Chương 23: Bị Quỷ Vương Nhập (Phần 2)
Tôi vốn tưởng sau khi giao nộp hồn ma hoàng đế cho quốc gia, mình sẽ được yên tĩnh một thời gian. Ai ngờ ngày hôm sau, trong nhà tôi lại xuất hiện thêm một hồn ma nam nữa.
Hồn ma nam này vóc người cao lớn, đường nét gương mặt rắn rỏi, khoác trên mình một chiếc áo lông chồn. Dáng đi của ông ta như rồng lượn hổ bước, toát ra khí thế sấm rền gió cuốn.
Ông ta hứng thú đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ rõ tính xâm chiếm.
Gần đây tôi đâu có nhặt thứ gì kỳ lạ đâu nhỉ. “Tại sao ông lại ở đây?”
Người đàn ông gãi gãi đầu, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh tôi. “Không biết, mất trí nhớ rồi, tỉnh dậy đã thấy mình ở đây.”
“Tôi vừa nhìn cậu đã thấy vui vẻ rồi. Theo tôi đi, tôi sẽ che chở cho cậu.”
“Ông là người tỉnh D à?”
Người đàn ông kinh ngạc mở to mắt. “Sao cậu biết? Tôi nghĩ tôi cũng đâu có nói giọng địa phương đâu nhỉ.”
“…”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt ông ta, càng nhìn càng thấy quen.
Mở Trí Não ra đối chiếu hình ảnh, quả nhiên, ông ta và ông trùm ngành thép tỉnh D giống nhau đến bảy, tám phần, đặc biệt là đôi mắt sắc bén kia, cứ như cùng một khuôn đúc ra vậy.
Tôi và ông trùm ngành thép vẫn luôn duy trì quan hệ hợp tác thương mại.
Cây bút máy xoay hai vòng trên đầu ngón tay, tôi bấm số gọi cho hắn ta.
Hai ngày sau.
Ông trùm ngành thép cầm một lọ thuốc nhỏ mắt, ngờ vực nhìn tôi. “Tôi nói này tổng tài, cậu gọi tôi từ ngàn dặm xa xôi đến đây bảo có việc gấp cần bàn, kết quả là chỉ đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ mắt bé tí này thôi à? Không phải chứ, ý cậu là sao thế?”
“Đây là hàng đặc biệt của nhà nước đó, tôi cũng chỉ có hai lọ thôi. Một lọ này tặng anh, anh cứ thử xem.”
Tôi nâng tách trà lên, mỉm cười.
Mười phút sau, ông trùm ngành thép quỳ sụp xuống trước mặt người đàn ông, khóc lóc thảm thiết. “Ông nội ơi, ông nội của cháu ơi, cháu nhớ ông quá!”
Ông trùm bộc lộ tình cảm hết sức chân thật, khóc suốt cả buổi sáng. Có lẽ vì cùng chung huyết thống, người đàn ông thấy cháu trai mình khóc lóc như vậy, ký ức cũng dần được khôi phục. Hai ông cháu ôm nhau khóc rống lên.
Bữa trưa ăn tại nhà hàng thuộc quyền sở hữu của tôi, tính bảo mật rất tốt. Trước mặt tôi và ông trùm ngành thép là các món ăn, còn trước mặt người đàn ông là hương và nến thơm đặc biệt mua từ Cơ quan đặc biệt.
Ông trùm ngành thép nâng ly với tôi. “Cảm ơn cậu nhé, không nói nhiều, chỉ riêng việc cậu tìm lại được ông nội cho tôi, tôi đã coi cậu là bạn bè chí cốt rồi! Vụ làm ăn lần này tôi nhường cậu ba phần lợi nhuận. Tôm hùm Boston, cua ghẹ các kiểu chắc cậu cũng ăn ngán rồi, khi nào cậu đến tỉnh D tôi mời cậu ăn đặc sản quê tôi: Gà hầm nấm tùng nhung, ếch gỗ, nhộng tằm, cá sông, chân giò hầm!”
Ông nội hắn ta trừng mắt. “Thằng ranh con, đối đãi với ân nhân cứu mạng của ông mày mà chỉ có mấy món đó thôi à? Mày không thấy sơ sài nhưng tao thấy mất mặt đấy! Mang tay gấu, nhung hươu, pín hổ lên đây cho tao! Còn cái gì mà gà hầm nấm tùng nhung, mang chim phi long hầm nấm tùng nhung lên cho ông!”
Ông trùm cúi gằm mặt ỉu xìu. “Ông ơi, ông đi lâu quá rồi, mấy thứ đó giờ nhà nước cấm ăn rồi, ăn là dễ đi tù lắm đó ông.”
……..
Ông trùm ngành thép đưa ông nội mình đi rồi. Sau khi biết tôi còn nhỏ hơn cả cháu trai mình bảy, tám tuổi, ánh mắt ông nội hắn ta nhìn tôi đã hoàn toàn chuyển thành sự yêu thương và tán thưởng của bậc trưởng bối dành cho con cháu.
Tôi tiễn hai người lên trực thăng, trước khi đi còn không quên vẫy tay chào.
“Cảm ơn nhé!”
Đợi tiễn hai người đi xong, tôi quay về nhà thì lại phát hiện có thêm một hồn ma nam nữa.
Sau khi tiễn hai con ma đi, việc xử lý những hồn ma xuất hiện trong nhà đã trở nên quen thuộc. Tôi lướt danh bạ, tìm số của một vị tổng giám đốc ở tỉnh H.
Nửa ngày sau, tôi tiễn vị tổng giám đốc tỉnh H và ông cố của ông ta đi, thu về một dự án kinh doanh mới với lợi nhuận được nhường hai phần. Trên đường trở về, tôi lại nhặt được bà cố tổ của nữ tổng tài tỉnh W.
Tôi suy nghĩ một lát, rồi gọi trợ lý vào.
“Bảo quỹ từ thiện của chúng ta lợi dụng việc triển khai nghiệp vụ mới, đi đàm phán với Cơ quan đặc biệt của nhà nước về việc cung cấp các sản phẩm đặc biệt.”
“Vâng thưa tổng tài, xin hỏi nghiệp vụ này nên đặt tên là gì?”
“Cứ gọi là… Lão Tổ Xin Dừng Bước.”
Tôi thấy các vị lão tổ nhà các vị, rất có duyên với tôi.
…….
Nửa tháng sau, số lượng các vị lão tổ được tìm về ngày càng nhiều. Các vị lão tổ cả ngày cứ lượn lờ trong nhà, cũng có chút nhàm chán. Thế là tôi mượn gió bẻ măng, hợp tác với các cơ quan nhà nước liên quan để triển khai một dịch vụ du lịch mới – Lão Tổ Đi Đâu Thế.
Cùng lúc đó, từ miệng bọn họ tôi cũng biết được, vào một ngày nào đó sau khi chết, bọn họ đột nhiên tỉnh lại, mà khi tỉnh lại thì đã ở ngay gần tôi. Có một giọng nói mơ hồ trong đầu bảo bọn họ phải chiếm được cảm tình của tôi, tốt nhất là khiến tôi yêu bọn họ.
Điều kỳ lạ là, ai trong số họ cũng khăng khăng cho rằng mình là Quỷ Vương.
Có lẽ đám lão tổ ma quỷ này đã bị tiêu hao gần hết, thế nên vào một ngày nọ, tôi đẩy cửa phòng ra thì phát hiện, bên bàn ăn trong phòng khách, người ngồi đó không phải là người lớn, mà là một tiểu quỷ trông chừng chỉ ba bốn tuổi.
Tiểu quỷ trông gầy gò, nhỏ bé. Gương mặt nhỏ chẳng có mấy thịt nên đôi mắt lại càng trông to hơn. Nó mặc bộ quần áo lúc còn sống, rách nát và mỏng manh. Lúc tôi nhìn thấy, nó đang nhìn chằm chằm vào đĩa hoa quả trên bàn ăn mà nuốt nước bọt.
Thấy tôi, nó giật nảy mình như một con mèo hoảng sợ, rồi chui tọt xuống gầm bàn, co rúm người lại.
Đây là tư thế của một người thường xuyên bị đánh đập.
Tôi cau mày.
Một đứa trẻ nhỏ thế này cũng là công lược giả?
Nhưng nghĩ kỹ lại, một con chó còn có thể là công lược giả, thì một đứa trẻ là công lược giả cũng chẳng có gì là lạ.
Tôi thắp ba nén hương, bảo đứa bé tự ăn. Có lẽ nó đói lắm rồi. Nó len lén nhìn tôi một lúc, thấy tôi không có ý định đánh nó, bèn rón rén đi đến bên cạnh nén hương.
Tâm lý của trẻ con rất đơn giản, giống như động vật nhỏ vậy. Sau khi ăn no, có lẽ nó cảm thấy tôi không phải người xấu, liền cẩn thận đi đến bên cạnh tôi.
Tôi hỏi: “Sao nào, cháu cũng cần có được tình yêu của tôi, khiến tôi yêu thương cháu à?”
Lời này nói ra, chính tôi cũng cảm thấy mình có chút cầm thú.
Đứa bé rụt rè nhìn tôi một cái, rồi lắc đầu. “Không phải, chỉ cần chú yêu thương cháu như con ruột, cháu sẽ trở thành Quỷ Vương, rồi có thể về nhà.”
Tôi hỏi ai đã nói với nó điều đó, thì nó lại một mực không biết.
Nó đứng bối rối trước mặt tôi, cúi gằm đầu, như đang chờ đợi sự phán xét của ai đó.
“Cháu còn nhớ chuyện trước kia không?”
Đứa bé nói: “Cháu… cháu nhớ một chút. Cháu đi ra ngoài chơi, có một bà bế cháu đi, rồi cháu không về nhà được nữa. Những người ở đó đánh cháu, không cho cháu ăn, cháu muốn về nhà…”
Suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ, nói rồi lại khóc.
Lúc khóc nó cũng chẳng dám khóc ra tiếng, chỉ mím chặt môi, như thể sợ ai đó nghe thấy tiếng khóc, nước mắt cứ thế rơi xuống từng giọt từng giọt.
“Chú ơi, cháu sẽ ngoan lắm, chú có thể yêu thương cháu được không? Cháu muốn về nhà, cháu nhớ bố mẹ.”
“Không được.” Tôi không thể nào dùng tình cảm thật với một công lược giả.
“Nhưng có lẽ tôi có thể giúp cháu về nhà.”
Tôi lấy ra một tấm bảng vẽ, bắt đầu phác họa nó.
Với tư cách là một tổng tài hàng đầu, tôi có tài năng thiên bẩm, không chỉ có thành tựu trong kinh doanh mà còn rất giỏi hội họa, nhạc cụ, thể thao và nhiều lĩnh vực khác. Một bức chân dung cỏn con không làm khó được tôi.
Vẽ xong đứa bé, tôi gửi cho trợ lý, bảo anh ta tìm thông tin về đứa bé này.
Không lâu sau, trợ lý đã gửi lại thông tin cho tôi.
Đúng như tôi đoán. Đứa bé bị bắt cóc từ vài năm trước, bây giờ thông báo tìm người của nó vẫn còn treo trên mạng.
“Tôi có thể đưa cháu đi tìm bố mẹ ruột, nhưng cháu phải giúp tôi một việc.”
Nửa tháng sau, một băng nhóm buôn người bị triệt phá tận gốc, số tội phạm liên quan lên tới hàng ngàn người.
Tất cả đều sa lưới.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, tôi đưa đứa bé đi tìm bố mẹ của nó.
Sau khi bố mẹ nó nhỏ thuốc nhỏ mắt, nhìn thấy con mình, họ đã khóc đến sắp ngất đi.
Tôi không thể yêu thương nó như con ruột của mình, nhưng tôi có thể đưa nó về với cha mẹ ruột của nó.
Cha mẹ của cậu bé, thật sự rất yêu thương nó.
Hết chương 23.
