì bật cười thành tiếng: “Xem ra, đằng sau mỗi một câu chuyện kinh dị đều có một con ma đang nỗ lực tạo ra sự kinh dị đó nhỉ.”
Quý Nam Tinh cũng cười theo: “Ừm, đúng là vất vả cho bọn họ thật.”
Người nhà họ Thôi cũng biết đôi chút về luật thừa kế. Trong thời đại thông tin này, thỉnh thoảng lướt video ngắn cũng được phổ cập kiến thức, nhưng bọn họ không hiểu quá sâu. Ví dụ như trường hợp bọn họ cho Thôi Nghị đi, nhưng không làm thủ tục cho nhận con nuôi, cũng chưa từng nuôi dưỡng anh ta, liệu có còn được thừa kế di sản của Thôi Nghị hay không.
Nhưng bảo bọn họ bỏ tiền ra thuê luật sư thì lại tiếc, vì trong lòng bọn họ có lẽ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng, mình sẽ chẳng được một xu nào.
Người sống thì dễ đối phó, nhưng âm hồn cứ bám riết lấy bọn họ thì phải làm sao đây? Hơn nữa, nếu Thôi Nghị muốn lấy mạng bọn họ thì quả là dễ như trở bàn tay.
Anh cả nhà họ Thôi bị bóp cổ chân, đã có ý định bỏ cuộc. Lần này là bị tóm chân, lần sau thì sao? Lỡ như bị bóp cổ giống cha mình, liệu gã có còn giữ được mạng không.
Thế nhưng, sợ chết thì sợ chết, mà không cam tâm cũng là thật.
Căn nhà trị giá hàng chục triệu vốn có thể thuộc về mình rồi, ai mà cam lòng cho được chứ?!
Hiện tại thì cậu út nhà họ Thôi vẫn giữ thái độ mặc kệ, sao cũng được. Dù sao thì có chuyện gì cũng đã có bố và anh trai gánh, mà Thôi Nghị đến giờ cũng chưa tìm đến hắn ta. Nếu đòi được tiền thì chắc chắn hắn ta cũng sẽ có phần, nên so với Thôi Văn Bân đang sợ hãi và Thôi Dũng đang do dự, cậu út nhà họ Thôi vẫn khá bình tĩnh.
Nhưng sự bình tĩnh này của hắn ta sẽ nhanh chóng tan biến mất thôi.
Lữ Tiểu Khiết muốn kiện tụng để tranh chấp quyền thừa kế, bọn họ muốn lấy được tiền thì phải hầu tòa. Mà vụ kiện này không biết sẽ kéo dài bao lâu, cứ ở nhà nghỉ mãi thì tốn kém quá. Tiền ăn ở, đi lại, một hai ngày thì được, chứ lâu dài thì quả là một khoản lớn.
Công viên nhỏ mà bọn họ từng qua đêm hôm đó bỗng trở thành một nơi lý tưởng. Thế là cả nhà trả phòng, rồi kéo ra công viên.
Vẻ mặt cậu út chán ghét: “Chúng ta bây giờ chẳng khác gì mấy kẻ lang thang. Mai con về nhà đây, cả nhà cứ ở đây thì ăn uống chi tiêu cũng tốn kém. Hay là bố với anh ở lại, con với mẹ về trước, có chuyện gì hai người gọi điện là tụi con qua liền.”
Anh cả nói: “Chân anh đau, mày ở lại đây chạy vặt với bố đi, anh với mẹ về trước.”
Cậu út lườm gã một cái: “Bố bị bóp cổ còn chưa kêu đau tiếng nào, chỉ có anh là lắm chuyện.”
Anh cả lập tức nổi giận. Đây đâu phải là chuyện bóp cổ hay bóp chân, mà là chuyện bị oán quỷ bám theo, là chuyện mất mạng đó!
Sợ hai người lại cãi nhau, Triệu Ngọc Hồng vội vàng đứng ra can ngăn.
Trời vốn đã nóng, trong công viên lại nhiều cây cối, tuy có mát hơn một chút, nhưng muỗi cũng nhiều. Bị muỗi đốt đến bực bội, cậu út nhà họ Thôi đá vào cái cây vô tội một cái rồi bỏ đi, lười cãi cọ với bọn họ.
Triệu Ngọc Hồng vội gọi theo: “Con đi đâu đấy?”
Cậu con út nhà họ Thôi đáp: “Đi dạo loanh quanh!”
Nhân tiện xem gần đây có quán net nào không. Chỉ tốn mười mấy tệ mà vừa có máy tính chơi, vừa qua đêm được lại có điều hòa, chẳng phải sướng hơn ở cái công viên nóng chết người này nhiều sao.
Khi đi dọc theo bờ hồ nhân tạo ra ngoài công viên, cậu út nhà họ Thôi đột nhiên bị một lực đẩy thật mạnh, khiến hắn ta lảo đảo rồi ngã ùm xuống hồ.
Hắn ta biết bơi. Lớn lên ở quê, thường xuyên xuống sông mò cá, vậy nên bơi rất giỏi. Theo bản năng, hắn ta vươn tay định bám vào bậc đá ven đường để trèo lên, nhưng ngay sau đó, một lực cực mạnh từ dưới chân lại kéo hắn ta xuống. Một bàn tay lạnh buốt thấu xương đang nắm chặt lấy cổ chân hắn ta, lôi tuột hắn ta xuống nước.
Cậu út nhà họ Thôi lập tức hoảng loạn, tay không bám được vào bậc đá, cả người gần như chìm nghỉm xuống dưới đáy nước. Hắn ta vùng vẫy muốn ngoi lên, nhưng lực kéo xuống ngày càng mạnh, bàn tay nắm lấy cổ chân cũng ngày một nặng hơn. Trong cơn hoảng loạn, hắn ta không thể nín thở, sặc một ngụm nước rồi rơi vào cảm giác ngạt thở chết người.
Mình sắp chết rồi, lần này mình chết thật rồi. Trước đây Thôi Nghị không tìm đến không phải là đã tha cho mình, mà là chờ xử lý từng người một. Và cái chờ đợi mình chính là bị dìm chết.
Giây phút đó, trong đầu cậu út nhà họ Thôi chỉ có một ý nghĩ là cầu sinh. Hắn ta không muốn chết, hắn ta sợ thật rồi. Tại sao hắn ta lại tham lam, lại đi tranh giành những thứ không thuộc về mình cơ chứ.
Lời của người thanh niên gặp ở công viên hôm đó đang ứng nghiệm. Thôi Nghị hận tất cả bọn họ, nên anh ta muốn đưa tất cả bọn họ đi theo.
Trước đây có gia đình bên cạnh, cảm giác dù trời có sập xuống cũng có cha mẹ chống đỡ, nên dù sợ, cậu út nhà họ Thôi cũng không sợ đến thế. Nhưng bây giờ hắn ta đã hiểu rõ, chuyện bị ma ám này không phải cứ có người gánh là mình sẽ an toàn.
Cũng chính khoảnh khắc này đã khiến hắn ta có một nhận thức rõ ràng và kinh hoàng hơn về sự tồn tại của ma quỷ.
Ngay khi không khí ngày càng loãng đi, lồng ngực và phổi đau như muốn nổ tung, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo hắn ta, rồi bàn tay đang nắm lấy cổ chân hắn ta cũng biến mất ngay tức khắc.
Cậu út nhà họ Thôi được vớt lên. Vừa tiếp xúc với không khí, hắn ta vừa ho sặc sụa vừa cố gắng hít thở thật sâu. Hắn ta chưa bao giờ cảm thấy việc có thể hít thở lại là một điều hạnh phúc đến vậy.
Người đàn ông vớt hắn ta lên vắt khô quần áo, nhìn hắn ta rồi nói: “Trời sắp tối rồi, đứng xa bờ hồ ra một chút. Lần sau mà không có ai đi ngang qua thì cậu không may mắn thế này đâu.”
Cậu út nhà họ Thôi ho sặc sụa, ho đến mức không nói nên lời. Hắn ta rất muốn cảm ơn, nhưng cổ họng đau, ngực đau, mỗi lần hít thở đều đau. Đợi đến khi hắn ta gắng gượng qua cơn hoảng loạn, người vừa cứu hắn ta đã không thấy đâu nữa.
Người vệ sĩ đã thay quần áo đi đến bên chiếc xe đậu bên kia đường: “Đã vớt người lên rồi.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Vất vả cho anh rồi, mai cho anh nghỉ phép một ngày.”
Người vệ sĩ mỉm cười rồi lên chiếc xe phía sau. Bọn họ đều biết tiểu thiếu gia mà bọn họ đang làm việc cho là một thiên sư, cũng biết gần đây thiếu gia đang giúp một con ma tranh giành di sản, nên khi được dặn trước khi nào thì phải canh ở bờ hồ, bao lâu thì xuống vớt người, bọn họ cũng không hề thắc mắc, cứ nghe lệnh mà làm thôi.
Tiêu Dã vừa nghịch những ngón tay của Quý Nam Tinh vừa nói: “Dọa một phen như thế, chắc bọn họ cũng bỏ cuộc rồi chứ nhỉ?!”
Quý Nam Tinh nhìn ra công viên nhỏ ngoài cửa sổ xe: “Ai mà biết được, đừng bao giờ đặt ra giới hạn cho lòng tham của con người.”
Tiêu Dã đưa một ngón tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải quay đầu lại nhìn mình: “Tôi đồng ý với câu này, đừng bao giờ đặt ra giới hạn cho lòng tham của con người. Thế nên chúng ta đừng nhìn đám người tham lam đó nữa, ảnh hưởng tâm trạng lắm. Gần đây có một quán nướng chảo gang tự phục vụ, có muốn đi thử không?”
Quý Nam Tinh: “Nướng chảo gang tự phục vụ? Kiểu buffet à?”
Tiêu Dã: “Là tự mình nướng ấy. Tôi nướng cậu ăn, đi nhanh đi nhanh, đói chết đi được.”
Vài chiếc xe đậu ven đường lần lượt rời đi. Sau khi cậu út nhà họ Thôi qua cơn kinh hoàng sinh tử thì cà nhắc đi về phía cha mẹ. Thấy con trai ướt sũng, Triệu Ngọc Hồng kinh ngạc kêu lên: “Con trai, con bị ngã xuống nước à?”
Hắn ta vừa thấy mẹ liền ôm chầm lấy bà mà khóc lớn: “Mẹ ơi! Con suýt chết rồi, là Thôi Nghị đẩy con, nó đẩy con xuống nước, còn ở dưới nước kéo chân con xuống nữa. Nếu không có một anh đi ngang qua cứu con thì con chết rồi, con chết thật rồi!”
Cậu út nhà họ Thôi vừa nói vừa kéo ống quần lên, trên một bên cổ chân của hắn ta cũng xuất hiện một dấu tay đen ngòm.
Thôi Dũng và Thôi Văn Bân thấy vậy, sắc mặt lại biến đổi, ánh mắt nhìn nhau vô cùng hoảng hốt.
Triệu Ngọc Hồng đau lòng khôn xiết, ôm con trai an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi, đừng sợ nữa con.”
Cậu út nhà họ Thôi lau mặt, chẳng biết là nước hồ hay nước mắt, nói: “Con không cần nữa, con không cần gì hết nữa. Chỉ cần chúng ta lấy một xu của nó, nó sẽ lấy mạng chúng ta! Mẹ, chúng ta về nhà đi, về nhà ngay lập tức!”
Triệu Ngọc Hồng liền nói: “Được được, chúng ta về nhà ngay, không cần nữa, không cần gì hết.”
Trước đây cuộc sống của bọn họ cũng không quá khổ cực, có một căn nhà nhỏ ở thị trấn, không nợ nần gì, kiếm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, không giàu có nhưng cũng không đến nỗi nào.
Bây giờ vì món di sản này mà mất mạng thì thật không đáng.
Cậu út nhà họ Thôi nhất quyết không ở lại nữa, nhưng giờ này đã hết xe về quê, đành phải đợi đến mai. Hắn ta co rúm người lại giữa cha mẹ, như một con chim sợ cành cong, không dám đi đâu nữa.
Anh cả nhà họ Thôi đứng bên cạnh hút thuốc, liếc nhìn cậu em vẫn còn thất thần: “Mày cam tâm à?”
Cậu em út co người lại nhìn gã: “Em không muốn chết.”
Vết tay trên cổ chân ngày càng đen hơn, dấu ấn đó không ngừng nhắc nhở hắn ta về cái kết của sự không cam lòng.
Bên kia hồ, Thôi Nghị vất vả trèo lên bờ, nhìn Tạ Phán Nhi đang ngồi xổm bên cạnh: “Thế nào rồi?”
Tạ Phán Nhi giơ ngón tay cái với anh ta: “Bị dọa đến mức đòi bỏ cuộc về nhà rồi, chúng ta lại tiến gần đến thành công thêm một bước lớn!”
Hai con ma nói xong còn đập tay với nhau.
Thôi Nghị khó khăn bò lên: “Không phải ma chết đuối, xuống nước một cái là cứ chìm nghỉm, suýt nữa thì tôi cũng không lên được.”
Tạ Phán Nhi có chút tò mò: “Dưới nước có con ma nào khác không?”
Thôi Nghị lắc đầu: “Không có, sạch sẽ lắm.”
Nếu dưới hồ này có con ma nào khác thì anh ta đã chẳng phải tự mình xuống nước, chỉ cần thắp một nén hương nhờ con ma khác ở dưới kéo giúp là được rồi.
Người thực sự quyết định trong nhà họ Thôi là Thôi Dũng. Ông ta biết Thôi Nghị đã chết kia thật sự hận bọn họ đến tận xương tủy, muốn lấy mạng bọn họ là sự thật chứ không phải nói đùa. Thôi Dũng vừa sợ hãi, lại vừa cảm thấy đó là con trai mình, đời nào có chuyện con giết cha.
Tuy không biết cái tự tin này của ông ta từ đâu mà ra, nhưng chính nó đã khiến ông ta do dự giữa việc từ bỏ và tiếp tục. Đồ của con trai, con trai chết thì cha được hưởng, chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa hay sao.
Thậm chí Thôi Dũng còn nghĩ thầm, người thanh niên lần trước có thể nhìn ra vấn đề của bọn họ, chứng tỏ có người trong nghề. Trên đời này có ma, vậy có phải cũng có người bắt ma không? Thôi Nghị này chết rồi không đi đầu thai, lại còn muốn hại người giết người, đáng lẽ phải bị bắt đi mới phải.
Nhưng vấn đề là bọn họ biết tìm người bắt ma ở đâu đây, hơn nữa có lẽ Thôi Nghị bây giờ vẫn luôn đi theo bọn họ. Nếu biết được ý định của ông ta, liệu nó có ra tay tàn độc luôn không?
Thôi Dũng chỉ âm thầm suy tính trong lòng, không ai biết ông ta đang nghĩ gì. Nhưng Thôi Nghị đi theo bên cạnh nhìn sắc mặt ông ta là biết ngay, chuyện suýt dìm chết cậu út vẫn chưa phải là liều thuốc mạnh đối với Thôi Dũng, ông ta vẫn chưa từ bỏ.
Trời vừa sáng, cậu út nhà họ Thôi đã nóng lòng muốn về nhà. Hắn ta cảm thấy ở lại thành phố Ngọc Lan thêm một ngày là mình lại tiến gần đến cái chết thêm một bước.
Thôi Dũng cũng thấy cứ ở lại đây canh chừng mãi cũng không phải là cách, nên cũng định về quê trước, hỏi thăm xem ở quê có ai trong nghề không, tìm một bà đồng hay gì đó, nếu có thể thu phục được Thôi Nghị thì bọn họ còn sợ gì nữa.
Khi cả nhà xách túi lớn túi nhỏ hành lý đi ra bến xe, bọn họ đi ngang qua một khu dân cư cũ kỹ. Lúc đi qua một con hẻm, Thôi Dũng không để ý dưới chân, bị một viên gạch vênh lên vấp phải. Ngay lúc ông ta loạng choạng suýt ngã, cách đó nửa bước chân, một chậu hoa từ trên cao rơi thẳng xuống.
Những mảnh vỡ của chậu hoa văng ra tứ tung, thậm chí còn găm vào người ông ta, rạch một đường trên da mặt, chỉ suýt chút nữa là vào mắt.
Cả nhà bị chậu hoa bất ngờ rơi xuống làm cho giật mình, ngẩng đầu nhìn lên định chửi, thì thấy một người đang đứng ở mép sân thượng, người đó đang cúi đầu nhìn bọn họ.
Nhưng cái nhìn này khiến mấy người nhà họ Thôi hồn phi phách tán, vì người đó không ai khác, chính là Thôi Nghị đã chết mấy tháng nay!
Rõ ràng là cách nhau mấy tầng lầu, nhưng bọn họ đều nhìn thấy rõ mồn một dáng vẻ của Thôi Nghị, thậm chí còn thấy anh ta nhoẻn miệng cười với mình, một nụ cười lạnh lẽo, âm u, mang đầy ác ý.
Bọn họ đã chạy thoát khỏi con hẻm đó như thế nào chính bản thân bọn họ cũng không biết, gần như vừa bò vừa lết, đến hành lý cũng vứt lại, chỉ một lòng muốn rời khỏi nơi này, rời đi thật xa, không bao giờ quay lại cái thành phố Ngọc Lan ma quái này nữa!
Thôi Dũng vừa chạy vừa la: “Không cần nữa, đồ của mày bọn tao không cần nữa! Mày đừng có bám theo bọn tao nữa!”
Bọn họ chen vào đám đông, nhưng dòng người tấp nập cũng không thể xua tan nỗi kinh hoàng trong lòng. Cả nhà chạy thẳng ra bến xe, không muốn ở lại đây thêm một giây một phút nào nữa.
Khó khăn lắm mới đến được bến xe, nhưng Lữ Tiểu Khiết lại gọi điện tới: “Thôi Nghị lại báo mộng cho tôi, nói rằng trong ba ngày các người phải đến làm công chứng, nếu không các người không thoát được đâu.”
Lữ Tiểu Khiết nói xong liền cúp máy. Nhà họ Thôi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Phải rồi, chỉ cần chuyện này chưa giải quyết xong, bọn họ đi đến đâu, Thôi Nghị cũng sẽ theo đến đó. Ma quỷ muốn ám, muốn giết người, bọn họ làm sao mà thoát được.
Về mặt huyết thống, Thôi Nghị chỉ có cha mẹ và anh em, nên việc xử lý di sản cũng không phức tạp. Chỉ cần cha mẹ và anh em của anh ta ký vào một bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế, rồi để Lữ Tiểu Khiết thừa kế toàn bộ là được.
Khoảnh khắc ký tên xuống, Thôi Dũng như già đi cả chục tuổi, lưng cũng còng đi mấy phần. Mới đây thôi, bọn họ còn ở trong căn nhà lớn, mơ mộng phát tài, vậy mà bây giờ thì chẳng còn gì cả.
Mỗi một nét bút ký xuống đều là căm hận đối với Thôi Nghị. Biết thế này thì ngày đó bóp chết quách thằng nhãi ấy cho rồi, lại còn đem nó cho em trai, để nó ở thành phố hưởng phúc bao nhiêu năm, chết rồi mà còn không tha cho ông ta!
Thôi Nghị chẳng quan tâm đến việc lão già này hận mình đến mức nào. Mục đích của anh ta đã đạt được, tài sản của anh ta không để bọn họ động vào một xu, anh ta đã để lại tất cả cho vợ mình.
Sau này, vợ anh ta dù có tìm người khác để bắt đầu cuộc sống mới hay một mình tự do tự tại, anh ta đều tôn trọng và ủng hộ. Anh ta đã cho cô tất cả những gì có thể, tuy không thể cùng cô đi đến lúc bạc đầu, nhưng nếu đây đã là số mệnh, anh ta cũng đành chấp nhận.
Nhìn vợ mình đang nghiêm túc cảm ơn Quý Nam Tinh, ánh mắt Thôi Nghị ngập tràn lưu luyến. Anh ta biết mọi chuyện đã kết thúc, biết đã đến lúc mình phải đi rồi. Nếu ở lại, anh ta chỉ làm lỡ dở người sống, anh ta không thể tiếp tục can dự vào cuộc đời của cô được nữa.
Tạ Phán Nhi vỗ vai anh ta, đây chính là âm dương cách biệt, người sống không nỡ, người chết cũng lòng không cam.
Lữ Tiểu Khiết cũng biết mọi chuyện đã kết thúc, từ nay về sau Thôi Nghị sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời cô nữa. Cô ngoảnh đầu nhìn lại, cô không biết Thôi Nghị có ở đó không, nhưng nếu có, chắc hẳn anh cũng đang nhìn cô.
Nhìn khoảng không trống rỗng phía sau, Lữ Tiểu Khiết lặng lẽ nói lời tạm biệt. Con đường sau này, cô phải tự mình đi một mình, nhưng không sao cả. Cô đã từng được yêu, yêu đến mức từng vượt qua cả sinh tử. Dù ký ức rất đau, nhưng đó cũng là dũng khí để cô bước tiếp.
Nhìn bóng lưng Lữ Tiểu Khiết rời đi, có lẽ Tạ Phán Nhi cũng hiểu được tâm trạng của Thôi Nghị lúc này, cô nàng cố tình lảng sang chuyện khác: “Có một chuyện tôi khá là tò mò.”
Đợi đến khi không còn nhìn thấy Lữ Tiểu Khiết nữa, Thôi Nghị mới ngẩng đầu lên nhìn trời. Đột nhiên anh ta có cảm giác như mình sắp tan biến, giống như vừa trút được gánh nặng trên vai, cả người trở nên nhẹ bẫng. Nhưng trước khi rời đi, anh ta vẫn thỏa mãn sự tò mò của Tạ Phán Nhi.
“Tò mò chuyện gì?”
Tạ Phán Nhi: “Anh dọa cả ba cha con nhà họ Thôi, tại sao lại không dọa mẹ anh?”
Thôi Nghị im lặng một lúc rồi nói: “Bởi vì lúc đem tôi cho đi, bà ấy đã cho tôi một viên kẹo.”
Người phụ nữ cả đời phụ thuộc vào Thôi Dũng, không bao giờ có chủ kiến của riêng mình, người mẹ thương con cả, cưng con út, và luôn coi thường anh ta, ngày hôm đó đã cho anh ta một viên kẹo, dặn anh ta đến nhà mới phải ngoan ngoãn nghe lời.
Anh ta không biết lúc cho mình đi, người phụ nữ ấy thấy bớt đi gánh nặng, hay lòng có chút không nỡ, nhưng anh ta nhớ viên kẹo đó, vừa ngọt ngào, lại vừa cay đắng.
Hết chương 138.
