Chương 22: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 20)

Chương 22: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 20)

 

 Hạ Bạch bò vào trong một hang động u ám.

Hang động tối tăm và khúc khuỷu quanh co, dinh dính trơn ướt, càng lúc càng chật chội, không biết bò bao lâu, rốt cục cậu cũng nhìn thấy người, hình như là Sở Tuyết Lâm, nhưng quá mờ, cậu nhìn không rõ lắm.

Cậu ngồi xuống bên cạnh người kia, muốn nói với cô gì đó, nhưng khi há miệng lại nói không nên lời, giống như cổ họng bị chặn lại vậy.

Người kia cũng không có ý định nói chuyện cùng cậu, chỉ cúi đầu nằm sấp trong hang động, mái tóc dinh dính che khuất cả khuôn mặt.

Hạ Bạch ngồi bên cạnh cô ngẩn người.

Không biết qua bao lâu, ánh sáng cũng chiếu vào trong hang động tối tăm u ám, Hạ Bạch và cô cùng ở trong một chỗ chật chội, cậu ngẩng đầu nhìn hang động, nhìn thấy xung quanh cửa hang có một viền trắng xóa.

Lúc này, bọn họ giống như đang ở dưới đáy một cái giếng hẹp, chỉ có thể nhìn thấy được bầu trời.

“Nhìn kìa.” Giọng nói rất nhẹ nhàng, giống như âm thanh từ trên trời rơi xuống, lượn lờ bay vào đáy giếng.

Hạ Bạch nhìn thấy trên bầu trời trắng xóa có chín chữ viết, nhìn chữ có chút non nớt, đó là ba cái tên.

Sở Tuyết Mộc.

Sở Tuyết Mộc.

Sở Tuyết Lâm.

“Em tên Sở Tuyết Mộc, chị cũng tên là Sở Tuyết Mộc, hai chữ mộc ghép lại chính là một khu rừng, chúng ta là Sở Tuyết Lâm. Bọn họ tên là Sở Tuyết Lâm, không phải chỉ gọi em, cũng là đang gọi chị, là đang gọi chúng ta.” Âm thanh kia lại từ trên trời vọng xuống.

Hạ Bạch chú ý thấy người ở bên cạnh cậu đang run rẩy.

Cô nằm sấp trong hang động, vẫn duy trì tư thế ngửa đầu, nhưng đầu lại không nhúc nhích, không biết vì sao lại phát run, nhưng nhất định không phải sợ hãi, giống như thân thể cô không thể chịu đựng được một loại cảm xúc kịch liệt nào đó vậy.

“Sở Tuyết Lâm!” Trên trời vang lên một giọng nói khác tương đối nghiêm túc hơn.

“Thật có lỗi, Tuyết Mộc, chị phải đi trước một lát.” Sau khi thanh âm êm dịu đó vang lên, bầu trời biến mất, hang động lại chìm vào bóng tối.

Hạ Bạch thấy cô vẫn ngẩng đầu lên như vậy, mãi lâu sau mới nằm xuống, vùi đầu cuộn tròn người lại, mái tóc ướt phủ kín toàn thân.

Không lâu sau, cô lại ngẩng đầu lên, chờ một sắc trời sáng lên một chút, rồi lại vùi đầu, vòng tròn đó cứ lặp đi lặp lại như vậy, rốt cục cô cũng đợi được bầu trời kia, đợi được giọng nói từ trên bầu trời kia.

“Chị trốn thoát được người nhận nuôi, cũng không bị người khác phát hiện ra có gì dị thường.”

“Tuyết Mộc, em đừng sợ, sẽ không bị phát hiện đâu. Người trong viện phúc lợi trẻ em này rất lười, sẽ không kiểm tra thân thể chúng ta, trừ phi có người xác nhận muốn nhận nuôi chúng ta.”

Giọng nói dễ nghe thật lâu mới xuất hiện, nhẹ nhàng nói thật nhiều điều.

Người bên cạnh Hạ Bạch vẫn cứ nửa nằm sấp ngửa đầu nhìn lên trên, không nhúc nhích.

“Mẹ không hề bỏ rơi chúng tôi, bà chỉ không thể tiếp tục nuôi chúng ta mà thôi.”

“Kỳ thật…. Kỳ thật lúc bà đi… Bà ấy đã khóc rất thảm thiết, đi một bước lại quay đầu nhìn lại một chút, không phải vội vàng bỏ chạy thật nhanh, tìm không thấy bóng dáng đâu.”

“Mẹ đi rồi cũng không sao, em còn có chị, chị cũng còn có em, chúng ta sẽ mãi mãi mãi mãi ở cùng một chỗ, mãi mãi không xa rời nhau.”

Trên bầu trời trắng xóa bỗng xuất hiện đám mây đen, hạt mưa vụn vỡ.

Giọng nói kia dần dần biến mất, người bên cạnh Hạ Bạch vẫn còn duy trì tư thế nửa nằm sấp ngửa đầu, mãi cho đến khi bầu trời dần dần nhỏ lại rồi biến mất, hang động lại chìm vào trong bóng tối.

Cứ như vậy, Hạ Bạch ngồi ở bên người cô, nhìn cô vùi đầu cuộn mình, nhìn cô ngửa đầu chờ đợi, cùng cô chào đón bầu trời, cùng cô lắng nghe thanh âm từ trên trời truyền đến.

Phần lớn thời gian đáy giếng vẫn bằng phẳng, có đôi khi ngay cả hít thở cũng khó khăn, cả người hãm sâu vào trong tình trạng dinh dính ngạt thở.

Nhưng khi âm thanh đó vang lên, ánh sáng lại chiếu vào, đôi khi sẽ chiếu vào người bọn họ, cũng sẽ có dưỡng khí, một bầu trời sáng sủa, một thế giới đầy màu sắc.

Dần dần, Hạ Bạch vốn vẫn ở trong hang động tối tăm này cũng bắt đầu mong chờ giọng nói đó xuất hiện, chủ nhân của giọng nói đó xuất hiện cũng đồng nghĩa với ánh sáng, với dưỡng khí, và cả thế giới đầy màu sắc.

Người duy nhất ở trong thế giới đen tối u ám của họ chính là người ở trên trời kia.

May mà, đó là một người dịu dàng, người đó luôn đáp lại những mong đợi thầm lặng của họ, chia sẻ tất cả những chuyện tốt đẹp với bọn họ, để trong bóng đêm sâu thẳm đó bọn họ có thể ngửa đầu nhìn lên, thấy được những khung cảnh khác nhau ở phía trên.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc lên tiểu học rồi nha.”

Trên trời xuất hiện một chiếc cặp sách cũ nát tồi tàn màu xanh lá cây, có hơi lớn so với một đứa trẻ.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc thi đạt được hạng nhất, đây là tiểu hồng hoa. Tuyết Mộc cũng biết đọc đúng không?”

Đó là một bông hoa nhỏ màu đỏ được làm bằng len, có nhị hoa tròn màu vàng như mặt trời nhỏ và năm cánh hoa đỏ rực.

Tuyết Mộc trong hang động nửa nằm sấp dùng sức gật đầu, cho dù Tuyết Mộc ở trên kia không nhìn thấy.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc tốt nghiệp tiểu học rồi nha.”

Trong ảnh tốt nghiệp, cô đứng rất nổi bật giữa đám đông, xinh đẹp, dễ thương, che miệng dịu dàng cười, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng lưỡi liềm.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc lên trung học rồi nha, chúng ta có thể rời khỏi nơi này rồi.”

Trên nền đất bẩn thỉu có một chiếc túi dệt, đồ trong túi là tất cả những gì cô có, bọn họ sắp cùng nhau đi đến một nơi chưa biết trước.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc lên cấp 3 rồi nha, được miễn học phí, còn có rất nhiều học bổng, cuối cùng cũng không cần lo bị đói nữa.”

Lần đầu tiên, một bữa ăn nghiêm chỉnh xuất hiện trên bầu trời, trên một chiếc khay inox, một phần cà rốt, một phần thịt gà om, một phần cơm và một bát canh đậu đỏ bốc hơi nóng hầm hập, mùi hương bay vào trong hang động, vừa thơm vừa ấm áp.

“Tuyết Mộc, Tuyết Mộc phải đăng ký nguyện vọng, Tuyết Mộc muốn học y, muốn làm bác sĩ chuyên khoa răng miệng.”

Giọng nói kia đã dần mất đi vẻ non nớt, nhưng nghe vào vẫn dễ chịu như vậy, theo thời gian rèn giũa, giọng nói đó bây giờ đã trở nên dịu dàng và kiên định hơn rất nhiều.

“Tuyết Mộc muốn học chuyên khoa răng miệng, chỉ là nghĩ, không biết sau này liệu chúng ta có thể tìm được những người giống mình hay không. Nếu trên đời này có một người giống như chúng ta, chị muốn người ấy không cần phải chịu đựng khi bị đau răng đến mất ngủ mà không dám đi khám bác sĩ, chị có thể chữa trị cho họ.”

“Tuyết Mộc, em có cảm thấy cô đơn không?”

Bầu trời sáng choang, ánh nắng vàng xuyên vào chỗ sâu nhất trong hang động, ánh sáng rực rỡ chiếu lên người họ.

Trên bầu trời pha lê lần đầu tiên xuất hiện ba người bọn họ, cùng với một chiếc đèn pin.

Sở Tuyết Mộc cực kỳ đẹp, người thật còn đẹp hơn trong ảnh, làn da rất trắng, hai hàng chân mày lá liễu cổ điển tự nhiên, đôi mắt dịu dàng trong sáng, môi không cần tô son vẫn đỏ tươi mềm mại hết sức tự nhiên.

Cô sạch sẽ mỹ lệ, không nhiễm chút bụi trần.

Có lẽ vì đã làm bạn cùng cô ở một nơi tối tăm tù túng trong một thời gian dài, vậy nên cô ở trong mắt Hạ Bạch cũng có được ánh sáng cao quý và tươi sáng của thiên nhân.

Nhưng khi thiên nhân mở miệng ra, có một người dị dạng dinh dính nằm gục ở đó, hoàn toàn lộ ra dưới ánh sáng rạng ngời không chỗ ẩn náu.

Cô vẫn luôn nửa nằm rạp trên mặt đất, hai cánh tay nhỏ bé chống ở trên hang động, bởi vì cô không có chân, cô mọc ra từ trong hang động nối với yết hầu của Sở Tuyết Mộc.

Trên khuôn mặt thường xuyên bị tóc dính che phủ, ngũ quan nhỏ bé và có hơi vặn vẹo, nhưng cũng không có nghĩa là dáng dấp cô vặn vẹo, kỳ thật dáng dấp cô nhìn rất đẹp, rất giống một Sở Tuyết Mộc khác, chỉ là bị đè ép nên nhìn hình thái quỷ dị chút thôi chứ cũng không xấu.

Tuyết Mộc ở bên cạnh Hạ Bạch đang run rẩy, vẫn ngẩng đầu nhìn trời như mọi lần, nhưng lần này ánh sáng trong mắt lại có chút chớp động.

Khi cô gái xinh đẹp đó mở miệng, sẽ thấy một cái đầu dinh dính, nếu ngửa đầu lên, khuôn mặt giống như một màng máu mỏng, các đường nét trên khuôn mặt nhỏ hẹp và méo mó.

Thời cổ đại, một số nơi coi các cặp song sinh là không may mắn, cho rằng bọn họ trời sinh tương khắc, sẽ mang lại tai họa cho các thành viên trong gia đình.

Hiện tại lại có tin đồn, đa số các cặp song sinh sẽ cạnh tranh với nhau hấp thu chất dinh dưỡng trong phôi thai, cuối cùng chỉ có một đứa trẻ được sinh ra, đó chính là đứa đã hấp thu đứa còn lại vào trong cơ thể mình làm chất dinh dưỡng, hoặc cũng có thể là hấp thu không hoàn toàn, thế mới có người dị dạng sinh ra đời, ví dụ như người hai đầu, người có ba chân, người có sáu ngón tay…..

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra khi chúng vẫn còn là tế bào phôi thai.

Có lẽ rất nhiều người khi sinh ra đã có một linh hồn khác trong cơ thể họ.

Sự tồn tại của hai Sở Tuyết Mộc đã vượt qua nhận thức của con người, chứ đừng nói gì đến chuyện được hiểu và chấp nhận, họ thậm chí còn không thể nói cho người khác biết, mà hai người này lại luôn nghĩ, không biết liệu người còn lại có cô đơn hay không.

Vì vậy, khi lần đầu tiên nhìn thấy một bông hoa đậu Hà Lan trong bó hoa mình nhận được, cô đã vui vẻ đưa cho người bên trong xem.

“Tuyết Mộc, nhìn nè, đẹp không? Đây là hoa đậu Hà Lan, đậu Hà Lan là một loại cây có bộ rễ sẵn sàng sống cộng sinh với vi khuẩn nốt sần. Chị thích hoa đậu Hà Lan nhất, em có thích không?”

Hạ Bạch và Tuyết Mộc bên cạnh cùng nhau ngẩng đầu nhìn những bông hoa màu tím hồng tràn ngập cả bầu trời, hai cánh hoa mỏng manh trải dài trên đài hoa sẫm màu, rung rinh trong gió, giống như những con bướm to lớn nhanh nhẹn và duyên dáng.

Thích.

Hoa đậu Hà Lan trở thành loài hoa các cô thích nhất, thỉnh thoảng Sở Tuyết Mộc sẽ mua một nắm hoa đậu, hoa đậu Hà Lan sẽ xuất hiện đầy trời, hương hoa tĩnh lặng sẽ bay vào hang động nhỏ bé chật chội, cô sẽ ngửa đầu từ từ nằm xuống, giống như bào thai đang cuộn tròn trong bụng mẹ.

Về sau, cô càng kinh hỉ hơn khi phát hiện cá cóc được nuôi trong bể có tảo xanh phiêu đãng trong hồ.

“Tuyết Mộc, nhìn nè! Em biết không, tảo xanh đã ở trong cơ thể cá cóc khi bọn chúng vẫn còn là tế bào phôi thai, chúng là một dạng cộng sinh mà ban đầu con người không thể hiểu được, thực vật và động vật cùng nhau lớn lên khi chúng vẫn còn là tế bào phôi thai. Nhưng bây giờ thì rất nhiều người đã biết được điều đó.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Nó có giống chúng ta không?”

“Em giống như tảo xanh, còn chị thì lại giống như cá cóc, chúng ta cùng nhau lớn lên, không ai có thể tách rời, mãi mãi cộng sinh cùng một chỗ.”

“Một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ được người khác tiếp nhận, rồi cũng sẽ có người nhìn thấy được em.”

Trên bầu trời xanh thẳm, cá cóc càng ngày càng nhiều, có đủ loại và đủ kích cỡ khác nhau.

Sở Tuyết Mộc đã nhận được bằng cử nhân, chuẩn bị nhận bằng Tiến sĩ.

Cô thường nói chuyện phiếm với một Sở Tuyết Mộc khác trong phòng thí nghiệm, thiết bị trong phòng thí nghiệm cho phép họ nhìn rõ nhau. Họ nhìn nhau, một người trong mắt đầy ý cười, mỹ lệ vô cùng, đôi mắt người còn lại thì sáng ngời, không có một ai khác trong đó.

Hạ Bạch đã có thể hiểu được Tuyết Mộc bên cạnh mình, cậu biết đây là thời khắc hạnh phúc nhất đời cô, đủ để chống lại những bóng tối và kiềm nén dài dằng dặc.

Sở Tuyết Mộc càng ngày càng thích chuyên ngành này, cũng càng ngày càng muốn trở thành một bác sĩ.

Cô thường nói những tưởng tượng sau khi trở thành bác sĩ với một Sở Tuyết Mộc khác, ánh sáng trong mắt cô càng ngày càng rực rỡ, ước mơ của cô là được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng và trở thành một bác sĩ.

Cuối cùng, những nỗ lực của cô đã được đền đáp, cô được nhận vào một bệnh viện rất tốt.

Vào ngày kiểm tra sức khoẻ trước khi nhận chức, cô nói: “Tuyết Mộc, chị không làm bác sĩ.”

Trên bầu trời, những giọt mưa nghiêng nghiêng rơi xuống.

Cô cho rằng mình không biết, nhưng ngay cả Hạ Bạch cũng biết, lúc kiểm tra sức khoẻ nhập học đại học, cô đã trốn kiểm trai tai mũi họng, nhưng để trở thành bác sĩ ở một bệnh viện chính quy lớn, việc kiểm tra sức khoẻ tất nhiên nghiêm ngặt hơn rất nhiều.

Sở Tuyết Mộc ở bên cạnh Hạ Bạch đã hoàn toàn nằm xuống, cuộn tròn trong mái tóc dài của mình, hình như tóc cũng càng thêm nhớp nháp.

Hạt mưa tí tách rơi xuống, cô cười, nói: “Làm bác sĩ mệt mỏi lắm, có đôi khi còn bị bệnh nhân và người nhà bệnh nhân gây rối, chị chỉ muốn cùng Tuyết Mộc sống một cuộc sống bình yên thôi.”

Thật lâu sau Sở Tuyết Mộc trong hang động mới ngẩng đầu lên, cô vươn tay ra phía bên ngoài, như muốn kéo mình ra khỏi hang động.

Hạ Bạch không biết cô muốn tiếp được hạt mưa kia, hay là muốn chạm vào người nào đó trên bầu trời.

Sau đó, Sở Tuyết Mộc trở thành phụ đạo viên của trường đại học y Hòa Bình, chính thức bước vào bệnh viện.

Cô là một người lạc quan và tích cực, rất nhanh đã thích nghi được với hoàn cảnh ở đây, cuộc sống mỗi ngày đều rất vui vẻ, như thể đã quên mất giấc mộng và gần mười năm cố gắng của mình, mỗi ngày cô cùng một Tuyết Mộc khác trồng hoa, nuôi cá cóc, đọc sách, và cố gắng hết sức để giúp sinh viên của mình thực hiện ước mơ trở thành bác sĩ.

Trong thời gian đó, Sở Tuyết Mộc ở bên cạnh Hạ Bạch ngẩng đầu lên, nhìn thấy được nhiều cảnh đẹp hơn trên bầu trời.

Một ngày nọ, hang động cũng không tối lắm, nhưng cũng không có nhiều ánh sáng, Tuyết Mộc trong hang động vẫn giống như thường lệ, ngẩng đầu chờ đợi một Sở Tuyết Mộc khác. Đột nhiên, cơ thể cô căng cứng, miệng phát ra âm thanh lo lắng và phòng bị.

Hạ Bạch ngẩng đầu, lần này trên bầu trời không có cảnh đẹp, mà giữa bầu trời u ám đó là một đôi mắt vừa kinh ngạc vừa hưng phấn.

Đôi mắt đó thật to, sự điên cuồng và ham muốn tràn ngập bên trong, hiện lên rất rõ ràng, giống như đôi mắt của ác quỷ vậy.

Đôi mắt nọ lướt qua, sau đó là một giọng nói dễ nghe vang lên, làm cho bọn họ yên tâm: “Thầy Vương, thật xin lỗi, tôi ngủ quên à?”

Sau đó, Sở Tuyết Mộc ở bên cạnh Hạ bạch cứ bất an lo lắng, dường như thời gian cả ngày cô đều dành để ngẩng đầu lên chờ đợi một Sở Tuyết Mộc khác, nhưng lại không nói nên lời.

Hàng ngày, một Sở Tuyết Mộc khác đều sẽ nói chuyện với cô, cho cô xem đồ đạc, nhưng cũng không phải ngày nào cũng gặp cô.

Khi Sở Tuyết Mộc kia nói mình đang yêu, sự bất an và lo lắng trong cô đã lên đến đỉnh điểm.

“Tuyết Mộc, cuối cùng chúng ta cũng gặp được một người có thể chấp nhận chúng ta, biết đến sự tồn tại của chúng ta, anh ấy giống như định mệnh của chị vậy. Anh ấy là giáo sư trong trường chúng ta, tên là Vương Ba Đan.”

Sở Tuyết Mộc ở bên cạnh Hạ Bạch dùng sức giãy dụa gào thét, các đường nét trên khuôn mặt cũng gần như biến dạng, nhưng trong miệng chỉ có thể phát ra những thanh âm ùng ục ô ô, giống như tiếng rên rỉ lo lắng của một con vật nhỏ nào đó.

Hạ Bạch đưa tay cẩn thận vỗ nhè nhẹ lên lưng cô, hình như cô không cảm nhận được, nhưng cậu cảm nhận được cơ thể nhỏ bé yếu ớt của cô đang run rẩy dưới lớp chất nhầy dinh dính.

Một Sở Tuyết Mộc khác hoàn toàn coi đây là lo lắng và hoảng sợ, “Tuyết Mộc, đừng lo lắng, khi chúng ta nói đến dị dạng, anh ấy nói dị dạng là độc nhất vô nhị trên đời, sự đặc biệt đó là kỳ tích của tạo hóa, cần phải được bảo vệ thật tốt, anh ấy là một người tốt như vậy đó.”

Cá cóc trong hồ cá được bưng tới, dùng để trấn an. Nhìn những con cá cóc và tảo xanh bên trong, Sở Tuyết Mộc nói: “Nếu trên đời này có một người có thể tiếp nhận được chúng ta, thì người đó chắc chắn là anh ấy, nếu như trên đời có người thứ hai có thể nhìn thấy em thì người đó chắc chắn cũng là anh ấy.”

Quả nhiên, gã đã nhìn thấy cô, một tia sáng mờ ảo lóe lên trong đôi mắt hẹp đó, “Thật sự là kỳ tích của tự nhiên.”

“Thầy Vương, anh có cảm giác gì không?” Trong giọng nói dễ nghe đó còn có chút lo lắng hiếm thấy.

“Mới nhìn, anh cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng sau đó lại đau lòng vô cùng. Tuyết Lâm, nhiều năm như vậy các em thật không dễ dàng gì, chắc là rất cô đơn phải không? Từ nay về sau có anh ở bên cạnh rồi.”

Bầu trời càng lúc càng sáng, một con quái vật trắng đỏ lao tới, mang theo một luồng gió nóng ngột ngạt, suýt chút nữa đã tóm được bọn họ.

Con quái vật dường như đang theo dõi cô, Sở Tuyết Mộc trong hang động kêu la tránh né, khi con quái vật cuối cùng cũng rời đi, cô thoi thóp dán người trên hang động, hai bàn tay nhỏ bé giữ chặt hang, trên đó có những giọt nước bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy được đang rơi vào chỗ sâu nhất trong hang động.

Vương Ba Đan: “Tuyết Lâm, em có nghĩ Tuyết Mộc phải luôn sống ở một nơi tối tăm nhỏ bé chật hẹp không chút ánh sáng như vậy rất đáng thương không? Em có thấy như vậy là bất công với cô ấy không? Cô ấy cũng muốn được tắm dưới ánh mặt trời, cũng muốn đặt chân mình trên mặt đất, cũng muốn cảm nhận được gió mát và hương hoa, cũng muốn nhìn thấy bầu trời. Cô ấy không phải là một bộ phận trên người em, cô ấy nên được tự do.”

Sở Tuyết Mộc trong hang động liều mạng lắc đầu.

Cô được gọi là Sở Tuyết Mộc, cây mãi mãi là một phần của rừng.

Hai người muốn cùng nhau lớn lên, cô có bầu trời của riêng mình.

Vương Ba Đan: “Anh biết một chuyên gia về dị dạng, chúng ta có thể đi gặp một chút.”

Vùng trời kia bị kéo căng ra rất nhiều, có người đàn ông xa lạ cúi người nhìn cô, hai mắt thật to ở phía sau thấu kính tràn ngập hưng phấn và nóng rực, màu đỏ trong mắt ông ta trở thành màu sắc tươi sáng sống động nhất trên bầu trời.

Cái kẹp lạnh lẽo cứng rắn kẹp lấy Sở Tuyết Mộc ở trong hang động, lật qua lật lại nhìn.

Ánh sáng cực kỳ chói mắt rơi xuống, cùng với âm thanh “cạch, cạch, cạch”, Sở Tuyết Mộc che đôi mắt yếu ớt của mình lại, cô bị kéo ra ngoài, cuối cùng phát ra một tiếng thét mà người bên ngoài rất khó nghe được, nước mắt màu nâu đỏ chảy dài trên cả gương mặt như một chiếc lá mỏng manh.

Vương Ba Đan: “Bác sĩ Lý còn cần một video rõ ràng hơn chút nữa, Tuyết Lâm, đừng lo lắng, lần này không để ông ta làm, tự anh sẽ quay.”

Bầu trời biến thành pha lê với những vòng tròn màu đen, dường như có vô số con mắt đang ẩn giấu bên trong đó nhìn trộm cô, tất cả đều biến thành ánh sáng chói lóa, xuyên thấu vào mắt cô.

Sở Tuyết Mộc trong hang đã lâu không phát ra âm thanh gì, động tác của cô cũng không thay đổi nhiều, nhiều ngày như vậy vẫn duy trì tư thế nửa nằm trong hang động, ngửa đầu nhìn lên trên, giống như mèo con nằm trên mặt đất nhìn chủ nhân của mình, nhưng cô chỉ có nửa người.

Cho đến một ngày Sở Tuyết Mộc nói: “Tuyết Mộc, Tuyết Mộc sẽ mặc chiếc áo blouse trắng đó.”

Đôi mắt mờ mịt của Sở Tuyết Mộc trong hang động cuối cùng cũng có chút ánh sáng, cô cúi thân thể dinh dính nhỏ bé của mình, cố gắng ngẩng đầu lên cao hơn.

Sở Tuyết Mộc đã lâu không nói chuyện, giọng nói nặng nề nghe càng thêm dịu dàng, “Ngày mai có rất nhiều chuyên gia và lãnh đạo trong ngành sẽ đến trường đại học của chúng ta, đến để xem phòng thí nghiệm y tế mới mở, trường học đã để cho chị làm người dẫn đoàn.”

Cô rất vui, nhưng cũng có chút lo lắng, “Bọn họ đều là những người rất lợi hại, là những nhân vật tỏa sáng trong giới y học.”

Ngày hôm sau, Sở Tuyết Mộc mặc chiếc áo blouse trắng như tuyết lên người, “Tuyết Mộc, sau khi sự kiện hôm nay kết thúc sẽ chụp ảnh chung kỷ niệm, đến lúc đó chị sẽ cầm ảnh chụp cho em xem.”

Đây là hoạt động mà cô rất coi trọng. Sở Tuyết Mộc ở trong hang vẫn bất động vì sợ làm phiền cô.

Khi có rất nhiều người, trong hang động thường ảm đạm, bầu trời sáng tỏ rất ít khi xuất hiện, nhưng âm thanh thì vẫn có thể truyền vào.

“Giáo sư Sở, cô có thể hé miệng ra cho tôi nhìn một chút được không?”

“Giáo sư Sở, cô ở ngoài còn đẹp hơn cả trong livestream, thứ bên trong miệng không phải cũng càng rung động hơn trên livestream sao?”

“Giáo sư Sở, không phải cô được bệnh viện chúng tôi tuyển dụng sao? Thế nào mà lúc khám sức khoẻ đến chỗ kiểm tra tai mũi họng cô lại đi rồi? Tôi có thể tiếp tục kiểm tra sức khoẻ cho cô, cô vẫn tới bệnh viện của chúng tôi chứ?”

Hạ Bạch cảm giác được chấn động, không biết là đến từ Sở Tuyết Mộc trong hang động, hay là Sở Tuyết Mộc ở bên ngoài.

Hạ Bạch nghĩ chắc bây giờ cô đã biết, những nhân vật tai to mặt lớn đó đến trường đại học y nhỏ bé này không phải để xem phòng thí nghiệm.

Vương Ba Đan cầm lấy máy ảnh chỉa thẳng vào miệng cô, cũng không phải quay lại hình ảnh cho chuyên gia y học nào cả.

Bầu trời bị lòng bàn tay chặn lại, từ sâu trong hang truyền đến những tiếng nghẹn ngào và rung động như sấm sét.

“Các vị, chúng ta cùng chụp ảnh lưu niệm nào.”

Những người đứng ở hai bên và phía sau Sở Tuyết Mộc, những người đang vây quanh cô đều là chuyên gia rất lợi hại trong lĩnh vực y tế, bọn họ là những giáo sư nghiên cứu khoa học đã xuất bản nhiều tạp chí hạch tâm, là lãnh đạo của những bệnh viện nổi danh, tất cả đều là những nhân vật sáng giá trong lĩnh vực y tế, là tiền bối cô tôn trọng và ngưỡng mộ.

Cô từng mơ ước một ngày nào đó mình có thể mặc vào người chiếc áo blouse trắng xuất hiện ở bên cạnh bọn họ, để bọn họ nhìn thấy cô.

Lúc này, giấc mộng đó dường như đã đạt được.

“Nhìn đây, mọi người cười lên nào, ba, hai, một, chụp!”

Tất cả bọn họ đều đang nhìn cô.

Trong đám đông, những cặp mắt đó cứ thả trên người cô. Quyền uy, nặng nề, mịt mờ, dinh dính.

Mặt hướng về phía ống kính, Sở Tuyết Lâm vô thức che miệng nở nụ cười, cố nén nước mắt, không để nó rơi xuống.

 

Hết chương 22.

 

Chương 22: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 20)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên