Chương 17: Chúng Ta Là Bạn Học Cấp Ba Hả?

Chương 17: Chúng Ta Là Bạn Học Cấp Ba Hả?

 

Mạnh Tư Trình vào phòng ngủ lấy hai chiếc chăn mỏng mùa hè, chỉnh lại tư thế ngủ cho hai cha con rồi đắp lên cho người mỗi người một cái.

 

Thực ra Mạnh Tư Trình cũng chẳng muốn vừa gặp mặt đã giống như phạt cấm túc, bắt ép Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua ở lại nhà mình học toán như thế này đâu.

 

Chỉ là… ngoài cách đó ra, hắn cũng chẳng biết phải làm sao nữa. Nếu không có một cái cớ hợp lý, liệu hai cha con nhà này chiều nay có lại đi giao đồ ăn nữa không? Rõ ràng Tống Hề Đào đã mệt lử cả người rồi.

 

Mạnh Tư Trình cảm thấy có chút bối rối trước sự quan tâm thái quá của mình dành cho một học sinh và phụ huynh của bạn nhỏ ấy. Tống Hề Đào giống như một bài toán chưa có lời giải, khiến người ta chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

 

Mạnh Tư Trình lấy xấp bài thi tháng của khối 11 hôm qua ra, đặt lên bàn trà phòng khách để chấm. Dường như hắn trời sinh đã có năng lực chấm bài siêu phàm, chỉ cần lướt mắt qua một cái là gần như đã tính ra điểm số rồi. Đề bài trong bài thi tháng câu nào câu nấy đều rõ ràng rành mạch, ám chỉ phải dùng công thức nào để giải, chẳng có chút lắt léo nào cả.

 

Không giống như số phận của cái kẻ ra đề này, bởi vì hắn bị mất trí nhớ nên đề bài không được cho sẵn, chỉ toàn dựa vào phỏng đoán. Nhưng mà, thỉnh thoảng cuộc sống cũng sẽ vô tình để lộ ra một chút manh mối. Ví dụ như là….

 

Tống Hề Đào nằm trên ghế sofa trở mình, suýt chút nữa thì lăn xuống đất. Cảm giác hụt hẫng ở chân khiến cậu giật mình tỉnh giấc ngay lập tức, vội chống tay xuống sàn ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Tư Trình đang ngồi ở đối diện mình chấm bài thi.

 

“Mạnh Tư Trình?”

 

Tống Hề Đào kinh ngạc thốt lên, cậu chưa tỉnh ngủ hẳn đúng không? Sao lại nhìn thấy Mạnh Tư Trình thế này?

 

Ngòi bút đỏ trên tay Mạnh Tư Trình chợt khựng lại một nhịp. Ví dụ như, Tống Hề Đào sẽ gọi thẳng tên hắn trong trạng thái không tỉnh táo. Chắc là trong quá khứ họ có quen biết nhau.

 

Đây không phải là phỏng đoán, mà là kết quả điều tra hẳn hoi. Hắn đã vô tình nhìn thấy số chứng minh thư của Tống Hề Đào trong hồ sơ nhập học của Tống Mộc Qua. Thời đại này rồi, số chứng minh thư có thể đại diện cho rất nhiều điều, như tuổi tác, hộ khẩu. Tống Hề Đào bằng tuổi hắn, sáu chữ số đầu tiên trên chứng minh thư chỉ địa phương cũng trùng khớp với hắn. Mười tám con số, mười số đầu y hệt nhau, làm sao mà không có bất kỳ giao điểm nào cho được?

 

Rất có thể hai người họ đã từng học cùng một trường. Mạnh Tư Trình lên diễn đàn của trường trung học số 7 tìm kiếm thử, quả nhiên tìm thấy một bài trên tường tỏ tình có nhắc đến Tống Hề Đào, đặt song song với ba chữ “Mạnh Tư Trình”. Hai người họ là bạn cùng khóa nhưng khác lớp, điều này không còn gì phải nghi ngờ nữa.

 

Chắc chắn là Tống Hề Đào có quen biết hắn.

 

Mạnh Tư Trình đã lục tìm mọi dấu vết trong quá khứ, nhưng không tìm thấy điểm chung nào giữa hai người. Quá khứ của họ sạch sẽ đến mức khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.

 

Chỉ là quen biết thôi sao?

 

Tống Hề Đào trông có vẻ chẳng hề muốn nhận người quen cũ chút nào, cậu chỉ muốn tránh xa môn Toán càng xa càng tốt.

 

Tống Hề Đào ngồi dậy, lúc này mới nhớ ra trước khi ngủ đã xảy ra chuyện gì, chỉ hận không tìm được cái lỗ nẻ nào để chui xuống. Sao cậu có thể đang nghe giảng mà lăn ra ngủ được nhỉ… Lùi một vạn bước mà nói, sao cậu có thể dắt theo Mộc Qua ngủ vạ vật ở nhà người “lạ” như thế này cơ chứ, lỡ Mộc Qua bị người ta bế đi mất cũng không biết, nếu để Giang Mộng Lệ biết cậu vô tư thế này, kiểu gì cũng lại bị ăn mắng cho xem.

 

“Thầy… thầy Mạnh, ngại quá, hôm nay dậy sớm quá nên tôi buồn ngủ không chịu được.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Không sao.” Lại đổi về gọi thầy Mạnh rồi.

 

Tống Hề Đào liếc nhìn xấp bài thi trên bàn, phát hiện ra là toán lớp 12, lúc đang định dời mắt đi chỗ khác thì thấy trên bàn còn có một tờ giấy in “Mười quy tắc ứng xử của giáo viên trung học”. Kết hợp với tin tình báo từ chỗ Tống Nhạn Lý và mẹ Trần Lộ, vì Mạnh Tư Trình quá đẹp trai nên gặp chút rắc rối trong việc giảng dạy, đành phải lạnh lùng giữ khoảng cách với học sinh, tuyệt đối không nói chuyện ngoài lề.

 

Mạnh Tư Trình đúng là người nghiêm khắc với bản thân và có đạo đức nghề nghiệp nhất mà cậu từng gặp.

 

Tống Hề Đào cúi đầu nhìn thấy chiếc chăn mỏng quấn quanh hông, quay sang nhìn thì thấy Tống Mộc Qua cũng đang cuộn tròn trong chăn ngủ ngon lành. Cái tên nhóc đầu sỏ đòi đi giao đồ ăn này, làm cậu mệt chết đi được mà người vẫn đầy mồ hôi….

 

Khoan đã, đầy mồ hôi?

 

Đúng rồi ha, cậu với Mộc Qua người đầy mồ hôi, thế mà Mạnh Tư Trình còn đắp chăn cho họ, làm bẩn mất hai cái chăn rồi, Mạnh Tư Trình cũng tốt tính quá đi mất.

 

“Cái đó…. chăn này để tôi mang về giặt giúp thầy nhé.”

 

Mạnh Tư Trình: “Không cần đâu, nhà tôi cũng có máy giặt mà.”

 

Tống Hề Đào không tiện tranh giành quyền giặt giũ, bèn lay lay con trai: “Dậy đi Tống Mộc Qua.”

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Cậu gọi thằng bé là Mộc Qua à?”

 

“Đúng rồi, là tên gọi ở nhà thôi.” Tống Hề Đào khựng lại một chút, cảm thấy vẫn cần phải giải thích thêm, “Lúc thằng bé mới sinh ra tôi đã đặt tên này rồi, chứ không phải vì nó dốt toán nên mới gọi là Mộc Qua đâu nhé.”

 

Nhất định phải để Mạnh Tư Trình biết đây là một cái tên rất đáng yêu, chứ không phải biệt danh mang tính trêu chọc gì.

 

Mạnh Tư Trình: “Rất đáng yêu.”

 

Khóe miệng Tống Hề Đào khẽ nhếch lên, cậu tăng âm lượng: “Tống Mộc Qua, dậy mau.”

 

Buổi trưa ngủ nhiều thì tối sẽ mất ngủ, ngày mai lại không dậy nổi, đi học muộn lại phải đối mặt với Mạnh Tư Trình.

 

Tống Mộc Qua lơ mơ nói mớ: “Ba ơi, cho con ngủ thêm tí nữa đi, một phút thôi.”

 

Mạnh Tư Trình cũng nói đỡ: “Cứ để thằng bé ngủ thêm chút nữa đi.”

 

Vừa dứt lời, Tống Mộc Qua đã bật dậy như cái lò xo. Nghe thấy giọng của thầy giáo dạy toán, cậu bé tưởng mình đang ở trong lớp, vội vàng dụi mặt, khuôn mặt trắng trẻo bị bàn tay ép đến biến dạng: “Thầy ơi, con không có ngủ gật đâu, con chỉ nhắm mắt tí thôi ạ.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Giọng nói của Mạnh Tư Trình có tác dụng đến thế cơ à? Thế ba cái đồng hồ báo thức mỗi sáng của cậu thì tính là cái gì?

 

Tống Hề Đào đứng dậy: “Thầy Mạnh cứ tiếp tục chấm bài đi nhé, tôi và Mộc Qua không làm phiền thầy nữa. Em gái tôi sắp về rồi, tôi phải về nhà mở cửa cho nó.”

 

Khó khăn lắm Tống Mộc Qua mới mở mắt ra nổi, thấy mình đang ở nhà thầy Mạnh thì ngơ ngác, chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn ba mình: “Cô út đâu có về đâu, ba nhớ nhầm rồi.”

 

Nửa tháng cô út mới về một lần, cuối tuần sau mới về, về sẽ mua trà sữa trân châu cho cậu bé, Tống Mộc Qua nhớ rõ lắm. Tống Hề Đào bị vạch trần ngay tại trận, cậu cũng chẳng dám nhìn sắc mặt Mạnh Tư Trình: “À ba nhớ nhầm, là tối nay ông bà nội qua ăn cơm.”

 

Cậu bịt miệng Tống Mộc Qua lại, đẩy thằng bé ra cửa: “Cảm ơn bữa trưa và ghế sofa của thầy Mạnh, cả cái chăn nữa.”

 

Mạnh Tư Trình đứng dậy, tiễn hai cha con ra cửa. Tống Mộc Qua đi tới cửa thì không nhịn được quay đầu lại hỏi: “Thầy Mạnh ơi, thầy có nuôi cún con không ạ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Là chó lớn, dạo này nó đi học rồi.”

 

Hắn có nuôi một chú chó Becgie Đức, có người bạn thấy nó có tố chất nên muốn mượn mang đi huấn luyện thử theo hướng chó cảnh sát, Mạnh Tư Trình thấy không gian trong nhà không đủ cho nó chạy nhảy nên đã đồng ý.

 

Tống Mộc Qua kinh ngạc tột độ, chó mà cũng phải đi học à?

 

“Vậy…. vậy nó có phải học toán không thầy?”

 

Mạnh Tư Trình suy nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là có đấy, ví dụ như mấy khẩu lệnh một hai ba đơn giản chẳng hạn.”

 

Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình bằng ánh mắt vô cùng kính sợ. Đến cả chó của Mạnh Tư Trình còn phải đi học? Không dám tưởng tượng nổi làm vợ của Mạnh Tư Trình thì phải có bằng cấp cao đến mức nào! Làm con trai của hắn lại càng áp lực chồng chất hơn!

 

Vì một tuổi thơ tươi đẹp của Mộc Qua, Tống Hề Đào cảm thấy bản thân mình đang mang sứ mệnh phải giữ kín miệng, tuyệt đối không được lộ tẩy. Tống Hề Đào nôn nóng muốn đi lắm rồi: “Chào thầy nhé, chúng tôi về đây.”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Đi đường chú ý an toàn.”

 

Tống Hề Đào yếu ớt chìa tay ra: “Trả chìa khóa xe lại cho tôi.”

 

Mạnh Tư Trình móc túi, trong túi quần tây chỉ có chìa khóa xe Maybach: “Lái chiếc này đi.”

 

Tống Hề Đào sững sờ, Mạnh Tư Trình định tịch thu xe điện của cậu à? Hắn có phải cảnh sát giao thông đâu!

 

Tống Mộc Qua mắt sắc: “Là chìa khóa xe Maybach kìa!”

 

Có một thời gian Tống Nhạn Lý mê mẩn việc nghiên cứu siêu xe, lôi kéo cả Tống Mộc Qua cùng xem. Hai đứa học dốt thế mà nhớ logo xe lại nhanh, tiếc là không sinh ra trong hào môn, cả đời này chỉ cưỡi xe hai bánh là nhiều nhất.

 

Tống Mộc Qua chợt nhớ ra điều gì đó, vội sửa miệng: “Con chưa từng thấy xe Maybach của thầy bao giờ.”

 

Tống Hề Đào đúng là phục sát đất cái kiểu lạy ông tôi ở bụi này của con trai mình.

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Có muốn đi xem thử không?”

 

Tống Hề Đào phản ứng lại, có phải Mạnh Tư Trình đang ngầm phê bình chuyện hai cha con cậu không chào hỏi hắn lúc chờ đèn đỏ không?

 

“Tôi đang vội.”

 

Cậu giả vờ không hiểu, quay người đi tới tủ giày ở huyền quan lấy chìa khóa xe điện của mình, leo lên con xe máy điện nhỏ, phóng vù về nhà.

 

Mạnh Tư Trình đứng ở cửa, nhìn bóng lưng hai cha con chạy trối chết, ngón tay miết nhẹ lên chiếc chìa khóa xe.

 

—— Bộ không ai thích Maybach sao?

 

Tống Hề Đào nhìn về phía xa xăm: “Mộc Qua, nếu con còn tiếp tục đi giao đồ ăn, chắc chắn ngày nào thầy Mạnh cũng sẽ gọi đồ ăn, chuẩn bị sẵn bài thi đợi con tự chui đầu vào lưới đấy.”

 

Nghĩ đến cảnh đó đúng là đáng sợ quá.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Mộc Qua trở nên vô cùng nghiêm túc: “Ba à, đi giao đồ ăn vất vả quá, nhiệm vụ chính của con vẫn là học tập, sau này con sẽ kiếm tiền nuôi ba sau.”

 

Tống Hề Đào hài lòng, xem ra sự tồn tại của Mạnh Tư Trình cũng có cái lý của nó mà.

 

Về đến nhà tắm rửa, nấu cơm tối xong xuôi, chuông báo thức lúc bảy giờ tối của Tống Hề Đào vang lên, báo thức chuyên dùng để nhắc cậu gửi bài toán hộ em gái. Cậu chọn một bài trong kho đề ở album ảnh rồi gửi đi. Cái chiến dịch cưa cẩm này của Tống Nhạn Lý, màn dạo đầu cũng dài dòng quá thể, đợi đến lúc con bé thi đại học xong thì còn hơn ba trăm bảy mươi ngày nữa.

 

Chắc là Tống Nhạn Lý không kiên nhẫn nổi nên mới ném sang cho cậu chứ gì? Tống Hề Đào cứ nghĩ đến việc mình phải gửi liên tục hơn ba trăm bảy mươi bài toán, không khỏi thầm cầu nguyện cho vị đàn anh Vương này sớm ngày mất kiên nhẫn.

 

Cuối tuần, sau bữa tối là thời gian vẽ tranh thư giãn, Tống Hề Đào dạy con trai một số kỹ thuật vẽ cơ bản, việc này dễ hơn dạy toán nhiều, khiến Tống Hề Đào cảm thấy rất có thành tựu.

 

Đến tám giờ, âm báo tin nhắn QQ vang lên một tiếng, chắc là tin nhắn của đàn anh Vương, Tống Hề Đào không để ý lắm. Đợi vẽ xong một phần rồi cậu mới cầm điện thoại lên, nhìn thấy nội dung thì tim giật thót một cái, bút chì rơi cả xuống đất.

 

[Đàn anh Vương]: [Hình ảnh] Trích dẫn lại, bài này giảng rồi mà.

 

Tống Hề Đào nhìn kỹ lại, bài hàm số mà Tống Nhạn Lý gửi cho đàn anh ngày đầu tiên, giống y hệt bài hôm nay cậu gửi…. Nên nói cậu và Tống Nhạn Lý đúng là anh em ruột không nhỉ? Đến cả tìm đề cũng trùng nhau được!

 

Ba ngày mà lật xe đến hai lần, Tống Hề Đào cảm thấy mối tình đơn phương này của Tống Nhạn Lý chắc là toang rồi. Thật xin lỗi vị đàn anh tốt bụng nhiệt tình kia quá.

 

Tống Hề Đào: [Xin lỗi, làm mất thời gian của anh rồi.]

 

Đối phương không trả lời.

 

Tống Hề Đào đoán chừng tia lửa tình yêu này đã tắt ngóm thật rồi, chắc đối phương không thể nào trở thành người một nhà với cậu được nữa. Cậu không cố ý phá đám đâu, Tống Nhạn Lý cũng không thể trách cậu được. Tống Hề Đào quyết định ngày mai sẽ gửi lại lần nữa, nếu đàn anh Vương không trả lời thì nhiệm vụ này coi như kết thúc.

 

———-

 

Ngày hôm sau, Tống Hề Đào đưa Tống Mộc Qua vào trường, trong lòng cứ thấy lấn cấn không yên. Quả nhiên, đến một giờ chiều thì nhận được điện thoại, giọng điệu của Mạnh Tư Trình vô cùng nghiêm túc: “Bài tập cuối tuần đã kèm chưa?”

 

Tống Hề Đào giật mình, lúc đó Mộc Qua làm bài tập vội vàng ngay tại bữa tiệc rồi cất đi, sau đó hai cha con đi giao đồ ăn suốt hai ngày, cậu quên khuấy mất việc bỏ ra để sửa lại.

 

Tống Hề Đào: “Sai nhiều không hả thầy?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Mạnh Tư Trình: “Hai phần ba.”

 

Tống Hề Đào: ???

 

Tống Mộc Qua, thực lực của con đáng sợ thật đấy.

 

“Chiều nay ba giờ, có rảnh thì đến uống trà.” Mạnh Tư Trình cúp máy, “Tôi chuẩn bị họp rồi.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Có thể không uống trà được không? Con trai ơi là con trai, con thật là không biết cố gắng gì cả.

 

Lần này Tống Hề Đào không dám mặc quần áo quê mùa thời cấp ba nữa, cậu trịnh trọng chọn một cái áo sơ mi trắng phối với quần tây, hoàn toàn là dáng vẻ của một người trưởng thành, cứ như thể sắp đi đàm phán thương mại với Mạnh Tư Trình vậy. Lúc xuống lầu, cậu gặp bác gái hàng xóm đi chợ về, bác chưa từng thấy Tống Hề Đào ăn mặc trang trọng như thế này bao giờ, bèn trêu: “Đào Tử đấy à, mặc đẹp thế này là định đi đăng ký kết hôn hả cháu?”

 

“Dạ không có đâu.” Tự dưng Tống Hề Đào cảm thấy mình mặc sai đồ rồi. Nhất là khi cậu vừa bước vào cửa văn phòng, phát hiện ánh mắt Mạnh Tư Trình lại dừng trên người mình lâu hơn bình thường. Biết thế cứ mặc bộ hôm nọ, không có sự mới mẻ thì Mạnh Tư Trình sẽ không nhìn cậu nữa, không nhìn thì sẽ mãi mãi không nhớ ra.

 

Hôm nay Mạnh Tư Trình tìm cậu không phải để giảng bài cho cậu nghe, mà là để thương lượng một chuyện.

 

“Đây là lần đầu tiên tôi dạy toán khối tiểu học, thành tích cuối kỳ có liên quan đến hiệu suất và danh tiếng của tôi. Còn một tháng nữa là thi cuối kỳ rồi, tôi hy vọng có thể giúp Tống Mộc cải thiện điểm số một chút.”

 

Tống Hề Đào vô cùng xấu hổ, lớp 1 có 4 lớp, giữa các giáo viên có sự cạnh tranh, một mình Tống Mộc Qua kéo điểm trung bình xuống nhiều như vậy, quả thực không công bằng với giáo viên, yêu cầu của Mạnh Tư Trình rất hợp lý.

 

“Tôi sẽ thuê cho cháu một….”

 

Mạnh Tư Trình ngắt lời: “Tôi đã hỏi Tống Mộc rồi, cậu bé không muốn mỗi ngày ở lại 40 phút để tôi kèm cho học, vậy nên cậu chỉ có thể tự mình kèm cặp, nhưng xét thấy trình độ toán học của cậu….”

 

“Thế này đi, tôi kèm cho cậu học, cậu về kèm lại cho con trai cậu.”

 

“Hả?” Tống Hề Đào vẫn chưa load kịp cái logic này, sao tự dưng lại thành kèm cậu rồi?

 

Nếu định mệnh bắt Mạnh Tư Trình phải kèm một người nhà họ Tống, cậu hy vọng người đó chính là Tống Mộc Qua.

 

Mạnh Tư Trình: “Mỗi ngày từ ba giờ đến ba giờ rưỡi, học xong cậu đón con về là vừa đẹp, bắt đầu từ hôm nay luôn nhé.”

 

“Cậu xem qua thời khóa biểu đi, tôi đi pha trà.”

 

Tống Hề Đào nhìn vào tờ lịch trình, từ giờ đến nghỉ hè còn bốn tuần, tổng cộng hai mươi buổi, học hết toàn bộ chương trình toán tiểu học.

 

Giáo viên ai cũng thích bao biện mọi việc thế này sao? Không những nhìn vào hiện tại mà còn lo cho cả tương lai nữa.

 

Một chén trà màu xanh non được đặt bên tay cậu, Tống Hề Đào vội vàng bưng lên uống một ngụm để trấn an tinh thần mình.

 

Trà này hình như ngon hơn lần trước thì phải.

 

Dưới góc nhìn của người trưởng thành, tốc độ học chương trình tiểu học nhanh như gió. Tống Hề Đào ngồi đó, nhìn chằm chằm vào slide trên máy tính, Mạnh Tư Trình đứng sau lưng cậu giảng bài.

 

Tống Hề Đào có hơi sợ tư thế này, cứ có cảm giác Mạnh Tư Trình đứng sau lưng mình rất khó kiểm soát, cậu nhịn được năm phút, cuối cùng không nhịn được nữa mà lí nhí đề nghị: “Thầy Mạnh, thầy cũng ngồi xuống đi, đứng mỏi chân lắm.”

 

Mạnh Tư Trình: “Quen rồi, nhà trường yêu cầu phải đứng giảng bài.”

 

Tống Hề Đào: “Nhưng tôi đâu phải học sinh của thầy.”

 

Mạnh Tư Trình kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, hai người cách nhau hai mươi phân.

 

Tống Hề Đào cứ học toán là buồn ngủ, đêm liên hoan sau khi thi đại học xong còn gục lên vai Mạnh Tư Trình ngủ ngon lành, công lực dỗ ngủ của Mạnh Tư Trình chắc chắn là rất mạnh.

 

Mỗi khi phát hiện mình mất tập trung, cậu lại uống một ngụm trà lớn để tỉnh táo.

 

Mười lăm phút sau, Tống Hề Đào thì thầm: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi đi.”

 

Vào nhà vệ sinh xong, điện thoại rung lên một cái, Tống Hề Đào móc ra xem, là một tin nhắn WeChat. Sau khi đổi số điện thoại, bạn học cấp ba trong WeChat của cậu chỉ còn lại hai người, một là bạn cùng bàn Khương Nhạc, một là lớp trưởng lớp cậu.

 

Lúc Tống Mộc Qua khoảng hai tuổi, Tống Hề Đào mới nói cho Khương Nhạc biết cậu có một đứa con trai, lúc đó Khương Nhạc kinh ngạc đến mức ngoài chửi thề ra thì chẳng nói được từ nào.

 

[Khương Nhạc]: Sắp thi đại học rồi, bọn mình cũng tốt nghiệp tròn 10 năm rồi đấy, tối ngày 9 định tổ chức họp lớp, tao đăng ký cho cả hai đứa mình rồi nhé, he he, mọi người đều đang ở độ tuổi cập kê, biết đâu lại thành được một hai đôi!

 

Khương Nhạc lại gửi thêm một đoạn ghi âm, thao thao bất tuyệt về chuyện tình tay tư vô cùng đặc sắc của lớp ngày xưa, lần họp lớp này bọn họ cũng sẽ đi, Tống Hề Đào nhất định phải đi cùng cậu ta để hóng hớt. Tống Hề Đào đồng ý, tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, mọi người cũng chẳng còn thân thiết nữa, nếu cậu không đi thì Khương Nhạc đi một mình buồn chán lắm.

 

Reng reng reng ——

 

Tống Hề Đào bỗng nghe thấy tiếng chuông reo, nhìn lại thời gian, cậu đã ra ngoài mười phút rồi. Mười phút trôi qua nhanh thế sao? Lần trước có cảm giác này là hồi học hai tiết toán liền nhau, giờ ra chơi vừa gục xuống thì chuông đã reo vào lớp rồi.

 

Mạnh Tư Trình còn đợi cậu về học tiếp không nhỉ?

 

Tống Hề Đào quay lại văn phòng, đứng ở cửa không bước vào thêm bước nào: “Thầy Mạnh, tôi về trước đây, Mộc Qua tan học rồi.”

 

Mạnh Tư Trình dọn dẹp lại bàn làm việc, cũng đứng dậy đi theo sau cậu ra ngoài, hướng đi của hai người vậy mà lại giống nhau.

 

Tống Hề Đào: “Thầy Mạnh, thầy cũng xuống lớp học à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi kiểm tra tình hình trực nhật.”

 

Khéo thế, hôm nay đúng lịch Mộc Qua và Trần Lộ trực nhật.

 

Trực nhật lớp 1, ngoài mặt là sắp xếp hai bạn học sinh, nhưng thực chất là sắp xếp cho hai vị phụ huynh đến giúp quét dọn.

 

Cùng sánh vai đi trong sân trường với Mạnh Tư Trình, Tống Hề Đào thoáng có ảo giác như họ vẫn đang học lớp 12, thật kỳ lạ, đã mười năm trôi qua rồi mà.

 

Mạnh Tư Trình đột nhiên hỏi: “Thi đại học toán được bao nhiêu điểm?”

 

Tống Hề Đào: “97.”

 

Nói xong, cậu thấy Mạnh Tư Trình cau mày một cái, dường như không hài lòng lắm với điểm số này. Tống Hề Đào nghiến răng, bản thân cậu thấy hài lòng lắm rồi nhé, không có tiếng nói chung với mấy người được điểm tối đa đâu.

 

Hôm nay là cậu và mẹ Trần Lộ làm vệ sinh.

 

Khi đến lớp học, các bạn khác đã được cô giáo dạy văn dẫn ra ngoài, chỉ còn lại Tống Mộc Qua và Trần Lộ.

 

Mẹ Trần Lộ đến sớm hai phút, đeo khẩu trang chống bụi cho con gái, vừa đứng dậy thì thấy Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình kẻ trước người sau đi vào, trong mắt chợt lóe lên một chút suy tính sâu xa.

 

Tống Hề Đào đi lấy chổi, Mạnh Tư Trình vậy mà cũng đích thân động tay. Mẹ Trần Lộ được quan tâm mà lo sợ: “Thầy Mạnh không cần động tay đâu ạ, chúng tôi làm loáng cái là xong ngay ấy mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Không sao.”

 

Tống Hề Đào im lặng cùng Tống Mộc Qua kê bàn ghế, hai cha con tâm linh tương thông cùng nhau giảm bớt sự hiện diện của mình. May mà có mẹ Trần Lộ, người này nói chuyện cực siêu, chắc tin tình báo toàn moi được từ mấy lúc buôn chuyện thế này, có chị ấy ở đây, Tống Hề Đào cứ đóng vai người câm là được.

 

Mẹ Trần Lộ: “Dạy vắt ngang ba khối chắc mệt lắm thầy nhỉ, lần này thực sự làm phiền thầy Mạnh còn phải chịu trách nhiệm với lớp 1 của chúng tôi nữa.”

 

Tống Hề Đào cảm thấy giọng nói của mẹ Trần Lộ ngày càng gần mình hơn, vừa quay người lại đã thấy mẹ Trần Lộ sáp lại gần, nháy mắt với cậu, thì thầm: “Đào Tử này, em với thầy Mạnh quan hệ không đơn giản nha. Bình thường chị biết gì nói nấy với em, em đừng có khách sáo với chị đấy.”

 

Tống Hề Đào phục bà chị Trần Hà Phỉ này sát đất, nếu nói độ nhạy bén với tin bát quái của Khương Nhạc là 100, thế thì của Trần Hà Phỉ là 180.

 

Hồi xưa cậu từ phòng Mạnh Tư Trình đi ra, Khương Nhạc còn chẳng nghĩ bậy, giờ cậu với Mạnh Tư Trình trong sáng thế này mà Trần Hà Phỉ lại dám thêu dệt sai sự thật! Cậu hạ giọng: “Em vừa mới bị mời phụ huynh lần nữa đấy, đãi ngộ này cho chị đó, chị có muốn lấy không?”

 

Lúc này Trần Hà Phỉ y hệt mấy thánh soi hint trong phần bình luận truyện tranh mà Tống Hề Đào và Thời Lưu hợp tác: “Chắc chắn là hai người có gian tình, nếu không thì sao em lại hỏi chị thầy Mạnh có độc thân không, chị bảo thầy ấy độc thân sao em lại kích động đến thế?”

 

Hồi trước học mẫu giáo, có cô giáo mầm non xinh đẹp tuyệt trần, Tống Hề Đào cũng đâu có hỏi người ta độc thân hay không.

 

Tống Hề Đào tình ngay lý gian, kích động nói: “Em kích động chỗ nào chứ…”

 

Cậu có Mộc Qua, còn có…. vợ cũ. Thế này còn chưa đủ chứng minh cậu là trai thẳng sao?

 

Trần Hà Phỉ ranh mãnh lấy điện thoại ra: “Chị có bằng chứng đây này, mấy cái dấu chấm than em gửi vẫn còn lù lù ra đấy thôi.”

 

Tống Hề Đào liếc thấy Mạnh Tư Trình cứ nhìn chằm chằm bọn họ, cậu có chút căng thẳng lùi lại định kết thúc cuộc trò chuyện, không ngờ bị vấp chân bàn một cái, Trần Hà Phỉ vội đưa tay ra đỡ cậu. Cạch một tiếng, trong lúc luống cuống điện thoại bị tuột khỏi tay, nảy trên mặt đất một cái rồi trượt đến ngay dưới chân Mạnh Tư Trình.

 

Tống Hề Đào thầm nghĩ phen này mình phải đền cho Trần Hà Phỉ cái điện thoại rồi, dù sao người ta cũng vì đỡ cậu mà. Thế nhưng…. điện thoại vẫn còn nguyên vẹn nằm dưới chân Mạnh Tư Trình, đến màn hình cũng chưa tắt. Đúng ngay giao diện trò chuyện WeChat kia, cách hai mét mà cũng nhìn thấy mấy cái dấu chấm than cậu gửi!

 

Tống Hề Đào tối sầm mặt mày, Trần Hà Phỉ mới là người nên đền cho cậu cái điện thoại! Không, trong khoảnh khắc này, một cái điện thoại cũng không bù đắp nổi cái tổn thất tinh thần mà cậu phải chịu.

 

Hóa ra mọi tin tình báo đều đã được định giá ngầm từ trước rồi.

 

Mạnh Tư Trình sững người một chút, sau đó cúi xuống nhặt điện thoại lên, đưa cho Trần Hà Phỉ.

 

Trần Hà Phỉ chộp lấy ngay, cũng có chút trở tay không kịp, lén lút tám chuyện về giáo viên với phụ huynh khác mà bị bắt quả tang, chuyện này ở đâu cũng chấn động cả.

 

Không khí bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng hai đứa trẻ con khiêng ghế.

 

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Tống Hề Đào quyết định bỏ xe giữ tướng, lột bỏ cái mác bạn học cấp ba xuống để đánh tan sự nghi ngờ của Mạnh Tư Trình.

 

Bạn học cấp ba của họ vơ đại cũng được cả nắm, bí mật này vốn dĩ chẳng giấu được bao lâu, cứ giấu giếm mãi ngược lại càng tỏ ra có tật giật mình, cố tình giả vờ làm người lạ.

 

“Hôm qua lúc nói chuyện với mẹ Trần Lộ tôi mới nhớ ra, hóa ra thầy Mạnh chính là thủ khoa khóa chúng tôi! Nghĩ đến việc chúng ta là bạn học trường số 7 nên tôi có hơi kích động!”

 

Trần Hà Phỉ cũng phối hợp phụ họa theo: “Trường số 7 đúng là ngôi trường tốt, đào tạo ra những người xuất sắc như hai người.”

 

Mạnh Tư Trình có chút ngạc nhiên: “Chúng ta cùng khóa sao?”

 

Tống Hề Đào: “Hình như là thế.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm Tống Hề Đào: “Hình như tôi có nhớ ra một chút…”

 

Trái tim Tống Hề Đào như thắt lại, ngay cả thở cũng quên luôn.

 

Mạnh Tư Trình: “Có phải cậu học lớp 12 không?”

 

Tống Hề Đào cười: “Trí nhớ thầy tốt thật đấy.”

 

Chỉ nhớ ra mỗi cái này thôi á?

 

Cậu thích nhất cái kiểu quý nhân hay quên này của Mạnh Tư Trình.

 

Hết chương 17.

 

Chương 17: Chúng Ta Là Bạn Học Cấp Ba Hả?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên