Chương 19: Tại Sao Mạnh Tư Trình Cứ Nhìn Cậu Mãi Thế?

Chương 19: Tại Sao Mạnh Tư Trình Cứ Nhìn Cậu Mãi Thế?

 

Lúc Mạnh Tư Trình đang định thoát khỏi ứng dụng Chim Cánh Cụt, thì bỗng nhiên cái nhóm chat cấp ba im lìm suốt bao năm nay lại nhảy ra mấy tin nhắn liền.

 

[Thông báo nhóm]: Các bạn học thân mến, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua thềm, chớp mắt chúng ta đã tốt nghiệp mười năm rồi. Tối ngày 9 tháng 6 năm nay, vào lúc 7 giờ, chúng mình quyết định bao trọn một nhà hàng buffet để cùng nhau ôn lại kỷ niệm tuổi thanh xuân, đến lúc đó còn có cả mấy trò chơi trí tuệ nữa đấy nhé!

 

PS: Không thu phí trước, thân ai nấy lo, phí chỗ ngồi là 188 tệ một người, chỗ ngồi có hạn, ai đến trước được trước. Không chỉ lớp mình đâu, cả khối đều có thể tham gia nhé. [Địa chỉ nhà hàng] Nhấn vào để đăng ký.

 

[Vương Lâm Lâm]: Wao, nhà hàng hải sản tự chọn này bình thường phải 298 tệ một người cơ mà, đồ ăn có giống nhau không đấy? Nếu giống thì tôi đi liền!

 

[Lớp trưởng]: Y xì đúc luôn nhé! Đây là giá đoàn mà bọn tôi đã thương lượng được đấy, tất nhiên, lý do chính là vì ông chủ nhà hàng cũng là bạn học của chúng ta. Sau 7 giờ tối thì không giới hạn thời gian dùng bữa nhé.

 

Cả khối sao? Vậy Tống Hề Đào có đi không nhỉ?

 

Mạnh Tư Trình chẳng nhớ được nhiều chuyện hồi cấp ba, mà điểm chung giữa hắn và Tống Hề Đào lại nằm ở chính cái thời cấp ba ấy. Hắn đang cực kỳ cần một dịp va chạm ký ức như thế này. Trong bảng khảo sát, Tống Hề Đào rất nhiệt tình tham gia các hoạt động khuyến mãi của cửa hàng, đúng không nhỉ?

 

Mạnh Tư Trình nhắn tin riêng cho Lớp trưởng: “Tôi tài trợ thêm tiền ăn, giảm mỗi suất xuống một trăm tệ nữa, giữ cho tôi hai chỗ.”

 

Lớp trưởng: “Cảm ơn anh Mạnh, đúng là đại ca đầu tàu của khóa chúng ta! Lâu lắm rồi không nghe tin tức của cậu, mong sớm gặp lại!”

 

Sau khi Mạnh Tư Trình mất trí nhớ, hắn gần như cắt đứt liên lạc với bạn bè cũ, bởi vì hắn không muốn bị hỏi han về nguyên nhân mất trí nhớ.

 

Mạnh Tư Trình: “Cả khối đều đã nhận được thông báo chưa?”

 

Lớp trưởng: “Ờm, cái này cũng không chắc lắm đâu, chỉ có mấy đứa lớp trưởng bọn tôi chơi thân với nhau liên kết lại thôi, có mấy lớp trưởng còn chẳng liên lạc được ấy.”

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Có bao gồm lớp 12 không?”

 

Lớp trưởng: “Đương nhiên rồi, tôi thân với lớp trưởng lớp 12 lắm, tiệc tri ân thầy cô của hai lớp mình hồi đó tổ chức chung một chỗ mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được, nếu Tống Hề Đào đăng ký thì cho cậu ấy một chỗ.”

 

Lớp trưởng xem lại danh sách, rồi nhắn lại trả lời: “Cậu ấy đăng ký rồi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Thế thì không cần giữ chỗ nữa đâu, cứ nhả ra đi.”

 

Người đến càng đông, tin tức càng nhiều.

 

Tại một căn hộ nào đó ở Hải Thành, lớp trưởng lớp 1 thoáng ngẩn người. Khoan đã, thời gian trôi qua lâu quá rồi, rốt cuộc hồi đó chọn khách sạn Hoàn Minh để tổ chức tiệc tri ân cùng lớp 12 là do cậu ta hẹn trước với lớp trưởng lớp 12, hay là do Mạnh Tư Trình giới thiệu Hoàn Minh cho cậu ta nhỉ?

 

Chao ôi, thời gian đáng sợ thật đấy, đến cái này mà cậu ta cũng chẳng nhớ nổi nữa. Lớp trưởng lắc đầu, tiếp tục tung tin mới nhất ra ngoài.

 

[Tin vui tin vui đây, có bạn học đại gia giấu tên tài trợ, giá hiện tại chỉ còn 88 tệ một người! Không phải 188, chỉ 88 tệ thôi! Ai đến trước được trước!]

 

[Tin vui, lại có bạn học nhiệt tình chém thêm một nhát nữa, giá hiện tại chỉ còn 86 tệ!]

 

[Bây giờ chỉ còn 83 tệ thôi!]

 

 

[Đã đủ số lượng.]

 

Tống Hề Đào nhìn tin nhắn mặc cả nhảy liên hồi trong nhóm lớp, vốn dĩ cậu chỉ định đi cùng Khương Nhạc cho vui, nhưng giờ thì cậu hưng phấn thật sự rồi. Bạn học cấp ba của cậu cũng ưu tú quá đi mất. Buffet 298 tệ mà giờ chỉ còn 83 tệ, thế thì khác quái gì ăn miễn phí đâu? Không tốn tiền thì nhất định phải đi mà ăn chứ! Đã thế còn không mang theo Tống Mộc Qua, tha hồ mà ăn đồ ngọt chiên rán ngập mồm. May mà Khương Nhạc đăng ký sớm, chứ chậm chân là chả chen vào nổi đâu.

 

Ban ngày Tống Hề Đào đã uống trà ở chỗ Mạnh Tư Trình, giờ vẫn chưa buồn ngủ, thế là lại mở vòng bạn bè ra lướt lướt.

 

Mẹ Trần Lộ đăng ảnh con gái ngoan ngoãn làm bài tập toán ở nhà, Tống Hề Đào thả tim. Thời Lưu đăng ảnh cửu cung khâu ký tên bổ sung ở xưởng in, kèm dòng trạng thái than mệt chết đi được, Tống Hề Đào thả tim.

 

Bộ truyện tranh “Bề Ngoài Quân Thần” mà bọn họ hợp tác đã hoàn thành, giờ lại đang hợp tác một bộ truyện tranh học đường hài hước hiện đại, trong đó có một nhân vật thầy giáo dạy toán, biên tập viên còn khen cậu vẽ khí tràng của ma vương rất mạnh nữa cơ.

 

Trong vòng bạn bè còn chi chít các trung tâm ngoại khóa, toàn là mấy chỗ phát tờ rơi ở cổng trường tiểu học, quét mã kết bạn Wechat tặng nước thổi bong bóng, ngày nào Tống Mộc Qua cũng đòi cho bằng được. Ánh mắt Tống Hề Đào bỗng bị một quảng cáo lớp học thêm thu hút.

 

[Toán học – Đại sư Olympic – Dạy một kèm một – Từ lớp 1 đến lớp 6 – Giá từ 880 tệ trở lên cho một giờ học]

 

Đại sư Olympic đắt giá thật đấy!

 

Giá thị trường là 880 tệ một giờ, thế mà Mạnh Tư Trình lại dạy miễn phí cho cậu!

 

Tống Hề Đào cắn môi, cậu phát hiện ra vì bản thân bài xích môn Toán mà quên mất việc phải cảm ơn Mạnh Tư Trình cho tử tế. Chuyện nào ra chuyện nấy, Mạnh Tư Trình vô tư giúp đỡ cậu như thế, bản thân cậu không báo đáp được bằng thành tích thì cũng phải báo đáp bằng cái gì khác chứ nhỉ? Nhưng mà cảm ơn kiểu gì bây giờ? Trước đây cô giáo Hạ còn chẳng nhận giỏ hoa quả, chắc Mạnh Tư Trình cũng chẳng nhận đâu.

 

Về khoản tặng quà này thì Tống Hề Đào chẳng có tí kinh nghiệm nào cả, kinh nghiệm từ chối thì có, từ nhỏ đến lớn cậu toàn nhìn bố mẹ mình từ chối nhận quà cáp biếu xén mấy dịp lễ tết thôi. Vậy nên Tống Hề Đào bèn đi hỏi mẹ Trần Lộ: “Chị ơi, nếu có một người muốn bày tỏ lòng biết ơn với một người [theo quy định là không được nhận quà], mà bọn em lại không thân lắm, thế thì nên tặng gì nhỉ?”

 

[Mẹ Trần Lộ]: Em có thể tặng mấy món đồ ngọt tự làm ấy, của ít lòng nhiều, nếu thấy quà nhẹ quá thì kẹp thêm một tấm thiệp vào bên trong.

 

Đồ tự làm á? Lại còn viết thiệp nữa? Mắt Tống Hề Đào sáng rực lên, cậu có thể nướng bánh quy nhỏ mà, cậu biết làm bánh quy!

 

Nhưng mà như thế có bị mập mờ quá không nhỉ? Nhỡ đâu Mạnh Tư Trình hiểu lầm là cậu hiếu học lắm, rồi hè này lại đòi bổ túc cho cậu nữa thì phải làm thế nào?

 

[Tống Hề Đào]: Tình huống có hơi phức tạp chút, em vừa muốn cảm ơn sự giúp đỡ của người ta, lại vừa hy vọng người ta đừng có giúp em nữa, tặng quà gì thì truyền đạt được suy nghĩ này của em hả chị?

 

[Mẹ Trần Lộ]: Nhân phẩm đối phương thế nào?

 

[Tống Hề Đào]: Nhân phẩm siêu tốt luôn ấy.

 

[Mẹ Trần Lộ]: Thế thì càng phải tặng, em cứ tặng nhiều lần vào, thế là người ta sẽ sợ không dám tiếp xúc với em nữa đâu.

 

Tống Hề Đào suy nghĩ nửa ngày trời, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Trần Hà Phỉ.

 

Hồi cậu còn bé, Tống Quắc đặc biệt quan tâm đến những học sinh là trẻ em bị bỏ lại ở quê. Trong số đó có một học sinh, sau này bố cậu bé đi biển phất lên, tết đến xách quà cáp hậu hĩnh đến cảm ơn Tống Quắc. Trong lời từ chối của Tống Quắc có một câu: “Anh mà cứ làm thế này, ngược lại làm tôi sau này không dám quan tâm đến con trai anh nữa đâu.”

 

Chà!! Xã giao đúng là một môn học vấn thâm sâu mà!

 

Cậu cứ nhiệt tình với Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình tự khắc sẽ giữ khoảng cách với cậu để giữ mình trong sạch. Cách này hay đấy, một mũi tên trúng hai đích. Tống Hề Đào thức đêm lật giở cuốn thực đơn nhỏ, dự định ngày mai sẽ làm một mẻ bánh quy lớn.

 

Ngày hôm sau, vừa đưa Tống Mộc Qua vào trường xong, Tống Hề Đào đã bắt đầu hì hục nhào bột bơ.

 

Cậu đi siêu thị mua hành lá loại nhỏ tươi rói, bạc hà, đào, ô mai, định làm hai loại là vị hành lá bạc hà và vị ô mai đào, một mặn một ngọt. Tại sao lại chọn hai sự kết hợp này ư? Đương nhiên là vì trên thị trường hiếm có khó tìm rồi. Nếu Mạnh Tư Trình từ chối, cậu có thể nói: “Chắc chắn thầy chưa ăn bao giờ đâu, nhất định phải nếm thử đấy nhé”.

 

Buổi trưa nướng xong bánh quy, đợi nguội hẳn, Tống Hề Đào dùng máy đóng gói lại, xếp vào hộp quà màu hồng phấn, lại rút một tấm thiệp ra, viết lên đó dòng chữ: “Cảm ơn thầy Mạnh đã ân cần dạy bảo con trai nhà tôi”.

 

Đến 2 giờ 50 phút chiều, lúc Tống Hề Đào đang định xuất phát thì nhận được điện thoại của Mạnh Tư Trình. Trong lòng cậu thầm mừng rỡ, chẳng lẽ Mạnh Tư Trình không rảnh? Bảo cậu đừng đến nữa? Thế thì tốt quá, bánh quy nhỏ cũng không làm uổng công, cậu biết nhà Mạnh Tư Trình ở đâu mà, đạp xe qua ném vào tường rào là xong.

 

Giọng điệu của Tống Hề Đào còn mang theo một chút mong chờ: “A lô?”

 

Mạnh Tư Trình nghe thấy giọng điệu của cậu, tâm trạng cũng tốt lên: “Trời nóng quá, tôi tiện đường qua đón cậu một đoạn.”

 

Hơn hai giờ chiều đúng là lúc nắng nóng đỉnh điểm, hắn không thể vì chút tư tâm của mình mà để Tống Hề Đào phải đội nắng đến trường tìm hắn được.

 

Mặt Tống Hề Đào xị xuống: “Không được, buổi tối tôi còn phải đón Mộc Qua về nữa, tôi phải đi xe.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tối tôi cũng tiện đường đưa hai người về. Ra đi, tôi đang ở cổng.”

 

Tống Hề Đào nghe tiếng tút tút trong điện thoại, đành phải nén đau thương phản bội lại con xe máy điện nhỏ, xách theo hộp bánh quy, xuống lầu ngó nghiêng ở cổng khu dân cư. Maybach đâu nhỉ? Sao không thấy nhỉ?

 

Bíp — Bíp —

 

Một chiếc Cullinan màu trắng đang đỗ nháy đèn đôi, dòng xe SUV rộng rãi thoải mái, thích hợp cho gia đình đi lại hơn. Tống Hề Đào nhìn vào trong xe, cửa ghế lái mở ra, một Mạnh Tư Trình tướng mạo đỉnh đạc đường hoàng bước xuống.

 

Mạnh Tư Trình vòng qua ghế phụ, mở cửa xe: “Lên xe đi.”

 

Bên ngoài là cái nóng 35 độ C, còn trong xe là luồng khí trong lành sạch sẽ mát rười rượi, Tống Hề Đào chẳng nghĩ ngợi nhiều liền chui tọt vào. Mạnh Tư Trình giữ cửa xe ghế phụ, cân nhắc một chút rồi nói: “Chiếc xe này ghế phụ chưa có ai ngồi đâu đấy.”

 

Tống Hề Đào lập tức hiểu ra, trải nghiệm lần đầu của ghế phụ phải để dành cho người quan trọng đúng không: “Thế tôi ra ghế sau ngồi nhé.”

 

“… Ý tôi không phải thế.” Mạnh Tư Trình đóng cửa xe lại, ngăn không cho cậu ra ngoài.

 

Thế là ý gì?

 

Người thông minh nói chuyện lúc nào cũng có hàm ý bên ngoài, đáng ghét thật, nói chuyện với Mạnh Tư Trình chắc phải giỏi cả Văn lẫn Toán mới được. Tống Hề Đào vắt óc suy nghĩ, ánh mắt rơi vào bàn tay đẹp, khớp xương rõ ràng đang cầm vô lăng của Mạnh Tư Trình, cậu ngẩn người một chút, sau khi Mạnh Tư Trình khởi động xe, cuối cùng cậu cũng nghĩ ra đáp án tiêu chuẩn rồi.

 

Chắc chắn là Mạnh Tư Trình đang muốn khoe khoang việc hắn mới mua xe mới đây mà.

 

Tống Hề Đào rất phối hợp mà hỏi một câu: “Xe này thầy mới mua hả?”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừ.”

 

Tống Hề Đào: “Thế con Maybach đâu rồi?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không thích nữa, bán rồi.”

 

Tống Hề Đào liếc nhìn sườn mặt Mạnh Tư Trình, dứt khoát ghê, không có tình cảm gì với xe cũ sao? Cậu và Mộc Qua còn chẳng nỡ bán chiếc xe máy điện nhỏ kia, dù pin với lốp đều đã thay một lượt rồi.

 

Tống Hề Đào không biết chiếc xe này đắt thế nào, chỉ đành tích cực vận dụng chỉ số EQ của mình để khen một câu: “Ngồi thoải mái lắm, mắt nhìn của thầy tốt thật đấy.”

 

Khóe miệng Mạnh Tư Trình khẽ nhếch lên.

 

Tống Hề Đào: “À đúng rồi, tôi có làm ít bánh quy nhỏ muốn tặng thầy, cảm ơn thầy đã phụ đạo cho tôi và Mộc Qua.”

 

Mạnh Tư Trình đã sớm nhìn thấy hộp quà màu hồng phấn trên tay cậu rồi, độ cong nơi khóe miệng càng rõ rệt hơn: “Chỉ có bánh quy tự làm thôi à?”

 

Quả nhiên là Mạnh Tư Trình đối với chuyện nhận quà rất đỗi thận trọng, Tống Hề Đào liền cam đoan: “Tôi đảm bảo là không có cho thêm bất cứ thứ gì kỳ quái vào đâu!”

 

Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn cậu.”

 

Tống Hề Đào xoay người, đặt hộp bánh quy ra ghế sau: “Thầy nếm thử xong, nếu có gợi ý cải thiện gì thì cứ nói với tôi nhé.”

 

Mạnh Tư Trình là thiên tài mà, giỏi định lượng nhất, cái lưỡi của hắn chắc chắn cũng rất lợi hại, có thể cho cậu chút ý kiến về làm bánh, để bánh quy của cậu được trẻ con yêu thích hơn. Tống Mộc Qua không thích bánh quy cậu làm lắm, Mạnh Tư Trình là bố ruột nó, gợi ý khẩu vị đưa ra chắc sẽ hợp với Tống Mộc Qua.

 

Tống Hề Đào tự biết mình biết ta, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đùi: “Hiện tại tay nghề tôi vẫn chưa tốt lắm.”

 

Mạnh Tư Trình bỗng thấy vốn từ của mình trở nên ít ỏi lạ thường: “Ừm, tốt lắm rồi.”

 

Biển số xe của Mạnh Tư Trình đã được đăng ký, không phải giờ cao điểm đưa đón học sinh thì có thể lái thẳng vào trong trường, đỗ ở nhà xe trước tòa nhà văn phòng.

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình mở cốp sau, lấy ra một hộp trà, bên trên viết Đại Hồng Bào Vũ Di Sơn chính tông.

 

Mạnh Tư Trình: “Trà ở văn phòng uống hết rồi.”

 

Đây là loại Đại Hồng Bào chính tông nhất hắn nhờ người mua được, hôm nay mới giao đến.

 

Tống Hề Đào ngẫm nghĩ, dạo này Mạnh Tư Trình mời nhiều phụ huynh đến thế, trường học cũng đâu có thanh toán tiền trà nước mời phụ huynh đâu, thật không dễ dàng gì.

 

“Bánh quy nhỏ của tôi có thể ăn kèm với trà đấy!”

 

Thế là Mạnh Tư Trình mang theo cả hộp bánh quy lên.

 

Hôm qua hậu cần mới dọn dẹp cho hắn một phòng làm việc độc lập, nằm ở tầng hai. Mạnh Tư Trình có thói quen mở cửa văn phòng, về điểm này thì dù là đối mặt với Tống Hề Đào cũng không thay đổi.

 

Tống Hề Đào cảm thấy thoải mái với điều này. Cậu ngồi trên ghế, nhìn Mạnh Tư Trình pha trà, rồi mở hộp bánh quy ra. Khi cậu bưng một chén Đại Hồng Bào thơm phức lên, Mạnh Tư Trình cũng cầm lấy một chiếc bánh quy.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trà hôm nay ngon hơn hôm qua một chút.

 

Tống Hề Đào thổi một hơi vào nước trà, làm dậy lên làn khói trà thơm ngát, khóe mắt liếc nhìn Mạnh Tư Trình: “Thầy thấy sao?”

 

Bánh quy được in bằng khuôn, ngoại trừ hơi cháy một chút thì bề ngoài không chê vào đâu được. Mạnh Tư Trình cắn một miếng, “…”

 

Cảm giác như vừa ăn hành lá xong lại dùng kem đánh răng vị bạc hà để chải răng vậy.

 

Tống Hề Đào: “Thế nào?”

 

Mạnh Tư Trình nuốt xuống: “Cũng được, bạc hà có thể cho ít đi chút.”

 

Tống Hề Đào lại uống một ngụm trà: “Tôi cũng thấy thế!”

 

Người lớn đúng là biết thưởng thức hơn trẻ con.

 

Cậu thấy Mạnh Tư Trình ăn bánh quy từ tốn, tròng mắt đảo một vòng. Đã biết Mộc Qua tan học lúc ba giờ rưỡi, giờ tan học đã định, thời gian trà chiều nhiều thêm một chút thì giờ học toán sẽ ít đi một chút.

 

“Thầy nếm thử cái hình hoa mai nữa đi, là vị ô mai đào đấy!”

 

Mạnh Tư Trình rót trước cho mình một chén trà, tránh cho vị giác nộp đơn xin nghỉ vì tai nạn lao động. Nhận quà của phụ huynh đúng là bị báo ứng mà. Bánh quy chua vị ô mai ngâm rượu, kẹp ở giữa là mứt đào ngọt khé cổ.

 

Mạnh Tư Trình vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh nếm thử, đưa ra đánh giá trung thực: “Tôi thích vị đào.”

 

Tống Hề Đào: “Tôi cũng thích! Lần sau tôi lại làm cho thầy.”

 

Mạnh Tư Trình nói: “Về nguyên tắc thì tôi không được nhận đồ của phụ huynh, cho dù là bánh quy. Cảm ơn cậu, chỉ phá lệ lần này thôi nhé.”

 

Trong mắt Tống Hề Đào chợt lóe lên vẻ vui mừng, thành công rồi! Cậu vừa tặng quà là Mạnh Tư Trình đã thấy áp lực nghề nghiệp ngay. Cậu cứ phải tặng, tặng đến khi nào Mạnh Tư Trình không dám dạy thêm cho cậu nữa mới thôi.

 

“Vậy lần này thầy ăn nhiều chút đi!” Tống Hề Đào đẩy hộp bánh quy về phía hắn thêm chút nữa.

 

“Được.” Mạnh Tư Trình ăn mỗi vị hai cái, một miếng bánh quy một ngụm trà, trông có vẻ khá là thong dong.

 

Kiên nhẫn cùng Tống Hề Đào câu giờ được mười lăm phút, Mạnh Tư Trình nhìn đồng hồ đeo tay: “Thời gian không còn nhiều, chúng ta vào học thôi.”

 

Tống Hề Đào cố nén sự đắc ý trong lòng xuống: “Ồ.”

 

Hôm qua học xong chương trình lớp một, hôm nay học lớp hai.

 

Học mãi, học mãi, Tống Hề Đào thấy hơi khô miệng đắng lưỡi, uống trà cũng không trôi.

 

Tại sao Mạnh Tư Trình cứ nhìn cậu mãi thế?

 

Mười năm trước cậu đã biết, Mạnh Tư Trình giảng bài không cần nhìn đề, cả cái đề thi đều nằm trong đầu hắn rồi. Nhưng hai lần giảng bài này, Mạnh Tư Trình đều nhìn đi chỗ khác.

 

Giáo viên mà cứ nhìn chằm chằm vào giáo án hay slide thì không phải giáo viên giỏi, trong lòng Tống Hề Đào hiểu rõ, đây mới là trạng thái lên lớp bình thường của Mạnh Tư Trình, nhất định phải có giao lưu ánh mắt với học sinh. Nhưng cậu đâu phải học sinh của Mạnh Tư Trình, cứ bị nhìn chằm chằm như thế, cậu chịu không nổi. Cậu cứ nghi ngờ, không biết có phải Mạnh Tư Trình đã nhìn thấu bí mật của mình rồi nên mới nhìn mình như vậy hay không.

 

Ánh mắt của Mạnh Tư Trình cứ dán chặt lên người cậu, giọng nói vang bên tai cậu, giống như hai tác nhân dị ứng khổng lồ, theo luồng khí ập tới. Chỉ mới qua mười phút, mặt Tống Hề Đào đã đỏ bừng, bên thái dương còn rịn ra một giọt mồ hôi.

 

Mạnh Tư Trình giảng bài căn bản không cần dùng não, hắn nhìn chằm chằm cậu suốt 30 giây, trong đầu thực sự đang suy nghĩ cái gì?

 

Tống Hề Đào nghĩ kỹ mà thấy sợ.

 

Chắc không phải Mạnh Tư Trình đang hồi tưởng lại ký ức sau khi say rượu đấy chứ? Mười năm trước, bảy năm trước, hắn cũng từng nhìn cậu như vậy. Cái bộ dạng rụt rè nhút nhát y hệt này của mình liệu có giúp Mạnh Tư Trình tìm lại ký ức bị đứt đoạn lúc say không nhỉ?

 

Tống Hề Đào lấy hết can đảm: “Thầy có thể đừng nhìn chằm chằm tôi như vậy được không?”

 

Mạnh Tư Trình thu hết phản ứng đỏ mặt của Tống Hề Đào vào trong mắt, hắn kìm nén xúc động muốn nhéo cậu một cái.

 

“Tôi không nhìn vào mắt cậu, sao biết cậu có mất tập trung hay không, có nghe hiểu hay không.”

 

Tống Hề Đào – người hay mất tập trung: “… Nhưng mà…”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi lên lớp cũng phải nhìn chằm chằm Mộc Qua như thế, cậu bảo có nên không?”

 

Tống Hề Đào: “… Nên.”

 

Không có thầy giáo nhìn chằm chằm, Tống Mộc Qua thực sự sẽ để chữ chui từ tai trái sang tai phải mất.

 

Lúc tan học, chân Tống Hề Đào mềm nhũn ra. Không được không được, tiết sau cậu không thể đến nữa.

 

Mạnh Tư Trình phụ đạo cho Tống Mộc Qua cũng coi như thiên kinh địa nghĩa, còn phụ đạo cho cậu là thế nào chứ? Cậu kiên quyết không làm trung gian môn toán nữa.

 

Mạnh Tư Trình bật sẵn điều hòa trong xe từ trước: “Cậu ra xe hạ nhiệt đi, tôi đi đón Mộc Qua qua đây.”

 

Tống Hề Đào: “Được.”

 

Cậu là phụ huynh, cứ xuất hiện ở cửa lớp học mãi, làm hỏng quy tắc cũng không hay.

 

Mạnh Tư Trình rảo bước đến cửa lớp học, đúng lúc nhìn thấy Tống Mộc Qua đang đổi cặp sách cho Hoắc Quyết rồi cùng nhau đi ra ngoài.

 

Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Tư Trình cảm thấy mình như đang nhập vai một người cha đi đón con mà chẳng gặp chút trở ngại nào, cảm giác này thực sự cũng không tệ chút nào.

 

“Tống Mộc, đi theo thầy đến văn phòng, ba em đang đợi em ở đó.”

 

Tống Mộc Qua biết dạo này ba đang đi học thêm, “Dạ được, thưa thầy.”

 

Hoắc Quyết không biết bạn thân của mình lại phạm lỗi gì, cứ đứng chôn chân tại chỗ, lo lắng nói: “Con đi cùng Tống Mộc ạ.”

 

Nếu Tống Mộc bị phạt chép bài, cậu bé còn có thể giúp đỡ.

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Trên đường đi, Mạnh Tư Trình gọi điện cho bố Hoắc Quyết, bảo mình sẽ đưa con trai anh ta về.

 

Đợi tách khỏi đám đông, xung quanh không còn ai, Mạnh Tư Trình bâng quơ hỏi: “Người lớn đói cả rồi, các con có đói không?”

 

Tống Mộc Qua đương nhiên là đói, nhưng cậu nhóc rất lanh lợi: “Thầy ơi, con không đói ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Hoắc Quyết, còn con?”

 

Cố tình đón cả hai đứa nhóc, kiểu gì cũng có một đứa đói chứ.

 

Hoắc Quyết liếc nhìn Tống Mộc Qua, tuy cậu bé rất muốn đi ăn cùng bạn thân, nhưng nhìn biểu cảm của Mộc Qua thì cậu bé cũng hiểu ngay: “Con cũng không đói ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “…” Nếu là KFC thì hai đứa có đói không hả? Tiếc là đạo đức nghề nghiệp cấm hắn dùng KFC để thử thách học sinh.

 

Lên xe, hắn thản nhiên nói: “Để tôi đưa mọi người đi ăn chút gì nhé, lũ trẻ đói rồi.”

 

Tống Hề Đào đã có kế hoạch từ trước: “Tôi gọi đồ ăn ngoài rồi, phải về nhà nhận ngay đây.”

 

Chuyện này thì Mạnh Tư Trình đã đoán trước được kết quả rồi, trên đường dụ dỗ mấy đứa nhỏ không thành công thì Tống Hề Đào càng không thể đồng ý.

 

Nhà Hoắc Quyết khá xa, Mạnh Tư Trình thả hai bố con nhà họ Tống ở cổng khu dân cư: “Đi thong thả.”

 

Tống Mộc Qua ngoan ngoãn: “Dạ con chào thầy!”

 

Tống Hề Đào: “Chào thầy nhé!”

 

Hai bố con vui vẻ về nhà, Tống Mộc Qua hớn hở nói: “Ba ơi, hôm nay ăn đồ ăn ngoài thật à?”

 

Tống Hề Đào: “Thật chứ!”

 

Thực ra thì chỉ thỉnh thoảng cậu mới xuống bếp, phần lớn là bố hoặc mẹ cậu rảnh thì qua, không rảnh thì thuê người giúp việc theo giờ nấu bữa tối. Nhưng mà dù là ai nấu thì cũng chẳng có món nào làm Tống Mộc Qua hài lòng bằng đồ ăn bên ngoài.

 

Tống Mộc Qua đổ hộp xếp hình ra, ngồi dưới đất chơi mới được mười phút thì ba chú shipper lần lượt đến nơi, cứ như thể có chuyện vui tày trời cần ăn mừng vậy.

 

Tào phớ, đùi gà chiên, mì lạnh, bánh trứng, coca. Cậu nhóc Mộc Qua bé nhỏ kinh ngạc đến tròn cả mắt: “Ba ơi, hôm nay ăn sang thế à?”

 

Tống Hề Đào gật đầu: “Thỉnh thoảng phải sang một bữa chứ, nếu thi cuối kỳ con mà qua môn, còn được sang thêm ba bữa nữa cơ.”

 

Tống Mộc Qua nghĩ đến khoảng cách giữa mình và việc qua môn, quyết định trân trọng bữa ăn này.

 

Đợi cậu bé gặm xong một cái đùi gà rán, Tống Hề Đào mới lấy khăn lau miệng cho con rồi bảo: “Bạn nhỏ Tống Mộc, ba có một bí mật muốn nói cho con biết.”

 

Tống Mộc Qua ngừng nhai, nghiêm túc nhìn ba: “Bí mật gì thế ba?”

 

Tống Hề Đào: “Bí mật là, ba có một bí mật không thể để thầy Mạnh biết.”

 

Cậu đợi Tống Mộc Qua tiêu hóa câu nói líu lưỡi này, may mà không liên quan đến toán học nên Tống Mộc Qua có thể hiểu được.

 

Tống Mộc Qua tò mò: “Ba ơi, là bí mật gì thế?”

 

Tống Hề Đào làm ra vẻ cao siêu bí hiểm: “Là một công thức ghép đôi ngẫu nhiên giảm nhiễm cấu trúc xoắn ốc vô cùng phức tạp mà ba phát minh ra, con có muốn nghe không? Ba vẽ hình cho con xem nhé.”

 

Tống Mộc Qua lắc đầu quầy quậy: “Ba ơi, thôi không cần đâu.”

 

Tống Hề Đào: “Công thức này của ba không thể để thầy Mạnh biết được, nhưng thầy Mạnh thông minh quá, chúng ta gặp nhau thường xuyên thì ba sẽ bị nhìn thấu mất.”

 

“Một khi bị nhìn thấu thì chúng ta thảm rồi, cả đời này sẽ phải học toán đấy.”

 

Tống Mộc Qua nắm chặt bàn tay nhỏ: “Thế phải làm sao bây giờ hả ba?”

 

Tống Hề Đào lật bài ngửa: “Qua Qua này, bắt đầu từ ngày mai con thay ba đi học bổ túc với thầy Mạnh nhé. Cuối kỳ con tiến bộ mười điểm, ba lại mời con đi ăn tiệc lớn.”

 

Tống Mộc Qua nghẹn lời.

 

Tống Hề Đào nghiêm túc nhìn con trai, đau dài không bằng đau ngắn, Tống Mộc Qua, con cũng đâu muốn bị Mạnh Tư Trình phát hiện con là con trai hắn đúng không?

 

Tống Hề Đào ân cần dụ dỗ: “Chỉ là nhờ thầy Mạnh hướng dẫn con làm bài tập thôi mà, con làm xong bài tập ở trường trước, về nhà là không phải làm nữa rồi. Có thầy ở đấy, con làm bài nào đúng bài nấy, thầy Mạnh cũng sẽ không mời phụ huynh nữa đâu.”

 

Tống Mộc Qua gian nan đưa ra quyết định: “Thôi được rồi, ba.”

 

Tống Hề Đào vui mừng muốn chạy mấy vòng quanh nhà, một mũi tên trúng hai đích! Một công đôi việc! Theo bản năng, cậu muốn khoe với Mạnh Tư Trình trên Wechat một chút, nhưng tin nhắn chưa gửi đi đã khựng lại. Thôi, giữ cho lịch sử trò chuyện trong sạch.

 

Ngày hôm sau, khi Mạnh Tư Trình nói muốn đến đón cậu đi học, Tống Hề Đào tung ra tin tức chấn động: “Thầy Mạnh ơi, tôi không cần học nữa đâu, tôi với Mộc Qua đã nói chuyện xong rồi, thầy rảnh thì cứ giữ thằng bé lại hướng dẫn làm bài tập trực tiếp luôn, không cần qua trung gian ăn chênh lệch nữa.”

 

Mạnh Tư Trình vì điểm trung bình cuối kỳ mà xe đưa xe đón tận nơi, tinh thần này nhất định có thể bình xét thi đua khen thưởng.

 

Mạnh Tư Trình sững người một chút, rồi đáp: “Được.”

 

Hắn không tính là bất ngờ, hắn chỉ tò mò một điểm – Tống Hề Đào đã làm sao để thuyết phục được con trai mình thế?

 

Buổi chiều tan học, Mạnh Tư Trình đến đón Tống Mộc Qua về văn phòng làm bài tập: “Sao lại chịu đi học thêm rồi? Có động lực học tập mới à?”

 

Nhóc con buồn rầu gãi đầu: “Dạ, bởi vì ba của con hậu đậu quá ạ.”

 

Hết chương 19.

 

Chương 19: Tại Sao Mạnh Tư Trình Cứ Nhìn Cậu Mãi Thế?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên