Chương 20:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 18)

Chương 20:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 18)

 

Hoa Hạo Minh nhìn chằm chằm cái túi nhựa màu trắng mấy giây, dường như hiểu ra điều gì đó, hắn im lặng cất nó đi.

Cả hai đều không nói gì thêm nữa, im lặng bao trùm cả hai người

Mãi cho đến khi gặp được Hạ Bạch.

Hạ Bạch nhìn Lận Tường đầu trọc một chút, cảm thấy cũng không tệ lắm, dù sao Lận Tường cũng chỉ mới mười mấy tuổi, không có bướng bỉnh như mấy ông chú trung niên hói đầu, dù cho tóc đã rụng gần hết vẫn muốn giữ lại mấy sợi loe hoe trên đầu.

Lại nhìn về phía Hoa Hạo Minh làm như không thấy cậu, dùng giọng điệu như thể muốn hỏi sáng nay ăn cái gì, nói: “Anh mắc hội chứng pica.”

“……”

Thấy hắn không có phản ứng, Hạ Bạch còn bổ sung thêm: “Lận Tường đã lấy hết tóc của mình cho anh ăn, hi sinh vì anh rất nhiều.”

Lận Tường có chút cảm động, Hạ Bạch nhìn ra được mình đã đau khổ và hi sinh như thế nào.

Hoa Hạo Minh hỏi: “Vì sao gáy tôi đau như vậy? Như thể muốn nứt ra vậy.”

Hạ Bạch và Lận Tường lập tức ngậm miệng.

“Tôi cũng không nghĩ mình lại có sở thích ăn dị vật.” Hoa Hạo Minh dừng lại mấy giây rồi nói với bọn họ: “Vừa rồi tôi nghĩ lại, trước kia quả thực cũng từng như vậy, chẳng qua đó không phải là sở thích.”

“Khi còn bé có thời gian tôi không có tiền ăn cơm, khi bị một đám lưu manh ấn trên mặt đất đánh, ngoài ý muốn nếm được hương vị của đất, thời gian đó cũng bắt đầu ăn đất.”

Trong trò chơi, sở thích của bọn họ đều liên quan đến trải nghiệm sống và yếu tố tâm lý nằm sâu trong nội tâm.

Hai người không ngờ hắn lại nói, mà còn nói về một đoạn lịch sử như vậy.

Hắn không còn tùy tiện và khép kín nữa, phạm vi giữa bọn họ dường như đã thay đổi.

“Ca, anh thật trâu bò!” Lận Tường cảm khái, “Khi còn bé không có tiền ăn cơm, bây giờ đã trở thành người dù có trăm triệu như em cũng mời không được, cái này không phải có chút giống với nam chính nghịch tập trong phim à?”

“……”

Suy nghĩ của cậu ta thật sự rất đặc biệt.

Có điều, hai người quả thực không ngờ đến, Hoa Hạo Minh lại có trải nghiệm như vậy. Không chỉ là Lận Tường tùy ý nói một trăm triệu, ngay cả Ôn Đông lúc trước rất chân thành đề nghị đưa tiền, hắn cũng chẳng thèm ngó tới, giống như là ở nhà rất có tiền, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ thiếu thốn.

Tất nhiên, cũng có thể là sau khi thành người chơi thì không thiếu tiền nữa.

Hoa Hạo Minh nhìn về phía Hạ Bạch, “Cậu thì sao? Tối hôm qua đã trải qua cảm giác chấn động lòng người gì rồi?”

Lận Tường kích động nói: “Hạ Bạch không có sở thích gì bị dị hoá, cậu ấy còn moi ra manh mối mấu chốt từ trong miệng bà lão lao công ở trường!”

Hoa Hạo Minh: “?”

 Không thể nào!

Cái này không khoa học!

Hắn khó có thể tin mà nhìn Hạ Bạch.

Hạ Bạch có chút chột dạ đảo đảo đôi mắt tròn, nhìn ra chỗ khác, “Anh cảm giác thế nào?”

“Đúng, ca, anh bị ảnh hưởng thế nào?” Lận Tường hỏi.

Đến tận bây giờ bọn họ vẫn không rõ người bị dị hoá thì sáng hôm sau có ấn tượng gì về chuyện đêm trước không, tư duy ban ngày có bị ảnh hưởng gì không.

“Chuyện tối hôm qua mơ mơ hồ hồ có chút nhớ không rõ đã xảy ra cái gì, nhưng khi các cậu nhắc nhở thì tôi lại có một chút cảm giác về hình ảnh nào đó, còn bây giờ thì trong đầu tôi giống như bị một tầng sương mù thật dày, nhưng có lẽ là ảnh hưởng không lớn lắm.” Nói xong, hắn hỏi: “Các cậu đã thăm dò được manh mối gì từ bà lão lao công ở trường?”

Lận Tường lập tức nói cho Hoa Hạo Minh tin tức tối hôm qua bọn cậu biết được từ bà lão lao công trong trường. Sau đó lại hỏi: “Ca, nếu như chúng ta tìm ra được chân tướng, vậy trò chơi sẽ có động tĩnh gì?”

Hoa Hạo Minh lấy lại tinh thần, nghiêm túc phân tích, hắn nói: “Hệ thống sẽ đưa ra thông báo, sẽ có cánh cửa, đường đi và ánh sáng xuất hiện, nếu thông quan được trò chơi thì có thể rời khỏi trò chơi.”

Lận Tường: “Vậy tại sao không có thông báo gì hết.”

“Khả năng thứ nhất là chúng ta còn chưa gặp được nhân vật chính của câu chuyện, cần phải tìm ra được cô ta, cô ta có dị dạng gì cũng là một điểm đáng ngờ trong câu chuyện, không thể bỏ qua được, khả năng này tương đối cao.”

“Khả năng thứ hai là suy luận của chúng ta sai.”

Hạ Bạch nhéo nhéo huyệt thái dương, trong đầu cậu cũng có một tầng sương mù, cảm thấy có chút mơ hồ và rất không thoải mái.

Đè xuống một lát, lúc cậu đang định sắp xếp lại suy nghĩ một lần nữa thì Ôn Thu và Mạnh Thiên Hữu đã đi tới, ” Nói chuyện một chút nhé?”

Khẳng định không phải là một cuộc trò chuyện đơn giản.

Trưa hôm nay, không còn nghi ngờ gì nữa, Lận Tường và Ôn Thu sẽ đi chuẩn bị công cụ dạy học, rất khó nói trước được đêm nay Ôn Thu sẽ dị hoá thành cái dạng gì. Đêm nay lại chính là ngày thứ ba Ôn Đông bị dị hoá sở thích, nói cách khác, rất có thể đêm nay cậu ta sẽ tự hành hạ mình cho đến chết hoặc là giết chết người khác.

Dựa theo sở thích bị dị hoá của cậu ta, khả năng cậu ta tự hành hạ mình cho đến chết rất cao.

Hoa Hạo Minh: “Nói đi.”

Kể từ khi Tống Minh Lượng bóp chết Tống Cường, Hoa Hạo Minh sợ cậu ta lại tổn thương người khác nên vẫn trói lại, về sau phát hiện ban ngày cậu ta sẽ không làm ra chuyện gì đáng sợ, vậy nên sáng nay đã thu nhuyễn kiếm của mình lại, lúc này không biết Tống Minh Lượng đã đi đâu rồi.

Ôn Đông rất đau, tạm thời không thể đi đường, vậy nên xin phép ở lại ký túc xá nghỉ ngơi.

Hiện tại chỉ có năm người bọn họ.

Năm người không ăn ở căn tin, mà là mua bánh bao rồi đi đến khu rừng bên cạnh giảng đường, vừa ăn vừa nói chuyện, ngoại trừ Hoa Hạo Minh, hắn không ăn.

Ôn Thu nói với Hoa Hạo Minh, “Tối hôm qua em trai tôi đã tự cung, nhìn tình huống thì đêm thứ hai dị hoá cũng sẽ không nhẹ nhàng được, dù cho không chết cũng sẽ rất thảm, đêm nay cũng là đêm thứ hai anh dị hóa.”

Hoa Hạo Minh đối việc Ôn Đông tự cung cũng cảm thấy rất kinh ngạc và đáng tiếc, nhưng hắn vẫn nói: “Cô có chuyện gì cứ nói thẳng, bây giờ chúng ta làm gì còn nhiều thời gian để vòng vo như vậy.”

Ôn Thu đã quen với bộ dáng đáng ghét này của hắn, cô cũng coi như ôn hòa nhã nhặn, nói: “Nói trắng ra là, chúng ta không có thời gian, có muốn trao đổi manh mối hay không, hôm nay sẽ hành động?”

Hoa Hạo Minh nghĩ một hồi, nhéo nhéo mũi, nhìn về phía Hạ Bạch.

Hạ Bạch ấn huyệt thái dương, nhìn về phía Lận Tường.

Bọn họ cho rằng Lận Tường sẽ cảm thấy bảo mệnh là quan trọng nhất, sẽ đồng ý trao đổi tin tức với Ôn Thu, cùng nhau thông quan trò chơi.

Không nghĩ tới Lận Tường lại nói: “Giờ cũng đã là buổi chiều rồi, đợi chúng ta ra khỏi tòa nhà thí nghiệm giải phẫu rồi hẵn nói.”

Rất rõ ràng, nhóm lớp của bọn họ chính là hướng dẫn trò chơi của bọn họ, các lớp học trong thời khóa biểu chính là nhiệm vụ của bọn họ, cũng không thể vắng mặt mà không có lý do, chớ đừng nói chi đến việc đi chuẩn bị công cụ dạy học còn cố ý điểm danh từng người, vì lý do an toàn, hôm nay bọn họ vẫn phải đi chuẩn bị công cụ dạy học cho lớp giải phẫu.

Ôn Thu nhìn từng người một rồi nói, “Được, hy vọng các người sẽ suy nghĩ kỹ càng, phần thưởng của trò chơi tuy rất quan trọng, nhưng các người cũng phải còn mạng mới có thể cầm được.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đợi sau khi cô ta đi, Lận Tường nói: “Trước đây bọn họ không chia sẻ thông tin với chúng ta, bây giờ lại tìm đến chúng ta, nhất định là còn thiếu thứ gì đó, mà chúng ta thì đã tìm ra được một chuỗi mắc xích hoàn chỉnh, chỉ cần tìm ra Sở Tuyết Lâm rồi nhìn xem cô ta có dị dạng gì là được, đến lúc đó chúng ta có thể xác nhận được chân tướng.”

“Chúng ta đã đến được bước này rồi, lúc này mà trao đổi tin tức với cô ta thì chỉ có thua thiệt.”

Lận Tường hít một hơi rồi nói tiếp, “Trưa nay lúc đi chuẩn bị công cụ dạy học, tôi sẽ đi tìm thi thể của Sở Tuyết Lâm, kiểm tra xem rốt cuộc thì cô ta có dị dạng gì. Nếu như tìm không thấy, hoặc là nghiệm chứng suy luận của chúng ta không được, đến lúc đó lại trao đổi manh mối với bọn họ cũng không muộn.”

Suy nghĩ của cậu ta rất rõ ràng, cậu ta đã nhanh chóng thích nghi với tiết tấu của trò chơi này.

Hoa Hạo Minh: “Cậu không sợ à?”

Hắn nhớ lại lúc đưa Hạ Bạch nhập học, trên đường đi Lận Tường có nói mình sợ nhất là thi thể và ma quỷ.

Lận Tường duỗi bàn tay ướt đẫm mồ hôi ra, “Gia đây sợ muốn chết, chỉ vừa nghĩ đến thôi đã sợ.”

“……”

Hạ Bạch móc móc túi, móc ra vài lá bùa đặt vào tay Lận Tường, “Đừng sợ, cái này cho cậu.”

Lận Tường: “Đây là cái gì?”

Hạ Bạch: “Trấn thi phù.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Lận Tường: “?”

“Không nói đến mấy cái trấn thi phù này có tác dụng trong thế giới thực của chúng ta hay không, nhưng nơi này là thế giới trò chơi.” Hoa Hạo Minh có cảm giác sương mù trong đầu mình sắp bị đâm cho thủng luôn rồi, “Chỉ có những kỹ năng đạt được trong trò chơi mới có hiệu lực ở đây, nghĩa là, trừ khi người vẽ bùa đã có được kỹ năng vẽ bùa trong trò chơi hoặc học được kỹ năng vẽ bùa từ NPC trong trò chơi, nếu không cái này sẽ vô dụng.”

Nhưng Lận Tường lại vô cùng phối hợp nhận lấy, “Chỉ để yên tâm thôi mà.”

Hoa Hạo Minh: “Bọn hắn tra ra được thông tin về Sở Tuyết Lâm sớm hơn chúng ta, có thể biết nhiều về Sở Tuyết Lâm hơn chúng ta, nói không chừng cũng có kế hoạch này, cậu đề phòng Ôn Thu một chút, đồng thời cũng có thể lợi dụng điểm ấy, đi theo cô ta tìm Sở Tuyết Lâm.”

Lận Tường hỏi: “Hôm qua hai người tới phòng chứa thi thể có phát hiện được gì nữa không?”

Hoa Hạo Minh lại dùng sức đè lên huyệt thái dương, “Nếu thật sự là Sở Tuyết Lâm nguyền rủa thì phải có vật dẫn nguyền rủa, một khi tiếp xúc hoặc là nhìn thấy thì chúng ta mới dễ dàng trúng chiêu như vậy…..”

Hạ Bạch thay hắn nói: “Đối diện cửa phòng chứa thi thể có mấy nhân thể tiêu bản, trong đó có một nữ thi mặc váy dài.”

Hoa Hạo Minh: “Đúng, chính là cô ta, tập trung nhìn cô ta một chút, nhìn quần áo cô ta mặc rất kỳ lạ.”

Hạ Bạch lại nói cho cậu ta biết phân bố ở tầng một, mãi cho đến khi lớp học sắp bắt đầu mới vào phòng học.

Lận Tường nghe bọn họ nói nhiều như vậy, trong lòng cũng có chút tự tin, nhưng tất cả tự tin đó đã bị một tiếng sấm đánh tan đi mất.

Những người nghe được tiếng sấm đều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gió lạnh nổi lên, trời âm u tối sầm, tiếng sấm qua đi, mưa như trút đổ xuống ngôi trường.

Mấy ngày nay bọn họ tiến vào trò chơi, trời chưa bao giờ mưa nhiều như vậy, nhiều nhất cũng chỉ âm u một chút, cơn giông sấm chớp đùng đoàng bất ngờ này giống như một điềm báo nào đó, khiến mọi người cảm thấy thật lo lắng.

Sau giờ học, sau khi nhìn thấy tin nhắn của phụ đạo viên, các sinh viên khác trong lớp đều vội vàng đội mưa rời đi.

Cũng không có gì ngạc nhiên, lần này là Lận Tường và Ôn Thu.

Đứng trong lớp mấy chục giây, không ai nói chuyện, mà có muốn nói cũng không biết phải nói cái gì, hoặc là biết có nói gì cũng vô nghĩa.

Cuối cùng, mọi người vẫn giữ nguyên kế hoạch ban đầu.

Lận Tường và Ôn Thu đi đến phòng chứa thi thể.

Hạ Bạch, Hoa Hạo Minh và Mạnh Thiên Hữu cầm ô đứng ở dưới tán cây bên ngoài chờ bọn họ, những hạt mưa lớn thuận theo nan dù rơi xuống đất.

Mưa rơi vẫn cứ rơi, bầu trời tối sầm nặng nề, sấm sét thỉnh thoảng lại vang lên, chỉ có gió là ngừng thổi.

Một bóng người từ xa đi tới, chậm rãi đến gần, Ôn Đông khó nhọc bước qua.

Cơ thể cậu ta ướt sũng, hình như là dầm mưa, nhưng trên trán lại mồ hôi lấm tấm, khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc.

Sau khi tới nơi, cậu ta yếu ớt tựa vào gốc cây, nhìn về phía cửa phòng thí nghiệm.

Cả ba người đều không nói chuyện với cậu ta, bọn họ biết, lúc này không nói chuyện với cậu ta mới là tốt nhất, có lẽ cậu ta cũng không còn sức để mà nói chuyện, có nhiều chỗ trên cơ thể còn đang run rẩy.

Bầu trời càng lúc càng tối, sấm chớp đì đùng vang dội khắp nơi, thời tiết như vậy rất khó để người ta thả lỏng, thời gian trôi qua từng phút từng giây, bọn họ cũng càng ngày càng trở nên lo lắng, nhất là từ sau khi Ôn Đông đến, cảm xúc là một thứ rất dễ lây lan.

“Các người cũng có kế hoạch để Ôn Thu đi vào đó tìm thi thể Sở Tuyết Lâm à?”

Hoa Hạo Minh mở miệng hỏi Mạnh Thiên Hữu, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này.

“Hả?” Mạnh Thiên Hữu nói: “Quả nhiên các người cũng tra ra được nơi này.”

Hoa Hạo Minh nghiêng ô một chút, dùng xương ngón tay ra sức nhấn xuống huyệt thái dương, cười một tiếng, “Chúng ta không chỉ tra ra được tới đó. Cứ coi như Ôn Thu là người chơi già dặn kinh nghiệm đi, cũng không chắc có thể tìm ra được bí mật của Sở Tuyết Lâm sớm hơn Lận Tường được.”

Mạnh Thiên Hữu vẫn luôn căng thẳng, nghe đến đó thì bật cười, “Lần đầu tiên chúng ta đến thư viện đã tra ra được Sở Tuyết Lâm, các người cảm thấy mình hiểu biết về cô ta nhiều hơn chúng sao? Bây giờ cũng không ngại nói cho các người biết, chúng ta đã sớm biết hầu hết mọi chuyện rồi.”

Vẻ mặt Hoa Hạo Minh như kiểu: “Thật à? tôi không tin.”, hắn cười nói: “Cậu nói dị dạng của Sở Tuyết Lâm hả? Cậu nghĩ là chúng tôi không biết gì à?”

Mạnh Thiên Hữu sửng sốt một chút, cảm thấy nụ cười trên mặt hắn quá chướng mắt, “Chúng ta không chỉ biết thân thể cô ta có dị dạng, còn là loại dị dạng thiếu hụt, vậy cho nên một tiến sĩ y học như cô ta mới tự mình nuôi cá cóc, muốn nghiên cứu năng lực tái sinh của cá cóc.”

Hạ Bạch đột nhiên mở miệng hỏi, “Cô ta nuôi cá cóc à?”

Mạnh Thiên Hữu nhìn về phía Hạ Bạch, ngữ khí ôn hòa hơn một chút, “Đúng vậy, cô ta nuôi cá cóc trong hồ cá, đặt ngay ở ban công, có sinh viên đã nhìn thấy.”

Hạ Bạch nghĩ tới những bức ảnh của Sở Tuyết Lâm mình thấy ở thư viện, trong đó quả thực có một tấm chụp bể cá, nhưng trong bể cá có thực vật thủy sinh, tảo xanh các loại, cậu không thấy rõ bên trong là cái gì.

Hai mắt Hạ Bạch dần dần mở to.

Hoa đậu Hà Lan, cá cóc.

Đậu Hà Lan, đậu đỏ, đậu tằm. Tảo xanh, cá cóc.

Đáp án được chờ đợi từ lâu đã xuất hiện.

Không, không phải là tái sinh….. Mà là cộng sinh!

Cậu ngơ ngác nhìn về phía phòng chứa thi thể, không nhịn được tiến lên trước một bước, “Sai rồi, không phải Sở Tuyết Lâm, nhân vật chính trong câu chuyện này không phải là Sở Tuyết Lâm, mà là cộng sinh!”

 

Hết chương 20.

 

Chương 20:  Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 18)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên