Chương 152: Nữ Quỷ Ở Hiện Trường Tai Nạn Xe

Chương 152: Nữ Quỷ Ở Hiện Trường Tai Nạn Xe

 

Một tiếng chửi thề bật ra khỏi miệng Tạ Phán Nhi. Bản thân cô thò nửa người ra ngoài như vậy là để ngắm cảnh, làm thế cũng không thấy có gì lạ, dù sao thì cô cũng không nhìn thấy chính mình.

 

Nhưng khi nhìn thấy người khác cũng thò nửa người ra ngoài như vậy, cô sợ đến mức cơ thể phản ứng nhanh hơn não, vội rụt người trở lại vào trong xe.

 

Cô cảm thấy dạo này mình khá xui xẻo. Trước kia bao nhiêu năm chỉ có một mình cô là ma, muốn tìm một người có thể nhìn thấy, có thể nói chuyện với mình cũng không có, nhưng dạo gần đây lại toàn gặp ma.

 

Nhẩm tính lại dòng thời gian trong đầu, Tạ Phán Nhi phát hiện việc cô thường xuyên gặp ma đều bắt đầu từ sau khi đi theo Tiểu Thiên Sư. Nghĩ vậy, ánh mắt cô liếc trộm Quý Nam Tinh cũng có chút là lạ. Cái tên này, không lẽ thật sự có thể chất Conan à?

 

Quý Nam Tinh đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng mở mắt ra liếc cô một cái: “Đừng tưởng tôi không biết cô đang nói xấu tôi trong lòng đấy.”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Làm gì có, cậu có phải là giun trong bụng tôi đâu mà biết được.” Nói rồi cô chỉ ra ngoài cửa sổ xe: “Bên kia có một nữ quỷ đấy, cậu mau nhìn đi, vừa nãy còn hát đối đáp với tôi đấy, suýt chút nữa thì dọa chết tôi rồi.”

 

Nếu chỉ có một mình, phản ứng đầu tiên của Tạ Phán Nhi chắc chắn là bỏ chạy. Nhưng có Tiểu Thiên Sư ở đây, cô có thể yên tâm hóng chuyện rồi.

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Con ma ở chiếc xe bên cạnh cũng đã rụt người vào trong, ít nhất thì Quý Nam Tinh không thấy cảnh nửa thân trên của đối phương lơ lửng bên ngoài.

 

Nhưng cậu vẫn có thể thấy trong xe đó có một con ma. Đó là một nữ quỷ, tuổi không lớn, trông khoảng hai mươi mấy, lúc này đang bám vào cửa sổ xe nhìn sang phía cậu, dường như cũng tò mò về con ma trong chiếc xe này.

 

Quý Nam Tinh nói với tài xế đang lái xe: “Chú lái chậm một chút, để nhìn biển số xe của chiếc xe bên cạnh.”

 

Tài xế đáp một tiếng rồi giảm tốc độ. Chiếc xe bên cạnh nhanh chóng vượt lên trước họ, tài xế liền chú ý ghi nhớ biển số xe của đối phương.

 

Tạ Phán Nhi ở bên cạnh đề nghị: “Hay là mình đâm vào nó đi. Đâm vào là có cơ hội làm quen, cũng tiện thăm dò tình hình hơn.”

 

Quý Nam Tinh nhìn Tạ Phán Nhi: “Giữa đường mà cô đâm xe sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu phương tiện phía sau, có gây ra tai nạn liên hoàn không? Thay vì đâm vào, chi bằng cô cứ bay thẳng qua đó làm quen với người ta cho tiện, dù sao hai người cũng đều là con gái, vừa nãy còn hát đối đáp với nhau nữa mà.”

 

Tài xế liếc nhìn cậu chủ nhà mình qua gương chiếu hậu. Ông lờ mờ đoán được cậu chủ đang nói chuyện với một người bạn ở cõi âm. Phân tích từ trong lời nói, có lẽ chiếc xe mà ông vừa ghi lại biển số cũng có thứ gì đó.

 

Nghĩ vậy, ông thầm tặc lưỡi một tiếng trong lòng. Từ khi ký hợp đồng lương cao với nhà họ Quý, cảm giác cuộc sống bình thường cũng trở nên phi thường hẳn.

 

Vào một khúc cua, Quý Nam Tinh bị một tia sáng mạnh phản chiếu từ tấm biển hiệu ven đường làm lóa mắt. Tuy chỉ là một khoảnh khắc, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà nhắm mắt lại. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an thật khó tả, khiến cậu phải lên tiếng: “Chú lái xe chậm lại.”

 

Tài xế lập tức giảm tốc độ. Tạ Phán Nhi cảm thấy có chút kỳ lạ, nhìn chiếc xe có ma kia đã đi xa, khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”

 

Cô vừa dứt lời, một tiếng phanh xe chói tai vang lên, lốp xe ma sát kịch liệt với mặt đường, kèm theo một tiếng ầm thật lớn. Tạ Phán Nhi còn chưa kịp nhìn thấy chuyện gì xảy ra thì đã thấy chiếc xe chao đảo. Cô là ma, nếu không tỏa ra quỷ khí thì không thể chạm vào vật thể, nên không bị chao đảo theo xe.

 

Nhưng cô thấy Tiểu Thiên Sư phải vội bám lấy tay vịn mới giữ được thăng bằng. Chiếc xe họ đang ngồi thậm chí còn bắt đầu lạng lách như rắn bò, lắc qua lắc lại, cô còn bị văng ra khỏi xe.

 

Và chính nhờ màn lạng lách đỉnh cao đó, chiếc xe của họ đã vô cùng nhanh nhạy né được vụ tai nạn phía trước, thậm chí còn né được cả những mảnh vỡ ô tô văng tung tóe trên mặt đất, cuối cùng dừng lại ổn định bên lề đường phía trước.

 

Mặt tài xế trắng bệch, xe vừa dừng lại đã vội quay đầu: “Tiểu thiếu gia! Cậu không sao chứ?!”

 

Quý Nam Tinh buông tay vịn ra, không hề hoảng sợ vì vụ tai nạn bất ngờ vừa rồi, vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu cũng rất thản nhiên: “Cháu không sao.”

 

Nói rồi cậu mở cửa xuống xe, nhìn về phía những chiếc xe va chạm với nhau ngay giữa ngã tư. Tình hình giữa đường vô cùng thảm khốc, chiếc xe bị đâm chính là chiếc xe có hồn ma kia. Nó đã va chạm với một chiếc xe trộn bê tông. Chiếc xe trộn bê tông đi ra từ ngã tư phía Đông, còn họ ở ngã tư phía Nam. Do xe trộn bê tông thân dài, tải trọng nặng, tài xế theo phản xạ đánh lái để tránh thì bị lật nghiêng. Kết quả là chiếc xe phía sau xe trộn bê tông cũng không kịp phanh, gây ra tai nạn liên hoàn.

 

Ở ngã tư phía Nam chỗ họ, vì sắp đến đèn đỏ nên một số xe phía sau đã theo thói quen giảm tốc độ. Tuy cũng có vài chiếc không kịp phanh mà đâm vào, nhưng vì tốc độ không nhanh nên xe bị hư hỏng, còn người trong xe thì không sao.

 

Sau vụ va chạm, tất cả những ai còn cử động được đều lập tức ra khỏi xe, sợ xảy ra va chạm lần nữa hoặc cháy nổ. Cảnh sát giao thông nhanh chóng chạy tới. Bên lề đường có không ít người dừng lại hóng chuyện, còn lấy điện thoại ra chụp ảnh, quay video.

 

Thậm chí có người còn giơ ngón tay cái với tài xế nhà Quý Nam Tinh: “Đỉnh thật đấy anh bạn! Phản ứng của anh đúng là trên cả tuyệt vời. Chỉ cần chậm một giây thôi là xe của anh cũng nằm bẹp dí giữa đường rồi.”

 

Lúc này tài xế vẫn còn sợ hãi. Nếu không phải tiểu thiếu gia bảo ông chạy chậm lại, với tốc độ lúc trước, ông thật sự không chắc mình có thể phản ứng kịp thời để thoát thân an toàn như vậy không.

 

Tạ Phán Nhi bị văng ra khỏi xe đang lơ lửng giữa không trung. Hôm nay trời mưa, tuy mưa không lớn, nhưng thời tiết âm u, không bị ánh nắng mặt trời hạn chế, vậy nên cô có thể tự do hoạt động.

 

Cô bay đến bên cạnh Quý Nam Tinh trước, thấy cậu an toàn không có chuyện gì mới vỗ vỗ ngực: “Đúng là dọa chết ma mà, vừa nói đâm xe là bị đâm xe thật.”

 

Lúc cô nói câu này, vẻ mặt Quý Nam Tinh không một chút cảm xúc nhìn cô, khiến Tạ Phán Nhi thấy hơi rờn rợn, bất giác lùi lại nửa bước, có chút chột dạ: “Là do tôi miệng quạ đen à?”

 

Quý Nam Tinh khẽ thở dài: “Lẽ ra nên nghe lời cô, vừa nãy nên đâm vào trước.”

 

Đâm vào, buộc chiếc xe đó dừng lại, dù có xảy ra tai nạn liên hoàn thế nào cũng không nghiêm trọng bằng việc đâm thẳng vào xe trộn bê tông.

 

Ngã tư vốn dĩ đã có lưu lượng xe lớn, để tránh ùn tắc phía sau, cảnh sát giao thông và cảnh sát khu vực gần đó nhận được điện thoại đều đã chạy tới, sơ tán hiện trường, chừa ra một làn đường cho xe cứu thương.

 

Quý Nam Tinh không lên xe nữa, bảo tài xế đi trước. Lúc đó họ cách chiếc xe có ma kia hai chiếc xe, hơn nữa tài xế phản ứng rất nhanh nên đã né được, thân xe ngay cả một vết xước cũng không có, tất nhiên không cần phải dừng lại ở đây gây cản trở giao thông. Dù sao ở đây cũng có nhiều camera, nếu có chuyện gì thật thì qua biển số xe cũng có thể liên lạc được với họ.

 

Sau khi tài xế đi, Quý Nam Tinh nhìn hiện trường đã được phong tỏa. Tai nạn lần này đã khiến năm chiếc xe va chạm, hai chiếc xe con và một chiếc xe trộn bê tông bị va chạm nghiêm trọng nhất, hai chiếc phía sau chỉ va chạm nhẹ, người không bị thương, nhưng tình hình của những người trong ba chiếc xe phía trước thì chưa biết thế nào.

 

Còn nữ quỷ vừa mới đối đáp ca hát với Tạ Phán Nhi lúc nãy, giờ đang toàn thân tỏa ra khí đen, nhìn chằm chằm vào tài xế xe trộn bê tông.

 

Một tiếng sấm vang lên, cơn mưa lất phất ban đầu bỗng trở nên lớn hơn, ào ào trút xuống. Trời mưa làm cho công tác cứu hộ thêm khó khăn, nhưng cũng vì mưa lớn mà xua tan không ít người hiếu kỳ đứng xem ven đường.

 

Ngay lúc nữ quỷ kia toàn thân quỷ khí ngút trời lao về phía tài xế xe trộn bê tông, Quý Nam Tinh khẽ búng ngón tay, chiếc chuông vàng trên cổ tay cậu vang lên một tiếng. Hành động của nữ quỷ chợt khựng lại, thần trí cũng có chút tỉnh táo.

 

Cô ta quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, đôi mắt đã bị quỷ khí nhuộm đen kịt âm u nhìn chằm chằm về phía này. Mái tóc dài của cô ta cũng vì quỷ khí cuồn cuộn mà bay lên.

 

Tạ Phán Nhi không nhịn được nói: “Cảnh này sao có vẻ quen thuộc thế nhỉ.”

 

Ngay khi họ tưởng nữ quỷ sẽ lao tới, hoặc tiếp tục trả thù tài xế xe trộn bê tông, thì cô ta lại quay đầu nhìn chiếc xe con trong vụ tai nạn, rồi quay người bỏ chạy.

 

Tạ Phán Nhi kinh ngạc trợn tròn mắt: “Đệt! Còn có thể như vậy nữa sao!”

 

Nhớ lại lúc cô gây ra tai nạn xe, bị Tiểu Thiên Sư dọa vài câu là ngoan ngoãn đi theo, không hề phản kháng. Hóa ra là có thể bỏ chạy được à!

 

Quý Nam Tinh bấm tay niệm quyết, chiếc chuông vàng trên cổ tay lập tức vang lên. Nhưng nữ quỷ quay người bỏ chạy, dường như không còn bị tiếng chuông ảnh hưởng nữa, tốc độ chạy không hề chậm lại, cũng không bị pháp khí của cậu trấn áp.

 

Quý Nam Tinh có chút ngạc nhiên, rõ ràng là đối phương không phải lệ quỷ hung ác, vậy mà có thể chống lại được pháp khí chiêu hồn của cậu, chỉ e là trên người có đeo thứ gì đó rất lợi hại.

 

Nữ quỷ đã chạy xa, thấy Quý Nam Tinh vẫn đứng yên tại chỗ, Tạ Phán Nhi có chút sốt ruột, nói: “Đuổi theo đi! Cô ta chạy mất rồi!”

 

Quý Nam Tinh không vội như Tạ Phán Nhi, vẫn ung dung: “Đuổi thế nào? Cách xa như vậy, đợi tôi chạy qua thì cô ta đã biến mất từ lâu rồi.”

 

Tuy cậu là thiên sư, nhưng cũng chỉ là người thường, lại không biết bay. Hơn nữa bây giờ cả ngã tư đều đã bị phong tỏa, cậu làm sao mà đuổi được, chỉ sợ chưa chạy tới nơi đã bị cảnh sát giao thông coi là người hiếu kỳ mà xua đi rồi.

 

Tạ Phán Nhi bay lên không trung nhìn quanh, nhưng tốc độ của con ma đó quá nhanh, trong nháy mắt đã biến mất, bây giờ không còn tìm thấy chút dấu vết nào nữa. Cô nàng có chút tiếc nuối: “Chạy nhanh thật, không đuổi theo lỡ cô ta hại người thì sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Hòa thượng chạy được chứ chùa thì không chạy được.”

 

Cậu gửi tất cả biển số của mấy chiếc xe, bao gồm cả xe trộn bê tông cho Cục Quản lý, nhờ bọn họ dùng hệ thống tra thông tin chủ xe.

 

Cậu cũng thông báo việc có một nữ quỷ bỏ chạy khỏi hiện trường tai nạn, đồng thời nhắc nhở rằng, có thể trên người nữ quỷ đó có vật hộ thân, bảo các thiên sư gần đó chú ý, nếu gặp thì phải cẩn thận.

 

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của Tiêu Dã đã gọi tới.

 

Hôm nay Tiêu Dã không đi cùng Quý Nam Tinh, vì chị họ của hắn sinh em bé. Bố mẹ hắn không có nhà, anh trai và chị dâu thì phải đi làm, nên chỉ có thể để hắn làm đại diện gia đình đến bệnh viện thăm hỏi, tiện thể đưa một cái phong bì chúc mừng.

 

Kết quả là chỉ mới xa Quý Nam Tinh có nửa ngày, vậy mà cậu đã gặp tai nạn xe! Lúc nhận được điện thoại, Tiêu Dã cảm thấy mái tóc xoăn trên đầu mình sắp dựng đứng hết cả lên rồi.

 

Điện thoại là do tài xế gọi. Ông không yên tâm để Quý Nam Tinh ở đó một mình. Tuy trước đây tiểu thiếu gia nhà ông vẫn luôn một mình, nhưng dạo gần đây thiếu gia nhà họ Tiêu kia luôn ở bên cạnh tiểu thiếu gia, đi đâu cũng như hình với bóng.

 

Bây giờ xảy ra chuyện thế này, tuy tài xế không chắc chắn, nhưng ông cũng có chút phỏng đoán, có thể là do ma quỷ gây ra tai nạn, sợ tiểu thiếu gia một mình không có ai giúp đỡ, nên đã gọi điện cho Tiêu Dã.

 

Quý Nam Tinh liên tục đảm bảo mình không sao, đừng nói là bị đâm, ngay cả một vết xước cũng không có, nhưng vẫn bị Tiêu Dã bắt phải đợi tại chỗ, hắn sẽ đến ngay.

 

Bên ngoài trời đang mưa, xe cứu thương đến rồi lại đi, chở hết người này đến người khác đi, không biết những người được chở đi có còn sống hay không. Cậu cứ đứng bên lề đường thế này mà không che ô thì có hơi gây chú ý, nên đã vào một tiệm bánh ngọt bên đường để đợi.

 

Tiêu Dã chạy tới. Bệnh viện mà chị họ hắn sinh con chỉ cách đây hai con phố. Lúc hắn từ bệnh viện ra thì đúng lúc thấy mấy chiếc xe cứu thương ra vào liên tục, dường như đã xảy ra chuyện gì rất khẩn cấp, dọa cho hồn hắn sắp bay mất luôn rồi.

 

Chạy một mạch đến tiệm bánh mà Quý Nam Tinh nói, chưa đợi Quý Nam Tinh mở lời, Tiêu Dã đã ôm chầm lấy cậu vào lòng: “Cậu muốn dọa chết tôi à! Mới xa cậu một lát đã xảy ra chuyện lớn như vậy! Tim tôi có tốt đến mấy cũng không chịu nổi cậu dọa thế này đâu!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh bị hơi nước trên người hắn phả đầy mặt, nhưng cũng chỉ mỉm cười, còn đưa tay phủi phủi nước mưa trên người hắn: “Tôi đã nói là tôi không sao rồi mà, cậu còn tự dọa mình như vậy.”

 

Tiêu Dã buông Quý Nam Tinh ra, kéo cậu xem xét trước sau, sờ mặt, rồi lại sờ tay, sờ cánh tay cậu: “Thật sự không bị đâm vào đâu à? Đầu thì sao, có bị đập vào đầu không, có chóng mặt không?”

 

Tạ Phán Nhi định nói gì đó, nhưng nghĩ lại đây là ở bên ngoài, không có máy quay, Tiêu Dã không nhìn thấy, cũng không nghe thấy cô, nên đành im lặng bay sang một bên.

 

Quý Nam Tinh mở một gói khăn giấy lau người cho hắn, không biết là nước mưa hay mồ hôi: “Thật sự không sao, chú tài xế phản ứng rất nhanh. Sao cậu biết có tai nạn, nhanh vậy đã lên tin tức rồi à?”

 

Tiêu Dã chạy đến mức cổ họng sắp bốc khói, cầm lấy ly nước Quý Nam Tinh uống dở tu một hơi ừng ực rồi mới nói: “Chú tài xế gọi cho tôi, chú ấy nói tai nạn có thể là do ma quỷ gây ra, sợ cậu một mình không có ai giúp đỡ nên bảo tôi qua xem.”

 

Tiêu Dã nói xong liền nhìn quanh, thấy xung quanh không có ai, nhân viên cửa hàng cũng không nghe được cuộc nói chuyện bên này, bèn nhỏ giọng hỏi: “Là ma à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Tai nạn chắc không phải do ma gây ra, nhưng đúng là có ma.”

 

Nếu tai nạn do ma gây ra, chắc chắn Quý Nam Tinh sẽ phát hiện được, vì ma muốn hại người thì chỉ có thể dùng quỷ khí của mình. Dù cậu ở trong xe cũng có thể lập tức đánh tan quỷ khí đang ngưng tụ, không thể để ma quỷ có cơ hội gây ra tai nạn. Nhưng vụ tai nạn này xảy ra rất đột ngột, lúc xảy ra cậu cũng không cảm nhận được quỷ khí. Ngược lại, sau khi tai nạn xảy ra, con ma đó hận không thể giết chết tài xế xe trộn bê tông mới tuôn trào quỷ khí.

 

Quý Nam Tinh đoán, rất có thể tai nạn là do con người gây ra, còn nữ quỷ kia không phải muốn hại người, thậm chí còn có khả năng cô ta muốn bảo vệ người trong xe. Còn người trong xe là ai, có quan hệ gì với con ma đó, đợi tra ra chủ xe là ai rồi cậu sẽ đi điều tra sau.

 

Từ cửa sổ sát đất của cửa hàng nhìn ra ngoài, vẫn có thể thấy tình hình thảm khốc ở ngã tư. Thậm chí vẫn còn người trong xe, vì va chạm quá mạnh nên bị kẹt cứng, cần phải phá xe cứu người. Một đám người vây quanh giữa đường, mấy chiếc xe cứu thương đỗ bên cạnh cũng đang nỗ lực cứu hộ.

 

Tiêu Dã vẫn còn sợ hãi nắm chặt tay Quý Nam Tinh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cậu, hắn cảm thấy vô cùng may mắn: “May mà cậu không sao.”

 

Xảy ra tai nạn nghiêm trọng như vậy mà Náo Náo nhà hắn vẫn bình an vô sự, Tiêu Dã quyết định lát nữa sẽ quyên góp một khoản tiền, coi như là bỏ tiền tiêu tai.

 

Quý Nam Tinh nhìn theo ánh mắt hắn ra ngoài, nói: “Không phải là tôi đã nói với cậu rồi sao, Tổ Sư Gia nhà tôi rất linh. Trước khi tai nạn xảy ra, tôi bị một tia sáng làm lóa mắt, trong lòng mới có cảm ứng, bảo chú tài xế chạy chậm lại. Cách đây không lâu tôi mới siêu độ cho nhiều vong hồn như vậy, đang lúc trên người có mang công đức, tất nhiên sẽ không xảy ra chuyện gì.”

 

Chuyện thế này Tiêu Dã không dám đem vấn đề an toàn ký thác vào vận may huyền bí, chỉ nói: “Vậy cũng phải cẩn thận. Dạo này ra ngoài chúng ta đừng đi xe nữa, đi phương tiện công cộng đi.”

 

Thấy Tiêu Dã ướt sũng, Quý Nam Tinh nói: “Về trước đi đã, thay quần áo đi. Cậu ướt hết cả người rồi, cẩn thận điều hòa thổi vào lại cảm lạnh.”

 

Tiêu Dã cũng cảm thấy mình ướt nhẹp có chút lôi thôi. Trước mặt người mình thích, ít nhiều gì cũng có chút để ý đến hình tượng. Hắn nhìn quanh, nói: “Bên kia có một cửa hàng, tôi qua mua bộ quần áo thay đã.”

 

Cơn mưa lớn vừa rồi qua đi thì trời cũng gần tạnh. Hai người từ cửa hàng đi ra, đập vào mặt là một luồng khí nóng ẩm mang theo mùi đất sau mưa và mùi xăng nồng nặc.

 

Tiêu Dã có chút lo lắng nhìn về phía đó: “Sẽ không xảy ra cháy nổ chứ?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chắc là không.”

 

Chỉ là, va chạm thảm khốc như vậy, không biết tình hình thương vong thế nào.

 

Cậu kéo kéo vạt áo Tiêu Dã: “Đi thôi, mau mua quần áo thay đi. Thay xong chúng ta đến bệnh viện xem sao.”

 

Tai nạn nghiêm trọng như vậy chỉ có thể đưa đến bệnh viện gần nhất. Vừa hay bệnh viện ở ngay gần đó, đợi Tiêu Dã thay một bộ quần áo khô ráo xong, hai người đi bộ thẳng đến bệnh viện.

 

Bên trong bệnh viện trông có vẻ hỗn loạn, nhưng lại là kiểu hỗn loạn trong trật tự, mọi người vẫn đang khẩn trương chạy đua với thời gian để cứu người. Để vận chuyển các nạn nhân bị tai nạn xe, bệnh viện còn mở một lối đi ưu tiên. Nạn nhân được đưa đến là lên thẳng thang máy vào phòng phẫu thuật. Rất nhiều bác sĩ đang nghỉ cũng bị một cuộc điện thoại khẩn cấp gọi trở lại.

 

Quý Nam Tinh hỏi tầng lầu có phòng phẫu thuật cấp cứu tai nạn chỗ quầy hướng dẫn, rồi cùng Tiêu Dã lên lầu. Đúng lúc này, Cục Quản lý gửi cho cậu thông tin tra được từ biển số xe.

 

Quý Nam Tinh cầm lên xem: “Chủ chiếc xe có hồn ma kia tên là Lâm Giai, là ông chủ của công ty thương mại thời trang Mãn Thiên Tinh, ba mươi sáu tuổi, chưa kết hôn.”

 

Đi kèm với thông tin là ảnh chụp. Tạ Phán Nhi vòng qua Tiêu Dã, ghé sát vào bên cạnh Quý Nam Tinh, liếc mắt nhìn vào điện thoại của cậu rồi nhận xét: “Trông cũng thường thôi, không đẹp trai.”

 

Tiêu Dã nói: “Cậu nói trên xe đó có một nữ quỷ, bao nhiêu tuổi, có thể là bạn gái của anh ta không?”

 

Quý Nam Tinh: “Không biết có phải bạn gái của anh ta không, trông khoảng hai mươi mấy tuổi. Cứ xem tình hình của Lâm Giai trước đã.”

 

Họ chọn một chỗ không quá bắt mắt để ngồi. Vừa ngồi xuống không lâu, lục tục có không ít người nhà của nạn nhân đến.

 

Đây là khu phẫu thuật lớn, bên trong cánh cửa lớn không chỉ có một phòng phẫu thuật, nên những bệnh nhân bị thương nặng đều được đưa đến đây. Người nhà của các nạn nhân bị tai nạn đều đang lo lắng chờ đợi bên ngoài, người thì khóc, người thì sợ đến ngất xỉu, trước cửa phòng phẫu thuật là một mảnh hỗn loạn.

 

Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh, cảm thấy chỉ nắm thôi chưa đủ, hắn bèn ôm cả người Quý Nam Tinh vào lòng: “Thiên tai nhân họa, đời người vô thường.”

 

Quý Nam Tinh không nói gì, mặc cho hắn ôm. Chỉ là, hình ảnh Tiêu Dã mặt trắng bệch chạy về phía cậu lúc nãy lại một lần nữa hiện lên trong đầu. Cái dáng vẻ chạy bán sống bán chết đó, lực ôm vào lòng mạnh đến mức thậm chí còn làm cậu đau. Dù không nói gì, nhưng cảm xúc sợ hãi mãnh liệt đó cũng có thể lây sang cậu.

 

Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu, khóe mắt liếc nhìn người đang gác cằm lên vai mình, hỏi: “Tiêu Dã.”

 

Tiêu Dã ừ một tiếng, âm thanh phát ra từ khoang mũi khẽ rung trên vai cậu, nhưng vẫn không rời khỏi người cậu, cứ dính lấy như vậy: “Sao thế?”

 

Quý Nam Tinh đột nhiên cười, quay đầu đi: “Không có gì, quên mất định nói gì rồi.”

 

Tiêu Dã khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Tôi có nên mua cho cậu ít óc chó không nhỉ, lời định nói đến bên miệng mà một giây sau đã quên, cái đầu nhỏ này có vẻ không ổn rồi.”

 

Quý Nam Tinh: “Cậu không nóng à?”

 

Tiêu Dã vòng tay qua eo cậu: “Không nóng, ôm thế này tôi mới thấy an tâm.”

 

Hai người im lặng ngồi một lúc, ngồi cho đến khi một số người nhà nạn nhân kích động cũng đã bình tĩnh lại. Tiêu Dã lay lay người trong lòng: “Đói không? Không biết phải đợi bao lâu nữa, tôi đi mua chút gì ăn nhé?”

 

Quý Nam Tinh vừa định nói không đói, thì bỗng thấy một cặp vợ chồng ăn mặc sang trọng hơn từ trong thang máy vội vã chạy ra. Quý Nam Tinh nhìn bọn họ rồi nói: “Cậu xem bọn họ có giống với Lâm Giai kia không?”

 

Lúc nãy Tiêu Dã cũng không nhìn kỹ mặt Lâm Giai lắm, nghe vậy bèn mở điện thoại của Quý Nam Tinh, lật ảnh ra xem lại, hắn so sánh một chút rồi nói: “Rất giống người đàn ông kia, chắc là con trai ông ấy rồi.”

 

Bố mẹ Lâm Giai nghe tin con mình vẫn còn đang cấp cứu bên trong, cụ thể bị thương thế nào cũng không biết, suýt nữa thì chân lại mềm nhũn ra.

 

Bà nắm chặt tay chồng, sợ hãi đến mức mặt mũi trắng bệch.

 

Tuy ông Lâm đang an ủi vợ, nhưng trong lòng cũng sợ hãi không kém. Cả hai đứa con của ông đều ở trên xe. Video về vụ tai nạn bây giờ trên mạng cũng có rồi, dù bọn họ không đến hiện trường, nhưng qua những bức ảnh trên mạng cũng có thể thấy được vụ tai nạn nghiêm trọng đến mức nào, huống chi chiếc xe va chạm với xe trộn bê tông kia chính là xe của nhà họ.

 

Thậm chí trong lòng ông còn không dám nghĩ đến khả năng xấu nhất, vì bọn họ không thể chịu đựng được kết quả đó.

 

Đúng lúc này, hai thiếu niên đi tới. Người có làn da đặc biệt trắng cất giọng trong trẻo lạnh lùng nhìn ông: “Chào bác, xin hỏi bác có phải là bố của Lâm Giai không ạ?”

 

So với bà Lâm đã mất hết bình tĩnh, lúc này ông Lâm vẫn còn khá tỉnh táo, gật đầu nói: “Đúng vậy, hai cháu là?”

 

Quý Nam Tinh: “Cháu có thể nói chuyện riêng với bác một lát được không?”

 

Bà Lâm khó hiểu nhìn ông Lâm, rồi lại nhìn hai cậu trai kia.

 

Ông Lâm vỗ vỗ tay vợ, đỡ bà ngồi xuống ghế rồi nói: “Chúng ta qua bên kia nói chuyện.”

 

Hai người đi đến cầu thang bộ không có người, chưa đợi ông Lâm mở lời, Quý Nam Tinh đã nói: “Chuyện cháu sắp nói sau đây có thể hơi khó tin, bác có thể lựa chọn tin hoặc không tin, nhưng nếu bác có thể cung cấp một số thông tin thì đương nhiên là tốt nhất.”

 

Ông Lâm khẽ nhíu mày: “Chuyện gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Bác xem ảnh trước đã.”

 

Quý Nam Tinh mở bức ảnh hiện trường tai nạn cho ông xem, nhưng bức ảnh này đã được cậu dùng âm khí làm hiện hình, nên nữ quỷ đứng giữa hiện trường tai nạn vô cùng rõ ràng.

 

Quý Nam Tinh nói: “Bác có quen cô gái này không? Cháu là thiên sư, có thể thấy ma. Hôm nay trước khi tai nạn xảy ra, cháu đã thấy cô ấy đi theo xe của con trai bác. Nhưng vụ tai nạn hôm nay không phải do nữ quỷ này gây ra, ngược lại hình như cô ấy muốn bảo vệ con trai bác. Lúc đó cô ấy đã mất lý trí muốn giết tài xế xe trộn bê tông, khi cháu định thu phục thì cô ấy đã chạy mất. Cháu hy vọng bên bác có thể cung cấp một số manh mối, nếu tìm được cô ấy, siêu độ cho vong hồn này càng sớm càng tốt ạ.”

 

Ông Lâm phải cố gắng lắm mới tiêu hóa được những lời này. Cũng không biết là do chàng trai trẻ này quá bình tĩnh, nói chuyện có ma như thể đang tìm người bình thường. Hay là do trong lời cậu tiết lộ nữ quỷ kia không có ác ý, thậm chí còn có ý bảo vệ con trai ông, vậy nên ông mới không quá sợ hãi. Thậm chí ông còn theo phản xạ phóng to bức ảnh lên để nhìn rõ mặt nữ quỷ.

 

Sau đó ông lắc đầu: “Chưa từng gặp cô gái này, tôi không quen.”

 

Nói xong ông mới muộn màng nhận ra, bên cạnh con trai ông có một nữ quỷ!

 

Tạ Phán Nhi đang lượn lờ sau lưng Quý Nam Tinh kêu lên một tiếng: “Bây giờ thì hòa thượng chạy mất, mà chùa cũng tìm nhầm rồi à?”

 

Quý Nam Tinh thu điện thoại lại. Bố của Lâm Giai không quen, vậy chỉ có thể đợi Lâm Giai ra khỏi phòng phẫu thuật rồi hỏi lại, nếu anh ta còn có thể ra được.

Hết chương 152.

 

Chương 152: Nữ Quỷ Ở Hiện Trường Tai Nạn Xe

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên