Chương 149: Đưa Tiễn

Chương 149: Đưa Tiễn

 

Hà Lang dẫn theo các đội viên tiến hành kiểm tra lần cuối ở bên ngoài. Căn nhà ma này trước đó đã được Quý Nam Tinh chôn bùa Bát Phương Trận, đến lúc đó nếu bên trong có náo loạn dữ dội, chỉ cần kích hoạt đại trận là có thể trấn áp được hung khí.

 

Còn về Tiền Phi, thực ra Hà Lang không đặt nhiều hy vọng cho lắm. Anh ta đã tìm hiểu sơ qua về tình hình của Tiền Phi, cho dù những vong hồn bên trong có chấp niệm với Tiền Phi, nhưng Tiền Phi cũng chỉ là một người bình thường. Nếu thật sự bị cuốn vào cảnh tượng tái hiện và cảm nhận được nhiệt độ của đám cháy thật, e là Tiền Phi khó mà giữ được bình tĩnh. Một người bình thường chưa qua huấn luyện, vừa đối mặt với ma quỷ lại vừa là hỏa hoạn, chắc chắn sẽ rối loạn tâm trí.

 

Trời vừa nhá nhem tối thì Mộ Xuân cũng dẫn hai đội viên tới. Hà Lang cười, vẫy tay chào: “Chào đội trưởng Mộ nhé.”

 

Mộ Xuân không để ý đến dáng vẻ không đứng đắn của người này, anh ta hỏi han kỹ lưỡng về tiến độ hiện tại. Sau khi hiểu rõ kế hoạch của họ, Mộ Xuân nói: “Vậy tôi sẽ vào cùng Nam Tinh.”

 

Nơi này trước sau có tổng cộng mười chín người chết, lại còn bị sức mạnh của địa phược trói buộc ở đây. Chỉ để một mình Quý Nam Tinh vào thì Mộ Xuân không yên tâm.

 

Hà Lang cười hì hì: “Này đội trưởng Mộ, tôi xin anh hỗ trợ chứ có phải để anh cướp công của tôi đâu. Anh cứ dẫn đội viên của tôi ở ngoài canh giữ vòng an toàn cuối cùng là được rồi, còn việc vào trong đương nhiên là phải để tôi và tiểu Nam Tinh chứ. Với lại, âm dương nhãn bẩm sinh của tôi chẳng phải là để dùng vào những lúc thế này sao?”

 

Mộ Xuân khẽ nhíu mày, dường như đang cân nhắc tính khả thi của việc để anh ta vào trong.

 

Hà Lang xua xua tay: “Tôi còn chưa hợp tác với tiểu Nam Tinh bao giờ, đừng có giành mất cơ hội của tôi đấy.”

 

Ở một bên khác, Tiêu Dã nghe thấy động tĩnh của bọn họ bèn hỏi: “Cái người tên Hà Lang đó vào cùng cậu à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Đây cũng được xem là vụ án được giao cho anh ta, với tư cách là đội trưởng, anh ta không yên tâm mà đi theo vào trong cũng là chuyện bình thường. Sao vậy?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Không có gì, có thêm một người vào cùng cậu thì tôi cũng yên tâm hơn.”

 

Nếu không phải sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, hắn còn muốn vào cùng Quý Nam Tinh hơn. Nhưng Tiêu Dã biết bản lĩnh của mình, ngoài việc vẽ bùa ra thì hắn chẳng biết gì khác, ngay cả bùa chú cũng không thể tự mình kích hoạt. Cho nên nếu hắn vào theo thì lại phải để Quý Náo Náo bảo vệ, hắn vẫn nên ngoan ngoãn ở ngoài thì hơn.

 

“Cậu mang đủ bùa chưa, bỏ một ít vào túi đi, gặp chuyện còn lấy ra dùng kịp thời. Tôi còn chuẩn bị thêm một xấp nữa này, để tôi bỏ vào túi đeo bên hông cho cậu, kẻo không đủ dùng.”

 

Quý Nam Tinh nhìn cái túi đeo hông trong tay hắn rồi nói: “Mang một hai lá là đủ dùng rồi. Ngoài Kinh Phù ra, tôi còn mang theo mười lá Lôi Phù, dư sức diệt sạch lũ quỷ trong căn nhà ma này rồi, không cần mang túi đâu.”

 

Tiêu Dã không yên tâm: “Cứ mang theo đi, có phòng bị vẫn hơn.”

 

Trong lúc hắn kiểm tra trang bị cho Quý Nam Tinh, không biết Hà Lang đã đi tới từ lúc nào, anh ta kinh ngạc thốt lên một tiếng: “Tôi không về đây bao lâu rồi nhỉ, thiên sư ở thành phố Ngọc Lan bây giờ giàu có thế cơ à?”

 

Một xấp Lôi Phù, đây là muốn diệt sạch toàn bộ ma quỷ trong vòng trăm mét sao? Chẳng trách vừa rồi Quý Nam Tinh định một mình vào trong, có trang bị thế này thì cậu có nhắm mắt cũng giải quyết được căn nhà ma này.

 

Quý Nam Tinh không lay chuyển được hắn, đành để Tiêu Dã đeo túi lên cho mình, rồi nhìn sang Hà Lang: “Đến giờ chưa?”

 

Hà Lang gật đầu: “Cũng gần rồi, chỉ có điều là, bên trong bị niêm phong lâu quá, đang cho thông gió một chút.”

 

Mây trên trời không biết từ lúc nào đã che khuất mặt trăng. Sợ động tĩnh tối nay quá lớn sẽ lên trang nhất các báo vào ngày mai, cấp trên đã lấy lý do sửa chữa đường dây điện để phong tỏa cả con phố. Con ngõ nhỏ chỉ còn ánh đèn đường leo lét, giờ đây, nó lại mang theo vẻ lạnh lẽo kỳ lạ đến rợn người.

 

Tiền Phi xoa xoa cánh tay, giữa mùa hè mà anh ta lại lạnh đến nổi cả da gà. Nhìn khoảng sân đã bị dỡ bỏ tường gạch, lòng anh ta càng thêm hoảng sợ.

 

Quý Nam Tinh xem giờ rồi nói: “Gần được rồi, vào thôi.”

 

Tiêu Dã vội đưa tay ra ôm cậu một cái, cố gắng truyền dương khí của mình cho cậu: “Cậu nhất định phải cẩn thận đấy nhé, gặp chuyện thì đừng có cậy mạnh. Năm nay không giải quyết được thì chúng ta đợi mười năm sau, nếu nguy hiểm quá thì cậu cứ vung bùa ra rồi chạy.”

 

Quý Nam Tinh khẽ ngẩng đầu nhìn dáng vẻ lo lắng của Tiêu Dã, mỉm cười: “Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ ra ngoài mà không mất một sợi tóc nào.”

 

Nhớ lại năm đó cậu một mình xông vào ngôi làng hoang, cuối cùng rơi vào đường cùng, phải gọi âm sai tới mới thoát ra được. So với ngôi làng hoang đó, căn nhà ma mức độ này chỉ được coi là chuyện nhỏ.

 

Hà Lang vỗ vai Tiền Phi: “Cậu phải nhớ, sau khi vào trong, tất cả những gì cậu thấy đều là chuyện đã xảy ra trong quá khứ, những gì cậu cảm nhận cũng đều là giả. Chỉ cần cậu tin chắc chúng là giả, thì những thứ bên trong sẽ không làm hại được cậu đâu.”

 

Tiền Phi gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi đi theo sau hai vị thiên sư vào khoảng sân nhỏ đã bị niêm phong không biết bao nhiêu năm này.

 

Trong sân có treo đèn tạm thời, nhưng vì bị đóng kín quá lâu nên vẫn thoang thoảng một mùi tanh của đất ẩm hòa cùng mùi khét khó tả. Dù bị bịt kín nhiều năm không thấy ánh mặt trời, nhưng cỏ dại bên trong lại mọc lên um tùm, còn cao hơn cả người.

 

Tiền Phi cảm thấy có chút kỳ lạ, không nhịn được hỏi nhỏ: “Tại sao đã nhiều năm trôi qua rồi mà vẫn còn ngửi thấy mùi như bị cháy vậy?”

 

Quý Nam Tinh quay lại nhìn anh ta: “Anh ngửi thấy mùi cháy à?”

 

Tiền Phi gật đầu.

 

Vẻ mặt Hà Lang thay đổi: “Chuẩn bị đi, sắp đến rồi.”

 

Tiền Phi bất giác đưa tay ra nắm lấy vạt áo của Quý Nam Tinh. Ngay khoảnh khắc Hà Lang vừa dứt lời, cả khoảng sân nhỏ cũ nát giống như thể thời gian đang quay ngược lại, cỏ dại lùi đi, tường gạch biến mất, căn nhà bị niêm phong nhiều năm dần dần hiện ra dáng vẻ trước trận hỏa hoạn năm đó.

 

Đây là một căn nhà có hai gian rất bình thường, cổng chính rất hẹp, còn có một lối đi dài. Đi vòng qua lối đi mọc đầy cỏ dại len lỏi trong những kẽ gạch, vào một cánh cổng trước, từ cổng trước đi vào chính là một khoảng sân hình chữ U. Ở giữa là gian nhà chính, hai bên trái phải một bên là nhà bếp lớn, một bên là nhà vệ sinh và phòng tắm kiểu cũ. Giữa sân có một cây liễu lớn cao hơn cả tầng hai, dưới ánh trăng lạnh lẽo, những cành liễu lặng lẽ rủ xuống.

 

Hà Lang hít một hơi khí lạnh: “Thảo nào nơi này lại biến thành Địa Phược.”

 

Được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng phi khoa học như vậy, đầu óc Tiền Phi đã sớm rối như tơ vò. Dù anh ta có tin vào số mệnh, tin rằng trên đời có ma quỷ, nhưng chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy, cảm giác chắc chắn sẽ khác hẳn. Giờ đây khi đang ở trong đó, anh ta chỉ cảm thấy toàn bộ nhận thức của mình đã được làm mới.

 

Nghe Hà Lang nói vậy, Tiền Phi đã bắt đầu trả lời theo bản năng: “Tại sao lại biến thành cái đất gì đó?”

 

Quý Nam Tinh: “Có câu nói rằng, trước cửa trồng liễu rủ, tai họa liên miên. Anh xem những cành liễu rủ xuống này có giống phướn gọi hồn không?”

 

Tiền Phi không khỏi rùng mình, nắm chặt vạt áo Quý Nam Tinh hơn nữa. Cậu không nói thì thôi, vừa nói xong, nhìn quả thật rất giống một lá phướn gọi hồn dựng ở cổng!

 

Nghĩ đến việc những người trong nhà bây giờ đều đã chết ba mươi năm, thậm chí trong lòng Tiền Phi có lúc hối hận vì đã đồng ý vào đây. Khi chưa thực sự trải nghiệm thì không thấy gì, bây giờ anh ta không sợ đến tè ra quần đã được coi là gan lớn rồi.

 

Hà Lang thấy anh ta sợ đến trắng bệch cả mặt thì cười nói: “Đây là nhà cũ của cậu đấy, lát nữa vào trong là có thể gặp người thân của mình rồi. Cả đời này cũng chỉ có một cơ hội này thôi, hãy trân trọng nhé.”

 

Nghe vậy, Tiền Phi càng thêm căng thẳng. Quý Nam Tinh đã cất bước đi về phía sảnh chính. Tuy đây là cảnh tượng tái hiện, nhưng họ đã bị đưa vào ký ức của vong hồn, những gì nhìn thấy trước mắt lúc này đều là thật.

 

Vào trong nhà, tầng một tối om, người trong nhà rõ ràng đều đã ngủ say. Ở thời đại đó, ngay cả ti vi cũng chưa phải là thứ phổ biến, mọi người đều đi ngủ rất sớm.

 

Tiền Phi hỏi nhỏ: “Bây giờ chúng ta phải làm gì? Có cần xem xem năm đó hỏa hoạn xảy ra như thế nào không?”

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn anh ta: “Anh không muốn đi gặp ba mẹ ruột của mình sao?”

 

Tiền Phi khẽ mím môi, do dự một lúc rồi vẫn gật đầu: “Tôi muốn đi xem.”

 

Cơ hội như thế này, nếu không nhìn một lần, có lẽ anh ta sẽ hối hận cả đời.

 

Cha ruột của Tiền Phi tên là Tiền Vĩnh Phong, mẹ tên là Vương Mẫn, bọn họ ở trên tầng hai, lúc này vẫn chưa ngủ. Qua khe cửa, thậm chí còn có thể nhìn thấy ánh đèn trong phòng.

 

Nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ bên trong, Tiền Phi buông tay đang nắm áo Quý Nam Tinh ra, bước vào trong phòng.

 

Vương Mẫn là một người phụ nữ có ngoại hình không mấy nổi bật, vì mang thai và sinh con nên lúc này vẫn còn hơi mập, nhưng toàn thân toát lên một vẻ dịu dàng của tình mẫu tử. Bà vẫn đang ở cữ, trên đầu quấn một chiếc khăn, đang ngồi trên giường lau nước mắt.

 

Tiền Vĩnh Phong ngồi ở phía bên kia giường, cúi đầu im lặng, tay cầm một điếu thuốc, nhưng ông không châm, chỉ thỉnh thoảng đưa lên mũi ngửi một cái, dường như để xoa dịu những phiền muộn trong lòng.

 

Một lúc lâu sau, Tiền Vĩnh Phong đứng dậy, lúc này Tiền Phi mới nhìn rõ dáng vẻ của ông, quả nhiên là anh em với ba mình, hai người ít nhất có năm phần giống nhau, đặc biệt là lông mày, có lẽ là di truyền của người trong gia đình. Nhưng khác với ba anh ta, ngoại hình của Tiền Vĩnh Phong sắc sảo hơn, không giống ba anh ta, không biết có phải vì ở trong khu dân cư lâu, luôn phải giải quyết những tranh chấp gia đình, nên trông ngày càng hiền lành.

 

Nhìn thấy dáng vẻ của Tiền Vĩnh Phong, Tiền Phi thầm nghĩ, thì ra ba ruột mình trông như thế này, chẳng trách mình trông cũng không tệ, ba ruột mình cũng khá đẹp trai.

 

Tiền Vĩnh Phong đi vòng từ bên giường qua, ngồi xuống cạnh Vương Mẫn, vắt khăn lau mặt cho bà, rồi ôm bà vào lòng vỗ về: “Là anh có lỗi với em. Anh nợ em trai anh, lại phải nhờ em giúp anh trả. Vợ à, cả đời này anh nhất định sẽ bù đắp cho em, đừng khóc nữa được không?”

 

Vương Mẫn nắm lấy áo Tiền Vĩnh Phong, khóc càng dữ hơn nữa. Đó là con trai bà, là đứa con bà mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày. Dù khi mang thai bà đã biết đứa bé này không có duyên với mình, trước khi kết hôn với Tiền Vĩnh Phong, đây vốn là chuyện bọn họ đã thỏa thuận. Nhưng khi đứa bé thật sự bị bế đi khỏi vòng tay mình, Vương Mẫn mới cảm nhận được nỗi đau như moi tim khoét gan.

 

Tiền Vĩnh Phong vỗ lưng bà: “Anh đã nói với em trai rồi, mấy năm nay nó sẽ ở quê vợ nó trước, đợi thằng bé lớn lên, nó nhất định sẽ mang về. Đến lúc đó sẽ ở ngay nhà bên cạnh chúng ta, gần nhau, em muốn gặp là có thể gặp mỗi ngày.”

 

Vương Mẫn lại nói: “Nhưng nó sẽ không gọi em là mẹ, cũng không gọi anh là ba. Nó sẽ không biết nó là con của chúng ta, nó sẽ chỉ gọi anh là bác cả, gọi em là bác gái, nhưng em là mẹ nó mà.”

 

Tiền Vĩnh Phong ngoài việc ôm bà an ủi, thực sự không biết phải nói gì thêm. Một lúc lâu sau ông mới nói: “Em cứ ở cữ cho tốt, dưỡng sức khỏe cho tốt, vài năm nữa chúng ta lại sinh một đứa. Hai năm nay anh sẽ kiếm nhiều tiền hơn, đến lúc đó nộp tiền phạt rồi chúng ta lại sinh thêm một đứa, được không?”

 

Vương Mẫn còn có thể nói gì nữa, con đã bị bế đi rồi. Sợ bà không nỡ, đứa bé sinh ra còn không dám cho bà nhìn nhiều.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chuyện này ba mẹ chồng bà không nỡ, nhưng cũng không lên tiếng. Ông bà nội tuy im lặng, nhưng ngầm ủng hộ. Đứa bé đó đối với bọn họ, dù là ai nuôi, cũng đều là người nhà họ Tiền. Hơn nữa, chú ấy không thể sinh con, chắc chắn sẽ coi con trai ông như mạng sống mà thương yêu, nên mọi người đều khuyên bà, bảo bà hãy nghĩ thoáng ra một chút.

 

Đây là chuyện bọn họ đã thỏa thuận trước khi kết hôn. Trước khi cưới, Tiền Vĩnh Phong đã nói về chuyện năm đó ông đã hứa với em trai, còn nói rằng mạng sống này của ông là do em trai cứu về. Nếu bà không đồng ý, ông sẽ không làm lỡ dở cuộc đời bà.

 

Cho nên Vương Mẫn đã suy nghĩ kỹ rồi mới kết hôn với Tiền Vĩnh Phong. Bà cũng không ngừng tự chuẩn bị tâm lý, thậm chí khi mang thai đứa thứ hai, mọi chi phí ăn mặc đều do nhà em chồng chi trả, để an ủi bà, bọn họ còn mua cho bà hai chiếc vòng vàng lớn.

 

Vốn dĩ bà đã tự thuyết phục mình chấp nhận chuyện này, nhưng mẹ bà đến làm ầm ĩ một trận, khiến lòng bà cũng trở nên khó chịu.

 

Thấy chồng cũng buồn bã khó xử theo, Vương Mẫn lau nước mắt: “Em biết mà, em chỉ là nhớ con thôi. Anh đừng để ý đến em, anh đi ngủ đi, em ngồi thêm một lát.”

 

Tiền Vĩnh Phong thở dài: “Đang ở cữ mà, sao lại khóc như vậy được. Em nghe lời đi, nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng sức khỏe, chúng ta còn có Điềm Nữu nữa mà.”

 

Tiền Vĩnh Phong tắt đèn, mò mẫm lên giường nằm xuống, nhưng hai vợ chồng đều không ngủ được. Một người im lặng rơi nước mắt, một người nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.

 

Lòng Tiền Phi cũng không dễ chịu gì, nhưng anh ta rất muốn nói với hai người rằng, ba mẹ nuôi đã chăm sóc anh ta rất tốt, đã cho anh ta rất nhiều tình yêu thương, không hề giữ lại chút nào, anh ta đã sống rất hạnh phúc.

 

Anh ta thử mở miệng gọi bọn họ là ba mẹ, nhưng Quý Nam Tinh bên cạnh lại nói: “Bọn họ không nghe thấy đâu, đây là cảnh tượng tái hiện lại, thứ anh đang thấy chính là ký ức của bọn họ.”

 

Tuy là ký ức, nhưng có những cảm giác lại rất chân thật, ví dụ như khi tầng dưới bắt đầu cháy, bọn họ ở trên lầu có thể ngửi thấy mùi khói lửa.

 

Tiền Phi vừa ngửi thấy mùi cháy đã vội vàng chạy xuống lầu, thấy Hà Lang đang đứng trong sân, lo lắng hỏi: “Hỏa hoạn bùng lên như thế nào?”

 

Hà Lang nói: “Là do cậu của cậu. Bà ngoại và cậu của cậu ở dưới lầu. Cậu của cậu vừa đi vệ sinh ban đêm, vốn định sau khi xong việc sẽ về phòng, nhưng không biết sao lại chạy lên lầu, áp tai vào cửa phòng ba mẹ cậu nghe ngóng một lúc. Sau khi xuống lầu lại quên thổi tắt nến, tiện tay đặt ở phòng khách, kết quả bị gió thổi, bén vào rèm cửa, thế là bùng cháy.”

 

Nhưng những người trong nhà rõ ràng vẫn chưa phát hiện ra tầng một đang cháy, đều đóng cửa phòng ngủ say. Nhìn ngọn lửa dần dần lớn lên, Tiền Phi cố gắng vào nhà gọi mọi người. Nhưng không ai có thể nhìn thấy anh ta, cũng không ai có thể nghe thấy anh ta. Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa ngày càng lớn, chẳng mấy chốc ngôi nhà cửa gỗ cửa sổ gỗ này đã biến thành một biển lửa.

 

Đôi mắt Tiền Phi đỏ hoe vì lửa: “Cứ mười năm bọn họ lại phải trải qua một lần như vậy sao?”

 

Hà Lang ừ một tiếng: “Nhiều địa phược linh sẽ liên tục lặp lại quá trình tử vong của mình, không nhất định là phải có thời gian cụ thể. Có lẽ là do cây liễu già bên ngoài chống đỡ cho bọn họ, vậy nên mới mười năm một lần, trong giới địa phược linh thế này đã là tốt lắm rồi.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Có những địa phược linh mỗi ngày đều lặp lại.”

 

Tiền Phi đột nhiên cảm thấy mười năm một lần quả thật cũng khá tốt rồi, nhưng điều này đối với anh ta cũng không được coi là an ủi.

 

Anh ta nhìn Quý Nam Tinh: “Bọn họ không nhìn thấy tôi cũng không nghe thấy tôi, tôi phải làm thế nào để xóa bỏ chấp niệm của bọn họ?”

 

Quý Nam Tinh: “Khi vòng lặp tử vong này kết thúc, bọn họ sẽ có một khoảnh khắc tỉnh táo. Lúc đó anh nói chuyện với bọn họ, tôi và đội trưởng Hà sẽ thử siêu độ.”

 

Tiền Phi: “Nếu bọn họ không muốn được siêu độ thì sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy thì mở Quỷ Môn cưỡng chế đưa đi.”

 

Đợi đến khi khói đã lan lên tầng hai, những người trên lầu mới hoảng hốt chạy xuống. Tiền Vĩnh Phong đưa Vương Mẫn xuống tầng một, bảo bà mau chạy ra ngoài trước, rồi quay trở lại lầu trên. Ba mẹ, ông bà và con cái của ông vẫn còn ở trên lầu.

 

Vương Mẫn phát hiện ba mẹ và anh chị mình vẫn chưa biết có cháy, kéo lê cơ thể vừa mới sinh xong chạy đi gõ cửa.

 

Bên ngoài vang lên tiếng gõ chiêng, hàng xóm hai bên đã phát hiện nhà họ có cháy, đang cố gắng gõ đồ vật để nhắc nhở bà con lối xóm giúp dập lửa.

 

Ba mẹ Vương Mẫn nhìn thấy cả căn nhà đều bốc cháy, trong cơn hoảng loạn, phản ứng đầu tiên không phải là chạy ra ngoài, mà là muốn vào bếp lấy nước dập lửa.

 

Tiền Phi sốt ruột không thôi, lớn tiếng hét lên: “Mau chạy ra ngoài đi! Lửa này không dập được nữa đâu, mọi người mau chạy đi!”

 

Nhưng những người trong quá khứ không nghe thấy, bọn họ rất muốn khống chế ngọn lửa, nhưng đám cháy lan ra rất nhanh, đợi đến khi bọn họ muốn chạy ra ngoài thì đã không còn kịp nữa.

 

Tiền Phi trơ mắt nhìn bọn họ cố gắng dập tắt đám cháy, lối đi không rộng rãi đó đã bị một cây cột đổ từ xà nhà xuống chặn kín. Thì ra đây là lý do tại sao người nhà anh ta không ai chạy thoát được, bởi vì đường thoát đã bị chặn lại như vậy.

 

Đợi đến khi cả hai nhà Tiền và Vương nhận ra ngọn lửa đã không thể khống chế được nữa, nếu bọn họ không chạy nữa sẽ mất mạng, thì con đường thoát thân đã bị chặn kín.

 

Tiền Vĩnh Phong bế con gái lên, muốn ném cô bé ra khỏi tường nhà, nhưng vì đang xây dựng tầng ba nên trong sân chất đầy gỗ, lúc này bị cháy cũng không thể lại gần tường được. Ông nhìn lên lầu, ôm con muốn xông vào nhà lần nữa, dường như định lên tầng ba, ném con từ tầng ba ra ngoài. Nhưng ngọn lửa trong nhà cháy còn dữ dội hơn bên ngoài, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

 

Nhìn cả nhà bị khói lửa làm ngạt thở, nhìn bọn họ gào khóc kêu cứu, Tiền Phi biết rõ đây là cảnh tượng quá khứ tái hiện, dù anh ta làm gì cũng không thể cứu được những người thân đã chết ba mươi năm, nhưng anh ta vẫn muốn làm gì đó.

 

Anh ta xông tới, cố gắng đẩy cây cột chắn ngang lối đi ra, nhưng khi hai tay vừa chạm vào đã nóng bỏng vô cùng. Anh ta bất giác rụt tay lại, nhưng ngay sau đó, một cảm giác nóng rực ập đến, cả người anh ta cũng như đang ở trong biển lửa.

 

Tiếng gào khóc thảm thiết của người thân tuyệt vọng giãy giụa trong ngọn lửa hừng hực. Đôi tay bỏng đỏ, Tiền Phi quay lại nhìn người nhà mình, rồi lại cắn răng đưa tay ra. Đây là con đường duy nhất để thoát ra ngoài, chỉ cần di chuyển được cây cột gỗ này, người thân của anh ta sẽ thoát ra được. Dù bọn họ đã chết, nhưng Tiền Phi vẫn hy vọng bọn họ có thể thoát ra được một lần trong vòng lặp tử vong không ngừng này.

 

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, giữa ngọn lửa hừng hực, Hà Lang đứng bên cạnh Quý Nam Tinh, nói: “Đây cũng là điều em đã tính trước à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Lòng người thì làm sao mà tính được, chỉ là thử một phen, nhỡ đâu anh ta thật sự làm vậy thì sao.”

 

Trước khi vào, Quý Nam Tinh chỉ nói với Tiền Phi rằng, khi cảnh tượng tái hiện kết thúc, người thân của anh ta sẽ tỉnh táo lại trong giây lát, lúc đó anh ta hãy nói chuyện với bọn họ, xem có thể xóa bỏ chấp niệm trong lòng bọn họ không.

 

Cậu không nói cho Tiền Phi biết rằng, nếu có thể phá vỡ vòng lặp tử vong, cũng có thể giúp người thân của anh ta thoát khỏi sức mạnh của Địa Phược.

 

Nhưng việc sau cần sự thành tâm, chứ không phải cố ý làm, nếu không họ cần gì đến Tiền Phi, thân là thiên sư, tự mình đi phá vỡ vòng lặp sẽ càng dễ dàng hơn.

 

Giây phút này, Tiền Phi liều mạng hơn bao giờ hết. Anh ta không biết bây giờ mình đang liều mạng vì ba mẹ, vì gia đình, hay là vì chính mình.

 

Cảm giác trong biển lửa quá chân thật, hai tay anh ta đã bị bỏng đến biến dạng, cả người bị lửa nướng như sắp lột đi một lớp da, nhưng anh ta không thể dừng lại. Anh ta muốn bọn họ được sống một lần, dù chỉ một lần thôi cũng được.

 

Ngọn lửa tắt lúc nào Tiền Phi không biết, tiếng khóc im bặt lúc nào Tiền Phi cũng không hay. Cho đến khi bên cạnh xuất hiện một người, người đó vừa đưa tay ra, cây gỗ lớn không hề nhúc nhích kia lại được nhấc lên hết sức nhẹ nhàng.

 

Tiền Phi quay đầu nhìn lại, thấy Tiền Vĩnh Phong đang đứng bên cạnh mình, mỉm cười với anh ta. Khoảnh khắc đó, nước mắt Tiền Phi không kìm được nữa, anh ta mấp máy môi, dường như âm thanh được nặn ra từ cổ họng: “Ba…”

 

Phía sau im lặng, ánh lửa ngút trời đã biến mất. Tiền Phi quay lại, thấy người nhà mình đang đứng ngay ngắn trong sân. Ông bà cố vịn vào nhau, mẹ anh ta bế Điềm Nữu, ông bà nội cũng mỉm cười, ông bà ngoại đứng sau cậu mợ, còn có một cậu bé chừng mười tuổi, đó hẳn là em họ nhỏ của anh ta, tất cả đều đang mỉm cười nhìn anh ta.

 

Tiền Vĩnh Phong xoa đầu Tiền Phi: “Chúng ta rất vui khi được gặp lại con, cũng rất may mắn vì ngày đó con đã được đưa đi. Con còn sống, chính là niềm an ủi lớn nhất của chúng ta rồi.”

 

Vương Mẫn bế Điềm Nữu đi tới: “Xem này, đây là chị gái con.”

 

Nhìn bé gái mới ba tuổi trong lòng bà, Tiền Phi vừa khóc nức nở vừa nở nụ cười gượng gạo: “Mẹ, chị.”

 

Vương Mẫn xoa mặt con trai, nói: “Họ đã chăm sóc con rất tốt, thấy con lớn lên bình an, ba mẹ cũng yên tâm rồi.”

 

Quý Nam Tinh lấy thỏi vàng mã đã chuẩn bị sẵn ra, lại đốt thêm bùa dẫn đường, sau khi vẽ một vòng tròn tại chỗ, ánh lửa lại một lần nữa soi sáng khoảng sân nhỏ, chỉ là, lần này ánh lửa mang theo hơi lạnh, không làm người ta bị thương.

 

Sau khi niệm chú, một cánh cổng lớn mờ ảo hiện ra, Quỷ Môn từ từ mở ra. Sự trói buộc trên người nhà họ Tiền và nhà họ Vương cũng tan biến, bọn họ như được giải thoát mà bước vào trong Quỷ Môn.

 

Tiền Vĩnh Phong và Vương Mẫn ôm Tiền Phi vào lòng, vỗ vai anh ta: “Sau này hãy sống thật tốt nhé con, chúng ta đi đây.”

 

Cô bé Điềm Nữu cũng vẫy tay với người em trai lớn hơn mình rất nhiều, rồi được ba mẹ bế đi vào Quỷ Môn.

 

Lúc này, từ trong bụi cỏ chạy ra mấy chú chó nhỏ, từng con một vây quanh Quý Nam Tinh ngửi ngửi, dường như để cảm ơn cậu, chúng dùng đuôi quấn quanh bắp chân cậu rồi vui vẻ chạy vào Quỷ Môn.

 

Quá trình siêu độ hài hòa kết thúc, phần còn lại là những vong hồn không hợp tác, sau này chết oan ở đây.

 

Bọn họ chết oan uổng, lại vì hoàn cảnh đặc biệt ở đây mà trở thành Địa Phược Linh. Nếu không phải luôn bị hai nhà họ Tiền và họ Vương trấn áp, không biết đã làm ra bao nhiêu chuyện xấu để tìm người chết thay.

 

Bây giờ bảo bọn họ xuống âm phủ, bọn họ cũng vô cùng không cam lòng. Dù sao thì sau khi chết, bọn họ không thể rời đi không phải vì chấp niệm, mà là vì sức mạnh Địa Phược ở đây. Bây giờ bọn họ vừa được tự do, đâu có muốn cứ thế mà xuống âm phủ.

 

Kết quả là đám vong hồn này bị Hà Lang cầm Ngũ Đế Tiền kiếm, không chút khách khí mà quất từng nhát cho bay vào Quỷ Môn. Tiếng khóc than ai oán còn lớn hơn cả tiếng của hai nhà Tiền – Vương trong biển lửa vừa rồi.

 

Sau khi đưa tiễn tất cả vong hồn, Quỷ Môn đóng lại. Quý Nam Tinh lấy ra lá Kinh Phù đã nhờ Tiêu Dã vẽ trước đó, tung lên không trung. Theo tiếng niệm chú, lá bùa tự bốc cháy, khi tro bùa rơi xuống bãi cỏ, những hạt mưa li ti cũng từ trên trời rơi xuống.

 

Trong mắt Quý Nam Tinh, oán khí bị niêm phong bấy lâu nay ở đây đang được hơi nước hóa từ Kinh Phù gột rửa.

 

Hết chương 149.

 

Chương 149: Đưa Tiễn

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên