Chương 25: Ám Hiệu
— Trước khi bị ông nội đuổi ra khỏi nhà, thậm chí Hề Vi còn không kịp thay quần áo.
Nếu như câu nói “Em sẽ kiếm tiền nuôi anh, được không?” của Chung Thận vừa rồi là mồi lửa châm ngòi cho cơn thịnh nộ của Hề Vận Thành, thì câu “Được thôi” ngay sau đó của Hề Vi chính là giọt nước làm tràn ly. Chiếc ấm trà bay sượt qua tai anh, tiếng “Choang” chát chúa vang lên, ấm trà vỡ tan tành. Hai con chó trong nhà giật mình, sủa inh ỏi trong vòng tay dỗ dành của quản gia, càng khiến tình hình thêm hỗn loạn.
Hề Vận Thành ôm ngực, mặt mày tái mét: “Cút! Có bản lĩnh thì để nó nuôi mày! Cả đời này mày cũng đừng có vác mặt về đây nữa!”
Cãi nhau giống như hai người vật lộn, kẻ nào hết hơi trước sẽ thua toàn tập. Dù đầu óc vẫn còn ong ong, Hề Vi không hề tỏ ra khuất phục. Bộ đồ ngủ anh mặc trên người tỏa ra khí thế như long bào, giơ chân bước đi không chút do dự.
Quản gia phía sau lựa chọn ở lại dỗ dành lão gia thay vì đuổi theo cậu chủ. Trước khi cánh cửa đóng sập lại, anh còn nghe thấy một câu: “Lão gia bớt giận, ngài đừng giận quá hại thân.”
Hề Vi sải bước ra khỏi cửa, sắc mặt cũng chẳng khá hơn Hề Vận Thành là bao. Nhưng Chung Thận vẫn nắm chặt lấy cổ tay anh. Khi cơn gió lạnh thổi qua, theo bản năng anh khép chặt vạt áo, cảm nhận được một lực cản, lúc này mới dừng bước ngoảnh lại nhìn Chung Thận.
Bị anh nhìn như vậy, Chung Thận ngượng ngùng rụt tay về. Nhưng hành động tiếp theo là cởi áo khoác ngoài ra choàng lên vai anh.
“…” Núi lửa phun trào và biển cả gào thét trong đầu Hề Vi bỗng chốc im bặt. Anh há miệng, nhưng lại không tìm ra được câu từ nào thích hợp.
Vừa rồi khi Chung Thận nói: “Em sẽ kiếm tiền nuôi anh, được không?”, câu trả lời “Được thôi” của anh có phần hơi nhanh. Nói đúng hơn thì đó là câu trả lời dành cho Hề Vận Thành, nhanh đến mức anh không kịp suy nghĩ xem câu trả lời đó có thích hợp hay không, cũng như ý nghĩa thực sự đằng sau câu nói ấy của Chung Thận là gì.
“Cậu…” Hề Vi cố tình kéo dài câu nói, chừa thời gian để đối phương giải thích.
Chung Thận lại lảng tránh: “Tối qua em lái xe đến đây, hay là đến nhà em trước?” Giọng điệu dò hỏi, ánh mắt lướt qua bộ đồ ngủ và đôi dép lê của anh, “Thay quần áo rồi hãy nói.”
Hề Vi gật đầu, cùng Chung Thận lên xe. Nhưng bầu không khí vẫn chưa trở lại bình thường dù cả hai đột nhiên có việc để làm. Sự im lặng vô hình giữa ghế lái và ghế phụ như thể đang gãi vào thần kinh của người ta. Hề Vi chợt nhận ra, anh thậm chí còn không mang theo điện thoại, chiếc áo khoác của Chung Thận vẫn đang khoác trên vai anh. Anh thò tay vào túi áo, chạm vào chiếc điện thoại của Chung Thận.
Dòng xe cộ phía trước dần đông đúc, giọng nói điều hướng nhắc nhở 200 mét nữa sẽ rẽ vào đường cao tốc, nhưng Hề Vi lại trơ mắt nhìn Chung Thận lái xe vượt qua lối rẽ. Giọng nói điều hướng hiền lành cất lên: “Đã lên kế hoạch di chuyển mới cho bạn.” Bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Im lặng không có gì đặc biệt. Nếu chỉ dùng hai chữ để miêu tả một người, Hề Vi cảm thấy “Trầm mặc” chính là từ ngữ thích hợp nhất để nói về Chung Thận.
Nhưng sự im lặng ngày hôm nay lại mang theo hơi thở khác thường. Gương mặt nhìn nghiêng của Chung Thận rất căng thẳng, biểu cảm khó hiểu. Thi thoảng, nhân lúc nhìn gương chiếu hậu, ánh mắt cậu sẽ liếc về phía anh, trong ánh mắt đó dường như ẩn chứa cả sự thăm dò gì đó, rất khó nắm bắt.
Hề Vi im lặng không nói. Anh gạt bỏ những cảm xúc hỗn loạn trong đầu sang một bên, dọn dẹp một khoảng trống để suy nghĩ về hai câu nói đêm qua và sáng nay của Chung Thận. Nhưng khoảng trống ấy còn chưa kịp dọn dẹp xong, điện thoại bất ngờ vang lên.
Anh không mang điện thoại, vậy nên chắc chắn là điện thoại của Chung Thận.
“Ai gọi vậy?” Chung Thận vừa lái xe vừa hỏi.
Trên màn hình không hiển thị tên, chỉ có một dãy số dài. Hề Vi cảm thấy có chút quen mắt, “Hình như là tìm tôi.”
Anh nhấn nút nghe, quả nhiên, giọng nói của cô anh – Hề Oánh vang lên từ đầu dây bên kia: “Xin chào, cho tôi nói chuyện với Hề Vi một chút.”
Hề Vi đáp: “Là cháu đây.”
Hề Oánh bật cười: “Ồ, chuyện gì xảy ra vậy? Nghe nói cậu cả nhà chúng ta đào hôn, bỏ trốn cùng người yêu rồi?”
“…” Hề Vi đau đầu, “Cô đã gọi điện thoại đến tận máy Chung Thận rồi còn hỏi cháu câu này?”
“Ý, là thật sao?”
“Đào hôn là thật, bỏ trốn cùng người yêu là giả.” Hề Vi liếc nhìn Chung Thận, người nọ vẫn tập trung lái xe, không có biểu cảm gì rõ ràng, nhưng khóe miệng mím chặt, tay nắm vô lăng gì thật mạnh, cậu dùng thái độ tập trung hơn để ám chỉ mình không nghe lén cuộc trò chuyện của anh.
Cô của anh gọi điện thoại đến hẳn hoi, chắc chắn không chỉ để trêu chọc anh. Nói vài ba câu, bà đã đi thẳng vào vấn đề chính, khuyên nhủ anh nên quay đầu là bờ: “Đừng giận dỗi với ông nội cháu nữa, ông ấy cũng đã lớn tuổi rồi, cháu cãi nhau với ông ấy làm gì? Cho dù không muốn kết hôn, chúng ta cũng có cách khác để bàn bạc, làm căng đến mức đoạn tuyệt quan hệ, cháu có thấy ngu ngốc không? Chỉ tổ khiến cho người ngoài cười chê.”
Hề Vi nói: “Những lời này cô nên nói với ông nội ấy, cháu chỉ là người bị động thôi.”
“Vẫn còn nói mấy lời giận dỗi.” Hề Oánh thở dài, “Cô không biết hai người cụ thể cãi nhau thế nào, nhưng cũng đoán được đại khái. Tính ông nội cháu từ trước đến nay vẫn vậy, cháu cứ coi như gió thoảng bên tai là được rồi, trong lòng ông ấy vẫn thương cháu mà. Hay là bây giờ cháu về nhà, xuống nước một chút, cô sẽ nói giúp cháu vài câu, chuyện hôn nhân chúng ta hoãn lại, xem như mỗi người nhường một bước, sau này khi nào cháu sẵn sàng tâm lý thì tính tiếp—”
Bà chưa nói hết câu, Hề Vi đã ngắt lời: “Sau này cháu cũng không muốn bàn đến chuyện này. Cháu chỉ muốn tự mình quyết định chuyện của mình, mọi người đừng lúc nào cũng muốn sắp đặt cuộc đời cháu có được không?”
Trong lòng anh vẫn còn buồn bực, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. Hề Oánh cũng có chút bực mình: “Sao cháu lại cứng đầu như vậy hả? Tranh xem ai cứng đầu hơn thì có ích lợi gì? Cháu có thể vớt được chỗ tốt gì chứ?”
“…”
Cô của anh rất thông minh, mọi việc đều đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu, luôn cân nhắc xem bản thân muốn gì, làm thế nào để có được, chỉ cần có thể đạt được “Chỗ tốt” mong muốn, thì việc thỏa hiệp ra sao cũng không thành vấn đề, thậm chí còn coi đó là sự hy sinh tất yếu.
Con người ta thường dùng cách suy nghĩ của bản thân để đánh giá người khác. Giữa những kiểu suy nghĩ khác nhau, không thể nào thấu hiểu lẫn nhau. Hề Vi cũng không thể xây dựng một tòa tháp Babel để phá bỏ rào cản ấy được.
Anh không muốn nghe những lời khuyên vô nghĩa của cô mình nữa, bèn cúp máy, cất điện thoại vào túi.
Chung Thận đã lái xe lên đường cao tốc qua lối vào tiếp theo, khoảng hai mươi phút nữa sẽ đến nơi. Trong xe lại chìm vào im lặng.
Lần này, Chung Thận lên tiếng trước, đột nhiên hỏi: “Hay là chúng ta đi mua điện thoại trước? Hay là nghĩ cách quay lại lấy?”
“Không muốn quay lại nữa, mua cái mới đi.” Hề Vi nói, “Tạm thời ghi nợ trước, lát nữa mua thêm mấy bộ quần áo, máy tính, sau này tôi trả lại cậu.”
“…”
Khi nói những lời này, Hề Vi nhìn Chung Thận. Gương mặt nghiêng đang căng thẳng của người nọ khẽ cứng đờ, như thể bị tổn thương nghiêm trọng. Mấy giây sau Chung Thận mới lên tiếng, nhưng nhìn tần suất rung động của yết hầu, có vẻ như cậu rất muốn nói gì đó.
Tuy Hề Vi có chút chậm hiểu, nhưng cũng không đến nỗi ngốc nghếch: “Cậu thật sự muốn nuôi tôi?” Anh hơi nghiêng người về phía Chung Thận, “Tại sao?”
Chung Thận lại mắc tật nói không nên lời, nhưng khác với vẻ ấp úng trước đó, lúc này dường như cậu muốn bày tỏ hơn, chỉ là khó lòng thay đổi thói quen kiệm lời: “Em đã nói rồi, em sẽ ủng hộ anh. Bất kể là ủng hộ như thế nào…..”
Hề Vi không muốn nghe cậu nói vòng vo, kiên trì hỏi: “Tại sao?”
“…”
Khi Hề Vi nhìn chằm chằm vào một người, ánh mắt ấy mang theo sức ép rất lớn, người có sức chịu đựng tâm lý kém một chút có thể sẽ bị anh ép hỏi đến mức sụp đổ.
Từng có một chuyện tương tự xảy ra.
Đó là chuyện của rất lâu về trước, lâu đến mức Hề Vi lúc đó còn chưa lạnh lùng như bây giờ, vẫn có người dám lấy hết can đảm để thổ lộ với anh.
Có lẽ là khi Hề Vi mười chín, hai mươi tuổi. Người đó là bạn học nam cùng đại học. Lúc bấy giờ Hề Vi còn chưa xác định được khuynh hướng giới tính của mình, nhưng người nọ như ngửi thấy mùi gì đó trên người anh, bị anh thu hút. Rồi vào một buổi chiều tà, cậu ta ôm một bó hoa hồng, bày tỏ tấm lòng với anh.
Hôm đó hoàng hôn rực rỡ, Hề Vi ngồi uống nước trên bậc thang cao ở sân bóng, người nọ đứng thấp hơn anh hai bậc, giơ bó hoa lên trước mặt anh, căng thẳng đọc những lời thoại sến súa, chẳng hạn như “Tôi thích cậu”, “Tôi rất thích cậu”, “Tôi thường xuyên mơ thấy cậu”… Những lời tỏ tình chân thành nhưng lại vô cùng lộn xộn. Hề Vi hỏi ngược lại: “Cậu thích tôi vì cái gì?”
Người nọ đang đắm chìm trong cảm xúc say đắm, không ngờ tới anh sẽ xen ngang, hơi sững sờ. Nhưng câu hỏi này không khó trả lời, cậu ta lập tức nói một tràng những lý do xoay quanh chủ đề “Cậu cái gì cũng tốt”.
Hề Vi không hề cảm động, lại hỏi: “Nói gì thực tế một chút đi, cậu thích tôi cái gì?”
“…”
Những câu trả lời như “Đẹp trai”, “Tốt bụng”, “Giỏi giang”, “Tính cách thu hút”… đều đã nói hết, người tỏ tình không nghĩ ra được từ mới. Hề Vi lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cậu ta, như thể đang thẩm vấn: “Cậu căn bản không biết mình thích tôi vì cái gì?”
— Cuối cùng người nọ cũng không thể trả lời được, lời tỏ tình kết thúc bằng một lời xin lỗi.
Cậu ta bị ba câu hỏi của Hề Vi tra tấn đến mức tự nghi ngờ bản thân, để lại một câu: “Xin lỗi, tôi chưa suy nghĩ kỹ, làm phiền cậu rồi.”, rồi hai mắt đỏ hoe, chân tay bủn rủn bỏ đi.
Lẽ ra chuyện nhỏ nhặt như vậy không đáng để ghi nhớ, nhưng khi Hề Vi hỏi Chung Thận câu “Tại sao?” lần thứ ba, hình ảnh nhiều năm trước bỗng nhiên hiện lên. Diện mạo của người tỏ tình năm đó đã trở nên mơ hồ, nhưng vẻ mặt căng thẳng của cậu ta lại giống hệt Chung Thận lúc này.
“Chúng ta là bạn bè.” Chung Thận ấp úng nói, “Lúc anh gặp khó khăn, tôi giúp đỡ là chuyện đương nhiên, hơn nữa trước đây anh đã tặng tôi rất nhiều thứ, mua điện thoại, máy tính, quần áo… cũng không đáng bao nhiêu tiền.”
Hề Vi dựa lưng vào ghế: “Chỉ vậy thôi?”
Chung Thận khựng lại, dường như muốn nói “Phải”, nhưng lại không cam tâm nói “Phải”, hai luồng cảm xúc giằng xé, ánh mắt lén lút nhìn về phía Hề Vi vài lần, tìm kiếm một ám hiệu bí mật nào đó có thể chi phối câu trả lời của cậu.
Hề Vi lại nói: “Những thứ trước đây tôi tặng cậu không tính là tặng, đó là thù lao cậu xứng đáng được nhận khi ở bên tôi. Cậu không nợ tôi cái gì cả.” Ánh mắt sắc bén của anh như thiêu đốt gương mặt Chung Thận, giọng điệu giống như cố ý hỏi: “Hơn nữa tôi không thích nợ nần ai, nếu bây giờ tôi nhận đồ của cậu, cậu không ghi nợ, cũng không cần báo đáp, vậy cậu muốn gì?”
Hết chương 25.
