Chương 247: Thân Là Đạo Diễn, Trình Độ Chỉ Đạo Cảnh Tình Cảm Của Tôi Cũng Thuộc Hàng Đầu Đấy (Hạ)
Tôi khoanh tay nhìn hai con robot mô phỏng.
Anh bạn bác sĩ của tôi tò mò nắn nắn mặt, xoa xoa bụng, săm soi con robot y hệt mình, điệu bộ như thể sắp sửa giải phẫu nó đến nơi.
“Thứ này có nội tạng không? Với mức độ mô phỏng này, giá mà nó thay thế được cho các mẫu thi thể để thực hành thì tốt biết mấy.”
“Hai người không biết đâu, hồi đó tôi đã phải liều mạng thế nào để giành được một vị trí gần mẫu thi thể đấy.”
Sau khi săm soi con robot của mình xong, anh ấy lại quay sang giày vò con robot của cậu bạn tôi.
Cậu ta vội vàng gạt tay anh ấy ra.
“Làm gì đấy, làm gì đấy hả?”
“Thằng nhóc này trông y hệt tôi, bị anh sờ mó kiểu này trông kỳ quái chết đi được, cứ như thể tôi đã nằm trên bàn mổ rồi vậy.”
Cậu ta nhíu mày chỉnh lại cổ áo cho con robot, ngó nghiêng trái phải rồi lại nắn thử cơ ngực của nó. “Thứ này… tay nghề cũng tinh xảo phết, nó cử động được không?”
“Thứ không cử động được thì người ta gọi là mô hình.”
“Con robot này mô phỏng đến mức nào?”
“Hô hấp, thân nhiệt, cảm biến nhiệt độ… đủ để thay thế hai người tiếp xúc với Hứa Hạ Nhân mà không bị phát hiện.”
“Mô phỏng đến thế cơ à— Chỗ nào cũng mô phỏng hết sao?”
“Toàn bộ đều được phục dựng theo tỷ lệ một-một.”
“…Tôi có một ý tưởng táo bạo.”
“…Câm miệng.”
Robot mô phỏng là công nghệ mà Bất Dạ Thiên mang về từ thế giới dữ liệu.
Nhưng nó chưa bao giờ được đưa vào sản xuất hàng loạt.
Thứ nhất, robot hiện tại chủ yếu được ứng dụng trong lao động máy móc, không cần thiết phải cải tiến quá nhiều về mặt ngoại hình.
Thứ hai, đối với một vật thể không phải con người, nếu chỉ giống người ba phần thì sẽ tạo cảm giác thân thuộc, nhưng nếu giống đến tám, chín phần thì lại khiến người ta kinh hãi. Đầu tư không đủ vào ngoại hình sẽ gây ra hiệu ứng thung lũng kinh hoàng; còn nếu đầu tư đủ thì lại không thu về được lợi nhuận tương xứng.
Thứ ba, ngoại hình quá giống người thật rất dễ làm nảy sinh các ngành công nghiệp mờ ám, đặc biệt là trong ngành công nghiệp tình dục, có thể dẫn đến các vấn đề như xâm phạm quyền hình ảnh, bịa đặt tin đồn, và các vấn đề về đạo đức. Xét ở thời điểm hiện tại, mặt hại nhiều hơn mặt lợi.
Vì vậy, khả năng hai con robot này bị phát hiện lại càng thấp hơn.
Tôi nhấn công tắc, hai con robot khởi động.
“Tiểu Dạ.”
“Tới đây tới đây!”
Hai giọng trẻ con trong trẻo đồng thời phát ra từ miệng hai con robot.
Chúng chớp chớp mắt, rồi “sống” lại.
Đây chính là mắt xích cuối cùng của kế hoạch, Bất Dạ Thiên.
Robot mà không có trí tuệ nhân tạo thì chỉ có thể thực hiện các thao tác máy móc, nhưng một khi đã được tích hợp AI, gần như nó chẳng khác gì người thật.
Con chip bên trong hai con robot này cho phép Bất Dạ Thiên nhập vào cơ thể robot để điều khiển. Có AI điều khiển, robot sẽ phản ứng nhanh nhạy và hành động tự nhiên hơn nhiều so với việc cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi điều khiển từ xa.
Bất kể là dị năng mê hoặc của Hứa Hạ Nhân hay dị năng dẫn dắt của Tiểu Lộc tổng gì cũng vậy, đối tượng tác động đều phải là con người. Năng lực của bọn họ vẫn chưa đạt đến mức có thể ảnh hưởng đến người khác qua màn hình. Mà kẻ đứng trước mặt bọn họ, dù là robot hay Bất Dạ Thiên gì cũng đều sẽ không bị dị năng của bọn họ ảnh hưởng.
Hai con robot đứng trước mặt cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi, tinh chỉnh biểu cảm, tư thế và cả giọng nói cho đến khi giống hệt như soi gương.
Cậu bạn của tôi xoa xoa cánh tay. “Có cảm giác hơi ghê ghê, cái cảm giác nhìn thấy một bản thể khác của mình ấy.”
Anh bạn bác sĩ của tôi thì xoa cằm suy tư. “Nói vậy tức là, tôi có thể tự giải phẫu chính mình?”
Bạn của tôi cũng cạn lời. “Khẩu vị của anh mặn thật đấy.”
Anh ấy liếc cậu bạn tôi một cái. “Còn hơn cái việc cậu muốn lên giường với chính mình.”
Tôi cắt ngang. “Câm miệng đi, Tiểu Dạ vẫn còn ở đây đấy.”
Cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi biết ý nên im bặt.
Tôi hỏi: “Ai trước?”
Cậu bạn tôi hất cằm về phía anh bác sĩ. “Anh ấy trước đi. Hứa Hạ Nhân biết tính tôi rồi, sẽ không dễ dàng cúi đầu như vậy đâu.”
Anh ấy thở dài. “Vậy để tôi trước đi.”
Anh ấy mở phương thức liên lạc của Hứa Hạ Nhân ra, khoảng mười mấy giây sau thì đầu dây bên kia bắt máy.
Hai bên đều im lặng.
Mãi một lúc lâu sau, Hứa Hạ Nhân mới là người lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng. “Sao thế?”
Anh bạn bác sĩ của tôi hít một hơi thật sâu, còn chưa kịp mở lời, viền mắt đã hoe đỏ.
Chỉ mới qua một đêm, dù là cậu bạn hay anh bạn bác sĩ của tôi gì cũng đều không thể nào buông bỏ nhanh như thế được. Màn diễn xuất lúc này không chút kỹ xảo nào, tất cả đều là cảm xúc chân thật.
Giọng anh ấy run run. “Gặp nhau một lát đi.”
Hứa Hạ Nhân im lặng một lúc rồi nói: “Tôi không nghĩ giữa chúng ta còn gì đáng để gặp mặt nữa.”
“Tôi là người như thế nào, tôi nghĩ chắc anh cũng rõ rồi.”
Hơi thở của anh bác sĩ nặng nề hơn vài phần, anh ấy nở một nụ cười khổ. “Phải, anh biết, anh rất rõ.”
“Anh biết em cực đoan, thiếu thốn tình yêu, hay lảng tránh, lại còn lăng nhăng, đa tình, anh biết hết.”
“Nhưng anh không hiểu, tại sao anh vẫn không thể buông bỏ được em.”
“Quá khứ của em anh có thể không bận tâm, nhưng sau này, em chỉ có mình anh thôi, được không?”
“Chỉ cần em chia tay với những người khác, chúng ta có thể bắt đầu lại. Anh biết em chỉ là không có cảm giác an toàn, anh sẽ dùng hết sức mình để yêu em, cho em cảm giác an toàn mà em muốn, tin anh đi, được không?”
“Không được!”
Như một phản ứng tự vệ, Hứa Hạ Nhân trả lời rất nhanh, cứ như thể đang sợ hãi điều gì đó mà ngắt lời tự bạch của anh ấy.
“Không được.” Cô ta lặp lại một lần nữa. “Trạng thái hiện tại khiến tôi rất hài lòng, rất thoải mái. Tôi không cần phải lo có ai đó bỏ rơi mình, người đến bên tôi luôn nhiều hơn người rời đi.”
“Tôi không bao giờ… muốn đặt cược vào một người nữa.”
Giọng Hứa Hạ Nhân có chút nặng nề, cô ta hít thở lấy lại bình tĩnh rồi lại khôi phục dáng vẻ như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
“Được rồi, nếu anh chỉ muốn nói những điều này, thì anh đã biết câu trả lời của tôi rồi đấy.”
“Cúp máy đây.”
Đầu dây bên kia dừng lại vài giây, thấy anh bạn bác sĩ của tôi không trả lời, cô ta liền cúp máy.
Nghe tiếng “tút tút” trong điện thoại, anh ấy thất thần tắt màn hình.
Tôi đẩy hộp khăn giấy đến trước mặt anh ấy.
Anh ấy xua tay với tôi. “Tôi không… Hửm?”
Anh ấy dè dặt đưa tay về phía tôi.
“Hửm???”
Anh ấy nhích lại gần tôi.
Tôi nhướng mày. “Làm gì thế?”
Anh ấy ngạc nhiên đẩy gọng kính. “Lạ thật, cứ đến gần cậu là cái sự thôi thúc muốn quay lại với cô ta bằng mọi giá trong tôi lại nhạt đi.”
Anh ấy vừa nói vừa nhích lại gần tôi hơn để kiểm chứng suy nghĩ của mình. “Mà càng gần lại càng nhạt.”
Anh ấy kinh hãi nhìn tôi. “Không lẽ… tôi bị cô ta dọa đến mức thay đổi cả xu hướng tính dục rồi đấy à?!”
“Tuy tôi biết gương mặt này của cậu đúng là độc nhất vô nhị, nam nữ đều mê, nhưng tôi cũng đâu đến nỗi phải làm kẻ thứ ba trong mọi mối tình chứ???”
Anh ấy hoảng hốt vội lùi về phía sau. Tôi nghe mà tối sầm cả mặt mày. Có đôi khi tôi thật sự rất muốn biết, có phải hồi ở nước ngoài anh ấy bị bỏ đói đến mức mất đi một phần não rồi không.
Sau khi đã lùi ra xa, anh bạn bác sĩ của tôi nhíu mày suy nghĩ kỹ lại, rồi đột nhiên nói: “Không đúng, bây giờ tôi ở xa cậu rồi mà cũng không còn nảy sinh ý định muốn quay lại nữa.”
“Xem ra tác dụng của cậu không phải là dùng một lần rồi thôi.”
Anh ấy nhìn tôi, cái ánh mắt đó như thể vừa phát hiện ra linh dược có thể cải tử hoàn sinh vậy.
Toàn là những chuyện gì đâu không.
Với thân phận là một tổng tài Jack Sue, việc tôi có thể vô hiệu hóa các vầng hào quang như quyến rũ, vạn nhân mê, hay đoàn sủng… cũng là chuyện hợp tình hợp lý, đúng không nào?
Cậu bạn tôi nghe vậy thì hăm hở hỏi: “Thế bây giờ anh thấy thế nào?”
Anh ấy đáp: “Buồn thì vẫn buồn, tức thì vẫn tức, nhưng cái sự thôi thúc muốn ở bên cô ta bằng mọi giá đã biến mất rồi.”
Thế này mới bình thường, với gia giáo và giới hạn của anh ấy, tuyệt đối không thể nào chấp nhận chuyện chia sẻ người yêu.
Anh ấy nhìn cậu bạn tôi. “Cậu định khi nào thì liên lạc với cô ta?”
Cậu ta nhún vai. “Tôi không định chủ động liên lạc với cô ta. Tôi định đến quán bar nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu.”
“Nếu cô ta không muốn để vuột mất con cá lớn là tôi, chắc chắn cô ta sẽ chủ động đến quán bar.”
Cậu ta nhún vai, ra vẻ phóng khoáng, nhưng nụ cười lại có phần gượng gạo.
Để tránh hai người bọn họ lại bị ảnh hưởng, tôi để cả hai ở lại trang viên. Sau đó, hai con robot đã rời đi dưới sự điều khiển của Tiểu Dạ. Trên trí não của cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi đều có thể nhìn thấy những gì mà con robot mang ngoại hình của họ nhìn thấy. Họ có thể điều khiển robot từ xa qua trí não, còn khi không có sự điều khiển của con người, Bất Dạ Thiên sẽ tự động phản ứng với các kích thích từ bên ngoài.
Robot của cậu bạn tôi đến quán bar, còn robot của anh bác sĩ thì đến phòng khám nhỏ, nhưng không mở cửa.
Hai người họ bận điều khiển robot, còn tôi cũng không hề rảnh rỗi. Tôi yêu cầu văn phòng thám tử báo cáo động tĩnh của Tiểu Lộc tổng cho tôi bất cứ lúc nào.
Hành vi của hắn ta có vẻ bình thường, cuộc trò chuyện với Hứa Hạ Nhân cũng không có gì khác lạ.
“Hạ Hạ, cơ thể em hồi phục thế nào rồi?”
“Đỡ hơn rồi.”
“Bác sĩ nói ngày mai em có thể bắt đầu luyện tập dị năng rồi, nếu không khỏe thì có thể nghỉ thêm hai ngày nữa.”
“Không cần đâu.”
“Hạ Hạ, em… em có thể cười với anh một cái giống như cách em đối xử với bọn họ không?”
“…Không, không phải như vậy, anh muốn thấy em cười vui vẻ cơ.”
“…Chuyện trước kia là lỗi của anh, anh sẽ bù đắp, em có thể tin tưởng anh thêm một chút được không?”
“Tin tưởng? Tôi không dám cho anh đâu.”
“Anh… là lỗi của anh. Anh không cầu em tin anh, anh chỉ cầu mong em được vui vẻ.”
“Em cứ làm theo những gì em thích đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Khi Tiểu Lộc tổng đối mặt với Hứa Hạ Nhân, dường như hắn ra luôn tỏ ra vô cùng hèn mọn.
Nhưng sự dung túng này, nào có khác gì đang tiếp tay cho cái ác.
……..
Một ngày sau, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, anh bạn bác sĩ của tôi lại gọi cho Hứa Hạ Nhân lần nữa.
Lần này lại không gọi được. Hứa Hạ Nhân đã cho số của anh ấy vào danh sách đen. Chiêu lạt mềm buộc chặt này chơi thật cao tay. Đối mặt với những người đàn ông khác nhau, Hứa Hạ Nhân luôn có thể đưa ra phản ứng phù hợp nhất. Với anh chàng bác sĩ ngây thơ, muốn quay lại nhưng lòng còn e ngại, cô ta chọn cách cưỡng ép cắt đứt liên lạc, đột ngột biến mất. Còn với cậu bạn tôi, một kẻ phóng đãng và bướng bỉnh, cô ta lại chọn cách chủ động tiếp cận, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Lúc anh bạn bác sĩ của tôi gọi điện cho cô ta cũng là lúc cô ta đang ở trong quán bar, gọi một ly cocktail mà cậu bạn tôi đã giới thiệu cho cô ta khi bọn họ mới gặp nhau.
Cô ta uống xong rồi đi, động tác rất dứt khoát, cứ như thể đến đây thật sự chỉ để uống một ly rượu.
Những ngày sau đó, cô ta đến liên tục.
Đến ngày thứ ba, ngay trước khi cô ta định rời đi, cậu bạn của tôi đã điều khiển robot tiến lên chặn cô ta lại.
Giọng cậu ta trầm thấp: “Cô đến đây làm gì?”
Hứa Hạ Nhân liếc cậu ta một cái. “Uống rượu.”
“Uống loại mà tôi giới thiệu cho cô?”
Hứa Hạ Nhân thở dài, mỉm cười lịch sự và xa cách. “Đúng vậy, vì vị của nó thật sự rất ngon.”
Cậu bạn của tôi hỏi dồn. “Chỉ vì thế thôi sao?”
Hứa Hạ Nhân đáp: “Chỉ vì thế thôi.”
Cậu ta khẽ nhíu mày, lời nói có chút mỉa mai. “Tôi không tin cô chỉ vì…”
“Phong tổng.”
Cô ta ngắt lời cậu bạn của tôi, cười bất đắc dĩ. “Dù đã chia tay, chúng ta vẫn có thể làm bạn mà, không phải anh và những cô bạn gái trước đây vẫn làm rất tốt đó sao?”
“Tôi đến uống một ly rượu mà một người bạn đã giới thiệu, có vấn đề gì à?”
“Nếu anh cảm thấy tôi không xứng làm bạn của anh, không chào đón tôi đến đây, thì sau này tôi không đến nữa là được.”
Cậu bạn tôi không đáp lời.
Hứa Hạ Nhân gật đầu ra vẻ đã hiểu. “Xem ra đúng là không chào đón tôi thật, lần sau tôi sẽ chú ý.”
Cô ta lịch sự gật đầu, “Tạm biệt.”
Cậu bạn tôi chộp lấy cánh tay cô ta. “Vậy cô muốn đi đâu?”
Cô ta thở dài. “Quán bar nhiều như vậy, tôi đi đâu mà chẳng được.”
“Phong tổng, kể cả với tư cách là bạn bè, anh cũng quản hơi rộng rồi đấy, huống hồ, anh cũng nói, chúng ta không được tính là bạn bè.”
Bàn tay của con robot do cậu bạn tôi điều khiển đang nắm lấy cánh tay cô ta dần siết chặt.
Cô ta gạt tay con robot ra.
“Được rồi, không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi.”
Chẳng đợi cô ta quay người, cậu bạn tôi bỗng cúi xuống, bế bổng cô ta lên, mặc kệ cô ta giãy giụa, đưa thẳng vào phòng riêng.
Vừa vào cửa, con robot đã hôn lên môi cô ta.
Tôi nhìn cậu bạn tôi.
Anh bạn bác sĩ của tôi cũng nhìn cậu ta.
Chả trách cậu ta lại hỏi lưỡi của con robot có mô phỏng đủ độ hay không.
Đối diện với ánh mắt của hai chúng tôi, cậu ta có chút xấu hổ sờ mũi. “Tính tôi nó thế, không hôn thì lại dễ lộ tẩy.”
Tôi thầm thấy may mắn vì robot đã được cài đặt gói dữ liệu về nụ hôn, không đến nỗi để Tiểu Dạ phải thân chinh ra trận.
Tiểu Dạ mới ba tuổi, nếu tôi mà biết ai cho con bé xem những thứ không nên xem, tôi nhất định sẽ đập kẻ đó thành một gói dữ liệu.
Hứa Hạ Nhân tìm được cơ hội, đá mạnh vào người cậu bạn tôi.
Cậu ta không né, cứ thế hứng trọn cú đá.
Hứa Hạ Nhân tức đến bật cười. “Anh làm gì thế?! Chúng ta đã chia tay rồi!”
Cậu ta nói: “Nếu tôi nói, tôi hối hận rồi thì sao?”
……
Sau một hồi giằng co, hai người quay lại với nhau.
Tiếp theo là đến lượt anh bạn bác sĩ của tôi.
Không lâu sau khi cậu bạn tôi và Hứa Hạ Nhân quay lại, anh ấy cũng điều khiển robot tới, “cuối cùng cũng” chặn được Hứa Hạ Nhân ở cửa quán bar.
Lúc này, bên cạnh cô ta còn có cậu bạn của tôi.
Anh ấy nắm chặt hai tay, sắc mặt trắng bệch. “Cậu ta được, tại sao tôi lại không thể?”
Hứa Hạ Nhân thản nhiên đáp: “Bởi vì anh ta có thể chấp nhận việc tôi yêu nhiều người cùng một lúc.”
“Tôi đã nói rồi, anh không muốn thì thôi, chuyện tình cảm đâu thể nào ép buộc người khác được.”
Cô ta nói xong, thản nhiên hôn cậu bạn tôi một cái như chốn không người, rồi định rời đi.
Ngay khoảnh khắc lướt qua vai anh bạn bác sĩ, anh ấy đã gọi cô ta lại.
“Đợi đã.”
“Nếu tôi nói, tôi đồng ý thì sao?”
Đến đây, cả hai con robot đều đã tái hợp thành công.
…….
Có lẽ vì chuyện đã bại lộ, Hứa Hạ Nhân không còn quản lý thời gian như trước nữa. Hẹn hò ba người, thậm chí bốn người là chuyện thường tình. Nếu cả ba đều muốn hẹn hò riêng, cô ta sẽ để bọn họ tự sắp xếp lịch với nhau.
Giữa ba người đàn ông hình thành một bầu không khí kỳ lạ, sự ưu ái của Hứa Hạ Nhân trở thành bảo vật mà bọn họ tranh giành. Giữa ba người đàn ông ưu tú cùng trang lứa, rất dễ nảy sinh sự cạnh tranh về mọi mặt. Hứa Hạ Nhân đã biến sự cạnh tranh đó thành cuộc đua giành sủng ái giữa các tình địch, chuyển mục tiêu cạnh tranh của bọn họ từ chiều cao, ngoại hình, sự nghiệp, sang sự ưu ái của cô ta.
Phải thừa nhận rằng, đó là một lựa chọn cực kỳ thông minh.
Hứa Hạ Nhân qua lại với ba người đàn ông cùng lúc nhưng không hề bận tối mắt tối mũi. Thỉnh thoảng cô ta muốn ở một mình, dù có ba người bạn trai cầm số thứ tự tình yêu chờ được hẹn hò, cô ta vẫn có thể dành ra một khoảng thời gian riêng mỗi tuần.
Đối mặt với sự tranh giành của ba người đàn ông, dường như cô ta không tỏ ra vui mừng gì đặc biệt, thái độ vẫn luôn thờ ơ, như thể những sự sủng ái đó là điều cô ta vốn dĩ phải có.
Cho đến một ngày, cuối cùng vẻ mặt của cô ta cũng sụp đổ khi bị xe quệt phải, mà cả ba người đàn ông lại không một ai liên lạc được.
Địa điểm vụ tai nạn ở ngay gần công ty. Mà nó lại xảy ra đúng vào lúc tôi đang đến công ty. Lại một lần nữa, tôi nhìn thấy cô ta ở hiện trường vụ tai nạn.
Và tôi cũng biết tại sao cả ba người đều không nghe máy.
Bởi vì hôm nay nhà máy rượu của cậu bạn tôi và công ty của Tiểu Lộc tổng ký hợp đồng, lúc ký kết đã chặn mọi liên lạc từ bên ngoài. Còn anh bạn bác sĩ của tôi thì sáng nay có một ca phẫu thuật quan trọng.
Là trùng hợp sao?
Lòng tôi nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, trên danh nghĩa, cô ta vẫn là bạn gái của hai người anh em của tôi. Dù tôi có không ưa cô ta đến đâu, thì xét về cả tình lẫn lý, tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Thế là tôi để luật sư và đội vệ sĩ đến giúp cô ta xử lý mớ rắc rối này, rồi đưa cô ta đến bệnh viện kiểm tra.
Trong suốt quá trình đó tôi không hề lộ mặt, nhưng cô ta lại có thể chính xác nhìn thẳng vào tôi qua cửa sổ xe. Ánh mắt cô ta giống như một dây leo không nơi nương tựa, đang cố gắng bám víu lấy cái cây lớn bên cạnh. Bất lực, mà cũng vô cùng ỷ lại.
Tôi lại không hề nhìn thấy bất kỳ sự toan tính nào trong mắt cô ta. Vụ tai nạn này dường như không phải do cô ta sắp đặt. Cuộc gặp gỡ tình cờ này cũng không phải là màn ra mắt được cô ta dàn dựng công phu. Nhưng nếu nói là trùng hợp, thì lại có vẻ quá trùng hợp.
Nếu việc tấn công tôi là một bộ phim, thì cô ta không phải đạo diễn, mà chỉ là diễn viên chính bị đạo diễn giật dây cảm xúc. Vị đạo diễn thực sự đang đứng sau ống kính, dõi theo kết cục của cuộc gặp gỡ tình cờ này.
Hết chương 247.
