Chương 15: Mạnh Tư Trình Quên Hết Rồi Sao?

Chương 15: Mạnh Tư Trình Quên Hết Rồi Sao?

 

Tống Hề Đào cứ tưởng bảy năm qua đi, cậu đã quên sạch sành sanh dáng vẻ của Mạnh Tư Trình rồi cơ. Thế nhưng, khi chỉ còn cách nhau chừng năm bước chân, từng thước phim quá khứ lại bắt đầu tua chậm trong đầu, mà gương mặt của nam chính thì vẫn cứ rõ nét như mới ngày hôm qua vậy.

 

Đều mang họ Mạnh, đến cái sự trùng hợp ngẫu nhiên về ngoại hình cũng chẳng còn nữa rồi. Trên đời này làm gì có người thứ hai vừa đẹp trai ngời ngời mà môn toán lại đỉnh của chóp như thế chứ.

 

[Cậu không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa.]

 

Cái lời thề này, chẳng lẽ ông trời không nghe thấy một tí nào sao?

 

Giây phút này, để ngăn cái mớ ký ức lộn xộn tấn công não bộ, cậu thậm chí còn ráng nhớ lại số dư trong thẻ ngân hàng xem sao. Cậu còn tiền để mua nhà ở khu học chánh khác cho Tống Mộc Qua không nhỉ?

 

Tạm thời là không.

 

Thế nên là, tự nhiên cậu thấy căn nhà mới mua gần trường học chẳng còn thơm tho gì nữa.

 

Bắp chân Tống Hề Đào run lẩy bẩy, chỉ muốn lùi ngay hai bước rồi nhảy quách từ hành lang xuống cho xong. Nhưng mà chắc là nhà trường sợ học sinh nhảy lầu nên rào kín mít hết cả rồi.

 

Mà thôi, không kịp nữa rồi, Mạnh Tư Trình đã nhìn thấy cậu rồi.

 

Câu đầu tiên phải nói gì đây? Hello, cậu còn nhớ tôi không hả?

 

Tống Hề Đào ra sức chớp chớp mắt mấy cái. Mở mắt ra, Mạnh Tư Trình vẫn ngồi đó, vẫn cao ngạo và lạnh lùng như vậy. Tống Hề Đào đành phải mang tâm thế quyết tử mà đi tới, năm xưa cậu bước ra khỏi phòng Mạnh Tư Trình cũng chẳng nặng nề đến thế này.

 

Mạnh Tư Trình: “Ngồi đi.”

 

Tống Hề Đào cứng ngắc ngồi xuống.

 

Chuyện này rốt cuộc là sao đây? Cậu lén lút sinh con trai cho Mạnh Tư Trình, xong rồi cái thằng nhóc Mộc Qua này lại thi được 28 điểm, trực tiếp ship cha nó đến trước mặt Mạnh Tư Trình luôn.

 

Trước đó Tống Hề Đào đã tính toán đâu ra đấy rồi, nào là phải làm một phụ huynh điềm tĩnh, ung dung, có học thức, có tố chất, rồi về nhà sẽ chém gió với Mộc Qua là ba của con chẳng sợ thầy toán tí nào…. Giờ thì quên sạch sành sanh. Cậu cứ dán mắt vào móng tay được cắt tỉa tròn trịa của mình, không dám ngẩng đầu lên, trông chẳng giống phụ huynh tí nào, mà giống học sinh bị gọi lên văn phòng thì đúng hơn.

 

Chuyện đêm hôm đó chắc hắn không còn ấn tượng gì đâu nhỉ? Chứ nếu không, với tính cách của Mạnh Tư Trình thì ngày hôm sau đã tìm cậu nói chuyện rồi. Kỳ thi đại học đã trôi qua mười năm rồi, lần trước ở tiệc sinh nhật Diêu Chiếu cũng chỉ chạm mặt một cái, sau đó lại qua bảy năm nữa, biết bao nhiêu bạn học cũ đã chìm vào dòng thời gian, gặp lại chắc gì đã nhận ra nhau.

 

Không sao đâu, Mạnh Tư Trình chưa chắc đã nhớ cậu, tính ra thì hai người họ còn chẳng được coi là bạn cùng lớp nữa là. Tống Hề Đào lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, vừa khéo chạm phải ánh mắt của Mạnh Tư Trình. Cậu lại hoảng hồn, sao Mạnh Tư Trình lại nhìn cậu thế kia.

 

“Chào… chào thầy Mạnh, tôi là ba của Tống Mộc.”

 

Ngón trỏ và ngón cái Tống Hề Đào cứ vê vê cái quần, nói năng lắp bắp. Vừa cúi đầu xuống thì đập ngay vào mắt là bộ đồ cấp ba mình đang mặc, trước mắt cậu tối sầm lại, không nhịn được mà thuận tay nhéo đùi mình một cái. Đã bảo đừng có mặc đồ cấp ba rồi mà! Người tính không bằng trời tính, thế này chẳng phải là giúp Mạnh Tư Trình ôn lại tuổi thanh xuân hay sao!

 

Biết đâu ban đầu người ta vốn không nhận ra, nhưng bây giờ nhìn thấy mình cưa sừng làm nghé lại có ấn tượng ngay.

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu thấy căng thẳng à?”

 

Tống Hề Đào lại thấy câu này quen tai quá chừng, ngẫm nghĩ kỹ lại thì hình như là trước giờ thi toán, bọn họ gặp nhau ngoài phòng thi, Mạnh Tư Trình cũng hỏi cậu có phải đang căng thẳng không.

 

Rõ ràng hai người giao du chẳng nhiều, sao lại có lắm điểm giao nhau trong ký ức thế nhỉ?

 

Thế nhưng, chẳng hiểu sao tự nhiên Tống Hề Đào lại bình tĩnh trở lại.

 

Mạnh Tư Trình có phải là hồng thủy mảnh thú đâu, cậu căng thẳng cái gì chứ. Mạnh Tư Trình cũng chỉ là một người thầy giáo tốt, năm mười bảy tuổi thì thích giúp đỡ người khác, năm hai mươi bảy tuổi thì tận tâm tận lực mà thôi.

 

Tống Hề Đào: “Lần đầu bị mời phụ huynh, có chút căng thẳng.”

 

Mạnh Tư Trình đứng dậy: “Vậy uống chén trà cho bình tĩnh lại nhé.”

 

Tống Hề Đào xua tay: “Không cần không cần đâu.” Nói nhanh rồi về lẹ cho xong, pha trà thì uống đến bao giờ mới xong.

 

Mạnh Tư Trình kéo ngăn kéo, lấy một gói trà, rẽ trái sang phòng trà nước, dùng ấm trà chung để pha. Tống Hề Đào không cản được, tranh thủ lúc Mạnh Tư Trình quay lưng lại mới dám quan sát.

 

Mạnh Tư Trình của tám năm trước chỉ là hơi lạnh lùng khó gần, thực ra thì người rất tốt. Bây giờ giữa ấn đường của hắn có thêm vẻ nghiêm nghị, trông có vẻ không dễ chọc vào chút nào. Cậu bất giác nhớ tới cái tin đồn kia, cái chuyện đưa bố ruột vào tù gì đó, có phải vì đã trải qua những chuyện đau lòng, nên hắn mới trở nên như thế này không?

 

Tống Hề Đào nghiến răng, lạ thật, sao cậu lại nhớ chuyện của Mạnh Tư Trình rõ thế cơ chứ. Nhưng mà hình như Mạnh Tư Trình chẳng nhớ chút gì về cậu cả? Tống Hề Đào sờ sờ mặt mình, mặt cậu đâu có phải mặt đại trà đâu, mấy năm nay cũng có thay đổi gì mấy đâu. Vậy mà Mạnh Tư Trình đã quên sạch rồi sao?

 

Tống Hề Đào chợt phát hiện ra mình ưu tú hơn Mạnh Tư Trình ở một điểm: Đó là hồi sinh nhật Diêu Chiếu có mấy người đến, cụ thể là ai, cậu vẫn còn nhớ hết đó nha.

 

Tại phòng trà nước.

 

Mạnh Tư Trình chống hai tay lên bệ nước, nhắm mắt lại để bình ổn tâm trạng một chút. Ba ngày nay hắn đã gặp hơn chục phụ huynh, muôn hình vạn trạng, thậm chí có ba người còn vừa khóc vừa chạy ra khỏi văn phòng cơ đấy.

 

Bà nội của Trương Tiểu Quần thì hay gây sự vô lý, hắn chỉ mới nói một câu “Mời bà cứ việc khiếu nại”, bà cụ liền giả vờ khóc lóc trước mặt các giáo viên khác, dọa là sẽ tố cáo.

 

Bố của Lý Vi Âm là luật sư của tập đoàn Mạnh Nguyên, nhìn thấy Mạnh Tư Trình lại tưởng nhìn thấy sếp của mình là Mạnh Xế Chử, áp lực công việc lớn quá, nói chuyện một lúc là không kìm được cảm xúc.

 

Bố của Chương Uy là ông bố nội trợ toàn thời gian, đa sầu đa cảm, vì con trai nghịch ngợm quá không dạy được nên rơi lệ ngay tại văn phòng.

 

Mạnh Tư Trình đối mặt với những phụ huynh này, cảm xúc chẳng hề dao động chút nào. Thế nhưng, ngay khi Tống Hề Đào xuất hiện ở cửa, hắn đã phải mượn cớ đi pha trà để lấy lại bình tĩnh.

 

Người giám hộ của Tống Mộc tên là Tống Hề Đào, hôm qua lúc gọi điện thoại hắn đã biết rồi.

 

Là gia đình đơn thân.

 

Quá trẻ, thần thái y hệt đám học sinh cấp ba mà hắn đang dạy.

 

Mạnh Tư Trình ngước mắt lên, vô cảm nhìn chằm chằm vào bảng quy tắc tác phong và đạo đức nhà giáo treo trên tường.

 

…….

 

Tống Hề Đào ngồi trên ghế mà như ngồi trên đống lửa, đợi ròng rã suốt bảy phút đồng hồ thì Mạnh Tư Trình mới bưng trà đi ra.

 

“Tống Mộc ở trường biểu hiện rất tốt, về điểm này thì không có gì phải bàn, chủ yếu là thành tích học tập của trò ấy.”

 

Trái tim Tống Hề Đào lại vọt lên tới tận cổ họng. Mạnh Tư Trình sắp nói đến thành tích của Tống Mộc Qua rồi. Ông bố có điểm tuyệt đối sắp nhận xét về đứa con trai thi toán được 28 điểm rồi. Tống Hề Đào thật sự không tài nào gạt bỏ được thân phận của Mạnh Tư Trình để lắng nghe nhận xét của hắn với tư cách là giáo viên được, nói thật lòng thì cậu cũng khá để tâm đến cách nhìn của Mạnh Tư Trình.

 

Mạnh Tư Trình bày vở bài tập, bài tập nộp hàng ngày của Tống Mộc ra, bỗng hắn chợt phát hiện bản thân mình không thể nào thẳng thừng chất vấn, “Ở nhà anh không bao giờ kèm con làm bài tập sao?” như trong điện thoại được. Vậy nên đành phải đẩy đống bài tập về phía Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào nhìn tang chứng vật chứng ngay trước mắt, mấy dấu gạch chéo đỏ chót cứ như từng roi quất thẳng vào mặt, khiến hai má cậu lập tức nóng bừng bừng.

 

“Tôi…”

 

Mạnh Tư Trình giữ lại cho cậu chút thể diện: “Cậu xem trước đi, đây là bài tập nộp sáng nay.”

 

Tống Hề Đào từng có trải nghiệm nghe Mạnh Tư Trình giảng bài ngoài hành lang năm lớp 12, sợ mình lại rơi vào tình cảnh nghe mà không hiểu gì, bèn nhéo đùi mình một cái, cụp mắt nhìn xuống.

 

Tối qua cậu thực sự đã kèm con học nghiêm túc mà!

 

Ơ, câu này sao lại sai được nhỉ?

 

Tống Hề Đào cầm cuốn vở lên, không dám tin mà nhìn vào đó.

 

Đề bài là nhìn hình viết phép tính.

 

[Hai bó bút chì] – [] = [3 cái bút chì]

 

Cách giải là đếm số lượng bút chì, sau đó làm phép trừ, điền vào chỗ trống.

 

Chỗ này Tống Mộc Qua điền là [14].

 

Cái này đơn giản mà.

 

Tống Hề Đào rụt rè hỏi: “Vậy đáp án đúng phải là bao nhiêu?”

 

Mạnh Tư Trình: “17.”

 

Tống Hề Đào lẩm nhẩm tính ngược lại, ý là hai bó bút chì có 20 cái á? Cậu yếu ớt biện hộ: “Không phải là một bó 9 cái, một bó 8 cái sao? Cộng lại 17 trừ 14 bằng 3, tôi tận mắt nhìn thằng bé đếm mà.”

 

Mạnh Tư Trình có chút bất lực: “Bộ không ai nói với cậu rằng, hễ trong đề bài xuất hiện một bó bút chì thì mặc định nó đại diện cho mười cây sao? Không cần phải đếm đâu.”

 

Tống Hề Đào như bị sét đánh ngang tai. Không có ai nói với cậu cả, cậu tốt nghiệp lâu như vậy rồi, làm sao biết được cái quy tắc ngầm của lớp 1 chứ. Mỗi lần thấy Mộc Qua đếm tới đếm lui đều ra kết quả khác nhau, cậu còn tưởng người ra đề gian manh lắm cơ. Cậu có chút không tin, nhìn chằm chằm vào bó bút chì kia, nheo mắt đếm thầm hai lần, phát hiện ra đúng là 10 cái thật.

 

“…”

 

Sơ suất rồi, cậu chưa bao giờ nghi ngờ việc Mộc Qua đến cái này cũng đếm sai.

 

Mạnh Tư Trình nói: “Một bó là bao nhiêu, chắc chắn cô Hạ đã nhấn mạnh nhiều lần trên lớp rồi. Rõ ràng là Tống Mộc không nghe lọt tai, cũng không nói lại với cậu.”

 

Bỗng nhiên Tống Hề Đào hiểu được tại sao có mấy phụ huynh đi họp xong về chỉ muốn đánh con.

 

Mạnh Tư Trình cũng giỏi thật đấy, chẳng phải từ trước đến nay toàn dạy cấp ba sao, thế mà mới dạy lớp một có hai ngày đã nắm rõ mười mươi mấy cái quy tắc mà cả năm trời cậu vẫn không hề hay biết gì.

 

Đại khái thì Mạnh Tư Trình cũng đã nắm được điểm yếu của Tống Hề Đào nằm ở đâu, và tại sao cậu đã kèm cặp cho con rồi mà cũng như không.

 

“Cậu cần phải học lại chương trình lớp 1 một cách có hệ thống.”

 

Tống Hề Đào gật đầu “vâng vâng”, trong đầu cậu bây giờ chỉ muốn tẩn cho thằng con mình một trận.

 

Mạnh Tư Trình: “Xem tiếp đi.”

 

Lời này vừa thốt ra, chính hắn cũng khựng lại một chút. Thường thì hắn chẳng bao giờ có tiền lệ đi giảng bài cho phụ huynh cả, hắn bày vở bài tập ra chỉ là muốn để cho Tống Hề Đào nhìn thấy bằng chứng thôi mà.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tống Hề Đào xem câu sai tiếp theo, bỗng nhiên sững người. Cái câu “hai ông bố một đứa con trai” bị bút đỏ khoanh tròn lại.

 

!!!

 

Giờ phút này cậu nhìn cái đáp án “tuyệt diệu” của mình, chẳng khác nào giấy trắng mực đen ký tên điểm chỉ nhận tội. Miệng cậu há hốc, người bình thường sao mà nghĩ ra được có hai ông bố chứ, Mạnh Tư Trình sẽ không vì chuyện này mà liên tưởng đến cái gì đâu nhỉ?

 

“Câu này, câu này…” Tống Hề Đào căng thẳng đến mức toát cả mồ hôi.

 

Mạnh Tư Trình nhìn qua là biết ngay câu này đích thị là Tống Hề Đào dạy: “Sao lại nghĩ ra có hai ông bố?”

 

Tống Hề Đào: “Lúc đó nhanh trí nghĩ ra thôi.”

 

“…” Mạnh Tư Trình, “Điều kiện đề bài có vấn đề, không cần xem đâu.”

 

Giây phút này Tống Hề Đào thấy lời nói của Mạnh Tư Trình sao mà uy quyền thế, chắc nịch luôn. Chỉ có người như Mạnh Tư Trình mới dám phán đề bài có vấn đề, còn đám học dốt các cậu chỉ dám nghi ngờ bản thân mình ngu thôi. Mấy cái đề toán đáng ghét, đúng là chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, Mạnh Tư Trình quả thực là ngầu bá cháy.

 

Cậu còn sai một câu tính toán thông thường, chắc là do lơ đễnh nên không nhìn ra Mộc Qua tính sai.

 

Phần cuối bài tập là đề thi Olympic, mấy câu dạng này thuộc loại “nâng cao năng lực”, hai ba con xưa nay toàn bỏ qua không làm, giáo viên cũng chẳng truy cứu.

 

Thế mà Mạnh Tư Trình lại muốn dạy cho cậu biết: “Dạng bài này không khó, chỉ cần nắm vững một điểm, số ở giữa điền giá trị trung bình…”

 

Tống Hề Đào ngoan ngoãn ngồi nghe giảng, bấm chặt lòng bàn tay, sợ cái chứng dị ứng với giọng nói của Mạnh Tư Trình lại tái phát…

 

Ngày trước cậu bị Mạnh Tư Trình say rượu ép nghe giảng bài, bây giờ rõ ràng chẳng có ai say, nhưng cánh cửa này cũng chẳng thể bước ra được.

 

Tống Hề Đào ngước mắt nhìn Mạnh Tư Trình một cái. Mạnh Tư Trình định dạy cậu sao? Nhưng mà hồi lớp 12 lúc chỉ số thông minh cao nhất, Mạnh Tư Trình còn chẳng dạy nổi cậu nữa là. Hồi đó nghe không hiểu thì có thể phủi mông bỏ đi, chứ giờ mà nghe không hiểu thì đúng là làm mất mặt Mộc Qua quá, biết đâu Mạnh Tư Trình thấy Tống Hề Đào ngốc quá lại nghĩ Tống Mộc Qua do cậu sinh ra cũng hết thuốc chữa thì sao.

 

Một khi giáo viên toán mà buông xuôi, bỏ rơi một học sinh nào đó thì coi như xong đời. Việc cấp bách bây giờ là nhất định phải che giấu chỉ số thông minh của mình.

 

Tống Hề Đào giả vờ như mình hiểu hết rồi, nhưng ánh mắt lại bán đứng cậu. Mạnh Tư Trình đan mười ngón tay vào nhau đặt lên bàn, dáng vẻ như đang đàm phán.

 

“Đôi khi không thể dùng tư duy của người lớn để dạy bài tập lớp 1 được. Trước khi dạy Tống Mộc, tốt nhất cậu nên tự mình học và nắm vững trước đã.”

 

Tống Hề Đào lập tức nhấn mạnh: “Tôi sẽ về nhà học tập đàng hoàng.”

 

Mạnh Tư Trình rút từ ngăn kéo ra một quyển ghi chép: “Trong này là toàn bộ các dạng đề và những điểm cần lưu ý khi giải toán lớp 1, cậu cầm về xem đi.”

 

Rõ ràng đây là ghi chép dạy học do chính tay Mạnh Tư Trình soạn sau khi tiếp nhận lớp 1. Tống Hề Đào nhìn cuốn sổ được ghi chú bằng ba màu mực, sực nhớ đến xấp bài thi được học sinh giỏi sửa cho năm nào. Đúng là thiên tài trong thiên hạ đều là người một nhà, đến cách trình bày ghi chép cũng y chang nhau.

 

“Cảm ơn thầy.”

 

Tống Hề Đào cảm ơn từ tận đáy lòng, nhưng ngoài miệng lại buột ra ngay một câu: “Vậy tôi không làm phiền thầy Mạnh nữa, tôi về nhất định sẽ nghiên cứu kỹ.”

 

Mạnh Tư Trình nói: “Có chỗ nào không hiểu, giờ này ngày mai có thể đến đây hỏi tôi.”

 

Thứ bảy khối cấp ba vẫn có tiết, Mạnh Tư Trình vẫn sẽ ở trường.

 

Tống Hề Đào gật đầu: “Cảm ơn thầy.”

 

Nhưng chắc chắn cậu sẽ không đến nữa đâu. Cái cảnh tượng tái hiện này đáng sợ quá đi mất, cậu cứ sợ Mạnh Tư Trình giảng một hồi lại khôi phục trí nhớ thì toi.

 

Chuông tan học đã reo từ mười phút trước, Tống Hề Đào dặn Tống Mộc Qua hôm nay không được ra khỏi cổng trường, cứ ở trong lớp đợi cậu.

 

“Vậy, tôi đi đón cháu đây ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Cứ tự nhiên.”

 

Tống Hề Đào trấn tĩnh đi ra khỏi phòng học, sau đó là cắm đầu chạy thục mạng xuống lầu, cứ như thể có ma đuổi theo sau lưng vậy. Cậu chạy một mạch đến lớp của Tống Mộc Qua, thấy con trai đang ngồi làm bài tập cùng với Hoắc Quyết.

 

Nhìn cảnh đó, Tống Hề Đào mềm lòng ngay lập tức, chẳng còn muốn đánh con tẹo nào nữa.

 

“Mộc Qua ơi.”

 

“Ba! Ba có ổn không?” Tống Mộc Qua quan tâm chạy lại, nhìn chằm chằm vào mắt ba mình rồi nó: “Ba bị mắng khóc nhè hả?”

 

“Không có.” Tống Hề Đào chỉ suýt bị dọa phát khóc thôi.

 

“Ba đã bảo là ba không sợ thầy giáo của các con rồi mà. Với lại, thầy Mạnh là một người rất tốt.” Tống Hề Đào bắt đầu nghi ngờ thông tin tình báo của Tống Mộc Qua rồi, “Lúc trước có người bị mắng khóc thật à?”

 

Trông Mạnh Tư Trình có giống người hay mắng chửi người ta đâu?

 

Hoắc Quyết chững chạc nói với Tống Hề Đào: “Là thật đó chú Tống, bọn cháu đều nhìn thấy mà.”

 

Tống Hề Đào: “Vậy chắc là do hai ông bố kia sợ giáo viên thôi, chú không sợ. Sắp mưa rồi, đi thôi, chúng ta mau về nhà.”

 

Tài xế đưa đón Hoắc Quyết đang đợi ở cổng trường, trời bắt đầu lất phất có mưa bay, tài xế hỏi: “Anh Tống, hay là để cháu Tống Mộc lên xe đi cùng luôn?”

 

Tống Hề Đào dùng ánh mắt hỏi ý kiến Tống Mộc Qua.

 

Tống Mộc Qua lắc đầu: “Cháu cảm ơn chú Trương, cháu muốn đi cùng ba.”

 

Tống Hề Đào cười nói: “Cảm ơn anh, không làm phiền anh nữa, hôm nay cảm ơn Hoắc Quyết đã cùng Mộc Qua đợi chú nhé.”

 

Hoắc Quyết: “Không có chi đâu chú.”

 

“Ba ơi, con không đội mũ bảo hiểm có được không?” Tống Mộc Qua muốn được dầm mưa.

 

Tống Hề Đào: “Không được, không an toàn.”

 

Tống Mộc Qua lon ton theo ba mình đi tìm chiếc xe máy điện nhỏ, đội mũ bảo hiểm rồi leo lên yên sau.

 

Mùa hè dầm mưa một chút cũng chẳng sao. Từ bé Tống Mộc Qua đã thích nghịch mưa, lúc chưa biết nói đã không chịu ở yên trong nhà, hễ mưa xuống là chỉ tay ra ngoài, ê a đòi đi chơi, xe đẩy của thằng bé cái nào cũng phải có màn che mưa toàn phần. Không cho ra ngoài là cu cậu bò ra ban công, áp cái mặt vào cửa kính, hai tay bám lấy kính, trông y như em bé ngồi tù đang hóng gió vậy, mắt mở to hau háu nhìn ra ngoài.

 

Tống Hề Đào đành phải che ô bế con ra ngoài chơi, rồi đặt cho nó cái tên đệm là “Mộc” trong tắm mát, để ghi nhớ những cơn mưa đã từng đi qua.

 

Bên kia, Mạnh Tư Trình thu dọn đồ đạc một chút, hôm nay hắn không trực ban buổi tối bên khối cấp ba, vậy nên cũng chuẩn bị tan làm.

 

“Thầy Mạnh!” Một thầy giáo trẻ cùng văn phòng ngại ngùng cười, “Trời mưa rồi, cho tôi đi nhờ một đoạn ra ga tàu điện ngầm được không?”

 

Khối lớp 1 khóa này khéo làm sao chỉ có mình cậu ta là giáo viên nam trẻ tuổi, từ khi Mạnh Tư Trình đến, cậu ta mới thấy có bạn, nên cũng hơi tự nhiên thái quá.

 

Mạnh Tư Trình đi làm hay tan làm gì cũng vậy, thường sẽ không chở đồng nghiệp, phong cách lạnh lùng bên khối cấp ba đã quen rồi, nhưng trời mưa thế này mà từ chối thẳng thừng cũng không hay: “Được.”

 

Trước đây hắn toàn lái xe ra từ cổng Nam của khối cấp ba, hôm nay lại đi ra từ cổng Bắc của khối tiểu học, đường về nhà không giống như mọi khi.

 

…….

 

Hạt mưa rơi lộp bộp trên hai chiếc mũ bảo hiểm giống hệt nhau của hai ba con, Tống Mộc Qua ngồi sau cứ ríu rít hỏi cảm nhận của ba khi gặp thầy Mạnh.

 

“Ba ơi, ba thực sự thực sự không sợ thầy Mạnh hả?”

 

Tống Hề Đào chém gió trước mặt con trai không biết ngượng mồm: “Đương nhiên là ba không sợ rồi! Toán học chỉ là con hổ giấy thôi, con có sợ không?”

 

Giọng Tống Mộc Qua lanh lảnh: “Con cũng không sợ!”

 

Phía trước đèn đỏ, Tống Hề Đào bóp phanh dừng lại, chống hai chân xuống đất. Trong gương chiếu hậu, làn xe bên trái từ từ có một chiếc Maybach màu bạc tiến lên. Tống Mộc Qua kéo kéo áo sau lưng ba mình: “Cô út bảo chiếc xe này có giá 4 triệu tệ lận đó nha.”

 

Tống Hề Đào liếc mắt nhìn qua, nước sơn của chiếc xe sang toát lên vẻ cao quý lạnh lùng. Lúc này, cửa kính ghế lái hạ xuống, lộ ra một góc nghiêng tuấn tú quen thuộc.

 

!!!

 

Tống Hề Đào lập tức ngắt ngang tầm nhìn, mắt nhìn chằm chằm vào đèn đỏ không nhúc nhích. Cậu đúng là ngốc mà, Tống Nhạn Lý đã bảo rồi, Maybach, giáo viên toán cấp ba, trai đẹp, rõ rành rành là Mạnh Tư Trình thế kia mà cậu còn dám quay sang nhìn.

 

Tống Mộc Qua vừa định hỏi chú ơi xe chú đắt lắm phải không, nhưng vừa nhìn gương chiếu hậu thấy là thầy dạy Toán, thằng bé liền vội vàng quay phắt đầu sang phía dải cây xanh, ôm chặt lấy ba mình, giả vờ mình chỉ là một con thú bông treo trên xe. Không phải là Mộc Qua vô lễ đâu nha, chỉ là Mộc Qua không nhìn thấy thầy thôi.

 

Hành động của hai cha con đồng nhất đến lạ kỳ, cái đèn đỏ này sao mà dài đằng đẵng thế không biết.

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày nhìn hai cha con đang dầm mưa trên chiếc xe điện nhỏ. Hắn gõ nhẹ vào khung cửa sổ xe, muốn nói gì đó, nhưng một lớn một nhỏ đều đang giả điếc giả mù.

 

Đồng nghiệp ngồi ghế phụ cười nói: “Học sinh tiểu học hễ ra ngoài mà gặp thầy cô giáo là y như rằng sẽ thế đấy, tránh như tránh tà.”

 

Chiếc Maybach và chiếc xe điện đứng quá gần nhau, Mạnh Tư Trình lại đang mở cửa sổ, trong tiếng ồn ào ở ngã tư, Tống Hề Đào loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói.

 

Ai đang ngồi ghế phụ của Mạnh Tư Trình vậy nhỉ? Trong lòng cậu ngứa ngáy tò mò, nhưng quay đầu lại thì bắt buộc phải chào hỏi Mạnh Tư Trình, vậy nên cậu lại chẳng muốn.

 

Mưa bỗng nhiên nặng hạt hơn, mưa rơi lộp độp, Mạnh Tư Trình nhìn rõ mồn một mảng áo sau lưng của Tống Hề Đào và Tống Mộc đang dần thấm ướt rồi sẫm màu lại, trông cứ như hai chú cún con giữa thế giới bao la không tìm được chỗ trú mưa mà phải ôm lấy nhau co ro vậy.

 

Cái cảm giác ngột ngạt, oi bức lại bủa vây, báo hiệu cho một trận mưa lớn sắp ập đến.

 

Trong xe và ngoài xe, như bị màn mưa cắt đứt tín hiệu.

 

Tại ngã tư đường, Mạnh Tư Trình không muốn làm phân tán sự chú ý của Tống Hề Đào khi lái xe, nên đã kéo cửa kính lên.

 

Thế giới đã yên tĩnh trở lại, nhưng cái cảm giác ngột ngạt ấy thì vẫn cứ quanh quẩn mãi không tan được.

 

Hết chương 15.

 

Chương 15: Mạnh Tư Trình Quên Hết Rồi Sao?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên