Chương 151: Sợi Dây Huyết Thống Của Tạ Phán Nhi Đã Đứt
Tại một nhà hàng có view nhìn ra sông, Quý Nghiên Đình dẫn theo hai cậu em trai ngồi trên ghế sô pha, mặt thì mỉm cười nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ dò xét khi nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt.
Cô bạn thân của cô đang ở bên cạnh giới thiệu: “Đây là cô bạn thân nhất của em, tên là Nghiên Đình, dạo trước cậu ấy bận công việc quá nên nên em chưa giới thiệu cho hai người làm quen nhau được. Còn đây là em trai cậu ấy, cậu nhóc tên Nam Tinh, em cũng là người nhìn nó lớn lên đấy, có phải đẹp trai lắm không.”
Quý Nam Tinh cười với bọn họ một cái, coi như đáp lời.
Hướng Lăng giới thiệu xong chị em nhà họ Quý, lại quay sang nở nụ cười rạng rỡ nhìn Tiêu Dã: “Còn đây là bạn của Nam Tinh, hai đứa nó đang đi cùng nhau nên qua đây chung luôn.”
Tiêu Dã cười chào hỏi: “Chào anh chị, em là Tiêu Dã, Tiêu trong tết Nguyên Tiêu, Dã trong hoang dã.”
Người đàn ông ngồi cạnh Hướng Lăng cũng lịch sự đáp lại: “Chào mọi người, tôi họ Đặng, tên Tri Yến. Lăng Lăng nhà tôi cứ luôn miệng bảo có một cô bạn thân tuyệt nhất trần đời, cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội được gặp mặt, mời một bữa cơm để thể hiện rồi.”
Lúc nói, Đặng Tri Yến còn nghiêng đầu nhìn Hướng Lăng, ngay khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, một bầu không khí vừa ngọt ngào vừa sến súa tức thì lan tỏa.
Quý Nghiên Đình không phải người có tính cách hống hách, nhất là khi gia giáo nhà họ Quý trước nay luôn rất nghiêm khắc. Ở nhà còn có thể tùy hứng một chút, chứ ra ngoài thì lễ phép và cư xử có có ăn có học với bất kỳ ai cũng là điều cơ bản nhất.
Nhưng hôm nay, cô lại tỏa ra khí chất của một đại tiểu thư, chẳng hề khách sáo mà nhìn thẳng vào Đặng Tri Yến: “Vậy chắc anh cũng biết, hai chữ ‘bạn thân’ có ý nghĩa gì rồi nhỉ.”
Đặng Tri Yến cười đáp: “Đương nhiên, tương đương với nhà mẹ đẻ của Lăng Lăng rồi.”
Biết anh ta sắp phải ra mắt bạn thân của Hướng Lăng, đám anh em của anh ta đã dọa dẫm không ít, rằng bạn thân là sinh vật đáng sợ nhất bên cạnh bạn gái. Vì bạn sẽ không biết cô bạn thân ấy rỉ tai bạn gái mình những gì, cũng chẳng biết được có ngày nào đó bạn gái đi ăn với bạn thân về rồi sẽ nói lời chia tay với mình hay không.
Nhưng dù đáng sợ đến đâu thì có thể làm gì được chứ, chẳng lẽ không gặp? Rõ ràng là không thể. Thế nên đừng nhìn anh ta bây giờ đang mỉm cười ra vẻ ung dung tự tại, thực chất lòng bàn tay đã căng thẳng đến đổ mồ hôi rồi.
Quý Nghiên Đình nghe vậy bèn hừ nhẹ một tiếng: “Vậy thì tôi cũng nói trước cho anh một tiếng nhé, chẳng có mấy ai nhìn bạn trai của bạn thân mình mà thấy thuận mắt đâu. Hướng Hướng nhà tôi thích anh, chỉ cần anh đối xử tốt với cô ấy thì mọi chuyện đều ổn cả. Còn nếu anh mà không tốt với cô ấy, dám bắt nạt, lừa dối nó thì sau này ra đường nhớ cẩn thận một chút đấy.”
Tính tình Hướng Lăng mềm mỏng, dịu dàng, chỉ cần không phải chuyện gì vượt quá giới hạn nguyên tắc của cô thì cô đều có thể nhượng bộ đủ đường. Tuy chưa đến mức bị tát má trái còn đưa nốt má phải ra, nhưng đối với người mình thích, giới hạn của Hướng Lăng thấp đến đáng thương.
Trước kia, Quý Nghiên Đình chính là giới hạn cuối cùng của Hướng Lăng, bây giờ lại có thêm một Đặng Tri Yến nữa.
Quý Nghiên Đình tỏ ra mạnh mẽ như vậy cũng chẳng phải để tranh giành sự quan tâm của Hướng Lăng với Đặng Tri Yến, mà chỉ vì Hướng Lăng không đủ mạnh mẽ, nên bên cạnh cô ấy nhất định phải có một người mạnh mẽ. Phải để Đặng Tri Yến biết rằng, Hướng Lăng thì dễ bắt nạt đấy, nhưng những người bên cạnh cô ấy thì không dễ bắt nạt đâu. Nếu anh ta dám bắt nạt Hướng Lăng thì cô chắc chắn sẽ cho anh ta biết hậu quả.
Lời này của Quý Nghiên Đình mang theo vài phần mùi thuốc súng, Tiêu Dã không nhịn được mà nhích lại gần Quý Nam Tinh. Chị gái nhà họ Quý mà hắn từng tiếp xúc rất dịu dàng, đoan trang và phóng khoáng, lần nào cũng cười với hắn rất đẹp, đúng chuẩn hình mẫu nữ thần trong lòng hắn.
Cái vẻ sắc sảo đanh đá thế này, vẫn là lần đầu tiên Tiêu Dã được thấy.
Ngược lại, Quý Nam Tinh bên cạnh lại vô cùng bình tĩnh. Chị gái nhà mình tính tình ra sao, cậu là người rõ hơn ai hết. Chị ấy bảo Đặng Tri Yến ra đường cẩn thận, lời này thật sự không phải là dọa suông đâu. Nếu Đặng Tri Yến này mà bắt nạt chị Hướng Lăng, chắc chắn chị gái cậu sẽ dẫn đội vệ sĩ đến đánh cho một trận.
Tiêu Dã ghé tai thì thầm với Quý Nam Tinh: “Tôi còn tưởng là bữa cơm gia đình cơ đấy.”
Trên đường tới đây, hắn đã diễn tập đi diễn tập lại trong đầu xem làm thế nào để tỏ ra vừa phóng khoáng vừa lịch thiệp, cố gắng ghi điểm trong mắt người nhà họ Quý. Ai ngờ lại đến đây để xem người khác ghi điểm.
Hướng Lăng biết để Quý Nghiên Đình gặp bạn trai mình thì cô ấy chắc chắn sẽ nói vài lời dằn mặt. Nhưng cô cũng sợ hai người cứ đối đầu gay gắt ngay từ đầu thì sau này sẽ khó xử, bèn lay nhẹ tay Quý Nghiên Đình: “Tri Yến không bắt nạt mình đâu mà. Thôi nào Đình Đình, ăn cơm thôi, được không? Nam Tinh, Tiêu Dã, hai đứa xem thích ăn gì nào.”
Đặng Tri Yến cũng liên tục cam đoan mình sẽ không bắt nạt Hướng Lăng, sau đó nhiệt tình mời hai cậu em trai ăn cơm. Trong lòng anh ta thầm nghĩ, may mà Quý Nghiên Đình dẫn theo em trai đến, ít ra còn có cái cớ để anh ta thể hiện, chứ nếu chỉ có một mình Quý Nghiên Đình thì anh ta sẽ khó xử biết bao.
Nhà hàng họ đến là một nhà hàng kiểu Pháp kết hợp với những nét đặc trưng của ẩm thực bản địa, cộng thêm khung cảnh sông nước bên ngoài cửa sổ sát đất, môi trường tự nhiên đúng là thuộc hàng thượng hạng.
Gia thế của Đặng Tri Yến cũng không tệ, có lẽ mang theo chút tâm lý lấy lòng nên chỉ hận không thể gọi hết tất cả các món trong quán. Nào là vẹm xanh, sườn cừu, ốc sên, gan ngỗng anh đào, cá lưỡi trâu… Nhưng gọi đầy một bàn đồ ăn mà lại không có thịt bò, chắc là do Hướng Lăng từng nói với anh ta rằng người nhà họ Quý không ăn thịt bò.
Từ khi quen biết Quý Nam Tinh, Tiêu Dã cũng không ăn thịt bò nữa. Thấy Đặng Tri Yến chú ý đến điểm này, hắn cũng có thiện cảm với anh ta hơn vài phần.
Tuy Quý Nam Tinh không có nhóm bạn bè nào để dẫn người yêu tương lai đi ra mắt như thế này, vì bạn bè của họ cũng chỉ có mấy người đó, các mối quan hệ xã giao đều có liên quan đến nhau. Ngay cả Cục Quản lý mà trước đây hắn không có giao thiệp, bây giờ hắn cũng đang dần thâm nhập vào, nên tương lai có lẽ sẽ không xảy ra cảnh tượng như hôm nay.
Nhưng Tiêu Dã vẫn có chút đồng cảm với Đặng Tri Yến. Thử nghĩ mà xem, sau này nếu hắn và Quý Nam Tinh ở bên nhau, dù có bị bạn bè của Quý Nam Tinh làm khó, hắn cũng cảm thấy là chuyện nên làm. Một Quý Náo Náo tốt như vậy, sao có thể dễ dàng bị hắn tha đi được, không trải qua một phen thử thách thế này hắn còn thấy không yên tâm.
Thế nên đối với Đặng Tri Yến, Tiêu Dã vừa ghen tị lại vừa thương hại. Quý Náo Náo không thích xã giao, có thể không mở miệng nói chuyện thì sẽ không mở miệng. Chị gái nhà họ Quý lại không ưa Đặng Tri Yến, đương nhiên sẽ không cố tình tìm chuyện để nói với anh ta.
Hắn thấy Đặng Tri Yến rõ ràng có chút đứng ngồi không yên, lại nghĩ nếu không khí cứ gượng gạo thế này thì sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của Quý Nam Tinh, đành phải gợi chuyện: “Anh Đặng làm nghề gì vậy anh?”
Có người nói chuyện dù sao cũng tốt hơn là im lặng, Đặng Tri Yến lập tức bắt lấy cái thang này: “Anh làm trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.”
Mắt Tiêu Dã sáng lên: “Thật sao? Thế chủ yếu là về mảng nào vậy anh?”
Đặng Tri Yến: “Hướng chính là công nghệ lái xe tự động. Công nghệ này đừng thấy hiện nay đã có một phần được đưa ra thị trường, thực chất nó vẫn đang trong giai đoạn khởi đầu, không gian để phát triển còn rất lớn. Bên anh chủ yếu làm về mảng phòng hộ an toàn, khi chủ xe vì lý do nào đó mà mất đi ý thức, hệ thống lái xe thông minh có thể lập tức phân tích môi trường hiện tại, giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.”
Tiêu Dã không có sở thích đặc biệt gì với xe cộ, hắn cũng chưa đến tuổi lấy bằng lái nên không hiểu biết nhiều lắm. Nhưng hắn lại rất có hứng thú với trí tuệ nhân tạo, thế là hỏi khá nhiều vấn đề chuyên môn.
Trên bàn ăn, cuộc trò chuyện của hai người đã làm không khí sôi nổi hẳn lên. Tuy chỉ có hai người họ nói chuyện, nhưng cuối cùng cũng không còn gượng gạo nữa.
Hướng Lăng lấy lòng kéo kéo tay áo Quý Nghiên Đình, nói nhỏ: “Đừng vậy mà, anh ấy thật sự tốt lắm.”
Quý Nghiên Đình nhéo má cô: “Mình dằn mặt không phải là vì cậu sao? Không hung dữ một chút, anh ta tưởng người bên cạnh cậu ai cũng dễ bắt nạt, sau này bắt nạt cậu thì làm sao.”
Hướng Lăng cười hì hì: “Biết rồi biết rồi, Đình Đình là tốt nhất.”
Nói rồi cô nhìn sang Quý Nam Tinh đang lặng lẽ ăn cơm, gắp không ít thức ăn vào bát cho cậu. Quý Nam Tinh cũng có thể coi là do cô nhìn cậu lớn lên, hồi nhỏ Quý Nghiên Đình dẫn em trai ra ngoài chơi, cuối cùng bọn họ tự chơi vui vẻ, còn cô thì toàn là trông em giúp. Thế nên cô rất rõ Quý Nam Tinh thích ăn gì, sức ăn ra sao.
Gắp mấy món cậu thích vào bát xong, Hướng Lăng quan tâm hỏi: “Bài vở ở trường cấp ba có nhiều không em? Bây giờ người ta cứ nói giảm tải, chị cũng thấy không ít học sinh cấp ba áp lực đến mức không chịu nổi.”
Quý Nam Tinh cười đáp: “Cũng ổn chị ạ, kiến thức học cũng khá đơn giản.”
Cái đơn giản này ngoài việc bản thân cậu thông minh, trí nhớ tốt ra, thì sách giáo khoa của họ đúng là đơn giản hơn một số khu vực khác.
Các khu vực khác nhau thì chương trình học thực tế cũng không giống nhau, dù sao thì đề thi đại học của mỗi nơi mỗi khác. Ở chỗ họ, việc thi vào các trường đại học top đầu trong nước dễ hơn nhiều so với một số vùng sâu vùng xa. Vì tất cả đều học theo định hướng, sẽ giảm bớt một số môn học rườm rà không cần thiết, chương trình học theo đó cũng nhẹ nhàng hơn.
Hướng Lăng nói: “Học hành quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn. Em đừng vì học mà làm hại sức khỏe của mình nhé, xem này gầy đi rồi.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Dạ, em biết rồi.”
Hướng Lăng nói: “Trước đây chị lấy cảm hứng từ em để thiết kế một chiếc nhẫn nam, dùng đá sapphire Padparadscha màu hồng cam để đính, có thể chiêu đào hoa đấy. Chiếc nhẫn được gửi đi triển lãm rồi, đợi triển lãm kết thúc chị bảo người ta mang qua cho em.”
Hướng Lăng vừa nói vừa nhìn tay Quý Nam Tinh. Bàn tay đẹp như vậy đeo nhẫn nào cũng đẹp, ngay cả sapphire hồng cam cũng hoàn toàn có thể cân được.
Quý Nam Tinh bất đắc dĩ nói: “Em là học sinh cấp ba đeo nhẫn làm gì chứ, giáo viên ở trường thấy là bị thu ngay.”
Hướng Lăng lại không nghe: “Em có thể không đeo, nhưng không thể không có. Cuối tuần đi chơi với bạn bè cũng phải có phụ kiện phối với quần áo chứ.”
Cô làm nghề thiết kế trang sức, từ nhỏ đã không ít lần lấy chị em nhà họ Quý làm nguồn cảm hứng, thỉnh thoảng còn lấy cả anh cả nhà họ Quý làm cảm hứng nữa. Mấy kiểu trang sức dành cho tổng tài bá đạo ấy, cứ hễ nhìn thấy anh cả nhà họ là cảm hứng của cô lại tuôn trào như suối.
Có Tiêu Dã khuấy động bầu không khí, bữa ăn diễn ra khá hài hòa. Lúc tan tiệc, rõ ràng thấy Đặng Tri Yến thở phào nhẹ nhõm, Quý Nam Tinh khẽ cười một tiếng.
Lúc ra về, Đặng Tri Yến còn nhiệt tình mời Tiêu Dã: “Nếu em có hứng thú với trí tuệ nhân tạo, lúc nào rảnh có thể đến công ty anh chơi. Anh vừa chiêu mộ được mấy ông lớn từ nước ngoài về, các em cũng có thể giao lưu một chút.”
Tiêu Dã cười đồng ý. Đợi đến lúc lên xe cùng chị em nhà họ Quý, Quý Nghiên Đình mới nhìn sang Tiêu Dã: “Em nói chuyện với anh ta cả bữa ăn, thấy con người anh ta thế nào?”
Tiêu Dã suy nghĩ một lát: “Về mặt đời sống thì em không cảm nhận được, dù sao thì trên đời này loại người đạo mạo giả tạo nhiều lắm. Nhưng về mảng công việc thì anh ta cũng thật sự có bản lĩnh, rất tâm huyết với sự nghiệp của mình, không phải kiểu thùng rỗng kêu to.”
Qua một bữa ăn hôm nay, ấn tượng của hắn về đối phương cũng không tệ, không phải kiểu phù phiếm, hời hợt. Nhưng đời tư thế nào thì không biết được.
Quý Nghiên Đình nghe vậy liền nhìn sang Quý Nam Tinh: “Sao hả, có nhìn ra được gì không? Anh ta có hạ bùa chú gì lên người chị Hướng Lăng của em không?”
Quý Nam Tinh bất đắc dĩ, nói: “Bùa chú nào có dễ hạ như vậy, chuyện bùa chú trong cuộc sống dù sao cũng là số ít, đâu phải cứ yêu đương là bị bỏ bùa ngay được.”
Quý Nghiên Đình không nhịn được mà xác nhận lại: “Vậy là hai người họ sạch sẽ, thật sự không có gì hết?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Rất sạch sẽ, không có gì cả.”
Đối với Quý Nghiên Đình, lời này còn khó chấp nhận hơn cả việc bị bỏ bùa. dù sao thì trên đời này còn gì đáng sợ hơn chuyện bạn thân của mình biến thành người lụy tình cơ chứ?
Quý Nam Tinh nhìn bộ dạng của chị gái mình, cậu suy nghĩ một lát rồi an ủi: “Chị Hướng Lăng cũng đâu có lụy tình như chị nói đâu. Hôm nay ăn cơm, toàn là anh Đặng Tri Yến chăm sóc chị ấy mà.”
Quý Nghiên Đình: “Em không biết đâu, cô ấy vì Đặng Tri Yến mà từ bỏ cơ hội đi tu nghiệp cùng Kimberly đấy.”
Kimberly là một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng quốc tế, hơn nữa còn là giám đốc sáng tạo của một thương hiệu xa xỉ hàng đầu. Được theo bà ấy tu nghiệp, đây có lẽ là ước mơ của tất cả các nhà thiết kế trang sức. Hướng Lăng có được cơ hội này, một là do người thầy cũ của cô ấy giới thiệu, hai là vì nhà họ Hướng cũng kinh doanh đá quý, là nhà cung cấp nguyên liệu thô.
Kết quả là Hướng Lăng vì Đặng Tri Yến mà từ chối cơ hội này.
Quý Nghiên Đình không phản đối bạn thân yêu đương, cũng không phải không muốn thấy bạn thân của mình đối xử tốt với đàn ông. Chỉ cần bạn trai của cô ấy yêu thương cô ấy, thì tình yêu vốn dĩ là sự cho đi và nhận lại từ hai phía, anh đối tốt với tôi, tôi cũng đối tốt với anh, đó là chuyện rất bình thường.
Nhưng vì yêu đương mà từ bỏ cơ hội phát triển bản thân, điều này đối với một người cuồng công việc như Quý Nghiên Đình thì không thể chịu nổi. Cô từng nghĩ rằng Đặng Tri Yến đã hạ bùa bạn thân mình, thế nên hôm nay mới gọi cả em trai ra để xem giúp.
Quý Nam Tinh nói: “Thế chuyện này chị đã nói với chị Hướng Lăng chưa?”
Quý Nghiên Đình: “Chị hỏi rồi, cô ấy thừa nhận là mình đã từ chối.”
Quý Nam Tinh: “Cũng có thể sự nghiệp chưa bao giờ là điều chị Hướng Lăng thật sự mong muốn. Cuộc sống lý tưởng của mỗi người không giống nhau. Có người hy vọng đạt được thành tựu trong xã hội, có người lại chỉ thích một cuộc sống bình dị với ba bữa một ngày. Chị à, chị không thể vì mình yêu sự nghiệp mà cho rằng lựa chọn của chị Hướng Lăng là sai được. Nếu đây là cuộc sống mà chị ấy muốn, thì để chị ấy được toại nguyện không phải tốt hơn sao?”
Quý Nghiên Đình xoa đầu em trai, chỉ thở dài một tiếng mà không nói gì thêm.
Dù sao thì góc nhìn của nam và nữ cũng có chút khác biệt. Dù em trai cô vì đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, có thể rất thấu hiểu và thông cảm cho sự khó khăn của phụ nữ trong xã hội này, nhưng tất cả sự thấu hiểu và đồng cảm của thằng bé vẫn chỉ là góc nhìn của một người ngoài cuộc. Điều thằng bé có thể làm là dành cho người khác sự tự do lựa chọn và tôn trọng, chúc phúc ở mức độ tối đa.
Nhưng cô thì khác. Dù cô là đại tiểu thư nhà họ Quý, có thể nhận được sự đối xử công bằng mà nhiều cô gái bình thường không có được, nhưng trong xã hội rộng lớn này, xét cho cùng thì phụ nữ vẫn là phe yếu thế. Bọn họ rất khó đạt được tự do như nam giới.
Lựa chọn gia đình không phải là sai, nhưng trong mắt Quý Nghiên Đình, lựa chọn gia đình cũng phải có đủ bản lĩnh để bước ra khỏi gia đình. Việc khó cân bằng giữa nâng cao bản thân và chăm sóc gia đình là chuyện của người bình thường, vì cuộc sống của bọn họ bị cơm áo gạo tiền và việc nhà vặt vãnh níu chân, nhưng dù là nhà họ Đặng hay nhà họ Hướng gì cũng đều có thể dùng tiền để giải quyết những vấn đề đó.
Cho dù Hướng Lăng mong muốn có một gia đình của riêng mình hơn, Quý Nghiên Đình vẫn hy vọng cô ấy có thể có năng lực độc lập của riêng mình. Cứ học lấy bản lĩnh trước đã, dùng hay không không quan trọng, nhưng phải có.
Sau khi đưa chị gái về nhà, Quý Nam Tinh không ở lại mà đi thẳng về nhà cùng Tiêu Dã.
Trên đường về, Tiêu Dã vừa nghịch ngón tay Quý Nam Tinh vừa nói: “Tôi lại rất hiểu chị của cậu đấy. Chị ấy chỉ lo sau này chị Hướng Lăng sống không tốt, không có đường lui thôi.”
Quý Nam Tinh: “Tôi biết, tôi chỉ không muốn chị tôi áp đặt suy nghĩ của mình lên chị Hướng Lăng, để rồi cuối cùng hai người ngày càng xa cách.”
Có biết bao cặp bạn thân chơi với nhau từ nhỏ đã dần xa cách vì mỗi người có gia đình riêng. Cậu không muốn chị gái và bạn thân của chị ấy cũng như vậy.
Tiêu Dã: “Vậy cái anh Đặng Tri Yến kia có phải là đào hoa chính của chị Hướng Lăng không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Không phải đào hoa chính vẫn có thể sống với nhau cả đời, cũng không phải chỉ có đào hoa chính mới có thể kết hôn. Chuyện đào hoa này phải từ từ tu thành chính quả. Chỉ có điều, khi chúng ta xem nhân duyên là xem hai người đó là chính duyên hay nghiệt duyên. Nếu là chính duyên thì có khả năng tu thành chính quả, nhưng trong quá trình đó vẫn có vô số khả năng rẽ nhánh.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, nói: “Cậu không nói lời phản đối nào với chị cậu, vậy chắc họ là chính duyên rồi.”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Cũng coi như là chính duyên, chỉ có điều, trông có vẻ hơi trắc trở. Vượt qua được thì thuận buồm xuôi gió, không qua được thì duyên tàn người tan.”
Tiêu Dã cố gắng nhịn, hắn rất muốn hỏi Quý Nam Tinh là, cậu có xem nhân duyên của hắn chưa, nhưng lại sợ Quý Nam Tinh sẽ nói ra sau này hắn bao nhiêu tuổi kết hôn, có mấy đứa con. Thôi, vẫn là không hỏi nữa. Không hỏi thì không biết, sau này mới có nhiều khả năng hơn.
Lúc hai người về đến nhà, trên chiếc bàn trà giữa phòng khách lớn bày la liệt mấy quyển bài tập, còn có một cây bút đang viết lia lịa trên giấy.
Tiêu Dã bật cười, mở máy quay phim lên, liếc nhìn sang bên đó, thấy đàn chị khóa trên đang cười lấy lòng với họ, lúc này mới nói: “Mấy ngày không gặp, cuối cùng đàn chị cũng nhớ ra còn có thứ gọi là bài tập hè rồi à?”
Tạ Phán Nhi đặt bút xuống, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Tiêu Dã: “Bài tập tôi bảo đảm sẽ làm xong cho hai cậu, nhất định sẽ viết thật đẹp, chữ viết cũng bắt chước theo chữ của hai cậu luôn. Ờm, thù lao làm bài tập, tôi có thể ứng trước được không?”
Tiêu Dã: “Ứng trước? Nhưng mẫu mới của cửa hàng đó tháng sau mới ra mà, chị muốn mua váy mẫu cũ à?”
Tạ Phán Nhi: “Không không, tôi không cần váy nữa. Chỉ là, có thể dùng số tiền mua váy đó để mua thứ khác được không? Tôi muốn tặng quà cho người khác.”
Quý Nam Tinh: “Tặng cho cô bạn học nhảy của cô à?”
Tạ Phán Nhi gật đầu lia lịa: “Bạn ấy thi đỗ vào trường múa mà bạn ấy hằng mơ ước rồi. Đợi bạn ấy nhập học là sẽ rời khỏi thành phố Ngọc Lan, tôi muốn tặng bạn ấy một món quà trước khi đi.”
Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh, thấy cậu không có ý phản đối thì liền nói: “Không vấn đề gì, muốn cái gì? Tôi mua giúp cô.”
Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng, lấy máy tính bảng gửi cho Tiêu Dã một đường link: “Tôi muốn đặt làm một con búp bê mô hình, làm theo hình dáng của bạn ấy. Thời gian làm cũng mất gần một tháng, bây giờ đặt chắc là kịp tặng bạn ấy trước khi đi.”
Tiêu Dã bảo cô tự liên hệ với cửa hàng, đợi sau khi trao đổi xong và xác định giá cả, hắn sẽ thanh toán trực tiếp.
Trong lúc chờ cửa hàng trả lời, Tạ Phán Nhi đột nhiên nói với Quý Nam Tinh: “Bố mẹ tôi sắp chuyển đi rồi.”
Quý Nam Tinh ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại.
Tạ Phán Nhi nói: “Vẫn là vì em trai tôi. Bọn họ muốn làm cho đôi chân của nó đứng dậy được, đã đi rất nhiều bệnh viện, cuối cùng đến chỗ một ông thầy thuốc Đông y để châm cứu phục hồi chức năng. Mỗi lần đi đi về về vừa xa vừa tốn kém, bây giờ sức khỏe của bọn họ không làm việc được nữa, nên bọn họ bàn với nhau bán nhà đi, đến gần chỗ ông thầy thuốc đó mua một căn nhỏ hơn, số tiền còn lại chắc cũng đủ cho bọn họ sống một thời gian.”
Quý Nam Tinh im lặng một lúc mới nói: “Cô có muốn đi theo bọn họ để xác nhận địa chỉ mới, sau này còn đến dọa bọn họ tiếp không?”
Tạ Phán Nhi nằm bò ra bàn trà thở dài: “Thôi bỏ đi, tôi cũng dọa bọn họ một năm rồi. Bọn họ đã không còn sợ những trò dọa dẫm của tôi như lúc đầu nữa. Bây giờ nửa đêm bọn họ đi vệ sinh mà thấy tôi đứng trong góc thì cũng đã có thể bình tĩnh nhắm mắt đi vào đi ra rồi. Nên đi thì cứ đi thôi, sau này tha cho bọn họ.”
Tha cho bọn họ, cũng là tha cho chính bản thân mình.
Quý Nam Tinh không nói gì, chỉ thoát khỏi trang web Mạng Lưới Nhân Gian, bấm vào một ứng dụng đặt đồ ngọt, chọn cho Tạ Phán Nhi một chiếc bánh kem lớn.
Tâm trạng không tốt thì ăn chút đồ ngọt để thay đổi vậy.
Ngày nhà họ Tạ chuyển đi, trời đổ mưa to. Bọn họ tính toán tiền bạc này nọ, xem bán hết đồ đạc này đi mua lại đồ mới, hay là thuê một chiếc xe tải lớn chở đồ đi xuyên tỉnh, tính cả tiền đi lại tiết kiệm được, nói chung là thuê xe tải vẫn lợi hơn.
Đối với bố mẹ, đương nhiên là Tạ Phán Nhi có hận, nếu không tối hôm đó cô đã chẳng muốn kéo cả nhà cùng chết. Nhưng bây giờ nhìn những con người đã già nua, còng lưng, lại nhìn đứa em trai không thể tự chăm sóc bản thân, cô cảm thấy như vậy đã đủ rồi. Những ngày tháng sau này của bọn họ có thể thấy trước là sẽ rất khổ cực, bản thân cô cũng không cần phải chấp nhất quá khứ nữa.
Quý Nam Tinh bung ô che bên cạnh cô: “Không nỡ à?”
Tạ Phán Nhi thở dài: “Một chút. Thỉnh thoảng đến nhà bọn họ làm loạn đã trở thành thói quen sống của tôi rồi. Sau này không được đến dọa bọn họ nữa, phá vỡ thói quen, chắc là cần chút thời gian để thích nghi.”
Quý Nam Tinh không nói gì, Tạ Phán Nhi không nhịn được hỏi: “Cậu nói xem, bọn họ có hối hận không?”
Hối hận vì đã từng đối xử với cô như vậy.
Quý Nam Tinh chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Phán Nhi, cho đến khi Tạ Phán Nhi tự giễu cười một tiếng: “Chắc là không đâu nhỉ. Nếu bọn họ là loại người biết hối hận, thế thì đã không đến trường tống tiền sau khi tôi chết rồi.”
Nhìn cơn mưa lất phất, Tạ Phán Nhi nói: “Đi thôi, về nhà thôi. Lâu lắm rồi không được dầm mưa, tôi quên mất cảm giác dầm mưa là như thế nào rồi.”
Quý Nam Tinh nhắc nhở: “Hồn ma không dính nước mưa được đâu.”
Tạ Phán Nhi hừ hừ nói: “Thế nên tôi mới nói là lâu lắm rồi.”
Hồn ma cô gái bay ra khỏi tán ô, thấy vũng nước liền nhấc chân lên giẫm xuống, tiếc là dù là nước mưa hay vũng nước gì cũng vậy, cô đều không thể chạm vào được chút nào.
Quý Nam Tinh nhìn cô gái đang chạy nhảy phía trước, quay đầu lại nhìn gia đình đang khó nhọc chuyển nhà đằng xa. Một sợi dây mà người thường không thể nhìn thấy được hiện ra, kết nối giữa Tạ Phán Nhi và gia đình cô. Khi cô càng đi xa, sợi dây đó cũng càng dài ra, rồi “phựt” một tiếng, đứt lìa ngay chính giữa.
Tạ Phán Nhi cũng không nói được tâm trạng bây giờ là buồn hay là nhẹ nhõm, chỉ có chút gì đó hụt hẫng. Không gian trong xe hơi ngột ngạt, cô vẫn luôn cảm thấy nếu ở trong xe thì mọi tâm tư của mình đều sẽ bị Tiểu Thiên Sư nhìn thấu hết. Thế là cô bèn ngồi lên lưng ghế sau, rồi nửa thân trên trực tiếp nằm bò ra nóc xe, chỉ để lộ cái đầu.
Như vậy vừa có thể ngắm cảnh, lại không bị Tiểu Thiên Sư nhìn thấu tâm tư, còn không cần phải tự mình bay về nhà nữa.
Tốc độ xe chạy làm cho những hạt mưa rơi xuống nặng hơn. Tạ Phán Nhi ngẩng đầu lên, tuy mưa không thể rơi vào người cô, nhưng cô có thể tự tưởng tượng ra cảm giác mưa táp vào mặt.
Cô cảm thấy mình giống như một chú chó nhỏ bị cả thế giới ruồng bỏ, đáng thương vô cùng, thế là bất giác cất tiếng hát: “Cơn mưa băng giá lạnh lùng cứ thế tạt vào mặt tôi… câu tiếp theo là gì ấy nhỉ?”
Ngay lúc Tạ Phán Nhi đang cố nhớ câu tiếp theo, thì bên cạnh có giọng một cô gái hát nối: “Dòng lệ ấm nóng hòa cùng cơn mưa lạnh giá.”
Tạ Phán Nhi còn đang nghĩ ai mà lại hợp cạ với mình thế, có thể bắt đúng câu tiếp theo của cô, kết quả vừa quay đầu lại thì thấy một chiếc xe chạy qua bên cạnh họ. Trên nóc chiếc xe đó cũng giống như xe họ, có một con ma chỉ lộ ra nửa người, mái tóc dài bay phấp phới trong không trung.
Hết chương 151.
