Chương 25: Gia Sư Giấu Mặt Sao Có Thể Không Phải Là Hắn?

Chương 25: Gia Sư Giấu Mặt Sao Có Thể Không Phải Là Hắn?

 

Vì ông già thân sinh đang ở nhà nên sáng nay Tống Hề Đào ngủ nướng một giấc thẳng cẳng. Lúc tỉnh dậy, cậu nhận được một tin nhắn của ngân hàng và một tin nhắn trên ứng dụng QQ của Diêu Chiếu. Ngân hàng thông báo chiếc thẻ dùng để đóng học phí đại học được cấp mười năm trước của cậu đã hết hạn, yêu cầu cậu đến đổi thẻ mới. Còn Diêu Chiếu thì gửi số điện thoại mới dùng sau khi về nước qua, dặn Tống Hề Đào hễ thấy tin nhắn thì nhất định phải gọi lại cho cậu ta ngay trong buổi sáng.

 

Tống Hề Đào thấy mình cũng đang rảnh rang, bèn sửa soạn một chút rồi ra khỏi nhà, sau đó mới gọi lại cho Diêu Chiếu.

 

“A lô, có chuyện gì thế, tôi đang làm thủ tục ở ngân hàng.” Thực ra thì Tống Hề Đào đang ngồi trên xe công nghệ, nhưng cậu cố tình nói dối như vậy là có tính toán cả, tránh để Diêu Chiếu hỏi mấy câu không tiện trả lời ở chốn công cộng.

 

Diêu Chiếu hắng giọng một cái: “Tôi là Diêu Chiếu đây, tôi về nước rồi, muốn hẹn cậu đi ăn bữa cơm, để thiết lập lại vòng tròn quan hệ xã hội ấy mà. Chắc cậu cũng không đành lòng nhìn tôi cô đơn lẻ bóng, chẳng có mống bạn nào đâu nhỉ?”

 

Tống Hề Đào đáp: “Chúc mừng cậu về nước nhé, nhưng dạo này tôi hơi bận, để lần sau hẹn đi.”

 

“Không sao.” Thực ra thì mục đích chính của Diêu Chiếu là nói một chuyện khác. Mạnh Tư Trình đã giao phó cho cậu ta là trong buổi sáng nay nhất định phải thanh minh giúp hắn, thanh minh trong lúc mà Tống Hề Đào đang tỉnh táo nhất. Phải gọi điện thoại đàng hoàng để đảm bảo thông tin được truyền đạt chính xác.

 

“Khụ, trước đây chẳng phải tôi từng nói với cậu là Mạnh Tư Trình thầm thương trộm nhớ Tưởng Lâm Lâm sao? Thực ra đó là một hiểu lầm to lớn vô cùng! Hôm nay mà không thanh minh thì tôi mất ngủ mất, cậu nghe rõ chưa?”

 

Tống Hề Đào: “Nghe rõ rồi.”

 

Diêu Chiếu: “Cậu có thể nhắc lại một lần không?”

 

Tống Hề Đào cảm thấy cái đám học sinh giỏi này không biết chừng não bộ đều có chút vấn đề hết: “Mạnh Tư Trình không hề thầm thương trộm nhớ Tưởng Lâm Lâm.”

 

Diêu Chiếu: “Thế tôi không làm phiền cậu làm việc nữa.”

 

Diêu Chiếu ném ngay file ghi âm cuộc gọi qua cho Mạnh Tư Trình kiểm tra. Hừ, giữa người với người không còn chút niềm tin nào hay sao, chỉ còn quan hệ cấp trên cấp dưới thôi à?

 

Buổi sáng ở ngân hàng người khá đông, trước mặt Tống Hề Đào còn những 7 người nữa. Cậu ngồi lọt thỏm trong hàng ghế chờ, trông chẳng mấy nổi bật. Thế nhưng vừa ngước mắt lên, cậu bất chợt nhìn thấy Mạnh Tư Trình bước ra từ phòng VIP, rồi đi theo một vị quản lý sang một cánh cửa khác.

 

Mạnh Tư Trình đến đây làm gì nhỉ? Chẳng lẽ đến vay tiền mua căn nhà đắt hơn, chuẩn bị chuyển đi sao?

 

“Mời số thứ tự A00108 đến quầy số 3.”

 

Tống Hề Đào thu lại ánh mắt, đi đến quầy làm thủ tục.

 

Ở một diễn biến khác, vì được ngân hàng thông báo phí thuê két sắt đã hết hạn, vậy nên sau khi dạy xong hai tiết Toán sáng nay cho khối 11 và khối 1, Mạnh Tư Trình đã đến ngân hàng ngay. Thực tế thì hắn không có ký ức gì về phần này, cũng chẳng biết chìa khóa để ở đâu, phải làm thủ tục báo mất xong xuôi mới nhận được cái két sắt của mình.

 

Trước khi Mạnh Tư Trình vào đại học không có nơi ở đứng tên mình, bố mẹ hắn cứ thích đến là đến, thản nhiên quấy rầy quãng thời gian năm lớp 12 của hắn. Vậy nên hắn của trước khi mất trí nhớ cảm thấy để đồ ở nhà không an toàn, mới đem đồ gởi vào ngân hàng, vậy thứ được cất giữ trong kho của ngân hàng này là cái gì đây?

 

Là nhật ký thời cấp ba của hắn chăng? Mạnh Tư Trình chưa bao giờ viết nhật ký, hắn cũng cảm thấy mấy cái trò đó thật ấu trĩ, nhưng giờ khắc này hắn lại hy vọng bên trong là một cuốn nhật ký.

 

Mạnh Tư Trình rũ mắt mở chiếc két ra, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một bộ đồng phục cấp ba màu xanh trắng. Bên dưới bộ đồng phục đè lên một xấp tiền, ước chừng khoảng bốn nghìn tệ.

 

“…” Hắn thật sự không giải mã nổi cái mật mã Morse mà bản thân năm mười bảy tuổi để lại này.

 

Mạnh Tư Trình cầm bộ đồng phục lên, đồ này đã từng mặc, đã giặt qua, cổ tay áo có chút sờn, nhưng được bảo quản rất tốt, không có bất kỳ vết mực hay vết bẩn nào, mùi nước giặt cũng đã bay hơi sạch sẽ từ lâu.

 

Mạnh Tư Trình động lòng, lôi cái mác áo ra xem, size 190. Hắn không trộm áo của người khác, không phải size của Tống Hề Đào.

 

Hắn đặt bộ đồng phục sang một bên, cầm xấp tiền kia lên. Tất cả đều là tờ mệnh giá một trăm, dù đã nằm trong két sắt suốt mười năm, nhưng vẫn có thể nhận ra năm đó chúng còn khá mới, chưa qua tay quá nhiều người.

 

Dưới đáy két, Mạnh Tư Trình nhìn thấy ba miếng bìa cứng, cầm lên ghép lại thì ra là bao bọc ly bằng giấy của ly trà sữa, chỉ là bên trên lại viết chữ “Sữa đậu nành”, kèm theo vài công thức toán học.

 

Công thức tổng quát của dãy số bị chép sai rồi.

 

Bất cẩn thế này…. Cái bao bọc ly này là do Tống Hề Đào vẽ đúng không?

 

Cuối cùng Mạnh Tư Trình cũng tìm thấy thứ có liên quan đến Tống Hề Đào trong két sắt, mặc dù trông nó giống như rác…. à không, vật phẩm lưu niệm mà Tống Hề Đào vứt đi hắn nhặt lại hơn. Trên một miếng bao ly bằng giấy còn có vết chất lỏng thấm ướt, hình như là sữa đậu nành đổ lên. Ba món đồ này nhất định phải có ý nghĩa rất lớn đối với cuộc đời năm mười bảy tuổi của hắn.

 

Mạnh Tư Trình dùng cái túi giấy đen do ngân hàng cung cấp đựng hết đồ lại, rồi bước ra khỏi căn phòng kín riêng biệt. Hắn vừa đi từ sảnh ngân hàng ra thì tình cờ đụng mặt Tống Hề Đào, hắn không khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ mình của năm mười bảy tuổi đã tích cóp một khoản lộ phí và quần áo, chuẩn bị cùng Tống Hề Đào chống lại gia đình sao?

 

Tống Hề Đào đến đây làm gì? Chẳng lẽ cậu ấy cũng có két sắt? Liệu những thứ bên trong có giải mã được bí mật nào không?

 

Mạnh Tư Trình đưa tay cản Tống Hề Đào lại: “Cậu đến đây làm gì?”

 

Tống Hề Đào: “Thẻ ngân hàng của tôi hết hạn nên đến đổi thẻ.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hắn cố gắng nén lại ý định lôi ba cái bao bọc ly từ trong túi ra hỏi Tống Hề Đào xem có phải của cậu không. Nếu bị xác nhận là do hắn nhặt về, thì Mạnh Tư Trình năm mười bảy tuổi coi như mất sạch mặt mũi.

 

“Cậu có về không? Tôi phải về căn tin trường học ăn cùng học sinh lớp 1, tiện đường cho cậu đi nhờ.”

 

Tống Hề Đào vốn định từ chối, nhưng nghe thấy hai chữ “ăn cùng”, cậu không kìm được mà leo lên xe, hỏi Mạnh Tư Trình: “Mộc Qua ở trường có kén ăn không?”

 

Mạnh Tư Trình: “Theo quan sát của tôi thì không kén ăn.”

 

Chỉ là cậu bé vẫn không ăn được đùi gà, một lần hai lần rồi mà cũng chẳng thấy nhóc con tự kiểm điểm nguyên nhân.

 

Tống Hề Đào vui vẻ hẳn lên, hóa ra Tống Mộc Qua về nhà không hề báo cáo sai sự thật.

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu có món nào muốn cậu bé ăn nhiều hơn, hoặc ăn ít đi không?”

 

Câu nói này có hàm lượng chất xám không kém gì câu “Cậu muốn Mộc Qua thi được 60 điểm hay 61 điểm”. Tống Hề Đào lắc đầu: “Cứ ăn theo thực đơn nhà ăn là được.”

 

Ở trường đã không kén chọn thì về nhà chiều chuộng cậu bé một chút cũng được.

 

Tống Hề Đào về đến nhà, Tống Quắc gọi cậu nhặt rau muống. Bữa trưa ăn cháo với nộm rau muống, chỉ có hai cha con ăn nên làm qua loa cho xong. Về chuyện ăn uống, Tống Quắc không cầu kỳ, Tống Hề Đào cũng chẳng đòi hỏi. Ăn cơm xong, Tống Hề Đào thu đôi giày thể thao màu trắng ngoài ban công vào. Đôi giày “cùng kiểu” này cậu định trong vòng ba năm tới sẽ không đi ra đường nữa. Cậu bọc túi chống bụi, cất vào hộp giày rồi xếp ngay ngắn trong tủ.

 

Cuốn vở ghi chép cấp ba mà Giang Mộng Lệ mang tới vẫn luôn để trên tủ giày, Tống Hề Đào muốn mang nó vào phòng làm việc, cất kỹ lên cao.

 

Khoảnh khắc vừa bê lên, cậu đã cảm thấy không ổn, nhẹ quá.

 

Cậu vội vàng mở thùng ra xem, trời đất như sụp đổ, bỗng nhiên thiếu mất mấy cuốn sách!

 

Từng có người hỏi mua vở ghi chép tiến bộ của cậu, nhưng Tống Hề Đào không bán. Bởi vì đây là thành quả tri thức của học sinh giỏi, không có sự cho phép của người đó, Tống Hề Đào sẽ không tùy tiện cho mượn.

 

Ai đã động vào vở ghi chép của cậu?!

 

“Ba! Ba ơi!” Tống Hề Đào nghi ngờ ông già thân sinh của mình đầu tiên, vì Tống Quắc là một giáo viên rất mềm lòng. Nếu trong lớp ông có học sinh học lệch môn Toán, biết đâu Tống Quắc lại mủi lòng mà cho mượn vài cuốn về tham khảo thì sao.

 

Bỗng dưng Tống Hề Đào phát hiện, mình đúng là một quả Đào nhỏ nhen vô cùng.

 

Tống Quắc từ trong phòng đi ra, hỏi: “Sao thế Sao thế? Cái thằng nhóc hai mươi bảy tuổi này.”

 

Tống Hề Đào: “Sao sách của con lại thiếu mất mấy cuốn rồi?”

 

Tống Quắc ngẩn người, cũng có chút ngơ ngác không hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng trong nhà chỉ có ba thế hệ bọn họ, dùng phương pháp loại trừ là ra ngay: “Mộc Qua làm đấy, thảo nào ba thấy sáng nay cặp sách nó đi học nặng như đeo đá.”

 

Tống Hề Đào nghi ngờ bố mình cũng không nghi ngờ con trai, đây là cả một thùng toàn Toán là Toán, Tống Mộc Qua nhìn thấy có khi còn phải đi đường vòng ấy chứ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Khoan đã, Tống Hề Đào mở nhóm chat của lớp ra, thấy hôm qua Mạnh Tư Trình thông báo trong nhóm về hoạt động thu gom giấy vụn bảo vệ môi trường.

 

Bản thân không làm bài tập lại đi trộm của ba mình!

 

Cái thằng nhóc con này.

 

Tống Hề Đào lao vào phòng làm việc: “Ba, cho con mượn báo của ba, con mang đi đổi lại.”

 

Tống Quắc nổi giận: “Thằng nhóc kia, ba mày còn chưa xem xong đấy!”

 

“Con về sẽ mua lại cho ba tờ khác!” Tống Hề Đào bỏ ngoài tai, báo mất thì có thể mua lại, cũng chẳng có gì đặc biệt, cứu vở ghi chép mới là quan trọng—— thế rồi cậu bị chặn lại ở cổng trường. Cậu quên mất, trước đây mỗi lần cậu có thể ra vào thông suốt là vì Mạnh Tư Trình chu đáo, hắn sẽ báo trước với bảo vệ cho cậu vào.

 

Hoạt động thu gom giấy vụn bảo vệ môi trường diễn ra vào buổi chiều, đầu tiên là giáo viên chủ nhiệm sẽ dạy một tiết giáo dục bảo vệ môi trường, sau đó học sinh tiểu học xếp hàng quyên góp giấy vụn, cân lên đàng hoàng, rất có cảm giác khích lệ.

 

Bây giờ đã là 2 giờ 30 phút, tiết giáo dục sắp xong rồi, chỉ lát nữa thôi là giấy vụn sẽ bị trộn lẫn vào nhau hết.

 

Tống Hề Đào khoanh tay đi đi lại lại trước cổng trường, đi được hai vòng thì đành thỏa hiệp, gọi điện cho Mạnh Tư Trình. Kể từ lần trước Mạnh Tư Trình nhận ra giọng nói của cậu sáu năm trước, cậu chẳng dám nói chuyện điện thoại với hắn nữa.

 

———

 

Công việc thường ngày của giáo viên chủ nhiệm vốn dĩ khá tạp nham, thường xuyên phải dạy những nội dung ngoài môn Toán. Mạnh Tư Trình chiếu phim tài liệu về chắn gió chống cát và khu rừng cựu học sinh mà trường tiểu học trực thuộc sở hữu ở Tây Bắc cho đám nhóc con xem.

 

Tống Mộc Qua ngồi ngay ngắn bên dưới, đôi mắt sáng rực, đây là tập phim cậu bé xem chăm chú nhất. Mạnh Tư Trình cảm thấy có chút buồn cười, có thể san sẻ một ít cái sự nghiêm túc này cho giờ Toán được không.

 

Giảng xong, hắn nói: “Bây giờ xếp hàng quyên góp giấy vụn.”

 

Mạnh Tư Trình bê một cái cân đến, đặt trên bục giảng, mấy củ cải nhỏ ôm theo sách xếp thành hàng.

 

“Tống Mộc, vở bài tập của cậu nhiều quá! Cậu học chăm chỉ thật đấy!”

 

Tống Mộc Qua khiêm tốn đáp: “Là ba tôi chăm chỉ đấy!”

 

Mạnh Tư Trình bắt được từ khóa, bèn phân chút tâm trí ra lắng nghe.

 

“Đây là vở bài tập hồi đi học của ba tôi đó.” Tống Mộc Qua ngồi xổm trên đất khoe khoang, “Ba tôi siêu lắm! Bài nào ba cũng làm hết!”

 

Các bạn nhỏ đều chưa từng thấy bài tập và bài thi của ba mẹ mình thời còn đi học, bèn tò mò vây lại xem: “Tống Mộc, ba cậu viết chữ đẹp quá chừng!”

 

“Ba cậu biết giải bài toán tính dài thiệt là dài thế này luôn!”

 

Hoắc Quyết không tham gia vào màn khen ngợi ba của bạn thân, vì cậu bé cảm thấy nét chữ giải đề trên đó không giống chữ chú Tống lắm, chữ ký tên của chú Tống trên bài kiểm tra của Mộc Qua không như vậy.

 

Nhưng Tống Mộc rất cần sự công nhận của bạn thân: “Hoắc Quyết, sao cậu không nói gì?”

 

Hoắc Quyết: “Tôi thấy là….”

 

Mạnh Tư Trình thấy đám nhóc tụ lại thành một đám rồi, bèn bước xuống bục giảng. Hắn cũng có chút tò mò…. Tống Hề Đào thực sự làm được như lời Mộc Qua nói sao?

 

Điện thoại trong túi bỗng rung lên một cái, Mạnh Tư Trình không để ý, đang trong giờ học hắn không nghe điện thoại.

 

“Tống Mộc, em lên nộp đầu tiên đi.”

 

“Dạ vâng.” Tống Mộc Qua kiêu hãnh gập sách lại, giao cho thầy giáo, “Thầy ơi, có đủ để trồng một cây mộc qua không thầy?”

 

Mạnh Tư Trình nhận lấy ba cuốn sách dày cộp, một ôn tập tổng hợp môn Toán, một cuốn đề thi các năm, một cuốn tập hợp các bài thi thử. Đây là đỉnh cao toán học của Tống Hề Đào ư? Hắn nhếch khẽ môi cười, tùy tiện lật ra xem, thấy trên sách có hai loại nét chữ. Chữ bút đen viết không nhiều, đa phần là bút xanh đang sửa bài, rõ ràng Tống Mộc Qua đã lầm tưởng bút xanh là của ba cậu bé.

 

Bút xanh hận không thể viết kín cả trang giấy, ngoại trừ khoảng trắng trên cùng, ở đó Mạnh Tư Trình nhìn thấy cuộc đối thoại của hai chủ nhân nét chữ. Hắn lật qua lật lại, đại khái có thể suy ra được quá trình một học sinh giỏi phụ đạo có tính phí cho một học sinh yếu. Giọng điệu của Tống Hề Đào mềm mỏng dễ thương, vô cùng sùng bái, còn câu từ của đối phương thì lạnh lùng, ngấm ngầm ra vẻ ta đây.

 

Đúng là làm màu.

 

Trong lòng tên này chắc sướng điên lên được ấy chứ.

 

Mạnh Tư Trình bỗng nảy sinh lòng ghen tị với nét chữ xa lạ kia.

 

Thảo nào ba tháng cuối năm lớp 12 thành tích của Tống Hề Đào lại tăng vọt, hóa ra là có người phụ đạo một kèm một.

 

Nhưng mà… tại sao không phải là hắn?

 

Không thể tin nổi, ngoài việc nhặt ba cái đồ lưu niệm của Tống Hề Đào về, hắn chẳng làm được cái gì sất? Mạnh Tư Trình đút tay vào túi quần như để che giấu cảm xúc, rồi lấy điện thoại ra xem giờ để bình tĩnh lại.

 

Hửm? Tống Hề Đào gọi cho hắn à?

 

“A lô? Tống Hề Đào?”

 

Tống Hề Đào nói rất nhanh: “Thầy Mạnh! Làm phiền rồi! Mộc Qua mang sách cấp ba của tôi đến trường, nhờ thầy chặn lại giúp đừng để thằng bé quyên góp mất, mấy cuốn sách đó là kỷ niệm rất có ý nghĩa với tôi!”

 

Mạnh Tư Trình rũ mắt nhìn Tống Mộc Qua đang ngây thơ vô tội, miệng đọc số: “Ba cân mốt.”

 

Tống Hề Đào cuống lên: “Tôi dùng báo đổi với thầy!”

 

Mạnh Tư Trình để mấy cuốn sách sang một bên, không bỏ vào bao tải, “Bạn tiếp theo.”

 

Tống Hề Đào: “Mạnh Tư Trình!”

 

Lúc này Mạnh Tư Trình mới đáp: “Được.”

 

“Hoắc Quyết, em với lớp trưởng lên chủ trì việc này đi.”

 

Tất cả đám nhóc ùa lên, đứa nào cũng tỏ ra hứng thú với việc cân đo, Tống Mộc cũng chen vào trong, chiếm vị trí đẹp ngay cạnh Hoắc Quyết.

 

Mạnh Tư Trình lui ra, xem xét lại ba cuốn sách dày cộp này.

 

Tống Hề Đào rất để tâm.

 

Điều này khiến hắn không thể không để tâm.

 

Đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm mấy cuốn sách một hồi lâu, rồi bỗng nhiên, Mạnh Tư Trình cúi người, mượn giấy bút trên bàn Tống Mộc, nhắm mắt lại, soạt soạt viết mấy dòng công thức. Hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào nét chữ trên giấy. Nếu hắn cố tình thay đổi nét chữ, thì chữ viết ra sẽ y hệt nét chữ của người gia sư kia.

 

Gia sư giấu mặt.

 

Sao có thể không phải là hắn được cơ chứ?

 

Hắn của năm mười bảy tuổi cẩn thận dè dặt đến thế, nâng niu tuổi mười bảy của người mình thích. Có lẽ lúc đó hắn chưa hiểu rõ Tống Hề Đào lắm, sợ bị phát hiện. Mạnh Tư Trình của ngày hôm nay khi đối mặt với Tống Hề Đào qua acc clone “Cô Bé Bán Trái Cây”, đã chẳng hề nghĩ tới việc phải che giấu nét chữ nữa. Mà Tống Hề Đào cũng vẫn không phát hiện ra.

 

Trong lòng Mạnh Tư Trình khẽ động, hắn ảo não tự kiểm điểm…. có phải mình đối xử với Tống Hề Đào không được cẩn thận như năm mười bảy tuổi hay không. Hắn luôn nóng vội thăm dò Tống Hề Đào, dù biết rõ là cậu ấy sẽ căng thẳng. Hắn không nên nghi ngờ bản thân mình trong quá khứ, tất cả mọi chuyện chắc chắn đều là lựa chọn tốt nhất của Mạnh Tư Trình tại thời điểm đó.

 

Mạnh Tư Trình nói với Tống Hề Đào ở đầu dây bên kia: “Tôi đã báo với bảo vệ cho qua rồi, cậu vào lấy về đi.”

 

Hết chương 25.

 

Chương 25: Gia Sư Giấu Mặt Sao Có Thể Không Phải Là Hắn?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên