Chương 17: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 15)
Các Bạn học xung quanh nhao nhao nói cho Hạ Bạch biết Ôn Thu đã thăm dò gì từ mình.
Tất cả cố gắng của đám người Ôn Thu mấy ngày nay đều chảy vào túi Hạ Bạch hết, cuối cùng dung hợp thành nhân vật cốt lõi là Sở Tuyết Lâm.
Theo những bạn học hận không thể vây quanh Hạ Bạch này nói, Sở Tuyết Lâm từng là phụ đạo viên trước đây của khoa y học lâm sàng, nhưng vì dính phải bê bối tình cảm nên đã biến mất, đại đa số mọi người đều cho rằng cô cảm thấy xấu hổ, không còn mặt mũi ở lại cái trường này nữa nên đã rời đi.
“Đây chắc chắn là mắt xích quan trọng nhất mà chúng ta đang thiếu.” Lận Tường cắn một cái bánh bao, nhíu mày, “Nhưng làm sao chúng ta tìm hiểu về vụ bê bối đó được? Chúng ta lại không thể liên lạc được với cô ta.”
Hoa Hạo Minh: “Bê bối tình cảm, có thể sẽ có em bé phải không? Mà em bé thì lại có liên quan đến sở thích biến thái của hiệu trưởng kia, trong phòng chứa thi thể cũng có một cái thai nhi dị dạng chưa thành hình.”
Lận Tường: “Đúng vậy! Vậy có thể kết nối với nhau rồi.”
Hai người nói chuyện một lúc, thấy Hạ Bạch vẫn im lặng không nói chuyện, cứ nhìn chằm chằm vào chén cơm của mình mà không ăn.
Lận Tường hỏi: “Hạ Bạch, cậu đang nghĩ gì thế?”
Hạ Bạch: “Cậu còn nhớ lần đầu chúng ta đến thư viện, cậu có nhìn thấy một bài viết trên mạng, vừa nhìn qua cậu đã nói bài viết đó không đứng đắn, đúng chứ?”
Lận Tường lập tức phản ứng lại, “Là bài viết đó! Bí mật của phụ đạo viên đẹp nhất! Có lẽ đó chính là Sở Tuyết Lâm!”
“Nhưng rất có thể đó là bê bối tình ái mà các bạn cùng lớp đã kể cho chúng ta nghe, nghe qua còn rất giống.”
Hoa Hạo Minh: “Cơm nước xong xuôi chúng ta lại đi xem một chút.”
Bọn họ ăn cơm tương đối trễ, trước khi bác gái ở nhà ăn đuổi người thì ba người đã mang bát đĩa bỏ vào chỗ thu đồ.
Khi bọn họ ra khỏi nhà ăn thì trời đã tối đen.
Sau 1 giờ khuya hôm nay, có thể Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh sẽ bị dị hoá, thời gian quý giá, bọn họ vội vàng chạy tới thư viện, tập trung kiểm tra bài viết kia cùng với mắc xích quan trọng Sở Tuyết Lâm.
Đúng như bọn họ suy đoán, bài viết về phụ đạo viên đẹp nhất kia đúng là Sở Tuyết Lâm, cũng đúng là bê bối tình ái.
Bức ảnh mấu chốt lại không rõ ràng lắm, chỉ có thể nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế trong văn phòng, miệng há hốc và một người đàn ông cúi xuống thân thiết hôn cô.
Nếu như chỉ có vậy thì vẫn không thể gọi là vạch trần bê bối tình cảm được, trong bức ảnh này còn có một người đàn ông khác, ở ngay sau lưng Sở Tuyết Lâm.
Hạ Bạch đứng ở sau lưng Lận Tường nhìn trong chốc lát, sau đó mở máy tính tìm kiếm Sở Tuyết Lâm.
Sở Tuyết Lâm được sinh viên trường này phong là phụ đạo viên xinh đẹp nhất, vậy nên nên đương nhiên cô thu hút rất nhiều sự chú ý, có thể nhìn thấy không ít bức ảnh của cô được sinh viên chụp trên mạng.
Ngoại trừ tấm ảnh trong bài viết vạch trần vụ bê bối tình cảm, hầu hết những bức ảnh này chỉ chụp một mình cô, ở trong ảnh, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy sự dịu dàng ấm áp của cô như ánh nắng mặt trời, không một ai nhìn thấy bóng dáng của sự cô đơn trên khuôn mặt cô, trong những bức ảnh đó, lúc nào nụ cười cũng xuất hiện trên gương mặt cô.
Có ảnh cô đang đọc sách trong thư viện, ngay khoảnh khắc chụp ảnh đó, cô hẳn là đang nhẹ giọng đọc sách, ý cười đầy ắp trong đôi mắt cô.
Có bức ảnh cô đứng ở cửa sổ văn phòng tưới nước cho những cây xanh mình trồng, những cây xanh cô trồng phát triển rất tốt, chắc chắn đã được cô chăm sóc rất cẩn thận, từ vẻ mặt cô khi nhìn cây xanh là biết. Ngoài cây xanh, trên ban công còn có một số loại hoa, cây cảnh và bể cá.
Có bức ảnh cô đang cầm hoa đi dạo trong sân trường, cô có vẻ rất thích hoa, khi cúi đầu xuống ngửi hương hoa, mũi và miệng cô như đắm chìm trong những bông hoa trắng và tím, nhìn một bên mặt thật xinh đẹp.
Con chuột đang trượt xuống đột nhiên bị đè lại, lại trượt lên một chút, Hạ Bạch nhìn về phía tấm hình kia một lần nữa.
Sở Tuyết Lâm đang cầm hoa đậu Hà Lan trong tay.
Cậu nghĩ ngay đến cánh đồng trồng đậu Hà Lan mà mình đã nhìn thấy khi mới đến trường ngày đầu tiên, cùng với người phụ nữ nhân viên trường học cực kỳ đề phòng cảnh giác bọn họ.
Theo miêu tả về hoa đậu Hà Lan trong « Bản Thảo Cương Mục », “Nó mong manh yếu đuối uốn lượn, tên cổ là Oản Đậu”, có cảm giác như Oản Đậu hoa là mầm đậu kéo dài, tương phản hoàn toàn với diện mạo của Sở Tuyết Lâm, nhưng khi cô cầm bó hoa trên tay lại trở thành một bức tanh hài hòa hết sức tự nhiên.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu, sau đó tiếp tục nhìn những bức ảnh khác phía dưới, nhìn thấy một bức ảnh Sở Tuyết Lâm đang cười vui vẻ nhất.
Có lẽ đó là một hoạt động nào đó ở trường, người chung quanh đều mặc áo blouse trắng, chính là loại áo khoác phổ biến nhất của các bác sĩ trong bệnh viện. Một đám người cùng nhau chụp ảnh tập thể, Sở Tuyết Lâm đứng ở một góc che miệng cười, rõ ràng nụ cười đó sáng bừng chói mắt như thế, nhưng hai mắt cô lại đỏ hoe, tựa như muốn khóc.
“Sở Tuyết Lâm là tiến sĩ y khoa.” Hoa Hạo Minh nhìn thấy tư liệu của Sở Tuyết Lâm trong danh sách tuyển dụng của trường đại học y Hòa Bình, lại tìm kiếm trường học của cô một lần nữa, ” Tốt nghiệp tiến sĩ y học tại một trường danh giá hạng nhất khi chỉ mới 28 tuổi, không biết là liên thông Thạc sĩ hay là trực tiếp học tiến sĩ? Với trình độ học vấn xuất sắc như vậy tại sao cô ta không đến một bệnh viện lớn làm bác sĩ? Lại chạy đến ngôi trường cũ kỹ tồi tàn này làm việc, nhưng ít ra thì cũng làm được tới chức giáo sư chứ? Sao chỉ là một phụ đạo viên nho nhỏ được nhỉ?”
“Có phải là cô ta đắc tội với người nào đó nên bị chèn ép không?” Lận Tường ngẩng đầu, “Tôi nghe nói giới y học cũng rất thối nát, đen tối.”
Hoa Hạo Minh theo danh sách tuyển dụng nhấp vào trang web của giảng viên và nhân viên trường đại học y Hòa Bình, tiện tay kiểm tra “Vương Ba Đan” trên web luôn, giao diện nhảy ra chuyển tới những cái tên được đánh dấu đỏ, đồng tử hắn co rụt lại, “Các cậu nhìn này!”
Hạ Bạch và Lận Tường lập tức chạy tới, khi nhìn thấy cái tên trên website cũng kinh sợ vô cùng.
“Vương Ba Đan, gã… gã ta chính là phụ đạo viên của chúng ta?!” Lận Tường kinh ngạc hô lên, cứ nghĩ người đó đã chết rồi mà bây giờ còn quanh quẩn bên cạnh mình, cả người cậu nổi đầy da gà, “Gã chưa chết?”
Hoa Hạo Minh: “Trên mạng chỉ nói gã ta tự hành hạ mình rất khủng khiếp thôi chứ không nói gã đã chết, nhưng quả thực là không nghĩ tới, gã đúng là phụ đạo viên cấp một của chúng ta.”
Hạ Bạch: “Gã vốn là giáo sư, bây giờ lại thành phụ đạo viên, đây chính là hình phạt cho sự kiện kia à?”
“Chờ một chút, nhìn thời gian thì sau khi gã làm phụ đạo viên mới bắt đầu để học sinh đi chuẩn bị công cụ dạy học, hai người nói xem, đây có phải là chủ ý của gã hay không? Gã để sinh viên thay mình tiếp nhận nguyền rủa của lệ quỷ, chia sẻ oán khí của lệ quỷ?” Lận Tường nói.
Lần này những gì cậu ta nói rất có lý.
” Vì vậy, chuyện quan trọng tiếp theo của chúng ta là tìm hiểu xem giữa Vương Ba Đan và Sở Tuyết Lâm đã xảy ra chuyện gì.” Hoa Hạo Minh tổng kết.
Cả hai đều đồng tình với hướng đi này.
Hạ Bạch: “Nếu như Sở Tuyết Lâm và Vương Ba Đan có quan hệ với nhau, vậy đám người Ôn Thu hẳn là cũng có thể tra ra được chuyện của Vương Ba Đan.”
“Nhìn thái độ của bọn họ, có lẽ là đã phát hiện ra rồi.” Hoa Hạo Minh nói: “Hơn mười một giờ rồi, chúng ta nên đi thôi, ngày mai lại tra tiếp.”
Vừa nghĩ tới đêm nay sau khi trở về phòng phải đối mặt với chuyện gì, vẻ mặt Lận Tường lập tức trở nên đau khổ, cậu ta lần nữa chắp tay trước ngực, “Sở Tuyết Lâm tỷ tỷ phù hộ, phù hộ Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh đêm nay bình yên vô sự.”
“…….”
Hoa Hạo Minh: “Không đúng, cậu bái Sở Tuyết Lâm làm cái gì?”
Lận Tường: “Theo kinh nghiệm xem phim kinh dị của tôi thì Tuyết Lâm tỷ tỷ chính là ma chính điều khiển phó bản này, là cô ta đang báo thù, vậy nên đương nhiên là phải bái Tuyết Lâm tỷ tỷ rồi.”
“……”
Không thể phản bác được.
Lận Tường: “Hai người cũng bái đi, mình bái càng thành tâm sẽ càng dễ được phù hộ.”
Lúc đầu Hạ Bạch từ chối, nhưng sau đó không biết cậu nghĩ đến cái gì, đảo mắt một cái rồi nhắm lại, “Tuyết Lâm tỷ tỷ phù hộ, tôi là người phe chị.”
Hoa Hạo Minh: “… Đi mau!”
Lúc bọn họ trở về, cách thời gian ký túc xá tắt đèn còn hơn mười phút nữa, Ôn Thu đã ở trong phòng ký túc xá 312.
Sau khi nhìn thấy bọn họ, cô hỏi hai người đêm nay có thể sẽ dị hoá là Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh: “Bây giờ có thể nói sở thích của các người là gì chưa?”
Hạ Bạch: “Tôi không có sở thích gì cả.”
Hoa Hạo Minh: “Đã nói rồi, không có gì để nói nữa.”
Lận Tường đi theo: “Chị gái à, chị yên tâm đi, tôi cũng không có.”
Ôn Thu cười, “Một mình bản thân tôi mà có thể phân tích ra được ba loại sở thích có khả năng bị dị hóa, vậy mà ba thằng đàn ông các người lại nói không ra một cái. Đây là sự tự tin đặc biệt của đàn ông các người, hay là đàn ông các người đặc biệt thích sĩ diện?”
“…..”
Sau khi Ôn Thu trào phúng bọn họ xong thì rời đi, xem ra đêm nay cô ta không có ý định ở lại chỗ này, cũng không nhờ Hạ Bạch chú ý đến em trai mình nữa, hẳn là đã nhờ Mạnh Thiên Hữu rồi.
Hoa Hạo Minh lại trói Tống Minh Lượng lại, Lận Tường dặn dò Hạ Bạch vài câu rồi hai người cũng về ký túc xá.
Hạ Bạch tắm rửa xong thì vội vàng leo lên giường trước khi đèn trong ký túc xá tắt.
Cậu đưa mắt nhìn về phía chiếc giường số 4, Mạnh Thiên Hữu nằm cứng ngắc ở trên giường, tựa hồ như đã ngừng thở.
“……”
Hiện tại trong ký túc xá có một người đã dị hoá đến mức giết người rồi, một người tối hôm qua đã dị hoá, mà điều đáng sợ nhất chính là không biết cậu ta lại biến thành cái dạng gì, đêm nay sẽ có thêm một người nữa dị hóa, bây giờ cậu ta là người bình thường duy nhất ở trong phòng ký túc xá này.
Hạ Bạch nhìn cậu ta có chút đồng tình.
Vì để giảm bớt phiền phức cho cậu ta, Hạ Bạch quyết định không ngủ nữa, cậu muốn giữ cho bản thân mình tỉnh táo, có lẽ làm vậy sẽ không đột nhiên tỉnh dậy rồi dị hoá thành cái dạng gì không kiểm soát được.
Ngoại trừ đêm đầu tiên, mấy ngày nay Hạ Bạch đều ngủ không ngon, sau khi ráng chống đỡ hơn một giờ, đầu óc cậu càng ngày càng buồn ngủ, giống như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, khiến đầu óc cậu càng lúc càng mơ hồ.
Nhưng nhịp tim lại đập thật nhanh, ngay cả đầu óc mệt mỏi cũng có thể bắt được âm thanh “bang bang”, vừa nhanh vừa mạnh mẽ, huyết dịch sôi trào, có chút hưng phấn.
Hạ Bạch nuốt nước miếng, rút cuốn gia phả từ dưới gối đầu ra, ôm vào trong ngực, chống lại cơn buồn ngủ nặng nề.
Cậu nghe thấy động tĩnh ở giường đối diện, cũng nghe thấy chuyển động ở giường số 4 xa hơn một chút.
Hạ Bạch lại ôm gia phả thêm một lúc nữa, cố gắng để cho mình tỉnh táo lại từ trong cơn buồn ngủ hỗn độn, chờ đến khi cậu tỉnh táo được một chút, lúc quay người nhìn sang thì Ôn Đông đã không còn ở trên giường.
Cậu ta đang ngồi ở phía dưới, trong bóng đêm mờ tối, chỉ thấy cậu ta một thân đầy máu.
Hạ Bạch cố gắng chớp chớp mắt, lúc này cậu mới nhìn rõ hơn, trên người cậu ta không phải máu, mà là đang mặc một cái váy dài có màu đỏ như máu.
Trước khi ngủ, Hạ Bạch đã cố ý kéo màn cửa ra một chút, nhờ ánh trăng mờ ảo bên ngoài, miễn cưỡng có thể nhìn thấy rõ Ôn Đông đang ngồi gần ở cửa sổ, cậu ta mặc một bộ váy màu đỏ dài chấm đất, cậu ta đang cầm gương soi vẽ lại lông mày và son môi, nhìn rất quỷ dị.
Đầu ngón tay giữa lướt qua môi, để lại một vệt máu đỏ tươi, nhuộm đỏ đôi môi cậu ta.
Mạnh Thiên Hữu kinh hãi đứng ở sau lưng Ôn Đông, muốn tới gần nhưng lại không dám, giống như chàng trai vừa phát hiện ra bạn gái mình là cô dâu ma vậy.
Hạ Bạch từ trên giường ngồi dậy.
Mạnh Thiên Hữu lui lại một bước, càng thêm hoảng sợ.
Hạ Bạch: “……”
Lận Tường: [ Hạ Bạch! Cậu không sao chứ? Hoa Ca nhảy qua cửa sổ chạy ra ngoài rồi! ]
Hạ Bạch lập tức nhét gia phả vào trong túi rồi bò xuống khỏi giường, Mạnh Thiên Hữu liên tục lùi về phía sau mấy bước, lưng cậu ta đụng ngã cái ghế, bản thân cũng suýt chút nữa té xuống đất.
Hạ Bạch: “……”
Cậu không rảnh đi giải thích với Mạnh Thiên Hữu, vội vàng đi ra ngoài. Chỗ cửa lớn lầu một ký túc xá có quản lý ký túc xá đứng ở đó, cậu lại không thể nhảy từ cửa sổ lầu ba xuống như Hoa Hạo Minh, vậy nên đành phải chạy đến cuối hành lang lầu một, từ cửa sổ chỗ đó nhảy ra ngoài.
Vừa lúc Mạnh Thiên Hữu cũng nhảy từ lầu hai xuống.
Lận Tường: “Hạ Bạch, cậu không sao chứ!”
Hạ Bạch: “Không có việc gì, anh ta chạy đến chỗ nào rồi?”
Lận Tường: “Tối quá, tôi không thấy rõ!”
Hạ Bạch: “Chia ra tìm.”
Hoa Hạo Minh đã từng nói với bọn cậu rằng, nếu như hắn bị dị hoá thì bọn cậu phải trốn đi, không cần quản hắn.
Nhưng hai người bây giờ không chút nghĩ ngợi gì mà điên cuồng chạy đi tìm hắn giữa ngôi trường tối đen không một chút ánh sáng.
Ngôi trường mà trước đây bọn cậu tưởng nhỏ bé, bây giờ nó ẩn mình trong bóng đêm vô tận, hình như đã lớn hơn không biết bao nhiêu lần, không biết lúc này một mình hắn đang ở trong cái xó xỉnh nào và đang làm cái gì.
Hạ Bạch chạy đến hồ nhân tạo của trường học, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Hoa Hạo Minh trong đêm tối.
Nước hồ tĩnh lặng thật sâu không một chút gợn sóng, đáy hồ bị tảo xanh che kín, khiến mặt hồ trong đêm càng thêm u ám, mặt hồ không còn bọt khí, chỉ có thể nhìn thấy bóng cây đung đưa xung quanh hồ.
Cậu lập tức quay đầu lại chạy về phía tòa nhà giải phẩu thí nghiệm.
Lận Tường nhanh hơn cậu một bước: [ Góc tường phía Tây Bắc của tòa nhà giải phẩu thí nghiệm! ]
Lúc Hạ Bạch chạy tới thì không nhìn thấy bóng dáng Lận Tường đâu, cậu không biết mình đang đứng ở phía sau cây đại thụ nào, nhưng rất nhanh đã nhìn thấy Hoa Hạo Minh mặc áo phông màu đỏ.
Hoa Hạo Minh đang ngồi xổm dưới chân tường, vừa tiến vào tòa nhà là Hạ Bạch đã nhìn ra, đó chính là vị trí của phòng chứa thi thể số 4.
Trong bóng tối, có tiếng nhai nuốt chói tai truyền đến, nghe thật khó chịu, giống như một vật sắc nhọn nào đó cào mạnh vào một vật cứng khác vậy, kèm theo đó là âm thanh “Kẽo cà kẽo kẹt”.
Nương theo ánh trăng mờ ảo, Hạ Bạch đã nhìn thấy được nguồn gốc của âm thanh mình vừa nghe.
Hoa Hạo Minh ngồi xổm trong một góc hẻo lánh đối diện với bức tường phòng chứa thi thể, hắn đang ăn một hòn đá vừa được móc ra từ góc tường, âm thanh kẽo kẹt phát không chỉ do ma sát giữa đá và răng, mà còn bắt nguồn từ lớp xanh xanh trên hòn đá giống như rêu xanh kia, hoặc một thứ gì đó giống như tảo xanh.
Nhìn không rõ lắm, nhưng nhiễm đầy máu.
Hết chương 17.
