Chương 24: Hề Vi

 

Chương 24: Hề Vi

 

Hề Vi không thể nào ngờ rằng, Chung Thận và ông nội mình lại có ngày ngồi nói chuyện với nhau được. Chắc là do sáng nay Chung Thận không về, đúng lúc bị ông bắt gặp.

Ấn ấn cái đầu vẫn còn âm ỉ đau, Hề Vi khoác áo ngủ xuống giường.

Tối qua uống rượu quá chén, cảm giác choáng váng vẫn chưa tan, chuyện xảy ra cũng mơ hồ, ngay cả giấc mơ vừa rồi cũng tranh thủ lúc hỗn loạn mà ùa về, khiến đầu óc rối bời. Hề Vi nhíu mày đi xuống cầu thang, trong lòng thầm nghĩ, anh không lo Chung Thận nói sai, nhưng tám phần mười là ông nội sẽ không nể mặt Chung Thận đâu.

Quả nhiên, dưới lầu hai người đang ngồi đối diện nhau, Hề Vận Thành mặt lạnh như nước, uy nghiêm không giận mà tự nể. Anh vừa lại gần đã nghe thấy ông hỏi: “Một tháng Hề Vi cho cậu bao nhiêu tiền?”

Giữa hai người là một chiếc bàn trà, Chung Thận đang pha trà giúp ông cụ, nghe vậy thì tay khựng lại, thấp giọng nói: “Bây giờ cháu và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường.”

“Bạn bè bình thường?” Hề Vận Thành tỏ vẻ kinh ngạc, rõ ràng là không hiểu cũng không tin, chỉ coi Chung Thận đang nói dối để giữ thể diện. Nhưng ông cũng nể mặt, không làm khó thanh niên trước mặt, ngược lại trách móc cháu trai mình: “Từ nhỏ Hề Vi đã được nuông chiều, ở bên nó chắc mệt mỏi lắm phải không?”

“Dạ không, anh ấy là người rất biết lý lẽ.” Chung Thận nói.

Hề Vận Thành khịt mũi: “Biết lý lẽ gì? Toàn là ngụy biện, đầu óc chỉ toàn những lời lý thuyết suông—”

Hề Vi không thể nghe thêm được nữa, nhịn không được bước lên ngắt lời: “Ông nội, sáng sớm ông đến đây là để nói xấu cháu à?”

“Tôi đến đây làm gì thì trong lòng cháu tự biết.” Hề Vận Thành liếc mắt nhìn Hề Vi đang mặc đồ ngủ, “Hôm nay là ngày gì? Ta không đến thì cháu không dậy à? Còn tưởng mình mười chín tuổi chắc?”

“…..”

Lời này nói thật vô lý, Hề Vi mười chín tuổi cũng có ngủ nướng đâu, nhưng bậc ông cha dạy dỗ con cháu thì lấy cớ gì cũng có thể mắng, không cần phải hợp lý.

Hề Vi không thèm cãi cọ với ông nữa, Hề Vận Thành tự mình nói tiếp: “Căn nhà này của cháu cũng không tệ, lần trước ta đến… Hình như mới đến một lần.”

“Hai lần.” Hề Vi sửa lời.

“Ồ, hai lần.” Hề Vận Thành nói, “Vị trí tốt, môi trường tốt, trang trí cũng tốt. Ngay cả trà của cháu cũng ngon hơn ở nhà, đúng là biết hưởng thụ, một mình tự do tự tại, chẳng trách không chịu lập gia đình. — Ngồi xuống đi, đừng đứng nhìn ta như thế, vóc dáng cao thế kia, so ông nội cháu với cái cọc gỗ à.”

Hề Vi ngồi xuống cạnh Chung Thận, uống một ngụm trà vừa được khen. Cậu biết thưởng thức rượu, thưởng thức cà phê, nhưng đối với trà thì mù tịt, trà này cũng là do người khác tặng.

“Ông có gì thì nói thẳng, đừng mỉa mai cháu nữa.” Dạo này Hề Vi cãi nhau với gia đình không ít, cứ nghe điện thoại là bị mắng vài câu, so ra thì thái độ của Hề Vận Thành hôm nay cũng coi như là khá tốt.

Nhưng thái độ càng tốt, lại càng giống bữa cơm cuối cùng của tử tù trước khi lên đoạn đầu đài, món ăn thịnh soạn đồng nghĩa với cái chết rất thảm khốc. Hề Vi càng thêm đau đầu, trong lòng bực bội, Hề Vận Thành lại nói: “Ta còn chưa uống xong chén trà, cháu vội cái gì? Nhìn thái độ của cháu là vẫn không chịu kết hôn phải không?”

Ông liếc mắt một cái đã nhìn thấu Hề Vi, ánh mắt lướt qua Chung Thận, đột nhiên phát hiện nam minh tinh này đang ngồi yên lặng, không hề lúng túng hay gượng gạo, cũng không cố gắng tạo sự chú ý, khí chất có chút đặc biệt, con mắt của Hề Vi cũng không tệ.

Tiếc là đàn ông, không bước vào được cửa nhà họ Hề. Mà dù Chung Thận có là phụ nữ cũng không có cơ hội, người ông tìm cho Hề Vi là đối tượng kết hôn thương mại, phải môn đăng hộ đối, có thể mang lại lợi ích thiết thực mới được.

Hề Vi men theo ánh mắt của ông nội, tìm cớ đuổi người: “Chung Thận, giúp tôi pha ly cà phê.” Anh dùng ánh mắt ra hiệu về phía phòng ăn, máy pha cà phê ở bên đó.

Chung Thận hiểu ý, đáp một tiếng rồi đứng dậy rời đi.

Ông cháu ở riêng, nói chuyện thuận tiện hơn. Nhưng mà, phòng khách cũng không xa phòng ăn lắm, muốn nghe thì vẫn có thể nghe thấy được. Nếu Chung Thận biết điều thì lúc này nên chủ động cáo từ, nhưng cậu không có ý định rời đi, Hề Vi cũng không đuổi khách.

“Cháu với nó quan hệ cũng tốt đấy chứ?” Mắt nhìn người của Hề Vận Thành rất tinh tường, “Trước đây không phải ngược đãi người ta sao, bây giờ sao lại tốt đẹp trở lại?”

Hề Vi khó hiểu: “Lúc nào thì cháu ngược đãi cậu ấy?”

Hề Vận Thành không trả lời mà hỏi ngược lại: “Hay là cháu thích nó? Vì nó nên mới không muốn kết hôn?”

“……” Hề Vi cau mày nhổ ngụm trà ra, đặt ly xuống, “Không có, không phải, ông đừng có tưởng tượng phong phú như vậy.”

Hề Vận Thành nhìn anh chằm chằm mấy giây, dường như đang phán đoán xem câu nói này của anh là thật hay giả. Nhưng từ nhỏ Hề Vi đã rất giỏi che giấu bản thân dưới vẻ mặt lạnh lùng, những gì anh không muốn người khác nhìn thấu thì không ai có thể nhìn ra được.

Đương nhiên, bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng cũng có thể thật sự chẳng có gì.

Hề Vận Thành không cho rằng Hề Vi là người si tình, bỏ qua suy đoán viển vông, ông đi thẳng vào vấn đề chính: “Ta cho cháu một cơ hội cuối cùng để thuyết phục ta, nói cho ta biết tại sao cháu không muốn kết hôn, ta muốn một lý do thực tế, chính đáng. —- Sao không nói?”

Hề Vi bất lực: “Cháu đã nói rất nhiều lần rồi, cháu không muốn kết hôn, lý do này chưa đủ sao?”

“Đấy mà là lý do à?” Hề Vận Thành sầm mặt, “Ta cũng không muốn uống thuốc đấy, bác sĩ ngày nào cũng bắt ta uống!”

“……”

“Lúc cháu hơn hai mươi tuổi nói với ta là mình thích đàn ông, ta không quản cháu, vì nghĩ cháu còn nhỏ, bướng bỉnh là chuyện bình thường. Nhưng bây giờ cháu sắp ba mươi rồi, vẫn không nghe lời, còn cãi lại ta, Hề Vi, cháu tự thấy mình như vậy có được không?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Những lời này nghe đến chai lì cả tai, ông cụ lặp đi lặp lại không biết chán: “Cháu cứ nghĩ ta ép buộc cháu, hại cháu, vẫn không hiểu được nỗi lòng của ta! —- Cô của cháu là một đứa có chút đầu óc nhưng không chịu đi con đường chính đạo, ba cháu là một thằng vô dụng, nhưng ít ra nó cũng cưới mẹ cháu, cũng coi như có đóng góp cho Hoa Vận.”

Cha mẹ của Hề Vi là kết hôn vì lợi ích, không thể nói là tình cảm sâu đậm, nhưng miễn cưỡng thì cũng coi như là tôn trọng lẫn nhau.

“Ta đặt toàn bộ tương lai của Hoa Vận lên người cháu, nhưng ta sợ sau này một mình cháu không gánh vác nổi, bảo cháu kết hôn, tìm người giúp đỡ, sao lại không được? Ta thật sự không hiểu nổi cháu đang nghĩ gì!”

Hề Vận Thành vừa nói vừa bực: “Người ta sợ kết hôn, là sợ trách nhiệm và áp lực sau khi kết hôn, cháu thì có cái gì đâu. Người ta không muốn sinh con, là sợ không nuôi nổi, không nuôi dạy tốt, cháu thì không thiếu tiền, cũng không cần tự tay nuôi nấng. Hơn nữa ta có ép cháu sinh đâu, đó chỉ là cháu tự mình nghĩ quá lên thôi!”

“Nói đến thế này rồi, cháu còn gì không bằng lòng? Cho dù sau khi kết hôn cháu vẫn muốn vui vẻ với phụ nữ…. à đàn ông,” ông cụ tức giận nói, “Thì cứ việc! Kín đáo một chút, đừng ồn ào để thiên hạ biết, làm mất mặt là được!”

“…..”

Một người truyền thống như ông mà có thể nói ra những lời như vậy, coi như đã là nhượng bộ không ít. Nhưng ông càng tốt bụng, có lý có lẽ, Hề Vi lại càng cảm thấy khó thở. Ông đã cân nhắc tất cả, duy chỉ không cân nhắc đến ý muốn của Hề Vi.

Bởi vì ý muốn cá nhân không đủ sức mạnh, không thực tế, không thể mang lại lợi ích, là “Những lời lẽ lý thuyết suông”.

Bao năm nay Hề Vi chưa từng than vãn với ai, nhưng mỗi khi nói đến chuyện này, anh vẫn không khỏi chua xót: “Lúc nào thì cháu làm mất mặt gia đình? Bao năm nay cháu đóng góp cho Hoa Vận chưa đủ sao? Ông chê cô không lo việc công ty, chê ba cháu không đủ tầm, chuyện gì cũng đều do một mình cháu gánh vác, cháu chưa đến hai mươi tuổi đã vừa học vừa chạy đông chạy tây giúp ông, tự mình làm dự án, dẫn dắt nhóm. Cháu không than khổ thì ông cũng không thấy cháu khổ, đều coi như là chuyện đương nhiên. Làm quen rồi thì trở thành cỗ máy, đương nhiên là không có cái tôi…..”

“Vốn dĩ là chuyện của cháu mà.”

Hề Vi thực sự chưa từng than khổ, đến nỗi Hề Vận Thành không ngờ anh lại nói ra những lời như vậy: “Cháu khổ chỗ nào? Những việc cháu làm người khác muốn làm còn không có cơ hội! Năm đó ta khởi nghiệp còn không khổ gấp trăm lần cháu à? Ta đi đâu mà than khổ đây?”

“……”

“Sắp ba mươi tuổi đầu rồi, còn nghĩ đến những thứ không thực tế! Cháu tưởng làm hoàng đế dễ lắm à? Hoàng đế cũng phải thức khuya duyệt tấu chương đấy, ai mà không phải làm? Cháu còn “Cái tôi”, ngày nào cũng lẩm bẩm “Cái tôi” vô dụng đó?”

Cả đời Hề Vận Thành làm việc rất dứt khoát, đối với đứa cháu trai yêu thương nhất cũng không có nửa điểm dịu dàng ấm áp: “Mày thì có cái tôi gì? Cái tôi của mày đều là dựa vào quyền lực ta cho.” Ông giận dữ ném chén trà xuống, ánh mắt sắc nhọn nhìn về phía cầu thang, “Căn nhà này, quần áo hàng hiệu trong tủ của mày, gara ô tô của mày, máy bay riêng của mày, bao gồm cả hộp trà trên bàn này mà cả nước không biết có bao nhiêu người uống nổi – đều là do ta cho mày!”

“Không có những thứ này, ai biết Hề Vi mày là ai?!”

Hề Vận Thành đột nhiên nhìn thấy Chung Thận đang đứng ở phòng ăn bên kia với ly cà phê trong tay, ông giơ tay chỉ về phía cậu: “Ngay cả nó, nếu mày không họ Hề, nó có thèm để ý đến mày không? Nó có thèm pha cà phê cho mày uống không?”

Không khí trên bàn trà trở nên căng thẳng, Hề Vi cứng đờ người ngồi đó, không ngẩng đầu lên.

Hề Vận Thành cảm thấy đủ rồi, cuộc trò chuyện hôm nay có thể kết thúc: “Thôi được rồi, ta biết cháu hiểu chuyện, sẽ nghĩ thông. Hôm nay về nhà ăn cơm với ông, gọi điện cho bên kia, định ngày cưới đi.”

Hề Vận Thành đi vòng qua bàn trà đến bên cạnh Hề Vi, muốn đỡ anh dậy, nhân tiện thể hiện tình cảm, cho hai ông cháu một bậc thang. Nhưng Hề Vi không cho ông cơ hội, lạnh lùng ngẩng đầu lên, trên mặt không một chút huyết sắc, nhưng vẫn lạnh lùng và cứng rắn: “Cháu không kết hôn.”

“…” Hề Vận Thành thực sự choáng váng, “Mày dám!”

“Sao cháu lại không dám?” Hề Vi nói, “Cho dù không có nhà, không có xe, không có máy bay, cháu vẫn là cháu, cháu muốn làm gì cũng làm được, cho dù cháu không họ Hề—”

“Vớ vẩn!” Hề Vận Thành tức giận đến mức run cả người, “Hôm nay nếu mày không chịu kết hôn, tao đảm bảo ngày mai mày sẽ chẳng làm được gì, đến cơm cũng không có mà ăn!”

“…..”

Hề Vi đứng dậy, trong lòng dâng lên một nỗi cô đơn và buồn bã chưa từng có, nhưng anh biết ông nội tuyệt đối sẽ không nhượng bộ, cũng giống như anh, anh sẽ không bao giờ chịu thua.

Có lẽ trước đây cái tôi của anh thực sự là do tiền bạc và quyền lực tạo thành, cũng giống như người chưa từng đụng tường thì không thể biết được bức tường ở đâu, anh đột nhiên đụng phải, mới có cảm giác thực sự về cái tôi của mình, mới biết được hình dáng thật sự của bản thân.

“Đến nước này rồi, cháu không nghĩ mình không thể rời bỏ Hoa Vận được, mà là Hoa Vận không thể rời bỏ cháu.” Hề Vi nói với vẻ vô cùng kiên quyết.

“Mày cứ thử xem! —- Có bản lĩnh thì cút khỏi Hoa Vận, xem công ty của ta phá sản trước hay là mày phải đi ăn mày trước!”

Hề Vận Thành tức giận đến mức tay run lẩy bẩy, hơi mất kiểm soát: “Bao năm nay ta không phải nuôi mày thành người, mà là nuôi ra một thằng ngỗ nghịch… được lắm, Hề Vi, mày cứng cánh rồi, ta muốn xem xem thằng công tử bột chưa biết gió sương là gì như mày, sau này còn tìm đâu ra chỗ thứ hai chiều chuộng nuôi nấng mày, đừng có lúc đó khóc lóc chạy về nhà, để ông già này khinh thường!”

“Sẽ không đâu.”

Đột nhiên, một giọng nói vang lên xen vào giữa hai ông cháu, Hề Vận Thành tưởng là Hề Vi trả lời, ngẩn người một lúc mới phát hiện hướng phát ra giọng nói không đúng.

Ông quay đầu lại, nhìn thấy Chung Thận đã đi từ phòng ăn trở về, đứng bên cạnh Hề Vi.

“Anh ấy còn có cháu.” Giọng nói của Chung Thận không lớn, nhưng rất bình tĩnh và vững vàng, cậu đang nói với Hề Vận Thành rằng, “Cháu tin rằng, dù thế nào thì Hề Vi vẫn là Hề Vi, anh ấy có khả năng làm được những gì mình muốn, không cần phải dựa dẫm vào ai cả. —- Mặc dù cháu cũng chỉ có thể nói là tin tưởng, nhưng ít nhất cũng nên có một người sẵn sàng tin anh ấy.”

“……”

Hề Vi ngẩn người, quay sang nhìn Chung Thận.

Hóa ra chuyện xảy ra tối qua khi say rượu không phải là giấc mơ, bàn tay vươn ra từ trong nước của Chung Thận đã nắm chặt lấy cổ tay anh, có lẽ vì chưa từng nói những lời thẳng thắn như vậy, trong bóng tối, Chung Thận đang run rẩy, nhưng vẫn nắm rất chặt, như thể đang nắm lấy cơ hội duy nhất trong đời.

“Nếu như thật sự đáng tiếc, cuối cùng anh ấy chẳng làm nên trò trống gì, cũng không sao cả.” Chung Thận nhìn Hề Vi nói, “Em sẽ kiếm tiền nuôi anh, được không?”

Hết chương 24.

Chương 24: Hề Vi

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên