Chương 23: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần kết)

Chương 23: Trường  Đại Học Y Hòa Bình (Phần kết)

 

“Tách tách tách…..”

Bức ảnh Hạ Bạch nhìn thấy trong thư viện hiện lên trên bầu trời.

“Tuyết Mộc, nhìn nè, ảnh chụp có rồi.”

Sở Tuyết Mộc mặc áo blouse trắng nhìn rất đẹp, rất hợp với khí chất sạch sẽ của cô, thậm chí còn khiến cho khí chất đó càng thêm nổi bật, như thể cô sinh ra để mặc áo blouse trắng vậy.

Tuyết Mộc ở trong hang động ngẩng cái đầu ướt nhẹp lặng lẽ nhìn bức ảnh, trong đôi mắt vẩn đục có nước mắt và có cả ánh sáng, cái miệng nhỏ há ra rồi khép lại, không biết đang nói cái gì.

Khi bọn họ đang im lặng xem ảnh chụp, Vương Ba Đan đến, gã muốn để Sở Tuyết Lâm và cô đi gặp viện trưởng một bệnh viện, hai người đã cãi nhau, đó chính là cuộc cãi vã mà Hạ Bạch đã nghe bà lão lao công ở trường kể lại.

“Anh đã nói sẽ bảo vệ bí mật này cho em đến hết đời mà.”

“Thật có lỗi, Tuyết Lâm, phía trên gây áp lực quá, em giúp anh lần này thôi, được không?”

“Vương Ba Đan, trừ khi tôi chết.”

Câu nói cuối cùng kia là câu nói tàn nhẫn nhất Sở Tuyết Mộc nói qua trong đời.

Cô nói từng lời từng lời bằng giọng nói hay như hát của mình.

Không biết vẻ mặt của cô như thế nào khi nói điều này, nhưng Vương Ba Đan đang kích động lại rời đi mà không nói lời nào.

Trời lại bắt đầu mưa.

Thanh âm của Sở Tuyết Mộc mang theo giọng mũi vang lên như sấm rền, “Tuyết Mộc, thật xin lỗi, chị không phải là một người chị tốt.”

Cô luôn coi mình như một người chị của một Tuyết Mộc khác, so với chị em sinh đôi còn thân thiết hơn.

“Chị nhớ khi còn bé đã từng nói với em rằng, Sở Tuyết Lâm là hai chúng ta cùng nhau tạo thành, thế nhưng chị lại tự mình dùng Sở Tuyết Lâm yêu đương mà không hỏi qua ý của em, chị đã quá ích kỷ và kiêu ngạo.”

“Tuyết Mộc, thật xin lỗi, đã để em bị thương tổn rồi.”

Trong hang động yên tĩnh, Tuyết Mộc nằm ở trên vách thịt, nhẹ nhàng cọ cọ mặt mình lên đó, hai bàn tay nhỏ bé cũng nhẹ nhàng vỗ về.

Cô không bị tổn thương nhiều, người chịu nhiều tổn thương nhất chính là chị.

Các giáo sư và sinh viên ở sau lưng nhìn trộm cô, muốn nhìn bí mật chuyện tình ái của cô.

Những người quyền cao chức trọng kia cũng nhìn chằm chằm cô, bọn họ muốn nhìn trộm dị dạng của cô.

Cô bị nhìn chằm chằm mọi lúc mọi nơi, phải chịu đựng cái nhìn chằm chằm của những con mắt như quái vật, không có chỗ nào để trốn tránh.

Hang động này có tối tăm và chật chội thật, nhưng đó lại là nơi trú ẩn an toàn, chị gái Tuyết Mộc đã dùng cơ thể mình để dựng lên cho cô.

Cô muốn ở đây mãi mãi, cuối cùng ngủ say ở đây.

Cô quá nhỏ, nếu như không ở trong trạng thái tĩnh tâm, rất khó để cảm nhận được chuyển động của cô.

Lúc này, chị gái Tuyết Mộc lại cảm nhận được sự an ủi nhỏ bé và thân thiết kia.

Trên trời mưa càng ngày càng nặng hạt. Cuối cùng, trong giọng mũi dày đặc đó cũng lộ ra chút ngữ điệu nhẹ nhõm.

“Tuyết Mộc, ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.” Chị gái Tuyết Mộc nói: “Chúng ta sẽ đến một nơi xa thật xa.”

“Chị nghe thầy hướng dẫn nói, có rất nhiều nơi ở vùng núi rất nghèo khó, người ở đó không quan tâm đến việc chăm sóc khoang miệng khỏe mạnh, có vấn đề gì cũng đều nhịn cho qua. Chúng ta sẽ đến nơi đó mở một phòng khám nhỏ, thuê một ngôi nhà nhỏ, chị sẽ xem bệnh cho thôn dân, lúc rảnh rỗi sẽ trồng thật nhiều đậu Hà Lan và đậu đỏ, đến mùa xuân là chúng ta có thể ngắm hoa, đến mùa thu thì có thể hái đậu…..”

Giọng mũi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, mỗi khi nói về những điều đẹp đẽ đó, giọng nói của cô càng thêm dịu dàng.

Em gái Tuyết Mộc chậm rãi nằm xuống, đặt hai bàn tay nhỏ bé của mình lên điểm giao nhau với chị Tuyết Mộc, tự nhiên bày ra tư thế thai nhi nằm trong bụng mẹ.

Đó là dấu hiệu cho thấy cô đang rất an tâm và hạnh phúc.

Hạ Bạch đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, cậu nghe giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng này, cũng vô thức bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh kia.

Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại cúi đầu xuống thật thấp.

Cậu biết, các cô không thể rời đi.

Hơn một giờ đêm ngày hôm đó, Sở Tuyết Lâm bị trói lại đưa đến phòng chứa thi thể.

Vào lúc hơn 1 giờ khuya, phòng chứa thi thể không một bóng người, không có sinh viên, cũng không có một nhân viên bảo vệ nào, chỉ có những tử thi nhìn cô chằm chằm.

—— Không phải chỉ có tử thi, mà còn có hai người trầm mặc đứng ở bên cạnh, hai tên đó cũng nhìn cô chằm chằm như những tử thi xung quanh.

Hai người đó chính là Vương Ba Đan cùng vị viện trưởng bệnh viện kia.

Viện trưởng nói: “Giáo sư Sở, chúng tôi đã biết tình hình của cô, chuyện này rất hiếm thấy trong y học, có thể nói là một kỳ tích trong giới y học. Nếu nghiên cứu, có thể chúng ta sẽ có những bước đột phá lớn trong nhiều lĩnh vực, chẳng hạn như dị tật sơ sinh và bệnh cộng sinh. Giáo sư Sở, tôi nghe nói ước muốn cả đời của cô là trở thành một bác sĩ, vậy nên chắc sẽ nguyện ý cống hiến cho giới y học đúng không?”

Sở Tuyết Lâm nhìn những camera bên cạnh, đối mặt với màn hình phát sóng trực tiếp điên cuồng nhảy ra những bình luận của người xem, thấy ánh mắt viện trưởng hưng phấn nóng rực, cô khép chặt môi liều mạng lắc đầu.

Cô muốn cầu xin sự thương xót, muốn cầu xin bọn họ tha cho mình và em gái, nhưng lại vô thức đóng chặt miệng, cô không muốn để em gái Tuyết Mộc bị bại lộ ra ngoài.

Viện trưởng không để ý đến lời từ chối của cô, ” Hãy để các vị chuyên gia cùng nhau xem xét đi.”

Vương Ba Đan bắt lấy cằm cô, dùng dụng cụ y tế mở miệng cô ra, rồi nhét một cái camera vào bên trong miệng.

Bầu trời rộng lớn, lớn nhất từ trước tới nay, đường viền cứng đờ phiếm hồng, bốn con mắt và ống kính xuất hiện trên bầu trời, hang động bây giờ không còn là hang động u ám nữa, mà là một sân khấu hí kịch, ở đó tất cả mọi thứ đều không có chỗ che thân, cô nằm ở trên đó, trở thành một con quái vật dị dạng và đáng sợ để mọi người ngắm nhìn.

Bọn chúng hét lên kinh ngạc.

Bọn chúng khiếp sợ, bọn chúng hưng phấn.

Nội tâm của bọn chúng bộc lỗ rõ ràng ở trên một khoảng trời khác.

【 Trong miệng cô ta thật sự có một cái đầu! 】

【 Trời ạ, cái đó là mặt à? Ngay cả da cũng còn chưa phát triển, chỉ là một màng máu thôi phải không? 】

【 Đúng là kỳ tích y học, nếu ở vùng sâu vùng xa cơ tư tưởng phong kiến, chẳng phải sẽ bị coi như quái vật rồi bị thiêu chết sao? 】

【 Động một chút đi, xem thử cô ta có biết nói không? Thân thể có hoàn chỉnh không? 】

【 Thật phấn khích, nếu là…. 】

Những người đứng sau những lời đó, lúc này có thể tưởng tượng được ánh mắt của bọn chúng là cái dạng gì.

Kỳ thật cũng không cần tưởng tượng, ở bên phải màn hình có mấy người ở trong video đang rướn cổ lên nhìn cô chằm chằm, trong mắt bọn chúng hưng phấn và đáng sợ đến mức ngay cả màn hình cũng chặn không nổi.

Hang động đang rung chuyển kịch liệt, nước mưa trên bầu trời không ngừng nhỏ xuống.

Em gái Tuyết Mộc há miệng hét lên một tiếng, nhưng chỉ phát ra tiếng ục ục ô ô như vật nhỏ rên rỉ, động tác hoảng loạn.

Trong lúc nhất thời, cô muốn cuộn người lại ôm lấy cơ thể mình, để ngăn ánh sáng chói mắt và những ánh mắt hữu hình vô hình đáng sợ đó nhìn mình, những cái nhìn chằm chằm như mang theo cả ngọn lửa thiêu đốt cơ thể cô bỏng rát.

Một hồi lại cố gắng lao ra khỏi hang động, vươn tay ra với chị gái ở bên ngoài.

Chị gái Tuyết Mộc giãy dụa kịch liệt, cô có thể cảm nhận được chị mình đang run rẩy, đang khóc, các cô ở cùng một chỗ, kết nối với nhau, cảm nhận của bản thân cũng giống nhau.

Nhưng chỉ cần một cái kẹp thôi cũng có thể dễ dàng kẹp chặt cô lại, mặc cho cô có giãy dụa như thế nào cũng vô dụng, ngay cả khi lớp da mỏng trên cơ thể bị bào mòn, cô vẫn không làm được chuyện gì.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, trước những đôi mắt đáng sợ đó, cô bị ép phải mở miệng, phơi bày bí mật dị dạng ở sâu bên trong.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, trước những cặp mắt đang vây quanh, cô bị người ta dùng một cái kẹp kẹp lấy, lật qua lật lại, bị kéo ra, bị những cặp mắt tò mò khám phá từng dị dạng mỏng manh và nhớp nháp trên cơ thể cô.

Không có chân.

Ngũ quan dị dạng.

Làn da thật mỏng, đụng một cái là rách.

Nhỏ như vậy có nội tạng không?

Cô ta ăn cái gì, có hệ tiêu hoá hoàn chỉnh không?

Tóc cô ta còn dài hơn cả cơ thể, thật dính, là nước bọt à?

Chị gái Tuyết Mộc từng nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ có người có thể nhìn thấy em gái Tuyết Mộc của mình, lúc đó các cô sẽ không còn cô đơn nữa. Đó là ảo tưởng tốt đẹp về con người mà cô vẫn giữ.

Nhưng vào cái đêm các cô bị nhìn thấy, các cô đã đặt chân xuống địa ngục rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Mà đây chỉ là mới bắt đầu.

Sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, cô bị giam ở trong phòng chứa thi thể số 4.

Trong một cái rương dùng để cất giữ Đại thể lão sư ở phòng chứa thi thể số 4, trên rương được khoan một cái lỗ, bọn họ đổ Formalin bên trong ra, trói chặt tay chân và bịt kín miệng cô lại rồi nhốt vào trong đó.

Formalin còn sót lại trong rương, gây kích ứng cho mắt và mũi cô, ăn mòn làn da cô, bên trong dường như vẫn còn mùi của Đại thể lão sư.

Cô dùng hết sức lực vùng vẫy, chiếc hộp đen như chiếc quan tài rung chuyển trong đêm suốt ba tiếng đồng hồ, nhưng vẫn không nhận được phản hồi.

Bên ngoài chỉ có tử thi và tiêu bản, trong đêm tối thật yên tĩnh.

Cô bị nhấn chìm trong bóng tối.

Em gái Tuyết Mộc cũng giống vậy, bầu trời bị che mất, không còn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, toàn thân bị tổn thương, cô như đang thoi thóp.

Các cô không còn hi vọng gì đối với ngày mai, mà ngày mai có đến cũng bị xem như một vật phẩm hình người show ra trên sóng trực tiếp. Nhưng mà, các cô đã đánh giá thấp đam mê dị dạng của đám người biến thái kia rồi. Đêm hôm sau, những người từng xem livestream hôm trước đều đến phòng chứa thi thể, vây quanh các cô, quan sát các cô ngay tại hiện trường.

Bọn chúng nắm lấy cuống họng chị gái, bọn chúng thọc tay vào trong miệng chị gái, trên người chị gái toàn tay là tay, chung quanh tất cả đều là mắt.

Tất cả bọn chúng đều là chuyên gia trong giới y học, bình thường bọn chúng phải đối mặt với những căn bệnh khác nhau và những phản ứng khác nhau, đối với cái này đã chết lặng. Bọn chúng đã sớm quên mất sự kính sợ và hiếu kì đối với thân thể lúc ban đầu, có lẽ vẫn còn đó, chỉ là, đã chuyển từ chết lặng thành dị tâm đối với những thân thể dị dạng.

Những thứ bình thường thôi chưa đủ, nhất định phải dị dạng và hiếm thấy mới được, chỉ những đóa hoa kinh dị nở ra trên thân thể con người mới có thể thỏa mãn được loại đam mê này của bọn chúng, để bọn chúng phấn khích như được sống lại.

Bọn chúng hưng phấn vươn tay ra với chị em Tuyết Mộc, nhưng cũng không hoàn toàn là kích động muốn nhìn những thứ dị dạng, huyết dịch như sôi trào, mượn phần kích động này, đủ loại hắc ám ẩn sâu dưới đáy lòng bọn chúng bắt đầu tuôn ra, như dã thú điên cuồng thời nguyên thủy, nhưng lại mang theo kinh hoàng đặc trưng của con người.

Cô kịch liệt giãy dụa, tkhóc khàn cả giọng.

Trên đời nhất định có một loại sinh vật non nớt, bọn nó không thích ánh sáng, không thích tiếp xúc cùng những sinh vật khác, chỉ thích co quắp ở một nơi âm u nhỏ hẹp hẻo lánh như hang động, đó là nơi yên bình nhất để nó có thể an tâm ngủ say.

Em gái Tuyết Mộc chính là một sinh vật non nớt như vậy.

Nhưng không phải cô không thích tiếp xúc với mọi sinh vật, cô còn có một Tuyết Mộc nữa.

Đến tận bây giờ Hạ Bạch vẫn chưa thật sự hiểu được sự tồn tại của chị gái Tuyết Mộc đối với cô là gì, là chị gái còn thân thiết hơn cả chị em song sinh, là người cô xem như mẹ vì thiếu thốn tình mẫu tử, hay là người ở trên trời cô vẫn luôn ngưỡng mộ?!

Nhưng vì chị gái, cô liều mạng bò ra bên ngoài hang động, trên thân thể xuất hiện vết rách, nhưng hình như cô không có cảm giác gì, chỉ biết dốc hết toàn lực bò ra phía bên ngoài, kéo đứt liên kết giữa mình và hang động, tiếng thét chói tai vang lên từ trong huyệt động bay ra ngoài, đôi tay dinh dính nhỏ bé che hai con mắt đáng sợ ở gần chị gái mình nhất.

Sau đó, cô bị nhấn chìm trong huyết dịch.

Trên thân những người kia cũng bị máu tươi bắn tung tóe.

Cô cứng đờ quay đầu lại nhìn, thấy rất nhiều máu chảy ra từ miệng chị gái mình, có lẽ là cô đã kéo đứt cổ họng của chị mình.

Dưới ánh sáng chói mắt, cuối cùng cô cũng phát ra được giọng nói rõ ràng, tiếng thét chói tai vang vọng khắp phòng chứa thi thể.

Có người nói, những đứa trẻ dị dạng là người bị nguyền rủa, nếu sự tuyệt vọng tuôn ra từ miệng một người bị nguyền rủa, vậy thì người đó có thể nói ra cái gì được?

Những người đó hoàn toàn không ý thức được điều này, bọn chúng kích động bưng lấy con người dị dạng nhỏ bé kia, hận không thể xoa nắn trong lòng bàn tay mình, miệng không nừng nói đây là trân quý.

“Nhìn cô ta khiến tôi hưng phấn hơn bất kỳ thai nhi dị dạng nào mà tôi từng sưu tầm trước đó! Tôi muốn sưu tầm cô ta!”

“Cô ta thế này sẽ không chết chứ? Không có nguồn cung cấp dinh dưỡng, còn chưa phát triển hoàn chỉnh mà?”

“Hay là chúng ta đưa cô ta vào một cái trong tử cung khác, để cô ta có thể tiếp tục phát triển?”

“Bây giờ gấp thế thì có thể đi đâu tìm phụ nữ được?”

“Chẳng lẽ trong bốn cái phòng chứa thi thể này không có một phụ nữ nào à? Há há….. Tôi không tin với bản tính biến thái của các người mà không nghĩ tới chuyện đó.”

“A ~ tuyệt, kết quả sẽ như thế nào nhỉ?”

Sau khi hang động vỡ tan, Hạ Bạch cũng rơi ra khỏi hang.

Cậu không thể ở bên cạnh bọn họ được nữa, nhưng cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo..

Em gái Tuyết Mộc bị khâu vào bụng một nữ thi nằm đối diện với cửa phòng chứa thi thể số 4.

Không biết đã trải qua chuyện gì, có lẽ bọn chúng đã bị đam mê của mình tra tấn nên không còn thời gian quan tâm đến nơi này nữa, em gái Tuyết Mộc cứ như vậy lưu lại trong bụng nữ thi.

Nhưng ở một nơi lạnh lẽo và tĩnh mịch như thế cô hoàn toàn không thể phát triển được, cô cũng giống như chị gái mình, bọn họ đã chết rồi, sau khi chết thì biến thành quỷ hồn không nhà để về.

Hoặc cũng có thể là cô không chết, cô vốn là một thứ gì đó bất tử.

Nếu như lời nguyền chỉ ứng nghiệm khi có người nhìn thẳng vào mình, vậy hẳn là cô có thể trèo từ bụng nữ thi kia lên miệng, thế nhưng cô lại không đi.

Cô bị phong ấn ở bên trong, không phải bị người khác phong ấn, mà là bị chính dòng máu chảy ra từ người cô.

Cô không dám.

Cô không dám tự mình bò ra bên ngoài nữa.

Mãi cho đến khi bọn họ nhầm nữ thi kia là Sở Tuyết Lâm, tìm kiếm dị dạng của cô, trong quá trình đó đã mở ra cho cô một lối khác có thể ra ngoài, lúc này cô mới đi tìm chị gái, lúc này mới được trở lại nhà của mình.

Sau khi rơi ra khỏi hang động, Hạ Bạch nhìn thấy một mảnh ánh sáng rơi xuống, chiếu sáng phòng chứa thi thể số 4 tối tăm mục nát, ngưng tụ thành một cánh cửa ánh sáng.

Sở Tuyết Lâm há miệng thật to, bên trong phát ra tiếng rít gào, tất cả tử thi và tiêu bản bỗng trở nên nóng nảy, bọn nó bắt đầu di chuyển, nhưng hình như bọn nó không nhìn thấy những người chơi, cứ đi về phía hướng sân trường âm u tăm tối.

Miếng thịt thối trong miệng Hoa Hạo Minh rớt xuống, hắn sửng sốt một chút, sau đó vịn tường nôn thốc nôn tháo.

Sau khi tử thi lui về phía sau, để lộ ra Mạnh Thiên Hữu nằm trong vũng máu, không biết cậu ta có còn thở hay không.

Hai chị em Ôn Thu và Ôn Đông đang nằm ở góc tường, trên thân Ôn Thu một mảnh dinh dính, cô không còn tóc và da mặt nữa, cũng không còn hô hấp.

Ôn Đông đội tóc và da mặt của chị gái mình lên, biến thành bộ dáng của Ôn Thu, cậu ta nằm bên cạnh chị gái mình, cũng ra đi mãi mãi vì ngạt thở.

Lận Tường thở hồng hộc, chật vật đứng dậy, nhìn thấy cánh cửa ánh sáng hiện ra, hốc mắt cay cay, “Hạ Bạch…. Hạ Bạch, chúng ta thông quan rồi à? Cậu thật sự tìm ra chân tướng rồi đúng không?”

Hạ Bạch gật đầu, nhìn về phía Hoa Hạo Minh, hắn nôn đến kiệt sức, Hoa Hạo Minh trả lời rất chắc chắn, “Là cánh cửa đó, nó chính là lối ra.”

Hắn nhìn về phía Mạnh Thiên Hữu, lau mặt một cái rồi vác cậu ta lên, “Đi mau, nói không chừng cậu ta còn có thể cứu kịp.”

Hoa Hạo Minh dẫn đầu đi vào cánh cửa ánh sáng, Lận Tường gọi Hạ Bạch một tiếng rồi nhịn đau lảo đảo bước vào.

Lúc Hạ Bạch vừa định đi vào thì bị kéo lại.

Thứ giữ chặt cậu lại là Sở Tuyết Lâm toàn thân mọc đầy mắt, cô đưa tay vào bên trong miệng, móc ra một người nhỏ bé đang khóc thút thít, sau đó nhét vào tay Hạ Bạch, Hạ Bạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cô đẩy vào trong cánh cửa ánh sáng, chỉ ở trong vầng sáng cậu mới nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp đó đang khóc, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô.

Trời lại đổ mưa.

Cô quay người, đi về phía tòa nhà mình nên đến, tòa nhà văn phòng.

Vầng sáng càng ngày càng chói, bóng lưng cô cũng càng ngày càng mờ nhạt, giống như kết thúc một giấc mơ vậy.

【 Chúc mừng người chơi Hạ Bạch đã thông quan trò chơi. 】

Sau khi ánh sáng trắng kia tiêu tán, Hạ Bạch lại nghe được âm thanh của hệ thống trò chơi.

【 Trò chơi đang thống kê, vui lòng chờ một chút. 】

Chờ một lúc thật lâu, Hạ Bạch không hiểu ra sao, cảm thấy không nên lâu như vậy mới đúng, chờ thế này có chút lãng phí thời gian.

【Linh hồn của người chơi có đặc tính rất đặc biệt, dường như được người chết cực kỳ yêu. 】

Lời nói của hệ thống nghe có vẻ bớt máy móc hơn một chút, nó không phải đang quét hình, mà là nhìn chằm chằm như con người.

Hạ Bạch đưa tay ra che con người nhỏ bé đang nằm trong tay phải mình.

【 Sau khi kiểm tra đo lường, cảm thấy người chơi Hạ Bạch và tử thi có mối liên hệ rất sâu sắc, điều đó đã kích hoạt kỹ năng linh hồn ở phó bản trường đại học y Hòa Bình, kỹ năng linh hồn có liên quan đến tử thi. 】

Hai mắt Hạ Bạch có chút chột dạ đảo nửa vòng, sau đó cụp mắt xuống.

【Xin chúc mừng người chơi đã có được thân phận Người Nhặt Thi, kỹ năng là hoạt tử nhân. Mô tả cụ thể về kỹ năng nằm ở trong sách hướng dẫn kỹ năng trên app trò chơi, đề nghị người chơi hãy đọc thật kỹ, để trở thành một thi chủ thật tốt. 】

【 Đối với các phần thưởng trò chơi khác, vui lòng kiểm tra trang cá nhân của người chơi trên app trò chơi. 】

【 Chào mừng ngài, người nhặt thi Hạ Bạch. 】

 

Hết chương 23.

 

Chương 23: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần kết)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên