Chương 23: LUNG LAY
Đường Du không nhận ra lời nói đùa của mình không hề buồn cười chút nào, cô chỉ có ý tốt – Chung Thận đang u uất, cô muốn cố gắng khuấy động bầu không khí, khiến cậu vui vẻ hơn một chút.
Sau đó có lẽ là nhận ra ý nghĩ của cô, Chung Thận cố ý nói: “Cô không cần phải để ý đến tôi quá, cứ làm việc như bình thường thôi.”
Ngụ ý là, bảo cô bớt nói nhảm đi.
Đường Du hiểu ý, ngượng ngùng xóa bỏ vô số câu chuyện cười nhạt nhẽo đã chuẩn bị sẵn trong đầu, tâm trạng có hơi buồn bã.
Việc Chung Thận xuất viện, ngay cả Phương Trữ cũng biết, Hề Vi đương nhiên cũng biết. Nhưng hai ngày nay Hề Vi lại đi công tác ở nơi khác, không thể quay về Hải Kinh, chỉ gửi cho Chung Thận một tin nhắn hỏi thăm, kêu thư ký Phương thay anh gửi một ít đồ.
Đây là thân thiết hay xa cách, Đường Du cũng không rõ lắm, nhưng có thể nhìn ra được vì điều này mà Chung Thận không hề vui.
Nhưng cô không ngờ, tinh thần làm việc của Chung Thận lại không hề thấp, công ty vốn định cho cậu nghỉ phép dài hạn, cậu lại lấy lý do “Ở nhà buồn chán”, cắt giảm một nửa thời gian nghỉ một tháng, nói rằng chừng đó thời gian là đủ để hồi phục rồi, có thể sắp xếp công việc cho cậu trước.
Cắt giảm như vậy, thời gian kết thúc kỳ nghỉ vừa vặn rơi vào giữa tháng ba, trùng khớp với thời hạn treo lơ lửng trên đầu Hề Vi.
Hề Vi không hề hay biết, anh đang bị gia đình làm cho đau đầu, đi công tác cũng là một cách trốn tránh, nếu không thì tối nào cũng bị gọi về nhà ăn cơm, phiền muốn chết.
Cách đây không lâu, Hề Vi đã nói với Chung Thận rằng “Chỉ cần muốn giải quyết thì không có bài toán nào là không giải được”, không ngờ chớp mắt bài toán đã rơi vào đầu mình, từ chối cũng vô dụng, không biết phải giải quyết thế nào.
Thực ra anh hơi tò mò, nếu đến ngày 15 tháng 3 mà anh vẫn không đồng ý, ông nội định xử lý anh như thế nào?
Mang theo nghi vấn này, Hề Vi lần lữa mãi đến ngày 14 mới trở về Hải Kinh.
Máy bay vừa hạ cánh, anh nhận được một đống tin nhắn, người nhà gửi thì chỉ lướt qua, đều là hỏi anh đã suy nghĩ kỹ chưa, chỉ có Chung Thận không nhắc đến chuyện này, rất thanh tao thoát tục hỏi: “Hôm nay anh rảnh không? Em có thể đến chỗ anh xem Tiểu Hắc và Tiểu Bạch không?”
Hề Vi trả lời: “Được, tối nay cậu đến đi, tiện thể ở lại ăn cơm với tôi.”
Gửi xong mới nhận ra cảm giác quen thuộc mãnh liệt – trước đây anh hẹn Chung Thận gặp mặt, gần như lần nào cũng nói “Đến đây ăn cơm với tôi”.
Hơn nữa thường là bữa tối, vì vậy anh và Chung Thận có một định nghĩa ngầm về “Tối nay” là: Khoảng từ 6 giờ rưỡi đến 7 giờ rưỡi, thời gian ăn tối của Hề Vi.
Con người ta khi gặp chuyện không như ý thường hay nhớ về quá khứ.
Bảy năm trước, khi mới quen Chung Thận, Hề Vi đang trải qua trận động đất đầu tiên trong đời: Come out. Bảy năm sau, khi kết thúc mối quan hệ với Chung Thận, anh lại bắt đầu trải qua trận động đất thứ hai: Bị ép hôn.
Mà kẹp giữa hai việc này, chính là bảy năm anh từng không hề cho là quý giá, thuận lợi và ổn định nhất.
……..
Sau khi Hề Vi về đến nhà, bảo nhà bếp chuẩn bị thêm vài món, lấy từ tủ rượu ra hai chai rượu vang đỏ quý giá, khó mà nói tâm trạng lúc này là như thế nào, cứ coi như là bạn bè an ủi lẫn nhau đi, gọi Chung Thận uống với anh hai ly.
Chung Thận đến rất đúng giờ, quả nhiên là đến thăm chó, vừa vào cửa đã chơi với Tiểu Hắc và Tiểu Bạch mấy phút, lúc đi rửa tay chúng cũng lẽo đẽo theo sau, lại cùng anh vào phòng ăn, vẫn nhiệt tình như trước.
Cảnh tượng cũng như trước, cùng một căn phòng, cùng một bàn ăn, Chung Thận ngồi đối diện Hề Vi, chào hỏi anh: “Đường tắc, em đến muộn hơn dự kiến một chút.”
Ngay cả câu này cũng quen thuộc. Hề Vi nói: “Không sao, ăn cơm trước đi.”
Mấy ngày nay tuy không gặp mặt, nhưng bọn họ vẫn giữ liên lạc. Thỉnh thoảng Chung Thận lại nhắn WeChat cho Hề Vi, có khi là trò chuyện với anh về một số vấn đề tôn giáo, có khi là muốn mượn sách, hỏi anh có bộ sách đã ngưng xuất bản nào đó không. Cũng có khi không nói gì, chỉ chia sẻ cho anh xem vài bức ảnh cuộc sống không rõ ý nghĩa. Duy chỉ có chuyện kết hôn là không hề nhắc đến.
Nhưng ngày mai đã là 15 tháng 3, có lẽ là cảm thấy anh đã nên có quyết định, cuối cùng Chung Thận cũng giống như những người khác, hỏi anh một câu quen thuộc: “Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Sắc mặt Hề Vi lạnh lẽo như chai rượu vang đỏ vừa lấy ra từ trong tủ, toát ra hơi lạnh: “Trừ khi đồng ý, nếu không thì tôi suy nghĩ cũng vô dụng.”
“Không còn cách nào khác sao?”
“Cũng không hẳn là không có, nhưng phải xem ông nội tôi ngày mai làm gì.” Hề Vi không muốn nói đến chuyện mất hứng này, liếc mắt nhìn Chung Thận, “Bây giờ…. cậu cảm thấy giao tiếp không còn khó khăn nữa phải không?”
Nhắn tin thì không nhìn ra, nhưng nghe giọng nói có vẻ trôi chảy hơn trước khi xuất viện rất nhiều.
Chung Thận gật đầu: “Tốt hơn nhiều rồi.”
Hề Vi tự rót rượu cho mình, đưa miệng chai về phía ly của cậu: “Uống được không? Có ảnh hưởng đến việc hồi phục không?”
“Không sao.” Chung Thận chiều theo ý anh, nhận lấy chai rượu tự rót cho mình một ít. Hai người cụng ly nhẹ nhàng, chất lỏng màu đỏ như đá quý trong ly chân cao lắc lư, phản chiếu ánh đèn trên đỉnh đầu, rượu vang đỏ lặng lẽ trượt xuống cổ họng, không khí đột nhiên im lặng.
Trước đây bọn họ rất ít khi uống rượu cùng nhau, bởi vì Hề Vi không thích uống. Tửu lượng của Hề Vi cũng không phải quá tệ, nhưng Chung Thận lại rất có năng lực, uống bao nhiêu cũng không thấy say, cứ như uống nước lọc.
Ăn được một nửa, hơn nửa chai rượu đã chui vào bụng Hề Vi, men rượu từ từ dâng lên, anh đột nhiên nói: “Nói gì đi, an ủi tôi một chút đi.”
Giọng điệu ra lệnh, nhưng lại không nói rõ là muốn được an ủi điều gì. Nhưng ngoài chuyện kết hôn ra thì cũng chẳng còn gì khác. Chung Thận chạm vào ly rượu của anh, có lẽ cũng hơi lâng lâng: “Không muốn kết hôn thì đừng kết hôn, em ủng hộ anh.”
Hề Vi thầm nghĩ, đây gọi là an ủi sao? Rõ ràng là lời sáo rỗng, chẳng có chút mới mẻ nào. Nhưng Chung Thận vốn dĩ là người không biết nói lời ngon tiếng ngọt, anh cũng không để bụng, cười nói: “Thôi bỏ đi, không trông mong gì cậu nói được gì hay ho.”
“…”
Lại một ly nữa trôi xuống, Hề Vi tự rót tự uống, mặc kệ Chung Thận có uống cùng anh hay không.
Không thể nói là mượn rượu giải sầu, nhưng tâm trạng phức tạp thì có không ít, nhất là khi người ngồi đối diện là Chung Thận, trong lòng Hề Vi dâng lên một loại cảm giác thật khó tả, cứ như thể mình lại xâm nhập vào một trạng thái tinh thần đặc biệt nào đó, phải đợi nó kết thúc rồi hồi tưởng lại mới có thể nhìn rõ.
Không ngờ, Chung Thận đột nhiên nói: “Tối hôm đó em cũng uống rượu.”
Hề Vi không ngẩng đầu lên: “Tối hôm nào?”
“Tối hôm nhảy xuống cầu Hải Kinh.”
“……”
Hề Vi sững người, do ảnh hưởng của rượu nên suy nghĩ chậm chạp, mơ hồ nhớ hình như có chuyện này.
—- Hôm đó anh lái xe đến bệnh viện, Phương Trữ nói với anh rằng Chung Thận đã được cứu, nói người cứu là hai người đàn ông đang câu cá ven cầu, Chung Thận đã tặng cho bọn họ chữ ký điện tử, còn xin một chai rượu.
Lúc đó Hề Vi đang trong trạng thái chấn động, không để ý đến những chi tiết vụn vặt không quan trọng. Sau đó ngẫm lại mới thấy, từ lúc tỉnh lại cho đến khi xuất viện, Chung Thận chưa từng trực tiếp kể lại chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó. Mọi người xung quanh cũng giữ kín như bưng, không ai dám hỏi kỹ.
Giờ đây chính miệng cậu lại nhắc đến: “Thực ra trước khi nhảy em đã từng do dự, không kiên quyết như trong phim đâu. Bởi vì… em không phải là không còn gì để luyến tiếc, em chỉ muốn giải thoát. Nhưng vừa có điều luyến tiếc, lại vừa muốn giải thoát, giống như hai thế lực đang giằng co, luôn luôn lung lay.”
“…..”
“Càng lung lay lâu càng muốn giải thoát, một vòng luẩn quẩn. Mấy năm nay….. em đã sống như vậy đấy.”
Chung Thận không nhìn Hề Vi, chăm chú nhìn ly rượu của mình, giọng điệu có chút giống như đang diễn, vô thức bước vào trạng thái đối mặt với máy quay, mang theo chút giả tạo cố ý ngụy trang, dường như chỉ có như vậy mới an toàn, mới có thể yên tâm nói thêm vài câu.
“Nhưng khi uống chai rượu đó, em đột nhiên cảm thấy mình đang ở bên bờ vực của sự giải thoát rồi, dòng nước dưới chân cũng lay động, trong nước có những gương mặt quen thuộc, em nhìn thấy…” Cậu nói, “Anh.”
Chung Thận ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hề Vi: “Em lập tức nhảy xuống, nhưng anh lại biến mất, vỡ vụn như vầng trăng in bóng dưới nước. Nhưng không sao, ít nhất thì trong khoảnh khắc đó anh đã cho em dũng khí.”
“…”
Dũng khí?
Dũng khí tìm đến cái chết thì cũng tính là dũng khí sao?
Hề Vi nhíu mày, nhưng trọng điểm của những lời này không phải là câu đó. Làn sương mù vô hình bao trùm trong không khí, một luồng hơi ẩm quen thuộc từ trên người Chung Thận truyền sang anh, Chung Thận dường như chưa lên bờ, ngược lại còn muốn kéo cả anh xuống nước, cùng chết với cậu.
“Em không biết phải an ủi anh thế nào.” Giọng nói dưới nước vang lên, “Anh không nên phiền não, anh không giống như em, dù có thế nào anh cũng có thể sống tốt. Nếu nhất định phải để em nói….. Em thấy anh đừng nên kết hôn.”
Như thể không nhớ rõ lời thoại, lời nói đột nhiên trở nên lộn xộn: “Nếu lựa chọn cuối cùng của anh là kết hôn, em không nên…nhưng nếu anh không muốn kết hôn, lại còn muốn giải quyết chuyện này, cho dù rất khó giải quyết, tất cả mọi người đều phản đối, thì em cũng nhất định sẽ nghĩ ra cách, cùng anh giải quyết.”
Lời nói của cậu rất vòng vo, uyển chuyển đến mức không thể uyển chuyển hơn, nhưng ngữ khí lại kiên định, như thể đã có cách, chỉ là do không chắc chắn ý định của Hề Vi nên không thể nói thẳng.
Bởi vì không nói thẳng, tất cả những gì bị kìm nén dưới nước đều đến cực hạn, cảm xúc tiềm ẩn càng lúc càng mãnh liệt, làn hơi nước vô hình đó từ mu bàn chân Hề Vi dâng lên đến ngực, giống như men rượu, từ từ nhấn chìm anh.
Hề Vi chỉ nghe, cảm thấy mình càng lúc càng say, không biết từ lúc nào đã bị người ta đỡ dậy, Chung Thận đưa anh về phòng.
Lúc nằm xuống, Chung Thận giúp anh cởi quần áo, hình như còn nói gì đó, anh không nghe rõ, sau đó thì anh càng không tỉnh táo, mơ màng chìm vào giấc mơ nặng nề sau khi say rượu.
…
Khung cảnh trong mơ rất đơn giản, ánh sáng lờ mờ.
Bỗng có tiếng pháo hoa, tiếng nhạc hôn lễ vang lên, Hề Vi tự mình bước lên, nắm tay người bạn đời chỉ mới gặp một lần, bước đi trên một con đường nào đó.
Con đường rất dài, giống như một con đường bất tận. Đi mãi, anh dường như đã kết hôn được vài năm, bên cạnh có thêm một đứa trẻ đang tập nói, gọi anh là “Ba ba”.
Khuôn mặt Hề Vi trong mơ rất mơ hồ, anh vẫn tiếp tục bước đi, mỗi bước đi là một tuổi, bất tri bất giác trên mu bàn tay đã có nếp nhăn, nhưng anh vẫn bước đi trên con đường này, cho đến khi tóc bạc trắng.
Và vẫn luôn có một người đứng bên đường nhìn anh, im lặng không nói, như hình với bóng.
Là Chung Thận.
Điều kỳ lạ là, dấu vết thời gian trên người anh ngày càng nhiều, nhưng Chung Thận lại luôn giữ nguyên diện mạo của tuổi hai mươi sáu, dung nhan không thay đổi.
Hề Vi trong mơ nghi hoặc nghĩ: Tại sao?
Một giọng nói đáp: Bởi vì cậu ấy đã chết rồi, chết ở tuổi hai mươi sáu.
“…..”
“Ong” một tiếng, Hề Vi như bị ai đó gõ vào đầu, bừng tỉnh.
Trời đã sáng, Chung Thận không có trên giường anh – bạn bè đương nhiên là không tiện ngủ chung, nhưng không biết Chung Thận đã rời đi hay là sang phòng khác nghỉ ngơi.
Say rượu đau đầu, phải mất một lúc lâu Hề Vi mới nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa, giọng quản gia vang lên từ bên ngoài: “Cậu chủ, cậu đã dậy chưa?”
Hề Vi cầm điện thoại lên xem giờ, 8 giờ 47 phút.
Anh hắng giọng: “Tôi dậy rồi, có chuyện gì vậy?”
Giọng quản gia rõ ràng là đang căng thẳng: “Lão gia đến rồi, gọi cậu xuống dưới nói chuyện.”
Cách vài giây, thấy anh không trả lời, quản gia nhịn không được nói: “Chung tiên sinh cũng đang ở dưới nhà, đang nói chuyện với lão gia, cậu….. hay là cậu xuống xem sao.”
“…..”
Hết chương 23.
