Chương 22: Cậu Có Biết Tôi Thích Người Nào Không?

Chương 22: Cậu Có Biết Tôi Thích Người Nào Không?

 

Cửa hàng chuyên bán giày thể thao nằm ở trên tầng hai. Tống Hề Đào lén lút liếc nhìn xuống giày của Mạnh Tư Trình, để xem là hắn mang giày của hãng nào, nhưng nhìn mãi mà cũng không nhận ra được thương hiệu.

 

Hai người bước vào một cửa hàng, Tống Hề Đào vừa vào đến nơi đã nhanh chân chiếm ngay vị trí thanh toán đắc địa nhất ở quầy thu ngân. Thấy Mạnh Tư Trình vẫn đang ung dung thong thả chọn giày, Tống Hề Đào tranh thủ lôi điện thoại ra, lén lên mạng tìm kiếm, “liệu da chân có hấp thụ cồn được hay không”, rồi thở phào nhẹ nhõm khi nhận được câu trả lời là phủ định.

 

Mạnh Tư Trình quay sang bảo: “Cậu cũng chọn một đôi đi.”

 

Tống Hề Đào nghĩ đi nghĩ lại, hai người họ bỏ mặc cả đám bạn học cũ để chạy ra đây mua sắm, chẳng phải là đang đúng ý cậu hay sao?

 

“Cậu cứ xem từ từ đi, không cần vội đâu.”

 

“Hai anh là sinh viên đại học à? Trông đẹp trai quá chừng.” Trong tiệm có hai nhân viên, một cô nhân viên thấy Tống Hề Đào đang đứng rảnh rỗi liền muốn chạy tới kiếm chút doanh số. “Mẫu giày thể thao dã ngoại mới nhất này rất hợp với hai anh đấy ạ, dù là hẹn hò, leo núi hay đi dạo phố gì cũng đều không bị đau chân đâu.”

 

Mạnh Tư Trình đi tới, chỉ vào đôi giày: “Lấy đôi đó đi, size 44.”

 

Tống Hề Đào lập tức bật mã thanh toán trên điện thoại lên, chắn ngang trước mặt Mạnh Tư Trình: “Giày của cậu là do tôi làm bẩn, để tôi đền cho cậu một đôi khác.”

 

Mạnh Tư Trình từ tốn nói: “Thế thì tính là làm bẩn cái gì chứ, về nhà giặt qua một chút là sạch ngay thôi mà.”

 

Tống Hề Đào vẫn kiên quyết đòi trả tiền, coi như là trả chút tiền học phí dạy kèm cho Mạnh Tư Trình vậy.

 

Mạnh Tư Trình: “Nhà trường có quy định là….”

 

Tống Hề Đào ngắt lời ngay: “Thì cũng có ai biết đâu mà lo.” Đã bảo rồi, cậu sẽ không đời nào đi tố giác Mạnh Tư Trình đâu mà.

 

Cô nhân viên bán hàng đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai anh chàng đẹp trai, trực giác mách bảo rằng anh chàng mét tám kia sẽ không tranh được quyền trả tiền, còn anh chàng mét chín thì trông có vẻ là người nguyên tắc hơn. Thế nhưng, anh chàng đẹp trai mét chín lại đột nhiên từ bỏ quyền lực của mình.

 

Tống Hề Đào trả tiền thành công, tâm trạng phơi phới như hoa nở. Cậu vừa ngộ ra một chân lý rồi, mẹ cậu không cho phép cậu tặng hộp bánh quy to, nhưng cậu có thể dùng cách trả tiền trá hình thế này, để xem lần sau Mạnh Tư Trình còn dám đi cùng với cậu nữa hay không.

 

Ngay đúng lúc Tống Hề Đào đang chìm đắm trong sự thông minh đột xuất của mình, thì Mạnh Tư Trình thong thả nói với nhân viên: “Lấy thêm một đôi size 42 nữa.”

 

Cô nhân viên nhận được ánh mắt ra hiệu của Mạnh Tư Trình, nhanh nhảu vô cùng, in hóa đơn còn nhanh hơn cả tốc độ phản ứng của Tống Hề Đào.

 

Mạnh Tư Trình điềm nhiên nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau chứ.”

 

Hắn thay đôi giày mới vào, nhân viên giúp hắn bỏ đôi giày cũ vào túi mua sắm. Lúc hai người bước ra khỏi cửa, mỗi người xách trên tay một cái túi y hệt nhau, người ngoài nhìn qua là biết ngay bọn họ vừa mua đồ đôi.

 

Tống Hề Đào lắp bắp: “Cậu….”

 

Mạnh Tư Trình: “Để đề phòng lát nữa cậu lại lỡ tay đổ nước uống vào chân mình.”

 

Tống Hề Đào cảm thấy ảo não vô cùng, nhưng mà làm thế này trông thần kinh quá đi mất, đang họp lớp ăn uống dở dang lại chạy ra ngoài mua giày đôi với Mạnh Tư Trình, lỡ bị mọi người hiểu lầm là quan hệ tốt lắm thì làm thế nào? Một khi đã bị gán cho cái mác quan hệ tốt, mấy người muốn làm thân với Mạnh Tư Trình chắc chắn sẽ vắt óc tìm đủ mọi điểm chung giữa hai người cho mà xem.

 

Khi hai người quay trở lại nhà hàng buffet, bầu không khí ở đó đã thay đổi hẳn. Ở giữa sảnh đã dựng lên một cái màn hình lớn, khách khứa chia làm hai phe để tự do lập đội chơi trò chơi.

 

Khương Nhạc nhìn thấy Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình cùng đi vào, ánh mắt cậu ta dừng lại ở hai cái túi mua sắm y chang nhau trên tay hai người. Ôi vãi chưởng, nếu hai ông thần này không có gian tình gì thì tại sao lại rủ nhau đi mua giày đôi cơ chứ, mình đúng là đã tin lầm cái miệng dẻo quẹo của Tống Hề Đào rồi.

 

Tống Hề Đào cảm thấy như mình đang bị tất cả mọi người trong phòng soi mói.

 

MC cười hỉ hả nói lớn: “Hai cậu đến muộn quá, mỗi người chia vào một nhóm nhé.”

 

MC hắng giọng rồi tiếp tục: “Tiếp theo chúng ta sẽ hỏi một số câu hỏi kích thích và sâu sắc nhất trong ba năm cấp ba. Mỗi nhóm cử ra một nhóm trưởng đại diện để giành quyền trả lời, nhóm nào sai nhiều hơn thì cả nhóm phải tự phạt ba ly, chọn rượu hay nước ngọt gì thì cứ tùy ý nhé.”

 

Câu hỏi gì thế nhỉ? Không phải là trò “Sự thật hay Thách thức” đấy chứ? Tống Hề Đào bắt đầu thấy lo lo trong lòng.

 

Mạnh Tư Trình thì mặt không đổi sắc, còn Khương Nhạc thì hưng phấn ra mặt. Nhờ vào nhân duyên tốt hồi cấp ba, Tống Hề Đào bị mọi người ép làm nhóm trưởng. Cậu chối đây đẩy mãi nhưng không được, cuối cùng đành buông xuôi: “Thế thì các cậu xác định là uống cho no bụng đi nhé.”

 

Dưới sự chú ý của mọi người, màn hình lớn lóe lên, hiện ra một câu hỏi trong đề thi Toán Đại học mười năm trước.

 

Tống Hề Đào: ???

 

MC vội vàng trấn an sự bất mãn của mọi người: “Hết cách rồi, ở đây có nhiều người đang làm trong cơ quan nhà nước, trò chơi của chúng ta bắt buộc phải lành mạnh và tích cực, phấn đấu để thanh tra kỷ luật có đến cũng không bắt bẻ được gì. Mọi người cứ lụi bừa đáp án đi.”

 

Đứa nào nghĩ ra cái trò chơi quái đản này đúng là thiên tài.

 

Mà thiên tài hơn nữa là, thế mà Tống Hề Đào vẫn còn nhớ đáp án.

 

“Thôi toi rồi, biết trước là đố Toán thì không đời nào cử Đào Tử làm đại diện đâu, phen này thua chắc rồi.”

 

“Tao no quá, tao đi vệ sinh cái rồi quay lại uống sau nhé.”

 

Mười năm trôi qua rồi, cái gì người ta cũng quên nhưng cái sự dốt Toán của Tống Hề Đào thì không ai quên cả.

 

Tống Hề Đào nghe vậy thì hơi cáu rồi đấy: “Đừng có chạy, xem tôi thắng cho các cậu xem.”

 

Bắt đầu trả lời, Tống Hề Đào phản xạ cực nhanh không cần suy nghĩ.

 

Câu 1, Số phức.

 

“A!”

 

Câu 2, Vectơ.

 

“D!”

 

Câu 3, Lượng giác.

 

“C!”

 

Tống Hề Đào không những cướp quyền trả lời nhanh như chớp mà còn trả lời chuẩn xác từng câu, ép cho học sinh giỏi hàng thật giá thật bên kia không kịp trở tay, khiến nhóm mình hò reo ầm ĩ.

 

Mạnh Tư Trình đứng lặng lẽ giữa đám đông, nhìn Tống Hề Đào đang tỏa sáng rực rỡ, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

 

Đến câu thứ 5, bên kia yêu cầu tạm dừng, đổi người đạt điểm tuyệt đối môn Toán năm xưa là Mạnh Tư Trình lên trả lời để cứu vãn tình thế.

 

Tống Hề Đào bắt đầu lắp bắp: “Thế… thế bên này cũng đổi người đi, mấy câu sau tôi không nhớ nữa đâu.”

 

Thế nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, mọi người đều nhất trí cho rằng trí nhớ của Tống Hề Đào hiện tại là tốt nhất. Khi câu số 6 hiện ra, Tống Hề Đào theo phản xạ bóp mạnh con gà cao su trên bàn để giành quyền trả lời. Mạnh Tư Trình liền quay sang nhìn về phía cậu, ánh mắt hắn sâu thẳm như đại dương. Đầu óc Tống Hề Đào bỗng chốc trở nên trống rỗng. Cứu mạng, đắc ý quá đà rồi, khung cảnh này sao mà đáng sợ quá.

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm Tống Hề Đào, giọng nói cực kỳ ôn hòa: “Câu thứ sáu chọn cái gì nhỉ?”

 

Giọng nói ấy cứ như đang rót thẳng vào tai cậu vậy.

 

Cơ mặt Tống Hề Đào giật giật, hai tai đỏ bừng lên: “Không… không biết.”

 

MC hô to: “Được rồi, Đào Tử đã quá thời gian, mời Mạnh Tư Trình đưa ra câu trả lời.”

 

Mạnh Tư Trình: “Câu 6, Sơ đồ thuật toán, chọn B.”

 

“Chính xác!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tống Hề Đào kinh ngạc nhìn Mạnh Tư Trình. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, giọng điệu của đối phương vẫn chẳng hề thay đổi chút nào, nhất định phải đọc rõ số câu, dạng bài, rồi mới đến đáp án, như thể làm vậy mới nhớ lâu được. Thú thật thì, Tống Hề Đào cũng nhớ theo kiểu đó. Cậu chẳng biết đề bài với đáp án viết cái nội dung gì, cậu chỉ nhớ sơ đồ thuật toán là chọn B.

 

Có một khoảnh khắc thoáng qua, Tống Hề Đào nghi ngờ rằng Mạnh Tư Trình đã nhớ lại tất cả mọi chuyện rồi.

 

“Cố lên Đào Tử ơi! Đừng vì cậu ấy được điểm tuyệt đối mà nhường nhé!” Khương Nhạc gào lên cổ vũ. Cậu ta là người duy nhất biết chuyện Tống Hề Đào từng bị ép đối chiếu đáp án với Mạnh Tư Trình, cậu ta tràn đầy niềm tin vào người anh em của mình.

 

Tống Hề Đào bấm móng tay vào lòng bàn tay để trấn tĩnh. Không được rén, Mạnh Tư Trình đến giao tiếp xã giao bình thường còn quên sạch, huống hồ chi là lúc say rượu đứt phim.

 

Tiếp theo đó, cậu và Mạnh Tư Trình kẻ trước người sau, ai cướp được quyền ưu tiên thì người đó trả lời đúng. Tống Hề Đào lờ mờ cảm thấy Mạnh Tư Trình đang chơi đùa như mèo vờn chuột, bắt rồi lại thả, thả rồi lại bắt. Hết đề Toán thật thì chuyển sang đề Tiếng Anh, Tống Hề Đào liền lui về tuyến sau. Đây có được tính là lần cậu và Mạnh Tư Trình đối chiếu đáp án nhanh nhất trong lịch sử không nhỉ? Cậu xuất sư rồi, hy vọng lần sau Mạnh Tư Trình say rượu đừng có tóm người khác giảng bài nữa. Cậu trốn vào một góc khuất, uống một ngụm coca lạnh cho hạ nhiệt, trả lời câu hỏi mà adrenaline tăng vọt cả lên.

 

Mạnh Tư Trình đi theo cậu, mu bàn tay hắn chạm nhẹ vào má Tống Hề Đào, nhíu mày hỏi: “Sao mặt cậu nóng thế?”

 

Tống Hề Đào giật nảy mình nhảy sang bên cạnh, nước coca trong cốc sóng sánh văng ra ngoài, đổ đúng vào đôi giày đang mang.

 

“…” Thôi xong, đúng là phải đổi giày rồi.

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Cậu ghét Toán lắm mà, sao còn nhớ đáp án trắc nghiệm mười năm trước rõ thế?”

 

Tống Hề Đào: “Tôi… tôi đương nhiên là nhớ rồi, đó là điểm số cao nhất đời tôi mà. Từ nhỏ đến lớn, dù là thang điểm 100 hay 150 gì cũng vậy, tôi chưa bao giờ vượt qua con số 97 đâu.”

 

Mạnh Tư Trình hoàn toàn không ngờ tới câu trả lời này, hắn khựng lại một chút rồi nói: “Thi tốt đấy.”

 

Tống Hề Đào nheo mắt nhìn hắn. Hừ, lời khen không thật lòng của Mạnh Tư Trình thì không cần cũng được.

 

Mạnh Tư Trình ngồi xuống ghế, chống tay day day thái dương, trông có vẻ mệt mỏi.

 

Cảnh tượng vừa rồi cứ khiến hắn cảm thấy có ký ức gì đó chực trào ra, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra là gì. Có phải sau khi thi Toán xong, hắn đã từng thảo luận đáp án với Tống Hề Đào không nhỉ?

 

“Có phải cậu từng tìm tôi so đáp án không?” Mạnh Tư Trình đột ngột hỏi một câu như đánh úp.

 

Tống Hề Đào ngớ người, suýt thì nhảy dựng lên. Chưa thấy ai trơ trẽn đổi trắng thay đen như thế này, rõ ràng là cả hai lần đều do hắn cưỡng ép cậu so đáp án cơ mà… Thôi bỏ đi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.

 

“Không có.”

 

Tống Hề Đào liếc mắt nhìn Mạnh Tư Trình. Hắn đau đầu à? Hay là dạo này dạy ba khối lớp mệt quá, não bị Mộc Qua chọc cho thiếu oxy rồi hả?

 

Tống Hề Đào vân vê ngón tay, không biết nên làm thế nào cho phải, cậu thầm nghĩ trong lòng: Nếu cậu thực sự theo chủ nghĩa độc thân, sau này Mộc Qua có tương lai, tôi sẽ bảo nó phụng dưỡng tuổi già cho cậu vậy.

 

Ở cửa ra vào, một chàng trai ngước nhìn tấm băng rôn, xác nhận đúng chỗ rồi, miệng lẩm bẩm “Muộn quá, đói chết mất”, rồi bước vào bên trong. Cậu ta vội vàng bưng một đĩa cơm rang loại rẻ nhất, tìm chỗ trống ngồi xuống ăn ngấu nghiến.

 

Lót dạ được một chút, chàng trai đó mới chú ý đến hai người bên cạnh mình, quay đầu nhìn sang thì lập tức nhướng mày ngạc nhiên: “Mạnh Tư Trình? Cậu cũng đến à? Diêu Chiếu đâu? Cậu đến rồi thì chắc chắn nó cũng đến chứ nhỉ?”

 

Mạnh Tư Trình quay sang, thấy một chàng trai để tóc mái rẽ ngôi giữa, trông hơi quen quen.

 

“Cậu không nhận ra tôi à? Tôi là Lâm Niệm đây, người ngồi bàn trên cậu hai năm liền đây mà.”

 

“Chào cậu.” Mạnh Tư Trình lục lọi trong ký ức một hồi, cuối cùng cũng khớp được thông tin, mảng quan hệ xã hội hồi cấp ba của hắn rất mờ nhạt. “Diêu Chiếu không đến, chắc là cậu ấy vẫn đang ở Trung Đông.”

 

“Chắc là?” Lâm Niệm ngạc nhiên hỏi lại. “Không phải cậu với Diêu Chiếu thân nhất sao? Ngày nào cũng đi học về cùng nhau, giờ không liên lạc nữa à? Tôi vừa từ Anh về, còn đang định rủ bộ ba chúng ta đi ăn bữa cơm đây.”

 

Chuyến đi này của Mạnh Tư Trình cuối cùng cũng có thu hoạch. Hóa ra hắn và Diêu Chiếu thân thiết đến vậy sao? Ngày nào cũng đi học về cùng nhau, vậy thì chắc chắn là Diêu Chiếu hiểu rất rõ về quá khứ của hắn. Vụ tai nạn xe là chuyện buồn của gia đình, không lan truyền ra ngoài. Lúc Mạnh Tư Trình bình phục thì Diêu Chiếu đã ở nước ngoài rồi. Trước khi đi, Diêu Chiếu gửi cho hắn một tấm ảnh ở sân bay kèm lời nhắn: “Đi đây người anh em, bố mày phải đi công tác bảy năm.”

 

Mạnh Tư Trình nhớ Diêu Chiếu là bạn cùng bàn, nhắn lại một câu “Thượng lộ bình an”, sau đó hai người không liên lạc nữa, chỉ thi thoảng thấy Diêu Chiếu đăng vài tấm ảnh địa phương lên vòng bạn bè mà thôi.

 

Con người ta sống trên đời giống như những cánh bèo trôi, không ở cùng một vùng nước thì dù lũ lụt ngập trời cũng chẳng có sự giao thoa. Trước khi Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua xông vào vùng nước của hắn, Mạnh Tư Trình chưa từng nghĩ có lẽ mình đã từng muốn níu giữ cánh bèo này. May mắn thay, Tống Hề Đào đã cắm rễ ở đây rồi, Mạnh Tư Trình vẫn còn nhiều thời gian.

 

Mạnh Tư Trình liếc nhìn Tống Hề Đào, từ lúc Lâm Niệm nhắc đến cái tên Diêu Chiếu, sắc mặt Tống Hề Đào có chút không đúng, chắc chắn Diêu Chiếu là nhân vật mấu chốt rồi.

 

Hắn bình thản nói: “Uống nhiều nước quá, tôi đi vệ sinh một chút.”

 

Cuối cùng Tống Hề Đào cũng nhận ra điểm rất bất thường bấy lâu nay. Dường như Mạnh Tư Trình rất khách sáo và xa cách với bạn bè cấp ba, chẳng bao giờ chủ động gọi tên ai, khi nhắc đến Diêu Chiếu, giọng điệu hắn cũng rất lạ lẫm.

 

Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình không chỉ quên mình cậu, mà là xóa sạch sành sanh tất cả như format ổ cứng vậy? Sao bộ não siêu việt của Mạnh Tư Trình làm được hay thế nhỉ, để dành chỗ chứa Toán cao cấp à?

 

Tâm lý Tống Hề Đào bỗng chốc tìm được một chút cân bằng vi diệu. Hóa ra không chỉ có mình cậu bị quên. Mà Mạnh Tư Trình cũng không hổ danh là kẻ cuồng Toán, đề thi Đại học một câu cũng không quên, thế mà bạn thời cấp ba thì một người cũng không nhớ.

 

Tại lối thoát hiểm phòng cháy chữa cháy.

 

Mạnh Tư Trình gọi điện cho Diêu Chiếu đang ở nước ngoài. Trừ thời gian chờ do kết nối quốc tế, Diêu Chiếu gần như bắt máy ngay lập tức.

 

“A lô, Mạnh Tư Trình? Cậu cũng biết tôi sắp về nước à?” Giọng Diêu Chiếu vô cùng vui mừng, cảm giác được đồng bào nhớ thương thật ấm áp, có trời mới biết sáu năm qua cậu ta sống những ngày tháng thế nào, tết nhất cũng chẳng dám về, sợ về rồi lại muốn nghỉ việc luôn không làm nữa.

 

“Chúc mừng nhé.” Mạnh Tư Trình nhắm mắt lại, đây là lần đầu tiên hắn nhắc về vụ tai nạn năm đó với người ngoài: “Trước đây tôi bị tai nạn xe, không nhớ rõ chuyện quá khứ nữa.”

 

“Cái gì?” Diêu Chiếu hoảng hốt, vội vàng dùng cái vốn từ tiếng mẹ đẻ hơi mai một đang trong giai đoạn chờ phục hồi chức năng của mình để hỏi han quan tâm Mạnh Tư Trình. “Não bị chập mạch à? Người ngợm có sao không?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không sao.”

 

Diêu Chiếu hiểu ngay vấn đề: “Thế nên là cậu muốn hỏi tôi chuyện gì hả? Hỏi đi, trí nhớ của tôi cũng tạm được.”

 

Mạnh Tư Trình có chút khó mở lời, mãi mới rặn ra được một câu từ trong kẽ răng: “Hồi cấp ba tôi có yêu đương gì không?”

 

“Không.” Diêu Chiếu phủ nhận ngay tắp lự.

 

Mạnh Tư Trình đành từ bỏ giả thiết “Từng yêu đương bí mật với Tống Hề Đào, rồi sau đó chia tay nên Tống Hề Đào mới tránh mặt hắn”, hắn hạ thấp kỳ vọng xuống: “Tôi có theo đuổi ai không?”

 

“Không.” Diêu Chiếu trả lời chắc nịch như chém đinh chặt sắt.

 

Mạnh Tư Trình gạch bỏ luôn giả thiết “Hắn từng theo đuổi Tống Hề Đào nên Tống Hề Đào trốn tránh hắn”. Cái gì vậy chứ, Mạnh Tư Trình mười bảy tuổi là một tên vô dụng đến thế à?

 

“Vậy tôi có từng thích ai không?”

 

Vừa dứt lời, Diêu Chiếu ở đầu dây bên kia cười ré lên như tiếng lợn bị chọc tiết, tiếng cười khoa trương vọng ra từ trong điện thoại khiến mặt Mạnh Tư Trình đen xì lại.

 

“Cậu cười xong thì làm ơn nói cái gì hữu ích chút đi.”

 

Diêu Chiếu vừa cười vừa đấm đùi mình thùm thụp: “Thế nên… thế nên là cậu bị tai nạn xong quên mất mình thích ai hả? Cứu tôi với, ngày xưa cậu giấu giấu giếm giếm không chịu nói cho tôi biết, giờ cậu quên rồi lại đi hỏi tôi, bố ai mà biết được, ha ha ha ha ha…”

 

“Người anh em à, tôi thề là tôi đã từng hỏi cậu rồi, nhưng mà cậu cứ nhất định không chịu hở ra nửa lời cơ.”

 

Diêu Chiếu bắt chước giọng điệu của Mạnh Tư Trình ngày xưa: “Hồi đó cậu nói, ‘Hai mươi tuổi còn chưa thể quyết định cuộc đời sau này sẽ sống như thế nào’. Ôi vãi chưởng, cậu cẩn trọng cho cố vào rồi kết quả là mất trí nhớ? Cậu mất trí nhớ từ bao giờ thế?”

 

Mạnh Tư Trình: “Bảy năm trước.”

 

Diêu Chiếu: “Ôi vãi, lâu thế rồi cơ à? Thế thì vợ cậu chắc cũng hăm bảy hăm tám tuổi rồi, khéo lại thành vợ người ta mất rồi cũng nên?”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hết chương 22.

 

Chương 22: Cậu Có Biết Tôi Thích Người Nào Không?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên