Chương 19:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 17)

Chương 19:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 17)

 

“Có sở thích mặc đồ của người khác phái, thích mặc đồ nữ?” Lận Tường có chút kinh ngạc, “Nhìn có vẻ không giống.”

Hạ Bạch cũng cảm thấy không giống, nhưng có một vài sở thích không muốn để người khác biết.

Sau khi Hoa Hạo Minh ăn no, hắn bắt đầu đi về phía ký túc xá.

Hai người vội vàng đi theo hắn, cũng muốn trở về xem Ôn Đông thế nào.

Hơn hai giờ khuya, trường học vừa tối tăm vừa tĩnh lặng, hai người cũng không nói chuyện, sợ quấy nhiễu an ninh trường học và Hoa Hạo Minh phía trước.

Ba người lặng lẽ đi trong trường học, Hạ Bạch chợt dừng bước, nhìn về phía bên phải

Lận Tường theo ánh mắt cậu nhìn sang, nhìn thấy mảnh đậu Hà Lan kia trong trường học, ở đó có một đốm lửa lập lòe trong đêm tối.

Hai người thấy Hoa Hạo Minh đang chậm rãi đi về, không có gì dị thường, bèn nhẹ bước lặng lẽ tới gần ruộng đậu Hà Lan.

Trong ruộng đậu Hà Lan, một người phụ nữ gầy gò đang quỳ trên mặt đất đốt vàng mã, ngọn lửa bốc lên từ những tờ vàng mã bị đốt cháy, chiếu sáng khuôn mặt nhăn nheo, nhảy múa trên cái miệng đang không ngừng khép mở của bà.

“Là cô lao công đó, ngày đầu tiên chúng ta tới đây đã nhìn thấy bà ấy.” Lận Tường nhỏ giọng nói với Hạ Bạch.

Vào buổi sáng đầu tiên lúc đi làm quen trường học, bọn họ đã nhìn thấy đậu Hà Lan ở nơi này, cũng nhìn thấy cô lao công trường học cực kỳ phòng bị bọn họ.

Lúc này, bà ấy đang lén hoá vàng mã một mình trong đêm khuya không một bóng người xung quanh, tất nhiên hoá vàng mã là đốt cho người chết, nhìn hành động của bà như vậy, hẳn là không phải đốt vàng mã cho thân nhân, nhìn bà giống như đang khẩn cầu hoặc tế bái gì đó, nhìn một cái là thấy có vấn đề.

Bà vô cùng nhạy cảm, Lận Tường gần như dán sát vào tai Hạ Bạch nói thật nhỏ, nhưng vẫn bị bà nghe được.

Cũng giống như ngày đó, bà hết sức đề phòng bọn họ, bà nắm chặt cái bật lửa trong tay, toàn thân căng cứng, hung ác nhìn bọn họ.

Hạ Bạch hỏi: “Bà đang hoá vàng mã cho Sở Tuyết Lâm phải không?”

Nghe được ba chữ “Sở Tuyết Lâm”, đôi mắt bà khẽ run lên, àn da trên mặt cũng cứng đờ.

Một cơn gió đêm mát lạnh thổi qua, bà bỗng nhiên đứng dậy, hoảng sợ nhìn quanh, nhìn thấy Hoa Hạo Minh như người mất hồn cúi đầu đi trên đường, bà kinh hãi lẩm bẩm: “Cô ta đến rồi, cô ta đã trở về……”

“Ai? Là Sở Tuyết Lâm à?” Lận Tường nhìn ra bà biết Sở Tuyết Lâm, cậu ta vội hỏi: “Sở Tuyết Lâm chết như thế nào? Cô ta và Vương Ba Đan có quan hệ gì?”

Bà lão lao công trường dường như không nghe thấy cậu ta nói gì, khom lưng bưng lấy chậu than, Hạ Bạch hành động trước bà một bước, cậu cướp chậu than đi, “Nói cho chúng tôi biết, nếu không chúng tôi sẽ đốt ruộng đậu này.”

“Đừng, không được!” Bà lão lao công sợ hãi khoát tay, “Đừng đốt!”

Hạ Bạch đỏ mặt, nói: “Cô ta thích nhất là hoa đậu Hà Lan, đốt xong nhất định sẽ tức giận, sẽ trách bà không chăm sóc chúng tốt, sẽ tìm bà trả thù.”

Bà lão lao công trường càng sợ hơn, suýt chút nữa đã quỳ xuống trước mặt Hạ Bạch, “Đừng đừng đừng! Van xin cậu đó!”

Lận Tường nhân cơ hội thúc giục: “Mau nói!”

Hạ Bạch nâng chậu thang lên một chút, làm bộ như muốn ném chậu than đi.

“Nói, tôi nói! Sở Tuyết Lâm bị tên rác rưởi Vương Ba Đan kia hại chết!” Cuối cùng bà lão lao công trường cũng nói ra.

Lần đầu tiên bà gặp Sở Tuyết Lâm cũng là vì đậu Hà Lan.

Đó là một ngày bình thường, bà đang dọn cỏ trong vườn trường, lúc Sở Tuyết Lâm đi ngang qua thì đột nhiên dừng bước lại.

“Cháu có thể trồng một chút hoa cỏ ở đây không?”

Bà đã làm việc ở ngôi trường này nhiều năm như vậy, đã gặp qua vô số người, nhưng tất cả mọi người đều phớt lờ bà, cứ như thể bà đã bị loại trừ ra khỏi tiềm thức của bọn họ vì khiến cho người ta chán ghét, thế nên không ai nhìn thấy bà cả.   

Đây là người đầu tiên dừng lại nói chuyện với bà, bà có chút kinh ngạc, nhưng càng kinh ngạc hơn khi nhìn thấy đó là một cô gái xinh đẹp.

“Tôi đã mua rất nhiều hạt giống hoa, dì có cần không?” Cô gái ngồi xổm xuống, mở túi giấy trong tay ra cho bà xem, “Tôi là phụ đạo viên mới tới trường học, tên là Sở Tuyết Lâm.”

Trong túi giấy quả thực có rất nhiều hạt giống, còn có một ít hạt giống bà biết vì đã trồng qua.

Bà không biết xuất từ tâm lý gì, có lẽ là bị xem nhẹ trong cái trường này quá lâu, luôn muốn có người để nói chuyện cùng, vậy nên bà đã nói chuyện với cô rất lâu, bà luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc và cố gắng biểu hiện ra mình “Chuyên nghiệp”, “Đây là hạt giống đậu Hà Lan, đây là đậu đỏ, còn đây là đậu tằm, có phải cô bị người bán hạt giống hoa lừa rồi không?”

“Dì nhận ra hết à?” Sở Tuyết Lâm vui vẻ nhìn bà, “Tôi không có bị lừa, là tôi cố ý mua đó.”

Bà không hiểu, “Cô mua chúng làm cái gì?”

Sở Tuyết Lâm che miệng cười khẽ, “Mua chúng vì…. Hoa đậu cũng nhìn rất đẹp.”

Sau này, khi bọn họ gặp nhau sẽ luôn trò chuyện vài câu, lần nào cũng đều là Sở Tuyết Lâm chủ động chào hỏi bà.

Tần suất bà xuất hiện trên con đường Sở Tuyết Lâm đi qua càng ngày càng cao, bà càng ngày càng chú ý tới cô.

Một năm sau, bà nhìn thấy cô và Vương Ba Đan yêu nhau.

Không bao lâu, ánh mắt mọi người trong trường nhìn Sở Tuyết Lâm có gì đó không đúng. Từ nghị luận của đám sinh viên trong trường bà biết được, trên mạng có hình ảnh ướt át của hai người.

Nụ cười trên môi Sở Tuyết Lâm càng ngày càng ít.

Gương mặt kia cười lên đẹp như thế, trước khi đi ngủ bà cũng suy nghĩ một chút, lẽ ra không nên như thế này.

Bà muốn an ủi cô, nhưng lại không biết làm như thế nào. Một đêm nọ, bà đột nhiên nghĩ ra một cách, bà muốn trồng cho cô một mảnh hoa đậu Hà Lan trong khu vườn nhỏ trống trải của trường. Bà kích động muốn chia sẻ ý nghĩ này với cô, vậy nên đã đến ký túc xá tìm cô vào lúc giữa đêm.

Cũng chính là đêm hôm đó, bà đã nghe được cô và Vương Ba Đan cãi nhau.

“Anh đã nói sẽ bảo vệ bí mật này của tôi cả đời.”

“Thật có lỗi, Tuyết Lâm, phía trên gây áp lực quá lớn, em giúp anh lần này đi, được không?”

“Vương Ba Đan, trừ khi tôi chết.”

Từ sau lần đó cô biến mất.

Vương Ba Đan trở thành giáo sư.

Nhưng cái gì bà cũng không dám nói, dù người khác có hỏi thì bà cũng ngậm miệng không nói. Bà đã từng nhìn thấy Vương Ba Đan và hiệu trưởng nói cười vô cùng vui vẻ. Nhưng bà cũng không thể mất đi công việc duy nhất nuôi sống mình.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Nhất định là Vương Ba Đan đã hại chết cô ấy.” Cuối cùng bà cũng có thể mở miệng nói ra, bà lão gầy gò cất giọng khàn khàn đáng sợ, nói: “Nhất định là gã! Tất cả bọn chúng đều đáng chết, tất cả chúng ta đều đáng chết!”

Bà lão lao công trường điên điên khùng khùng ôm lấy chậu than chạy về sau, Lận Tường kích động ôm bả vai Hạ Bạch, “Tất cả đã xâu chuỗi lại được rồi Hạ Bạch! Chúng ta đã tìm ra chân tướng!”

“Cơ thể Sở Tuyết Lâm có dị dạng, bạn trai Vương Ba Đan của cô ta vì muốn bợ đỡ những người kia nên đã dùng cô để phát sóng trực tiếp. Cuối cùng, vì để thỏa mãn đam mê biến thái của một số người, còn hại chết Sở Tuyết Lâm, bởi vì có tồn tại của cá cóc, nhất định là Sở Tuyết Lâm đã trải qua rất nhiều đau khổ, sau khi chết, quỷ hồn của cô bị vây ở trong phòng chứa thi thể, nguyền rủa tất cả những ai có sở thích dị dạng đi vào, bọn họ chết vì sở thích dị dạng của mình.”

“Đây chính là chân tướng sự thật về cái chết của Sở Tuyết Lâm!”

“Có khả năng tên Vương Ba Đan này yêu đương Sở Tuyết Lâm vì biết cô có bí mật dị dạng, gã ta muốn lợi dụng cô, đúng là tên cặn bã, chị gái Sở Tuyết Lâm này thật thê thảm.”

“Bình tĩnh một chút, nếu như đây thật sự là chân tướng của phó bản trò chơi lần này, nếu chúng ta đã tìm ra được chân tướng?” Hạ Bạch lo lắng thở ra một hơi, “Vậy tại sao trò chơi vẫn không có chút phản ứng nào, chúng ta vẫn còn ở trong trò chơi?”

Lận Tường sững sờ, “Đúng vậy, một chút phản ứng cũng không có.”

“A, có phải như thế này không? Vẫn còn một điểm mấu chốt nữa, cho tới bây giờ chúng ta vẫn còn chưa biết Sở Tuyết Lâm có dị dạng gì, chúng ta phải tìm thi thể Sở Tuyết Lâm, tìm ra được dị dạng của cô ta, để nghiệm chứng ý nghĩ của chúng ta.”

Suy luận của Lận Tường không có vấn đề gì, rất có lý, nhưng mà Hạ Bạch vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, vẫn còn những chỗ không thể liên kết được với nhau, cảm giác này như thể vừa làm xong câu hỏi cuối cùng trong bài thi số học lại phát hiện ra có điều gì đó ẩn bên trong câu hỏi mà từ đầu đến cuối vẫn không dùng đến.

Mà cái loại cảm giác quá thuận lợi và miễn cưỡng này giống như bọn cậu bị thứ gì đó dẫn dắt vậy.

Rốt cuộc thì vấn đề nằm ở đâu? Rốt cuộc thì bọn họ đã xem nhẹ cái gì nhỉ?

Có gì đó vô cùng sống động đang dần xuất hiện.

Bây giờ đầu cậu có chút mê man, nhịp tim vừa nhanh lại vừa mạnh, khiến huyết dịch cũng như muốn sôi trào.

Cậu cầm thật chặt gia phả trong túi, cảm thấy mình nhất định phải quay trở lại.

“Về trước đi, ngày mai hỏi Hoa Hạo Minh.” Hạ Bạch nói.

“Đúng đúng đúng, bây giờ chắc Hoa Ca cũng về tới ký túc xá rồi, chúng ta phải về nhanh thôi.” Lận Tường nói: “Cũng nên trở về xem Ôn Đông thế nào.”

Lúc bọn cậu trở về, Ôn Đông đã nằm ở trên giường.

Trên tay Mạnh Thiên Hữu có vết máu, trên mặt đất có quần áo sạch sẽ bị xé rách, tất cả đều là mảnh dài, nhìn giống như dùng để băng bó vết thương.

Thấy hai người đi tới, Mạnh Thiên Hữu và Ôn Thu cũng lập tức nhìn lại, đầu tiên là nhìn tóc Lận Tường, sau đó mới cẩn thận quan sát Hạ Bạch.

Ánh mắt Ôn Thu dò xét trên người Hạ Bạch một vòng, sau đó hỏi Lận Tường: “Sở thích bị dị hóa của Hạ Bạch là gì?”

Lận Tường kiêu ngạo nói: “Hạ Bạch không có sở thích gì! Tôi đã nói cậu ấy nhất định là người không bị dị hoá mà!”

Cả hai người đều kinh ngạc nhìn về phía Hạ Bạch, quả thật Hạ Bạch không có vấn đề gì, chỉ là mấy ngày nay ngủ không ngon giấc nên mắt đỏ hoe, nhìn có vẻ rất buồn ngủ. Bọn họ cũng đều như vậy, đầu óc buồn ngủ đến mức như muốn ngừng hoạt động.

“Vậy còn cậu? Tóc của cậu bị sao vậy?” Ôn Thu hỏi tiếp.

Lận Tường như muốn khóc, “Hoa Ca có sở thích ăn dị vật, tôi lấy tóc của mình cho hắn ăn rồi.”

“……”

Lận Tường lại hỏi: “Ôn Đông thế nào rồi?”

Cậu ta phát hiện sau khi mình hỏi xong, sắc mặt Ôn Thu bỗng trở nên vô cùng vô cùng vô cùng đáng sợ, bầu không khí trong ký túc xá cũng cứng đờ, cậu ta lập tức đổi giọng, “Muộn như vậy, tất cả mọi người cũng buồn ngủ rồi, đi ngủ sớm một chút, sáng mai gặp lại!”

Nói xong cậu ta cũng nhanh chóng rút lui.

Không phải là không tò mò nữa, mà là không muốn hỏi ở trước mặt Ôn Thu, nhìn cô ta đáng sợ thật.

Cậu ta vừa về ký túc xá đã nhắn tin cho Hạ Bạch hỏi thăm tình hình của Ôn Đông thế nào, Hạ Bạch không có trả lời lại cho cậu ta ngay, có thể là chờ Ôn Thu đi cậu mới biết được tình hình của Ôn Đông, sau đó mới nhắn tin trả lời câu hỏi của cậu ta.

Hạ Bạch: [ Ôn Đông tự cung. ]

Lận Tường: [….. ]

Lận Tường bị dọa đến mức cuộn tròn người lại, cơn buồn ngủ cũng biến mất.

Cậu ta nhìn Hoa Hạo Minh ở phía đối diện, lúc đầu cậu ta nghĩ hội chứng pica đáng sợ hơn thích mặc đồ của người khác giới rất nhiều, nhưng bây giờ thì có vẻ như hội chứng pica tốt hơn sở thích mặc đồ nữ nhiều lắm. May mắn là Hoa Ca chỉ thích ăn dị vật, bọn cậu đều an toàn.

Nhưng tóc cậu ta thì lại không an toàn.

Lận Tường sờ sờ nửa đầu tóc trụi lủi của mình mà buồn bực không thôi.

Hoa Hạo Minh đang ngủ say, mơ hồ nghe thấy có người đang khóc. tiềm thức cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra, hắn muốn tỉnh lại, nhưng làm thế nào cũng không thể mở mắt ra được.

Hắn chưa chết mà.

Đừng khóc.

Chờ đến lúc hắn tỉnh lại từ trong ý thức đen tối kia, mở mắt ra thì trời cũng đã tảng sáng.

Hình như răng có chút đau, dạ dày cũng đau, trong miệng cũng có mùi kỳ quái, cực kỳ muốn nôn.

Hoa Hạo Minh xoay người lại nhìn về phía Lận Tường, muốn hỏi Lận Tường xem tối hôm qua hắn làm sao vậy, kết quả vừa quay qua đã thấy một cái đầu trọc lóc.

“……”

Hoa Hạo Minh khó hiểu, “Cậu bị cái gì vậy? Tóc đâu hết rồi? Sao đột nhiên lại cạo đầu trọc lóc thế?”

Lận Tường ngước khuôn mặt vốn đã bình tĩnh lại sau đại thảm kịch lên, nói: “Tóc bị anh ăn hết rồi.”

Hoa Hạo Minh: “…. ?”

Lận Tường đi đến bên giường hắn, vừa nhét nửa mái tóc còn lại vào túi ni lông màu trắng lên giường, vừa nhịn khóc nói, “Đêm nay anh ăn tiết kiệm một chút.”

Hoa Hạo Minh: “……”

 

Hết chương 19.

 

Chương 19:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 17)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên