Chương 16: Lỡ Ngủ Quên Ở Nhà Mạnh Tư Trình

Chương 16: Lỡ Ngủ Quên Ở Nhà Mạnh Tư Trình

 

Con xe điện của Tống Hề Đào bánh trước bánh sau gì cũng đều lấm lem bùn đất, cả năm trời chưa rửa lần nào, mấy cái hình dán cũ chưa bóc sạch đã dán chồng cái mới lên, khiến cả chiếc xe trông cứ nhem nhuốc, nhìn tổng thể thì rách nát đến thảm thương.

 

Sau khi chiếc Maybach sạch sẽ bóng loáng kéo cửa kính lên, cả hai cha con đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Đèn xanh bật sáng.

 

Tống Mộc Qua lập tức biến lại thành chú cún con vui vẻ, ngửa đầu hứng những hạt mưa lất phất.

 

Lúc này Tống Hề Đào mới vuốt đuôi giáo dục con trai: “Con nhìn thấy thầy giáo mà sao không chào hả?”

 

Tống Mộc Qua lí nhí: “Ba ơi, ba chào thầy giúp con được không? Giọng con bé quá.”

 

Tống Hề Đào từ chối ngay: “Không được, ba là tài xế, ba phải quan sát tình hình giao thông chứ, làm gì có thời gian mà chào thầy Mạnh, con rảnh hơn ba mà.”

 

Đùn đẩy qua lại một hồi, tình cảm cha con bỗng đứng trước một thử thách chưa từng có. Cuối cùng Tống Hề Đào chốt hạ: “Thế thì lần sau một là trốn cho kỹ vào, còn nếu đã chạm mặt thì nhất định phải chào hỏi đấy nhé.”

 

Tống Mộc Qua gật đầu lia lịa: “Lần sau chắc chắn con sẽ trốn thật kỹ.”

 

Tống Hề Đào thầm nghĩ trong lòng, lần sau ông đây cũng sẽ trốn cho thật kỹ.

 

Về đến nhà, theo thói quen cũ, Tống Mộc Qua rửa tay rồi cầm một quả đào lên ăn. Đang ăn dở, cậu bé ngẩng đầu lên thắc mắc: “Ba à, sao ba cứ nhìn con chằm chằm mãi thế?”

 

Tống Hề Đào ho khan một tiếng: “Ba xem con có cao lên tí nào không ấy mà.”

 

Thực ra cậu đang tỉ mỉ so sánh độ tương đồng giữa Tống Mộc Qua và Mạnh Tư Trình. Giống thì cũng có đấy, nhưng mà soi tới soi lui cũng chỉ có cặp lông mày là hơi giông giống, xác suất để bị người ta nhận nhầm là cha con giữa cái đường phố hai ngàn người này chắc chỉ tầm 0.001% thôi. Nhất là khi Mộc Qua lại học Toán dốt đến nhường này nữa.

 

Đây là lần đầu tiên Tống Hề Đào phát hiện ra cái lợi của việc con trai dốt toán. Nếu Tống Mộc Qua mà là thiên tài toán học, thì khéo có khối người nghi ngờ thằng bé không phải con ruột của cậu mất. Tương tự, cũng sẽ chẳng ai tin Tống Mộc Qua là con trai của Mạnh Tư Trình cả. Nhất là người trong cuộc như Mạnh Tư Trình, một thiên tài toán học luôn đạt điểm tuyệt đối, chắc chắn trong thâm tâm hắn luôn có những ảo tưởng kiêu ngạo về chỉ số IQ của hậu duệ mình. Dù cho Mạnh Tư Trình có thông minh thật, nhưng chắc cũng không thể nào đoán ra Mộc Qua là con trai của hắn được đâu.

 

Chứng tỏ cậu vẫn thông minh hơn hắn một bậc!

 

Tống Hề Đào lôi cuốn sổ tay giảng dạy của Mạnh Tư Trình từ trong cặp ra, đang định nghiêm túc nghiền ngẫm thì điện thoại của mẹ cậu gọi tới.

 

Giang Mộng Lệ: “Con với Mộc Qua chuẩn bị xong chưa? Ba con qua đón rồi đấy.”

 

Tống Hề Đào ngơ ngác: “Đón con làm gì cơ?”

 

“Đi ăn tiệc đầy tháng cháu nội của bà cô con chứ làm gì!”

 

Giang Mộng Lệ đúng là phục sát đất cái trí nhớ của con trai mình. Mấy năm trước bà toàn gặp ác mộng, mơ thấy Tống Hề Đào quên đón Mộc Qua tan học, chiều nào cũng phải gọi điện nhắc nhở. Sau này thấy cái khoản đó Tống Hề Đào cũng không đến nỗi ngốc nghếch, lúc đó bà mới dần yên tâm.

 

Tống Hề Đào sững người, nhớ ra rồi. Hôm nay là tiệc đầy tháng cháu trai của bà cô họ, một tuần trước Giang Mộng Lệ đã báo rồi, nhưng tuần vừa qua cậu trải qua sóng gió đổi giáo viên toán, Mạnh Tư Trình vừa xuất hiện một cái là mọi chuyện khác bay sạch sành sanh khỏi đầu.

 

Quay sang nhìn, Tống Mộc Qua đang đứng trước tủ lạnh ăn vụng bánh mì, cái bụng có vẻ cũng lưng lửng rồi.

 

“Qua Qua, đừng ăn nữa, để bụng đi ăn cỗ.”

 

Tống Mộc Qua tranh thủ cắn thêm miếng nữa, là bánh mì phô mai to bự, thứ mà bình thường trước bữa chính ba không cho ăn.

 

Ăn vặt nhiều trước bữa là y như rằng Tống Mộc Qua sẽ kén ăn, Tống Hề Đào cố ý dọa: “No rồi hả, thế lát nữa người lớn ăn cơm thì con ngồi làm bài tập nhé.”

 

Tống Mộc Qua đang ngậm miếng bánh mì, ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng nuốt xuống, đằng nào thì cũng vẫn phải làm bài tập mà.

 

“Dạ được.”

 

Nhà Tống Hề Đào đến khá sớm, mấy họ hàng khác còn phải đợi tan làm mới qua được, cộng thêm tắc đường giờ cao điểm, chắc phải bảy giờ mới chính thức nhập tiệc.

 

Bà cô là họ hàng bên đằng nội nhà Tống Hề Đào. Người nhà họ Tống làm nghề giáo khá nhiều, cứ tụ lại một chỗ là y như rằng bàn chuyện cải cách giáo dục, chuyện học sinh, chuyện phụ huynh.

 

Mỗi khi bàn về giáo dục, giáo viên ưu tú Tống Quắc luôn im lặng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng ngồi nghe, ai hỏi đến thì cười trừ. Ngày xưa Tống Hề Đào không hiểu sao ba mình lại khiêm tốn thế, giờ thì cậu hiểu rồi. Ông bố có con trai thi được 28 điểm toán thì làm gì có quyền lên tiếng.

 

Tống Hề Đào tìm một cái bàn trong góc, lôi bài tập ra cho Tống Mộc Qua làm.

 

Tống Mộc Qua cầm bút, cắm cúi viết bài tập nhanh như gió, cậu bé phải làm cho xong trước khi ông bác xuất hiện. Ông bác cũng là giáo viên toán, nếu thấy cậu bé đang làm bài tập, kiểu gì cũng sẽ sán lại xem, mà chỉ cần phát hiện sai một câu thôi là ông bác sẽ giật ngay lấy bút, ra luôn mười bài tập tăng cường cho mà xem.

 

Lúc đó thì bài tập sẽ đẻ ra theo cấp số nhân, làm mãi không hết.

 

Tống Hề Đào vốn định ngồi canh Mộc Qua làm bài, nhưng mấy bài toán thật sự chẳng hấp dẫn tẹo nào. Khi bàn bên cạnh bắt đầu buôn chuyện bát quái trong trường, cậu còn bị thu hút nhanh hơn cả Mộc Qua.

 

“Trong giới giáo viên đồn ầm lên rồi, chả biết lão Vương nghĩ cái gì nữa. Hai vợ chồng đều là giáo viên, thế mà dám sắp xếp cho con riêng với con gái ruột học cùng một trường.”

 

“Lại còn cùng một khối nữa chứ, thế này chẳng khác nào công khai chuyện ngoại tình lúc vợ mang bầu. Nghe đâu là do ‘tiểu tam’ kia làm mình làm mẩy, nhất quyết đòi cho con vào trường này.”

 

“Lão Vương cứ tưởng mình làm việc kín kẽ lắm, nhưng vợ lão có mù đâu. Cô vợ chơi thân với chủ nhiệm lớp đứa con riêng, nghe bảo đứa bé là con đơn thân thì sinh nghi ngay. Hai đứa nhỏ biết chuyện rồi đánh nhau ầm ĩ ở căn tin, thế này thì chẳng phải là đang hại con cái mình sao?”

 

Tống Hề Đào nghe mấy vị giáo viên kia lôi cả thành tích của con riêng với con chính thất ra so sánh. Nghe một hồi, bỗng nhiên Tống Hề Đào liên hệ đến bản thân mình.

 

Gặp lại Mạnh Tư Trình đột ngột quá, Tống Hề Đào quên béng mất một việc: Mạnh Tư Trình đã kết hôn sinh con chưa nhỉ?

 

Tất nhiên, Mạnh Tư Trình có con thì cũng không thể lớn hơn Mộc Qua được, không thể học cùng khối, nhưng trường Thực nghiệm là hệ mười hai năm liên thông, giáo viên thường thích cho con học ngay tại nơi mình dạy. Nói cách khác, trong mười hai năm tới, rất có khả năng sẽ xảy ra những cuộc chạm mặt khó xử.

 

Hôm nay rõ ràng ở ghế phụ chiếc Maybach có người ngồi, xe lại đi từ trường ra, khả năng cao người đó cũng là một giáo viên. Sau này chắc gia đình Mạnh Tư Trình cũng là hai vợ chồng làm giáo viên, hắn vừa dạy tiểu học vừa dạy cấp ba được, con cái hắn dạy dỗ chắc chắn phải điểm cao hơn Mộc Qua.

 

Tống Hề Đào vận dụng khả năng suy luận đạt đến đỉnh cao của mình, rồi đưa ra kết luận ngay tắp lự — vì tương lai tốt đẹp của con trẻ, nên tính đến chuyện chuyển trường sớm thôi.

 

Nhưng sớm là bao nhiêu mới gọi là sớm?

 

Tống Hề Đào nghĩ ngợi một chút, rồi liên hệ ngay với “nữ hoàng tình báo” là mẹ của Trần Lộ.

 

[Hôm nay em gặp thầy Mạnh rồi, trẻ mà đẹp trai quá chừng! Còn đẹp hơn cả minh tinh nữa ấy, không biết thầy đã kết hôn chưa chị nhỉ?]

 

Cậu tưởng phải một lúc nữa mới có hồi âm, ai ngờ mẹ Trần Lộ lại rep ngay lập tức.

 

Mẹ Trần Lộ: [Chưa đâu! Hình như đến yêu đương còn chưa từng nữa là!]

 

Tống Hề Đào: [!]

 

Mẹ Trần Lộ: [Thầy ấy đi dạy sáu năm rồi! Từ lúc mới tốt nghiệp vào trường đã có hàng tá lãnh đạo muốn làm mai làm mối, nhưng thầy Mạnh từ chối hết, bảo mình theo chủ nghĩa độc thân, cả đời này cũng sẽ không kết hôn!]

 

Tống Hề Đào: [!!]

 

Mẹ Trần Lộ: [Lãnh đạo bảo thầy ấy đi kết hôn đi, kẻo học sinh lại cứ tơ tưởng mãi, thế là ngoài giờ lên lớp thầy ấy chẳng nói với học sinh câu nào, nổi tiếng là nghiêm khắc luôn.]

 

Tống Hề Đào: [!!!]

 

Mẹ Trần Lộ: [Đào Tử à, trước giờ chia sẻ bao nhiêu chuyện bát quái, chưa thấy em kích động như thế này bao giờ đấy.]

 

Tống Hề Đào lập tức tém tém lại một chút: [Em chỉ hơi ngạc nhiên về quan điểm của thầy Mạnh thôi.]

 

Chủ nghĩa độc thân?

 

Không hổ danh là siêu cấp vô địch NO.1, tư tưởng tiến bộ thật!

 

Tống Hề Đào nhếch mép cười, thực ra cậu cũng chẳng ngạc nhiên lắm, đã có manh mối từ trước rồi, thông minh như cậu, mười năm trước đã nhìn ra rồi! Cậu thừa biết Mạnh Tư Trình là một thiên tài trong lòng chỉ có toán học, chỉ có toán học mới làm hắn hưng phấn, hắn sinh ra là để hiến thân cho toán học mà.

 

Tống Hề Đào chống cằm đắc ý, tâm trạng lâng lâng vì khả năng nhìn người chuẩn xác của mình.

 

“Cười ngố cái gì đấy!” Giang Mộng Lệ vỗ vai con trai một cái. Lúc nãy bà đứng bên kia sảnh thấy Tống Hề Đào tự dưng mặt mày ủ dột, thế mà vừa đi tới đây đã thấy tâm trạng chạm đáy của nó quay xe 180 độ rồi. Vui hay buồn gì cũng đều viết hết lên mặt, nếu không phải hiểu rõ tính nết của nó, Giang Mộng Lệ còn nghi thằng con mình đang yêu đương ấy chứ.

 

“Có cười gì đâu, con đang xem Mộc Qua làm bài tập mà.” Tống Hề Đào cúi xuống nhìn, thấy Mộc Qua đã làm xong bài và cất hết đồ vào cặp rồi, trên bàn trống trơn.

 

Tống Hề Đào và con trai mắt to trừng mắt nhỏ: “Làm xong nhanh thế hả con?”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ vâng.”

 

Giang Mộng Lệ cười bảo: “Mộc Qua sợ ông bác qua kiểm tra đấy mà.”

 

Tống Hề Đào ngẫm nghĩ, hồi nhỏ cậu làm bài tập cũng sợ nhất là bác cả đến nhà chơi, đúng là có áp lực mới có kỳ tích. “Qua Qua giỏi lắm, từ trước đến giờ đây là lần con làm bài nhanh nhất đấy.”

 

Bảy giờ hai mươi, khách khứa đến đông đủ, nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, Tống Hề Đào gắp mấy miếng thịt bò cho Mộc Qua: “Ăn hết đi con.”

 

Cháu trai của bà cô trông cũng kháu khỉnh, tiệc đầy tháng tổ chức rất long trọng. Tống Hề Đào nhớ lại hồi mình vừa hết ở cữ đã bị mẹ ruột đuổi về trường học, lúc đó lưu luyến không nỡ rời xa con, thế mà suy sụp đến mức gọi điện thoại cho Mạnh Tư Trình.

 

Hả?

 

Tống Hề Đào mở nhóm chat WeChat ra, tìm số điện thoại của “Thầy Mạnh”, gõ từng con số vào bàn phím quay số, gõ đến số cuối cùng cũng không thấy hiện ra lịch sử cuộc gọi nào.

 

Phù — may quá, chắc Mạnh Tư Trình đổi số dùng cho công việc rồi. Nếu không, cậu khó mà giải thích được tại sao lại có cuộc gọi từ sáu năm trước nữa.

 

Cỗ tiệc đầy tháng rất thịnh soạn, Tống Hề Đào ăn từ đầu đến cuối, đến gần tám giờ, cậu cứ cảm thấy hình như mình quên làm việc gì đó. Càng nghĩ càng không nhớ ra, Tống Hề Đào hoàn toàn mù tịt. Dựa theo kinh nghiệm cũ, Tống Hề Đào bắt đầu đoán theo hướng môn toán — những thứ cậu hay quên nhanh đều có dính dáng đến môn toán.

 

Toán học, toán học…

 

Bà cô qua mời rượu, đầu tiên là khen Mộc Qua càng lớn càng đáng yêu, y hệt Tống Hề Đào hồi bé, sau đó lại hỏi sao Tống Nhạn Lý không đến.

 

Giang Mộng Lệ bảo: “Con bé đi tập huấn rồi cô ơi, cuối tuần cũng không về nhà, bị nhốt trong trại huấn luyện rồi.”

 

Bà cô: “Giờ đi học vất vả thật đấy, biết sớm thì tôi bảo thằng bé Khánh Minh qua trường đón con bé ra ăn một bữa rồi hẵng đưa về.”

 

Tống Nhạn Lý!

 

Trong khoảnh khắc đó như có tia sét đánh ngang tai, Tống Hề Đào nhớ ra mình quên cái gì rồi.

 

Cậu quên gửi một bài toán cho “đàn anh Vương” của Tống Nhạn Lý để giữ lửa tình yêu rồi.

 

Nhìn đồng hồ, 7:53, Tống Nhạn Lý dặn đàn anh Vương mỗi tối tầm tám giờ sẽ online giải bài, sắp muộn rồi.

 

Tống Hề Đào lập tức mở trình duyệt, tìm kiếm từ khóa “đề toán cấp ba”.

 

“Phải là bài nhỏ thôi, không được khó quá làm mất thời gian của đàn anh, cũng không được dễ quá làm em trông như đứa ngốc…” Yêu cầu của Tống Nhạn Lý lắm chuyện ghê.

 

Tống Hề Đào lướt qua mấy cái đề, phát hiện bản thân đã không còn phân biệt nổi độ khó dễ nữa rồi, bài nào nhìn cũng như thiên thư. Điện thoại cậu đang đăng nhập nick QQ của Tống Nhạn Lý, cậu chụp đại một đề rồi gửi qua.

 

【Cho dãy số -1, a1, a2, -4 lập thành cấp số cộng, -1, b1, b2, b3, -4 lập thành cấp số nhân, vậy giá trị của (a2-a1)/b2 là ( ).】

 

Nhìn độ dài của đề bài, chắc là không khó cũng không dễ đâu nhỉ?

 

Ting ting, gửi thành công.

 

Cùng lúc đó, Mạnh Tư Trình đang ngồi làm việc, điện thoại trên bàn bỗng sáng lên.

 

……..

 

Tống Hề Đào lại lên mạng chụp màn hình thêm mấy chục cái đề nữa, định bụng mỗi ngày gửi một tấm, tích trữ tư liệu trước cho nhàn thân, một lần vất vả suốt đời nhàn hạ.

 

8:05, QQ vang lên tiếng ting ting, đàn anh Vương trả lời rồi.

 

[Đàn anh Vương]: Hình ảnh.

 

Quả nhiên không thừa một lời nào, y như hai con bot đang gửi ảnh cho nhau. Tống Hề Đào càng cảm thấy đối phương có lẽ đúng là một người tốt, lần này con mắt nhìn người của Tống Nhạn Lý cũng khá đấy chứ.

 

Tống Hề Đào lướt mắt qua đáp án, trái tim bỗng hẫng mất một nhịp.

 

Sao chỉ có mỗi một dòng thế này?

 

Quá trình giải đề của đối phương chỉ vỏn vẹn đúng một dòng!

 

Điều này chứng tỏ đây là một bài toán rất rất rất đơn giản, dùng cái đề kiểu này đi hỏi đàn anh, hoặc là đứa ngốc, hoặc là cố tình quấy rối. Trong khi mấy bài trước Tống Nhạn Lý gửi, bài giải ít nhất cũng phải 5 dòng. Xét về số lượng bước giải, cái đề hôm nay coi như thất bại thảm hại.

 

Lần đầu tiên làm người mai mối hộ đã lật xe rồi.

 

Tống Hề Đào vắt óc suy nghĩ, muốn vớt vát lại hình tượng cho Tống Nhạn Lý chút đỉnh, ví dụ như trượt tay gửi nhầm, hay là nhìn nhầm đề tưởng khó lắm…. Cậu nghĩ ra cả trăm cái cớ, nhưng cuối cùng nhìn khung chat lạnh lùng kia, vẫn quyết định giả chết luôn. Hiện tại đang là chế độ bot tự động, lỡ gửi thêm cái gì khác, nó biến thành chế độ người thật đối đáp thì cậu càng không đỡ nổi. Đời người sao mà khó khăn thế kia chứ, tại sao toán học cứ bám riết lấy cậu không buông vậy?

 

Tan tiệc về đến nhà cũng đã hơn chín giờ, sáng mai Giang Mộng Lệ có ca trực lúc sáu giờ sáng, phải qua bên nhà cũ ngủ cho tiện, đợi Mộc Qua ngủ say, hai vợ chồng bèn rời đi. Căn nhà bốn phòng ngủ một phòng khách, lúc sửa sang đã làm riêng một phòng trẻ em cho Mộc Qua, từ lúc thằng bé vào lớp một là đã ngủ riêng rồi.

 

Tống Hề Đào vệ sinh cá nhân xong xuôi, bật đèn bàn, lôi cuốn sổ tay giảng dạy của Mạnh Tư Trình ra đọc. Mười phút sau, Tống Hề Đào ngáp một cái rõ to, buồn ngủ đến mức sắp ngất xỉu, cảm giác như tất cả các con số trong sổ tay đều đang chạy vòng quanh múa may quay cuồng vậy. Cậu sợ mình gục xuống bàn ngủ quên, nước miếng chảy ra sổ tay thì lúc trả lại ngại chết, bèn lập tức gấp sổ lại. Thôi không xem nữa, mai xem tiếp, cuối tuần còn tận hai ngày cơ mà.

 

Sáng thứ Bảy, Tống Hề Đào không đặt báo thức nên vẫn đang ngủ nướng, Tống Mộc Qua cố tình dậy thật sớm, nhân lúc ba chưa dậy nổi liền thì thầm to nhỏ: “Ba ơi, hay là mình gọi đồ ăn ngoài đi, như thế ba có thể ngủ nướng thêm tiếp nữa.”

 

Tống Mộc Qua: “Giải quyết vấn đề bữa sáng như vậy được không ba?”

 

Tống Hề Đào mắt nhắm mắt mở, trùm chăn kín mít: “Được, giải quyết đi.”

 

Tống Mộc Qua hớn hở: “Để con giúp ba giải quyết!”

 

Cậu bé cầm điện thoại của ba, nhập mật khẩu, vào thẳng quán gà rán hamburger yêu thích, đùi gà rán, gà miếng, hamburger, coca… mỗi thứ một phần, thanh toán, thao tác mượt mà mà nhanh chóng chỉ trong một nốt nhạc. Tiếp theo, cậu bé vừa chơi ở phòng khách vừa đợi đồ ăn, bốn mươi phút sau, chuông cửa vang lên, Tống Mộc Qua nói qua chuông cửa: “Chú để ở cửa giúp cháu nhé.”

 

Đợi trong camera giám sát thấy chú shipper đi rồi, Tống Mộc Qua mới mở cửa, kéo một túi lớn McDonald’s vào nhà.

 

Sao nhiều thế này nhỉ?

 

Tống Mộc Qua cảm thấy có gì đó sai sai, sao có tới tận 6 cái hamburger nhỉ? Cậu bé với ba ăn sao hết được. Cầm tờ hóa đơn lên xem, thôi toi rồi, rất nhiều món cậu lỡ tay chọn thành ba phần rồi. Chỉ tại môn Toán dốt quá nên lúc thanh toán nó cũng chẳng nhận ra là tổng tiền bị cao quá mức.

 

Thấy đại sự không ổn, Tống Mộc Qua quỳ rạp xuống đất, bày hết đồ ăn ra kiểm kê, gà rán giữ lại hai miếng, hamburger giữ lại một cái…. Khi Tống Hề Đào từ trong phòng bước ra, thấy khắp sàn nhà toàn là McDonald’s.

 

“Cái gì thế này, Mộc Qua, con gọi đồ ăn hả? Sao gọi nhiều thế này?”

 

Nhóc con tội phạm giấu tay ra sau lưng: “Con xin lỗi ba, con ấn nhầm ạ.”

 

Tống Hề Đào: “Ăn không hết thì tính sao đây?”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ, đem mời các bác bảo vệ ăn.”

 

Tống Mộc Qua bận rộn một hồi, vì tội đặt nhầm số lượng nên chỉ được phép ăn đúng một miếng gà rán.

 

Tống Hề Đào thầm giận mình không nên thân, cuối tuần nào cũng để Tống Mộc Qua tìm được cơ hội gọi đồ ăn ngoài: “Ba nấu cơm cho con không ngon sao? Không ăn đồ ngoài không được à?”

 

Tống Mộc Qua ra vẻ hiếu thảo: “Tại ba nấu cơm vất vả quá mà!”

 

Tống Hề Đào nhắm mắt lại, đều tại thai giáo kém quá mà, hồi mang bầu ăn đồ ngoài nhiều quá, nói Tống Mộc Qua được nuôi lớn bằng đồ ăn ngoài cũng chẳng ngoa. Hồi đầu thai kỳ ở trường cậu rất hay đói, mỗi lần mở cửa nhận đồ ăn từ tay shipper là cảm giác như linh hồn mình được cứu rỗi. Bây giờ Mộc Qua học theo y hệt, cầm đồ ăn từ tay shipper là thấy thơm phức ngay.

 

Tống Hề Đào bắt đầu thấy chột dạ, anh ngập ngừng nói: “Ba không vất vả đâu, đi giao đồ ăn mới vất vả, tốt nhất là đừng làm phiền các cô chú shipper nữa.”

 

Tống Mộc Qua gặm miếng gà sạch trơn, nghĩ nghĩ một lát rồi hỏi: “Còn khổ hơn cả học toán hả ba?”

 

Tống Hề Đào kiên định: “Đúng vậy, khổ hơn học toán nhiều, con đi học có điều hòa, đi giao hàng làm gì có điều hòa.”

 

Tống Mộc Qua: “Ba ơi, con không sợ khổ, cho con đi giao hàng đi!”

 

Tống Hề Đào: “Con không đi giao được.”

 

Tống Mộc Qua: “Con làm được mà! Con leo cầu thang còn nhanh hơn mấy chú shipper ấy chứ!”

 

Tống Hề Đào: “…” Đúng là thằng ranh con chưa biết mùi đời.

 

Trong đầu cậu bỗng nảy ra một câu chuyện “hạt giống tâm hồn” về giáo dục: Người cha làm công nhân vặn thép ở công trường vất vả nuôi gia đình, nghịch tử lại không chịu học hành chỉ muốn bỏ học, thế là người cha lôi nghịch tử ra công trường bê gạch nửa tháng. Nửa tháng sau, nghịch tử tu chí thay đổi, quay lại trường học hành chăm chỉ, sau này trở thành kiến trúc sư tài ba.

 

Tống Hề Đào nhìn Tống Mộc Qua trắng trẻo mũm mĩm, cân nhắc xem có nên dùng biện pháp mạnh không. Thi được 28 điểm rồi, giờ mà không chữa trị ngay thì lần sau thi được con số lẻ mất, chắc chắn là Mạnh Tư Trình sẽ hành phụ huynh vô tội lên bờ xuống ruộng cho xem. Nhà họ Tống từng có tiền lệ thành công rồi, hồi trước Tống Nhạn Lý trốn học tuyên bố muốn ở nhà chăm Mộc Qua, Giang Mộng Lệ bắt cô bé dạy Mộc Qua làm phép trừ có nửa ngày thôi là nó ngoan ngay.

 

Tống Hề Đào nheo mắt: “Con thực sự muốn đi giao hàng à?”

 

Tống Mộc Qua cười tít mắt trông giống hệt ba: “Dạ muốn!”

 

Tống Hề Đào: “Được, giờ ba đăng ký làm shipper luôn, con đừng có mà hối hận đấy nhé.”

 

Tống Mộc Qua: “Con không hối hận đâu ba.”

 

Tống Hề Đào quyết ăn thua đủ với con trai, cậu chọn một nền tảng, hì hục một lúc cũng đăng ký thành công làm nhân viên giao hàng bán thời gian. Ngoài trời nhiệt độ khoảng ba mươi hai độ, rất nóng, nhưng chưa đến mức say nắng. Cậu đưa Mộc Qua đi trải nghiệm một ngày, vừa để thằng bé hiểu kiếm tiền vất vả thế nào, vừa nhân tiện cho nó nhìn thấy bếp sau của mấy quán ăn, cho nó bớt thần thánh hóa đồ ăn ngoài đi.

 

Thế mà Tống Mộc Qua lại cảm thấy mấy cái suất cơm hộp bình dân kia ngon hơn cả món “Canh bổ não phát triển tư duy toán học cho trẻ em” mà anh đã kỳ công nấu nướng, đúng là thằng nhóc không biết hưởng thụ.

 

Tống Hề Đào chở con trai trên con xe điện cà tàng, đội mũ bảo hiểm chỉnh tề. Ting ting, chuẩn bị bắt đầu nhận đơn!

 

Tống Hề Đào nhìn sảnh nhiệm vụ của ứng dụng, có 2 đơn hàng treo ở đó mãi mà không có tài xế nào nhận, lạ thật, shipper không ai muốn đi vào khu Kim Hoa Viên à? Người đặt đồ ăn đó chắc đói lả luôn rồi. Tống Hề Đào chợt nhớ đến những hộp cơm giao muộn hồi mình mang bầu, cậu ấn cái rụp vào màn hình, hào sảng nhận nhiệm vụ giao hàng, cảm thấy mình như một hiệp sĩ thấy chuyện bất bình chẳng tha.

 

Giao một lúc tận hai đơn, cậu thấy mình ngầu bá cháy.

 

Đầu tiên phải đi hai cây số đến quán lấy đồ ăn, rồi giao đến khu dân cư cách đó năm cây số. Lấy đồ xong, Tống Mộc Qua phấn khích cực độ: “Ba ơi, người ta đặt gà hầm nấm! Ngon lắm á!”

 

Tống Hề Đào cạn lời: “Thấy chưa, gà hầm nấm được đổ ra từ cái túi ni lông đấy, bao bì nhựa có độc, ăn vào là thấp hơn Hoắc Quyết đấy con trai à.”

 

Tống Mộc Qua ngoan ngay: “Thế con không ăn gà hầm nấm nữa đâu.”

 

Mặt trời đứng bóng, Tống Hề Đào hì hục chạy xe năm cây số, rồi lạc lối giữa khu tập thể cũ kỹ. Chỉ dẫn điều hướng kết thúc, xe điện không vào được nữa, còn phải đi bộ theo định vị hai trăm mét.

 

“Tòa 8 là tòa nào nhỉ?”

 

Hai cha con ngửa cổ tìm mãi mới thấy cái số tòa nhà bé tí teo, “Tìm thấy rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tầng mấy nhỉ? Tống Hề Đào cúi xuống xem lại, tòa 8 phòng 702. Nhà không có thang máy, tầng 7 là tầng thượng. Tống Mộc Qua xách hộp gà hầm, hì hục leo cầu thang đi trước, Tống Hề Đào theo sau, chẳng có ý định đỡ đần tí nào.

 

“Mệt chưa con?”

 

Tống Mộc Qua đang ở độ tuổi sung sức nhất đời người: “Con không mệt!”

 

Tống Hề Đào bắt đầu thấy hơi hối hận rồi. Cuối cùng cũng lên đến tầng bảy, trước mặt là ba cánh cửa sắt, Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua đồng thời cúi xuống nhìn lại đơn hàng.

 

Tòa 8 phòng 702.

 

“Là nhà số 2!” Tống Mộc Qua nói.

 

Tống Hề Đào gọi điện cho khách, theo yêu cầu để đồ ăn trước cửa, rồi cùng Tống Mộc Qua đi xuống. Cầu thang bộ kín mít cực kỳ bí bách, lúc đi ra cả hai đều ướt đẫm mồ hôi, coi như xong một đơn. Đơn còn lại cùng khu nhưng khác tòa, cách nhau tận mười mấy tòa nhà, lại còn là tầng 8 thang bộ.

 

Cuối cùng Tống Hề Đào cũng hiểu vì sao hai đơn này chẳng ai thèm nhận, tiền ship chẳng bõ công sức bỏ ra.

 

Tống Mộc Qua: “Ba ơi, mình kiếm được tiền chưa?”

 

Tống Hề Đào: “Kiếm được rồi.”

 

Đơn đầu tiên còn có tiền thưởng nữa cơ, được hẳn năm tệ. Cậu phóng lao thì phải theo lao, nhận tiếp đơn thứ ba, là một khay sashimi kèm theo một đống đá lạnh.

 

Tống Mộc Qua có cảm giác phấn khích như mở hộp mù đồ ăn: “Ba ơi, gọi đồ ăn còn có cả cá sống nữa hả ba!”

 

Tống Hề Đào: “…” Ba đưa con đi mở mang tầm mắt đấy à?

 

Lại là mười mấy phút đi đường, Tống Hề Đào chở Mộc Qua nên không dám phóng nhanh vượt ẩu, càng không dám vượt đèn đỏ, kết quả là lạc đường và giao trễ.

 

Tống Mộc Qua: “Kiếm được tiền chưa ba?”

 

Tống Hề Đào trong lòng vui như mở cờ nhưng mặt ngoài vẫn ủ dột: “Quá giờ bị trừ tiền rồi cục cưng à, tiền vừa kiếm được bị trừ sạch rồi, khó khăn quá đi mất, mình không hợp làm nghề này đâu.”

 

Tống Mộc Qua hơi thất vọng, nhưng rất nhanh đã xốc lại tinh thần: “Không sao đâu ba! Vạn sự khởi đầu nan, mình càng luyện càng quen tay thôi mà.”

 

Đây chẳng phải là mấy câu danh ngôn cậu hay dùng để động viên Mộc Qua học toán sao?

 

Tống Hề Đào mở bình nước cho con trai uống ít nước bù điện giải, uống xong lại đi tiếp. Tống Mộc Qua vẫn hăng hái nhiệt tình không giảm, Tống Hề Đào thầm nghĩ đúng là sai lầm, thế này thì khác gì mình đưa nó đi hóng gió đâu cơ chứ. Mãi đến mười một giờ, Tống Mộc Qua đói bụng, đứng trước cửa quán ăn mà chân không bước nổi, đôi mắt to tròn đen láy nhìn chằm chằm vào ba mình, vô cùng hy vọng được vào trong tiêu tiền.

 

Tống Hề Đào quyết tâm sắt đá: “Chưa đến giờ ăn cơm đâu, con nhìn mấy chú shipper kia xem, mọi người làm gì có thời gian ăn cơm. Mình phải đi giao cơm cho người khác ăn, mọi người đang đói bụng đợi con đấy, đây là trách nhiệm của một shipper.”

 

Tống Mộc Qua đành nhìn hộp cơm của người khác rồi nuốt nước miếng cái ực.

 

Tống Hề Đào: “Nhòm ngó đồ ăn của người khác không phải là tác phong của một shipper Mộc Qua đạt chuẩn đâu nhé.”

 

Tống Mộc Qua mím chặt môi, giấu tay ra sau lưng vặn vẹo: “Ba ơi, con không ăn vụng đâu.”

 

Giao xong đơn này, Tống Hề Đào còn muốn cho thằng bé đói thêm lúc nữa. Tống Mộc Qua vừa đói vừa không muốn bỏ cuộc sớm, cậu bé như chợt nhớ ra điều gì, hai mắt sáng rực lên: “Ba ơi, con có phiếu giảm giá trà sữa! Con mời ba uống trà sữa nhé!”

 

Cậu bé còn bảy ly trà sữa chưa đổi cơ mà!

 

Tống Hề Đào vội nói: “Cảm ơn Qua Qua, nhưng mình không có thời gian uống đâu, xe điện hết pin rồi, phải về sạc điện rồi ăn cơm đã, chiều mới chạy tiếp được.”

 

Tống Mộc Qua tạm thời quên chuyện đổi trà sữa, xe điện sạc pin vẫn quan trọng hơn.

 

Buổi trưa, Tống Mộc Qua đánh chén một bữa no nê, rút kinh nghiệm xương máu, cậu bé đổ hết sách vở trong cặp ra, nhét đầy bánh mì nhỏ vào: “Một cái, hai cái, ba cái…”

 

Nhét đầy ắp bánh mì, thế này đi giao hàng sẽ không bị đói nữa. Tống Mộc Qua đeo cặp sách, xuất hiện ở đầu giường ông ba đang ngủ trưa: “Ba ơi, con chuẩn bị xong rồi.”

 

Tống Hề Đào nở một nụ cười vui sướng, con trai à, cuối cùng con cũng hiểu được cái lợi của việc đi học rồi chứ gì, chủ động đòi đi học rồi phải không! Hôm nay trường không có tiết, không sao, bên ngoài đầy rẫy lớp học thêm!

 

“Cục cưng à….” Con đúng là trẻ nhỏ dễ dạy!

 

Tống Mộc Qua vỗ vỗ vào cặp sách: “16 cái bánh mì, chiều nay mình đi giao hàng sẽ không bị đói nữa đâu.”

 

Tống Hề Đào: “…. Con thông minh thật đấy.”

 

Ngay từ đầu đã là một sai lầm rồi. Tống Hề Đào lại chạy xe giao hàng cả buổi chiều, kiếm được hẳn 50 tệ, tối về đến nhà cậu còn chẳng buồn ném quần áo vào máy giặt, mấy việc khác thì càng miễn bàn, ăn qua loa bữa tối với Tống Mộc Qua xong là lăn ra ngủ như heo.

 

Sáng hôm sau, bị Tống Mộc Qua gọi dậy đi giao hàng, Tống Hề Đào tối sầm mặt mũi, hóa ra người không chịu khổ được chỉ có mỗi mình cậu. Cậu cắn răng bò dậy, không tin nổi hôm nay Tống Mộc Qua còn kiên trì được đến cùng.

 

Hôm nay trời nóng hơn hôm qua, Tống Hề Đào lái con xe điện cà tàng, chầm chậm len lỏi qua từng con phố ngõ hẻm, vẻ mặt cậu như đưa đám, dắt Tống Mộc Qua leo lên leo xuống cầu thang.

 

“Ba ơi, đi giao hàng vui thật đấy.”

 

Tống Mộc Qua nhảy chân sáo, cứ như đang đi du lịch với ba vậy…. Sau khi Tống Hề Đào hiểu ra trạng thái của Tống Mộc Qua thì cảm thấy như bầu trời sụp đổ. Cậu nghĩ sai rồi, đi giao hàng với ba thì sao gọi là giao hàng được, Tống Mộc Qua mãi mãi không hiểu thế nào là chạy đua với thời gian, thế nào là cô đơn… Đến mấy cái trại hè quân đội còn nóng hơn thế này mà, vẫn có đầy rẫy đám học sinh tiểu học một ngày đi bộ hai vạn bước ở thủ đô để nghiên cứu học tập kia kìa.

 

Tống Hề Đào phải nghĩ ra một lý do hoàn hảo để kết thúc chuyện này. Làm thế nào bây giờ nhỉ?

 

Địa chỉ đơn hàng mới là khu Quan Lan Uyển giai đoạn 1, cách khu giai đoạn 2 bọn họ ở một con đường. Tống Hề Đào quyết định đây sẽ là đơn cuối cùng, nghỉ, không làm nữa, Tống Mộc Qua muốn làm thì tự đi mà làm, cùng lắm cậu thuê cho nó một vệ sĩ. Thiên thời địa lợi, Tống Hề Đào như nhìn thấy ánh sáng của chiến thắng, bước chân đi lấy đồ ở quán ăn đồ Hoa cũng nhanh nhẹn nhẹ nhàng hẳn lên.

 

“Mộc Qua, Quan Lan Uyển giai đoạn 1 số 211, giao cơm!”

 

Bình thường Tống Hề Đào không sang khu 1, nhưng cấu trúc hai bên cũng na ná nhau, cậu lượn hai vòng là tìm thấy — hóa ra số 211 là biệt thự, bảo sớm là biệt thự thì dễ tìm rồi, cả khu có mỗi một dãy biệt thự thôi mà. Tống Hề Đào dừng xe, hai cha con mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng bừng, trông cứ như hai quả đào vừa trải qua trận mưa rào mùa hạ còn vương lại trên cành vậy.

 

Cậu lau mồ hôi cho Mộc Qua trước, rồi cho con uống ngụm nước. Sau đó đứng trước cổng sắt biệt thự gọi điện cho gia chủ, số điện thoại bị ẩn, cậu không thấy số của đối phương, chỉ thấy người nhận là “M tiên sinh”.

 

Nhưng đợi một lúc lâu mà không thấy ai nghe máy.

 

Tống Mộc Qua nhìn thấy trong sân có một cái chuồng chó, cậu bé ép sát cái mặt vào song sắt nhìn kỹ: “Ba ơi, nhà này có nuôi cún con kìa!”

 

Tống Hề Đào một tay cầm điện thoại chờ, một tay lau trán cho Mộc Qua, vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của con ra sau.

 

Tống Mộc Qua không thấy chó đâu, nhưng ngửi thấy mùi thơm từ hộp đồ ăn, trên đơn có ghi sườn kho tàu, trứng xào [ ], chữ này không biết đọc… bụng cậu bé kêu lên ùng ục.

 

“Ba ơi, con ăn một cái bánh mì được không?”

 

Shipper nhí Mộc Qua hôm nay bữa trưa chỉ được ăn bánh mì thôi, không được ăn sườn xào đâu, vì tiền cậu bé kiếm được không đủ để mua sườn.

 

Không được ăn, ăn xong con lại có sức đi giao hàng tiếp chứ gì…. Tống Hề Đào đang tính xem mình nên nói với Tống Mộc Qua nghỉ làm thế nào đây.

 

“Tiên sinh, chào ngài, đồ ăn của ngài đến rồi ạ.” Cuối cùng đối phương cũng nghe máy, Tống Hề Đào nói một câu, thấy cửa lớn bên trong mở ra, có người đi ra rồi. Đây là vị khách hàng cuối cùng, cả đời này cậu sẽ không đi giao hàng nữa đâu, Tống Hề Đào không ngại tặng cho đối phương một nụ cười, biết đâu lại nhận được đánh giá 5 sao. Vì cậu dẫn theo Mộc Qua đi giao đồ, nên rất nhiều thực khách tốt bụng đã cho cậu đánh giá tốt để khích lệ.

 

Tống Hề Đào nở nụ cười công nghiệp, Tống Mộc Qua cũng dùng giọng sữa non nớt hô to: “Chú ơi, cháu là shipper Qua Qua, đồ ăn của chú đến rồi đây ạ!”

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Mạnh Tư Trình bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt của hai cha con.

 

Tống Hề Đào: O.O

 

Tống Mộc Qua: o.o

 

Trời đánh thánh vật, không ngờ Mạnh Tư Trình cũng có lúc hạ phàm đi đặt đồ ăn ngoài cơ đấy.

 

Những giọt mồ hôi lấp lánh lăn từ gò má lấm lem của hai người xuống, rơi bộp xuống nền xi măng.

 

Có vẻ Mạnh Tư Trình vừa tập thể dục xong, hắn đang mặc áo ba lỗ đen, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp săn chắc, mồ hôi từ thái dương chảy dọc xuống đường xương hàm sắc lẹm.

 

Đúng là một mùa hè rực lửa, mồ hôi tuôn ra như mưa.

 

Cách hàng rào sắt, hai cha con đồng loạt nuốt nước miếng cái ực, Tống Mộc Qua thầm nghĩ, thảo nào ba không đánh lại thầy giáo, thầy Mạnh có cơ bắp mà lị.

 

Cả hai đều muốn chạy, nhưng trên tay vẫn còn hộp cơm.

 

“Tống Hề Đào.”

 

Tống Hề Đào hoảng loạn tột độ, không phải Mạnh Tư Trình nên gọi tên học sinh sao? Sao lại gọi thẳng tên cậu? Đồ ăn là Mộc Qua muốn đi giao mà, liên quan quái gì đến cậu đâu.

 

Mạnh Tư Trình mở cổng sắt lớn, nhíu mày nhìn một lớn một nhỏ phong trần mệt mỏi này, mặt mũi đỏ gay, trông như hai quả đào chín.

 

“Vào đây, tôi có chuyện ở trường cần trao đổi.”

 

Một tay Mạnh Tư Trình tóm một người, loáng cái đã lôi cả hai vào trong, còn ra ngoài rút luôn chìa khóa xe điện.

 

Phương tiện chạy trốn bị tịch thu rồi.

 

Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua nghệt mặt ra đứng trên bậc thềm, hơi lạnh trong nhà thổi ra, mang theo chút mát mẻ.

 

Thiên thần giáng trần, giải cứu Tống Hề Đào khỏi dầu sôi lửa bỏng, nhưng tin xấu là, nam thần lại là Mạnh Tư Trình, nhà hắn chẳng khác nào pháp trường.

 

Tống Hề Đào buồn bã hỏi: “Tống Mộc Qua, đi giao hàng còn vui nữa không?”

 

Tống Mộc Qua lí nhí: “Hết vui rồi ba ơi.”

 

Hóa ra cái hại lớn nhất của việc đi giao hàng là bạn không biết sẽ gặp phải khách hàng khó xơi nào, nếu sớm nhận ra điều này thì hôm nay đã chẳng ra khỏi cửa.

 

Mạnh Tư Trình ném hộp cơm lên bàn, không đóng cửa nhà vội, chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, để hơi nóng bên ngoài tràn vào bớt, tránh cho hai cha con đang nóng hừng hực đột ngột bị cảm lạnh.

 

Tống Hề Đào nhìn thấy một cái máy chạy bộ sau cánh cửa kính, hóa ra vừa nãy Mạnh Tư Trình chạy bộ, chạy giỏi thế này thì Mạnh Tư Trình mới nên đi giao hàng chứ….

 

“Ngồi đi.”

 

Tống Hề Đào: “Thôi không cần….”

 

Mạnh Tư Trình chẳng thèm để ý đến cậu, sải bước nhanh vào nhà vệ sinh vắt hai cái khăn mặt mang ra, mỗi người một cái lau mồ hôi, sau đó quay người vào phòng, một phút sau, quần âu áo sơ mi chỉnh tề bước ra.

 

Từ M tiên sinh biến hình ngay thành thầy Mạnh!

 

Mạnh Tư Trình cũng cầu kỳ quá thể.

 

Tống Hề Đào lau mồ hôi cho Tống Mộc Qua, lau đến mức tóc tai và ngũ quan thằng bé rối tung cả lên.

 

Mạnh Tư Trình: “Tống Mộc, con ăn cơm chưa?”

 

Tống Mộc Qua như đang ở căn tin trường học, thành thật khai báo: “Dạ con chưa ăn cơm.”

 

Mạnh Tư Trình xé bao bì hộp cơm ra, bày sườn kho và trứng xào ngao ra trước mặt Tống Mộc Qua, rồi vào bếp lấy bát đũa, xới một nửa chỗ cơm trắng trong hộp ra. Hắn chẳng có chuyện gì ở trường cần trao đổi với Tống Hề Đào cả, hắn chỉ biết nhìn thấy học sinh và phụ huynh học sinh đi giao đồ ăn, chuyện này không thể không quản được. Nhất là khoảnh khắc mở cửa ra, nhìn thấy hai người mặt đỏ bừng đứng đó, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ: Phải giữ họ lại.

 

May mà sức ăn của hắn lớn, nên đặt bữa trưa cũng đủ cho cả Tống Hề Đào và Mộc Qua cùng ăn.

 

Tâm trạng Tống Hề Đào đang phức tạp nhìn Tống Mộc Qua và Mạnh Tư Trình chia cơm trắng, đợi đến khi cái bát sứ hoa xanh được đẩy đến trước mặt, cậu mới phản ứng lại, phần cơm chia ra này là cho cậu ăn.

 

Tống Mộc Qua vừa đói vừa nhìn thấy đồ ăn ngon, hơn nữa cậu bé từng ngồi đối diện với Mạnh Tư Trình ăn cơm ở căn tin mấy lần rồi, mức độ cảnh giác không cao lắm, bèn bưng bát lên: “Con cảm ơn thầy!”

 

Tuy thầy Mạnh lên lớp rất đáng sợ, nhưng lúc thầy cho cơm ăn thì cũng dịu dàng phết.

 

Tống Hề Đào: “Tôi không đói, đây là cơm trưa của thầy mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi no rồi.”

 

Lúc này hắn làm gì còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa chứ.

 

Tống Hề Đào thực sự không làm nổi cái trò ăn cơm trưa của người ta, não bộ chập mạch thế nào lại bảo: “Vậy chia đôi nhé?”

 

Thế là khung cảnh biến thành ba người cùng ngồi ăn cơm.

 

Mạnh Tư Trình vào bếp rán thêm năm quả trứng, cứ như nhà mới đón hai cái thùng cơm vậy. Tống Hề Đào cứ tưởng mình sẽ nuốt không trôi, nhưng thực tế chứng minh là cậu lo bò trắng răng rồi, cậu ăn ngon lành là đằng khác, dù sao cũng không phải lần đầu ăn cơm với Mạnh Tư Trình, trước lạ sau quen mà.

 

….Mà đúng là lạ thật.

 

Tống Hề Đào cắm cúi và cơm, khóe mắt lén lút liếc qua vành bát, đảo qua đảo lại trên mặt Tống Mộc Qua và Mạnh Tư Trình.

 

Ôi mẹ ơi, cái nết ăn của hai người này sao mà giống nhau thế không biết

 

Cậu tin là dạo này ở trường Tống Mộc Qua không kén ăn rồi, Tống Mộc Qua ăn uống đúng chuẩn theo tỷ lệ, một miếng sườn, một miếng ngao, một miếng trứng.

 

Đây chính là uy lực của giáo viên toán sao?

 

Mạnh Tư Trình ăn uống từ tốn, gần như buông đũa cùng lúc với bọn họ. Mạnh Tư Trình đúng là kiểu người mà đi ăn cùng sẽ rất thoải mái, sẽ ngồi cùng bạn từ đầu đến cuối…. Ngay khi Tống Hề Đào vừa chốt hạ kết luận này, cậu chợt nhớ ra hai bữa liên hoan tập thể hồi lớp 12 và năm 3 đại học, Mạnh Tư Trình đều rời đi sớm.

 

Sao lại có hai bộ mặt thế không biết.

 

“Tại sao lại đi giao đồ ăn?”

 

Ăn xong rồi, ánh mắt Mạnh Tư Trình sắc bén quét qua một lượt từ lớn đến bé.

 

Tống Mộc Qua lảng tránh ánh mắt, cậu bé nhìn sang ba mình cầu cứu, ngàn vạn lần không được nói là Qua Qua không muốn đi học đâu nhé. Mà Tống Hề Đào cũng không dám nói thật, vì kế hoạch giáo dục của cậu thất bại thảm hại rồi, Tống Mộc Qua chẳng ngộ ra được đạo lý lớn lao nào từ trải nghiệm hai ngày nay cả.

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Do kinh tế khó khăn à?”

 

Tống Hề Đào cảm giác nếu không mở miệng thì Mạnh Tư Trình sẽ lôi ví ra xóa đói giảm nghèo luôn quá: “Không phải! Trải nghiệm cuộc sống thôi!”

 

Vốn cậu còn định đổ vạ cho Tống Mộc Qua ăn nhiều đồ ngoài quá nên cho nó đi để bớt thần tượng hóa, nhưng nghĩ đến việc Mạnh Tư Trình cũng đang ăn, nên lại thôi không nói.

 

Tống Mộc Qua gật đầu phụ họa: “Thầy ơi, là trải nghiệm cuộc sống ạ!”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi nhớ nghề nghiệp cậu điền trong hồ sơ là họa sĩ.”

 

Tống Hề Đào: “Vẽ vời hại đốt sống cổ lắm, thi thoảng ra ngoài giao hàng có lợi cho sức khỏe.”

 

Sao Mạnh Tư Trình cứ như đến nhà thăm hỏi thế nhỉ, lại còn toàn hỏi chuyện của cậu.

 

Mạnh Tư Trình: “Sổ tay tôi đưa cậu đã xem chưa?”

 

Tống Hề Đào chột dạ: “Hai hôm nay hơi bận một chút.”

 

Mạnh Tư Trình: “Giờ rảnh chưa?”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Tống Hề Đào đưa mắt nhìn Mộc Qua, hy vọng thằng bé nói vài câu như kiểu muốn về nhà. Tống Mộc Qua ngồi ngay ngắn, tay nhỏ để sau lưng, mắt nhìn dáo dác, bên ngoài nhà thầy Mạnh có chuồng chó, sao trong nhà không thấy cún con đâu nhỉ? Cậu bé vừa muốn cùng ba về nhà, lại vừa cảm thấy chưa nhìn thấy cún con thì tiếc quá, muốn câu giờ thêm tí nữa.

 

Mạnh Tư Trình nói với Tống Mộc: “Thầy muốn giảng cho ba con vài bài toán, được không?”

 

Ễ? Không phải dạy mình! Tống Mộc Qua lập tức bán đứng cha ruột: “Ba con rảnh lắm ạ!”

 

Không đợi Tống Hề Đào kịp kêu ca ăn no căng da bụng chùng da mắt, Mạnh Tư Trình đã buông một câu: “Để tôi đi pha trà.”

 

Bộ ấm trà trong nhà rõ ràng là cao cấp hơn ở văn phòng nhiều, đẳng cấp trà cũng khác hẳn.

 

“Hồng trà hay là trà xanh?”

 

“Gì cũng được.”

 

Một tách hồng trà nóng hổi đặt trước mặt Tống Hề Đào, một ly sữa nóng đặt trước mặt Tống Mộc Qua.

 

Tống Mộc Qua đẩy ly sữa qua: “Ba ơi, cho con xin tí hồng trà.”

 

Tống Hề Đào rót cho nó một ít, Mạnh Tư Trình lại đưa cho Tống Mộc Qua một cái thìa cán dài để khuấy, tiện tay rửa thêm đĩa đào mật.

 

Máy chiếu trong phòng khách được bật lên, Mạnh Tư Trình kéo bớt rèm cửa lại, “Giáo dục trên lớp cần có sự phối hợp của phụ huynh sau giờ học nữa, không được kéo chân con cái.”

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình mở một thư mục tên là “Tập hợp lỗi sai”, bật trình chiếu lên, là một file PPT dài tận 79 trang.

 

Mạnh Tư Trình: “Trong này bao gồm tất cả các dạng bài lớp một, cậu cần phải nắm vững.”

 

Hình như lỗi sai được scan từ sách bài tập ra, nhìn mấy hình vẽ nguệch ngoạc gần chỗ lỗi sai, Tống Hề Đào khẳng định cuốn bài tập này là của Tống Mộc Qua. Thế mà Tống Mộc Qua lại làm sai hết tất cả các bài.

 

Mạnh Tư Trình chỉ mất một buổi tối đã tổng hợp xong rồi sao?

 

Tống Hề Đào buộc phải thừa nhận, khoảnh khắc nhìn thấy Mạnh Tư Trình ở văn phòng, ngoài sự bất ngờ, căng thẳng, sợ hãi bị phát hiện chân tướng khi gặp lại cố nhân, còn có một cảm giác an tâm không nói thành lời. Ít nhất giáo viên toán mới là Mạnh Tư Trình, may mà là Mạnh Tư Trình, hắn sẽ không kỳ thị học sinh kém. Hồi xưa cậu chạy qua mấy lớp tìm hắn giảng bài, đối phương đều rất kiên nhẫn, nghe không hiểu là do vấn đề của cậu thôi.

 

Tống Hề Đào xốc lại tinh thần, nghe được năm bài xong thì cơn buồn ngủ ập đến, cậu liếc nhìn Tống Mộc Qua, phát hiện nhóc con đã lăn ra ngủ khì trên ghế sofa nhà người ta từ lúc nào rồi.

 

Cậu cũng buồn ngủ quá đi mất…..

 

Tống Hề Đào lại nhìn Mạnh Tư Trình, lần này cậu phát hiện ra điểm khác biệt: Ngày xưa Mạnh Tư Trình giảng bài sẽ đốc thúc cậu tham gia, nhắc nhở liên tục, còn hôm nay, Mạnh Tư Trình cứ nhìn mãi vào màn hình chiếu, gần như chẳng nhìn cậu mấy.

 

Cậu hiểu rồi, ngày xưa là bạn học, không cần kiêng dè, giờ cậu là phụ huynh học sinh, ít nhiều gì cũng phải giữ khoảng cách, thái độ giảng bài tự nhiên phải khác, tránh bị khiếu nại. Chắc chắn cậu sẽ không khiếu nại Mạnh Tư Trình đâu mà, muốn khiếu nại thì đã khiếu nại từ đời nào rồi.

 

Tống Hề Đào lập tức buông thả bản thân, đầu tiên là chống cằm, dần dần chuyển sang nằm bò ra bàn, mắt liếc xéo lên nhìn, cuối cùng không nhịn được mà nhắm tịt mắt lại, tai cũng lùng bùng. Cái tên Mạnh Tư Trình này đúng là sách giáo khoa toán thành tinh mà, nếu không sao lần nào gặp mặt cũng là đang học toán thế này.

 

Trong phòng khách, tiếng giảng bài cứ thế nhỏ dần rồi tan biến vào không trung. Mạnh Tư Trình nhìn hai cha con đang ngủ say sưa thì thở dài một hơi.

 

Chẳng có chút cảnh giác nào cả.

 

Hắn còn bắt đầu nghi ngờ, không biết mình có lỡ tay bỏ thuốc ngủ vào trong trà hay không nữa.

 

Hết chương 16.

 

Chương 16: Lỡ Ngủ Quên Ở Nhà Mạnh Tư Trình

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên