Chương 21: Người sợ Mạnh Tư Trình say rượu nhất Trần Đời
Từ dạo gửi gắm Tống Mộc Qua cho Mạnh Tư Trình, Tống Hề Đào sống những ngày tháng nhàn tênh, ung dung tự tại. Dịp tết Đoan Ngọ, Giang Mộng Lệ mua nguyên liệu về gói bánh ú, bà vừa làm vừa dặn: “Lát nữa bánh chín rồi thì con mang sang biếu thầy Mạnh một ít nhé.”
Thời gian Mạnh Tư Trình đưa Mộc Qua về mỗi ngày không cố định, thường là phải đợi thằng bé làm xong hết bài tập mới cho về.
Tống Hề Đào vừa phụ gói bánh, vừa lén nhét thêm hai cái lòng đỏ trứng muối vào trong nhân, miệng thì lầm bầm: “Tại sao tặng bánh ú thì được, mà con tặng bánh quy lại không được?”
Chẳng là cái kế hoạch tặng bánh quy của cậu đã bị Giang Mộng Lệ phát hiện, thế là bà ra lệnh đình chỉ ngay lập tức.
Giang Mộng Lệ mắng: “Cái đó mà cho người ăn à? Con đây là muốn đắc tội với thầy Mạnh đúng không hả?!”
Tống Hề Đào đành phải khuất phục trước sự phê bình của mẹ ruột, nhưng vẫn ấm ức cãi cố: “Không phải mẹ với ba sợ nhất là nhận bánh trái của bệnh nhân với phụ huynh học sinh sao?”
Giang Mộng Lệ bị con trai chặn họng đến mức không nói nên lời, đành chốt hạ: “Bảo đi tặng thì cứ đi đi, đừng có lôi thôi. Mẹ thấy con đối xử với thầy Mạnh hơi bị tùy tiện quá rồi đấy.”
Tống Hề Đào giật mình thon thót, lập tức ngậm miệng không dám ho he gì thêm nữa.
Phần nếp và thịt ba chỉ là do Giang Mộng Lệ nêm nếm, trứng vịt muối cũng được bà muối trước cả hai tháng, Tống Hề Đào chỉ tham gia vào khâu gói bánh, nhưng cậu vẫn phát huy hết khiếu thẩm mỹ của mình, thành ra mẻ bánh luộc bằng nồi áp suất vừa ngon lại vừa đẹp mắt. Một xâu bánh có tám cái, loại buộc dây màu là nhân mặn, còn loại buộc bằng dây lá cọ là nhân ngọt.
Nhận được tin nhắn của Mạnh Tư Trình, Tống Hề Đào xách hai xâu bánh bỏ vào túi giấy, nghĩ nghĩ một chút rồi định nhét thêm xâu thứ ba.
Giang Mộng Lệ thấy con trai miệng thì càm ràm nhưng tay lấy bánh thì chẳng nể nang gì, bèn nói: “Hai xâu là đủ rồi, chủ yếu là tấm lòng thôi, chắc nhà thầy Mạnh cũng tự gói mà.”
Tống Hề Đào nhớ đến chuyện Mạnh Tư Trình từng tống cổ bố ruột mình vào tù, với cái kiểu quan hệ gia đình như thế, chắc chẳng có ai gói bánh cho hắn ăn đâu. Lần trước cậu cùng Tống Mộc Qua đi giao đồ ăn đến nhà hắn, thấy Mạnh Tư Trình chỉ sống một mình, chẳng có bảo mẫu hay ai giúp việc, trong tủ lạnh thì chỉ có lèo tèo vài quả trứng với hộp sữa.
Thế là Tống Hề Đào vẫn quyết định nhét thêm xâu thứ ba vào, cậu nói: “Tủ lạnh nhà thầy ấy trống trơn à mẹ.”
Bây giờ Tống Hề Đào tìm chiếc Cullinan đậu ở cổng khu dân cư nhanh nhanh như gió, vì Mạnh Tư Trình lúc nào cũng đỗ xe ở đúng một chỗ đó.
Mạnh Tư Trình nhắn tin: “Tôi chỉ mới đưa Mộc Qua đi ăn chút cháo thịt nạc thôi.”
Lý do là vì Tống Mộc Qua bảo tối nay phải về nhà ăn bánh ú bà nội gói, muốn để bụng ăn thật nhiều, nên Mạnh Tư Trình không cho thằng bé ăn đồ gì quá no.
Tống Hề Đào ngại ngùng đưa túi bánh ra: “Vậy chắc thầy cũng chưa ăn no đâu nhỉ, nếm thử bánh mẹ tôi gói đi.”
Sợ Mạnh Tư Trình không nhận, cậu lại bồi thêm: “Chúng ta là bạn học cấp ba mà, nhận bánh của bạn học là chuyện bình thường mà.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Được, vậy cậu giúp tôi gửi lời cảm ơn tới dì nhé.”
Bây giờ Tống Mộc Qua đã rèn được thói quen tan học là làm bài tập ngay, về nhà là được chơi xả láng, sống kỷ luật y như một học sinh ưu tú thực thụ: “Con chào thầy Mạnh!”
“Ừ, chào Mộc Qua.”
Tống Hề Đào dắt tay Mộc Qua đi vào cổng lớn, mãi một lúc sau mới sực nhớ ra: “Thầy Mạnh gọi con là Mộc Qua kìa.”
Tống Mộc Qua tỉnh bơ: “Thầy Mạnh gọi thế từ lâu rồi ba!”
——
Ba ngày sau tết Đoan Ngọ, kỳ thi Đại học mỗi năm một lần lại đến, học sinh tiểu học được nghỉ ở nhà. Tống Hề Đào lướt xem tin tức đưa sĩ tử đi thi trên mạng, trong lòng có chút bùi ngùi. Mười năm rồi đấy, nhớ năm xưa Giang Mộng Lệ cứ sợ cậu ngủ quên.
Nhất là buổi chiều thi Toán, Giang Mộng Lệ nấu bữa trưa cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ con trai vì căng thẳng mà đau bụng. Thực ra thì bà đã lo xa quá rồi, vì khi đó Tống Hề Đào chẳng hề lo lắng chút nào. Tống Hề Đào lại nhớ đến chuyện mình chung phòng thi với Mạnh Tư Trình. Rõ ràng môn nào cậu và Mạnh Tư Trình cũng vào phòng thi trước sau như hình với bóng, thế mà bộ não mang theo lại khác nhau một trời một vực.
Rồi Tống Hề Đào lại phát hiện ra một sự trùng hợp nữa: Thời gian cậu và Mạnh Tư Trình đến điểm thi lúc nào cũng y hệt nhau. Kỳ lạ thật, cứ hễ cậu bước vào cổng trường là y như rằng Mạnh Tư Trình sẽ đột ngột xuất hiện ở ngay phía trước để dẫn đường cho cậu. Mà cũng không đúng, gọi là dẫn đường cái gì chứ, có phải là cậu không biết đường vào phòng thi đâu.
Ba ngày thi đại học trôi qua thật nhanh, đến tối ngày mùng 9 tháng 6, buổi họp lớp cấp ba của Tống Hề Đào cũng sắp sửa bắt đầu.
Tống Hề Đào sắp xếp cho Tống Mộc Qua ngủ cùng bà nội: “Tối nay ba về hơi muộn, con ngoan ngoãn ngủ với bà nhé.”
Tống Mộc Qua ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn ba mình chọn quần áo: “Trẻ con không được đi hả ba? Tối nay ba đi họp lớp có được ăn đồ nướng không ba?”
Tống Hề Đào: “Đồ nướng gì chứ, người lớn tụ tập là để suy ngẫm sự đời. Bạn cấp ba của ba toàn làm giáo viên dạy Toán thôi, con có muốn đi không?”
Tống Mộc Qua vừa nghe thấy thế thì liền nhớ ngay ra thầy Mạnh cũng là bạn cấp ba của ba mình, cậu bé lập tức rụt vòi.
Tống Mộc Qua dặn dò: “Ba ơi, thế thì ba phải cẩn thận một chút đấy nhé.”
Tống Hề Đào: “Tất nhiên rồi!”
Cậu định đi thám thính trước, nếu nhà hàng buffet đó ngon thì hè này sẽ dẫn cả nhà đi ăn.
Tống Hề Đào tính lái xe đi, tiện đường qua đón Khương Nhạc luôn, nhưng Khương Nhạc đã gạt phăng đi, bảo là thôi đi, giờ đó chắc chẳng còn chỗ đậu xe đâu, bắt taxi cho lành. Tống Hề Đào nghĩ cũng phải, trời nóng thế này, nhỡ đâu hứng lên lại uống ngụm rượu trái cây thì sao.
Đến nơi, thấy ông chủ nhà hàng còn treo hẳn cái băng rôn “Họp mặt kỷ niệm 10 năm tốt nghiệp THPT”, bên trong người đông đúc, tiếng nhạc vui vẻ tưng bừng, ai nấy đều trông vừa quen vừa lạ.
Tống Hề Đào ngạc nhiên: “Lớp mình đi đông thế này cơ à?”
Hôm nay cũng đâu phải cuối tuần, sao mọi người rảnh thế nhỉ.
Khương Nhạc thì thầm: “Lý Tĩnh cũng đến đấy.”
Tống Hề Đào ngơ ngác: “Lý Tĩnh là ai?”
Khương Nhạc: “Cái cô nàng lớp bên viết thư tình cho mày hồi cấp ba ấy! Cô nàng đó vẫn còn độc thân đấy nhé! Đào Tử à, tao nhìn cả cái sảnh này rồi, chỉ có mày là trông vẫn non nớt như học sinh cấp ba thôi, mày bảo liệu cô ấy có muốn nối lại tình xưa không?”
Tống Hề Đào thừa biết mấy chuyện Khương Nhạc quan tâm chẳng bao giờ thoát khỏi hai chữ hóng hớt, nhưng trọng điểm của cậu lại là: “Sao lại có cả lớp bên?”
Khương Nhạc: “Tao chưa nói với mày à? Lần này là họp lớp toàn khối, chứ nếu có mỗi một lớp mình thì được mấy mống, làm sao bao trọn cái nhà hàng buffet to đùng thế này được?”
Toàn khối hả? Thế có ai gửi thiệp mời cho Mạnh Tư Trình không? Mà thôi khỏi cần nghĩ, chắc chắn là có rồi! Tống Hề Đào chợt khựng lại, cảm giác như con chuột vừa mới ra khỏi hang thì lại nghe tiếng mèo kêu, chỉ hận không thể chui tọt xuống đất ngay lập tức. Hôm nay đâu phải kỷ niệm 10 năm tốt nghiệp, mà là kỷ niệm 10 năm cậu bị Mạnh Tư Trình cưỡng ép đối chiếu đáp án mới đúng. Thôi toang rồi, đến tận bây giờ cậu vẫn không biết cái người bạn học ban đầu được xếp chung phòng với Mạnh Tư Trình là ai, liệu người đó có đến không?
Tống Hề Đào vội vã nói: “Tao chợt nhớ ra tao còn bản thảo chưa nộp, tao phải về nhà chạy deadline đây, muộn là bị trừ tiền vi phạm hợp đồng đấy.”
Khương Nhạc níu lại: “Không phải chứ, mày đã lên tầm đại thần rồi mà, có nộp trễ cho nhà xuất bản một tối thì chết ai, để tao gọi điện thương lượng giúp cho.”
Tống Hề Đào: “Không được không được…”
Khương Nhạc: “Sao mày hoảng hốt thế, lần cuối cùng tao thấy mày hoảng thế này là lúc mày bị Mạnh…. Ưm!”
Tống Hề Đào bỗng thấy tối sầm mặt mũi, cậu đã quên béng mất còn có cái loa phóng thanh mang tên Khương Nhạc ở đây. Nếu bây giờ mà cậu bỏ về, lỡ Khương Nhạc nói hươu nói vượn gì với Mạnh Tư Trình thì chết dở, thà ở lại còn kịp thời bịt miệng cậu ta.
“Chuyện đó cấm nhắc lại, mày mà hé răng nửa chữ là tao tuyệt giao với mày luôn đấy.” Tống Hề Đào vừa nói vừa dáo dác nhìn quanh, không thấy Mạnh Tư Trình đâu. Chắc mấy kiểu tụ tập thế này Mạnh Tư Trình ghét lắm, có bị ép đi thì cũng chỉ mong về sớm, chắc mình lo bò trắng răng rồi.
“Được rồi được rồi.” Khương Nhạc đẩy Tống Hề Đào vào trong nhà hàng. “Lớp mình ngồi bàn số 7, đi lấy đồ uống trước đã.”
Bàn số 7 là một cái bàn tròn lớn, ở giữa là khay nướng to, xung quanh là một vòng nồi lẩu nhỏ. Tống Hề Đào không thấy bóng dáng Mạnh Tư Trình đâu, trái tim cũng trở về lồng ngực, vui vẻ cùng Khương Nhạc đi lấy một đống thịt nướng.
Cái hay của nhà hàng buffet là muốn xã giao thì chạy lung tung, không muốn thì cứ việc ngồi ăn một mình, làm một thực khách bình thường. Tống Hề Đào rót một cốc nước cam, một cốc coca, một cốc trà hoa quả, rồi cứ thế vừa ăn thịt nướng vừa luân phiên uống đủ loại cho đã đời.
Khương Nhạc thì mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, rất muốn kiếm chút chuyện để hóng hớt, nhưng tiếc là ăn buffet thì phải tự thân vận động, ai nấy đều đang bận rộn trong thế giới lật thịt nướng của riêng mình. Khương Nhạc có hơi thất vọng một chút, chẳng lẽ biến động lớn nhất tối nay chỉ là lúc Tống Hề Đào bước vào, bị mọi người xúm lại khen đẹp trai hơn cả tiểu thịt tươi thôi sao?
Tống Hề Đào ăn uống rất ngon miệng, mười ngày gần đây con trai toàn do Mạnh Tư Trình trông, làm xong bài tập, ăn xong cơm mới đưa về, Hoắc Quyết lại hay rủ Mộc Qua ra sân chơi trong khu chung cư, Mộc Qua chơi với Hoắc Quyết cậu rất yên tâm. Tối nay ngồi đây, cảm giác như mình là một cậu học sinh cấp ba vô lo vô nghĩ, à không, còn sướng hơn học sinh cấp ba ấy chứ, hồi cấp ba ngày nào cũng phiền muộn vì Toán Lý Hóa.
Đột nhiên ở cửa ra vào có tiếng xôn xao, như thể có nhân vật tầm cỡ nào đó vừa xuất hiện. Khương Nhạc lập tức nhấc mông khỏi ghế, lao vào vòng vây hóng hớt.
Tống Hề Đào điềm tĩnh uống một ngụm nước cam. Người làm cha rồi nó phải trầm ổn thế đấy, Khương Nhạc thì mười phút đứng lên ngó nghiêng đến ba lần, cứ như ghế có đinh hay sao ấy.
“Mạnh Tư Trình? Á đù! Là Mạnh Tư Trình thật kìa!” Tiếng kinh hô từ phía trước lọt vào tai Tống Hề Đào.
Cái gì?! Mạnh Tư Trình đến á? Hắn không đi tiệc tri ân của khối 12 mà chạy đến buổi họp lớp mười năm trước làm cái quái gì?! Miếng thịt nướng Tống Hề Đào vừa cắn dở rơi bộp xuống bát. Cậu muốn chui ngay xuống gầm bàn, nhưng không gian bên dưới chật quá, cậu liền nhanh trí, vội rút hai tờ khăn giấy ra che lên mặt. Bàn của lớp 1 nằm bên phải, cách bàn số 7 của cậu một đoạn khá xa, chưa chắc Mạnh Tư Trình đã nhìn thấy cậu đâu.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo.
“Ở đây có người ngồi chưa?” Mạnh Tư Trình kéo chiếc ghế của Khương Nhạc ra, nghiêng đầu nhìn cậu.
Tống Hề Đào cúi gằm mặt, chăm chú nhúng rau cải, đầu cũng không ngẩng lên: “Có người ngồi rồi.”
Khương Nhạc lập tức bán đứng bạn bè: “Không sao đâu, thiên tài, cậu cứ ngồi đi, bàn này thêm một người nữa vẫn được.” Nói rồi cậu ta kéo một cái ghế khác chen vào ngồi bên tay trái Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào trừng mắt nhìn bạn mình: “Có phải lớp mình đâu, mày làm cái gì đấy?”
Khương Nhạc: “Tao đang kéo traffic đấy, bàn mình tối nay sẽ hot nhất cho mà xem, mày cứ nhìn mà coi.”
Năm xưa cùng học cấp ba, đám thiếu niên mười mấy tuổi chỉ biết nhà Mạnh Tư Trình rất giàu, nhưng nổi bật hơn cả vẫn là cái nhãn hiệu cá nhân của hắn: Đứng nhất toàn khối, đẹp trai tuyệt đỉnh.
Sau sáu năm lăn lộn ngoài xã hội, giờ đây trong mắt người khác, cái nhãn hiệu chói lọi nhất của Mạnh Tư Trình lại là tập đoàn Mạnh Nguyên đứng sau lưng hắn. Còn chuyện Mạnh Tư Trình là giáo viên nòng cốt trẻ tuổi thì mọi người đều còn trẻ, chưa đến tuổi lo chuyện con cái đi học nên chẳng mấy ai để ý. Có lẽ chỉ mỗi Tống Hề Đào là bận tâm đến chuyện Mạnh Tư Trình làm giáo viên dạy Toán.
Mạnh Tư Trình dạy kèm miễn phí cho Mộc Qua lâu như vậy, về tình về lý, Tống Hề Đào không thể giả chết được. Cậu quay sang, trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên kiểu “Thầy cũng đến à?”, rồi chào một câu: “Thầy Mạnh.”
Vừa quay sang, ba phần ngạc nhiên giả vờ liền biến thành mười phần kinh ngạc thật sự.
Hôm nay Mạnh Tư Trình ăn mặc… cũng trẻ trung quá đỗi. Áo phông trắng trơn, quần thể thao dài dáng suông, chân đi giày thể thao trắng, tóc mái lòa xòa trước trán chạm vào hàng lông mày đen rậm sắc sảo.
Nếu hắn cứ thế này đi trong sân trường, nhìn y hệt nam chính trong phim thần tượng chứ chẳng giống ông thầy dạy Toán khiến học sinh nghe danh đã khiếp vía chút nào. Dù thần thái có lạnh lùng đến đâu cũng không ngăn được bao trái tim thiếu nữ rung động. Sao lại ăn mặc thế này? Bình thường Mạnh Tư Trình thấy cậu và Mộc Qua đến giao đồ ăn thôi cũng phải thay tây trang ra tiếp khách cơ mà.
Thế này chẳng phải đụng hàng với cậu sao?
Mạnh Tư Trình đảo qua đĩa thịt nướng trước mặt Tống Hề Đào: “Họp lớp cứ gọi tên tôi là được, nếu không nghe lại thấy lạc lõng.”
Tống Hề Đào buột miệng theo quán tính: “Mạnh Tư Trình.”
Mạnh Tư Trình hài lòng nhếch môi khẽ cười: “Đĩa thịt nào ngon? Giới thiệu cho tôi một chút đi.”
“Cái nào cũng ổn cả.” Tống Hề Đào kéo tay Khương Nhạc. “Mày đi vệ sinh với tao.”
Mắt Khương Nhạc sáng rực lên ngọn lửa hóng hớt, thậm chí còn tích cực hơn cả Tống Hề Đào, kéo ngược lại cậu chạy đi. Vừa ra khỏi cửa đã nôn nóng hỏi: “Đào Tử à, mười năm trước mày từ phòng Mạnh Tư Trình đi ra, mười năm sau Mạnh Tư Trình không ngồi với ai lại chủ động ngồi cạnh mày, rốt cuộc thì hai người đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Hề Đào nghiêm mặt: “Xảy ra chuyện đủ để chúng ta tuyệt giao đấy, mày nghĩ cho kỹ, muốn hóng hớt hay muốn giữ tình nghĩa bạn bè?”
Khương Nhạc: “Muốn giữ bạn chứ! Nhưng mà mày cứ nói sơ qua xem chuyện gì đã, biết rồi tao sẽ không tò mò nữa.”
Tống Hề Đào: “Cũng chẳng có gì, hắn say rượu ép tao đối chiếu đáp án Toán, tao phản kháng nên ấn đầu hắn vào bồn cầu cho tỉnh rượu. Bây giờ hắn là chủ nhiệm của Mộc Qua, chuyện này tuyệt đối không được để hắn nhớ ra, biết chưa? Mộc Qua gọi mày là chú Khương đấy nhé!”
Thế mà Tống Hề Đào lại dám ấn đầu một người thanh cao không nhiễm chút bụi trần như Mạnh Tư Trình vào bồn cầu, đúng là gây thù chuốc oán quá nặng. Nếu lỡ để Mạnh Tư Trình biết được, liệu hắn có đì cho Mộc Qua khỏi ngóc đầu lên luôn không?
Khương Nhạc cũng lập tức trở nên nghiêm túc: “Tao hứa sẽ giữ kín như bưng.”
Tống Hề Đào trấn an xong nhân chứng sống này rồi mới yên tâm phần nào. Còn về chuyện bảy năm trước ở Nam Thành, tin tốt là đám Diêu Chiếu và những người liên quan đều không đến, hướng đi sau tốt nghiệp mà bọn họ nói ngày xưa không phải là chém gió, ai nấy đều phát triển ở nơi khác, không về Hải Thành nữa.
Lúc Tống Hề Đào và Khương Nhạc quay lại, bàn tròn gần như chẳng còn chỗ cho hai người nữa. Rượu no cơm say, đám bạn cũ bắt đầu xúm lại tìm Mạnh Tư Trình ôn nghèo kể khổ.
Phản ứng của Mạnh Tư Trình rất nhạt, không lạnh lùng nhưng cũng chẳng nhiệt tình, chỉ thiện ý nhắc nhở người đang chiếm chỗ: “Tống Hề Đào về rồi kìa.”
Tống Hề Đào: “Không sao, cậu cứ ngồi đi.”
Người kia đứng dậy: “Hai anh chàng đẹp trai ngồi cạnh nhau đúng là bổ mắt, ngày xưa trường mình chỉ có hai cậu là đẹp trai nhất, giờ vẫn thế.”
Lớp trưởng lớp 1 lên tiếng: “Đào Tử này, cậu với anh Mạnh thân nhau thế à? Hồi cấp ba hình như hai người chẳng nói chuyện bao giờ.”
Tống Hề Đào khẽ nhếch mép cười: “Đúng vậy, năm nay chúng tôi tình cờ thành hàng xóm thôi.”
Không hổ danh là lớp trưởng lớp chọn, một câu đi thẳng vào trọng tâm. Cậu quyết định sẽ đơn phương đưa lớp trưởng lớp 1 vào danh sách bạn tốt.
Ánh mắt Mạnh Tư Trình tối sầm lại, cất công đến đây chỉ nhận được mỗi câu này thôi sao?
Hắn muốn moi thêm tin tức từ đám bạn cấp ba, muốn biết từ miệng bọn họ xem quá khứ mình và Tống Hề Đào có tiếp xúc với nhau không, muốn biết liệu việc mình muốn dạy khối 12 có liên quan gì đến Tống Hề Đào không. Muốn moi tin thì tất nhiên không thể tỏ ra xa cách ngàn dặm được, biểu cảm không làm cho sinh động được thì hắn mặc đồ thể thao đến. Gần gũi với đời sống, giúp mọi người dễ hồi tưởng.
Hắn và Tống Hề Đào hồi cấp ba không thân? Đông người thế này mà chẳng ai phản bác lại lời lớp trưởng sao? Mạnh Tư Trình im lặng như một ông vua cô độc đang đối mặt với đám đại thần vô dụng.
Tống Hề Đào vừa ngồi xuống, một gã đàn ông hơi béo xách chai Mao Đài đi tới, rõ ràng là rượu mang từ nhà đi.
“Nào, Mạnh lão đại, anh em mình làm một ly, cảm ơn cậu ngày xưa đã giúp đỡ.”
Gã béo chắc không biết Mạnh Tư Trình không uống được rượu, nhiệt tình cầm cái cốc rỗng trước mặt hắn, rót thẳng nửa cốc: “Cạn nhé!”
Mạnh Tư Trình nhận lấy cốc rượu, đặt xuống bàn, sau đó quay sang nói với Tống Hề Đào: “Cho tôi mượn một chút.”
Tống Hề Đào còn chưa kịp phản ứng gì, thì một trong ba ly đồ uống trước mặt cậu đã bị Mạnh Tư Trình thản nhiên bưng đi mất.
Thôi được rồi, dù sao thì cậu cũng lấy hơi nhiều ly thật.
Mạnh Tư Trình nhấp một ngụm nước cam: “Xin lỗi, tôi không uống được rượu.”
Hôm nay hắn có chuyện chính cần phải làm, hắn còn muốn tan tiệc đưa Tống Hề Đào về nhà, tuyệt đối không được dính một giọt rượu nào.
Gã béo cũng không ép, Mạnh Tư Trình đã nể mặt lắm rồi, nhớ năm xưa tiệc tri ân… mà cũng chả nhớ nữa… gã lâng lâng đi chỗ khác.
Chỉ còn lại cốc rượu trắng đứng chơ vơ một mình trên bàn, Tống Hề Đào trông thấy mà như đang đối mặt với kẻ thù vậy. Mẹ kiếp, sao tên béo kia không mang rượu đi luôn, chỗ này cũng mấy chục tệ chứ ít gì, sao có thể để thứ cồn hại người này trước mặt Mạnh Tư Trình?!
Người sợ Mạnh Tư Trình say rượu nhất trần đời đã xuất hiện. Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ tí nữa Mạnh Tư Trình lại muốn mượn rượu làm càn thì sao? Người qua kẻ lại chúc tụng nhiều thế này, sự kiên nhẫn của Mạnh Tư Trình sớm muộn gì cũng cạn. Đôi mắt hoa đào của Tống Hề Đào cứ chằm chằm nhìn vào ly rượu trắng kia, như thể muốn xuyên qua làn nước trong vắt ấy mà đo chỉ số chịu đựng của Mạnh Tư Trình.
Phải nghĩ cách xử lý nó mới được.
Nhân lúc có người nói chuyện với Mạnh Tư Trình, khiến hắn phải quay mặt đi chỗ khác, Tống Hề Đào quyết đoán ra tay, cậu bưng cốc rượu lên ngửi ngửi, làm bộ như muốn nếm thử. Tiếp đó, cậu âm thầm lặng lẽ không một tiếng động đưa tay xuống gầm bàn, hơi nghiêng tay, nhẹ nhàng đổ hết rượu xuống dưới đất.
Mạnh Tư Trình cảm thấy có chất lỏng gì đó chảy róc rách vào trong giày thể thao của mình, mặt giày có lưới thoáng khí, rượu trắng cứ thế ngấm vào trong rất dễ dàng.
Mà cái kẻ vừa gây ra chuyện xấu kia thì một tay vẫn đang thản nhiên cầm thìa quấy quấy cái nồi lẩu nhỏ của mình.
“…”
Đây là lời cảnh cáo của Tống Hề Đào dành cho hắn sao? Mạnh Tư Trình lẳng lặng rút cái chân đang định nhích gần về phía Tống Hề Đào lại.
Tống Hề Đào đổ rượu xong, một lúc sau mới rút hai tờ giấy, giả vờ lỡ tay làm rơi đũa rồi cúi người xuống, định lấy giấy thấm chỗ rượu đổ ra ngoài, kẻo giẫm phải lại ướt nhẹp.
Nhưng mà rượu đâu???
Cậu chớp chớp mắt, rượu trắng bốc hơi nhanh thế cơ à?
“Tìm gì thế?”
“Rượu…” Tống Hề Đào thành thật khai báo, lo mình vừa đổ nhầm vào ổ cắm điện âm sàn tàng hình nào đó.
“Ở trong giày tôi ấy.” Mạnh Tư Trình nắm lấy cổ tay cậu. “Đi với tôi lên tầng hai mua đôi giày.”
Tống Hề Đào: “…” Biết thế thà mình uống quách đi cho xong.
Cậu im lặng đi theo Mạnh Tư Trình ra ngoài. Cơ mà, dắt cậu theo làm cái gì? À, chắc là đi để thanh toán tiền chứ gì nữa.
Hết chương 21.
