Chương 2: Lần Này Không Giúp Được Tống Hề Đào Dù Chỉ Là Một Chút
Hả? Tống Hề Đào trợn tròn mắt, lật được cái này vào lúc cậu buồn ngủ nhất, chắc chắn là ông trời thấy cậu đáng thương nên ban cho bí kíp tăng điểm đây mà!
Top 50 toàn khối à? Đó chẳng phải là người lớp Một sao? Nếu có người giúp sửa bài tập thì tốt quá, vì cậu cứ làm sai mãi, làm xong một tờ đề phải đối chiếu đáp án rất lâu. Thứ Tống Hề Đào thiếu nhất bây giờ chính là thời gian. Quan trọng nhất là, đối phương vừa học vừa làm, có thể là một học sinh nghèo không có bữa sáng ăn, như thế mới nghĩ đến việc sửa tờ đề cho bạn học. Một tờ đề có 5 tệ, rẻ quá rồi, chỉ mua được một ly sữa đậu nành và một cái bánh bao thịt thôi.
Tống Hề Đào lập tức kết bạn với người bạn học này ngay, ngoài dự đoán, đối phương cũng đồng ý ngay lập tức.
Gia sư có tính phí: [Mỗi ngày thu bài ba lần, tan học buổi sáng, tan học buổi chiều và tan học buổi tối, bài tập cần sửa để ở phòng trà nước giáo viên tầng 4.]
Mỗi tầng đều có phòng nghỉ giữa giờ của giáo viên, vừa khéo lại nằm ở ngay cạnh lớp học của cậu.
Tống Hề Đào: [5 tệ rẻ quá, một tờ đề phải sửa mất hai tiếng lận, có ảnh hưởng đến việc học của cậu không?]
Gia sư có tính phí: [Không, tôi đang thiếu tiền nên làm nhiều bài một chút.]
Đối phương bỏ qua vấn đề giá cả, Tống Hề Đào nghĩ nghĩ, xem thái độ làm việc của cậu ấy trước rồi tăng tiền sau. Trong tay cậu vừa khéo có một tờ đề Toán vừa làm xong.
[Hôm nay có tờ đề, tan học tôi sẽ để lên bàn cho cậu.]
Gia sư có tính phí: [Trước giờ tự học buổi tối đến lấy, thanh toán theo tháng, có thắc mắc gì cứ viết ra giấy, online hay offline gì cũng đừng liên lạc.]
Tống Hề Đào: [Cậu yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không tò mò cậu là ai đâu!]
Một học sinh nghèo có thành tích xuất sắc, chắc chắn sẽ không muốn để người khác biết mình lén lút có giao dịch tiền bạc với học sinh kém.
Quả nhiên, trước giờ tự học buổi tối, Tống Hề Đào nhận được tờ đề Toán đã sửa xong ở phòng trà nước.
Chỉ 5 tệ, Tống Hề Đào tưởng hiệu quả sửa bài chỉ là giúp cậu chỉ ra lỗi sai ở phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống, rồi sửa sơ qua bài tự luận.
Bài tự luận cậu chỉ làm được câu hỏi đầu tiên, sửa cũng đơn giản, giống như giáo viên chấm bài thi vậy. Nhưng mở tờ đề ra, Tống Hề Đào mới biết mình đã đánh giá thấp giá trị của 5 tệ này.
Tất cả các câu cậu làm sai, đối phương đều viết rõ quá trình giải bài giúp cậu. Những câu đơn giản thì dùng bút xanh viết, những câu khó thì một phần nhỏ dùng bút đỏ.
[Chữ xanh cần phải nắm vững, chữ đỏ tạm thời có thể bỏ qua.]
[Đọc có hiểu không?]
“Hiểu chứ hiểu chứ.” Chữ viết đẹp như in, một bước giải đề cũng không lược bỏ, sao lại không hiểu được?
Khoan đã, chữ viết chi chít thế này, đều được viết trong vòng một tiếng rưỡi trước giờ tự học buổi tối, vị thiên tài này, cậu ấy đã ăn tối chưa? Chẳng lẽ là nhà bị phá sản, không có tiền ăn cơm đấy chứ?
Tống Hề Đào mím môi xem hết phần bút xanh trên tờ đề, lại lấy cuốn “5 năm 3 năm” ra, cặm cụi làm hai trang, sau đó gấp góc trang này lại, viết vào chỗ trống bên trên “Một trang 20 tệ, thanh toán trước”.
Viết xong cậu lại hỏi người xung quanh: “Mấy cậu ai có tiền mặt? Đổi cho tôi đi.”
Lớp phó thể dục móc trong túi ra một tờ 50 tệ nhăn nhúm. Nhưng Tống Hề Đào cảm thấy bên trên có mùi mồ hôi, không xứng làm tiền lương cho học bá, “Có tờ nào mới không?”
Lớp phó đời sống mở ví tiền, rút ra một tờ trăm tệ mới tinh: “Nè.”
Tống Hề Đào cong mắt cười: “Cái này được, còn nữa không, có mấy tờ đưa tôi hết đi.”
Lớp phó đời sống: “Ba tờ.”
Tống Hề Đào chuyển khoản cho cô ba trăm tệ, sau đó kẹp tiền mặt vào trong cuốn “5 năm 3 năm”. Đợi tan học buổi tối, cậu đặt cuốn sách ở phòng trà nước rồi đeo cặp về nhà.
Hôm sau, khi Tống Hề Đào đi đặt tờ đề, cậu đè lên trên hai cái bánh mì lớn, là bánh mì vị matcha vỏ giòn mới ra ở tiệm bánh gần nhà cậu, rất ngon. Sau giờ nghỉ trưa đi xem, tờ đề đã sửa xong, bánh mì không còn nữa. Tâm trạng Tống Hề Đào lập tức tốt lên, tung tăng chạy về lớp, ngày mai lại tiếp tục mang đồ ăn đến.
Một tuần sau, nghe nói phòng trà nước có chuột chuyển đến, làm Tống Hề Đào tức giận mua một cái lồng kính chụp lại. Lúc từ phòng trà nước đi ra vừa khéo gặp chủ nhiệm khối, Tống Hề Đào sán lại gần, tươi cười rạng rỡ hỏi: “Thầy ơi, em có thể quyên tặng một cái lò vi sóng cho phòng trà nước không?”
Như vậy học bá có thể ăn bánh mì nóng rồi.
Tống Hề Đào có chút tiền tiết kiệm, bình thường cậu chỉ thích mua trà sữa linh tinh, không mua giày thể thao, không mua vợt bóng, mấy sở thích đốt tiền của nam sinh trung học cậu đều không có, tiền lì xì tích cóp được hơn một vạn tệ.
Chủ nhiệm khối lấy lý do “đồ điện nguy hiểm” để từ chối cậu. Tống Hề Đào thất vọng vô cùng.
Có người sửa bài đúng là giúp Tống Hề Đào tiết kiệm được rất nhiều thời gian, để cho học sinh giỏi kiếm thêm chút đỉnh, cậu lưng không mỏi người không mệt, mỗi ngày cần mẫn giải đề, đến bạn cùng bàn cũng phải kinh ngạc. Cứ thế hai tuần sau, điểm yếu của Tống Hề Đào cũng lộ rõ mồn một.
Chiều thứ Bảy, Tống Hề Đào theo lệ cũ đi lấy cuốn “5 năm 3 năm”, không ngờ dưới tờ đề còn có hai tờ bài tập tự in.
[Chủ nhật làm cái này.]
Không phải loại bài tập thông thường, mà là bài tập chuyên đề nhắm vào điểm yếu của Tống Hề Đào, nói cách khác, cậu không thể thấy bài khó là bỏ qua nữa. Tống Hề Đào vừa làm bài vừa hít khí lạnh, những bài này chỉ nằm sát ngưỡng năng lực của cậu chứ không vượt quá, bài nào cũng phải hành hạ cậu một chút, đáng sợ quá, hình như sắp mọc não luôn rồi. Cậu vừa thút tha thút thít nộp bài, vừa đính kèm học phí phụ trội – một ly trà mật đào bốn mùa.
Sau đó cậu nhận được hồi âm:
[Sau này chỉ cần làm bài tập tôi giao là được.]
[Tất cả các môn]
Cái người này đáng sợ thật, ngay cả bài văn cũng phải nhận xét vài câu.
Kỳ thi tháng Ba, tổng điểm của Tống Hề Đào tăng 10 hạng, cậu phấn khích đặt tờ đề ở phòng trà nước, 67 điểm lận đó nha!
[Hình học không gian làm khá tốt, tuần này tập trung luyện các bài xác suất.]
Cậu ấy khen mình phần hình học không gian làm tốt kìa!
Tống Hề Đào có chút kiêu ngạo, buổi tối đi đến căn tin ăn cơm cũng ăn thêm một bát. Cậu theo lệ thường canh giờ sát lúc vào học đi lấy bài, lại nhìn thấy ở góc cầu thang một bóng lưng vừa từ phòng trà nước đi ra.
Không được tò mò!
Tống Hề Đào che mắt lại, trốn vào cầu thang, mãi một lát sau mới thò đầu ra. Người kia đã đi xa rồi, bóng lưng phong độ hiên ngang, chỉ có điều, không biết tại sao trên lưng áo đồng phục lại có hai vết bẩn màu đen. Chữ viết trên tờ đề của học sinh giỏi rất sạch sẽ, hẳn là một người ưa sạch, cho nên hai vết kia là vết bẩn không giặt sạch được sao?
Mùa xuân hàng năm, nhà trường đều phát bảng câu hỏi về nhu cầu đồng phục mùa xuân. Ngoài ra, phòng hậu cần của trường cũng có một ít hàng tồn kho. Đồng phục màu trắng xanh, cổ tay trắng tinh, cổ tay áo của học sinh trung học hầu như đều có vết bút, hễ Tống Hề Đào thấy giặt không sạch là sẽ đi đến phòng hậu cần mua bộ mới.
Tống Hề Đào nhìn đồng hồ, 6 giờ rưỡi, nếu chạy nhanh một chút, chắc phòng quản lý hậu cần vẫn chưa đóng cửa. Cậu chạy nước rút trăm mét qua mấy tòa nhà, đến nơi trước khi người quản lý tan làm, cậu chống đầu gối thở hổn hển: “Dì ơi, cháu cần mua một bộ nam size 185, bạn cùng bàn của cháu bị tiêu chảy gấp lắm ạ!”
Người quản lý vốn đã khóa cửa kho rồi, định bảo cậu mai quay lại, nghe vậy lại móc chìa khóa ra mở cửa: “Chỗ này không có quần lót đâu nhé.”
Tống Hề Đào đứng thẳng dậy, gò má đỏ bừng, “Dạ không sao, quần lót cháu cũng không dám tặng.”
Người quản lý lục lọi một hồi: “185 thì không tìm thấy, 190 có được không? Cũng cỡ đó thôi.”
Tống Hề Đào: “Dạ được.”
Chiều cao là do cậu ước lượng, cậu cũng không chắc lắm, 190 chắc cũng mặc được.
Người quản lý lấy ra một bộ, nhìn Tống Hề Đào thấy hơi quen mắt: “Cháu đến mua mấy lần rồi nhỉ?”
Tống Hề Đào ngại ngùng gãi đầu: “Dạ cháu vẽ tranh, dễ bị bẩn lắm ạ.”
Lúc tan học buổi tối, Tống Hề Đào đè bộ đồng phục lên xấp đề, đồng thời để lại lời nhắn….
[Gần đây mệt nên gầy đi rồi, đồng phục mua rộng, bên phòng hậu cần lại không cho trả, cậu xem có mặc được không nhé.]
[Cậu thi tháng có tiến bộ không?]
Tống Hề Đào hơi lo mình làm ảnh hưởng đến thành tích của học sinh giỏi.
Vừa tan giờ tự học là cậu đi ngay, lúc đi gần đến cổng trường, bỗng dưng cậu phanh gấp một cái, khoan đã, hình như cậu bị lộ rồi. Cậu chưa từng gặp người ta, làm sao biết đối phương là nam sinh mặc vừa size 190! Đã nói là phải giữ gìn lòng tự trọng cho học sinh giỏi nhà người ta rồi cơ mà? Đối phương chọn trúng cậu chắc chắn là đã tìm hiểu kỹ, biết cậu là học sinh mỹ thuật đang rất cần gia sư một kèm một. Học sinh mỹ thuật mà, rõ như lòng bàn tay về cấu tạo cơ thể người, hôm nay cậu chỉ nhìn thấy bóng lưng, ngày mai lúc tập thể dục là có thể nhận ra người qua bóng lưng rồi.
Tống Hề Đào khổ sở ngồi xổm dưới gốc cây xoắn xuýt, có nên quay lại lấy bộ đồng phục kia đi không, nhưng mà mua cũng mua rồi…. Bỗng nhiên, trước mắt cậu có hai người đi sóng vai lướt qua, một người trong đó là Mạnh Tư Trình. Mức độ sạch sẽ chỉnh tề của đồng phục Mạnh Tư Trình khiến người ta phải kính nhi viễn chi. Tống Hề Đào hơi xoay đầu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Mạnh Tư Trình, trong bóng tối, đôi đồng tử vừa tròn vừa sáng của cậu giống hệt như mèo con.
Thật ra thì, nam sinh cao lớn mặc đồng phục rộng thùng thình vào, bóng lưng cũng na ná nhau mà thôi. Nhìn xem, cậu chẳng phân biệt được đâu là bóng lưng của Mạnh Tư Trình và đâu là của học sinh giỏi nữa. Cậu lo lắng vớ vẩn gì chứ, nhỡ đâu cậu chó ngáp phải ruồi, chọn đúng size thì sao?
Cậu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn giải thích cho học sinh giỏi.
[Hôm nay tôi nhìn thấy bóng lưng của cậu, yên tâm đi, tôi không nhìn thấy mặt đâu!]
………
Mạnh Tư Trình ra khỏi cổng trường, hắn dừng lại trước cửa nhà sách, nói với Diêu Chiếu đi cùng: “Cậu về trước đi, tôi đi mua cuốn sách tham khảo đã.”
Diêu Chiếu chép miệng: “Gần đây cậu đi sớm về muộn, hôm nay còn mua sách tham khảo, cậu không sao chứ?”
Ai mà hiểu được, trước đây khi tất cả mọi người đều căng thẳng ôn thi, thì chỉ riêng Mạnh Tư Trình là sống thảnh thơi mà vẫn thi đứng nhất. Dạo gần đây tần suất hắn xem sách cơ bản hơi bất thường, chỉ có hai cách giải thích, một, bị học sinh dốt đoạt xác, hai, chuẩn bị đi thi chứng chỉ giáo viên.
Mạnh Tư Trình: “Tạm biệt.”
Diêu Chiếu nhìn bóng lưng Mạnh Tư Trình đi vào nhà sách, lầm bầm: “Vừa nãy cậu thay quần áo rồi hả?”
Diêu Chiếu và Mạnh Tư Trình ở cùng một khu biệt thự, nhà cậu ta ở phía sau một chút, đi học đi ngang qua nhà Mạnh Tư Trình, nếu Mạnh Tư Trình chưa đi thì sẽ đợi cậu ta đi cùng. Trước giờ tự học tối nay, Diêu Chiếu vào sân, nghe thấy chú Mạnh và dì Mạnh cãi nhau, cặp vợ chồng này mười mấy năm qua hầu như không xuất hiện, vừa xuất hiện một cái là nhà cửa không yên, thảo nào buổi trưa Mạnh Tư Trình đều nghỉ ở phòng nghỉ dành riêng cho thiên tài của trường chứ không về nhà.
Lúc Mạnh Tư Trình xuống lầu, mẹ hắn đang ngồi trên sofa kẻ mi mắt trước gương, cha hắn châm chọc bà lại sắp lên giường của gã tình nhân nào đó, mẹ hắn nghe vậy thì ném cây mascara ra, vừa hay trúng vào người con trai đi ngang qua, màu mực đen đặc loang lổ trên bộ đồng phục trắng.
Không khí bỗng chốc im bặt, không một tiếng xin lỗi.
Thân hình Mạnh Tư Trình khựng lại, đầu cũng không ngoảnh lại lấy một lần, đến cả ý nghĩ ra ban công thay bộ quần áo khác cũng không có. Diêu Chiếu nhìn thấy vệt mực lớn, cảm nhận được tâm trạng không vui dưới vẻ ngoài bình tĩnh của Mạnh Tư Trình, cậu ta chỉ biết ngậm miệng giả làm chim cút.
Sau giờ tự học, Diêu Chiếu phát hiện, Mạnh Tư Trình đi lên tầng bốn một chuyến, dường như tâm trạng lại tốt lên. Hóa ra là đi lên tầng bốn thay quần áo? Ai đưa quần áo cho hắn nhỉ? Diêu Chiếu nghĩ kỹ lại, lập tức nhớ đến tiết tự học thứ hai, chủ nhiệm đi tuần tra lớp học, còn đứng sau lưng Mạnh Tư Trình một lúc. Chắc chắn là chủ nhiệm phát hiện cục vàng lớp mình rơi vào cảnh túng quẫn, nên đã phát cho một bộ đồng phục ngay trong đêm.
Diêu Chiếu gật đầu, đúng rồi, chủ nhiệm của bọn họ vì nhất khối mà cái gì cũng nguyện ý làm.
Mạnh Tư Trình đứng sau tủ kính nhà sách, từ từ chọn sách.
Đợi cái bóng người đang ngồi xổm dưới gốc cây kia đi ra, hắn cầm sách đi thanh toán, rồi đi theo phía sau.
Tống Hề Đào sao thế? Ngồi xổm ở đó làm gì? Có người chặn cậu ấy ở cổng trường à? Cho đến khi đưa người về đến tận nhà, Mạnh Tư Trình cũng không phát hiện ra vấn đề gì. Lấy điện thoại ra xem, Tống Hề Đào gửi cho hắn một tin nhắn mới.
[Hôm nay tôi nhìn thấy bóng lưng của cậu…. nhưng không nhìn thấy mặt!]
Mạnh Tư Trình: “…”
Hắn nghĩ một chút về câu hỏi Tống Hề Đào để lại trên tờ đề “Cậu thi tháng có tiến bộ không”.
Vừa tặng quần áo vừa quan tâm đến thành tích, còn giống người nhà hơn cả người nhà.
Gia sư có tính phí: [Không còn không gian để tiến bộ nữa.]
Nhận được hồi âm, Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào điện thoại, sực nhớ đến Mạnh Tư Trình vững vàng ngôi đầu bảng, có một tên đại biến thái như vậy chắn ở phía trước, việc cạnh tranh thứ hạng phía sau khốc liệt đến cỡ nào, không gian tiến bộ quả thực là nhỏ hẹp. Nhưng chẳng lẽ thực sự không thể thách thức một chút sao?
Tống Hề Đào đảo mắt, sau khi làm xong một tờ đề trước bàn học, cậu âm thầm tự mình đối chiếu và sửa đúng một phần ba đáp án. Như vậy, khối lượng công việc của học sinh giỏi sẽ giảm đi một phần ba. Hơn nữa, cũng có thể chứng minh mình tiến bộ rồi! Một mũi tên trúng hai con chim!
Cậu cẩn thận thao tác một lần, rồi vinh dự nhận được lời phê:
[Tỷ lệ đúng cao bất thường.]
“…”
Cậu không thể tình cờ biết làm mấy câu này sao? Tống Hề Đào chu mỏ làm bài, Khương Nhạc bên cạnh ném tới ánh mắt thèm thuồng: “Đào Tử, mày mời gia sư một kèm một đó hả? Tao thấy dạo này mày chỉ làm những câu được khoanh tròn thôi. Thầy đó còn nhận học sinh không? Cho tao bái sư với.”
Tống Hề Đào như bị giẫm phải đuôi, nói: “Không nhận nữa! Các thầy cô khác cũng rất lợi hại! Mày tìm bọn họ đi, tao chỉ có thể chia sẻ đề bài cho mày thôi.”
Bản thân học sinh giỏi cũng là học sinh lớp 12, một kèm một kéo cậu đã vất vả lắm rồi, một kéo hai là muốn làm cậu ấy mệt chết luôn à? Cậu và Khương Nhạc cộng lại điểm tiến bộ còn không nhiều bằng người ta lùi lại đâu, đáng sợ lắm. Đúng ha, học sinh giỏi còn nhận người khác không? Cậu có thể bao trọn gói một mình không?
Khương Nhạc vô tội: “Mày đừng có làm cái vẻ mặt như kiểu tao định cướp vợ mày thế chứ.”
Cậu ta chỉ là quen thói hóng hớt, ai chẳng biết lớp 12 có thể tìm giáo viên giỏi phụ đạo, chỉ là cậu ta không ham học đến thế, chỉ muốn học lớp đại trà ở trường, còn có thể lười biếng hóng chuyện.
Cậu ta lại sán tới gần: “Mày trên lớp nghe giảng, tan học thì về nhà học thêm, tinh lực dồi dào thật đấy, làm tao nhớ tới một người.”
Tống Hề Đào: “Ai?”
Khương Nhạc: “Mạnh Tư Trình đó, nghe nói ba mẹ cậu ta sắp xếp cho cậu ta vào công ty thực tập đấy. Mày có biết bối cảnh của Mạnh Tư Trình không? Nhà họ Mạnh đó, tập đoàn có cả một tòa cao ốc ở bờ sông ấy. Nhưng nhà cậu ta chủ yếu là do bác cả nắm quyền, đừng nhìn nhất khối của chúng ta giỏi giang thế mà lầm, bố mẹ cậu ta chẳng ra làm sao cả đâu!”
Tống Hề Đào kinh ngạc: “Tao cứ tưởng là giỏi giang do di truyền chứ.”
Khương Nhạc: “Không có di truyền đâu, ông nội cậu ta là một người tàn nhẫn, cha mẹ Mạnh Tư Trình là kiểu bùn loãng không trát được tường, nên đã mặc kệ vợ chồng bọn họ rồi.”
“Thấy Mạnh Tư Trình có triển vọng, bọn họ liền muốn nhét Mạnh Tư Trình vào trụ sở chính sớm, tranh thủ lúc ông nội chưa mất, còn có thể phân chia lại quyền lực.”
“Nhưng Mạnh Tư Trình bây giờ sao chơi lại cha con bác cả chứ! Vội vàng nôn nóng quá rồi! Đưa con trai đang học lớp 12 vào công ty cho lũ cáo già kia chơi đùa à?”
Tống Hề Đào suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi thấy Mạnh Tư Trình cũng rất lợi hại mà.”
Khương Nhạc còn muốn hóng hớt, nhưng nhìn lại thì thấy Tống Hề Đào đã chìm đắm vào việc giải bài rồi.
Đào nhi, trước kia cậu ấy có như vậy đâu nhỉ??
“Bé Đào cưng, không phải là mày đang thầm mến cô học sinh giỏi nào đấy chứ?”
Tống Hề Đào: “Làm bài đi, đừng có hóng hớt nữa.”
Khương Nhạc “hừ” một tiếng: “Vừa khéo, tao có một tin bát quái động trời, nhưng không nói cho mày biết đâu.”
Tống Hề Đào chả thèm nghe. Khương Nhạc đành phải miễn cưỡng nín nhịn trong lòng – cậu ta nghe nói hoa khôi lớp Hai Lý Tĩnh thích Tống Hề Đào, định viết thư tình cho Tống Hề Đào đấy! Lý Tĩnh học rất giỏi, Đào Tử nhà bọn họ bây giờ nỗ lực như vậy, trông cũng rất xứng đôi.
Hôm nay Tống Hề Đào để ba cuốn “5 năm 3 năm” dày cộp trong phòng trà nước, cậu kẹp hai ngàn tệ vào trong cuốn sách Toán.
[Tôi có thể độc quyền thuê riêng cậu theo tháng được không? Cậu đừng làm thêm việc khác nữa, đừng phân tâm.]
Cậu có tiền tiêu vặt, còn có tiền lì xì, nếu thật sự không được nữa, cậu còn có thể mượn tiền lì xì của em gái Tống Nhạn Lý.
Cậu đúng là một tiểu thiên tài mà.
[Tôi chỉ dạy mỗi mình cậu thôi.]
Tống Hề Đào còn chưa kịp nhếch khóe miệng lên, thì đã nhìn thấy câu tiếp theo.
[Mục tiêu là kéo cậu lên 120 điểm.]
Ba chữ số!
Đồng tử Tống Hề Đào khẽ run lên một cái, lại còn là ba chữ số cộng thêm hai mươi điểm nữa chứ!
Có phải cậu ấy đánh giá cậu hơi cao quá rồi không?
Cậu cẩn thận dè dặt trả lời: [Nếu tôi không thi được 120 điểm, cậu có giận không?]
[Cậu có thể thi được.]
Tống Hề Đào không hiểu, không biết trong hai người họ, học sinh giỏi đang tự tin vào ai, cậu cắn răng đi theo tiến độ mà học sinh giỏi sắp xếp.
Phòng trà nước giống như một ngăn tủ bí mật, đi vào, đi ra, nếu thời gian có thể gấp lại, cậu sẽ gặp được học sinh giỏi ở nơi đây ba trăm lần.
Nhưng thời gian mãi mãi tiến về phía trước, giống như những nút thắt lần lượt trên một sợi dây thừng, họ không gặp được nhau, nhưng muỗi thì có thể đốt cậu xong lại đi đốt học sinh giỏi.
Thế mà trong phòng trà nước lại có muỗi, cậu chỉ vào một chuyến mà bị đốt hai nốt. Tống Hề Đào gãi khuỷu tay, lập tức mua thuốc xịt muỗi cực mạnh xịt loạn xạ trong phòng trà nước, theo quan sát của cậu, thường thì nửa tiếng sau khi cậu đi, học sinh giỏi sẽ đến lấy bài. Nước xịt muỗi vừa khéo có tác dụng trong nửa tiếng.
Cậu để chai xịt muỗi trên bàn trong phòng trà nước, còn được giáo viên khen ngợi làm việc tốt, muốn thanh toán lại tiền cho cậu. Tống Hề Đào khiêm tốn: “Không cần không cần, em lấy ở nhà đi đó.”
Vài ngày sau, khi Tống Hề Đào vào phòng trà nước đặt tờ đề, đột nhiên phát hiện bóng đèn không sáng, cậu sợ buổi tối học sinh giỏi đến nhìn không rõ bị ghế vướng chân vấp ngã, cậu lập tức gọi điện cho ban quản lý hậu cần của trường, yêu cầu thay bóng đèn ngay, nếu không thay thì cậu sẽ tự thay.
Phòng hậu cần có chút bất lực bảo cậu: “Một tiếng trước đã có người khiếu nại rồi, sẽ cho người đến sửa ngay.” Sao cứ hết đứa này đến đứa khác, đứa nào cũng đều muốn làm việc của thợ điện thế nhỉ? Việc này có thể để học sinh làm được sao?
Lại vài ngày sau, Tống Hề Đào phát hiện học sinh trực nhật quét dọn phòng trà nước lười biếng, trên mặt bàn có bụi rồi, cậu lập tức đi quét bụi, còn mang từ nhà đến một chậu cây xanh.
Giáo viên chủ nhiệm nghi hoặc nhìn Tống Hề Đào: “Dạo này em có đam mê làm trang trí nội thất à?”
Tống Hề Đào khúm núm: “Dạ, đó chỉ là một cách giải tỏa áp lực thôi mà.”
Tháng Ba hoa đào nở, màu hồng rực rỡ cả một vùng.
Bây giờ Tống Hề Đào lên lầu toàn vừa chạy vừa nhảy để tiết kiệm thời gian, gò má lúc nào cũng ửng hồng.
Tháng Tư hoa đào tàn, kết thành những trái đào non phủ đầy lông tơ.
Tống Hề Đào trở thành ngôi sao tiến bộ của lớp, giáo viên bảo cậu chia sẻ kinh nghiệm, cậu cứ ấp úng, bị cả lớp trêu chọc, bảo có phải bạn gái bắt học không.
“Đương nhiên là không phải rồi!”
Tháng Năm trái đào rụng đi lớp lông tơ phủ bên ngoài, phơi mình dưới ánh mặt trời, rồi dần dần chuyển sang màu hồng.
Điểm của Tống Hề Đào bị mắc kẹt ở mức 90, cố sống cố chết cũng không lên nổi 100 điểm, chứ đừng nói gì đến 120 điểm.
Bản thân cậu thấy khá là thỏa mãn, đủ để cậu đậu đại học rồi. Nhưng có lẽ học sinh giỏi cũng sắp tắc mạch máu não rồi, nửa đêm nghĩ đến Tống Hề Đào chắc cũng muốn gọi cứu thương luôn. Tuy từ đầu đến cuối học sinh giỏi không nói gì, nhưng Tống Hề Đào có thể lờ mờ cảm nhận được học sinh giỏi cảm thấy có chút thất bại.
Tháng Sáu trái đào mật chín mọng nước.
Lần giao lưu cuối cùng của Tống Hề Đào và học sinh giỏi đứt đoạn vào ngày 1 tháng 6, câu cuối cùng là:
[Phụ đạo kết thúc, thi cho tốt.]
Avatar chim cánh cụt của đối phương chuyển sang màu xám.
Câu hỏi “Thi xong có thể mời cậu ăn cơm không” của Tống Hề Đào cứ thế mắc kẹt trong lồng ngực, không lên cũng không xuống, cuối cùng vẫn ngại ngùng chẳng dám nói ra. Tiền trao cháo múc, vẫn là đừng cố chấp đào bới thân phận mà đối phương muốn che giấu, tránh làm tổn thương lòng tự trọng của người ta.
Tống Hề Đào và Khương Nhạc cùng đi xem sơ đồ chỗ ngồi trong phòng thi, hai người ở hai tầng khác nhau.
Buổi sáng ngày mùng 7 thi Văn, Tống Hề Đào kinh ngạc phát hiện một chuyện, chỗ ngồi thi của Mạnh Tư Trình ở phía sau bên phải cậu, cách cậu khoảng ba mét.
Buổi chiều thi Toán, Khương Nhạc cố ý ngắm nghía dung nhan xinh đẹp của Tống Hề Đào: “Tao phải nhớ kỹ vẻ mặt tươi tắn của mày lúc này cái đã.”
Vào phòng thi để môn toán chà đạp đi.
Tống Hề Đào vừa khéo cùng Mạnh Tư Trình lên lầu, cùng vào phòng thi, suốt chặng đường đi sát bên “Điểm Toán tuyệt đối”, khoảng cách chưa đầy một mét, cậu hít mạnh mấy hơi.
Theo cách nói của Khương Nhạc thì, hít một chút may mắn ấy mà. Hít thêm chút nữa, hít mạnh vào.
Lúc để vật dụng cá nhân ở ngoài phòng thi, Mạnh Tư Trình bỗng nhiên hỏi: “Căng thẳng à?”
Tống Hề Đào: “Không có.”
Mạnh Tư Trình: “Đột nhiên không nhớ ra công thức nào à?”
Tống Hề Đào: “Không có.” Hắn mà hỏi đột ngột thế này thì không chỉ là một công thức thôi đâu.
Mạnh Tư Trình: “Vào đi.”
Tống Hề Đào rũ mắt, ngoan ngoãn đi vào, lúc dang tay để kiểm tra an ninh thì đột nhiên lại nghĩ, cậu và Mạnh Tư Trình thân thiết như thế này từ bao giờ vậy? Là cái tình nghĩa nghe giảng thử lần trước sao? Mạnh Tư Trình cũng tốt phết nhỉ, còn biết quan tâm đến bạn học mới gặp một lần nữa chứ.
Ba giờ đúng, Tống Hề Đào bắt đầu chịu nạn.
Khi tờ đề Toán được phát xuống, Mạnh Tư Trình không vội làm ngay, hắn lướt qua đề bài một lượt, trong lòng đã áng chừng được điểm số của Tống Hề Đào. Ngước mắt lên, thấy Tống Hề Đào đang gãi má, động tác nhỏ này chứng tỏ cậu bị làm khó rồi.
??
Câu thứ hai đã bắt đầu không biết làm rồi?
Mạnh Tư Trình cúi đầu nhìn đề bài, tính toán vector, dạng bài này đã giảng rất nhiều lần rồi. Hết cách, đời này cũng hết cách rồi. Mạnh Tư Trình âm thầm thở dài một hơi. Lần này không thể giúp được Tống Hề Đào dù chỉ là một chút.
Reng reng reng —
Thi xong, Tống Hề Đào dừng bút, đợi đến khi giám thị kiểm đếm xong xuôi và cho ra ngoài, cậu là người đầu tiên lao ra ngoài.
A a a a, tâm lý sụp đổ rồi, sao mới câu thứ hai đã bị kẹt rồi, may mà về sau điều chỉnh lại được. Cậu không muốn nghe người khác so đáp án! Cậu không muốn biết mình sai bao nhiêu! Tống Hề Đào cậu! Từ nay về sau không còn dính dáng gì đến toán học nữa!
Tống Hề Đào giống như vừa nín nhịn chung sống với một gã chồng vũ phu suốt ba tháng hòa giải, giờ khắc này cuối cùng cũng ly hôn thành công, lúc chạy ra khỏi cục dân chính, thấy bầu trời dường như cũng xanh hơn.
Nhưng cậu vẫn chạy chậm một bước.
Một bạn học cùng lớp với Mạnh Tư Trình, gần như không thể chờ đợi thêm được nữa mà hỏi Mạnh Tư Trình: “Lão đại, trắc nghiệm câu cuối chọn gì? Tôi khoanh bừa đáp án C.”
Tống Hề Đào lập tức bịt chặt tai lại, cậu không nghe, không nghe….
Mạnh Tư Trình nhìn cái bóng lưng như con thỏ của Tống Hề Đào, mãi một lúc sau mới nói: “B.”
Cậu bạn khoanh bừa sai bèn gào lên một tiếng: “A — Lão đại, sao cậu cũng thở dài?”
Mạnh Tư Trình: “Không có gì.”
Hết chương 2.
