Chương 15: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 13)

Chương 15: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 13)

 

Sau khi nhìn thấy tên người được chọn, những sinh viên khác đều vui vẻ rời đi, có người trước khi đi còn an ủi Hạ Bạch vài câu, trong ánh mắt tràn đầy đáng tiếc.

Chờ đám người kia đều rời đi hết, Lận Tường nói: “Hạ Bạch, tôi đi thay cậu.”

Thấy Hạ Bạch muốn phản đối, cậu ta nhanh chóng ngăn lại, “Không phải tôi xúc động, tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi, lúc đưa ra quyết định này rất lý trí, cậu nghe tôi đi.”

Lận Tường cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, không tỏ ra hoảng sợ trước mặt Hạ Bạch, “Đêm thứ hai Mạnh Tình vào phòng chứa thi thể mới hành hạ mình cho đến chết, nhưng bà ấy vào phòng chứa thi thể hai lần, cho nên hiệu ứng dị hoá đã tăng lên. Vào đêm thứ ba sau khi Tống Minh Lượng vào phòng chứa thi thể mới hại chết Tống Cường. Nói cách khác, cứ coi như tôi vào phòng chứa thi thể đi, bình thường hẳn là cũng có thể kiên trì được hai ngày rưỡi, tôi tin trong hai ngày rưỡi này cậu có thể tìm ra được chân tướng, mang tôi ra khỏi trò chơi.”

“Trước giờ cậu vẫn thông minh như vậy mà.”

“Nhưng nếu cậu vào đó thì tôi không dám cam đoan mình có thể mang cậu ra ngoài được hay không. Ở trong lòng tôi, cậu và Hoa Ca một người thông minh một người có vũ lực mạnh, nếu hai người đều bị dị hoá, vậy chắc chắn chúng ta sẽ… Xong đời.”

Hoa Hạo Minh cũng nói: “Lận Tường nói có đạo lý, để Lận Tường thay cậu đi đi.”

Hạ Bạch lắc đầu, “Hai người quên Đới Lương Viễn nói gì rồi à, không phải tất cả những người đi chuẩn bị công cụ dạy học đều phát điên hoặc chết, tôi không có sở thích gì, hẳn là sẽ nằm trong trường hợp đó.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Lận Tường nghe cậu nói như vậy cũng xoắn xuýt, “A! Cậu nói cũng đúng, nếu thế thì hai chúng ta đều sẽ không sao.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Hoa Hạo Minh nói với Lận Tường nói: “Cậu và bọn họ đến căn tin ăn cơm trước đi, tôi với cậu ta nói chuyện một chút.”

Hoa Hạo Minh kéo Hạ Bạch đi vào khu rừng cạnh giảng đường, hai tay khoanh trước ngực dựa vào thân cây, một bộ phải nói chuyện nghiêm túc với cậu. Hắn nói: “Ngày đó tôi nói ngoại trừ cậu ra tôi sẽ không đi vào phòng chứa thi thể thay cho bất cứ kẻ nào, lời tôi nói là thật, nhưng bây giờ tôi không có cách nào thay cậu đi được.”

Hạ Bạch: “Tại sao anh lại nguyện ý đi thay tôi? Lúc anh cùng tôi đến trường, ngoại trừ giám sát tôi, anh thật sự muốn bảo vệ tôi à?”

“Đương nhiên.” Hoa Hạo Minh nói: “Cậu rất quan trọng. Mặc dù tôi không thích nghe người khác nói như vậy, nhưng sự thật lại là như vậy, ở trong mắt rất nhiều người, cậu quan trọng hơn tôi.”

Hạ Bạch: “Bởi vì Hỉ Thần nhà tôi bị mất à?”

Hoa Hạo Minh gật đầu, ” Lúc đó tôi vừa mới ra khỏi trò chơi ở Tuyền Quảng Thị, lẽ ra sẽ có một thời gian nghỉ ngơi, nhưng khi nhìn thấy tin nhắn Lão Dương gửi tới, tôi lập tức cùng hai người của Cục quản lý trò chơi đang ở gần đó chạy đến, bởi vì chúng tôi đều biết chuyện này có thể rất quan trọng.”

Hạ Bạch có chút nghi hoặc, “Nhìn phản ứng của anh lúc đó, hẳn là cảm thấy chuyện này rất không hợp lẽ thường, vì sao lại nghe Lão Dương nói xong thì lại lập tức chạy đến?”

“Không phải cậu cho rằng Lão Dương là một cảnh sát bình thường ở đồn cảnh sát địa phương nhỏ đấy chứ?” Hoa Hạo Minh liếc mắt nhìn Hạ Bạch một cái.

Hạ Bạch: “…..”

“Cục quản lý trò chơi rất lớn, không chỉ quản lý trò chơi mà còn xử lý mọi thứ liên quan đến trò chơi và các vấn đề do trò chơi gây ra. Lão Dương cũng là thành viên của Cục quản lý trò chơi, công việc của ông có chút đặc thù, mấy ngày nay tôi đã đến đồn công an chỗ cậu ở để tìm hiểu tình hình một chút, thấy cậu cứ đứng bên ngoài lén la lén lút nên cũng biết được một chút.”

Hạ Bạch im lặng, chẳng trách chị gái xinh đẹp kia gọi Lão Dương là thầy, xưng hô này có chút kỳ quái, cậu còn tưởng Lão Dương là sư phụ của cô ấy thật.

“Rất nhiều người bình thường không biết đến sự tồn tại của Cục quản lý trò chơi, nhưng kỳ thật nó đã ra đời từ rất lâu rồi, cậu cũng không thể biết được đã có bao nhiêu người hi sinh, bao nhiêu người phải trả giá thật đắt để nghiên cứu trò chơi, mong sớm ngày kết thúc được nó.”

“Quả thật cũng có chút tiến triển, nhưng tiến triển đó chỉ tập trung vào đoạn thời gian trò chơi mới xuất hiện, giống như trò chơi ngạo mạn cố ý để lộ ra một chút vậy, hiện tại thì đã đình trệ và rơi vào bình cảnh, chỉ có thể dựa vào vũ lực xông vào trò chơi.”

“Kể từ khi trò chơi xuất hiện cho đến nay chỉ có người biến mất, đây là lần đầu tiên xảy ra hiện tượng xác chết biến mất, rất có khả năng đó là tiến triển mới. Vậy cho nên sau khi chúng tôi nhận được tin tức đã lập tức chạy đến, cho dù đó chỉ là một khả năng rất nhỏ.”

Hạ Bạch hiểu tại sao Hoa Hạo Minh lại từ chối đi thay những người khác, nhưng dù không chắc chắn hắn cũng sẵn sàng đến phòng chứa thi thể thay cậu.

“Để Lận Tường thay cậu đi đi.” Hoa Hạo Minh nói: “Ngoài những gì tôi nói cho cậu biết, còn có vấn đề về phần thưởng của trò chơi.”

” Tôi đã nói qua với các cậu rằng, nếu như có thể thông quan trò chơi, người có biểu hiện tốt sẽ được trò chơi ban thưởng. Kỳ thật trò chơi rất hào phóng trong việc ban thưởng, dù sao thì thông quan rồi trò chơi đó cũng trở nên vô dụng, sẽ biến mất ngay tại chỗ, tài nguyên trong trò chơi và những thứ có thể đổi được sẽ ban thưởng cho người chơi nhiều nhất có thể.”

“Phần thưởng tệ nhất là điểm, sau đó là một số đạo cụ, sau đó nữa là vũ khí, cao nhất là kỹ năng.” Hoa Hạo Minh nhấn mạnh với Hạ Bạch về kỹ năng, ” Hiện tại, theo như cục quản lý trò chơi biết thì kỹ năng được chia thành ba cấp bậc, bản thân vũ khí cũng sở hữu kỹ năng, cơ thể mang theo kỹ năng, cấp bậc cao nhất và cũng là kỹ năng hi hữu nhất chính là kỹ năng linh hồn.”

“Cho dù là người chơi trên bảng xếp hạng cũng có rất ít người có kỹ năng linh hồn mạnh mẽ, loại kỹ năng này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, không phải cứ biểu hiện tốt là có thể đạt được, cũng phải có duyên với trò chơi mới được.”

Hạ Bạch nghe hiểu, “Anh cảm thấy rất có khả năng tôi sẽ đạt được kỹ năng linh hồn trong trò chơi lần này à?”

“Tôi nghĩ rất có khả năng. Mấu chốt của trò chơi này là ở trong nhà xác, tức là vấn đề nằm ở những thi thể, mà bản thân cậu có phẩm chất gì đặc biệt thì trong lòng cậu cũng rõ ràng, mối liên hệ này rất mạnh.”

Hạ Bạch: “Không phải anh vẫn luôn hoài nghi tôi có vấn đề sao, còn để tôi đạt được kỹ năng nghe có vẻ rất lợi hại?”

Hoa Hạo Minh không trả lời câu hỏi của Hạ Bạch một cách trực diện, hắn chỉ nói: “Thêm một người chơi lợi hại cũng là một chuyện tốt mà, có kỹ năng linh hồn là có thể an toàn thông quan càng nhiều trò chơi hơn.”

Hạ Bạch: “Tôi không phải là người vĩ đại như anh, không muốn đi thông quan trò chơi, chỉ muốn làm một pháp y bình thường mà thôi.”

Hoa Hạo Minh liếc cậu một cái, “Ngay cả camera giám sát cũng không thể ghi lại được hình ảnh Hỉ Thần nhà cậu, vậy còn có thể ở thế giới hiện thực được không? Rất có khả năng đã đi vào trong trò chơi rồi.”

Vẻ mặt Hạ Bạch kiên định đến mức có thể gia nhập băng đảng ngay lập tức: “Tôi sẽ cố gắng tranh thủ lấy được kỹ năng, tôi cũng muốn làm một người vĩ đại.”

“……”

Hoa Hạo Minh trầm mặc hơn mười mấy giây mới mở miệng, “Cho nên, để Lận Tường thay cậu đi đi. Muốn lấy được phần thưởng kỹ năng linh hồn thì chí ít đầu óc cậu phải thanh tỉnh, mạch suy nghĩ phải rõ ràng mới tìm được nhiều manh mối hơn, trở thành người trong ưu tú nhất trong những người thông quan trò chơi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hạ Bạch vẫn lắc đầu, “Nếu như tôi dựa vào người khác thay mình đi mạo hiểm để thông quan trò chơi thì có gì mà ưu tú? Nếu kỹ năng đó vô cùng khó lấy thì có khả năng tôi với nó vô duyên. Còn nếu như tôi đi đến phòng chứa thi thể mà vẫn có thể thông quan thì khả năng đạt được sẽ cao hơn.”

Nghe có vẻ hợp lý.

Hoa Hạo Minh vừa có chút tán thành thì đã nghe Hạ Bạch nói: ” Hơn nữa, không phải đã nói rồi sao, có người đi đến phòng chứa thi thể nhưng không có việc gì đấy thôi, điều đó chứng tỏ có người không có sở thích gì có thể dị hoá được, tôi thật sự cảm giác mình cũng không có.”

“…” Hoa Hạo Minh thực sự chịu không nổi nữa, “Tôi cũng không phải là người không biết gì về cậu, thế mà cậu lại đứng trước mặt tôi nói như thế, cậu thật sự cho rằng mình không sở thích gì đặc thù à?”

Hạ Bạch mờ mịt: “Tôi thì có sở thích gì có thể bị dị hóa được?”

Hoa Hạo Minh nói thẳng: “Thích thi thể!”

Thế mà trên mặt Hạ Bạch lại lộ ra vẻ tổn thương, hai mắt mở to, “Sao anh có thể nói với tôi như vậy?”

Hoa Hạo Minh: “?”

Hạ Bạch: “Tôi chỉ muốn cho những thi thể đáng thương không có nhà để về một ngôi nhà thôi mà.”

Hoa Hạo Minh: “…..”

Hạ Bạch: Tình cảm gia đình thân tình thuần khiết bị anh nói cho thành ô uế luôn rồi.

Hoa Hạo Minh: “…..”

Lận Tường lo lắng chờ ở căn tin, cứ vài giây lại nhìn về phía cửa nhà ăn một chút, rất muốn biết Hoa Hạo Minh đã khuyên Hạ Bạch như thế nào rồi.

Sau khi quay đầu lại nhìn không biết mấy trăm lần, rốt cục cũng nhìn thấy bóng dáng của hai người kia, cậu ta vội vàng đứng lên phất tay với bọn họ, “Chỗ này, chỗ này!”

Sau khi hai người ngồi xuống, không đợi Lận Tường mở miệng, Hoa Hạo Minh đã nói cho cậu ta biết kết quả thảo luận:, “Buổi trưa hôm nay tôi và Hạ Bạch sẽ cùng nhau đi đến phòng chứa thi thể.”

Lận Tường nhìn về phía Hạ Bạch, “Hạ Bạch……”

Hạ Bạch nói: ” Dựa theo lời cậu nói, cứ coi như tôi dị hoá cũng còn có thể kiên trì tới hai ngày rưỡi, có hai ngày ý thức tỉnh táo, vẫn có thể tìm được manh mối. Mà phòng chứa thi thể lại là mấu chốt, khả năng nơi đó có manh mối mấu chốt chúng ta đang thiếu, cũng nên đi đến đó tìm kiếm.”

Cuối cùng, Lận Tường lại là người bị cậu thuyết phục, “Được rồi, trong hai người, một người có kinh nghiệm trò chơi phong phú hơn tôi, một người thì có cái đầu thông minh hơn tôi, nếu hai người đã quyết định, tôi cũng không nói thêm gì nữa.”

Hoa Hạo Minh nói giống như đang bàn giao hậu sự: “Nếu như tôi bị dị hoá, ban đêm các cậu phải cố gắng trốn đi, nếu như Hạ Bạch bị dị hoá, các người…… Ban đêm cứ trói cậu ta lại, chú ý đừng để cậu ta tự sát.”

Mạnh Tình bị bệnh thích sạch sẽ, bà đã tắm rửa cho đến chết.

Một người thích tử thi, nếu như sở thích đó bị dị hoá phóng đại vô hạn, thế không phải là biến tất cả những người xung quanh thành tử thi hết sao?

Lận Tường liên tục gật đầu, thấy vẻ mặt Hạ Bạch lộ ra chút xíu không vui, liền hỏi cậu: “Hạ Bạch, làm sao vậy? Lúc nói chuyện với Hoa Ca xảy ra chuyện gì à?”

Hạ Bạch nói thẳng: “Anh ta không tôn trọng tôi, cũng không tôn trọng lý tưởng của tôi.”

“……”

Hoa Hạo Minh không muốn nói chuyện, “Ăn cơm!”

Hạ Bạch cầm cháo Lận Tường cho mua lên ăn.

Không giống như những người khác, hai người này không hề lề mề khi đến phòng chứa thi thể. Sau khi quyết định xong, bọn họ ăn cơm trưa xong thì đi ngay.

Đây không phải là lần đầu tiên hai người bước vào tòa nhà thí nghiệm giải phẫu, nhưng trước đó mỗi lần đến đều vội vàng đi đến cầu thang lên lầu, chưa bao giờ đi đến hành lang tối tăm ở tầng một.

Những cây đa xung quanh che khuất bầu trời khiến cho phòng thí nghiệm âm u và ẩm ướt vô cùng, âm u và ẩm ướt sinh ra cảm giác lạnh lẽo và mùi tanh, mùi Formalin nồng đậm có thể khử được mùi tanh, nhưng lại không có cách nào phân giải, vậy nên cứ mơ hồ quẩn quanh nơi chóp mũi, lan tràn ra khắp toàn thân, giống như cá và thực vật đang chết dần trong vũng nước tù đọng vậy.

Hành lang ở tầng một dài hơn tầng hai, cũng có nhiều phòng hơn, không phải tất cả đều là phòng chứa thi thể, mà còn có phòng tiêu bản, nơi lưu trữ các bộ phận cơ thể người và động vật.

Dựa theo hướng dẫn của phụ đạo viên đã gởi cho bọn họ trong tin nhắn, hai người phải đến phòng chứa thi thể số 4, mang Đại thể lão sư số 5 đưa đến phòng thí nghiệm 203 ở lầu hai.

Tuần này, tất cả những người chuẩn bị dụng cụ dạy học đều đến phòng chứa thi thể số 4, căn phòng này nằm ở cuối hành lang, giống chưa bao giờ được khóa lại vậy, mở cánh cửa có một vết nứt đen sì trên đó ra, nhìn như trường học hoàn toàn không lo lắng có người nào đó đi vào phòng chứa thi thể này vậy.

Muốn đi đến phòng chứa thi thể số 4 thì phải đi qua mấy cái tiêu bản và phòng chứa thi thể ở trên hành lang.

Hoa Hạo Minh sợ Hạ Bạch không khống chế được mình mà làm ra hành động nào đó, vậy nên đã trực tiếp nắm lấy cổ tay Hạ Bạch, bước nhanh qua hành lang u ám yên tĩnh đi vào trong, càng vào trong càng âm u và ẩm ướt, trên mặt đất ướt sũng hình như còn có rêu xanh mọc thật nhiều.

Lúc đi đến cửa phòng chứa thi thể số 4, mắt hai người đã ươn ướt, mùi Formalin thực sự quá nồng, quá cay mắt. Nhưng dù nồng đậm như thế vẫn không thể ngăn chặn hoàn toàn một mùi tanh khác được, ngay cả khi đeo khẩu trang thì cái mùi hỗn hợp này vẫn khiến dịch vị tuôn trào, khiến cho người ta muốn tắt thở.

Càng đến gần, khí tức âm hàn từ trong khe cửa phòng chứa thi thể số 4 tràn ra, khiến hai người nổi cả da gà.

Hoa Hạo Minh buông tay Hạ Bạch ra, trong tay hắn xuất hiện một thanh nhuyễn kiếm, hít sâu một hơi, đặt tay lên cánh cửa loang lỗ cũ nát, nhẹ nhàng hướng đẩy về phía sau.

 

Hết chương 15.

 

Chương 15: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 13)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên