Chương 14: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 12)

Chương 14: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 12)

 

Vị bạn học Lận Tường này mày rậm mắt to, nhưng mắt to thì có tác dụng gì? Không bù được việc tâm cậu ta bị mù.

Còn vị bạn học Hạ Bạch này nữa, sao cậu lại nghĩ mình không có sở thích? Còn nói đến chân thành như vậy?

Trong lòng cậu thật sự không có ý tưởng rõ ràng gì về sở thích của mình à?

Rõ ràng như vậy, còn vô cùng sống động.

Có thể sở thích của cậu mới là thứ nguy hiểm nhất đó.

Hoa Hạo Minh không muốn nói thêm gì với Hạ Bạch nữa, dù sao hắn cũng biết sở thích của cậu, chú ý một chút là được rồi.

Nhưng với Lận Tường thì hắn lại nghiêm nghị chất vấn: “Suy nghĩ thật kỹ xem cậu thích cái gì, nếu không, đến thời điểm chúng ta gặp nguy hiểm, tôi cũng không biết làm cách nào để cứu cậu.”

Lận Tường bắt đầu cố gắng nghĩ kỹ xem mình thích cái gì, ” Tôi ghét những thứ đen tối, thích những thứ sạch sẽ và thuần khiết, đó có tính là sở thích không?”

“……”

Hoa Hạo Minh cũng từ bỏ Lận Tường luôn, hắn quay đầu nhìn về phía Ôn Thu, “Cô thì sao, Ôn tiểu thư.”

Ôn Thu cũng đang cố gắng suy nghĩ, “Có ba khả năng, tôi không xác định lắm.”

Cô không có sở thích nào rõ ràng, nhưng cô biết Mạnh Tình và Tống Minh Lượng cũng không có sở thích nào nghiêm trọng, chỉ cần có một chút sở thích đặc biệt, khi đi vào phòng chứa thi thể sẽ bị phóng đại thành nghiêm trọng.

Đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng, cô đã tự mình cở bỏ đi lớp ngụy trang bên ngoài, mặc dù đối diện có một người mà cô rất ghét.

“Đầu tiên, tôi có chút ghét đàn ông.”

Ba người đàn ông: “…..”

“Không sao đâu chị gái, hiện tại có rất nhiều phụ nữ ghét đàn ông, tôi hiểu mà.” Lận Tường nói: “Ngay cả mê cái gì đó cũng có thể được xem như một loại yêu thích cố chấp? Vậy chán ghét cái gì đó chắc là không tính vào chứ?”

Hai người đàn ông còn lại cũng biểu thị tán thành, may mắn chứng ghét đàn ông không tính là sở thích, nếu không lỡ Ôn Thu bị phòng chứa thi thể dị hoá, vậy chẳng phải tất cả đàn ông như họ đều gặp rắc rối à?

Ôn Thu nói tiếp: “Tôi còn thích vứt đồ, lúc đầu tôi bắt chước người ta vứt đồ đạc, nhưng về sau thì tôi không thể chịu nổi khi nhìn thấy những thứ tôi không thích chiếm dụng không gian trong nhà hoặc ở xung quanh mình.”

“…..”

Kỳ thật ghét đàn ông và ném đồ cũng không có gì, sợ nhất là ghét đàn ông và vứt đồ kết hợp lại với nhau.

Nói không chừng, nếu như Ôn Thu vào phòng chứa thi thể, khả năng mấy người bọn họ bị thanh lý sạch sẽ là rất cao.

“Thứ ba, tôi cũng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế một chút, khi nhìn thấy những đồ vật không đối xứng nhau, tôi cực kỳ muốn uốn nắn lại.”

“……”

Lận Tường lập tức sờ sờ hai bên lông mày và mắt mình.

Hoa Hạo Minh thì nhìn năm ngón tay của mình.

“Anh thì sao?” Ôn Thu nói xong thì quay qua hỏi Hoa Hạo Minh.

Hoa Hạo Minh: “Tôi không cần thiết phải nói, nếu tôi thật sự bị phòng chứa thi thể ảnh hưởng, dù mấy người có biết sở thích của tôi cũng vô dụng, tất cả cùng hợp lực lại với nhau cũng đánh không lại tôi, vậy nên cứ trực tiếp né tôi đi là được.”

“?”

Cảm giác chán ghét đàn ông trong lòng Ôn Thu lại tăng vọt, “Hừm.”

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Mạnh Thiên Hữu.

Sau khi Mạnh Thiên Hữu về ký túc xá thì trực tiếp leo lên giường nằm, lặng im không nói chuyện.

Trên người dính đầy máu ở phòng ký túc xá 405, nhưng cậu ta cũng không có thay ra giặt, cứ nằm đó trong tình trạng bẩn thỉu như vậy.

Dường như cậu ta không còn quan tâm gì nữa.

Không còn người mẹ mắc bệnh thích sạch sẽ ở bên cạnh, khi thấy trên người cậu ta có vết bẩn sẽ lau sạch sẽ cho cậu ta.

Hoa Hạo Minh: “Thôi bỏ đi.”

Tất cả bọn họ đều biết ý tứ của cậu ta là gì, trừ khi tất cả bọn họ đều tiến vào phòng chứa thi thể thêm một vòng nữa, nếu không thì Mạnh Thiên Hữu cũng không cần phải vào đó nữa, cậu ta đã an toàn. Nhưng cho dù có phải làm lại từ đầu, nếu đến lúc đó tất cả bọn họ đều đã dị thường, vậy có biết hướng biến dị của Mạnh Thiên Hữu cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Bây giờ đã là rạng sáng bốn giờ.

Hoa Hạo Minh nói: ” Ngủ hai tiếng, ngày mai dậy sớm tìm manh mối.”

Mấy người đã gật đầu đồng tình với đề xuất của hắn.

Buổi sáng Hoa Hạo Minh nói chỉ sợ bọn họ sẽ rơi vào tình trạng nước ấm nấu ếch, bây giờ đã thành sự thật, kể từ ngày phụ đạo viên bắt đầu chọn hai người chơi cùng lúc, nhiệt độ nước đã tăng lên rất khủng khiếp, đêm đó có hai người chơi đã chết.

Bắt đầu từ hôm nay, trò chơi sẽ không còn an toàn và dễ dàng như trước nữa, biến dị và tử vong đã ở ngay trước mắt, rất nhanh sẽ không còn người chơi bình thường nữa, bọn họ nhất định phải nhanh, nhanh hơn nữa, không ngủ cũng không sao.

Hoa Hạo Minh và Lận Tường chuẩn bị trở về, nhưng khi thấy Ôn Thu còn do dự đứng tại chỗ thì lập tức hiểu chuyện gì xảy ra.

Cô không muốn quay về căn phòng ký túc xá kia nữa.

Lận Tường: “Chị gái, ký túc xá của chúng tôi vẫn còn chỗ trống, nếu không chị đến đó nghỉ hai giờ đi?”

Ôn Thu nhìn thoáng qua bọn họ, nói: ” Tôi muốn ở lại trong ký túc xá này, em trai tôi ở đây.”

“Được.” Hoa Hạo Minh mang Tống Minh Lượng bị trói đi, chừa lại cho cô một cái giường.

Lúc Tống Minh Lượng bị mang đi, Hạ Bạch vẫn luôn nhìn cậu ta. Hai bên má cậu ta có nhiều máu hơn, không phải tất cả đều là máu của Tống Cường, mà phần lớn là do vết thương sâu đến thấy xương ở hai bên gò má cậu ta chảy ra.

Chắc là do răng cắn xé, lúc Tống Cường bị mang đi, miệng ông đã hoàn toàn bị vỡ, răng cũng không còn.

Tống Minh Lượng vẫn cúi đầu, ánh sáng vàng u ám trong mắt cậu ta dường như đã bị dập tắt.

Sau khi bọn họ rời đi, những người còn lại trong ký túc xá 312 cũng nhanh chóng vệ sinh rồi đi ngủ, bọn họ ngủ chưa đến hai giờ đã phải thức dậy.

Buổi sáng chỉ có lớp từ chín giờ bốn mươi đến mười một giờ ba mươi, vậy nên bọn họ vẫn còn nhiều thời gian để tìm kiếm manh mối.

Hoa Hạo Minh đề nghị Hạ Bạch đến gặp các bạn cùng lớp để tìm hiểu thêm về những truyền thuyết trong trường, bởi vì lúc ở trong lớp giải phẫu, mỗi lần giáo sư mời ai đó lên bàn thí nghiệm thực hành thì đều là Hạ Bạch “Đứng ra”, nhân duyên của cậu ở trong đám bạn học cực kỳ tốt, vậy nên để cậu đi làm chuyện này là thích hợp nhất.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhưng Hạ Bạch lại nói cậu muốn đến thư viện.

Không còn lựa chọn nào khác, Hoa Hạo Minh và Lận Tường đành phải cùng cậu đi đến thư viện, Ôn Thu mang theo Ôn Đông nhìn có vẻ rất bình thường và Mạnh Thiên Hữu đi gặp các bạn học khác nghe ngóng tình hình. Còn Tống Minh Lượng nãy giờ vẫn không nói gì bị bọn họ nhốt ở trong ký túc xá.

Trên đường đi, Hoa Hạo Minh đã hỏi Hạ Bạch: “Cậu cứ nhất quyết đòi đến thư viện như vậy, có phải phát hiện ra điều gì không?”

Hạ Bạch gật đầu, “Lần trước lúc chuẩn bị rời đi, tôi thấy trên một tờ báo có bài viết nói về sở thích dị dạng, thời gian xuất bản bài báo đó chỉ trước vụ tự sát đầu tiên trong khuôn viên trường mấy ngày, lúc ấy phải đi nên tôi chưa đọc kỹ được.”

Lận Tường: “Sở thích dị dạng?”

Hạ Bạch: “Sở thích dị dạng có thể coi là một loại đam mê không?”

Lận Tường bỗng nhiên tỉnh ngộ, kích động nói: “Đúng đúng đúng! Có liên quan! Bây giờ chúng ta đi tìm cái này!”

Trí nhớ Hạ Bạch rất tốt, đến thư viện, rất nhanh đã tìm được tờ báo kia.

Nhìn thời gian và sự kiện, Lận Tường vào website trường tìm xem có thêm thông tin gì nữa không, còn Hoa Hạo Minh thì vào tạp chí y khoa để tìm hiểu, rất may, trên báo chí, trên mạng, trên tạp chí, chỗ nào cũng có, bởi vì chuyện này quả thực là một vấn đề lớn ở trong giới y học, trường đại học Y Hòa Bình cũng có liên quan.

 Sở thích dị dạng là một thuật ngữ rất chung chung, một số người có những sở thích rất dị dạng, ví dụ như có một vài người có tiền thích trống rỗng, hoặc cũng có người thích tê liệt, thích xem những thứ dị thường và máu me để tìm kiếm kích thích.

Ở trong giới y học, đối với nhóm người nghiên cứu về cơ thể con người này, ngưỡng kích thích càng cao thì những tên biến thái càng có thói quen dị dạng hơn.

Theo thông tin trên mạng, có một vị hiệu trưởng ra vẻ đạo mạo của một trường y nổi tiếng có đam mê sưu tầm, nhưng thứ ông ta thích sưu tầm lại là những cái xác dị dạng của trẻ con, mấy chục năm qua ông ta đã lợi dụng chức vụ của mình để thu thập một căn phòng chứa đầy thi thể trẻ con bị dị dạng.

Sau khi vụ việc này bị phanh phui, rất nhiều người bị hại đã đứng lên tố cáo, hành vi táng tận lương tâm của ông ta mới bị lộ ra. Với sự phát triển của công nghệ y tế hiện đại, dị tật ở người cũng càng ngày càng ít, bởi vì có thể phát hiện được dị tật của thai nhi khi khám thai, từ đó làm giảm căn nguyên gây ra dị tật ở trẻ.

Tuy nhiên, nhiều người đến trường y nổi tiếng này khám thai đều được bác sĩ cho biết bào thai bình thường, nhưng khi sinh ra thì lại bị dị tật, cuối cùng trở thành bộ sưu tập của hiệu trưởng.

Không chỉ có các bác sĩ cúi đầu trước những kẻ biến thái đứng đầu ngành y, mà còn có cả những giáo sư y khoa.

“Hai người nhìn nè, người tên Vương Ba Đan này chính là giáo sư của trường đại học y Hòa Bình.” Lận Tường kích động chỉ vào bức ảnh trên mạng, nói.

Hai người lập tức nhìn sang, nhìn thấy bức ảnh của một người đàn ông đẹp trai, hiền lành, lễ độ.

Giáo sư tên Vương Ba Đan này là một trong những tên đón ý nói hùa theo kẻ biến thái có sở thích dị dạng trong lĩnh vực y tế.

Trên Internet có tin đồn rằng gã ta đã mở một kênh livestream, lợi dụng chức vụ của mình để thực hiện một số buổi phát sóng trực tiếp các thi thể không công khai trong nhà xác ở trường y. Có thông tin cho rằng, có chương trình phát sóng trực tiếp về nghiên cứu những xác chết dị dạng.

Điều càng khiến cho người ta kích động hơn đó là, chuyện này chính là nguyên nhân khiến bọn chúng bị phát hiện.

Vương Ba Đan phát điên, khiến bản thân mình đặc biệt thảm thiết, một cây sắt bén nhọn xuyên thấu qua thân thể gã từ dưới lên trên, lúc đó cũng gây ra oanh động trong một phạm vi nhỏ.

Trong quá trình điều tra, nhân viên điều tra đã phát hiện ra kênh livestream của gã ta, cuối cùng cái kênh livestream biến thái đó cũng bị lộ, các thành viên và người xem kênh livestream đó cũng bị lộ, bao gồm cả vị hiệu trưởng kia.

“Gã là….. Có sở thích tôn sùng một thứ gì đó, chính vì sở thích tôn sùng bị dị hoá nên mới phát điên.” Hoa Hạo Minh đưa ra kết luận sau khi nhìn thấy bức ảnh của Vương Ba Đan, hắn cũng không giấu được kích động, “Đúng rồi, mọi thứ đều khớp.”

Hạ Bạch mờ mịt: “Sở thích tôn sùng? Là cực kỳ thích một thứ gì đó hả?”

“……”

Lận Tường và Hoa Hạo Minh nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp và ngây thơ của Hạ Bạch thì động tác cực kỳ nhất trí, quay lại nhìn nhau một cái. Vẻ mặt Lận Tường như thể muốn nói: “Đúng vậy, cậu ấy thật sự là một người đơn thuần không vướng chút bụi trần”, sau đó hai người cùng quay mặt đi.

“Ừ, cũng gần như vậy.” Lận Tường hàm hồ nói: “Là cực kỳ thích, vừa nhìn thấy là cảm thấy….. Vui vẻ.”

Hoa Hạo Minh: “Gần tới giờ học rồi, chúng ta tranh thủ thời gian mua mấy cái bánh bao rồi vào lớp.”

“Đúng đúng đúng, chúng ta phải nhanh lên.” Lận Tường vội vàng đóng trang web trường lại, “Tôi cảm thấy chúng ta càng ngày càng gần chân tướng rồi, có thể yên tâm ăn một chút.”

Hạ Bạch cảm thấy bên ngoài vẫn còn có rất nhiều điểm rời rạc, không thể xâu chuỗi lại với nhau được, ví dụ như Tống Minh Lượng, ví dụ như mùi tanh trên người Mạnh Tình, đó không hoàn toàn là mùi tanh của máu, lại ví dụ như chuyện rất nhiều Đại thể lão sư đều bị khâu ở miệng, hẳn là còn có gì đó mà bọn họ vẫn chưa phát hiện ra.

Nhưng vì lớp học sắp bắt đầu nên Hạ Bạch cũng không nói thêm gì, cùng bọn họ đi đến căn tin.

Lúc bọn họ đi vào cửa căn tin, vừa hay nhìn thấy Ôn Thu, Mạnh Thiên Hữu và một bạn học nữa đang rời khỏi bàn ăn, người đi cùng hai người họ là bạn cùng phòng của Đới Lương Viễn.

Đới Lương Viễn là người đi vào nhà xác cùng với Tống Minh Lượng, sáng sớm hôm qua đã được người nhà đến đón về, nghe nói khi cậu ta được đón đi, trên người có rất nhiều máu.

Ba người mua bánh bao rồi cùng Ôn Thu và những người khác đi vào lớp học.

Trên đường đi, Hoa Hạo Minh hỏi Ôn Thu: “Có phát hiện gì không?”

Ôn Thu nói: “Chúng tôi dùng chuyện Đới Lương Viễn rời trường để  thăm dò, phát hiện ra cái chết của ba sinh viên đều có liên quan đến truyền thuyết trong trường, nghe nói bọn họ bị điên, hẳn là sở thích bị dị hoá, suy đoán của chúng ta không sai.”

“Chỉ có vậy?” Hoa Hạo Minh nhíu mày.

Ôn Thu nhìn vẻ mặt hắn, cô có chút chán ghét không giấu được bất mãn, “Đúng vậy, chỉ có thế, anh không hài lòng?”

Hoa Hạo Minh: “Chính xác.”

“…”

Ôn Thu tức giận, nói: “Vậy các người thì sao? Các người đã có phát hiện vĩ đại gì rồi?”

Hoa Hạo Minh thở dài, “Haiz…., chúng tôi còn không bằng cô.”

Bước vào lớp học, Ôn Thu cười lạnh một tiếng.

Cùng với tiếng chuông reo, bọn họ cũng bắt đầu khẩn trương, tất nhiên không phải vì tiết học này, mà là chuyện đi chuẩn bị cho lớp giải phẫu thí nghiệm sau tiết học này.

Trước mắt chỉ còn lại bốn người chơi chưa vào đó. Lúc trước mỗi ngày chọn một người chơi, bắt đầu từ hôm qua đã chọn hai người, theo tiết tấu trò chơi có xu thế càng ngày càng nhanh, càng ngày càng nguy hiểm, rất khó có khả năng trở lại nhịp độ mỗi ngày chọn một người.

Nói cách khác, mỗi người trong bốn người bọn họ đều có 50% sác xuất bị chọn trúng.

Nói cách khác, tính thêm cả Mạnh Thiên Hữu, ngày hôm sau chỉ còn lại ba người chơi bình thường đối mặt với một đám người bị dị hoá, thêm một ngày nữa thì chỉ còn lại mỗi mình Mạnh Thiên Hữu đối mặt với tất cả người chơi bị dị hoá.

Trong đó, người khẩn trương nhất chính là Lận Tường, nguyên cả buổi học cậu ta cứ đứng ngồi không yên, còn chưa tan học đã lấy điện thoại di động ra kiểm tra tin nhắn trong nhóm lớp, còn chắp tay trước ngực cầu nguyện không ngừng.

Hôm nay cũng như thường lệ, không lâu sau khi chuông reo, tin nhắn của phụ đạo viên cũng đến.

Phụ đạo viên: [ Chiều nay nhờ hai bạn Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh đi chuẩn bị công cụ dạy học nhé, tiếp theo…… ]

Lận Tường: “Bà nó!!!”

 

Hết chương 14.

 

Chương 14: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 12)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên