Chương 233: Chỉ Ba Câu Nói, Đã Khiến Hai Thần Hào Tiêu Một Tỷ Tám (Hạ)
Dù chỉ tăng có năm điểm, nhưng Quýt đã vỡ òa trong niềm vui sướng và thán phục.
【Trời ạ! Năm điểm của anh ấy có giá trị bằng năm trăm điểm từ người khác!】
【Dùng điểm hảo cảm của anh ấy thậm chí có thể đổi được siêu năng lực!】
Trong một thoáng, biểu cảm trên mặt của Quýt có hơi mất kiểm soát, cô ta liền nhân lúc đưa tay vuốt tóc mai, cúi đầu xuống để chỉnh lại vẻ mặt.
Chỉ trong một cái cúi đầu ngẩng lên ấy, cô ta đã khôi phục lại dáng vẻ cao nhã, điềm nhiên như trước.
Chỉ có đôi mắt là nhìn tôi, sáng rực như đèn pin mà các cô gái hay dùng khi rọi đường về nhà. Chiếc đèn pin nhỏ vừa bật lên, đến gà trống cũng phải bật dậy khỏi ổ mà gáy vang.
So với Quýt, sắc mặt của anh Lộ lại khó coi vô cùng.
Lần này hắn ta đã tiêu tốn năm trăm triệu, điểm vả mặt không tăng chút nào, độ hảo cảm lại càng không có cửa — hắn ta căn bản không thể dẹp bỏ được lòng tự tôn của mình để mang những món đồ mua với giá trên trời kia đến tỏ tình với tôi.
Buổi đấu giá này, có thể nói anh Lộ đã mất cả chì lẫn chài. Hắn ta muốn đàn áp tôi trước, kiểm soát tôi, khiến tôi sinh ra sợ hãi, rồi từ sợ hãi mà nảy sinh phục tùng. Sau đó lại dùng tư thái của một vị cứu tinh, ban cho tôi chút hảo cảm nhỏ nhoi, để đổi lấy sự tận tụy trung thành của tôi, đổi lấy hảo cảm và tình yêu của tôi.
Thật là một suy nghĩ kỳ quái.
Thích một người, tự nhiên sẽ không kìm được mà đối xử tốt với người đó, chỉ ước có thể đem ngàn vạn bảo vật trên đời này chất đống trước mặt người đó, để họ mặc sức mà lựa chọn.
Tại sao hắn ta lại nghĩ rằng, tôi sẽ thích một kẻ cố gắng chèn ép mình?
Nhưng xét thấy kế hoạch của tôi vẫn cần dùng đến Anh Lộ, nên cuối cùng, tôi vẫn nghĩ thầm trong lòng—
【Cùng là con người, cùng là dân bản xứ của thế giới này, mà hắn ta lại dám gói ghém việc ‘vật hóa’ thành ‘yêu thương’, đúng là vả vào mặt tôi mà.】
【Điểm vả mặt +5.】
【Điểm vả mặt hiện tại là 5.】
Anh Lộ sững người một lúc, rồi lộ ra một ánh mắt chứa đầy những cảm xúc như “quả nhiên là vậy”, “cậu cũng chỉ đến thế mà thôi”, “còn ra vẻ cái gì nữa”, “trông thì bình tĩnh, nhưng thực ra đã tức nổ phổi rồi nhỉ”.
Tôi thấy có chút buồn cười.
Đối với hệ thống của hắn ta, tôi rất mong đợi.
Ai cũng biết, nếu một loài vật nào đó ăn ngon, nó sẽ từ chỗ đầy rẫy biến thành được chăn nuôi. Nếu tuyên bố một loài nào đó có thể dưỡng sinh, nó sẽ từ chỗ đầy rẫy biến thành được bảo vệ. Nếu tuyên bố một loài nào đó có thể tráng dương, nó sẽ từ chỗ đầy rẫy biến thành tuyệt chủng.
Hành động theo đuổi năng lực tình dục của phái mạnh là vô tận.
Nếu có thể lấy được hệ thống này vào tay, tôi gần như có thể tưởng tượng được ra con đường xán lạn mang tên “chữa trị ‘của quý’ bẩm sinh bị ngắn, nhỏ, liệt dương, xuất tinh sớm” này có thể kiếm được nhiều tiền đến mức nào.
Có lẽ hệ thống này có thể kết hợp cùng với đan dược làm đẹp, trở thành vũ khí hạng nặng giúp tôi mở ra cánh cửa kinh doanh đạo cụ ở dị thế. Không biết đạo cụ này có thể dùng cho các loài vật khác ngoài con người không.
Kết hợp với tin tức tố nhãn hiệu O, nước hoa vạn nhân mê dành cho kẻ công lược, thuốc kích tình nhãn hiệu Công Lược Giả, cùng với đủ loại đạo cụ hỗ trợ, không biết sẽ tạo ra cảnh tượng hoành tráng đến mức nào.
Tôi rất mong đợi, nhưng anh Lộ còn mong đợi hơn.
Hắn ta chẳng màng đến thứ gì khác, nhìn quanh quất một vòng, rồi vội vã đi về phía nhà vệ sinh gần nhất. Tôi tùy tiện tìm một cái cớ để chia tay Quýt, rồi cũng đi theo bước chân của anh Lộ đến bên ngoài nhà vệ sinh.
Giọng nói vui mừng của anh Lộ vang vọng cả nửa hành lang.
【Cao lên! Cao lên nữa cho tao!】
【Vậy mà cao lên được hai centimet!】
【Tiếp tục đi hệ thống! Tao muốn cao đến một mét chín!】
【Không đủ điểm vả mặt?】
【Chết tiệt!】
【Khí chất bá đạo tổng tài và khả năng ghi nhớ như thần tao còn chưa đổi!】
Trong tiếng gào thét như đang giới thiệu sản phẩm của anh Lộ, tôi đã có một cái nhìn toàn diện về các chức năng của hệ thống.
Nếu không phải sau này còn cần dùng đến hắn ta, tôi thật sự muốn tước đoạt ngay cái hệ thống này về làm của riêng.
…………
Sau đó, tôi lại lộ diện thêm vài lần, cho hai người bọn họ cơ hội tiếp xúc, nhưng không nhận bất kỳ món quà nào của bọn họ.
Bọn họ cố gắng kéo gần khoảng cách với tôi, nhưng lần nào cũng bị tôi từ chối hết, chỉ hành xử như một tổng tài bình thường không biết đến sự tồn tại của hệ thống, khi Quýt thành lập chiến đội của riêng mình, tôi đã giúp đỡ đôi chút, xem như trả lại ân tình cô ta tặng tôi chiếc bình cổ kia.
Không lâu sau, cả hai người đều sốt ruột.
Thực ra sau khi nhận được 【Điểm hảo cảm】 và 【Điểm vả mặt】 từ tôi, những thuộc tính mà bọn họ tăng thêm cho bản thân đã khiến chính bọn họ và cuộc sống của bọn họ xảy ra những thay đổi to lớn.
Lợi ích mà sự thay đổi này mang lại đã vượt xa trước kia rất nhiều. Nếu bọn họ có thể từ bỏ ý định tiếp tục công lược tôi, mà đi công lược người khác, có lẽ đã sớm kiếm được đầy bồn đầy bát rồi.
Nhưng con lợn rừng đã được ăn cám mịn, làm sao có thể dễ dàng xóa đi nỗi ám ảnh về cám ngon được.
Ngược lại, những gì bọn họ nhận được sẽ chỉ thôi thúc bọn họ tiếp cận tôi. Càng cầu mà không được, lại càng khiến người ta nảy sinh chấp niệm.
Đàn ông bên cạnh Quýt ngày một nhiều, bọn họ đều biết trong lòng Quýt có một ánh trăng sáng mà cô ta yêu nhưng không thể có được, nên Quýt sẽ không chấp nhận ai cả.
Sự thâm tình và dịu dàng đối xử như nhau này đã khiến nhiều người đàn ông cam tâm tình nguyện trở thành kẻ bái dưới váy cô, ngấm ngầm cạnh tranh với những người đàn ông khác để giành lấy ánh mắt của cô ta. Trong số những người đàn ông này, có người kế thừa gia nghiệp vào công ty, trở thành một ngôi sao mới đang lên trong giới kinh doanh; có người vào quân đội, trở thành một tân binh có tài năng xuất chúng; có người thì thi đỗ công chức, bước vào giới chính trị.
Mỗi người đàn ông đều được cô ta đưa vào lĩnh vực phù hợp với mình, ra sức tỏa sáng trong lĩnh vực đó, đè bẹp đối thủ cạnh tranh, hòng chiếm được sự chú ý của Quýt.
Chỉ là, bọn họ không biết rằng, đối với Quýt thì giá trị của những người đã cống hiến một trăm phần trăm độ hảo cảm như bọn họ, còn thua xa những người mới có độ hảo cảm chưa đầy.
Quýt là một người phụ nữ rất thông minh, cô ta biết, thay vì luẩn quẩn giữa những người đàn ông, dùng tình cảm và thủ đoạn để khống chế bọn họ, biến bọn họ thành con cờ trong tay mình, không bằng tự mình trở nên mạnh mẽ. Những thứ có thể đổi bằng điểm hảo cảm trong hệ thống đều được cô ta dùng cho chính mình. Sau khi ngoại hình đã được nâng cấp đến một mức độ nhất định, cô ta bắt đầu đổi lấy khí chất và kỹ năng.
Cô ta biết rất rõ, chỉ khi bản thân đủ mạnh mẽ, đủ rực rỡ chói lòa, mới có thể thu hút thêm nhiều ánh mắt, mới có thể thu hút thêm nhiều tình yêu. Yêu chính mình, mới có thể khiến người khác cũng yêu mình.
Quýt giống như một người chơi game nuôi dưỡng xuất sắc, lợi dụng tài nguyên xung quanh từng chút một, nuôi dưỡng bản thân trở nên rực rỡ chói lòa. Bất kể là ngoại hình tựa tiên nữ, khí chất trác việt bất phàm, hay tiền bạc và mối quan hệ dường như vô tận, đều là một phần cấu thành nên sức hấp dẫn của cô ta.
So với Quýt, con đường của anh Lộ lại giống với truyện sảng văn hơn.
Mỗi ngày hắn ta không phải đang vả mặt, thì cũng là trên đường đi vả mặt, bên cạnh không phải là người đẹp mới quen, thì cũng là người đẹp chuẩn bị tiếp xúc tiếp theo. Hắn ta phong lưu đa tình, lại dịu dàng lắm tiền, đi giữa vườn hoa, chẳng vương một chiếc lá. Khí chất phóng đãng đặc biệt này, vừa nguy hiểm lại vừa quyến rũ, không ít phụ nữ chỉ yêu cái khí chất đặc biệt này của hắn ta.
Có thiếu nữ trong sáng đáng thương, đối mặt với ân nhân cứu mình khỏi nước sôi lửa bỏng, dè dặt đưa tay ra, không dám chớp mắt, chỉ sợ đây là một giấc mơ đẹp.
“Một người như em, cũng đáng được yêu sao? Cứ như một giấc mơ vậy.”
Có tiểu thư ngang ngược kiêu kỳ, bị người đàn ông này trêu chọc mấy lần cho tức điên, rồi lại được hắn ta cứu vào lúc nguy hiểm, thế là một trái tim nữa đã thầm trao.
“Họ Lộ kia, tôi nói cho anh biết, đây không phải cơm tôi cố ý mang cho anh đâu nhé!”
Có thiếu phụ dịu dàng xinh đẹp, được hắn ta cứu khỏi tay người em chồng đang thèm muốn chị dâu góa bụa, cả người lấm lem, nhưng không che được vẻ phong hoa, cô nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai, không dám nói lời yêu, chỉ có thể quay người nấu cho hắn ta một bát hoành thánh tự tay gói.
“Tôi đã là gái có chồng, lại còn lớn hơn cậu ấy nhiều tuổi, sao có thể xứng với cậu ấy, chỉ cần có thể tận mắt nhìn thấy cậu ấy hạnh phúc là được rồi.”
……
Những người phụ nữ bên cạnh hắn ta, mỗi người một vẻ, nhưng trong sự dịu dàng của hắn ta lại dần nảy sinh ảo tưởng—
“Có lẽ, anh ấy sẽ vì mình mà quay đầu.”
Một khi ý nghĩ này nảy sinh, cũng có nghĩa là ngày công lược thành công không còn xa nữa.
— Mặc dù anh Lộ không có nhiệm vụ công lược.
Hệ thống của hắn ta chỉ giao nhiệm vụ vả mặt, nhiệm vụ công lược duy nhất chính là công lược tôi. Đây cũng là điều tiếc nuối lớn nhất của anh Lộ.
Hắn ta vẫn luôn không ngừng nghĩ, nếu hệ thống này là hệ thống công lược thì tốt biết mấy. Bên cạnh hắn ta có nhiều người đẹp như vậy, nếu đổi điểm công lược thành điểm vả mặt, hắn ta đã sớm phi thăng thành tiên rồi.
Đây cũng là điểm khác biệt giữa tình hình của anh Lộ và Quýt.
Qua thời gian quan sát, chúng tôi phát hiện, hệ thống mà Quýt trói buộc yêu cầu cô ta phải tiêu tiền cho đàn ông.
Đối tượng tiêu tiền phải là đàn ông.
Thông qua việc tiêu tiền cho đàn ông để nhận lại tiền hoàn.
Thông qua việc nhận được hảo cảm của đàn ông để cường hóa bản thân.
Quýt kéo những người đàn ông này ra khỏi vũng lầy, đưa bọn họ lên những lĩnh vực riêng, để bọn họ phục vụ cho mình.
Hệ thống mà anh Lộ trói buộc yêu cầu hắn ta hoàn thành nhiệm vụ vả mặt, đối tượng tiêu tiền không bị giới hạn.
Thông qua việc tiêu tiền để nhận lại tiền hoàn. Thông qua việc nhận được điểm vả mặt để cường hóa bản thân. Anh Lộ đạp lên những nhân viên bán nhà kiêu ngạo, chủ nhà tồi tệ, công tử ăn chơi trác táng, và cả những người qua đường vô tội không hiểu sao lại bị ăn một bạt tai, từng bước đưa mình lên ngôi vương, những người đẹp hắn ta gặp trên đường lúc vả mặt, đối với hắn ta, càng giống như chiến lợi phẩm hơn. Hắn ta không ngại cho những người đẹp này một chút lợi ích, thậm chí còn không ngại mua cho bọn họ một căn nhà để nuôi ở đó, giống như nuôi một con thú cưng xinh đẹp.
Tóm lại, bọn họ đang đi trên con đường mà bọn họ cho là đúng, cũng không ngừng cường hóa các phương diện của bản thân.
Ngay lúc sự tự tin của bọn họ đã lên đến đỉnh điểm, tôi đã tổ chức một buổi đấu giá từ thiện.
Trong buổi đấu giá này, tất cả số tiền thu được từ các vật phẩm đấu giá sẽ được quyên góp cho trẻ em vùng cao và các gia đình có người mắc bệnh.
Quy mô của buổi đấu giá từ thiện lần này lớn chưa từng có. Số lượng vật phẩm đấu giá cũng nhiều chưa từng thấy. Những yếu tố này khiến không ít người bàn tán xôn xao, không đoán được suy nghĩ của tôi. Nhưng đấu giá từ thiện thì bọn họ đều rất vui lòng tham gia.
Một buổi đấu giá từ thiện quy mô lớn như vậy, không chỉ có thể giúp doanh nghiệp xây dựng hình ảnh tốt đẹp trong mắt công chúng, mà còn có thể được giảm thuế. Vì vậy, gần như mỗi doanh nghiệp hàng năm đều có một khoản tiền cố định dành cho quyên góp từ thiện, đến tham gia đấu giá từ thiện cũng chỉ là quyên góp khoản tiền này theo một cách khác, sẽ không ảnh hưởng đến nguồn vốn của doanh nghiệp.
Vì thế, trong hội trường đấu giá, không còn một chỗ trống.
Tất nhiên, tôi cũng nhìn thấy Quýt và Anh Lộ.
Một tháng không gặp, ngoại hình của hai người họ càng thêm kinh diễm, trong hệ thống của đối phương, cả hai đều đã đạt đến cấp A+.
Nhưng so với ngoại hình, thứ hấp dẫn hơn cả là cảm giác tự tin như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của bọn họ, đó là sự tự tin được nuôi dưỡng bằng tiền bạc và thực lực mạnh mẽ của bản thân. Những thành công trong gần một tháng qua đã khiến hai người bọn họ giống như hai thanh bảo kiếm sắc bén, kiếm khí bức người.
Bọn họ tự tin đến mức tin rằng, trong buổi đấu giá này, bọn họ có thể khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác.
Tôi rất hài lòng với thái độ của bọn họ.
Thứ tôi cần chính là sự tự tin như vậy.
Sự tự tin gần như mù quáng.
Như vậy mới có thể moi hết tiền trong hệ thống ra, rồi xem xem giới hạn của hệ thống là ở đâu.
Trên sân khấu đấu giá, người điều khiển nhẹ nhàng gõ chiếc búa đấu giá, dưới hoạt động của bốn mươi tám chiếc loa trong phòng, tiếng gõ giòn tan vang vọng khắp mọi ngóc ngách của hội trường.
Buổi đấu giá từ thiện chính thức bắt đầu.
……..
Vật phẩm đầu tiên chính là món đồ do tôi mang ra.
Một mặt dây chuyền hồng ngọc.
Giá thị trường khoảng ba triệu, giá khởi điểm một đồng.
Trọng tâm của loại đấu giá này là từ thiện và kết giao, vì vậy, trên màn hình ở một bên có thể thấy rõ, người quyên góp viên hồng ngọc này là tôi.
Quýt liếc mắt nhìn một cái, không nghĩ ngợi gì mà ra giá ngay, “Năm triệu!”
Nhưng trước tiếng “năm triệu” của cô ta, lại có một giọng nói khác vang lên.
“Một đồng lẻ một xu.”
Hội trường đấu giá đang ồn ào náo nhiệt bỗng im bặt trong giây lát.
Bởi vì là đấu giá từ thiện, nên giá khởi điểm của tất cả các vật phẩm đều là một đồng, đồng thời cũng không quy định mức tăng giá tối thiểu mỗi lần.
Đấu giá từ thiện là để kết thiện duyên, chứ không phải kết thù, ai mà ngờ được lại có người hô cái giá một đồng lẻ một xu.
Và người hô cái giá này, chính là anh Lộ.
【Hê hê, thế nào, có cảm thấy bị vả mặt không?】
Tôi không định cho hắn ta nếm trái ngọt sớm như vậy.
Quýt cũng vậy.
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục.
Sau khi anh Lộ hô “một đồng lẻ một xu” lần thứ ba, Quýt cũng mua được ba vật phẩm do tôi tặng cho buổi đấu giá lần này, cả hội trường đều cảm thấy có gì đó không ổn.
Nếu không phải tôi ra hiệu cho vệ sĩ và nhân viên an ninh đừng manh động, anh Lộ đã sớm bị mấy chục gã đàn ông lực lưỡng khiêng ra ngoài rồi.
【Tại sao điểm vả mặt không tăng? Tao đang ở ngay trên buổi đấu giá do cậu ta tổ chức mà, công khai khiêu khích, ra giá cho thấy gu thẩm mỹ và vật phẩm đấu giá của cậu ta chẳng đáng một xu, tại sao cậu ta không tức giận?】
【Mình đã cướp được hai món đồ mà cậu ta muốn mua, tại sao điểm vả mặt không tăng?】
【Đã mua ba món đồ rồi, tại sao độ hảo cảm vẫn không tăng? Chẳng lẽ phải đợi mình mang những món đồ này tặng lại cho anh ấy thì độ hảo cảm mới tăng sao?】
Tôi không để ý, cho đến khi tiếng lòng của hai người ngày càng trở nên bực bội, động tác đấu giá bắt đầu do dự, tôi mới thầm nghĩ trong lòng.
【Cái gã họ Lộ này, lần nào cũng chỉ trả giá thêm một xu, rõ ràng là đang vả mặt tôi mà!】
【Nhưng hắn ta cũng đã trả giá cao hơn rất nhiều để mua không ít vật phẩm, quyên góp tổng cộng hai trăm triệu, bản tính hắn ta không xấu, tuy làm việc không biết nặng nhẹ nhưng cũng không đến mức đáng ghét, ngược lại có vài phần chân chất của trẻ con.】
【Quýt là một cô gái lương thiện, tổng số tiền quyên góp đã lên tới ba trăm triệu rồi, là một người đáng để kết giao.】
Vừa nghĩ xong ba câu này, tiếng thông báo máy móc vang lên liên tiếp.
【Điểm vả mặt +5】
【Điểm hảo cảm +5】
【Độ hảo cảm +5, độ hảo cảm hiện tại là 10.】
Hành động của hai người dưới sân khấu đồng loạt khựng lại.
Tiếp đó, động tác và tốc độ ra giá của bọn họ lại trở nên sôi nổi nhiệt huyết.
Lúc Quýt và anh Lộ nghỉ giữa giờ, một người chui vào nhà vệ sinh nữ, một người chui vào nhà vệ sinh nam.
Trong nhà vệ sinh nữ, Quýt:【Tu tiên! Đương nhiên là phải đổi linh căn rồi!】
【Tuy chỉ là loại tạp linh căn cấp thấp nhất, nhưng ít ra cũng đã có tư cách tu tiên.】
【Tiếp theo là công pháp…】
【Không đủ độ hảo cảm?】
【…】
Trong nhà vệ sinh nam, Anh Lộ:
【Dài ra rồi! Dài ra rồi! Nó dài ra thật rồi!】
【Hệ thống, tiếp tục cộng điểm!】
【Cái gì? Không đủ điểm vả mặt?】
【Chết tiệt, sao lại có chút điểm vả mặt thế này!】
【Mấy cái thêm giờ, tăng cường, thêm XX, thêm OO ở đằng sau, tôi còn chưa thử nữa mà!】
Hai người bước ra khỏi nhà vệ sinh, mang theo ý chí chiến đấu hừng hực, nhìn về phía sân khấu đấu giá.
Một buổi đấu giá kết thúc, hai người bọn họ đã quyên góp một tỷ tám.
Hết chương 233.
