Chương 23: Mạnh Tư Trình Bị Mất Trí Nhớ?

Chương 23: Mạnh Tư Trình Bị Mất Trí Nhớ?

 

Diêu Chiếu nói: “Cậu cứ đợi đấy, tôi sắp về nước rồi, để tôi về phân tích cho cậu nghe, tôi mà đã ra tay thì chắc chắn sẽ tóm được người mà cậu thầm thương trộm nhớ.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Tôi biết là ai rồi.”

 

Diêu Chiếu hỏi: “Ai?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không muốn nói.”

 

Diêu Chiếu tức muốn hộc máu: “Tốt nhất là sau này cậu đừng có nhờ tôi chỉ điểm soi đường nữa đấy nhé!”

 

Mạnh Tư Trình: “Đùa chút thôi, đợi cậu về nước rồi nói chuyện kỹ hơn.”

 

Cuộc điện thoại này kéo dài hơi lâu, hắn sợ Tống Hề Đào chuồn mất trước.

 

Ở nơi đất khách quê người, Diêu Chiếu bắt đầu vắt óc nhớ lại đám nữ sinh hồi cấp ba, thậm chí còn bảo mẹ gửi ảnh tốt nghiệp cấp ba sang để soi xem Mạnh Tư Trình thầm thích cô nào. Nhìn từng khuôn mặt, soi từng cái đầu một, vẫn cảm thấy chẳng có ai phù hợp cả. Hay là người đó hắn thích hồi đại học nhỉ?

 

Kiếp trước Mạnh Tư Trình làm đặc vụ đúng không? Bảo giữ bí mật thì đến cả ám hiệu liên lạc cũng quên luôn à! Mà đã quên rồi thì sao tự nhiên lại nhắc đến nhỉ? Có phải là gặp lại người ta rồi nên con tim lại rục rịch rung động không?

 

Diêu Chiếu chợt nhớ ra hôm nay là họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, chẳng lẽ Mạnh Tư Trình tham gia rồi gặp lại người trong mộng năm xưa? Sự im lặng kỳ quái ban nãy, có phải chứng tỏ mình đoán đúng rồi, đối phương đã kết hôn nên Mạnh Tư Trình không muốn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của người ta?

 

Diêu Chiếu vốn là kẻ giao thiệp rộng rãi, xử lý mấy vụ này thuận tay vô cùng, cậu ta gõ tin nhắn cho lớp trưởng cũ: “Trong số các bạn học đến dự hôm nay, có ai còn độc thân không?”

 

“Bố tôi ép tôi về nước lo chuyện đại sự cả đời, tôi tính đi tính lại vẫn tôi thì cứ nghĩ đi nghĩ lại, thấy vẫn là bạn học cũ thì rõ ràng gốc gác, đáng tin hơn cả.”

 

Hỏi ai đã kết hôn thì hơi kỳ, nên Diêu Chiếu chọn cách hỏi ngược lại.

 

Lớp trưởng nhiệt tình cho cậu ta biết, ngoại trừ Vương Tịnh và Tưởng Lâm Lâm ra thì những người còn lại đều chưa kết hôn, tôi đang ở hiện trường đây, hay là để tôi đánh tiếng giúp cậu, xem có ai muốn đi xem mắt với cậu không nhé.

 

Vương Tịnh và Tưởng Lâm Lâm ư?

 

Diêu Chiếu sực nhớ ra Tưởng Lâm Lâm cũng học đại học ở Nam Thành, hồi đó Mạnh Tư Trình còn xúi giục cậu ta tổ chức tiệc sinh nhật hội đồng hương, lặn lội đường xá xa xôi chỉ để được gặp cô nàng một lần! Ngờ đâu người ta lại không đến, hại Mạnh Tư Trình sau đó tức tối ngồi uống rượu giải sầu.

 

Đấy, tính kế cho lắm vào rồi bị nghiệp quật thấy chưa. Phải chi lúc đó Mạnh Tư Trình nói thẳng với mình một câu, thì Diêu Chiếu mình cũng đâu có thiếu cách để hỗ trợ, mà cũng chẳng đến nỗi không nhận ra Mạnh Tư Trình bị mất trí nhớ giữa chừng, khiến tiến độ bị đình trệ như thế.

 

………..

 

Tại buổi họp lớp, kết quả màn PK giải đề thi đại học đã có, nhóm của Mạnh Tư Trình thua, phải chịu phạt uống ba ly to như trâu uống nước.

 

“Mạnh Tư Trình đâu rồi? Ban nãy lúc giành quyền trả lời thì nhường cho Đào Tử, đến lúc chịu phạt thì lại biến mất tăm à?” Gã béo phụ trách chuốc rượu đã ngà ngà say, giọng oang oang.

 

Cô gái tóc đen uốn xoăn gợn sóng lớn bên cạnh gã lên tiếng: “Để Mạnh Tư Trình lên thì chẳng phải là thua chắc à.”

 

Gã béo hỏi lại: “Lý Tĩnh, cậu nói xem, sao lại thua chắc? Mạnh Tư Trình thi cao hơn Đào tử tận hai trăm năm mươi điểm lận đấy.”

 

Lý Tĩnh đáp: “Cậu cũng là đồ 250 (đồ ngốc) đấy.”

 

Gã béo còn định hỏi tiếp thì Mạnh Tư Trình đã xuất hiện, hắn rót ba ly nước chanh, nâng tay uống cạn một ly: “Thua thì phải chịu phạt thôi.”

 

Gã béo hết lời để nói: “Quả nhiên không hổ là anh Mạnh.”

 

Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình, thấy hắn thật thà quá mức, người khác chỉ rót một ít tráng đáy ly rồi coi như một ly, cười xòa là qua chuyện, Mạnh Tư Trình đến muộn nên không biết luật ngầm này.

 

Cậu ghé lại gần: “Rót đầy quá, đổ bớt chút đi.”

 

Mạnh Tư Trình rũ mắt nhìn cậu: “Quan tâm tôi à?”

 

Tống Hề Đào đáp: “Hơi hơi quan tâm một chút thôi, dù sao thì ngày mai cậu vẫn phải đến dạy học cho Mộc Qua mà.”

 

Uống nhiều nước thế này, nửa đêm đau bụng thì làm sao? Ngày mai mà xin nghỉ thì ai dạy kèm cho Tống Mộc Qua đây?

 

“Không sao.” Mạnh Tư Trình chẳng hề để ý, hắn chưa ăn gì mấy, trong dạ dày vẫn còn chỗ chứa.

 

Tống Hề Đào thấy hắn cứng đầu cứng cổ, bèn giật lấy một ly: “Vừa nãy cậu mượn tôi một ly nước cam, giờ trả lại tôi một ly này.”

 

Khóe miệng Mạnh Tư Trình khẽ cong lên, không nhịn được mà nói: “Vừa nãy cậu đổ rượu trắng của tôi đi, sao cậu biết tửu lượng của tôi chỉ một ly là gục?”

 

Tống Hề Đào cũng từng để ý đến hắn sao?

 

Tống Hề Đào cau mày nhìn hắn: “Hôm tiệc tri ân thầy cô cậu uống một ly là gục, chuyện này thì ai mà chẳng biết.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Không phải chứ, tiệc tri ân thầy cô hắn không lo canh chừng người khác tỏ tình với Tống Hề Đào, sao lại đi uống rượu làm gì?

 

Mạnh Tư Trình nói: “Tôi có lái xe, tiện đường đưa cậu về. Cậu đi cùng Khương Nhạc đúng không, tôi đưa cả hai về luôn.”

 

Khương Nhạc nãy giờ vẫn âm thầm quan sát hai người, nghe vậy thì lập tức từ chối khéo: “Tôi với Đào Tử không cùng đường, tôi tự bắt xe về là được rồi.”

 

Cậu ta mà ngồi chung xe với Mạnh Tư Trình và Đào Tử thì tối nay cái miệng này không giữ được mất, cậu ta đã hứa với Đào Tử là không được nhiều chuyện rồi.

 

Tống Hề Đào cũng muốn từ chối, đi xe về mất nửa tiếng, đồng nghĩa với việc phải ở riêng với một người thông minh suốt nửa tiếng đồng hồ: “Không….”

 

Mạnh Tư Trình: “Không tiện đường thật sao?”

 

Tống Hề Đào ngậm miệng, thế thì lại tiện đường quá, con trai cũng gửi sang chỗ Mạnh Tư Trình học thêm rồi, giờ từ chối đi nhờ xe thì có vẻ hơi vô lý.

 

Khương Nhạc thêm vào: “Gần đây có tới 20 người đang xếp hàng chờ đặt xe đấy, Đào Tử à mày đi cùng Mạnh Tư Trình đi, đừng tranh giành với mọi người nữa.”

 

Tống Hề Đào đành gật đầu: “Được rồi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi theo tôi, xe ở bãi đỗ xe khu B.”

 

Khương Nhạc thấy hai người họ đi rồi mới bước ra khỏi cửa trung tâm thương mại, đứng bên lề quảng trường đợi xe.

 

Cậu ta vừa nghịch điện thoại vừa nghiêng đầu nhìn, phát hiện người đứng đợi xe cùng mình là Lý Tĩnh. Tối nay bị Mạnh Tư Trình xen vào cắt ngang, cậu ta suýt quên mất cô nàng Lý Tĩnh này, hồi cấp ba hai người cũng khá thân, Lý Tĩnh viết thư tình còn nhờ cậu ta đánh tiếng hộ nữa mà.

 

“Lý Tĩnh à?” Khương Nhạc mỉm cười, “Học sinh giỏi càng ngày càng xinh đẹp nhé, đông người quá, cả buổi tối chẳng kịp nói chuyện câu nào.”

 

Lý Tĩnh cũng cười: “Khương Nhạc? Cậu cũng chẳng thay đổi gì cả, vẫn thích hóng hớt như xưa.”

 

Khương Nhạc: “Hề hề, tôi vẫn nhớ hồi cấp ba cậu thầm thương trộm nhớ Đào Tử đấy nhé.”

 

Lý Tĩnh sững người: “Thầm thương cái khỉ mốc ấy!”

 

Khương Nhạc ngớ ra: “Hả?”

 

Lý Tĩnh: “Quá khứ đen tối, xin đừng nhắc lại, xe tôi đến rồi, tạm biệt.”

 

Hồi đó ôm ấp trái tim thiếu nữ kẹp thư tình vào sách cho Tống Hề Đào, đương nhiên là cô sẽ chú ý đến nhất cử nhất động của Tống Hề Đào rồi, âm thầm đoán xem khi nào thì cậu ấy nhìn thấy lá thư kia.

 

Sau đó cô tận mắt chứng kiến Tống Hề Đào ngày nào cũng hớn ha hớn hở chạy đi chạy lại phòng trà nước, lén lút đưa thư tình qua lại với Mạnh Tư Trình.

 

Hóa ra là đang yêu đương vụng trộm đấy à?

 

Lý Tĩnh từng tình cờ chạm mặt Mạnh Tư Trình, mà Mạnh Tư Trình cũng nhìn thấy cô. Ánh mắt đối phương thản nhiên điềm tĩnh, dường như chẳng hề sợ bị cô phát hiện chút nào. Trong 1,5 giây chạm mắt ấy, Lý Tĩnh không đánh mà lui, dứt khoát chủ động rút lui. Thành tích, nhan sắc, gia thế đều không bằng Mạnh Tư Trình, lại càng không thể kiên nhẫn giúp Tống Hề Đào nâng cao điểm số như hắn, quả nhiên tình yêu của cô nông cạn thật.

 

Khi đó xã hội chưa cởi mở như bây giờ, Lý Tĩnh không nói chuyện này với bất kỳ ai. Mối tình vụng trộm này thế mà…. Lý Tĩnh nhẩm tính, cũng được mười năm rồi, hôm nay đôi trẻ còn đi giày đôi ngấm ngầm khoe khoang nữa chứ. Mạnh Tư Trình trả lời câu hỏi thì nhường Tống Hề Đào, Mạnh Tư Trình uống thêm một ly nước chanh Tống Hề Đào cũng phải ngăn lại. Cô phục thật rồi, cái bát cơm chó xuyên suốt mười năm này chỉ có mỗi mình cô là được ăn.

 

……..

 

Mạnh Tư Trình đưa Tống Hề Đào đến cổng khu chung cư, khu này phân luồng người và xe, tòa nhà của Tống Hề Đào là tòa thứ hai, đi bộ một đoạn ngắn là tới.

 

“Cảm ơn cậu nhé.” Tống Hề Đào tháo dây an toàn, phát hiện lần nào Mạnh Tư Trình cũng đỗ xe ở đúng một vị trí này. Đây là dãy chỗ đỗ xe thuộc sở hữu của ban quản lý khu chung cư, dựa vào tường bao nên có bóng râm, cách cổng lớn chỉ mười mét, chỗ này đắt hàng lắm.

 

“Số cậu đỏ thật đấy, lần nào chỗ này cũng trống.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Ừ, tôi mua đứt chỗ này rồi, cậu và bác trai cũng có thể đỗ.”

 

Tống Hề Đào kinh ngạc: “Cậu làm giáo viên kiểu này không phải là lỗ vốn sao?”

 

Quả nhiên là Mạnh Tư Trình đi làm giáo viên vì đam mê toán học, sở thích của hắn chính là giảng bài cho người khác.

 

Mạnh Tư Trình trả lời: “Tất nhiên là tôi cũng có thu hoạch của riêng mình chứ.”

 

Tống Hề Đào: “Thu hoạch được đào lý khắp thiên hạ hả?”

 

Mạnh Tư Trình: “Đúng thế.”

 

Tống Hề Đào có chút ngại ngùng nói: “Thỉnh thoảng cũng thu hoạch được một quả Mộc Qua, thầy Mạnh, cảm ơn thầy đã kèm cặp cho Mộc Qua nhé.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đừng khách sáo… Ngoài trường học ra cậu có thể gọi tên tôi.”

 

Tống Hề Đào vừa nói “Gọi thầy là để tôn trọng” vừa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay chào.

 

Mạnh Tư Trình dặn: “Về đến nơi thì nhắn cho tôi một tiếng.”

 

Tống Hề Đào: “Ok.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tống Hề Đào vào thang máy rồi mới phản ứng lại, đi có hai bước chân mà cũng phải báo một tiếng, cứ làm như cậu là học sinh tiểu học không bằng.

 

Ngoài khu chung cư, Mạnh Tư Trình ngồi trong xe, hắn chưa đi ngay, mà lấy điện thoại công việc ra, trả lời một hai tin nhắn.

 

[Chủ nhiệm]: Thầy Mạnh, học kỳ tới thầy định dạy từ lớp 10 lên, hay là tiếp nhận một lớp 12? Nếu là phương án sau thì trường mình có lịch bồi dưỡng hè cho khối 12, năm nay mùng 5 tháng 7 nghỉ hè, đến 15 tháng 7 là đi học lại rồi.

 

Hiện tại trong tay Mạnh Tư Trình đang có một lớp 11 lên 12, còn về lớp 1…. Hắn vốn là được người ta nhờ vả nên tạm thời nhận lời mời. Hắn là bạn của ba Hoắc Quyết, sau khi cô giáo Hạ Dương xảy ra chuyện, Hoắc Tấn đã nhờ hắn đến chỉnh đốn lại đám nhóc con kia. Mạnh Tư Trình vẫn còn dư sức dạy học nên mới nhận lời.

 

Mạnh Tư Trình trả lời chủ nhiệm: [Học kỳ sau tôi không nhận lớp mới nữa, phiền thầy sắp xếp nhé.]

 

Giáo viên ưu tú gương mẫu sáu năm nay lần đầu tiên buông gánh giữa đường, thầy chủ nhiệm sợ đến mức gọi điện ngay trong đêm. Mạnh Tư Trình chính là bậc thầy nâng điểm ôn thi đại học nổi tiếng, chuyên trị các ca lệch tủ môn Toán, biết bao nhiêu phụ huynh muốn chạy chọt quan hệ để hắn dạy lớp con mình mà đều không được đấy.

 

“Sao thế, có phải dạy lớp 1 mệt quá không? Lớp 1 đúng là hơi khó bảo….”

 

“Không phải.” Mạnh Tư Trình ngắt lời ông, “Hè này tôi có việc quan trọng, dạy một lớp 12 là đủ rồi.”

 

Chủ nhiệm biết rõ không thể ép buộc, dù sao thì tiền lương còn chẳng đủ tiền xăng của thầy Mạnh, “Được rồi, để tôi sắp xếp giáo viên khác.”

 

Cúp điện thoại của chủ nhiệm xong, Mạnh Tư Trình nhận được tin nhắn báo đã về đến nhà của Tống Hề Đào, bèn đánh tay lái rời đi.

 

Hắn gọi cho Diêu Chiếu, nhưng máy lại báo bận.

 

………

 

Tống Hề Đào về nhà tắm rửa xong xuôi, đi ra thì thấy trên QQ có một cuộc gọi nhỡ, trên màn hình hiển thị tên của Diêu Chiếu. Cậu còn quên béng mất mình kết bạn QQ với Diêu Chiếu từ bao giờ, nhưng lưu số điện thoại của Diêu Chiếu thế nào thì cậu vẫn nhớ.

 

Hồi tốt nghiệp cấp ba, Khương Nhạc đã tặng cho Tống Hề Đào một cái túi danh bạ, bảo là số điện thoại của những người quan trọng nhất thời cấp ba đều ở trong này rồi. Tống Hề Đào nạp vào máy mới phát hiện bên trong thế mà lại có cả Mạnh Tư Trình và Diêu Chiếu.

 

Sao Diêu Chiếu lại đột nhiên tìm cậu gấp thế? Chẳng lẽ hôm nay Mạnh Tư Trình bị họp lớp kích thích, nhớ lại chuyện sau khi uống rượu, nên tìm Diêu Chiếu để kiểm chứng, rồi Diêu Chiếu lại tìm đến cậu?

 

Tống Hề Đào cảnh giác nhắn hỏi: “Đêm hôm thế này rồi có chuyện gì à?”

 

Diêu Chiếu lập tức gọi lại: “Bên tôi mới có năm giờ rưỡi chiều thôi, vừa bàn giao xong hết công việc, mai là được lên máy bay về nhà rồi.”

 

“Tôi biết được một chuyện động trời! Phải gọi để kiểm chứng với cậu ngay!”

 

Tống Hề Đào ngồi phịch xuống giường, tiêu rồi, thậm chí còn muốn chạy sang phòng bên lay Tống Mộc Qua dậy, con trai ơi bố con mình tiêu đời rồi.

 

“Kiểm… kiểm chứng cái gì?”

 

Diêu Chiếu: “Đào Tử à, tôi biết cậu kín miệng nên tôi mới kể cho cậu nghe, hôm nay Mạnh Tư Trình chạy tới hỏi tôi, có biết hồi cấp ba cậu ta thầm thương trộm nhớ ai không, cậu ta bị tai nạn xe mất trí nhớ, quên béng mất người mình thích rồi!”

 

Tình thế xoay chuyển bất ngờ, suýt chút nữa thì Tống Hề Đào cắn vào lưỡi: “Mất trí nhớ?”

 

Diêu Chiếu: “Tức là rất nhiều người và việc hồi cấp ba, đại học đều nhớ không rõ nữa ấy.”

 

Tống Hề Đào sững sờ, thảo nào…. thảo nào với trí nhớ của Mạnh Tư Trình mà lại có những biểu hiện khác thường quá mức như vậy. Lần này thì đừng nói là ký ức đứt đoạn sau khi say rượu, thậm chí Mạnh Tư Trình còn chẳng biết chuyện bọn họ đã từng cùng nhau ăn cơm ở Nam Thành.

 

Cậu lo bò trắng răng rồi.

 

“Tai nạn xe nghiêm trọng thế cơ à, cậu ấy có sao không?”

 

Diêu Chiếu: “Nghe giọng điệu thì chắc không có gì đáng ngại, chắc là họp lớp cấp ba lại gặp được người đó, nên mới đến hỏi tôi, thế mà còn giấu không chịu nói là ai.”

 

“Tôi tự phân tích một hồi, khoanh vùng được một đối tượng, cậu giúp tôi nhớ lại xem có phải cô ấy không.”

 

Tống Hề Đào: “Tôi làm sao mà biết được? Tôi với cậu ta có thân nhau đâu.”

 

Diêu Chiếu: “Hồi đó chẳng phải Mạnh Tư Trình uống say sao? Cậu đưa cậu ta về phòng, trên đường đi có nghe thấy cái tên Tưởng Lâm Lâm từ miệng cậu ta không? Bình thường thì rượu vào lời ra mà.”

 

Tống Hề Đào: “Không có.”

 

Cả quãng đường hắn chỉ quan tâm đến toán học thôi.

 

Diêu Chiếu có vẻ thất vọng, cậu ta còn muốn moi chút tin tức từ chỗ Tống Hề Đào để đi chế giễu Mạnh Tư Trình. Cậu ta lầm bầm: “Thật tình, biết thế hồi đó sau khi bọn mình bị chuốc thuốc, tôi nên phá cửa xông vào ép cung Mạnh Tư Trình, đàn ông những lúc như thế, cái tên thốt ra từ miệng chắc chắn phải là người mình thích chứ nhỉ?”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Ép cung? Làm ơn đi, cậu chỉ có thể ép ra được đề thi đại học thôi.

 

Diêu Chiếu: “Tôi cứ nói bừa thế thôi, tôi là người bình thường mà.”

 

Tống Hề Đào mím môi: “May mà cậu là người bình thường.”

 

Nếu không thì đã nhìn thấy cảnh tượng không bình thường giữa cậu và Mạnh Tư Trình rồi.

 

Tống Hề Đào: “Bọn mình đã thỏa thuận là chuyện này không nhắc lại nữa mà, Diêu Chiếu, cậu là đồ chó con.”

 

Diêu Chiếu: “Xin lỗi xin lỗi, tôi tò mò về người trong mộng của Mạnh Tư Trình quá.”

 

Tống Hề Đào cũng hơi ngỡ ngàng, tổ hợp này mới mẻ thật đấy, Mạnh Tư Trình mà lại dính dáng đến chuyện yêu đơn phương cơ à.

 

“Cậu có hiểu lầm gì không đấy, Mạnh Tư Trình bảo cậu ta theo chủ nghĩa độc thân cơ mà.”

 

Diêu Chiếu sắc sảo vặn lại: “Miệng thì nói chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ, nhưng đó toàn là cái cớ để giữ thân như ngọc vì vợ thôi! Cậu xem, dù mất trí nhớ vẫn muốn giữ gìn sự trong sạch, cậu ta yêu đến thảm rồi.”

 

Tống Hề Đào lẩm bẩm: “Đúng là thảm thật.”

 

Sự trong sạch của Mạnh Tư Trình chỉ còn lại 75% thôi.

 

Mạnh Tư Trình đã mất trí nhớ rồi, Tống Hề Đào vội vàng tự tẩy não bản thân phải quên chuyện này đi, giúp Mạnh Tư Trình khôi phục 100% sự trong sạch.

 

Diêu Chiếu: “Từ từ đã, sao cậu biết Mạnh Tư Trình theo chủ nghĩa độc thân?”

 

Tống Hề Đào: “Nghe được ở buổi họp lớp.”

 

Diêu Chiếu: “Hừ, giờ cậu ta lại đi rêu rao tình trạng của mình khắp nơi thế đấy.”

 

Tống Hề Đào: “Tôi hơi buồn ngủ rồi, ngủ trước đây.”

 

Diêu Chiếu: “Làm phiền cậu rồi, ngủ ngon nhé.”

 

Tống Hề Đào cúp máy, trùm chăn kín đầu, vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Mạnh Tư Trình mà lại có thể nảy sinh tình cảm với con người sao?

 

Ngày hôm sau.

 

Thời Lưu hẹn Tống Hề Đào ra ngoài uống trà chiều, tiện thể bàn về ý tưởng kịch bản mới của anh ta. Thời Lưu trạc tuổi Tống Hề Đào, ăn mặc thời thượng hơn một chút, dáng vẻ thanh tú trắng trẻo, lúc giả gái đi ký tặng sách Tống Hề Đào có xem ảnh hiện trường, vô cùng lợi hại, giả y như thật.

 

Tống Hề Đào gọi một ly trà đào mùa xuân xuân, nhìn Thời Lưu cứ ấp a ấp úng, cậu cũng không giục, vì chính cậu cũng đang mải nghĩ ngợi lung tung. Nếu Mạnh Tư Trình đã có người trong lòng, thì không thể tiếp tục dùng chùa sức lao động của hắn nữa. Mộc Qua giờ đã quen với việc học thêm, có thể tìm cho thằng bé một gia sư.

 

Thời Lưu uống hết nửa ly cà phê, cuối cùng cũng mở lời: “Ý tưởng mới của tôi hơi kén người đọc, có thể sẽ không kiếm được nhiều tiền đâu.”

 

Tống Hề Đào: “Không sao mà, chúng ta đã kiếm được rất nhiều tiền rồi.”

 

Thời Lưu: “Nó còn hơi cẩu huyết nữa, sợ là không xứng với cái gọi là đẳng cấp nghệ thuật.”

 

Cái đẳng cấp này ấy à, bất kể là trong lòng họ có hay không, thì trong lòng fan hâm mộ, thầy Thạch Lựu và thầy Mao Đào đã hợp tác cho ra lò một tác phẩm quyền mưu để đời, còn bán được bản quyền phim ảnh, nên mọi người luôn mặc định tác phẩm tiếp theo của họ cũng sẽ có tư tưởng cao siêu lắm.

 

Tống Hề Đào: “Anh cứ nói thẳng ra đi.”

 

Thời Lưu: “Tôi muốn vẽ một bộ truyện tranh nam nam sinh tử.”

 

Phụt….

 

Tống Hề Đào vội vàng đưa tay bịt miệng, nuốt trôi ngụm trà trái cây xuống.

 

Mắt Thời Lưu sáng rực lên: “Dạo này tôi cứ bị cuốn vào thể loại này, cảm giác cậu có thể vẽ được.”

 

Tống Hề Đào xù lông: “Tại sao lại có cảm giác tôi vẽ được hả!”

 

Thời Lưu: “Vì phong cách của cậu đa dạng biến hóa mà!”

 

“Ồ.” Tống Hề Đào bình tĩnh lại, là do cậu tự có tật giật mình thôi.

 

Thời Lưu: “Có phải cậu chê kịch bản này không? Không sao đâu, cậu cứ nói thẳng, tôi có thể tìm người khác.”

 

“Không có chê!” Tống Hề Đào thanh minh, “Tôi chỉ hơi sốc chút thôi.”

 

Thời Lưu: “Cậu không cần miễn cưỡng đâu.”

 

Tống Hề Đào đã quen hợp tác với Thời Lưu rồi, cậu tin là dù đề tài có đặc biệt thế nào thì Thời Lưu cũng sẽ phát huy rất tốt.

 

“Không miễn cưỡng, ừm, nam nam sinh tử là một loại… nghệ thuật rất tao nhã.”

 

Nghệ thuật tiếp cận cuộc sống nhất từ trước đến nay.

 

Hết chương 23.

 

Chú thích: Đào lý mãn thiên hạ 桃李满天下 (Đào lý khắp thiên hạ) câu này là một thành ngữ ca ngợi công lao của người thầy. Đào lý ở đây là hình ảnh ẩn dụ để chỉ học trò, có nghĩa là học trò có ở khắp nơi, như cây đào cây mận có ở khắp nơi vậy. Người ta trồng đào trồng mận, chúng không chỉ cho bóng mát mà còn cho trái ngọt. Người ta ví việc thầy cô dạy dỗ học sinh cũng giống như người làm vườn chăm sóc cây non. Khi học trò trưởng thành, thành danh và đóng góp cho xã hội, họ giống như những trái đào, trái mận chín ngọt tỏa đi khắp phương trời.

 

Chương 23: Mạnh Tư Trình Bị Mất Trí Nhớ?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên