Chương 246: Thân Là Đạo Diễn, Trình Độ Chỉ Đạo Cảnh Tình Cảm Của Tôi Cũng Thuộc Hàng Đầu Đấy (Trung)

Chương 246: Thân Là Đạo Diễn, Trình Độ Chỉ Đạo Cảnh Tình Cảm Của Tôi Cũng Thuộc Hàng Đầu Đấy (Trung)

 

Tiểu Lộc tổng đã rời đi.

 

Anh bạn bác sĩ và cậu bạn của tôi say khướt nằm bò ra bàn thành một đống.

 

Tôi day day thái dương, gọi vệ sĩ đến khiêng người.

 

Bộ dạng này của bọn họ không thể về nhà được, tôi bèn đưa cả hai về nhà mình luôn. Hai tên say rượu ngả nghiêng bên trái bên phải trên hàng ghế sau cùng, may mà xe bay chạy ổn định, không đến nỗi để bọn họ nôn ra xe tôi.

 

Để phòng hai người này say rượu gây chuyện, tôi cắn răng ngồi vào giữa hai tên say. Cái nết uống rượu của anh bạn bác sĩ khá tốt, say là ngủ. Ngược lại, cái nết uống rượu của cậu bạn tôi thì không được tốt cho lắm. Cậu ta lúc thì lặng lẽ rơi lệ vào hư không, lúc thì nghiến răng nghiến lợi túm lấy gối ôm mà chất vấn, lúc lại cố gắng ôm chầm lấy tôi mà khóc lóc thảm thiết.

 

Tôi nhìn đôi môi đang chu ra của cậu ta, trong lúc cấp bách liền tiện tay túm lấy, đẩy anh bạn bác sĩ đến dưới miệng cậu ta. Cậu bạn của tôi ôm lấy cổ anh bạn bác sĩ, ngấu nghiến không rời ngay trước mặt tôi, trông như đang gặm một cái cổ vịt. Tôi nhìn những vết đỏ do cậu bạn tôi gặm trên cổ anh bạn bác sĩ, rồi mở máy ảnh lên. Không biết đoạn video này có đủ sức làm bằng chứng để giải thích cho nguồn gốc của vết hôn không.

 

Sau khi mút mát cổ anh bạn bác sĩ một lượt, cậu bạn của tôi đột nhiên đẩy anh ấy ra. Anh bạn bác sĩ ngửa người về sau, cả người giật nảy lên như một con cá khô đột nhiên lật mình. Tôi nhìn qua, thì ra anh bạn bác sĩ ngồi trúng vào chốt khóa dây an toàn ở hàng ghế sau, chắc là bị cấn vào mông.

 

Chưa kịp đỡ anh bạn bác sĩ ngồi thẳng lại, cậu bạn tôi ở bên kia đã đột nhiên mở trí não lên, mắt cậu ta đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm: “Tao không tin trong lòng cô ấy không có tao! Tao phải gọi điện hỏi cho ra nhẽ!”

 

Tôi giật mình, vội vàng đưa tay ra túm lấy. Bộ dạng này của cậu ta mà gọi điện, ngày mai tỉnh lại còn mặt mũi nào nữa. Sau khi say, sức cậu ta lại không nhỏ, vậy mà lại né được cú khống chế của tôi, cả người ngả về phía sau. Chỉ nghe một tiếng cạch, gáy của cậu bạn tôi đập vào công tắc cửa hộc tủ, rồi ngất đi. Cậu ta bắt đầu phát ra tiếng ngáy đều đều, khe khẽ.

 

Đúng là một phương pháp hỗ trợ giấc ngủ bằng vật lý hiệu quả. Không biết là do lúc nãy quậy mệt rồi, hay là bị đập cho choáng váng nữa.

 

Tôi cúi người kéo cậu ta dậy. Trong lúc cúi xuống, tôi chợt ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Giống như mùi sữa trộn lẫn với hương hoa quả, có chút giống mùi sữa đào. Nhìn về phía trước, tôi thấy chiếc ô đặt trong hộc tủ đang mở toang.

 

Chiếc ô mà người qua đường tốt bụng đưa cho cậu bạn của tôi đã được đặt vào trong hộc tủ, lặng lẽ tỏa ra hương thơm trong không gian nhỏ hẹp. Cho đến khi cửa hộc tủ bị đập mở, mùi hương tích tụ bên trong đột ngột bung ra, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong xe.

 

——

 

Bọn họ ngủ một mạch cho đến trưa hôm sau. Cậu bạn của tôi chậm chạp lê bước đến bàn ăn, trông như một bóng ma.

 

Tôi bảo nhà bếp mang canh giải rượu vẫn còn ấm lên. Cậu bạn của tôi vừa ôm gáy, vừa dùng thìa khuấy canh giải rượu, vừa kỳ lạ lẩm bẩm: “Lạ thật đấy, sao gáy mình lại đau thế này nhỉ, chẳng lẽ anh bác sĩ nhân lúc mình ngủ đã lén làm phẫu thuật cắt bỏ não lụy tình cho mình rồi?”

 

Không đợi tôi trả lời, phòng của anh bạn bác sĩ đã vang lên một tiếng hét thảm thiết. Anh ấy từ phòng khách lao ra với tốc độ chạy nước rút một trăm mét, một tay kéo cổ áo, một tay ôm mông, tư thế kỳ dị, người không biết còn tưởng đây là một loại zombie kiểu mới.

 

“Tôi… hôm qua tôi đã làm gì vậy?!”

 

Anh bạn bác sĩ kéo cổ áo xuống cho tôi xem.

 

…Chậc.

 

Miệng lưỡi cậu bạn của tôi đúng là không biết nặng nhẹ, rõ ràng tôi đã cho bác sĩ gia đình bôi thuốc cho anh ấy rồi, sao hôm sau vẫn còn thấy vết hôn thế này.

 

Anh bạn bác sĩ mếu máo: “Cổ tôi… tôi… mông tôi cũng đau nữa! Rốt cuộc hôm qua sau khi say tôi đã làm gì vậy?”

 

Cậu bạn của tôi thấy vậy, liền xuýt xoa một tiếng, rồi phân tích bằng kinh nghiệm dày dặn của một ông chủ quán bar: “Vết hôn trên cổ anh, trông không giống phụ nữ hôn đâu, có khi nào tối qua anh đã mở ra cánh cửa thế giới mới rồi không?”

 

Theo một nghĩa nào đó, phân tích rất chính xác.

 

Đối diện với hai cặp mắt, tôi mở trình chiếu của trí não lên.

 

“Xin mời xem lại VCR.”

 

 

…Cậu bạn của tôi suýt nữa đã bị anh bạn bác sĩ đánh từ 3D thành 2D.

 

Cậu ta xoa xoa gáy mình, nói: “Hóa ra là mình đập đầu vào cửa tủ, mình còn tưởng anh bạn bác sĩ lén làm phẫu thuật cắt bỏ não lụy tình cho mình rồi chứ. Chẳng hiểu sao, hôm nay cảm thấy không khó chịu như hôm qua nữa, có cảm giác như đã thoát được rồi vậy.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Anh bạn bác sĩ nghe vậy, cũng gật đầu: “Tôi cũng có cảm giác này, hôm qua tôi như phát điên, vậy mà lại thật sự nảy sinh ý định làm kẻ thứ ba để ở lại bên cạnh cô ta.”

 

Anh ấy vỗ vỗ đầu mình, uống cạn canh giải rượu: “Chắc chắn là do tôi say quá hồ đồ rồi.”

 

Tôi nói: “Không lạ đâu, dù sao Hứa Hạ Nhân cũng đã thức tỉnh dị năng Mê Hoặc. Giai đoạn đầu thức tỉnh dị năng không ổn định, người sở hữu không thể hoàn toàn khống chế được dị năng, sẽ xảy ra tình trạng dị năng bị rò rỉ.”

 

Tôi có thể cảm nhận được Hứa Hạ Nhân không cố ý phóng thích dị năng, nhưng trạng thái lúc đó của cô ta, mỗi một hành động đều sẽ gây ảnh hưởng đến những người xung quanh. Trong hoàn cảnh đó, cảm xúc của ba người đàn ông biến động dữ dội là dễ bị thao túng nhất.

 

Anh bạn bác sĩ cau mày: “Nhưng mãi đến sau khi ăn xong, tôi vẫn còn một sự thôi thúc mãnh liệt muốn gọi điện cho cô ta, nếu không phải say đến mức không nhấc tay lên nổi, có lẽ tôi đã gọi đi rồi.”

 

“Dị năng của cô ta mạnh đến vậy sao?”

 

Tôi nói: “Không, phản ứng của hai người, tôi đoán có lẽ là liên quan đến Tiểu Lộc tổng.”

 

“Hai người không thấy lạ sao? Thân là tình địch, nhưng hắn ta lại luôn bào chữa cho Hứa Hạ Nhân, tạo cho cô ta một ảo giác rằng cô ta thân bất do kỷ.”

 

Anh bạn bác sĩ nói: “Có lẽ giống như hắn ta nói, hắn ta đang chuộc tội.”

 

Cậu bạn của tôi cũng đã nhận ra có điều không ổn.

 

Cậu ta cau mày khẽ lắc đầu: “Không đúng, nếu nói người khác yêu vô tư thì tôi còn tin, chứ con người Tiểu Lộc tổng — có thể từ mấy chục đứa con riêng mà chém giết để giành được quyền thừa kế, anh thật sự nghĩ hắn ta chỉ dựa vào thành quả nghiên cứu của mình thôi sao?”

 

“Thủ đoạn của hắn ta vô cùng tàn nhẫn, nhưng lại không để người khác bắt được bằng chứng, bề ngoài luôn duy trì hình tượng một học giả ôn hòa nho nhã. Người không hiểu chuyện thật sự sẽ bị bộ dạng đó của hắn ta lừa gạt.”

 

“Hơn nữa, vì tuổi thơ bị ép đưa về nhà cũ tranh giành, mẹ ruột còn bị lấy ra để uy hiếp, nên ham muốn kiểm soát của hắn ta đặc biệt mạnh. Việc đầu tiên sau khi lên nắm quyền là đá cha mình ra khỏi danh sách thừa kế, trực tiếp từ con trai của Lộc tổng nâng cấp thành Tiểu Lộc tổng. Đợi ông nội hắn ta trăm tuổi qua đời, nhà họ Lộc này sẽ bỏ qua cha hắn ta mà trực tiếp vào tay hắn.”

 

“Một người như vậy, sao có thể cam tâm tình nguyện chia sẻ bạn gái với người khác được chứ?”

 

“Cho dù hắn ta thật sự nguyện ý vì yêu mà đội mũ xanh, cũng không thể nào rộng lượng đến mức tuyển thêm thiếp cho vợ, khuyên tình địch quay đầu.”

 

“Hắn ta có vấn đề.”

 

Cậu bạn của tôi quả quyết kết luận.

 

Tôi gật đầu: “Không sai, dị năng của Tiểu Lộc tổng là Dẫn Dắt.”

 

“Hắn ta có thể thông qua lời nói và ám thị, khuếch đại khao khát trong lòng người khác.”

 

“Có phần giống với thôi miên, nhưng hiệu quả nhẹ hơn nhiều, mà cũng khó phát hiện hơn.”

 

“Sau khi hắn ta đi, hai người muốn gọi điện cho Hứa Hạ Nhân, hẳn là do hắn ta đã khuếch đại khao khát của hai người đối với Hứa Hạ Nhân.”

 

Anh bạn bác sĩ của tôi thắc mắc: “Hắn ta làm vậy để làm gì?”

 

Cậu bạn của tôi nhún vai: “Tiểu Lộc tổng bây giờ trên đầu còn có lão Lộc tổng đè nén. Với tâm tính của hắn ta, hắn sẽ không cam tâm bị lão Lộc tổng đè đầu cưỡi cổ đâu. Nếu cả ba chúng ta đều trở thành bạn trai của Hứa Hạ Nhân, có tầng quan hệ này ở đây, hắn ta muốn mượn thế lực của chúng ta thì rất dễ dàng.”

 

“Còn những lý do khác thì tôi không nghĩ ra được.”

 

Anh bạn bác sĩ thở dài: “Những thứ này, quả nhiên tôi vẫn không quen được.”

 

Hai người bọn họ nhìn về phía tôi.

 

Tôi mỉm cười: “Muốn biết nguyên nhân cũng rất đơn giản, có điều, phải làm phiền hai người một chút, phải đi sâu vào hang cọp rồi.”

 

“Nếu bọn họ đã muốn ba người cùng hầu hạ một cô, vậy sao chúng ta không tương kế tựu kế?”

 

Hết chương 246.

 

Chương 246: Thân Là Đạo Diễn, Trình Độ Chỉ Đạo Cảnh Tình Cảm Của Tôi Cũng Thuộc Hàng Đầu Đấy (Trung)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên