Chương 24: Dạo Này Cậu Ấy Cứ Trốn Tránh Tôi

Chương 24: Dạo Này Cậu Ấy Cứ Trốn Tránh Tôi

 

Thời Lưu trình bày ý tưởng của mình: Là một câu chuyện cẩu huyết tình một đêm rồi mang bầu bỏ chạy.

 

Tống Hề Đào lẩm bẩm: “Cẩu huyết lắm à?”

 

Cậu chẳng thấy cuộc sống của mình cẩu huyết tẹo nào, rõ ràng rất đời thường, mặt trời ngày nào cũng mọc lên y hệt nhau, giống như thành tích của Tống Mộc Qua cứ tụt dốc đều đều vậy.

 

Thời Lưu: “Tôi sẽ gửi đại ý câu chuyện cho cậu, sau đó chúng ta bàn về thiết lập hình tượng nhân vật.”

 

Mải mê làm việc chẳng biết trời trăng gì, loáng cái đã trôi qua hai tiếng đồng hồ, Thời Lưu chợt nhớ ra Tống Hề Đào còn phải đi đón con: “Bốn giờ rồi, Mộc Qua tan học chưa?”

 

Tống Hề Đào: “Không sao, đưa đi học thêm rồi, chưa đến năm giờ là thằng bé chưa về đâu.”

 

Thời Lưu: “Học thêm toán à? Chẳng phải cậu bảo thằng bé bài xích người khác dạy nó sao?”

 

Tống Hề Đào: “Bị thầy giáo toán của nó trị rồi.”

 

Thời Lưu bèn nói: “Gặp được thầy giáo tốt như thế thì nhất định phải theo học đến tận lớp sáu mới được!”

 

Tống Hề Đào: “Chắc dạy hết học kỳ này là nghỉ thôi, cậu ấy chỉ dạy thay tạm thời, công việc chính vẫn là dạy cấp ba.”

 

Như vậy cũng tốt, mối liên hệ giữa họ cũng nên dừng lại ở đây thôi.

 

Tống Hề Đào nói vậy cũng thấy hơi buồn, cứ thay đổi giáo viên liên tục khiến môn toán của Tống Mộc Qua càng thêm thê thảm như tuyết rơi lại còn thêm sương giá.

 

Năm giờ rưỡi, Tống Hề Đào đứng ở chỗ đỗ xe Mạnh Tư Trình đã mua, nhìn chiếc Cullinan màu trắng chạy tới đúng giờ.

 

Mạnh Tư Trình là người rất biết canh giờ, trừ khi trên đường bị kẹt xe, nếu không thì lúc nào cũng đúng năm giờ rưỡi là đưa Mộc Qua về đến nhà.

 

Tống Mộc Qua xách cái cặp sách to đùng xuống xe, lí nhí cáo trạng: “Ba ơi, thầy Mạnh toàn gọi nhóm của con lên chơi trò xe lửa nối đuôi thôi.”

 

Mặc dù Hoắc Quyết bảo đấy là ngẫu nhiên, vì thầy Mạnh dùng phần mềm chọn ngẫu nhiên, xác suất đều như nhau là 1/6. Nhưng Tống Mộc Qua lại cảm thấy cái xác suất này cứ sai sai thế nào ấy, chỉ tiếc là cậu bé học Toán kém quá nên chẳng biết giải thích thế nào cho ra ngô ra khoai.

 

Mạnh Tư Trình xuống xe, mở cửa xe cho hơi lạnh tỏa ra, hắn muốn nói chuyện với Tống Hề Đào một lát.

 

“Tôi muốn mời cậu đi xem một bộ phim về giáo dục, xem xong chúng ta sẽ cùng thảo luận về vấn đề giáo dục của Mộc Qua. Tối nay cậu rảnh không? Mộc Qua cũng có thể đi cùng.”

 

Tống Mộc Qua sợ nhất là phim dạy toán, lập tức tự gạch tên mình ra khỏi danh sách: “Thầy ơi, con không rảnh, tối nay con phải rửa bát giúp ông nội, nhưng ba con rảnh lắm.”

 

Mạnh Tư Trình: “Ồ? Mộc Qua biết giúp ông nội rửa bát cơ à, Mộc Qua giỏi quá.”

 

Tống Hề Đào mím môi suy nghĩ, phim giáo dục ư? Nghe có vẻ là một cuộc thảo luận rất sâu sắc, biết đâu tìm được phương pháp học tập phù hợp trọn đời cho Mộc Qua. Dù sao thì Mạnh Tư Trình cũng mất trí nhớ rồi, mình với hắn xem một bộ phim thì có làm sao?

 

Tống Hề Đào: “Tối nay mấy giờ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Chúng ta ăn cơm xong là có thể bắt đầu.”

 

Vì hiện tại chỉ dạy một lớp nên Mạnh Tư Trình chỉ phải trực tối thứ Hai, chỉ một buổi một tuần, thời gian còn lại khá thong thả.

 

Tống Hề Đào: “Vừa nãy tôi đã ăn với bạn no rồi.”

 

Bạn?

 

Mạnh Tư Trình nói: “Vừa khéo, tôi với Mộc Qua cũng ăn no rồi, đi xem luôn nhé.”

 

Tống Hề Đào đưa Mộc Qua lên lầu, hôm nay Tống Quắc ở nhà, nghe nói ngày nào Mộc Qua cũng làm xong bài tập mới về, bước chân Tống Quắc về nhà cũng kiên định hẳn lên — nếu không thì Tống Hề Đào sẽ lại nài nỉ ông nội dạy cho cháu đích tôn học.

 

Lúc quay xuống, Tống Hề Đào mang theo hai quả đào: “Này, cho cậu giải khát.”

 

“Lát nữa tôi ăn.” Mạnh Tư Trình nhận lấy, đặt ở giữa, sau đó khởi động xe, mắt nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như lơ đãng hỏi, “Nhà trường yêu cầu giáo viên đi thăm nhà học sinh, cậu thấy có cần thiết không?”

 

Tống Hề Đào: “Chúng ta ngày nào chẳng gặp nhau, không cần phải đặc biệt đến thăm nhà đâu nhỉ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừ, tôi cũng thấy không cần thiết.”

 

Tiếc thật, không được lên nhà ngồi chơi rồi.

 

Tống Hề Đào đến nơi mới phát hiện ra là một rạp chiếu phim tư nhân, một phòng chiếu lớn, chỉ có hai người cậu và Mạnh Tư Trình, ghế sô pha mềm mại rộng đến mức có thể nằm xem, còn có trái cây điểm tâm để ăn.

 

Cậu chỉ dám đặt mông một chút lên mép ghế sô pha, ngồi khép nép: “Tôi cứ tưởng là rạp chiếu phim lớn.”

 

Mạnh Tư Trình: “Là một bộ phim cũ, không có công chiếu.”

 

“Dàn Đồng Ca (Les Choristes)?” Tống Hề Đào đọc tên phim trên màn hình.

 

Mạnh Tư Trình: “Một nhạc sĩ quản lý một đám trẻ có vấn đề, dùng phương pháp thành lập dàn đồng ca để….”

 

Tống Hề Đào: “Mộc Qua là trẻ có vấn đề sao?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không phải.”

 

Tống Hề Đào: “Mộc Qua có năng khiếu âm nhạc à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Cái đó thì còn đợi khai phá.”

 

Mạnh Tư Trình mượn việc công để làm việc tư bị hỏi vặn lại có chút bí, bèn nói: “Xem phim trước đã.”

 

“Ồ.” Tống Hề Đào tự kiểm điểm bản thân, nhìn nhận vấn đề chưa đủ sâu sắc, vừa nghe giới thiệu đã vội vàng làm bài đọc hiểu. Một tiếng rưỡi sau, Tống Hề Đào bị giọng hát thiên thần của lũ trẻ và tình cảm thầy trò làm cho cảm động khóc như mưa.

 

Còn Mạnh Tư Trình ngồi bên cạnh lạnh lùng gặm đào: Lấy phim giáo dục làm cái cớ cũng không tồi, nhưng thiếu một chút không khí lãng mạn. Dù sao đi nữa thì ít nhất cũng đạt được một thành tựu: Cùng nhau xem phim.

 

Mạnh Tư Trình mở ghi chú trong điện thoại ra, đánh dấu tích vào mục “Xem phim”.

 

Tống Hề Đào thích triển lãm tranh, cuối tuần trung tâm thành phố có triển lãm tranh sơn dầu, cái này có thể hẹn.

 

Tống Hề Đào nhận lấy khăn giấy Mạnh Tư Trình đưa để lau nước mắt, phim kết thúc, cậu theo thói quen đứng dậy đi ra ngoài, dù sao trước đây cũng toàn thế.

 

Mạnh Tư Trình bất lực đặt khăn giấy xuống, đi theo sau.

 

Tống Hề Đào vừa mở miệng giọng mũi đã đặc sệt: “Thầy Mathew tốt như thế, cuối cùng lại bị hiệu trưởng sa thải.”

 

Mạnh Tư Trình đang đi song song đột nhiên dừng bước.

 

Tống Hề Đào quay đầu lại, sụt sịt mũi: “Cậu sao thế?”

 

Mạnh Tư Trình: “Sáu năm trước cậu đã từng gọi điện cho tôi.”

 

Trong một khoảnh khắc ấy, Tống Hề Đào thậm chí còn chưa phản ứng kịp ý của Mạnh Tư Trình là gì. Không phải đang nói về phim à? Sao lại chuyển sang chuyện điện thoại rồi?

 

Khoan đã? Sáu năm trước!

 

Người Tống Hề Đào cứng đờ, Mạnh Tư Trình có trí nhớ kiểu quái quỷ gì thế, cái này mà cũng khớp lại được với nhau ư? Cậu nghe qua điện thoại còn chẳng nhận ra giọng Mạnh Tư Trình mấy, thế mà Mạnh Tư Trình vẫn còn nhớ một cuộc điện thoại chỉ vài ba câu ngắn ngủi? Chỉ vì lúc đó cậu khóc, giọng nói giống với giọng nức nở lúc này, nên Mạnh Tư Trình mới liên hệ lại được sao?

 

Ôi vãi thật, Mạnh Tư Trình dù có mất trí nhớ cũng không thể lơ là được.

 

Tống Hề Đào ấp úng, giả vờ bận rộn lau nước mắt nước mũi.

 

Mạnh Tư Trình: “Trước đây cậu thực tập ở nhà mạng à?”

 

Tống Hề Đào lập tức mượn gió bẻ măng: “Ừ, học kỳ hai năm cuối đại học tìm đại một chỗ thực tập, mệt quá, sếp còn hãm tài, làm được hai ngày là nghỉ luôn. Sao thế?”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi từng nhận được cuộc gọi tiếp thị của cậu.”

 

Tống Hề Đào giả ngu: “Thế á? Tôi gọi điện tiếp thị cả ngày, chẳng có ấn tượng gì nữa.”

 

Mạnh Tư Trình dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để hỏi: “Mạng Di động mà lại đi giành giật khách của mạng Liên thông à?”

 

Tống Hề Đào: “Cái gì cơ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Số của tôi là mạng Liên thông, cậu lại đi tiếp thị băng thông rộng của mạng Di động.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đầu óc Tống Hề Đào trống rỗng, lúc đó mình nói là mạng Di động à? Số của Mạnh Tư Trình là mạng Liên thông à? Hắn đang gài bẫy mình hay là thật thế? Sao Mạnh Tư Trình còn chơi trò liên hoàn kế với cậu nữa? Có khi nào buổi xem phim hôm nay cũng là một phần trong kế hoạch của hắn không?

 

“Cậu nhớ nhầm rồi chứ? Tôi thật sự đã gọi cho cậu á?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không nhầm đâu, cậu bảo tôi là người cuối cùng trong danh sách của cậu mà.”

 

Cuộc gọi tiếp thị đó khiến hắn mất ngủ, hắn vẫn luôn quy kết nguyên nhân cho những chuyện khác xảy ra trong ngày hôm đó, nhưng vừa rồi giọng nói mang theo tiếng nức nở của Tống Hề Đào đã kéo hắn về sáu năm trước chỉ trong nháy mắt.

 

Cái cảm giác nặng trĩu trong lòng lúc đó lại ùa về.

 

Tống Hề Đào đã gọi điện cho hắn, lúc đó cậu ấy muốn nói gì?

 

Tống Hề Đào tặc lưỡi mặc kệ sự đời: “Xin lỗi nhé, thật ra lúc đó tâm trạng không tốt, nên gọi điện quấy rầy từng người trong danh bạ.”

 

“Đừng hỏi tại sao tôi có số của cậu, là Khương Nhạc đưa cho tôi cái túi danh bạ đấy.”

 

Mạnh Tư Trình chăm chú nhìn cậu: “Tại sao tâm trạng lại không tốt?”

 

Tống Hề Đào: “Lúc đó Mộc Qua vừa đầy tháng, sau đó thì…. ừm, vợ tôi bỏ chạy mất.”

 

Hỏi tiếp nữa thì thuộc về quyền riêng tư cá nhân rồi, chắc là Mạnh Tư Trình sẽ không truy hỏi nữa đâu.

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Đây là lần đầu tiên giữa bọn họ nhắc đến vợ của Tống Hề Đào, rõ ràng rành mạch nói cho hắn biết, mười năm qua, từng có một người rất quan trọng chiếm giữ trái tim của Tống Hề Đào, khi cô ấy rời đi, Tống Hề Đào đau lòng đến mức này, và rồi cậu đã một mình nuôi nấng Mộc Qua khôn lớn.

 

Thời gian là một rãnh sâu ngăn cách không thể vượt qua, đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ. Sự tiếc nuối giống như mạng nhện giăng đầy, nhẹ nhàng nhàn nhạt, từ một góc nào đó lan tràn ra khắp cõi lòng.

 

Mạnh Tư Trình: “Có từng nghĩ đến chuyện tìm đối tượng khác không?”

 

Tống Hề Đào: “Tuyệt đối không! Mẹ tôi bảo tôi và Mộc Qua ngốc quá, nên thôi cứ ở vậy cho lành, đỡ mất công Mộc Qua bị người ta bắt nạt mà tôi còn chẳng hay biết gì.”

 

Đương nhiên là Giang Mộng Lệ mong con trai mình có một gia đình bình thường, nhưng Tống Hề Đào không chịu, vả lại các yếu tố thực tế cũng khá phức tạp, nên đó chỉ là cách nói lảng đi của bà mà thôi.

 

Thế nếu có một người tuyệt đối sẽ không bắt nạt Mộc Qua thì sao?

 

Mạnh Tư Trình nuốt câu hỏi đó vào trong lòng, giờ mà hỏi thì sớm quá, sẽ bị lộ tâm tư mất.

 

Tống Hề Đào được Mạnh Tư Trình đưa về nhà, cậu cũng không hề nhận ra là xem phim xong bọn họ chẳng thảo luận tí gì về vấn đề giáo dục cả. Tống Hề Đào chỉ sợ mình chuồn không đủ nhanh, lỡ Mạnh Tư Trình lôi cậu lại bàn về việc phân chia nghiệp vụ giữa mạng Liên thông và mạng Di động thì chết. Mạnh Tư Trình quá thông minh, bớt tiếp xúc với hắn thì hơn.

 

Lớp cuối cấp do Tống Quắc chủ nhiệm đã nghỉ hè, ông bắt đầu đảm nhận nhiệm vụ đưa đón cháu trai đi học mỗi ngày. Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình không còn tiếp xúc nữa, ngày ngày trốn trong phòng vẽ thiết lập nhân vật truyện tranh mới.

 

Sau khi Diêu Chiếu về nước, phải đi báo cáo với cấp trên, sau khi biến mất vài ngày, giờ rất nóng lòng muốn xuất hiện. Cậu ta hẹn Mạnh Tư Trình ăn tối vào tối thứ Sáu, gặp mặt xong mới phát hiện người anh em tốt của cậu ta vẫn giữ cái vẻ mặt lạnh tanh như hồi cấp ba. Sau khi Diêu Chiếu vòng vo tam quốc nghe ngóng một hồi, cậu ta biết được Tưởng Lâm Lâm đã kết hôn và có con, thảo nào Mạnh Tư Trình cười không nổi.

 

“Cậu… vẫn định đập chậu cướp hoa à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Tại sao không?”

 

Diêu Chiếu nghẹn lời, mặc dù nhan sắc, trí tuệ, gia thế của người này cái nào cũng đều ăn đứt chồng người ta, nhưng người anh em à, cậu ngang nhiên làm kẻ thứ ba thế này…. Tôi vẫn thấy rất đồng cảm cho chồng của Tưởng Lâm Lâm.

 

Diêu Chiếu hỏi: “Thế cậu đã tìm hiểu về tình địch của mình chưa?”

 

Mạnh Tư Trình: “Chưa.”

 

Không tìm hiểu mà cứ đâm đầu vào đào góc tường nhà người ta à?

 

Diêu Chiếu: “Thế cậu có lợi thế gì không?”

 

Mạnh Tư Trình: “Con của cậu ấy học ở lớp tôi.”

 

Diêu Chiếu kinh hãi: “Không phải chứ, cậu làm thế, có phải hơi thiếu đạo đức không?”

 

Đạo đức?

 

Mạnh Tư Trình gật đầu, thích phụ huynh học sinh đúng là có hơi thiếu đạo đức thật, nhưng qua vài ngày nữa là không còn mối quan hệ này nữa rồi.

 

Diêu Chiếu: “Thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ đâu, cậu mất trí nhớ rồi thì tình cảm đó sâu đậm đến mức nào chứ? Mười năm trôi qua, con người ta thay đổi nhiều lắm rồi, Tưởng Lâm Lâm cũng không phải là Tưởng Lâm Lâm của năm xưa nữa, thật ra cậu chỉ thích cái cảm giác rung động thời niên thiếu thôi, hay là bình tĩnh một tháng rồi tính tiếp? Cậu không sợ chồng cô ấy treo băng rôn trước cổng trường à? Cậu chẳng hiểu gì cả, chồng người ta chuyên làm cái nghề này đấy!”

 

Mạnh Tư Trình ngước mắt lên: “Tưởng Lâm Lâm là ai?”

 

Diêu Chiếu: “…”

 

Bây giờ Mạnh Tư Trình mới phản ứng lại, thật cạn lời: “Cậu nhầm rồi, Tống Hề Đào đã ly hôn rồi.”

 

Suýt chút nữa thì Diêu Chiếu đã phun nước vào người Mạnh Tư Trình: “Thế thì Đào Tử cũng thật thảm quá!”

 

Nếu… nếu là Đào Tử thì rõ ràng gốc gác, hình như cũng chấp nhận được. Khoan đã…. Đào Tử thích con gái mà! Diêu Chiếu cảm thấy mình đi nước ngoài mấy năm như kiểu bị cách ly với thế giới vậy, một thằng bạn thân thì cong, một thằng bạn khác thì con đã bảy tuổi rồi, mà thằng trước lại còn nhăm nhe thằng sau.

 

“Vụ này…. về mặt giới tính thì có hơi khó khăn đấy nhỉ?” Cái này còn khó hơn cả phá hoại tình cảm vợ chồng người ta ấy chứ? Với cái mặt tiền này của hắn, đi làm kẻ thứ ba vẫn dễ hơn.

 

Mạnh Tư Trình: “Cứ thử xem sao.”

 

Cũng đúng, khó khăn đối với Mạnh Tư Trình chỉ như cơm bữa, Mạnh Tư Trình không thử sao mà cam tâm được. Diêu Chiếu chợt nghĩ lại, con của Tống Hề Đào học lớp Mạnh Tư Trình? Vì tình yêu, Mạnh Tư Trình thế mà lại đi dạy một đám nhóc con đến mông còn chưa biết chùi?

 

“Đại ca, cậu đi dạy mẫu giáo hả?!”

 

Mạnh Tư Trình bực mình: “Lớp 1.”

 

Diêu Chiếu ước tính thời gian, “Nói vậy là Đào Tử có con ngay trong thời gian học đại học à? Thế thì có khi tôi từng gặp tình địch của cậu rồi đấy.”

 

Mạnh Tư Trình bây giờ chẳng còn chút kỳ vọng nào vào tin tức tình báo của Diêu Chiếu nữa, “Cậu chắc không?”

 

Diêu Chiếu: “Chắc chắn trăm phần trăm, hồi đó chúng ta ăn cơm cùng nhau ở Nam Thành, chính miệng cậu ấy thừa nhận có bạn gái, tôi còn từng gặp cậu ấy đi dạo phố với bạn gái một lần rồi, bạn gái cậu ấy vừa cao vừa xinh.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe.”

 

Diêu Chiếu ngậm miệng, thôi bỏ đi, đã thì quá khứ rồi, cũng chẳng có gì hay ho để nhắc lại. Nhưng nếu đối tượng là Đào tử, thì tạm gác chuyện giới tính sang một bên, nếu Mạnh Tư Trình thực sự ra tay…. Nghĩ lại thì năm đó khi Mạnh Tư Trình uống say, chính Đào Tử đã chủ động đòi đưa Mạnh Tư Trình về phòng cơ mà.

 

Thế là Diêu Chiếu liền nói mấy lời mà Mạnh Tư Trình thích nghe: “Tôi thấy cậu cũng có hy vọng đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Nhưng dạo này cậu ấy cứ né tránh tôi.”

 

Diêu Chiếu: “Để tôi hẹn cậu ấy ra ngoài ăn cơm… Ơ khoan đã, người anh em, hình như tôi lỡ miệng nói cho Hề Đào biết chuyện cậu mất trí nhớ và chuyện cậu thầm thương trộm nhớ Tưởng Lâm Lâm rồi.”

 

Mạnh Tư Trình cười lạnh: “Tốt nhất là trong hôm nay cậu nên giải thích cho rõ ràng đi.”

 

……..

 

Tại nhà họ Tống.

 

Mấy hôm nay ba cứ nhốt mình trong phòng vẽ tranh, vì những thứ vẽ ra trẻ con không xem được, nên Tống Mộc Qua không thể ngồi bên cạnh bắt chước vẽ theo nữa. Tống Mộc Qua ngồi xổm trên đất sắp xếp lại vở bài tập của mình trong học kỳ này: Cứ đến cuối kỳ, trường sẽ tổ chức hoạt động bảo vệ môi trường thu hồi giấy vụn, giấy vụn của mỗi lớp bán được tiền sẽ mua một cái cây trồng ở Tây Bắc, để chống sa mạc hóa. Hoạt động đã được tổ chức nhiều năm, trường cũng có một mảnh đất riêng ở Tây Bắc.

 

Tống Mộc Qua nhìn thấy ảnh chụp vùng đất cát, cậu bé rất muốn trồng một cây mộc qua ở đó. Nếu lớp nào thu hồi được nhiều giấy vụn nhất, thì có thể trồng hai cây, có thể trồng cả ba vào đó luôn! Tống Mộc Qua cầm mấy quyển vở bài tập mỏng dính, ngẩn người, sao ít thế này. Vì đầu học kỳ cậu bé không nghe giảng nghiêm túc, nên giờ mới biết đến hoạt động này, vở bài tập rách nát đều vứt đi hết rồi, bài kiểm tra không đạt cũng bị cậu bé lén vứt đi luôn.

 

Lý Vi Âm bảo bạn ấy có cả một chồng cao ngất, vì mẹ bạn ấy ngày nào cũng giao thêm bài tập. Sách đến lúc cần dùng mới thấy ít, Tống Mộc Qua cuống quýt cả lên.

 

“Ông nội ơi, ông có giấy vụn không ông?”

 

Tống Quắc đang chuẩn bị nghe điện thoại nên chỉ buông một câu: “Không có.”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Mộc Qua thất vọng tràn trề, lần đầu tiên cậu bé cảm thấy thật lo lắng, cái nhà này không có ai đi học sao? Cô chẳng bao giờ mang sách về, ông nội cũng không làm bài tập, còn bà nội…. Bà nội mang về cả một thùng giấy vụn!

 

Tống Mộc Qua bê cái ghế đẩu, trèo lên, mở một cái thùng to trên tủ giày ở huyền quan ra.

 

Một quyển bài tập, hai quyển bài tập… Tống Mộc Qua lật ra xem, chữ viết chi chít, đúng yêu cầu của nhà trường rồi.

 

Tống Mộc Qua chọn chọn lựa lựa, nhét đầy cả một ba lô.

 

Ngày xưa ba đi học chăm chỉ quá đi mất!

 

Hết chương 24.

 

Chương 24: Dạo Này Cậu Ấy Cứ Trốn Tránh Tôi

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên