Chương 150: Tình Yêu Cuối Cùng Từ Người Thân
Bên ngoài, đội của Mộ Xuân vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng chờ lệnh. Nơi hung hiểm suốt ba mươi năm này, nếu đám vong hồn bên trong thực sự gây chuyện mà không khống chế được quỷ khí, thì cả con phố này đều sẽ gặp tai ương.
Nhưng bọn họ chờ rồi lại chờ, đợi đến khi thời khắc hung hiểm nhất qua đi, mây đen trên trời cũng tan, mà bên trong vẫn yên tĩnh không một chút động tĩnh.
Ngay lúc Tiêu Dã không nhịn được muốn trèo tường vào xem thử, thì Quý Nam Tinh và những người khác đã đi ra.
Tiêu Dã vội vàng chạy tới: “Náo Náo! Sao rồi, cậu có bị thương không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không, rất thuận lợi, chỉ là tiêu hao sức lực hơi nhiều, hơi đói một chút.”
Vừa nghe cậu nói tiêu hao nhiều sức lực, Tiêu Dã lập tức đưa tay nửa ôm nửa đỡ cậu đi về phía lán trại được dựng tạm: “Tôi sợ cậu đói nên đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi này. Có phải mệt lắm không, cậu đừng động đậy nữa, tôi đút cho cậu ăn.”
Mộ Xuân cũng nhìn về phía Hà Lang đi ra sau: “Tình hình thế nào?”
Hà Lang đắc ý nhướng mày: “Tôi là ai chứ, tôi ra tay mà còn có chuyện không thuận lợi sao?”
Mộ Xuân không nhịn được mà vỗ nhẹ vào người Hà Lang một cái: “Nghiêm túc đi!”
Lúc này Hà Lang mới nói: “Yên tâm đi, nhà họ Tiền và nhà họ Vương đều đã được đưa đi sau khi chấp niệm biến mất. Còn mấy người chết sau này thì không có chấp niệm gì lớn, chỉ là oán khí không tan. Vừa hay tiểu Nam Tinh mở Quỷ Môn, tôi liền cưỡng chế đưa bọn họ đi luôn.”
Mộ Xuân khẽ hít một tiếng: “Mở cả Quỷ Môn cơ à, không hổ là đệ tử của Yến thiên sư.”
Tiền Phi là người ra sau cùng, anh ta nhìn quanh quất, ai cũng có người đón, còn anh ta thì chỉ có một mình, đành phải lủi thủi tìm một chỗ ngồi xuống.
Tất cả những gì vừa xảy ra đều là ảo giác. Vòng lặp tử vong bị phá vỡ, tay anh ta cũng trở lại như cũ, nhưng cảm giác vừa rồi quá đỗi chân thật, chân thật đến mức giờ đây khi ngồi yên một chỗ, anh ta vẫn có cảm giác may mắn và mệt mỏi của người sống sót sau kiếp nạn.
Hà Lang ở bên kia báo cáo sơ qua tình hình bên trong cho Mộ Xuân, rất nhanh sau đó Mộ Xuân liền dẫn đội viên vào xử lý hậu quả.
Âm khí và oán khí mấy chục năm ở đây, tuy đã được Kinh Phù của Quý Nam Tinh hóa giải một phần, nhưng những thứ đã ngấm sâu vào đất đai qua năm tháng thì không thể tan biến trong một sớm một chiều được, bọn họ phải chôn một ít bùa để trấn áp.
Thấy Tiền Phi đang ngồi đó ngẩn ngơ, Hà Lang đi tới vỗ vai anh ta: “Sau tối nay, hãy quên hết những chuyện này đi.”
Người bình thường vẫn nên sống cuộc sống bình thường thì tốt hơn.
Tiền Phi gượng cười: “Chuyện thế này làm sao mà quên được, nhưng các anh yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung đâu.”
Hà Lang vỗ nhẹ vào vai Tiền Phi, không nói gì thêm, quay người đi về phía Quý Nam Tinh: “Sao rồi, vẫn ổn chứ?”
Quý Nam Tinh đang ăn bánh hạt kê do Tiêu Dã đút. Cậu vẫn chưa tiêu hao thể lực đến mức không cầm nổi đồ ăn, nhưng Tiêu Dã cứ nhất quyết muốn đút, hai người đang trong trạng thái vừa ăn vừa giằng co.
Nuốt miếng bánh hạt kê trong miệng xuống, Quý Nam Tinh gật đầu với Hà Lang: “Không vấn đề gì, chuyện còn lại em không quản nữa.”
Hà Lang cười nói: “Yên tâm, việc dọn dẹp đã có chúng tôi lo rồi. Hai đứa về sớm đi, buổi tối thức khuya không ngủ được dễ bị lùn đấy.”
Quý Nam Tinh đáp một tiếng, liếc nhìn Tiêu Dã. Tiêu Dã lập tức cầm túi đứng dậy, tiện tay lấy luôn một hộp trái cây đã cắt sẵn trên bàn.
Những thứ này đều do hắn mua từ trước, vẫn còn lại không ít, như mì lạnh, đồ nguội các loại. Nhưng bây giờ Quý Nam Tinh không có khẩu vị ăn những món đậm vị đó, tất nhiên Tiêu Dã cũng không cần nữa, bèn nói với Hà Lang: “Các anh chắc còn phải bận rộn thêm một lúc, chỗ này cứ chia cho đội viên của anh ăn nhé.”
Lúc Tiêu Dã đứng dậy, Hà Lang lùi lại nửa bước, thậm chí còn hơi ngẩng đầu lên một chút.
Quý Nam Tinh cũng thuận theo lực kéo của Tiêu Dã mà đứng dậy, nói với Hà Lang và Mộ Xuân: “Vậy bọn em về trước đây, có gì thì gọi điện.”
Sau đó Hà Lang phát hiện, ngay cả Quý Nam Tinh cũng đã cao bằng anh ta, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút. Nhớ ngày xưa, Quý Nam Tinh chỉ cao đến nửa eo anh ta, một củ cải nhỏ xíu. Lúc Yến thiên sư bận việc thì cậu sẽ tự mình ngoan ngoãn ngồi đọc sách trong thư viện, anh ta còn từng mua trà sữa và đồ ăn vặt cho cậu. Sao mới chớp mắt mà thằng nhóc này đã cao thế này rồi, cái hồi nó uống trà sữa, ăn vặt của anh ta, dường như cũng mới đây thôi mà.
Thấy Hà Lang cứ nhìn chằm chằm về hướng Quý Nam Tinh và Tiêu Dã rời đi, Mộ Xuân vỗ vai anh ta: “Nhìn gì đấy?”
Hà Lang chép miệng một cái: “Bọn trẻ bây giờ ăn cái gì mà lớn nhanh thế không biết. Anh nói xem, chúng nó cao thế này, đi bệnh viện khám khoa nhi có thấy ngại không?”
Mộ Xuân không nhịn được mà liếc xéo Hà Lang một cái: “Nam Tinh đã mười sáu, mười bảy tuổi rồi, còn khám khoa nhi cái gì nữa. Làm việc đi!”
Sợ tiêu hao quá nhiều thể lực sẽ bị hạ đường huyết, ăn xong bánh hạt kê, Tiêu Dã lại dỗ cậu ăn thêm một ít trái cây có độ ngọt cao. Quý Nam Tinh ăn lửng dạ rồi không ăn nữa, ăn quá no lát nữa ngủ sẽ không thoải mái.
Tiêu Dã ăn hết phần còn lại của Quý Nam Tinh, dọn dẹp hộp rỗng đặt lên ghế phụ, nói với tài xế: “Lát nữa phiền anh vứt giúp em nhé.”
Tài xế đáp lại một tiếng, “Được.”
Khu chung cư này phải vào hầm để xe, nếu không thì thường không thể lái xe thẳng đến chân tòa nhà. Nhưng hầm để xe rất lớn và phải đi lòng vòng, đi một vòng lại một vòng, người không say xe cũng dễ bị chóng mặt. Quý Nam Tinh bèn bảo tài xế dừng ngay ở cổng, dù sao đi bộ vào cũng chỉ mất có ba phút.
Tài xế vừa lái xe đi, Tiêu Dã đã ngồi xổm xuống trước mặt cậu.
Quý Nam Tinh ngẩn người, mỉm cười đẩy đẩy Tiêu Dã: “Không đến mức đó đâu, mau đứng dậy về nhà ngủ thôi, mệt quá.”
Tiêu Dã trực tiếp đưa tay kéo một cái, Quý Nam Tinh suýt nữa thì ngã nhào lên lưng hắn. Không đợi cậu từ chối, Tiêu Dã đã cõng cậu lên, thậm chí còn nhún nhẹ một cái: “Cậu nhẹ quá, được năm mươi cân không đấy?”
Quý Nam Tinh bất lực: “Làm sao mà không được năm mươi cân, tôi cũng sắp một mét tám rồi, không được năm mươi cân thì tôi là bộ xương à.”
Tiêu Dã hừ hừ: “Gầy quá, vẫn phải ăn nhiều vào.”
Quý Nam Tinh: “Thả tôi xuống, tôi tự đi được.”
Tiêu Dã không thèm để ý đến cậu: “Yên lặng, tối rồi đừng có ồn ào. Dịch vụ của tôi chưa chu đáo sao, hầu hạ đại thiếu gia chân không chạm đất nhé. Mà này Náo Náo, đây có phải là lần đầu tiên tôi cõng cậu không?”
Quý Nam Tinh nằm trên lưng hắn, nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là vậy.”
Tiêu Dã nhấc cậu lên một chút, cười nói: “Thế nào, tấm lưng rộng lớn của anh đây nằm có thoải mái không?”
Quý Nam Tinh cười một tiếng, khẽ nghiêng đầu nhìn hắn: “Chớp được cơ hội là tự khen mình, đây chính là nam sinh cấp 3 tự luyến trong truyền thuyết đấy sao?”
Câu này khiến Tiêu Dã không hài lòng: “Sao lại là tự luyến chứ, đây không phải là đang hỏi cảm nhận của người dùng à?”
Quý Nam Tinh: “Hỏi rồi thì sao?”
Tiêu Dã: “Đương nhiên là để lần sau phục vụ cậu tốt hơn rồi. Cậu là tiểu thiếu gia quý giá nhà tôi, không thể để cậu chịu thiệt thòi được.”
Quý Nam Tinh trực tiếp bịt miệng hắn lại: “Một người đẹp trai thế này, sao lại cứ thích mọc thêm cái miệng thế nhỉ.”
Khi tay cậu bịt lên, Tiêu Dã lập tức ngậm chặt miệng, đầu mũi toàn là mùi hương từ lòng bàn tay của Quý Nam Tinh, giống như một mùi hoa rất nhẹ, mang theo nhiệt độ cơ thể hơi thấp của cậu, có một vẻ thanh lãnh quyến rũ, thơm đến mức khiến Tiêu Dã không nhịn được mà tập trung tinh thần để nắm bắt lấy làn hương đó.
Bình thường hắn cũng không thấy Quý Nam Tinh dùng kem dưỡng da tay, cũng không thấy cậu xịt nước hoa, càng không bôi thứ sữa dưỡng da nào. Tại sao trên người cậu lúc nào cũng có một mùi thơm, thơm đến mức hấp dẫn hắn hơn bất kỳ loại nước hoa nào.
Tiêu Dã im lặng, Quý Nam Tinh ngược lại không quen, dường như không gian yên tĩnh dễ dàng phóng đại một số thứ.
Ví dụ như nhiệt độ cơ thể, ví dụ như nhịp tim.
Quý Nam Tinh không phải chưa từng được cõng, âm khí bẩm sinh khiến cậu không thể tiếp xúc quá nhiều với người bình thường, cho nên từ nhỏ sư phụ cậu đã cố gắng bù đắp cho cậu phần thiếu hụt này.
Thường xuyên bế cậu, cõng cậu. Lúc cậu năm sáu tuổi, sư phụ còn cõng cậu đi chơi khắp nơi.
Có lẽ vì dinh dưỡng quá cân bằng, cậu lớn rất nhanh, lúc học tiểu học đã cao hơn bạn bè cùng trang lứa cả một cái đầu. Dần dần có sự kiêu hãnh và lòng tự trọng của một cậu con trai, không cho bế cũng không cho cõng nữa.
Sau bao nhiêu năm, người cõng cậu đã đổi thành một người khác, cảm giác dường như cũng đã khác đi.
Còn khác ở đâu, Quý Nam Tinh không phải không nói được, mà là tạm thời không muốn đi sâu vào tìm hiểu. Có lẽ là thật sự tiêu hao quá nhiều thể lực, lúc này cậu chỉ muốn để đầu óc trống rỗng, không quan tâm gì cả, cũng không hỏi, mặc cho người đang cõng mình đưa mình đi về phía trước.
Cảm nhận được sức nặng trên lưng, ở góc mà Quý Nam Tinh không nhìn thấy, Tiêu Dã đã cười thật dịu dàng.
Ánh đèn đường kéo dài hai chiếc bóng chồng lên nhau, tiếng côn trùng trong lùm cây râm ran, từng cơn gió thổi qua đều mang đầy hơi nóng của mùa hè, xen lẫn một mùi hương hoa dành dành thoang thoảng.
Tiêu Dã khẽ nghiêng đầu, nhìn Quý Náo Náo đang gác cằm lên vai hắn, có vẻ buồn ngủ, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng bình yên.
———–
Mãi đến khi trời sáng hẳn, hàng rào ở con hẻm đường Bình An mới được dỡ bỏ. Tiền Phi thức trắng nửa đêm cũng được phép về nhà.
Còn về khoảng sân ở tầng dưới đã bị dỡ bỏ, sau này sẽ xem chủ nhà xử lý thế nào.
Trước đây khi Cục Quản Lý liên lạc với chủ nhà, sợ đối phương nghĩ bọn họ là lừa đảo, Cục đã đặc biệt nhờ bên cơ quan thực thi pháp luật liên hệ. Chủ nhà tuy đang ở nước ngoài, nhưng cũng khá hợp tác. Dù sao nếu có thể xử lý được đám vong hồn trong căn nhà ma này thì đối với cô cũng là chuyện có lợi chứ không có hại.
Tuy Tiền Tuyết chưa từng gặp ma quỷ gì, nhưng đối với những chuyện này vẫn tin tưởng. Căn nhà của cô náo loạn đến mức đó, cô muốn không tin cũng khó. Vừa hay công ty cô gần đây có một dự án hợp tác với một công ty trong nước, Tiền Tuyết liền tranh thủ về.
Khi cô xuống máy bay rồi đến thẳng đây, hàng rào chắn ở cửa vừa được dỡ bỏ. Tiền Tuyết kéo vali đi vào, nhìn tầng một và tầng hai của nhà mình đã được mở ra, nói: “Ở đây thật sự đã xử lý xong rồi sao?”
Hà Lang đã liên lạc với Tiền Tuyết, nghe ra giọng của cô, quay đầu nhìn cô gái mặc áo ba lỗ quần short, tóc búi củ tỏi, bước tới nói: “Cô Tiền?”
Tiền Tuyết đặt vali xuống: “Chào anh, tôi là Tiền Tuyết.”
Sau khi Hà Lang tự giới thiệu, anh ta nói: “Đám vong hồn bên trong tối qua chúng tôi đã siêu độ đưa đi rồi. Căn nhà này sau này chắc sẽ không còn ma ám nữa. Nhưng nhà bị niêm phong bao nhiêu năm, âm khí ở đây vẫn còn rất nặng, cho nên tầng dưới bây giờ tạm thời không thích hợp để ở. Nếu có người vào ở bị âm khí ảnh hưởng, nhẹ thì sinh bệnh, nặng thì tử vong.”
Tiền Tuyết nghe vậy thì nhíu mày: “Vậy những âm khí này khi nào mới tan hết?”
Hà Lang: “Ít nhất cũng phải vài năm. Hoặc nếu cô có điều kiện mua pháp khí trấn trạch, chôn một cái xuống dưới đất thì có thể vào ở ngay lập tức được.”
Tiền Tuyết làm gì có cửa để kiếm được pháp khí trấn trạch, nếu cô có bản lĩnh đó thì cũng không đến nỗi sau khi nhận căn nhà này lại bó tay chịu trói, đành phải cho thuê giá rẻ.
Nhìn cánh cổng sân đã được mở, Tiền Tuyết hỏi: “Vậy bên các anh có giấy tờ gì không? Kiểu như giấy chứng nhận căn nhà này không còn là nhà ma nữa.”
Hà Lang cười lắc đầu: “Không có thứ đó.”
Tiền Tuyết nghe vậy thì có chút thất vọng. Cô còn nghĩ nếu có giấy tờ chứng minh căn nhà không còn là nhà ma, cô cũng sẽ dễ bán hơn. Bây giờ vấn đề của căn nhà tuy có vẻ đã được giải quyết, nhưng nhận thức của bên ngoài về nơi này vẫn là nhà ma, cho nên cô vẫn không thể bán được nhà.
Hỏi xong một vài vấn đề về căn nhà, Tiền Tuyết lại nói: “Người tên Tiền Phi, người mà các anh nói trước đây có thể là anh họ của tôi đó, anh ấy đang ở đâu?”
Hà Lang chỉ lên tầng thượng: “Tầng trên cùng.”
Sau khi cảm ơn, Tiền Tuyết không đi lên ngay mà xách vali quay người đi về khách sạn.
Sau này, khoảng sân tầng một lại được xây tường gạch lên. Cô cũng không thiếu tiền, hơn nữa nơi này cũng đã bỏ trống bao nhiêu năm, không cần phải vội vàng, kẻo cho thuê lại hại người, có khi còn rước phiền phức vào thân.
Nhưng Tiền Tuyết vẫn hẹn gặp Tiền Phi một lần. Lần này cô về, vốn cũng là muốn gặp người thân. Chỉ là, cảm thấy thế giới này thật nhỏ bé, đi một vòng, lại không ngờ trong lúc không biết thân phận, đã thuê lại chính căn nhà của mình.
Lúc này Tiền Phi mới biết, người chú ruột năm đó của anh ta đã dựa vào mấy thỏi vàng mà ông cố cho, từ việc buôn bán hàng hóa đến mở công ty, cuối cùng vì việc học của con cái mà ra nước ngoài. Chỉ là, ra nước ngoài không lâu thì bị bệnh rồi mất, còn thím của anh ta thì cũng đã tái giá.
Tiền Tuyết nhìn Tiền Phi quả thực có vài phần giống mình, thậm chí không cần xét nghiệm ADN cũng có thể nhận ra, nói: “Trước đây em chỉ biết người thân bên nội của mình đều đã mất trong trận hỏa hoạn đó. Khi biết đến sự tồn tại của anh, em quả thật có chút bất ngờ, nhưng em rất vui, trên đời này em vẫn còn một người thân.”
Sau khi mẹ cô tái giá không lâu lại có con, mà lúc đó cô cũng đã lớn, ở trong nhà đó nhìn bọn họ bận rộn chăm sóc đứa trẻ sơ sinh, mình giống như một người ngoài. Tiền Tuyết ở nhà mẹ đẻ không lâu liền vào trường nội trú.
Bây giờ mỗi năm có lẽ cũng chỉ có những lời hỏi thăm qua điện thoại, lần gặp mặt gần nhất cũng là chuyện của mấy năm trước.
Tiền Phi cười nói: “Tuy tôi không có bản lĩnh gì, sống cũng bình thường thôi, nhưng sau này có chuyện gì em cứ đến tìm tôi. Dù không thể giải quyết phiền phức giúp em, ít nhất cũng có thể giúp em nghĩ cách.”
Tiền Tuyết là một đứa trẻ lớn lên trong nền giáo dục phương Tây, rất cởi mở và thẳng thắn. Nghe xong hoàn cảnh nghèo khó đến kỳ lạ của Tiền Phi, cô không nhịn được mà bật cười: “Vậy là thật sự có người nghèo đến mức siêu nhiên như vậy sao, thật không thể tin được.”
Trước đây vị thiên sư kia nói hai năm nay anh ta thuận lợi là do người thân đã mất phù hộ. Bây giờ đã đưa người thân đi rồi, Tiền Phi cũng không biết những ngày tháng sau này của mình sẽ ra sao, bèn nói với Tiền Tuyết: “Nếu em ở lại trong nước lâu một chút, có lẽ sẽ thấy được số nghèo rốt cuộc có thể nghèo đến mức nào.”
Tiền Tuyết liền xua tay: “Em vẫn thích nghi ở nước ngoài hơn. Nhưng sau này anh có thể đến tìm em chơi. Nếu anh ở trong nước, vậy căn nhà sau này phiền anh trông coi giúp. Tiền thuê sau này em bảo bọn họ chuyển thẳng cho anh. Tầng một và tầng hai anh cứ từ từ sửa chữa giúp em, em hy vọng có thể dần dần gột rửa ấn tượng nhà ma, như vậy em cũng dễ bán hơn.”
Tiền Phi cũng không từ chối. Dù anh ta có chút không nỡ, dù sao đây cũng là nhà cũ của gia đình bọn họ, anh ta lại từng trải qua chuyện siêu nhiên như vậy trong ngôi nhà cũ, nhưng căn nhà đã không còn là của anh ta nữa, anh ta không thể quyết định, cũng không có bản lĩnh kiếm được vài chục triệu để mua lại căn nhà, tất nhiên cũng không thể yêu cầu em họ giữ lại căn nhà.
Tiền Tuyết gặp mặt Tiền Phi nói chuyện một lúc rồi đi. Thật kỳ lạ, rõ ràng là người chưa từng gặp mặt, nhưng dường như vì một mối quan hệ huyết thống mà hai người tự nhiên đã có lòng tin với nhau, cũng rất yên tâm giao căn nhà cho Tiền Phi quản lý giúp.
Tiền Phi đang trên đường về nhà thì đột nhiên nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, bảo anh ta đến một chuyến. Đến nơi, Tiền Phi liền thấy người anh em tốt nhiều năm của mình, Lương Vĩ.
Chính là cái gã chuẩn bị khởi nghiệp rồi bảo anh ta bảo lãnh vay tiền, cuối cùng cuỗm tiền bỏ trốn, hại anh ta mang nợ.
Hai năm rồi, gã này không biết đã trốn ở đâu. Mới đây vì mua dâm mà bị bắt, kiểm tra thân phận một cái, liền bị trục xuất về nước.
Nhìn người anh em năm xưa giờ đây đến đầu cũng không dám ngẩng lên, Tiền Phi cũng không tức giận như trong tưởng tượng, thậm chí đến một câu hỏi tại sao cũng lười nói.
Lúc đầu bị phản bội, hai năm qua đi, cơn giận của anh ta cũng đã nguôi ngoai gần hết.
Tiền Phi không nói gì, chỉ điền một số giấy tờ theo quy trình. Từ đồn cảnh sát ra, anh ta cảm thấy thật nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nợ. Kẻ nợ tiền đã về, người đòi nợ cũng chỉ sẽ đi tìm Lương Vĩ. Số tiền đã trả trước đây coi như là mua đứt tình anh em cuối cùng, anh ta cũng lười truy cứu, nhìn bộ dạng của Lương Vĩ cũng biết là không truy cứu lại được.
Nhìn bầu trời trong xanh, Tiền Phi cảm thấy đây có lẽ là người thân của anh ta đang âm thầm phù hộ. Tuy không thể thay đổi số nghèo của anh ta, nhưng đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi. Anh ta có thể tránh được trận hỏa hoạn chết người đó mà bình an lớn lên, đã là một chuyện rất may mắn rồi.
Nhưng vừa nghĩ đến cái số nghèo mạt rệp của mình, Tiền Phi không nhịn được mà gọi điện cho Quý Nam Tinh: “Người anh em ôm tiền bỏ trốn của tôi trước đây bị bắt rồi, sau này tôi không cần trả nợ giúp nó nữa. Mệnh cách của tôi, có phải đã được bố mẹ tôi thay đổi giúp rồi không?”
Nếu không thì mấy kẻ trốn nợ có mấy ai bị bắt được, vận may này cũng được coi là rất may mắn rồi nhỉ.
Quý Nam Tinh lại trực tiếp dội một gáo nước lạnh cho anh ta tỉnh lại: “Đừng có nằm mơ giữa ban ngày.”
Mệnh cách phạm phải Ngũ Tệ Tam Khuyết vì thoát chết của Tiền Phi mà dễ thay đổi như vậy, sư phụ cậu đã sớm thay cậu nghịch thiên cải mệnh rồi. Ngay cả sư phụ cậu còn nghèo đến mức không dám để tiền trong túi nữa là.
Tiền Phi nghẹn họng: “Nói cách khác, sau này không có bọn họ giúp tôi trấn áp mệnh cách, tôi lại trở về tình cảnh thảm hại như trước đây sao?”
Quý Nam Tinh nói: “Mỗi lần anh nhận được khoản thu nhập hợp pháp chính đáng thì có thể quyên góp một phần mười, không nhận bất kỳ khoản tiền bất ngờ nào. Nếu không may trúng xổ số, trúng bao nhiêu thì quyên góp gấp đôi, ít nhất có thể đảm bảo cho anh bình an vô sự.”
Tiêu tiền mua bình an, chính là ý này.
Cúp điện thoại, Tiêu Dã không nhịn được mà cười khúc khích sau lưng Quý Nam Tinh: “Thời buổi này, ai mà không ham tiền chứ. Mệnh cách của anh ta cũng thảm quá, chẳng lẽ cứ phải nghèo cả đời như vậy sao?”
Quý Nam Tinh: “Thực ra ai cũng có chút Ngũ Tệ Tam Khuyết, chỉ là không phạm phải quá nặng. Chỉ cần sống một cuộc sống bình thường thì không có ảnh hưởng gì lớn. Như anh ta phạm phải khá nặng, tốt nhất là nên vào Huyền Môn, dựa vào việc tích lũy công đức để cân bằng vận thế. Nhưng anh ta chỉ là một người bình thường, không có khả năng bắt ma siêu độ, vậy thì chỉ có thể dựa vào mệnh cách của nửa kia để trấn áp giúp thôi.”
Nhưng nửa kia như vậy thực sự rất khó tìm. Trên đời này thực ra không có hai người hợp nhau đến vậy, cho dù có, ai lại may mắn đến mức vừa hay gặp được chứ. Tỷ lệ này một phần triệu cũng khó.
Tiêu Dã nói: “Vậy thì chỉ có thể chúc anh ta may mắn thôi.”
Nói xong lại có chút tò mò: “Tại sao Huyền Môn dễ tích công đức, công đức làm việc thiện bình thường không lớn bằng Huyền Môn sao?”
Quý Nam Tinh: “Làm nhiều việc thiện, xã hội này có bao nhiêu việc thiện lớn đến sinh tử để cậu gặp được? Nhưng những gì Huyền Môn tiếp xúc đều là sinh tử vong hồn. Nếu có thể siêu độ một người, cũng tương đương với việc cứu một mạng quỷ, sức mạnh công đức đương nhiên lớn hơn nhiều so với việc nhặt được tiền giao cho chú cảnh sát, dắt bà cụ qua đường.”
Tối hôm đó đưa mười chín vong hồn vào luân hồi, tương đương với công đức của mười chín mạng người. Nếu không vào Huyền Môn, không can thiệp vào âm hồn, công đức của mười chín mạng người, đây phải là sự kiện lớn đến mức nào, xác suất gặp được lại có bao nhiêu.
“Nhưng nhiều chuyện luận tích bất luận tâm, chỉ cần đã làm, dù lớn hay nhỏ, biết đâu một ngày nào đó trong tương lai sẽ báo đáp lại cho cậu.”
Quý Nam Tinh nói xong liền đưa tay đẩy hắn ra: “Cậu đừng có dính sát vào tôi như thế, cậu không nóng à?”
Cậu đang cắt tỉa cành hoa trong bình, Tiêu Dã này game cũng không chơi, bài tập cũng không làm, cứ dính sát sau lưng cậu, nhìn cậu cắt tỉa, giống như một con chó lớn bám người.
Tiêu Dã hùng hồn nói: “Chính vì thấy nóng nên mới phải dính vào cậu chứ, cậu không biết trên người cậu mát mẻ thế nào đâu, mau cho tôi ôm một cái.”
Lúc Tiêu Dã giang hai tay ra định ôm cậu, Quý Nam Tinh đã trực tiếp dí một bó hoa đã cắt tỉa xong vào mặt hắn: “Tôi đi xem hương cúng còn bao nhiêu, cũng một thời gian rồi chưa mua.”
Tổ sư gia một ngày ba nén hương, không thể để đứt quãng được.
Tiêu Dã cầm bó hoa đã được Quý Nam Tinh cắt tỉa cẩn thận cắm vào bình. Náo Náo nhà hắn sao mà giỏi thế, cái gì cũng biết, biết bắt ma, biết thắp hương, biết chơi đàn, biết vẽ tranh, còn biết cắm hoa, lại còn đẹp trai nữa. Ôi, sao lại có thể đáng yêu như vậy chứ.
Đang ngắm nghía bình hoa tươi do chính tay Quý Náo Náo cắt tỉa, điện thoại bên cạnh reo lên. Tiêu Dã quay đầu nhìn, hét vào trong nhà: “Điện thoại này Náo Náo! Chị chúng ta gọi đến kìa!”
Quý Nam Tinh từ trong phòng đi ra: “Chị chúng ta gì chứ, đó là chị tôi.”
Tiêu Dã cười hì hì: “Thì tôi cũng phải gọi là chị chứ sao.”
Quý Nam Tinh nhận điện thoại, nói một câu có thời gian, rồi nghe bên kia nói một tràng. Cúp điện thoại, cậu nói với Tiêu Dã: “Tối nay ra ngoài ăn cơm.”
Tiêu Dã tội nghiệp ồ một tiếng, ánh mắt viết đầy ba chữ “xin đi cùng”, nhưng lại sợ Quý Nam Tinh không tiện, khó xử, nên không chủ động mở miệng. Thấy Quý Nam Tinh vào phòng thay quần áo, hắn mới cúi đầu tiu nghỉu gõ gõ lên ghế sofa.
Bạn nhỏ cùng bàn của hắn đi ăn với gia đình, hắn cũng không thể mặt dày không biết ý tứ như vậy được. Không sao, chỉ một bữa tối thôi mà, hắn có thể hỏi bọn họ ăn ở đâu, đợi bọn họ ăn xong mình đi đón cũng được.
Quý Nam Tinh đi ra, thấy Tiêu Dã vẫn còn đang lề mề trên ghế sofa không biết làm gì, liền nói: “Cậu không đi thay quần áo à?”
Tiêu Dã a một tiếng: “Mang tôi đi cùng à?”
Quý Nam Tinh: “Cậu không muốn đi?”
Tiêu Dã lập tức nhảy dựng lên: “Đi, đi chứ! Tôi đi thay quần áo ngay đây, đợi tôi một chút!”
Hì hì, đi ăn tối với gia đình cũng mang theo hắn, địa vị của hắn trong lòng Quý Náo Náo lại tăng lên rồi.
Hết chương 150.
