Chương 24: Bị Quỷ Vương Nhập (Phần 3)

Chương 24: Bị Quỷ Vương Nhập (Phần 3)

 

Thế giới đang thay đổi.

 

Không khí trở nên trong lành hơn, động thực vật cũng tràn đầy sức sống, và cả những hồn ma trước nay chưa từng thấy cũng bắt đầu xuất hiện.

 

Điểm này thể hiện đặc biệt rõ rệt ngay bên cạnh tôi.

 

“Cái đó…”

 

“Đợi chút, tôi duyệt xong văn kiện này đã.”

 

Tôi nhanh chóng đọc hết đoạn cuối, ký tên vào dưới cùng rồi mới ngẩng đầu lên.

 

Hồn ma thanh niên trước mặt đang nhìn tôi với vẻ lo lắng bất an.

 

Đây là con ma thứ 296 tôi gặp được trong vòng ba tháng gần đây.

 

Tính trung bình thì mỗi ngày gặp 3,289 con.

 

“Chào cậu.”

 

“Chào ngài.”

 

Hồn ma cậu thanh niên đối diện với ánh mắt của tôi, lại càng thêm bối rối.

 

Cậu ta trông rất nho nhã, đeo một cặp kính gọng đen, tóc mái che quá lông mày, trên người mặc một chiếc áo phông trắng không họa tiết, bên ngoài khoác một chiếc áo sơ mi caro.

 

Trông có vẻ là một con ma mới.

 

Trợ lý của tôi, với tư cách là trợ lý đắc lực nhất, mỗi ngày dành thời gian ở bên tôi nhiều nhất, anh ta đã thuần thục nhỏ thuốc nhỏ mắt, rồi mỉm cười, “Chào cậu, cậu có muốn tiến hành tư vấn giúp đỡ cho cuộc đời làm ma của mình phải không?”

 

Chàng thanh niên liếc nhìn tôi một cái, rồi gật đầu, “À, vâng, đúng là như vậy.”

 

Trợ lý tiếp lời, “Vậy để tôi giới thiệu cho cậu.”

 

“Tòa nhà bên cạnh chính là Ban Tuyển Mộ Ma Quỷ do chúng tôi và Cơ quan đặc biệt của nhà nước phối hợp thành lập.”

 

“Muốn tìm lại ký ức của kiếp trước, hãy đến Ban Hồi Ức.”

 

“Muốn trở về bên gia đình, hãy đến Ban Đoàn Tụ.”

 

“Muốn báo án cho bản thân mình, hãy đến Ban Chuyên Án.”

 

“Cảm thấy trạng thái của mình không ổn định, có nguy cơ biến thành lệ quỷ, hãy đến Ban Tư Vấn Quỷ Sinh.”

 

“Muốn báo ân hoặc báo thù, hãy đến Ban Báo Thù Trả Ân Theo Yêu Cầu.”

 

“Nếu muốn mua các vật phẩm như thuốc nhỏ mắt âm dương, nhang đèn, vàng mã, có thể đến Ban Vật Phẩm.”

 

“Còn nếu những ban ngành trên không thể đáp ứng yêu cầu của cậu, mời cậu đến Ban Góp Ý, chúng tôi sẽ thu thập và xử lý những ý kiến quý báu của cậu.”

 

Cùng với việc phạm vi kinh doanh của tôi ngày càng mở rộng, trợ lý của tôi cũng như cá gặp nước khi đối mặt với những khách hàng khác nhau.

 

Thế nhưng, bàn tay đang nắm lấy vạt áo của chàng thanh niên hết mở ra rồi lại nắm vào, cậu ta hạ giọng, “Xin lỗi, những thứ này đều không thể đáp ứng được yêu cầu của tôi.”

 

Tôi bắt đầu thấy hứng thú, bèn nhìn về phía cậu ta.

 

Chàng thanh niên trông như một chú thỏ ngốc, hễ chạm phải ánh mắt của tôi là lại nói lắp.

 

“Tôi, tôi vẫn còn ký ức của mình, tôi là trẻ mồ côi, không vướng bận gì cả. Chẳng hiểu sao tôi lại không thể đầu thai, lúc tỉnh lại đã thấy mình ở bên cạnh ngài rồi.”

 

Hồn ma vì chấp niệm mà lưu lại dương gian.

 

“Hình như chẳng có chấp niệm gì, cũng không có gì hối tiếc, tôi không biết tại sao mình vẫn còn ở đây.”

 

Tôi đăm chiêu nhìn cậu ta một lúc rồi cười nói, “Không sao cả, vậy cậu cứ ở bên cạnh tôi trước đã.”

 

“Nhìn trang phục của cậu, trước khi chết cậu là lập trình viên à?”

 

“Vâng, đúng vậy, trông rõ lắm sao?”

 

Ánh mắt tôi lướt qua đỉnh đầu của cậu ta.

 

Chắc chắn rồi, đây là một công lược giả.

 

Lập trình viên không thể nào có mái tóc dày rậm như thế được.

 

…….

 

Chàng lập trình viên bắt đầu đi theo tôi.

 

Cậu ta có vẻ ngây ngô, mỗi lần tôi ăn cơm đều có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một, thế là tôi cũng cúng cho cậu ta một phần. Cậu ta rối rít cảm ơn mấy câu liền, lúc ăn trông như một chú chuột lang.

 

Cậu ta rất sợ chó, mỗi lần nhìn thấy Chiêu Tài và Tránh Họa là lại run lẩy bẩy, co rúm người đi đường vòng, ngược lại thì rất có cảm tình với mèo.

 

Mắt chó có thể nhìn thấy những thứ người thường không thấy được, Chiêu Tài thường xuyên tha đồ về nhà, lần này nó tha về một con ma mèo.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Con ma mèo toàn thân đen tuyền, không một sợi lông tạp, đôi mắt màu xanh biếc.

 

Ma mèo rất hung dữ, nó nạt cho Chiêu Tài phải tủi thân dụi vào người Tránh Họa mà ư ử kêu, còn suýt nữa cào bị thương cả cậu chàng lập trình viên.

 

Nó chạy trốn ra ngoài sân, rồi đâm sầm vào tôi, giằng co với tôi.

 

Tôi nhìn đôi mắt xanh biếc của nó, tôi nhướng mày, rồi tránh người qua một bên nhường đường.

 

Nó như một làn sương mù, vụt biến đi xa.

 

Sau khi cậu chàng lập trình viên bị con ma mèo dọa thì có hơi ủ rũ, nhưng không lâu sau cậu ta lại nhặt được một con mèo cam béo ú.

 

Con mèo cam tính tình rất hiền, dù cho cậu chàng lập trình viên không có đồ ăn vặt cho nó, nó vẫn bằng lòng chơi cùng cậu ta.

 

Cậu ta còn rất thích Trí Não, mỗi lần tôi mở Trí Não lên, dù cậu ta chẳng nhìn thấy gì, nhưng vẫn cứ như một đứa trẻ thấy đồ chơi, cứ lượn qua lượn lại sau lưng tôi, thích mê đi được.

 

Tôi cười hỏi cậu ta, “Cậu thích à?”

 

Cậu ta gật đầu lia lịa, “Tôi chưa bao giờ thấy một chương trình hoàn hảo đến thế!”

 

Trong ánh mắt cậu ta ánh lên một chút cuồng si mê đắm, “Mục tiêu của tôi là tạo ra một thế giới không có bug!”

 

Nói xong, cậu ta lại ngượng ngùng cúi đầu, như thể cảm thấy hơi xấu hổ vì phát ngôn của mình.

 

“Đó cũng chỉ là suy nghĩ thời trẻ trâu của tôi thôi, bây giờ đừng nói đến viết chương trình, có thể tự tay sờ vào bé mèo cam là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”

 

Tôi nhìn thấy ánh sáng trong mắt cậu ta, bèn vươn tay về phía cậu ta. Mặt cậu ta dần đỏ lên, trong ánh mắt lảng tránh của cậu ta, tôi nở một nụ cười tà mị.

 

“Muốn thử không?”

 

“Tôi, tôi… Việc này có đột ngột quá không, tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”

 

“Thả lỏng đi, cứ giao cho tôi…”

 

Giữa một loạt đấu tranh tư tưởng hạ thấp giới hạn của hồn ma cậu thanh niên, từ “Không, chúng ta không thể làm vậy được,” đến “Dù anh có đẹp trai đến mấy cũng không được,” rồi “Ít nhất hãy để tôi ở trên,” và cuối cùng là “Thôi được rồi, vậy anh nhẹ tay một chút nhé,” tôi đã đưa cậu ta đến văn phòng.

 

Cậu ta mở mắt ra, nhìn thấy dàn máy tính cấu hình đỉnh cao trước mặt, nước mắt ngưỡng mộ chảy dài từ khóe miệng.

 

“Cái này chuẩn bị cho cậu đấy.”

 

……..

 

Viện nghiên cứu của tôi đã hợp tác với Cơ quan đặc biệt, thiết kế ra một loại máy Hiện Hình Điện Tử. Sau khi lắp đặt, trong một phạm vi nhất định, hồn ma có thể hiện hình và tiếp xúc với vật thể thật.

 

So với những lá bùa dùng một lần kiểu cũ, thiết bị này có thời gian tác dụng dài hơn, chi phí thấp hơn, tính thực dụng cao hơn, chi phí nhân lực ít hơn, thuận tiện cho việc quản lý tập trung các hồn ma.

 

Tôi đưa cậu chàng lập trình viên vào phạm vi của máy Hiện Hình Điện Tử. Cậu ta phấn khích lao bổ vào chiếc máy tính cấu hình đỉnh cao, con mèo cam béo ú kêu “meo” một tiếng, từ phía sau thùng máy lượn ra, cọ cọ vào tay cậu ta.

 

Cậu chàng lập trình viên ôm chầm lấy con mèo, hít một hơi thật sâu, hóa thân thành Thạch Cơ Nương Nương, nước mắt rưng rưng xúc động.

 

Tôi đưa ra điều kiện mỗi tháng một trăm hộp pate, hai thùng đồ ăn vặt cho mèo, thức ăn và cát mèo không giới hạn, cùng với bao ăn bao ở, vậy là đã giữ chân được cậu chàng lập trình viên.

 

Nhìn vào số lượng người dùng hoạt động hàng ngày và doanh thu của trò chơi do đội ngũ hồn ma do chàng lập trình viên dẫn đầu thiết kế, tôi hài lòng gập bản báo cáo lại.

 

Những hồn ma không biết mệt mỏi, không cần ăn uống, thậm chí còn không cần chỗ ở, là một nguồn tài nguyên quỷ lực vô cùng ưu tú, nhưng cũng dễ dàng thu hút những kẻ có ý đồ xấu.

 

Vì vậy, nhà nước đã ban hành «Luật Hồn Ma», trong đó bao gồm nhiều hình phạt về bảo hộ lao động cho ma, bảo vệ an toàn thân thể cho ma, để đảm bảo quyền lợi của ma quỷ.

 

Trong đó, tôi đã đóng một vai trò cực kỳ to lớn – tôi đã kể lại hết những gì mình sẽ làm với các hồn ma nếu tôi vứt bỏ lương tri.

 

Ví dụ như chế độ làm hai mươi ba tiếng nghỉ một tiếng, hay chế độ trả lương bằng phù chú.

 

Nhà nước đã nhắm vào những chế độ nguy hiểm, lách luật này của tôi để ban hành «Luật Hồn Ma».

 

Những phương pháp gây rối loạn trật tự xã hội này, tôi sẽ không dùng đến.

 

Một tổng tài đúng chuẩn, trong mắt không thể chỉ chăm chăm vào báo cáo tài chính, mà còn phải nhìn vào hệ sinh thái xã hội nữa.

 

Máy Hiện Hình Điện Tử và thuốc nhỏ mắt âm dương được ứng dụng rộng rãi trong các lĩnh vực công nghệ cao của quốc gia.

 

Chân trước, một chuyên gia hàng đầu nào đó vừa đột ngột qua đời, chân sau, dưới tác dụng của máy hiện hình, đã lập tức ngồi vào bàn tiếp tục thảo luận sôi nổi về tính khả thi của nghiên cứu.

 

Một bác sĩ lâm sàng, người duy nhất trên thế giới biết một phương pháp phẫu thuật nọ, đã qua đời vì mâu thuẫn y tế. Sau khi mất, nhờ tác dụng của máy hiện hình mà có được thực thể, còn chưa kịp dặn dò người thân câu nào đã vội vã chạy đến phòng họp.

 

“Ca phẫu thuật này tôi sẽ ở bên cạnh chỉ đạo, tôi nhất định phải đào tạo thêm được một học trò có thể thực hiện được phương pháp này!”

 

Ma cũ dẫn dắt ma mới, người già dìu dắt người trẻ, bậc tiền bối soi đường cho hậu bối, theo mô hình “một kèm nhiều”, trọng phát triển, cường khoa học kỹ thuật.

 

Mọi lĩnh vực, kinh tế đều phát triển nhanh chóng.

 

Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn bộ thành phố.

 

Chia phần bánh lớn nhất thì có gì gọi là thách thức chứ.

 

Làm cho chiếc bánh lớn hơn mới là điều thú vị.

 

Hết chương 24.

 

Chương 24: Bị Quỷ Vương Nhập (Phần 3)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên