Chương 153: Không Ai Biết Cô Ấy
Trong đầu bố Lâm như có một cơn bão táp quét qua. Bên cạnh con trai ông có một nữ quỷ, vụ tai nạn lần này nữ quỷ còn cố gắng bảo vệ con trai ông nữa, trong phút chốc, ông đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Cô gái đó quả thực ông không quen, cũng chưa từng nghe con trai mình có bạn gái. Con trai ông đã ba mươi mấy tuổi rồi mà chỉ một lòng chìm đắm trong sự nghiệp, không biết có phải vì cô gái mình thích đã không còn trên đời này nữa hay không. Nếu đúng là vậy, thì thôi đành chịu, hay là để chúng nó tổ chức minh hôn cho an lòng con trai ông?
So với sinh tử, những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa. Nếu đến cả người cũng không còn, thì đúng là mất hết tất cả.
Nhưng xem ý của người tự xưng là thiên sư này, cậu ấy muốn siêu độ cho cô gái kia đi. Không biết cậu ấy có đồng ý với đề nghị minh hôn không, nếu thiên sư đều là người bắt quỷ, vậy thì chắc là sẽ không đồng ý rồi.
Bố Lâm chỉ nghĩ thầm trong bụng vậy thôi, chứ ngoài miệng không nói gì, chỉ xác nhận lại: “Cô gái này không có ác ý với con trai tôi đúng không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Hiện tại xem ra là vậy, nhưng quỷ dù sao vẫn là quỷ, sẽ bị quỷ khí ảnh hưởng, một khi mất kiểm soát, thế thì khó nói lắm.”
Bên phía bố Lâm thực sự không cung cấp được manh mối hữu hiệu nào, hai người cũng không nói chuyện lâu. Bây giờ xem ra chỉ có thể đợi Lâm Giai ra khỏi phòng cấp cứu thôi.
Hai người quay lại trước cửa phòng cấp cứu, Tiêu Dã lập tức đi về phía Quý Nam Tinh: “Sao rồi?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Bác ấy nói không quen, không cung cấp được thông tin gì cả.”
Mẹ Lâm cũng nhìn sang chồng mình: “Họ tìm ông có chuyện gì vậy?”
Bố Lâm vỗ nhẹ lên lưng vợ, chỉ nói: “Họ hỏi thăm tình hình con trai mình thôi, không có gì đâu.”
Bây giờ trong lòng mẹ Lâm chỉ có hai đứa con đang ở trong phòng cấp cứu, không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác nữa. Cậu con trai ưu tú của bà, cô con gái đáng yêu của bà, sáng nay lúc ra khỏi nhà vẫn còn khỏe mạnh, tại sao lại xảy ra chuyện thế này.
Bà thật sự rất sợ, nếu ông trời mang các con của bà đi hết, bà cũng không sống nổi nữa.
Tạ Phán Nhi thấy cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im ỉm, bèn bay đến bên cạnh Quý Nam Tinh nói: “Hay là tôi vào xem tình hình thế nào nhé?”
Quý Nam Tinh nhìn quanh, thấy không có ai chú ý đến bên này mới nói: “Cô ra ngoài chơi đi.”
Dù sao cũng là một hồn ma, ở nơi như phòng cấp cứu, lỡ không cẩn thận ảnh hưởng đến người khác thì không hay.
Tạ Phán Nhi cũng rất hiểu chuyện, nghe vậy chỉ bĩu môi: “Thôi được rồi, vậy tôi đi nhé.”
Một lúc sau, Tiêu Dã hỏi: “Đàn chị đi rồi à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừ, tôi bảo cô ấy đi trước rồi, dù sao bệnh viện cũng là nơi không thích hợp cho quỷ hồn ở lại.”
Nhìn đồng hồ, từ trưa bận rộn đến tận chiều, Tiêu Dã nói: “Đi ăn chút gì đi, tôi ở đây đợi. Hoặc là tôi gọi đồ ăn ngoài giao tới rồi chúng ta ra chỗ nào xa xa một chút ăn.”
Ở đây người ta đang giành giật sự sống, toàn là người nhà lòng đầy lo lắng đau buồn, bọn họ ít nhiều gì cũng nên chú ý đến cảm xúc của người khác.
Quý Nam Tinh cũng nhìn đồng hồ, nói: “Vậy cậu ra ngoài ăn trước đi, rồi sẵn tiện mua gì đó về là được.”
Cậu đợi ở đây không chỉ để đợi Lâm Giai, mà còn để đợi nữ quỷ kia. Nếu tình hình của Lâm Giai nguy kịch, rất có thể nữ quỷ kia sẽ quay lại gặp anh ta lần cuối, thậm chí sẽ đến chờ đợi hồn phách của anh ta sau khi chết.
Hiện tại, thông tin cậu biết về nữ quỷ kia chỉ có người nhà họ Lâm. Cậu đã gửi ảnh của nữ quỷ cho Cục Quản lý, nhưng chỉ dựa vào một tấm ảnh khuôn mặt quỷ không rõ nét để tìm người thì cũng hơi khó, đành phải ở đây ôm cây đợi thỏ thôi.
Tiêu Dã nghĩ một lát, không thể để Quý Náo Náo đói bụng mãi được, bèn gật đầu: “Vậy tôi đi nhanh về nhanh, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng.
Tiêu Dã đi không bao lâu, cửa phòng cấp cứu chưa mở, nhưng có một người đàn ông trung niên từ trong đi ra. Quần áo người đó dính đầy máu, vẻ mặt có chút mông lung, thậm chí bước chân ông còn hơi loạng choạng.
Ông từ phòng phẫu thuật bước ra, rồi ngây ngẩn đứng trước cửa, dường như không hiểu tại sao ở đây lại đông người như vậy. Mãi đến khi ông nhìn thấy người thân của mình trong đám đông, ông mới như được sống lại, chạy về phía bọn họ: “Ba mẹ, sao ba mẹ lại ở đây?”
Nhưng người thân của ông đã không còn nghe thấy, cũng không còn nhìn thấy ông nữa. Khi ông định đỡ người mẹ đang ngồi khóc dưới đất dậy, tay ông xuyên qua cơ thể bà cụ.
Người đàn ông trung niên sững sờ nhìn tay mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn cánh cửa mà ông vừa bước ra, ba chữ “Phòng Phẫu Thuật” to đùng như một ngọn núi đè xuống người ông. Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sinh khí còn sót lại trên người ông đều tan biến hết, hồn thể trắng bệch và đầy quỷ khí, có thể nhìn thấy bằng mắt thường được.
Thoáng chốc, dường như ông nghe thấy một tiếng tít kéo dài.
Quý Nam Tinh khẽ mân mê chuỗi hạt trên cổ tay, cậu chỉ lặng lẽ quan sát chứ không hành động gì.
Mãi đến khi có nhân viên y tế từ bên trong đẩy cửa bước ra, đẩy theo một chiếc xe giường được phủ vải trắng, nói: “Người nhà của Hồ Văn Kiệt.”
Mẹ của người đàn ông trung niên vừa nghe thấy tên con trai, vừa nhìn thấy tấm vải trắng, bà liền ngất đi.
Quý Nam Tinh rũ mắt, thầm niệm chú ngữ, chuông vàng trên cổ tay cậu kêu lên một tiếng, thân hình của Hồ Văn Kiệt trở nên trong suốt hơn, rồi từ từ tan biến.
Trực tiếp đưa âm hồn đi khi chấp niệm chưa thành hình sẽ dễ dàng hơn nhiều. Để ông nhìn người nhà lần cuối, hy vọng có thể xem như một chút an ủi.
Cảm xúc có thể lây lan, dù người vừa được đẩy ra không phải người nhà của mình, nhưng vẫn khiến một số người đang chờ ở cửa sợ hãi không nhẹ. Có người con cái đang ở bên trong, có người cha mẹ đang ở bên trong. Ba chiếc xe va chạm nặng nhất phía trước, trong đó có một chiếc là cả gia đình đi chơi.
Mà Hồ Văn Kiệt vừa rồi, chính là tài xế của chiếc xe trộn bê tông nọ.
Sau khi xe của ông bị lật nghiêng, chiếc xe từ phía sau đâm vào không kịp phanh, đâm thẳng vào đầu xe, vì vậy va chạm khá mạnh.
Lúc Tiêu Dã cầm hai cái bánh cuốn thập cẩm quay lại thì thấy không ít người đang khóc, hắn bèn nhỏ giọng hỏi: “Tình hình sao rồi?”
Quý Nam Tinh đáp: “Tài xế xe trộn bê tông kia không qua khỏi.”
Tiêu Dã im lặng vài giây, rồi kéo Quý Nam Tinh đến một chỗ cách xa phòng cấp cứu hơn một chút: “Nhân lúc còn nóng mau ăn đi. Tôi vừa xem video vụ tai nạn rồi, chiếc xe trộn bê tông kia vượt đèn vàng, không biết xe phía sau có phải bị xe bồn phía trước che khuất tầm nhìn hay không, hoặc là muốn đi theo chiếc xe bồn lớn cùng qua, cũng không dừng lại, thế là xe nhà họ Lâm đang đi bình thường đâm sầm vào.”
Hắn còn thấy trong video có một chiếc xe phía sau lạng lách thần sầu, suýt soát tránh được những chiếc xe va chạm, còn có cả những mảnh vỡ xe văng tung tóe trên đường, trong đó còn có một chiếc lốp xe bị văng ra. Mấy chiếc xe bên cạnh bị lốp xe văng trúng, cửa sổ đều vỡ nát, may mà chỉ có xe hư hỏng, chứ người không sao.
Đương nhiên là Tiêu Dã nhận ra chiếc xe lạng lách thần sầu kia, lúc xem mà tim hắn như treo lơ lửng. Trời nóng như vậy mà hắn lại sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, rõ ràng biết Quý Nam Tinh không sao, nhưng khi xem video hắn vẫn thấy chân mình mềm nhũn.
Phần lớn bình luận bên dưới đều là lên án tài xế xe trộn bê tông, còn có người khen ngợi tài xế lạng lách thần sầu kia, chắc là video lạng lách thần sầu này sẽ còn lan truyền trên mạng một thời gian nữa.
Sau đó lần lượt có thêm một số người được đưa ra. Một chiếc xe khác va chạm khá nặng là một gia đình năm người, vợ chồng và ông bà nội đưa đứa con sáu tuổi đi bảo tàng chơi. Đứa bé được mẹ và bà nội ôm vào lòng bảo vệ, chỉ bị vài vết trầy xước, nhưng người cha và ông nội ngồi ở ghế lái và ghế phụ đã không qua khỏi vì mất máu quá nhiều.
Không lâu sau, Lâm Giai và em gái Lâm Sam cũng được đưa ra.
Tình hình của Lâm Giai khá nghiêm trọng, cột sống bị gãy, đầu bị chấn thương nặng, rơi vào hôn mê sâu. Còn tình hình của Lâm Sam lại khiến người ta vô cùng ngạc nhiên, cô chỉ bị một vài vết thương ngoài da và chấn động não.
Lúc đó cô ấy đang ngồi ở ghế phụ, nói là như vậy vì xuất phát từ bản năng tự bảo vệ, trong tai nạn xe hơi, người ngồi ghế phụ sẽ bị thương nặng hơn người lái, vì vậy tình trạng của Lâm Sam có thể coi là một kỳ tích.
Cả hai đứa con đều còn sống, con gái chỉ bị thương nhẹ, đối với vợ chồng nhà họ Lâm mà nói, đó đã là chuyện vô cùng may mắn rồi. Bọn họ không còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện khác, một người đi lo cho con gái, tuy là bị thương nhẹ nhưng có chấn động não, vẫn cần nhập viện theo dõi, một người đi tìm bác sĩ xem tình hình con trai sau này phải làm sao.
Lúc trước ở trong phòng cấp cứu lâu như vậy, cũng là để xác nhận xem Lâm Sam có bị xuất huyết nội tạng không. Nhiều vụ tai nạn xe cộ, một số người trông bề ngoài không có vấn đề gì, thường lại bị thương nặng hơn người trông mình đầy máu me. Bác sĩ xác định Lâm Sam thật sự không sao mới dám đẩy cô ấy ra.
Tình hình của Lâm Giai nghiêm trọng, sau này có thể sẽ phải phẫu thuật lần hai, hơn nữa có tỉnh lại được hay không cũng chưa biết trước được.
Hai anh em được đẩy đến hai nơi khác nhau, một người được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, một người được đưa đến phòng bệnh thường.
Quý Nam Tinh nhìn tướng mạo của hai anh em, khẽ nhíu mày.
Tiêu Dã hỏi: “Sao vậy?”
Quý Nam Tinh đáp: “Cả hai đều là kiếp nạn chí mạng, đáng lẽ phải chết, nhưng lại sống sót.”
Tiêu Dã: “Là nữ quỷ kia à? Nếu cô ta giúp bọn họ cản kiếp nạn chí mạng này, vậy nữ quỷ kia sẽ thế nào?”
Quý Nam Tinh: “Sẽ vướng vào nhân quả với bọn họ. Nếu sau này anh em nhà họ Lâm làm nhiều việc thiện, sống tốt với người khác, vậy thì tự nhiên sẽ được tính toán nhẹ nhàng hơn, nếu bọn họ làm điều ác, vậy thì sẽ bị tính toán gấp bội lên người nữ quỷ.”
Điều này khác với việc họ giúp người khác hóa giải kiếp nạn. Họ giúp người hóa giải kiếp nạn nhiều nhất cũng chỉ là báo cho biết làm thế nào để tránh, dùng lời nói nhắc nhở, người cuối cùng phá giải kiếp nạn là người gặp nạn, là do bản thân bọn họ nỗ lực tránh được kiếp nạn chí mạng. Làm như vậy tuy cũng có nhân quả, nhưng không dính líu sâu.
Nhưng nữ quỷ hôm nay thì khác, rõ ràng là lấy thân mình ra thay thế, thay bọn họ gánh chịu kiếp nạn chí mạng này. Vậy thì khi anh em nhà họ Lâm sống sót, tất nhiên nữ quỷ cũng phải gánh chịu cái giá của việc thay đổi vận mệnh của người khác.
Tiêu Dã cảm thán: “Đây là tình yêu đích thực rồi.”
Phải yêu một người đến nhường nào mới bằng lòng chết thay người đó. Lại nghĩ đến việc họ đã âm dương cách biệt, liền cảm thấy đây chính là cái kết bi thảm trong truyền thuyết rồi, cầu mà không được, sống chết chia lìa, nhưng vẫn vì muốn người kia sống tốt mà dốc hết sức mình bảo vệ.
Tình hình của Lâm Giai chưa ổn định, Quý Nam Tinh thấy Lâm Sam đã được đưa vào phòng bệnh, bèn để lại một người giấy nhỏ dưới gầm giường của cô. Nếu nữ quỷ đến, lần này chắc chắn cậu sẽ không để cô ta chạy thoát.
Sau khi cùng Tiêu Dã về nhà, Quý Nam Tinh xem tin tức trên Mạng Lưới Nhân Gian, chuyện có một nữ quỷ chạy thoát khỏi hiện trường tai nạn đã được đăng lên, nhắc nhở các thiên sư ở gần đó chú ý, nhưng hiện tại vẫn chưa có tin tức gì.
Tiêu Dã cũng đang lướt điện thoại, hắn cảm thấy có chút kỳ lạ, nói: “Cậu nói xem, cô ta có thể đi đâu? Rốt cuộc thì cô ta và nhà họ Lâm có quan hệ gì mà phải lấy thân mình bảo vệ, thay bọn họ tránh kiếp nạn chứ. Thời trang Mãn Thiên Tinh à, vừa hay tôi có quen một người làm trong ngành may mặc này, để tôi hỏi anh ta xem có quen Lâm Giai không, nếu có quen, biết đâu có thể hỏi được gì về tình trạng tình cảm của anh ta.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng, có một hướng để hỏi thăm cũng tốt.
Tiêu Dã vừa gửi tin nhắn đi, ánh mắt sắc bén phát hiện ra điều gì đó, vội vàng đặt điện thoại xuống, nắm lấy chân Quý Nam Tinh đặt lên đùi mình: “Vết này cậu bị từ sáng à? Sao lúc ở bệnh viện không nói!”
Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn qua, không biết bắp chân cậu bị xước một vệt từ lúc nào, vết xước khá dài, nhưng rất nông, lúc này đã đóng vảy rồi, trông chỉ như một vệt đỏ cực kỳ nhỏ.
Quý Nam Tinh đưa tay sờ sờ: “Không phải chứ, chắc là bị quẹt vào đâu đó mà không biết, tôi còn chẳng phát hiện ra.”
Tiêu Dã cẩn thận kiểm tra những chỗ khác, chỉ có chỗ này có vết thương, lúc này mới đặt chân cậu xuống rồi đi tìm hộp thuốc: “Gì mà không biết bị quẹt ở đâu, chính là lúc tai nạn bị thương đấy. Sáng nay trước khi cậu ra khỏi nhà chân còn chưa có vết thương, có đau không?”
Quý Nam Tinh thấy hắn vừa khử trùng vừa bôi thuốc, buồn cười nói: “Tôi còn chẳng cảm thấy gì, cậu nói xem có đau không. Vết này đã đóng vảy rồi, một vệt nông thế này không cần bôi thuốc đâu, dính dính nhớp nháp, lát nữa đi vài bước là trôi hết thôi.”
Tiêu Dã: “Vậy thì không đi nữa, khử trùng vẫn rất cần thiết, tôi không lôi cậu đến bệnh viện tiêm phòng uốn ván đã là may rồi. Hay là vẫn đi tiêm một mũi đi, để phòng ngừa.”
Quý Nam Tinh đẩy tay hắn ra: “Đừng làm quá lên thế.”
Để thuốc nhanh khô tạo thành lớp màng bảo vệ, Tiêu Dã nắm lấy cổ chân cậu, nâng bắp chân cậu lên rồi cẩn thận thổi nhẹ.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã đang bôi thuốc cho mình, dáng vẻ nghiêm túc tỉ mỉ đó như thể vết xước nông này là chuyện tày đình vậy.
Mặc dù vì không muốn mình bị phơi nắng quá đen nên Tiêu Dã đã chuyển chạy bộ buổi sáng thành chạy bộ buổi tối, nhưng thỉnh thoảng buổi chiều gọi vệ sĩ xuống lầu chơi bóng cũng ít nhiều gì bị phơi nắng, làn da đã từ màu lúa mì nhạt chuyển sang màu lúa mì đậm rồi. Đôi tay to lớn của hắn nắm lấy bắp chân cậu, đen trắng rõ rệt lại nóng bỏng vô cùng.
Quý Nam Tinh cảm thấy có chút không tự nhiên, bèn co người lại, nhưng ngay giây sau đã bị Tiêu Dã kéo về: “Đừng động, vẫn chưa thành màng, đợi khô thành màng rồi thì không sợ thuốc bị trôi đi nữa.”
Quý Nam Tinh ngồi thẳng dậy, lại đẩy hắn ra, giật chân mình về: “Tôi ngồi yên không động, cậu đừng thổi nữa.”
Tiêu Dã ngẩn ra, rồi hà hơi vào tay mình: “Miệng tôi có mùi à? Không có mà, tôi đánh răng ba lần một ngày đấy.”
Nói xong có chút không chắc chắn lại hà hơi ngửi ngửi, thầm nghĩ không lẽ nào, hắn lại không bị bệnh dạ dày, cũng rất chú trọng vệ sinh răng miệng, sao có mùi được chứ. Trong một giây này, hắn đã lên kế hoạch đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi mua nước xịt thơm miệng.
Quý Nam Tinh sờ sờ bắp chân mình, trên đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Tiêu Dã. Thấy Tiêu Dã đứng đó không tự nhiên hoài nghi nhân sinh, cậu mới nói: “Cậu không biết thân nhiệt cậu cao lắm à? Tay cậu nóng lắm.”
Tiêu Dã trước tiên nhìn tay mình, rồi lại nhìn bắp chân của Quý Nam Tinh, lúc này mới muộn màng nhận ra mình vừa làm gì, rồi trong nháy mắt tai cũng đỏ bừng lên. Trước đó hắn chỉ tập trung bôi thuốc cho Quý Nam Tinh, lúc này mới phản ứng lại là mình vừa nắm cổ chân của Quý Nam Tinh, còn nâng bắp chân của cậu nữa. Cổ chân cậu vừa nhỏ vừa trắng, chân cậu cũng vừa thẳng vừa dài, có lẽ vì không hay vận động nên trên chân cũng không có nhiều cơ bắp, thon thả, thẳng tắp và mềm mại, nắm vào như thể đang ôm một cục bông mềm. Cảm giác đó dường như vẫn còn lưu lại trên tay hắn, hơi lành lạnh, mịn màng hơn cả trong tưởng tượng.
Tiêu Dã mím môi, ánh mắt có chút lảng tránh, hắn dời đi một chút rồi lại không nhịn được quay sang liếc trộm người ta. Cứ thế qua lại hai lần, hắn cảm thấy mình ngày càng giống một tên biến thái, Tiêu Dã đứng bật dậy: “Hơi nóng, tôi đi tắm cái đã.”
Rồi ngay cả hộp thuốc cũng không dọn, nhanh chân chạy về phòng tắm trong phòng mình.
Quý Nam Tinh ngồi yên lặng một lúc, đợi đến khi chắc chắn thuốc đã khô, lúc này mới đặt chân xuống, từ từ dọn dẹp hộp thuốc trên bàn trà.
Tạ Phán Nhi bay lượn trong nhà nhưng không dám phát ra tiếng động. Rõ ràng trong nhà trông rất bình thường, nhưng cứ cảm thấy bầu không khí hơi kỳ quái, khiến cô không dám lên tiếng, nhưng cô lại không nói được là kỳ quái ở đâu, chỉ cảm thấy có chút ngượng ngùng và lúng túng khó tả.
Tạ Phán Nhi nghiêng đầu khó hiểu, ngượng ngùng? Sao lại ngượng ngùng được chứ, Tiểu Thiên Sư và bạn học Tiêu Dã của mình đã sống chung gần một năm rồi, Tiêu Dã còn có thể mặc quần đùi không mặc áo đi lại lung tung trong nhà, quen thuộc đến mức này rồi sao lại ngượng ngùng?
Thật kỳ quái.
Tiêu Dã không muốn mình giống một tên biến thái, nhưng có một số chuyện thật sự rất khó kiểm soát, đặc biệt là khi trong đầu cứ nghĩ đến cảnh mình vừa nắm bắp chân của Quý Nam Tinh, rất khó để cảm xúc người ta không dâng trào.
Tắm nước lạnh xong, tiện thể đánh răng lần nữa, Tiêu Dã ngắm nghía mình trong gương, chắc chắn từ đầu đến chân mình đã sạch sẽ thơm tho, lúc này mới mặc quần áo ra ngoài. Trước khi ra ngoài còn không quên tự tẩy não mình, hắn chỉ vào người trong gương nói: “Không được biến thái như vậy, chúng mày vẫn còn nhỏ. Tiêu Dã, mày bình tĩnh lại cho tao, không được nghĩ mấy thứ linh tinh đó.”
Từ phòng tắm ra, mắt Tiêu Dã không liếc ngang liếc dọc mà đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
Quý Nam Tinh dán mắt vào máy tính, đầu không ngẩng lên, đáp: “Làm gì ăn nấy.”
“Được.” Tiêu Dã đáp một tiếng, rồi lấy rau và thịt từ tủ lạnh ra, vừa thầm niệm Thanh Tâm Chú, sau một bữa cơm, cuối cùng cũng khiến mình bình tĩnh trở lại, rồi lại bám bám dính dính lên người Quý Nam Tinh.
Nghỉ ngơi một đêm, tình hình của Lâm Sam đã tốt hơn nhiều, người cô đã hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là, khi biết anh trai vẫn còn ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, còn chưa biết có tỉnh lại được không, nên cũng mặt mày rầu rĩ lo lắng.
Cô không biết tại sao lại xảy ra chuyện này, rõ ràng bọn họ đang lái xe bình thường, không vượt đèn đỏ, cũng không quá tốc độ. Bây giờ tình hình đã như vậy rồi, bố cô còn đứng bên cạnh hỏi: “Con có biết trước đây anh con có từng yêu đương không.”
Lâm Sam khó hiểu: “Bố hỏi chuyện này làm gì?”
Mẹ Lâm cũng không hiểu, tình hình con trai bây giờ còn chưa ổn định, quan tâm đến chuyện yêu đương làm gì: “Lúc này rồi mà anh còn quan tâm đến chuyện đó à?”
Bố Lâm thở dài, đem chuyện của vị thiên sư trẻ tuổi hôm qua nói cho hai mẹ con nghe: “Hai người xem, chủ xe trộn bê tông không qua khỏi, người lái xe và người ngồi ghế phụ trên chiếc xe kia cũng không qua khỏi. Xe nhà mình va chạm với xe bồn còn mặng hơn, vậy mà Sam Sam chỉ bị thương nhẹ. Con trai chúng ta bị thương nặng, nhưng vẫn còn cơ hội cứu chữa. Hai người nói xem, lời của thiên sư đó làm sao tôi không tin được, chắc chắn là cô gái đó đã bảo vệ hai đứa.”
Mẹ Lâm và Lâm Sam nhất thời không biết nên sợ hãi vì bên cạnh mình có ma, hay nên biết ơn vì có một nữ quỷ bên cạnh.
Lâm Sam có khả năng tiếp thu mạnh hơn mẹ mình, tuy có chút sợ hãi những điều chưa biết này, nhưng nhiều hơn là tò mò: “Bố thật sự thấy có quỷ trên ảnh à?”
Bố Lâm gật đầu: “Người ta cũng không cần thiết phải lừa chúng ta. Lát nữa họ sẽ đến hỏi thăm tình hình, con biết gì thì cứ nói nấy. Dù thế nào đi nữa, nếu thật sự là cô gái đó đã bảo vệ hai anh em con, chúng ta cũng nên làm gì đó cho cô ấy.”
Xem là siêu độ hay là giúp cô gái hoàn thành tâm nguyện gì đó, dù sao cũng nên bày tỏ một chút.
Lâm Sam đáp lại một tiếng, nhưng vẻ mặt có chút kỳ lạ, cô nhìn bố mẹ mình, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Quý Nam Tinh và Tiêu Dã sợ làm phiền Lâm Sam nghỉ ngơi, nên đặc biệt chọn buổi chiều mới đến. Lâm Sam không ngờ thiên sư lại đẹp trai đến vậy, cảm giác đẹp trai đến mức như có bức tường ngăn cách với người thường vậy.
Có lẽ là do vẻ ngoài, Lâm Sam vốn còn hơi nghi ngờ họ là kẻ lừa đảo, mặc dù nói là có ảnh, nhưng thời nay công nghệ chỉnh sửa ảnh phát triển mạnh như vậy, nói dăm ba câu chuyện ma quỷ, với tình hình của anh trai cô bây giờ, để bố mẹ cô bỏ tiền ra làm mấy chuyện mê tín, bố mẹ cô cũng sẽ có thái độ còn nước còn tát mà đưa tiền thôi. Nhưng sau khi thấy người thật, Lâm Sam cảm thấy đối phương chắc không phải là kẻ lừa đảo, thậm chí dùng meme trên mạng mà nói, nếu họ lừa cô, chẳng lẽ cô lại không có chút lỗi nào sao.
Quý Nam Tinh nói rõ mục đích đến, rồi đưa tấm ảnh cho Lâm Sam xem: “Chị có quen cô gái này không? Nếu có quen, tôi hy vọng chị có thể cung cấp một số manh mối. Trước đây sau vụ tai nạn của hai người, cô ấy có chút mất kiểm soát muốn giết tài xế xe trộn bê tông. Nếu không sớm tìm được cô ấy, để cô ấy làm chuyện hại người, thì cũng không tốt cho cô ấy.”
Lâm Sam cẩn thận nhìn tấm ảnh, lúc đầu cô xem thử xem có dấu vết photoshop không, nhưng tấm ảnh trông rất thật. Hơn nữa cô nghĩ đến một số chuyện, trước đây cô còn chưa thấy có vấn đề gì, nhưng bây giờ kết hợp với việc có hồn ma đi theo bên cạnh, thì cảm thấy khả năng có ma quỷ tăng lên không ít.
Sau khi trong lòng tin tưởng chuyện này thêm vài phần, Lâm Sam cẩn thận nhìn cô gái trong ảnh, rồi lắc đầu với Quý Nam Tinh: “Xin lỗi, tôi không quen cô ấy, hình như cũng chưa từng gặp cô ấy.”
Tiêu Dã và Quý Nam Tinh nhìn nhau, lẽ nào Lâm Giai giữ bí mật tốt đến vậy, người nhà lại chưa từng gặp cô gái này.
Bố Lâm đứng bên cạnh nói: “Vậy trước đây anh con có từng yêu đương không, cô ấy có thể là bạn gái cũ của anh con không.”
Lâm Sam im lặng một lúc, lại lắc đầu, nhưng lời nói ra lại rất chắc chắn: “Không thể, cô ấy không thể nào là bạn gái của anh trai con được.”
Tiêu Dã: “Không phải chị không quen cô ấy sao, vậy sao chị lại chắc chắn như vậy?”
Lâm Sam mím môi, lại nhìn bố mẹ, cảm thấy nếu có một số chuyện phải nói, thì có lẽ lúc này là thời điểm thích hợp nhất.
Cô quay sang nói với bố mẹ: “Bởi vì anh trai là người đồng tính, anh ấy không thích con gái. Anh ấy từng yêu đương, nhưng đó là chuyện hồi cấp ba. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, chàng trai kia đã ra nước ngoài, từ đó về sau anh trai con không còn yêu ai nữa.”
Lâm Sam kéo tay mẹ: “Xin lỗi, chuyện này anh trai vẫn luôn giấu mọi người, anh ấy sợ bố mẹ không thể chấp nhận được, cũng cảm thấy chưa gặp được người thích hợp nên dứt khoát không nói. Anh ấy định sau này nếu gặp được người mình thích, sẽ nói sự thật với bố mẹ.”
Bây giờ tình hình của anh trai còn chưa ổn định, có qua được cửa ải này hay không còn chưa biết, nên lúc này nói ra chắc là vừa lúc. So với sống chết, có lẽ chuyện xu hướng tính dục cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Lâm Sam nói xong thì nhìn Quý Nam Tinh và Tiêu Dã: “Vậy nên cô gái này không thể là bạn gái của anh trai tôi, anh ấy chỉ có một người bạn trai từng qua lại thôi.”
Hết chương 153.
