Chương 24: Người Nhặt Thi Hạ Bạch

Chương 24: Người Nhặt Thi Hạ Bạch.

 

Sau khi âm thanh của hệ thống biến mất, Hạ Bạch trở lại ký túc xá, ký túc xá thực sự của trường đại học y Hòa Bình, ánh đèn sáng tỏ, sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái.

Trong ký túc xá chỉ có cậu, Lận Tường, Hoa Hạo Minh, Tống Minh Lượng và Mạnh Thiên Hữu.

Người bị thương nặng nhất chính là Mạnh Thiên Hữu, cậu ta bị cụt mất một cái chân, nằm thoi thóp sắp chết. Lận Tường nhìn cũng vô cùng thê thảm, phía sau lưng và cánh tay phải lòi cả xương, khắp người chỗ nào cũng dính máu, bọn họ không có thời gian để trì hoãn, phải lập tức điều trị ngay.

Nhìn Hoa Hạo Minh cũng rất suy yếu, sắc mặt tái nhợt, cứ nôn khan không ngừng, một bộ tùy thời sẽ nôn bất cứ lúc nào.

Hắn kìm nén cảm giác muốn nôn lại, khàn giọng nói: “Mạnh Thiên Hữu phải đưa đi chữa trị ngay lập tức, lát nữa tôi sẽ mở cửa, có thể là bác sĩ sẽ vào, sẽ đưa Mạnh Thiên Hữu và Lận Tường lên xe cứu thương, các cậu đừng nói bất cứ điều gì cả, cứ trực tiếp đuổi theo là được.”

Hạ Bạch và Lận Tường gật đầu, Tống Minh Lượng vẫn không lên tiếng.

Hoa Hạo Minh rất có kinh nghiệm, sau khi cửa ký túc xá mở ra, quả nhiên thấy có bác sĩ khiêng cáng cứu thương tới.

Trong đó có một bác sĩ nhìn về phía Hoa Hạo Minh, gật đầu với hắn, sau đó cầm bộ đàm nói: “Ký túc xá sinh viên năm nhất xảy ra ẩu đả, có hai người bị thương nặng, lập tức khiêng họ xuống.”

Bên ngoài ký túc xá là một thế giới chân thật bọn họ quen thuộc và cảm thấy an toàn.

Những người ở cùng tầng ký túc xá cũng nhao nhao thò đầu ra, vừa hiếu kì lại vừa kinh ngạc nhìn bọn họ, không hiểu sao ngày đầu tiên bọn họ đến ký túc xá lại đánh nhau nghiêm trọng như vậy, cũng không thù không oán gì, cùng lắm là tranh cãi vì chuyện sắp xếp giường chiếu thôi mà?

Họ cũng không biết những người này đã trải qua chuyện gì.

Mà những người này cũng không hề bận tâm khi bị nhìn như thế, hết thảy đều là những thứ hết sức quen thuộc, hết sức thân thiết, thân thiết đến mức khiến họ muốn bật khóc.

Trở về thật tốt.

Những bạn học ăn dưa này quá đáng yêu.

Họ hạnh phúc đến mức không quan tâm gì thêm nữa.

Mạnh Thiên Hữu và Lận Tường được đưa lên xe cứu thương, Hạ Bạch, Tống Minh Lượng và Hoa Hạo Minh thì lên một chiếc xe khác, một trước một sau lái ra khỏi cổng trường đại học y Hòa Bình.

Hạ Bạch hỏi: “Bọn họ sẽ không sao chứ?”

Cậu chú ý thấy hơi thở của Mạnh Thiên Hữu đã yếu đến mức không còn cảm giác rõ ràng được nữa, hẳn là trong người cậu ta còn lại không được bao nhiêu máu, nếu như là bình thường thì đã không có cách nào cứu được nữa.

“Lận Tường thì chắc chắn không có việc gì, còn về phần Mạnh Thiên Hữu, hẳn là cũng có thể cứu sống được.” Hoa Hạo Minh nói: “Một số người chơi có kỹ năng trị liệu, chỉ cần giữ được một hơi thở từ trong trò chơi bước ra thì vẫn có thể cứu sống. Vì người của đội cứu hộ đã đưa Mạnh Thiên Hữu lên xe cứu thương, vậy nên bên trong chắc chắn có một người chơi như vậy.”

Hắn uống một ngụm nước, đột nhiên cảm thấy muốn nôn vô cùng, “Các cậu xem app trò chơi trước, tôi xuống dưới…..”

Nói còn chưa dứt lời, hắn đã trực tiếp nhảy xuống xe.

“Ọe!”

“……”

Sau khi Hoa Hạo Minh xuống xe, ngoại trừ tài xế ngồi ở trước tấm chắn, trong xe cũng chỉ còn lại hai người là Hạ Bạch và Tống Minh Lượng.

Tính cả thời gian trong trò chơi, Tống Minh Lượng cũng đã mấy ngày rồi không nói chuyện.

Hạ Bạch nói: “Ông ấy chết là vì trò chơi.”

Thân thể Tống Minh Lượng khẽ run lên, đầu rủ xuống càng thấp hơn, nhưng vẫn không lên tiếng.

Hạ Bạch cũng không nói chuyện với cậu ta nữa, mở điện thoại ra tìm app trò chơi mà hệ thống và Hoa Hạo Minh đã nhắc đến. Trong điện thoại di động cũ có rất ít ứng dụng, có rất nhiều ứng dụng không dùng được, vì điện thoại không thể tải về được, cái app kia nằm ở vị trí vô cùng dễ thấy.

Một giọt máu tươi đậm đặc chảy ra rồi phân thành hai nhánh, giống như một chữ “Nhân” uốn lượn bằng máu, tạo thành biểu tượng của app trò chơi, không có bất kỳ chữ viết nào.

Có vài người chơi đặt cho nó một cái tên, Hạ Bạch nhớ Hoa Hạo Minh đã từng nói qua, nó tên là « Truy tìm chân tướng».

Hạ Bạch nhấn vào.

Trên trang đầu tiên của app trò chơi là một cái thông cáo nhấp nháy liên tục: Phó bản Trường đại học y Hòa Bình đã được người chơi phá giải, phó bản trò chơi này đang được xóa khỏi bản đồ.

Bên dưới là một cái thông báo khác: Phó bản Đồn Hưng Thôn đã được người chơi phá giải, phó bản này đang được xóa khỏi bản đồ trò chơi.

Ngoài thông báo ở trên cùng, trang chủ được chia thành ba module phân trang.

Đầu tiên là Thương Thành, đúng như tên gọi, thương thành chính là trung tâm thương mại, là nơi giao dịch, chỉ có điều, đồng tiền lưu hành ở đây là điểm số tích lũy được trong trò chơi, đồ vật mua bán cũng rất hiếm trong thế giới thực, chẳng hạn như vũ khí và đạo cụ, ma dược hay những vật phẩm đại loại thế.

Phía bên phải của trang hiển thị số điểm tích lũy Hạ Bạch có thể dùng, 1.906.700.

Đây cũng là thứ mà Hạ Bạch lấy được trong phó bản trường đại học y Hòa Bình, là “Phần thưởng trò chơi khác” mà hệ thống nói.

190 vạn điểm tích lũy có thể mua rất nhiều đồ, ngoại trừ thuốc điều trị ung thư theo đánh giá của Hạ Bạch là rất có giá trị, còn có một số đạo cụ kỹ năng dùng một lần, có thể thấy được trò chơi ban thưởng rất phong phú.

Module phân trang thứ hai là khu vực người chơi giao lưu với nhau. Đây là chỗ náo nhiệt nhất, nhìn tình huống thì người nào tiến vào trò chơi cũng đều sẽ có app, đều sẽ đến chỗ này, vậy cho nên hầu như tất cả người chơi đều tập trung ở đây.

Vị trí bắt mắt nhất ở khu giao lưu chính là bảng xếp hạng những người chơi có điểm số tích lũy cao nhất.

Hạ Bạch nhấp vào xem năm mươi người chơi xếp đầu bảng, người xếp hạng nhất chính là 【 Vạn Quỷ Mê 】, thứ hai chính là 【 Thông Linh Giả 】, thứ ba là 【 Người Trồng Cây 】, tất cả đều được hiển thị bằng thân phận trong trò chơi, giúp bảo vệ quyền riêng tư của người chơi ở một mức độ nào đó.

Hạ Bạch nhìn từng người một, nhưng không thấy【 Người Nhặt Thi】đâu cả.

Hạ Bạch sửng sốt.

Cậu lại nhìn về phía tên của bảng xếp hạng, bảng xếp hạng điểm tích lũy của người chơi.

Hạ Bạch đoán, mỗi lần thông quan trò chơi sẽ được thưởng điểm tích lũy ở một mức độ nào đó, biểu hiện trong trò chơi càng tốt thì điểm tích lũy sẽ càng nhiều, người chơi biểu hiện tốt nhất còn có thể đạt được những phần thưởng khác.

Vậy cho nên, bảng xếp hạng dựa theo điểm tích lũy này bị ảnh hưởng bởi hai yếu tố, số lần đi vào trò chơi và trình độ kỹ năng của người chơi.

Có một số người chơi khả năng không phải là đỉnh cấp lợi hại, nhưng số lần đi vào trò chơi nhiều, số lần thông quan trò chơi nhiều nên điểm tích lũy cũng sẽ tăng lên theo.

Có người chơi cực kỳ lợi hại, nhưng lại ít khi vào trò chơi, điểm tích lũy cũng sẽ không nhiều.

Nói như vậy, xếp hạng của những người trong tiểu đội tấn công hẳn là cũng rất cao.

Cậu nhớ Ôn Thu nói Hoa Hạo Minh là người chơi nằm trong top 20 trên bảng xếp hạng, thế là cố ý tìm kiếm những người chơi nằm trong bảng xếp hạng trước vị trí 20, xem thử người nào là Hoa Hạo Minh.

Không tìm được. Cậu chỉ biết trong trò chơi Hoa Hạo Minh dùng một thanh nhuyễn kiếm, mà thanh nhuyễn kiếm này lại không khớp với thân phận của người nào nằm trong danh sách top hai mươi cả, những thân phận này có liên quan đến kỹ năng cốt lõi, có thể Hoa Hạo Minh còn những kỹ năng khác, ít nhất thì cũng có kỹ năng vũ khí nào đó mà cậu không biết.

Nhưng mà, mọi người đã biết xếp hạng của hắn, vậy nên thân phận của hắn cũng không phải là bí mật gì giữa những người chơi.

Nghĩ như vậy, Hạ Bạch nhìn xuống phía dưới khu vực giao lưu.

Ở khu vực giao lưu có các bài đăng về nhiều chủ đề khác nhau, có giao dịch của người chơi, có bài đăng buôn chuyện, có giao lưu kết bạn và tổ đội, có phân tích kỹ thuật, có nhiệm vụ treo thưởng. Hiện tại, chủ đề được thảo luận nhiều nhất trên trang chủ là hai phó bản trường đại học y Hòa Bình và Đồn Hưng Thôn, trong đó phó bản trường đại học y Hòa Bình được thảo luận nhiều hơn.

Hạ Bạch nhìn lướt qua, bấm vào một đường link có tên « Phó bản trường đại học y Hòa Bình bị công phá, Hoa Hạo Minh thật trâu bò! »

Lâu chủ: Thấy Hoa Hạo Minh ở trường đại học y Hòa Bình, chắc chắn chính hắn đã mang người chơi mới thông quan trò chơi.

1L: Trò chơi sẽ căn cứ vào vị trí bản đồ để điều chỉnh độ khó, trường đại học y Hòa Bình là bản đồ học phủ đỉnh cấp, có phải là ngầm thừa nhận yêu cầu người chơi phải có IQ và tri thức nhất định không? Nghe có vẻ rất khó, còn có bầu không khí đáng sợ trong trường Y nữa chứ, vừa khó lại vừa dọa người.

2L: Vậy nên tôi mới nói, các vị bình thường đừng có đến mấy chỗ như thế, nếu lỡ trò chơi xuất hiện ở đó thì đúng là xui tám đời.

3L: Tóm lại là, Song Diện Nhân thật trâu bò!

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

4L: Ha ha, người ta thường nói trường đại học y Hòa Bình là nơi tập trung rất nhiều người thông minh, làm sao mấy người biết là Hoa Hạo Minh dẫn đầu thông quan trò chơi? Hắn có trình độ gì chứ?

5L: Hắc Hoa lại tới rồi, thông quan trò chơi thì nói đến trình độ làm cái chi? Trình độ mi cao thế sao không đến Cục Quản Lý Trò Chơi tham gia vào tiểu đội tấn công đi.

Ôn Thu nói Hoa Hạo Minh đúng là đáng ghét như lời đồn, trong bài viết này đã phần nào chứng thực điều đó, nhưng càng về sau bài viết bỗng biến thành chiến trường giữa fan và anti-fan của Hoa Hạo Minh.

Hạ Bạch không xem tiếp nữa, cậu đã thấy được điều mình muốn biết.

Thân phận của Hoa Hạo Minh là Song Diện Nhân, xếp hạng thứ 16 trên bảng xếp hạng điểm tích lũy của người chơi.

Song Diện Nhân. Thân phận này đại biểu cho kỹ năng gì?

Thanh nhuyễn kiếm kia có thể đại diện cho cho cái gì nhỉ? Có khi nào là kiếm hai lưỡi không? Nhưng nhiêu đó cũng không đủ để chứng minh.

Có lẽ Hoa Hạo Minh đã không dùng những kỹ năng liên quan đến thân phận của mình trong phó bản trường đại học y Hòa Bình, nhưng vì sao hắn lại không dùng đến? Tình huống lúc đó cũng rất nguy cấp mà.

Hạ Bạch chỉ dừng lại trong diễn đàn hai ba phút, sau đó đi xem module trang thứ ba mà cậu quan tâm nhất – trang cá nhân của người chơi.

Trang cá nhân được chia thành ba module, cột đầu tiên là thông tin cơ bản của người chơi, cột thứ hai là kỹ năng của người chơi, cột thứ ba là thành tích của người chơi.

Thông tin cơ bản của người chơi:

Tên: Hạ Bạch.

Thân phận trong trò chơi: Người nhặt thi.

Tuổi: 19.

Trí tuệ: 94.

Thể lực: 83.

Giá trị may mắn: 72.

Tình trạng thể chất: Sức khỏe cơ bản khỏe mạnh, ký ức thiếu hụt.

Cái này chính là tình trạng thân thể, về cơ bản là khỏe mạnh không có vấn đề gì, nhưng Hạ Bạch vẫn cứ nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Ký ức thiếu hụt” khoảng mấy giây.

Hoa Hạo Minh nói người trong trò chơi không có tôn nghiêm, quả thực đúng là như thế, một phần tôn nghiêm của con người là quyền riêng tư, nhưng trong trò chơi, ký ức và trải nghiệm của bọn họ đều bị phơi bày, trò chơi biết hết thảy mọi thứ, người chơi không có bất kỳ thứ gì che chắn được.

Hạ Bạch không có ký ức trước năm mười hai tuổi, ông nội nói rằng năm đó cậu bị bệnh nặng một trận, đi dạo quỷ môn quan một chuyến, vất vả lắm mới tìm về được cái mạng, nhưng thân thể lại trở nên yếu đi rất nhiều, ký ức cũng bị mất theo trận ốm nặng đó. Mãi cho đến lúc được mười hai tuổi sáu tháng cậu mới bắt đầu đi học.

Nhưng cái gì trò chơi cũng biết.

Module thứ hai là kỹ năng tài phú của người chơi, phía trên giao diện là hiển thị điểm số và vị trí của Hạ Bạch trên bảng xếp hạng: 1.906.700, 1021.

Phía dưới chỉ có hai cột, cột thứ nhất là 【 Hoạt Tử Nhân 】 sách kỹ năng, cột thứ hai là 【 Người ký sinh Tuyết Mộc 】.

Rất rõ ràng, hệ thống yêu cầu cậu đọc thật kỹ sách hướng dẫn kỹ năng【 Hoạt Tử Nhân 】 này, Hạ Bạch dựa theo trình tự ấn mở sách kỹ năng trước.

Kỹ năng: Hoạt Tử Nhân.

Cấp bậc hiện tại: Cấp 1.

Thuộc tính kỹ năng: Kỹ năng linh hồn.

Loại kỹ năng: Kỹ năng khế ước, kỹ năng phát triển.

Hướng dẫn sử dụng kỹ năng: Sau khi được chủ nhân thi thể đồng ý trước khi chết, người chơi có thể tiến hành nhặt thi, trở thành chủ nhân của thi thể thứ hai, sử dụng các kỹ năng và đạo cụ hoàn chỉnh của thi thể trước khi chết (Chú thích: Không bao gồm kỹ năng linh hồn, kỹ năng linh hồn có thể bị hao tổn), và sử dụng chúng trong một khoảng thời gian nhất định tùy theo cấp độ kỹ năng.

Tác dụng bổ sung của kỹ năng: Độ thân thiết với tử thi +100%, sẽ tăng lên theo khi kỹ năng thăng cấp.

Tử thi sách (Không gian lưu trữ thi thể)

Cái khác (Đợi người chơi tự khám phá).

Nhắc nhở khi sử dụng kỹ năng: Kỹ năng linh hồn sẽ ảnh hưởng đến linh hồn người chơi, rất có thể có tác dụng phụ.

Hai mắt Hạ Bạch mở to, cậu kích động đến mức hai má đỏ bừng, vội vàng đưa tay lên che ngực.

Hoa Hạo Minh nói, có thu được kỹ năng linh hồn hay không còn phải xem người chơi có duyên hay không, hơn nữa kỹ năng đó còn phải phù hợp với người chơi mới được, này cũng quá phù hợp rồi, chẳng khác nào như kỹ năng trong mơ dành riêng cho cậu vậy.

Cậu run rẩy sờ sờ gia phả trong túi, lại bấm vào Tử Thi Sách trên điện thoại di động, thế mà lại có thể đổi tên, Hạ Bạch lập tức đổi “Tử thi sách” thành “Gia phả” .

Cậu ngồi an tĩnh một lúc thật lâu, sau đó mới thu ánh sáng kích động trong mắt mình lại, bình ổn hô hấp, tiếp tục nhìn xuống dưới.

Bên dưới chính là 【 Người ký sinh Tuyết Mộc 】, đây là người mà chị gái Tuyết Mộc đã đưa cho cậu lúc trò chơi sắp đóng lại, người này chính là em gái Tuyết Mộc của cô.

Kỳ thật cậu không biết vì sao chị gái Tuyết Mộc lại làm như thế, vậy nên cậu có hai suy đoán, mặc dù cũng không chắc chắn lắm.

Đầu tiên, bắt nguồn từ lời xin lỗi mà chị gái Tuyết Mộc đã nói trước đó, có lẽ cô cảm thấy mình không phải là một người chị gái tốt.

Thứ hai là, nhìn chị gái Tuyết Mộc dễ dàng lấy em gái mình ra khỏi miệng, có thể các cô đã không thể cộng sinh cùng một chỗ giống như trước kia được nữa, người chị không có cách nào tiếp tục nuôi em mình. Hoặc cũng có lẽ cô biết kết cục của mình, vì thế đã giao phó em gái của mình cho cậu, để em gái có được cuộc sống tự do mà trước kia chưa bao giờ có được.

App trò chơi hiển thị rõ ràng trạng thái của cô em gái lúc này, cô đang cuộn người lại khóc, đó là dáng vẻ Hạ Bạch hết sức quen thuộc, nửa nằm sấp, mái tóc bao phủ toàn thân.

Hạ Bạch nhẹ nhàng chạm vào cô.

Trên điện thoại di động nhảy ra dòng giới thiệu về cô.

【 Người ký sinh Tuyết Mộc 】: Cô có thân hình nhỏ bé, ăn ít đi, rất dễ nuôi, chỉ cần một chút yêu thương và máu. Có năng lực rất lớn, cho dù đam mê và dục vọng của bạn có giấu kỹ đến đâu cũng không thể giấu được ánh mắt cô ấy, đừng chọc cô ấy giận, nếu không cô ấy sẽ nguyền rủa bạn.

Hóa ra cô ấy sống nhờ sự yêu thương và máu của con người, hơn nữa chỉ cần một chút xíu.

Lúc cô bị khâu ở trong bụng nữ thi không có máu tươi, vậy làm sao cô sống được? Là nhờ vào sự yêu thương à? Yêu thương của chị gái dành cho cô ngay cả khi cô ấy đã chết?

Có lẽ cô cũng đã chết rồi? Không còn sống như con người thật sự được?

Tuyết Mộc rất ghét bị nhìn, Hạ Bạch cũng không tiếp tục nhìn cô nữa, chuyển sang cột cuối cùng trên trang cá nhân người chơi. Thành tích của người chơi.

Thành tích của người chơi chỉ có phó bản đã được thông quan, vậy cho nên cột này của Hạ Bạch chỉ có một phó bản trường đại học y Hòa Bình, trang bìa là bức ảnh lấy tòa nhà giải phẫu thí nghiệm làm trung tâm của toàn bộ ngôi trường, ảnh trắng đen, nhìn vừa tĩnh mịch vừa nặng nề.

Nhìn trang bìa như vậy, trong đầu Hạ Bạch lại nhớ tới hình ảnh Sở Tuyết Lâm đi dạo trên sân trường vào một này nắng đẹp, cô cúi đầu ngửi hương hoa đậu Hà Lan, hôm đó thời tiết thật đẹp.

Sau khi lấy lại tinh thần, cậu cũng không rõ vì sao mình lại lên mạng tìm kiếm người tên Sở Tuyết Lâm, nhưng không có kết quả.

Sau đó, cậu đã vào mấy học viện Y và trường đại học Y nổi tiếng trong nước để tìm kiếm người tên Sở Tuyết Lâm, trường đầu tiên cậu tìm kiếm là đại học y Hòa Bình.

Hạ Bạch chăm chú nhìn những cái tên trong danh sách trúng tuyển vào trường tám năm trước, trái tim bỗng hẫng một nhịp.

Hạ Bạch thở dài, tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối, không biết xe đã chạy tới chỗ nào, hết thảy mọi thứ đều chìm trong bóng tối, không thể nhìn thấy được gì.

Bạn có tin trên đời này có người như Sở Tuyết Lâm tồn tại không?

 

Hết chương 24.

 

Chương 24: Người Nhặt Thi Hạ Bạch

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên