Chương 234: Khả Năng Bệnh Trĩ Và Công Lược Giả Cùng Tồn Tại

Chương 234: Khả Năng Bệnh Trĩ Và Công Lược Giả Cùng Tồn Tại

 

Trên đời này, phàm là việc gì cũng không nên thái quá.

 

Làm từ thiện quyên góp nhiều tiền là chuyện tốt, nhưng một lần quyên góp số tiền vượt xa mức bình thường thì chỉ khiến người ta không khỏi nghi ngờ, liệu đối phương có dính dáng đến những phi vụ làm ăn phi pháp nào không.

 

Trong phút chốc, không biết bao nhiêu trợ lý đã phải chạy gãy cả chân chỉ để điều tra thân phận của hai người bọn họ.

 

Nhưng hai người bọn họ thì lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này – hoặc nói đúng hơn là, dù có biết thì bọn họ cũng chẳng thèm bận tâm.

 

Bởi vì lúc này, tất cả sự chú ý của bọn họ đều đã dồn hết vào tôi.

 

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, tôi liền bị hai người đó một trái một phải chặn đường lại. Quýt khẽ vuốt mái tóc dài của mình, ngước mắt nhìn tôi. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp long lanh ngấn nước, dù chưa cất lời, nhưng ngàn vạn tình ý đã như chực tràn ra khỏi khoé mắt.

 

“Anh…”

 

Thế nhưng, cô ta còn chưa kịp mở miệng thì anh Lộ đã lao tới như một con bò mộng đang hưng phấn, hệt như một chiếc máy cày xông vào nhà thờ, phá tan tành bầu không khí mập mờ mà Quýt đã dày công vun đắp.

 

Hắn ta vuốt tóc một cái, lè lưỡi liếm má trong, rồi sờ lên đường quai hàm sắc lẹm của mình, đoạn chống một tay lên cạnh đầu tôi, ánh mắt rực cháy.

 

Chẳng hiểu sao, tôi bỗng cảm thấy ngấy đến tận cổ họng.

 

Hắn ta cất giọng vô cùng thâm tình, “Chàng trai kia, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.”

 

… Câu này nghe quen quen.

 

Hình như hắn ta vừa nói lời thoại của tôi thì phải.

 

Thấy tôi không nhúc nhích, hắn ta càng sốt ruột áp sát lại gần, “Thừa nhận đi, cậu đã yêu tôi sâu đậm lắm rồi, đừng có giả vờ lạt mềm buộc chặt nữa. Tuy tôi không thích đàn ông, nhưng vì cậu đã yêu tôi sâu đậm đến thế, tôi cũng không ngại cho cậu một cơ hội đâu.”

 

Gân xanh trên trán tôi giật liên hồi, phải cố gắng lắm tôi mới không để độ hảo cảm của mình đối với hắn ta tụt xuống mức âm. Tôi vẫn luôn kiểm soát việc tăng giảm độ hảo cảm, nên tất nhiên tôi biết tại sao hắn ta lại tự tin đến vậy.

 

Bởi vì hiện tại, độ hảo cảm đã đạt đến 59. Khi độ hảo cảm là 60, nó sẽ tương đương với “thích” theo ý nghĩa thông thường, và hệ thống sẽ mở khoá thêm nhiều quyền hạn hơn nữa cho hắn ta.

 

Trong mắt hắn ta, tôi đã có cảm tình rất lớn với hắn ta rồi, thế nên chỉ cần một loạt hành động này của hắn ta thôi, chắc chắn sẽ khiến tôi mê mệt, cảm nhận được trọn vẹn sức hấp dẫn của hắn ta, từ đó đột phá cột mốc 60 điểm hảo cảm.

 

Quả thực là tôi sắp ngã gục rồi. Bị cái sự dầu mỡ bóng nhẫy của hắn ta làm cho ngấy đến ngã gục.

 

Thấy tôi vẫn không có phản ứng gì, anh Lộ có vẻ rất sốt ruột.

 

Hắn ta tiếp tục áp sát, “Tôi thích người đàn ông chủ động một chút, hửm?”

 

Mặt tôi không một chút cảm xúc nhìn hắn ta, “Xung quanh anh chắc không thiếu hồng nhan tri kỷ nhỉ?”

 

Hắn ta cười nhạt, vẻ mặt vô cùng tự tin, “Ghen rồi à?”

 

“Bên cạnh người đàn ông thành công thì lúc nào cũng có rất nhiều phụ nữ, cậu cũng là đàn ông, chắc chắn sẽ hiểu cho tôi thôi.”

 

“Huống hồ chi, cậu là đàn ông, không thể sinh con được. Nhà họ Lộ của tôi không thể tuyệt tự được, nên chắc chắn tôi sẽ để những người phụ nữ khác sinh con cho tôi.”

 

“Vậy nên nếu cậu muốn ở lại bên cạnh tôi thì phải biết điều một chút. Đương nhiên, tôi cũng sẽ không để bọn họ vượt mặt cậu đâu.”

 

Mặt tôi cứng đờ.

 

Tôi biết, trên đời này vẫn có những kẻ có thể hùng hồn phát biểu những lời lẽ kinh thiên động địa, nhưng vì “tiếng xấu” của tôi đã vang xa, vậy nên chưa ai dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt tôi cả.

 

Không ngờ hôm nay lại được một Công Lược Giả làm phong phú thêm trải nghiệm cuộc đời.

 

Thấy tôi vẫn không có phản ứng gì, anh Lộ càng thêm nôn nóng. Con số 60 điểm hảo cảm giống như củ cà rốt treo trước mặt con lừa, không ngừng dụ dỗ hắn ta tiến lại gần tôi.

 

Hắn ta càng ngày càng dựa sát vào tôi hơn, và nội tâm giằng xé trong lòng hắn ta cũng càng lúc càng rõ ràng trong tai tôi.

 

【Lẽ nào thật sự phải hôn cậu ta thì cậu ta mới chịu cộng thêm điểm hảo cảm cho mình sao?】

 

【Mình thật sự phải hôn một thằng đàn ông ư?】

 

【Nếu cậu ta trông mềm mại một chút, thanh tú một chút thì mình cũng nhắm mắt làm liều được. Đằng này cậu ta trông nam tính thế này, mẹ nó chứ, người này còn cao hơn cả mình, mình có muốn tự lừa mình rằng cậu ta là con gái cũng chẳng được.】

 

【Ký chủ, ít nhất thì anh ta cũng rất đẹp trai, là kiểu đẹp mà cả đàn ông lẫn phụ nữ đều không thể phủ nhận được.】

 

【Mẹ kiếp, tao mà không biết nó đẹp trai chắc? Nhưng đẹp đến mấy thì nó vẫn là đàn ông!】

 

【Mình thật sự phải hôn môi một thằng đàn ông sao?】

 

【Ghê tởm quá đi.】

 

【Ký chủ, hãy nghĩ đến mục tiêu của anh, nghĩ đến hai viên bi của anh đi.】

 

【Chết tiệt! Kệ cha nó đi, nhắm mắt liều mạng vậy!】

 

【Nhìn da cậu ta trắng thế này, mịn thế này, môi cũng màu hồng nhạt, không có chút da chết nào, trông mềm thật đấy.】

 

【Tắt đèn đi thì ai cũng như ai, mình hôn một cái cũng chẳng thiệt thòi gì!】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Mà người cậu ta cũng thơm thật đấy, bình thường không hút thuốc, chắc cũng không bị hôi miệng đâu nhỉ?】

 

【Hệ thống, mày có ngửi thấy không? Mùi trên người cậu ta không phải mùi nước hoa, nhưng mà… thơm quá đi.】

 

Tên họ Lộ này càng lúc càng ép sát, không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ mê đắm, “Cậu thơm quá.”

 

Hắn ta càng được đà lấn tới, muốn dán cả người lên cơ thể tôi.

 

Tôi không biết lúc này hình tượng của chúng tôi trong mắt người khác khó coi đến mức nào, nhưng cả người Quýt đã hoảng sợ đến mức sắp biến thành bức tranh ‘Tiếng Thét’ luôn rồi, hai vẻ mặt ‘kinh hoàng thất sắc’ và ‘giận sôi gan’ hoà quyện vào nhau một cách hoàn hảo trên gương mặt cô ta.

 

Cô ta lao tới, dùng gót giày cao gót nhọn hoắt cao tám centimet của mình đạp thẳng vào mông tên họ Lộ kia.

 

“Thả người đàn ông đó ra!”

 

Chỉ nghe thấy tên họ Lộ kia rú lên một tiếng kinh thiên động địa, vì lực đạp mà cả người đổ ập về phía tôi.

 

Trước khi tôi kịp đá hắn ta văng ra, Trợ Lý đã ném hắn ta bay đi rồi.

 

“Tổng tài, cẩn thận.”

 

“Làm tốt lắm.”

 

Trợ Lý cúi đầu, chỉnh lại cổ áo cho tôi, hàng mi dài cong vút rủ xuống, che đi đôi mắt anh.

 

Các thành viên trong đội Bá từ trong bóng tối xông về phía hai người kia. Trợ Lý cao hơn tôi một chút, vừa vặn che khuất tầm mắt của tôi, đổ xuống một bóng râm nhỏ.

 

Phía sau có rất nhiều người nên tôi không hành động gì quá lớn, chỉ nắm lấy một đoạn cổ tay anh, hỏi: “Không vui à?”

 

Lòng bàn tay tôi áp lên cổ tay anh, cảm giác như đang nắm một đoạn tre bằng ngọc.

 

“Vâng.”

 

“Quyết định lần này quá nguy hiểm.”

 

Kế hoạch lần này là do tôi làm mồi nhử.

 

Tôi khẽ nghiêng đầu, áp má lên mu bàn tay anh.

 

Mu bàn tay anh lạnh ngắt.

 

“Mọi người đều ở trong tối cả mà, không nguy hiểm đâu.”

 

Thực ra, dù không có ai bảo vệ, với năng lực của hai kẻ đó thì cũng chẳng làm gì được tôi. Bọn họ là những người không được thế giới này thừa nhận, căn bản không thể sử dụng năng lực siêu phàm của thế giới này.

 

Trợ Lý khẽ thở dài, không khuyên can tôi nữa, mà chỉ nói: “Vậy thì là do gã đó đứng quá gần ngài, tôi ghen rồi.”

 

Hiếm khi thấy anh thẳng thắn bộc lộ dục vọng chiếm hữu như vậy, tôi vừa thấy có chút mới mẻ, lại vừa thấy có hơi áy náy. Xung quanh tôi có quá nhiều Công Lược Giả, anh cảm thấy bất an cũng là điều bình thường. Muốn để anh có đủ cảm giác an toàn, chỉ có cách xử lý triệt để đám Công Lược Giả này mà thôi.

 

Đột nhiên anh mỉm cười, hàng mi dài khẽ cong lên, để lộ đôi mắt trong veo. Nụ cười của anh làm tôi ngẩn người trong giây lát, rồi bỗng thấy má mình hơi nhồn nhột.

 

“Tổng tài, hình như bên kia có chút chuyện rồi.”

 

Trợ Lý lùi ra, vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra.

 

Tôi đưa tay sờ lên má mình, lúc này mới nhận ra, vừa tức vừa buồn cười.

 

Vậy mà anh lại to gan đến mức nhéo má tôi.

 

Lúc tôi đang tính toán xem làm thế nào để đòi lại, thì thấy phía trước hình như đúng là có chuyện thật. Sao đôi giày cao gót của Quýt vẫn còn cắm trên mông tên họ Lộ thế kia? Hắn ta vẫn đang la hét thảm thiết, máu từ mông hắn ta chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất.

 

Giày cao gót gì mà sắc bén thế?

 

Đội trưởng đội Bá giật giật khoé miệng, không biết phải giải thích thế nào.

 

“Đối tượng mang bí danh anh Lộ không mặc quần lót.”

 

“Gót giày của đối tượng mang bí danh là Quýt kia, ừm… trúng ngay hồng tâm.”

 

“Còn đạp nát luôn cả búi trĩ của anh Lộ.”

 

“Trĩ nội trĩ ngoại nổ tung cùng lúc.”

 

“Gót giày của Quýt bây giờ không rút ra được, cô ta mang loại giày cao gót buộc dây đến đầu gối, các đội viên của chúng tôi đang gỡ dây giày cho cô ta. Hiện tại mới gỡ từ đầu gối xuống đến bắp chân.”

 

Tôi nhìn hai người dính liền vào nhau, kinh ngạc vô cùng, nhất thời không biết nên nói gì.

 

Ngay cả lông ở chỗ hai cái trứng mà hắn ta cũng cường hoá được, tại sao không cường hoá luôn cả bệnh trĩ đi?

 

Tại sao lại có Công Lược Giả bị bệnh trĩ chứ?

 

Hết chương 234.

 

Chương 234: Khả Năng Bệnh Trĩ Và Công Lược Giả Cùng Tồn Tại

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên