Chương 20: Lâu Lắm Rồi Mạnh Tư Trình Mới Cảm Thấy Mình Bị Bế Tắc Trên Con Đường Toán Học

Chương 20: Lâu Lắm Rồi Mạnh Tư Trình Mới Cảm Thấy Mình Bị Bế Tắc Trên Con Đường Toán Học

 

Mạnh Tư Trình: “Ba con hậu đậu thế nào?”

 

Tống Mộc Qua: “Thầy ơi, đây là một bí mật ạ!”

 

Mạnh Tư Trình: “Vậy thì con cứ giữ kỹ bí mật này đi nhé, chúng ta làm bài tập thôi.”

 

Nửa tiếng trước Mạnh Tư Trình không đón được Tống Hề Đào, biết Tống Mộc Qua sẽ đến làm bài tập, trên đường đi hắn đã mua một bộ bàn ghế học sinh mấy nghìn tệ, bảo thợ điều chỉnh theo chiều cao của Tống Mộc Qua rồi giao đến.

 

Tống Mộc Qua ngồi ngay ngắn, ghế rất êm, còn có chức năng chống nằm bò ra bàn, vậy nên cậu bé chỉ đành ngoan ngoãn làm bài tập. Lúc cậu bé làm bài, Mạnh Tư Trình sẽ không nhìn chằm chằm như nhìn ba cậu bé, thầy chỉ ngồi bên cạnh chấm bài thi của học sinh cấp ba.

 

Mười phút sau, Mạnh Tư Trình ngừng chấm bài, đứng ra sau lưng Tống Mộc Qua. Sao hắn cứ cảm thấy nhóc con này làm mãi một bài thế nhỉ.

 

Lưng Tống Mộc Qua thẳng thêm một chút.

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào bài toán “xếp gạch”. Đề bài là một bức tường, sáu hàng gạch, ngoại trừ hàng dưới cùng được xếp đầy, các hàng còn lại đều thiếu một mảng lớn gạch, yêu cầu tìm số gạch bị thiếu.

 

Cách giải của lớp 1 là đếm số gạch ở hàng dưới cùng, sau đó lần lượt dùng phép trừ tính ra số gạch thiếu ở mỗi hàng, cuối cùng cộng lại. Nhưng Tống Mộc Qua đã vá bức tường này lại theo đúng nghĩa đen.

 

Cậu nhóc vẽ kín mít 16 viên gạch vào chỗ trống.

 

Có thể thấy trong điều kiện không có thước kẻ nên cậu bé đã tẩy đi tẩy lại, cố gắng vẽ cho kích thước đồng đều, nhưng hiệu quả thì… không được như ý lắm.

 

Mạnh Tư Trình chỉ vào một viên gạch nhỏ nhất trong đó: “Sao lại bé tẹo thế này?”

 

Tống Mộc Qua: “Thầy ơi, gạch nhỏ bị vỡ cũng dùng được mà, mấy chú công nhân sẽ không lãng phí đâu ạ.”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Nhưng học sinh đi thi thì dùng gạch tiêu chuẩn. Nếu em cứ khăng khăng muốn dùng gạch nhỏ, thì hôm nay thầy dạy em cách dùng dấu thập phân nhé.”

 

Mạnh Tư Trình cố ý nhìn đồng hồ: “Thầy bảo ba em bảy giờ đến đón nhé.”

 

Tống Mộc Qua thức thời nói ngay: “Thầy ơi, thầy dạy em cách khác đi ạ.”

 

Mạnh Tư Trình dạy cậu bé bài này xong, không rời đi ngay mà đứng nhìn cậu bé làm bài tiếp theo.

 

Tống Mộc Qua không dám lơ đễnh, bắt đầu viết bài tính toán theo đúng khuôn mẫu. Bài cậu bé sai nhiều nhất vẫn là dạng bài có dấu > và < mà trên lớp cậu bé không trả lời được. Tống Mộc Qua học lại một lượt, nuốt từng lời dạy của thầy Mạnh vào bụng, tỉ lệ sai giảm từ 60% xuống còn 30%.

 

Khu văn phòng khối tiểu học chỉ có mỗi tòa này, văn phòng các giáo viên đều sát vách nhau. Giáo viên Ngữ văn, Tiếng Anh, Mỹ thuật trước khi về nhà đều lần lượt đi ngang qua văn phòng của Mạnh Tư Trình, thấy bên trong có một nhóc con đang làm bài tập thì cũng chẳng lấy làm lạ. Dù sao thì tất cả giáo viên đều biết, môn Toán của bạn nhỏ Tống Mộc mà không được ai kéo lên thì coi như tiêu đời luôn. Hành động của thầy Mạnh là rất có trách nhiệm, là rất vất vả, là rất đáng được cảm thông.

 

Đã lâu lắm rồi Mạnh Tư Trình mới nếm mùi thất bại trong toán học, mà cái cảm giác thất bại này dường như còn mang theo một chút gì đó rất quen thuộc.

 

Quả nhiên, dạy học 1 kèm 1 mà thu phí đắt đỏ thì cũng có cái lý của nó cả đấy.

 

Mạnh Tư Trình bắt đầu phân tích nguyên nhân dẫn đến tâm lý thất bại này, hắn nhận ra đó là do quan tâm quá sẽ bị loạn. Hắn tự điều chỉnh lại tâm trạng của mình, thôi thì chuyện đã đến nước này, cứ đi ăn trước cái đã.

 

“Đi nào, thầy đưa con đi ăn chút gì trước đã.”

 

Tạm dừng học toán để đi ăn cơm với thầy Mạnh cũng được. Tống Mộc Qua tung ta tung tăng chạy theo Mạnh Tư Trình đi về phía căn tin. Căn tin trường học cách đó không xa, Mạnh Tư Trình quẹt thẻ mua hai nắm cơm nếp cẩm, bên trong kẹp củ cải chua thái hạt lựu, ruốc, dưa chuột, thịt thăn.

 

Giờ ăn tối, căn tin khối tiểu học không mở cửa, chỉ có căn tin khối trung học bên cạnh là mở. Học sinh cấp hai cấp ba học thể dục đến ăn cơm sớm, toàn là mấy anh chị lớn tướng. Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua, một người cao hơn bọn họ, một người thấp hơn bọn họ, lớn thì đẹp trai, bé thì dễ thương, trông như thiên nga đen dẫn theo thiên nga đen con bơi qua hồ vịt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía họ như sóng nước rẽ ra sau lưng thiên nga vậy.

 

Hai tay Tống Mộc Qua cầm nắm cơm được bọc giấy dầu, định về văn phòng ăn. Ở đây đông người quá, trẻ con không nên xuất hiện ở chốn này.

 

“Đứng lại.” Mạnh Tư Trình bỗng ấn đầu Tống Mộc Qua lại: “Đứng đây đợi thầy.”

 

Sau đó hắn bước hai bước lên phía trước, tóm lấy mấy cậu học sinh cấp ba đang xô đẩy, trêu chọc nhau ở ngay chân cầu thang, lạnh lùng quát: “Các cậu đang làm cái gì đấy?”

 

“Thầy, thầy ơi.”

 

“Chúng em chào thầy ạ, bọn, bọn em có làm gì đâu.”

 

Mạnh Tư Trình chưa bao giờ xuất hiện ở nhà ăn trung học, mấy nam sinh lớp 11 giật nảy mình, ngoan ngoãn tách ra, đứng sang hai bên. Trùng hợp thay lại đúng là học sinh lớp Mạnh Tư Trình dạy, bình thường đã sợ thầy giáo dạy toán một phép, vì cảm giác như chưa bao giờ thấy thầy cười cả.

 

So với vóc dáng cao lớn đĩnh đạc của Mạnh Tư Trình, đám học sinh cấp ba trông thật lép vế, cánh tay khẳng khiu lắc lư trong ống tay áo đồng phục, sức mạnh thì chưa đủ nhưng cái vẻ hoang dại thì có thừa.

 

Mạnh Tư Trình chỉ vào một nam sinh đầu đinh, chính là đứa vừa xô đẩy hăng hái nhất: “Cậu nói xem.”

 

Nam sinh đầu đinh ấp a ấp úng: “Dạ không có gì đâu ạ.”

 

Mạnh Tư Trình sa sầm mặt mày: “Không nói? Đợi phụ huynh đến mới chịu nói hả?”

 

Tống Mộc Qua tận mắt chứng kiến quá trình lật mặt của thầy Mạnh, thật sự là quá đáng sợ, ông bố luật sư của Lý Vi Âm chắc cũng bị mắng đến khóc thét thế này đây.

 

Tống Mộc Qua ôm nắm cơm to đùng: “Mời phụ huynh đáng sợ lắm đấy, anh mau nói đi!”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Thầy Mạnh mang theo em bé cute nên uy lực có giảm đi đôi chút.

 

Nam sinh đầu đinh lập tức có cảm giác được cứu rỗi, như thể nói ra là sẽ không bị mời phụ huynh nữa, cậu ta cúi đầu thành thật khai báo: “Cậu ta cướp bạn gái của em.”

 

Mạnh Tư Trình không phải giáo viên chủ nhiệm, hắn rất ghét xử lý mấy vụ quan hệ nam nữ tuổi dậy thì như thế này, bình thường bắt gặp học sinh yêu nhau nắm tay nhau cũng coi như không thấy.

 

Nam sinh đeo kính bị đẩy ngã: “Tôi không có!”

 

Nam sinh đầu đinh: “Vương Thiến Thiến là bạn gái tao, sau này mày cấm được đến gần cô ấy.”

 

Nam sinh đeo kính: “Bạn ấy chỉ đến hỏi tôi bài tập Vật lý thôi mà.”

 

Nam sinh đầu đinh: “Tao không tự dạy cho cô ấy được à?”

 

Mạnh Tư Trình mặt không cảm xúc, nói: “Dạy bằng cái kết quả thi tháng trước là 82 điểm, hay là lần này Vật lý của cậu chỉ được 71 điểm hả?”

 

Cậu trai đầu đinh nghẹn họng, sao thầy dạy Toán mà nhớ điểm Lý của cậu ta rõ thế?

 

Mạnh Tư Trình: “Điểm Toán ba lần thi tháng là 110, 102 rồi xuống còn 91, cũng đang tụt dốc, cậu dạy được cho ai?”

 

“Thứ hạng toàn khối lần này của cậu là 301, hay là cậu mở cái võ đài đi, hy vọng là không có học sinh thể dục nào điểm văn hóa cao hơn cậu.”

 

Cậu trai đầu đinh vừa bị sỉ nhục tàn nhẫn lại vừa được quan tâm tàn nhẫn: “…” Có thầy Mạnh quan tâm điểm số đứng sừng sững trước mặt thế này, đã nghe danh từ lâu rồi, mọi vấn đề ở chỗ thầy Mạnh đều có thể quy về vấn đề biến động thành tích.

 

Mạnh Tư Trình hỏi nam sinh đeo kính có bị thương không, cậu bạn đó lắc đầu.

 

Mạnh Tư Trình: “Xin lỗi đi, cúi đầu thấp xuống một chút.”

 

Cậu trai đầu đinh không muốn nghe Mạnh Tư Trình báo điểm thêm một giây một phút nào nữa, cúi gập người xin lỗi: “Tôi xin lỗi!”

 

Mạnh Tư Trình: “Giải tán.”

 

“Em chào thầy!” Cậu trai đầu đinh là người bỏ chạy mất dép đầu tiên.

 

Nam sinh đeo kính: “Cảm ơn thầy… Thầy ơi, đây là con của thầy ạ? Dễ thương quá.”

 

Tống Mộc Qua: “Không phải đâu ạ!” Anh này chắc bị cận nặng lắm rồi nên mới nhìn nhầm như thế!

 

Mạnh Tư Trình: “Không phải.”

 

Tống Mộc Qua lẽo đẽo theo sau Mạnh Tư Trình như cái đuôi nhỏ, quay lại văn phòng làm bài tập.

 

Thầy Mạnh là quái vật lớn, bao nhiêu anh lớn nhìn thấy thầy Mạnh là sợ run cầm cập.

 

……..

 

Tống Hề Đào ở nhà vui sướng vô cùng, chỉ cần nghĩ đến việc tối nay Tống Mộc Qua mang bài tập đã làm xong về là nét vẽ của cậu cũng mượt mà hơn hẳn.

 

Ba giờ bốn mươi phút, Giang Mộng Lệ mở cửa bước vào. Bà đi chợ mua thức ăn, định hầm chút bí đỏ sườn heo cho cháu nội, vừa vào thấy con trai đang vẽ tranh mà không thấy Mộc Qua đâu, bà giật mình: “Con không đi đón Mộc Qua à?”

 

Tống Hề Đào hí hửng: “Nó đang học thêm ở chỗ thầy giáo dạy toán đấy mẹ ơi.”

 

Giang Mộng Lệ nghi hoặc nhìn con trai mình, cái bộ dạng đắc ý đến quên cả trời đất này của Tống Hề Đào khiến bà nhịn không được nghĩ, không biết có phải cậu lại đang rơi vào cái bẫy lừa đảo nào không: “Qua Qua chịu học toán rồi á?”

 

Tống Hề Đào: “Vâng!”

 

Giang Mộng Lệ vui vẻ nói: “Qua Qua lớn thật rồi, học đến mấy giờ, để mẹ còn căn giờ hấp sườn.”

 

“Ơ, để con hỏi chút, cái này thì chưa nói.” Mạnh Tư Trình chỉ bảo làm xong thì báo cho hắn. Tống Hề Đào mở Wechat, gõ gõ Mạnh Tư Trình, lịch sự hỏi thăm: “Mấy giờ tan học hả thầy? Làm bài xong chưa ạ?”

 

Giang Mộng Lệ vẫn thấy lo lo: “Con có chắc là Qua Qua đang ở chỗ thầy dạy toán không đấy?”

 

Tống Hề Đào gật đầu, ngay lập tức nhận được tin nhắn của Mạnh Tư Trình.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

[Toán học]: Vẫn chưa.

 

Tống Hề Đào cũng muốn hỏi han xem Tống Mộc Qua có đói không, nhưng lại nhớ đến mấy bài đăng giáo viên kêu ca phụ huynh lắm chuyện trên mạng, trong lúc do dự thì Mạnh Tư Trình lại gửi thêm một tin nữa.

 

[Toán học]: Đưa thằng bé đi đến căn tin ăn rồi.

 

Não Tống Hề Đào xoay chuyển, lại bắt đầu làm bài đọc hiểu văn bản, hai chữ “vẫn chưa” chứng tỏ Mạnh Tư Trình không nắm chắc thời gian kết thúc buổi học, đưa Mộc Qua đi ăn chứng tỏ Mạnh Tư Trình cảm thấy một chốc một lát là chưa làm xong được.

 

Tóm lại, Mạnh Tư Trình cũng thấy hơi khoai rồi đấy.

 

Tống Hề Đào có chút hả hê khi người gặp họa, cứ nghĩ đến việc trước đây Mạnh Tư Trình chất vấn cậu qua điện thoại “Ở nhà không bao giờ kèm con làm bài tập sao?”, giờ thì tự vả mặt rồi nhé.

 

Qua mười phút, không biết xuất phát từ tâm lý gì mà Tống Hề Đào lại tiếp tục đi quấy rầy Mạnh Tư Trình: “Để thầy phải nhọc lòng quá rồi.”

 

[Toán học]: Không nhọc lòng đâu.

 

Tống Hề Đào nằm trên sô pha cười khanh khách, Giang Mộng Lệ hỏi cậu cười cái gì, cậu há miệng định nói nhưng rồi lại không dám hé răng.

 

Năm giờ rưỡi, Mạnh Tư Trình đưa Tống Mộc Qua đến cổng khu dân cư. Gặp lại lần nữa, Tống Hề Đào cảm thấy khí chất của Mạnh Tư Trình trầm ổn hơn nhiều, cứ như đã trải qua không ít sóng gió vậy.

 

“Cảm ơn thầy Mạnh.”

 

“Không có gì.”

 

Chiếc Cullinan trắng khuất dạng, Tống Hề Đào cúi đầu hỏi con trai: “Qua Qua, học thêm thế nào?”

 

Tống Mộc Qua: “Thầy dữ lắm, nhưng cơm nắm ngon lắm đó ba!”

 

Cơ mà đặt cái “dữ” đó cùng với cơm nắm thì nghe cũng không dữ cho lắm.

 

Sắp đến kỳ thi đại học, nhà trường yêu cầu giáo viên lớp 12 lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng, buổi tối tự học ít nhất phải có mặt một tiết để đảm bảo học sinh tối nào cũng nhìn thấy đầy đủ các thầy cô.

 

Mạnh Tư Trình bận tối tăm mặt mũi, đưa đứa nhỏ về xong lại quay về trường trực ban, trông hai tiết tự học lớp 11, một tiết giữa thì sang lớp 12.

 

Hắn ngồi trên bục giảng, mở máy tính xách tay ra, tìm kiếm thêm các phương pháp dạy lớp 1 dành cho học sinh yếu kém.

 

Bảy giờ rưỡi, ứng dụng Chim Cánh Cụt treo trên máy tính nhảy ra thông báo rất đúng giờ.

 

[Cô Bé Bán Hoa Quả]: Hình ảnh.jpg

 

Trước đây, Mạnh Tư Trình sẽ làm xong việc trong tay, đợi đến khi rảnh mới đi giải đáp, giờ biết bên kia là Tống Hề Đào nên hắn không kìm được, nhấp đúp vào ảnh to, rút một tờ giấy nháp, bắt đầu viết các bước giải.

 

Hắn biết quá trình giải đề chẳng có ý nghĩa gì với Tống Hề Đào, chắc chắn đối phương sẽ chẳng thèm xem, nhưng hắn vẫn viết rất nghiêm túc.

 

Tống Hề Đào tiến bộ rồi, hoặc có lẽ lật xe nhiều lần quá nên lần này chọn bài có trình độ hơn hẳn, không khó không dễ, chẳng biết chụp ở đâu ra mà nhìn giấy có vẻ hơi ố vàng rồi.

 

Giải đề, chụp ảnh, tải lên.

 

Cán sự môn Toán của lớp là Chương Nữu cầm bài lên hỏi: “Thầy ơi, bài này em không biết làm.”

 

Mạnh Tư Trình nhận lấy đề: “Để tôi xem.”

 

Là một bài hàm số cuối cùng, dù là Mạnh Tư Trình cũng phải suy nghĩ một lúc.

 

Chương Nữu đứng bên cạnh hắn, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của thầy Mạnh, sắc mặt đột ngột thay đổi, đồng tử cũng run lên bần bật.

 

Khung chat trên màn hình hiện rõ mồn một cái tài khoản QQ phụ của Tống Nhạn Lý!

 

Mạnh Tư Trình nhận ra sự khác thường của cậu học trò, hắn liếc nhìn màn hình máy tính rồi khẳng định chắc nịch: “Em quen người này.”

 

Chương Nữu chột dạ đến mức môi tái nhợt: “Em, em xin lỗi thầy, em không cố ý, à không, thực ra là em cố ý đấy ạ.”

 

Mạnh Tư Trình gập máy tính lại rồi nói: “Ra ngoài kia nói chuyện.”

 

Hành lang vắng lặng không một bóng người, Chương Nữu ấp úng khai báo: “Cô Bé Bán Hoa Quả là Tống Nhạn Lý, bạn gái cũ của em, bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện nên bọn em chia tay rồi. Sau đó em lại nghe nói bạn ấy đang dò hỏi phương thức liên lạc của anh đẹp trai khóa trên, định mỗi ngày một bài toán để làm quen với đàn anh Vương, đợi tốt nghiệp xong sẽ theo đuổi. Em ghen tị quá nên đưa tài khoản của thầy cho bạn ấy ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hắn nhớ ra rồi, Tống Nhạn Lý là em gái của Tống Hề Đào, hôm bị mời phụ huynh vì yêu sớm với Chương Nữu, hắn còn thấy Tống Hề Đào nữa mà.

 

Chương Nữu thấy vẻ mặt thầy Mạnh bình tĩnh đến đáng sợ, vô thức run rẩy: “Đưa xong em hối hận lắm, em chỉ muốn dọa bạn ấy chút thôi, nhưng bạn ấy đi tập huấn rồi nên em không liên lạc được nữa.”

 

Mạnh Tư Trình lập tức hiểu ra ngay sự tình lắt léo trong đó. Theo lời cô Châu thì Tống Nhạn Lý cũng là một học sinh yếu kém, cái kiểu ngày ngày dùng một bài toán để điểm danh này, chắc chắn cô bé đó không rảnh cũng chẳng đủ kiên nhẫn để duy trì, tất nhiên là ném cho ông anh ruột của mình làm rồi.

 

Ồ.

 

Hóa ra Tống Hề Đào không hề muốn yêu đương qua mạng với hắn.

 

Mạnh Tư Trình: “Chương Nữu, tôi cho em tài khoản là để tiện cho em hỏi bài trong kỳ nghỉ, không phải để em làm trò đùa dai. Trêu đùa một nữ sinh và một giáo viên, em có biết tính chất nghiêm trọng trong việc này không?”

 

Chương Nữu co rúm vai lại, bị ánh mắt tử thần bao trùm: “Dạ, em biết ạ.”

 

Nếu đây không phải là học sinh của mình… Mạnh Tư Trình mỉm cười, “Về viết bản kiểm điểm hai nghìn chữ, trong bản kiểm điểm không được nhắc đến chuyện này, từ nay về sau cũng không được nhắc với bất kỳ ai.”

 

Chương Nữu gật đầu lia lịa, mấy ngày nay không liên lạc được với Tống Nhạn Lý, trong lòng lúc nào cũng như treo một thanh kiếm, giờ thanh kiếm đó cuối cùng cũng rơi xuống, cậu ta vừa sợ hãi lại vừa nhẹ nhõm: “Dạ vâng, em xin lỗi thầy Mạnh.”

 

Mạnh Tư Trình: “Vào lớp đi.”

 

Mạnh Tư Trình đứng ở hành lang một lúc để tâm tình bình tĩnh lại một chút, hôm nay cũng coi như xử lý xong hai vụ học sinh gây chuyện. Thực ra hắn không có nhiều kiên nhẫn đối mặt với học sinh cấp ba như thế, thỉnh thoảng cũng chẳng hiểu tại sao mình lại muốn đi dạy học.

 

Trong tiềm thức cảm thấy nên đi dạy, lại còn phải dạy lớp 12, thế là hắn đến đây, ngoảnh đi ngoảnh lại đã được sáu năm rồi. Hắn có cảm giác như thể mình cũng đang bị mắc kẹt ở cái năm lớp 12 này vậy.

 

Chuông tan học vang lên, Mạnh Tư Trình gọi lớp trưởng lại, dặn cậu để ý đến tâm trạng của Chương Nữu một chút. Sau đó hắn thu dọn đồ đạc, xuống khu lớp 12 ở tầng dưới xem giờ tự học buổi tối.

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào máy tính, giờ hắn không chắc chắn một chuyện nữa, cái tài khoản “bán hoa quả” này là hai anh em thay phiên nhau đăng nhập, hay là đã giao hẳn cho Tống Hề Đào rồi?

 

Bài toán có trình độ tối nay là ai gửi đây?

 

Nếu đối phương không phải là Tống Hề Đào, thì hắn chẳng có kiên nhẫn đâu mà ngày nào cũng đi giải một bài toán mà chắc chắn chẳng ai thèm quan tâm đến quá trình giải cả.

 

Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ, rồi trải một tờ giấy nháp ra, tự tay tạo ra một bài hình học không gian.

 

Hắn gửi cho “Cô Bé Bán Hoa Quả”.

 

Đàn anh Vương: [Anh quan sát thấy phần hình học không gian của em khá yếu, đây là bài hình học không gian kinh điển, bao hàm các thủ pháp giải đề thường dùng, em thử giải xem sao.]

 

[Nếu em thực tâm muốn nâng cao thành tích, chứ không phải lãng phí thời gian của nhau, thì hãy làm bài này đi.]

 

Khó khăn lắm Tống Hề Đào mới trải qua một buổi tối không có toán học, đến tám giờ rưỡi thì nhìn thấy bài toán đàn anh Vương gửi đến, cậu chỉ biết nghẹn họng trân trối.

 

Không phải chứ, sao tính tình đàn anh Vương thay đổi lớn thế, không làm cái máy giải bài nữa à?

 

Giờ phải làm sao đây?

 

Tống Hề Đào có hơi hoảng loạn một chút, Tống Nhạn Lý không có ở nhà, cậu chẳng có cách nào hỏi ý kiến đương sự cả. Có phải đàn anh Vương bị dáng vẻ nỗ lực của Tống Nhạn Lý làm cảm động, định giống như học sinh giỏi năm xưa nghiêm túc phụ đạo rồi không?

 

Nếu Tống Nhạn Lý tập huấn xong mà gặp được một đàn anh tốt thế này…. Tống Hề Đào suy bụng ta ra bụng người, cậu phải giữ người lại trước đã, thay mặt Tống Nhạn Lý thể hiện mình đang học hành rất nghiêm túc. Nhưng mà, cậu lấy cái gì mà giữ chân người ta đây! Cậu căn bản là không biết làm! Thậm chí Tống Hề Đào còn tải cả phần mềm tìm kiếm lời giải, nhưng cũng không tìm ra đáp án.

 

Hình học không gian khó tìm quá đi mất! Chẳng lẽ lại phải lên mạng đăng bài treo thưởng sao? Tống Hề Đào đang bụng lên ứng dụng Xianyu để tìm một chuyên gia nào đó, nhưng bất chợt cậu lại nghĩ đến Mạnh Tư Trình trong điện thoại.

 

Thời gian gấp rút, cầu cứu Mạnh Tư Trình một chút vậy!

 

Tống Hề Đào chuyển tiếp đề bài qua, “Thầy Mạnh ơi, bài này làm thế nào ạ <(_ _)>, em gái tôi hỏi mà tôi thì hoàn toàn mù tịt.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Ngay cả kiến thức lớp 1 mà cậu còn chẳng giảng nổi cho con, thế mà Tống Nhạn Lý lại đi hỏi cậu toán lớp 12 sao?

 

 Mạnh Tư Trình lẳng lặng viết đáp án ra, đến cả nét chữ cũng chẳng thèm thay đổi, đổi nét chữ là có mưu đồ, bị phát hiện thì không giả vờ vô tội được nữa. Hắn có chút mong chờ, không biết bao giờ thì Tống Hề Đào mới phát hiện ra.

 

[Cô Bé Bán Hoa Quả]: Đàn anh ơi, hơi khó, em có thỉnh giáo học sinh giỏi lớp em rồi, em thật lòng muốn học toán mà.

 

“…”

 

Nhưng phàm là nhìn đề bài và đáp án liền nhau một chút, thì cũng không đến mức chữ viết y hệt nhau mà cũng không phát hiện ra.

 

Mạnh Tư Trình bỗng nhiên chẳng vội làm rõ nữa.

 

Hắn tận hưởng việc ngày ngày Tống Hề Đào hỏi han hắn mấy bài toán cấp ba, cứ như thể thế giới vốn dĩ nên là như vậy.

 

Hết chương 20.

 

Chương 20: Lâu Lắm Rồi Mạnh Tư Trình Mới Cảm Thấy Mình Bị Bế Tắc Trên Con Đường Toán Học

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên