Chương 27: “Đào Tử À, Mạnh Tư Trình Có Ý Đồ Với Cậu Đấy.”
Tống Hề Đào nhắn tin: [Em bận lắm, để anh của em đi thay được không?]
Đàn anh Vương: [Bắt buộc phải là chính chủ đến trao đổi. Địa chỉ: Phòng 201, Tiêu Viên.]
Tống Nhạn Lý vừa nghe xong liền nhảy dựng lên, cô bé quả quyết khẳng định: “Chắc chắn là cha này có ý đồ xấu, lần đầu gặp mà đã hẹn trong phòng riêng rồi!”
Chẳng phải đó là quán cơm tư nhân có tiếng tăm rất tốt sao? Tống Hề Đào trao đổi bài vở với Đàn anh Vương qua mạng cũng lâu rồi, cậu cảm thấy cậu ta không giống loại người đó. Ngược lại, người này còn mang đến cho cậu cảm giác quen thuộc của một học sinh giỏi muốn giấu mặt. Tống Hề Đào phản bác Tống Nhạn Lý: “Rõ ràng là em có ý đồ xấu muốn tán tỉnh người ta thì có.”
Tống Nhạn Lý hoàn toàn không ngờ tới, nhất thời hứng lên thả thính ông anh khóa trên, kết quả lại rước về cho mình một cái kế hoạch học tập. Không muốn, không muốn đâu… Trong thời gian tập huấn, cô bé hoàn toàn không đụng vào các môn văn hóa, cái khổ này cứ để thi nghệ thuật xong rồi nếm trải cũng chưa muộn.
Suy nghĩ ban đầu của Tống Hề Đào cũng giống cô em gái, nửa năm không học là đầu óc mụ mị ngay, đến học kỳ hai lớp 12 sẽ đau khổ muốn chết. Cậu thực sự có chút hứng thú với ý tưởng thiết kế chương trình bổ túc văn hóa riêng biệt của Đàn anh Vương này.
Là một người anh, Tống Hề Đào cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm trên vai.
Cả gia đình hoa quả nhà họ Tống ai cũng có ngoại hình ngọt ngào, nhưng hai anh em lại trái ngược hẳn nhau. Một người thì không yêu đương, một người thì tình trường lão luyện. Tống Nhạn Lý đảo mắt một vòng: “Anh, em dám cá với anh. Nếu anh ta đơn thuần chỉ muốn dạy kèm miễn phí cho em, thì mỗi ngày em sẽ học văn hóa nửa tiếng.”
“Anh giả làm em đi, xem xem rốt cuộc anh ta có tâm tư gì.”
Tống Nhạn Lý nắm chắc mười phần thắng. Cười chết mất thôi, trên đời này làm gì có ai chưa từng gặp mặt mà lại nhiệt tình đến thế. Chỉ có hai nguyên nhân: Một là muốn kiếm tiền của cô, hai là muốn hẹn ra xem mặt mũi cô thế nào thôi. Anh trai cô đúng là ngây thơ, mười năm trước gặp được một ân nhân vô cùng tốt bụng, nên giờ nhìn ai học giỏi cũng thấy là người tốt. Thời buổi bây giờ con người ta đâu có chất phác như thế, rảnh rỗi tự ngồi chơi điện thoại không sướng sao?
Thế này thì dễ bị lừa quá, nhất là Tống Mộc Qua cũng ngốc nghếch y hệt. Lỡ ngày nào đó có tên đại gian đại ác xuất hiện, bảo với Tống Hề Đào là mình có thể dạy toán cho Mộc Qua qua môn, thì khéo anh trai cô sẽ bị lừa cả tình lẫn tiền trong vòng một nốt nhạc mất thôi. Cô nhất định phải đập tan cái filter màu hồng này của Tống Hề Đào mới được.
Tống Nhạn Lý hừng hực khí thế, vừa đưa ra điều kiện cá cược, vừa dùng phép khích tướng, ra sức xúi giục anh trai mình giả làm nữ sinh cấp ba đi đối mặt với lòng người hiểm ác.
Tống Hề Đào cứng miệng: “Không thể nào, anh có thể cảm nhận được cậu ấy là người tốt.”
Tống Nhạn Lý chốt hạ: “Nếu anh ta là người tốt thì ngày nào em cũng học Toán.”
Tống Hề Đào nghiến răng: “Em cứ đợi mà học Toán đi.”
Đến cả môn Toán mà cũng mang ra đặt cược, ở cái nhà họ Tống này, nghĩa là chơi tất tay luôn đó.
Tống Hề Đào vốn không muốn lừa gạt người khác. Cậu đi mua một chiếc điện thoại mới trước để làm quà tạ lỗi, cũng là để cảm ơn đối phương đã giải đáp thắc mắc suốt thời gian qua.
Sau đó cậu liên hệ với Thời Lưu: “Cho tôi mượn bộ tóc giả dùng chút coi.”
Thời Lưu: “??? Cậu định làm gì? Nhà xuất bản ép cậu à?”
Tống Hề Đào: “Không có không có, chuyện gia đình thôi.”
Thời Lưu gọi điện thoại tới, không yên tâm hỏi cậu bị làm sao, Tống Hề Đào đành phải khai báo toàn bộ sự việc.
Thời Lưu không nhịn được phán một câu: “Tôi cũng thấy cậu ta muốn tán tỉnh em gái cậu đấy.”
Nam sinh đại học bây giờ đâu còn đơn thuần nữa, không chừng đối phương đã dò la về Tống Nhạn Lý, biết cô bé xinh đẹp lại còn học múa nữa chứ.
Tống Hề Đào nhíu mày, sao ai cũng nghĩ như vậy nhỉ?
Thời Lưu: “Tôi giúp cậu chỉnh tóc giả, sau đó tôi sẽ thuê một phòng bao ngay bên cạnh để canh chừng cậu. Chúng ta giữ liên lạc qua điện thoại, hễ có gì bất ổn là tôi lao sang cứu cậu ngay.”
Mười năm trôi qua, Tống Hề Đào lại một lần nữa khoác lên mình bộ đồng phục mùa hè cấp ba. Áo ngắn tay quần dài màu xanh trắng, kiểu đồ thể dục phổ thông nam nữ gì cũng đều mặc được. Cậu khoác thêm một chiếc áo chống nắng rộng thùng thình màu trắng bên ngoài, kéo khóa lên tận đỉnh, che khuất yết hầu.
Tống Nhạn Lý ồ lên một tiếng: “Anh ơi, anh giống hệt hồi cấp ba luôn! Gen nhà mình xịn thật đấy!”
Thời Lưu đưa cho cậu một chiếc mũ lưỡi trai có gắn sẵn tóc giả, đội lên đầu một cái là lập tức có ngay mái tóc dài đen nhánh suôn mượt qua vai.
Tống Hề Đào soi gương, kinh ngạc cảm thán kỹ thuật hóa trang bây giờ đỉnh thật sự. Nếu ở ngoài đường cậu chỉ nhìn thấy bóng lưng phía sau của mình, chắc cậu cũng tưởng là con gái.
“Là do cậu trời sinh đã đẹp sẵn thôi.” Thời Lưu khoanh tay ngắm nghía Tống Hề Đào. Mặt hoa da phấn, môi hồng như tô son, da trắng như sứ, chiếc cằm nhọn ẩn hiện dưới cổ áo chống nắng, chẳng cần trang điểm cũng đẹp, có điều vẫn thiếu chút gì đó…. Anh ta lục lọi trong thùng đồ, lôi ra một mảnh vải jean, cài lệch vào hông Tống Hề Đào, túm gọn vạt áo lại, làm lộ ra đường cong của vòng eo, độ dài vừa đủ che đi phần đũng quần. Nhìn một cái là ra ngay dáng nữ sinh cấp ba tràn đầy sức sống thanh xuân.
Bỗng nhiên Tống Hề Đào cảm thấy hơi rén, không dám ra đường nữa: “Hay là…. thôi bỏ đi, Tống Nhạn Lý học cao đẳng cũng được mà.”
Tống Nhạn Lý: “Được thôi, trả tài khoản QQ lại cho em, em sẽ bảo với anh ta là em bỏ học đi làm thuê rồi, xóa tài khoản luôn.”
Tống Hề Đào: “Thế thì hơi võ đoán quá nhỉ.” Cũng may, chỉ là thêm bộ tóc giả thôi mà, ai quy định con trai không được để tóc dài chứ? Hất mũ ra là cậu lại hiện nguyên hình ngay.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi, ít nhất cậu cũng nên đến chỗ hẹn, mang theo quà để cảm ơn người ta đã giải đáp bài vở thời gian qua.
Tống Nhạn Lý dọa dẫm: “Anh, nếu anh ta táy máy tay chân với anh, nhớ đá vào hạ bộ anh ta ngay lập tức nhé.”
Thời Lưu lái xe, đi ngang qua một cửa hàng điện thoại, Tống Hề Đào vào mua một chiếc để làm quà cảm ơn.
Thời Lưu: “…” Anh ta cảm thấy chắc chắn là đối phương đã đánh hơi thấy Tống Hề Đào vừa nhiều tiền vừa dễ lừa, vậy nên bắt đầu thu lưới rồi.
Thời Lưu: “Cái điện thoại này của cậu, còn đắt hơn cả tiền học phí cậu trả cho ân nhân ngày xưa ấy nhỉ?”
Tống Hề Đào: “Khác nhau mà, hồi đó là giá tình thương. Tôi phải xác định nhân phẩm đối phương thế nào rồi mới tặng.”
Thời Lưu: “Cậu giả làm em gái gửi bài tập lâu như thế mà đối phương không phát hiện ra à?” Dù sao thì bất kỳ câu hỏi nào Tống Hề Đào cũng đâu có trả lời được.
Tống Hề Đào: “Tôi lỡ tay lật xe mấy lần, hỏi mấy câu thiểu năng trí tuệ, may mà cậu ấy không chấp nhặt.”
Thời Lưu: “… Đào Tử à, dù thế nào thì chúng ta vẫn phải giữ liên lạc nhé.”
Quán cơm tư nhân Tiêu Viên nằm ở trung tâm thành phố, không hề hẻo lánh chút nào. Phòng bao là kiểu cửa kéo cổ điển, không có chốt khóa, camera đầy đủ, không gian mở và an toàn. Mạnh Tư Trình gọi một bàn đầy món ăn, còn đặc biệt gọi thêm hai món tráng miệng.
Hắn nghe thầy Châu kể Tống Nhạn Lý cũng là một ca khó của môn Toán, cứ lên giờ Toán là ngáp ngắn ngáp dài. Để tránh cho hai anh em nghe giảng mà ngủ gật, hắn tự mang theo hai gói trà để pha cho họ uống tỉnh táo. Những ngón tay thon dài như ngọc từ tốn thả trà, rót nước, chắt nước trà, hương trà nhàn nhạt vấn vít quanh gương mặt tuấn tú trầm tĩnh.
Bất chợt, bên ngoài vang lên tiếng bước chân và tiếng nhân viên phục vụ hướng dẫn nhỏ nhẹ, có hai người đang đến gần.
Mạnh Tư Trình đứng dậy, bước ra mở cửa.
Cùng lúc đó, Tống Nhạn Lý ở nhà vừa lo lắng bất an vừa nghịch điện thoại. Anh trai cô sẽ không bị sàm sỡ đấy chứ? Lát nữa ba cô và Mộc Qua về, hỏi Tống Hề Đào đi đâu thì cô biết nói sao đây? Tống Nhạn Lý nhìn thấy ở phần lời mời kết bạn của tài khoản QQ chính có một chấm đỏ, bấm vào xem thử. Chết tiệt, là tên bạn trai cũ Chương Nữu.
Đã xóa rồi còn kết bạn làm gì nữa…. Ánh mắt cô bé chợt khựng lại khi nhìn thấy lời giải thích của Chương Nữu trong khung lời mời.
[Người em kết bạn tên Đàn anh Vương không phải là anh ấy đâu, xin lỗi em, anh đã nói dối. Người đó thực ra là một thầy giáo dạy Toán trường mình.]
“Hả?!!!”
Tống Nhạn Lý nhảy dựng lên: “Thôi toang rồi, mình bị chơi khăm rồi!”
Nguy to rồi, không khéo có khi đối phương lại đúng là một người lái đò thầm lặng thích giúp đỡ người khác thật.
Tống Nhạn Lý lập tức gọi điện cho Tống Hề Đào, nhưng máy báo bận…
Tống Hề Đào đang gọi cho Thời Lưu, cậu nhét điện thoại vào túi: “Đừng lo.”
Thời Lưu quay người đi vào phòng bao bên cạnh, cửa mở toang, lẳng lặng chờ xem kịch hay.
Cốc cốc.
Tống Hề Đào vừa gõ hai cái, cánh cửa kéo đã được tách sang hai bên.
“Vào đi.”
Vị đàn anh tốt bụng đang đứng ngay cửa, dáng người vậy mà còn cao hơn cậu một chút.
Tống Hề Đào lúng túng đứng đó, tầm nhìn bị mũ lưỡi trai che khuất, cậu có cảm thấy giọng nói này nghe quen quen, mang lại cảm giác tê dại quen thuộc ở vành tai…. Khoan đã, cậu có dự cảm chẳng lành!
Tống Hề Đào dùng tốc độ ánh sáng ngẩng đầu lên một cái, đập ngay vào mắt là gương mặt của Mạnh Tư Trình.
Á á á á ——
Chết tiệt, cậu đi nhầm phòng rồi! Đi nhầm phòng là sẽ xui xẻo, điều này Tống Hề Đào đã biết từ hồi lớp 12 rồi.
Mạnh Tư Trình thoạt nhìn thấy tóc dài, tưởng là Tống Nhạn Lý, ánh mắt quét ra sau nhưng lại không thấy Tống Hề Đào đâu. Hắn vừa định mở miệng hỏi thì lập tức nheo mắt lại…. cái cằm nhọn này nhìn một cái là biết ngay Tống Hề Đào.
Trong khoảnh khắc nhanh như điện xẹt đó, một người muốn lao ra cửa chạy trốn, một người lại nắm lấy cổ tay kéo ngược trở lại.
Tống Hề Đào đâm sầm vào lòng Mạnh Tư Trình, cái mũ cũng bị lệch đi một chút. Lớp ngụy trang của cậu suýt nữa rơi xuống đất, cậu vội vàng đưa tay giữ chặt đỉnh đầu, cậu đè giọng xuống, cuống cuồng nói: “Tôi nhầm phòng, xin lỗi nha.”
Mạnh Tư Trình buông cậu ra: “Cậu có chạy đằng trời tôi cũng biết cậu là Tống Hề Đào.”
Hu hu.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo Tống Hề Đào, cậu chẳng còn mặt mũi nào làm ba của Mộc Qua nữa. Con người ta sao có thể làm ra chuyện mất mặt thế này trước mặt giáo viên của con chứ.
“Tôi có nỗi khổ tâm riêng mà!”
Mạnh Tư Trình: “Lý do gì? Đến tìm Đàn anh Vương à? Là tôi đây.”
Bộp, túi điện thoại trên tay Tống Hề Đào rơi xuống đất, cậu không dám tin: “Thầy Mạnh, thầy đang đùa với tôi đúng không?”
“…”
“… Em gái tôi nó không muốn học, tôi đi thay nó.”
Nói đến đây, nước mắt Tống Hề Đào tuôn rơi như sông Hoàng Phố. Một kẻ ghét Toán như cậu, tại sao cứ phải đi học Toán hộ người khác, mà lần nào cũng lại rơi vào tay người cậu sợ nhất là Mạnh Tư Trình thế này!
Ở phòng bên cạnh, Thời Lưu nghe thấy động tĩnh, vừa đi ra cửa thì nghe thấy Tống Hề Đào gọi người ta là thầy Mạnh.
Người quen à?
Anh ta rút điện thoại ra xem thì thấy Tống Nhạn Lý nhắn tin giải thích vì không gọi được cho anh trai.
“….”
Anh ta lập tức bình tĩnh ngồi trở lại, giả vờ như mình không cùng một phe với Tống Hề Đào. Ngại chết đi được, để Đào Tử tự mình đối mặt vậy.
………
“Đừng động đậy.” Mạnh Tư Trình cúi đầu nhìn Tống Hề Đào một lúc.
Hắn kiên quyết yêu cầu Tống Nhạn Lý phải đích thân đến, là vì muốn hỏi thăm lịch sinh hoạt và thời gian biểu của cô bé trong thời gian tập huấn, cũng như cường độ học tập mà cô bé có thể chấp nhận được để điều chỉnh cho phù hợp. Không ngờ Tống Hề Đào lại hiểu lầm ý tốt của hắn, tự mình giả làm em gái đến đây.
Tống Hề Đào cảm thấy trong vài giây bị soi như khỉ này, thể diện của cậu đã bay sạch sành sanh luôn rồi, cậu thề là mình không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa.
Cậu móc điện thoại ra, định chất vấn Tống Nhạn Lý xem rốt cuộc là chuyện gì, vừa bật lên thì màn hình hiển thị đang có cuộc gọi đến. Rõ ràng là Mạnh Tư Trình cũng nhìn thấy, Tống Hề Đào càng thêm xấu hổ.
Tống Hề Đào vội vàng tắt máy, sau đó nhìn thấy tin nhắn giải thích của Tống Nhạn Lý, nhưng đã muộn một bước, anh trai cô bé đã rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục rồi.
Mạnh Tư Trình ung dung đi tới bên bàn, rót cho Tống Hề Đào một chén trà: “Không nóng sao? Cởi ra đi.”
Đầu óc Tống Hề Đào như bị đình trệ, Mạnh Tư Trình ra lệnh một cái, cậu liền tháo mũ, tấm che gáy, áo chống nắng ra hết, chỉ còn lại bộ đồng phục cấp ba.
Mạnh Tư Trình rót trà xong ngẩng đầu lên nhìn, rồi hắn cứ nhìn mãi không rời mắt được.
Đó là Tống Hề Đào của thời cấp ba.
Dáng vẻ lúc hắn bắt đầu thích Tống Hề Đào.
Không cần dỗ dành, không cần khuyên bảo, Tống Hề Đào cứ thế mặc cho hắn nhìn.
Trong đầu Mạnh Tư Trình thoáng hiện lên một bóng hình mơ hồ. Hình như hắn đang đứng ở hành lang tầng trên, gió thổi lồng lộng, vừa khéo nhìn thấy Tống Hề Đào vừa chạy vừa nhảy vào phòng trà nước ở góc cua tầng dưới. Dường như hắn luôn đứng ở đó, nhìn thấy Tống Hề Đào đi ra, hắn xoay người xuống lầu, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng.
Tống Hề Đào cảm nhận được ánh mắt Mạnh Tư Trình chiếu tới còn nóng bỏng hơn cả lúc nhìn cậu giả gái, nóng đến mức má cậu sắp nổ tung luôn rồi. Nếu nói ánh mắt lúc trước là mang theo sự trêu chọc, thì ánh mắt lần này cậu hoàn toàn không đoán được cảm xúc cuồn cuộn ẩn chứa trong đó là gì.
Đồng phục cấp ba thì sao chứ? Không được mặc à!
Tống Hề Đào cúi đầu nhìn quần và giày thể thao trắng của mình, đến Tống Nhạn Lý còn bảo không có vấn đề gì, Mạnh Tư Trình đang bắt bẻ cái gì chứ?
Mạnh Tư Trình: “Ngồi xuống.”
Tống Hề Đào mặt đỏ tía tai ngồi xuống, uống một ngụm trà để trấn tĩnh.
Mạnh Tư Trình: “Tôi vốn định đợi cậu tự phát hiện ra, nhưng mà…”
Hắn cố tình dừng lại một chút, để Tống Hề Đào tự mình bổ sung nốt vế sau. Tống Hề Đào bĩu môi, thầm bổ sung trong lòng: Nhưng mà cậu sống chết gì cũng không nhận ra chữ viết của hai bên giống hệt nhau. Hoặc nói đúng hơn, những bài toán trao đổi qua lại đó, cậu chưa bao giờ nhìn thẳng vào chúng.
“Cậu làm thế nào….” Tống Hề Đào vừa mở miệng đã im bặt. Khỏi cần hỏi, cậu lộ quá nhiều sơ hở, nhất là lần chuyển tiếp bài tập của Đàn anh Vương cho Mạnh Tư Trình giải hộ.
“Sao cậu lại đồng ý giải đáp thắc mắc cho em gái tôi thế?”
Đây là vấn đề mấu chốt, liên quan đến vụ cá cược giữa cậu và Tống Nhạn Lý. Cậu đã phải trả giá bằng cái màn xấu hổ muốn độn thổ thế này rồi, tuyệt đối không thể để Tống Nhạn Lý trốn thoát mấy bài toán kia được!
Tống Hề Đào ngước đôi mắt đen láy lên nhìn Mạnh Tư Trình: “Có phải cậu xuất phát từ tình cảm cao thượng của nhà giáo không?”
Mạnh Tư Trình mở cái dòng trạng thái của Cô Bé Bán Hoa Quả lên cho Tống Hề Đào xem.
Tống Hề Đào nhìn thấy dòng trạng thái thời kỳ nổi loạn của Tống Nhạn Lý hai năm trước.
Cái gì gọi là “Ở nhà chăm sóc cháu trai, hai ngày không được đi học”, nói chuyện trốn học nghe cứ như bị hoàn cảnh ép buộc vậy!
Dưới ngòi bút kể chuyện như ngụ ý và dắt mũi cảm xúc của người khác, Tống Nhạn Lý hiện lên như một đứa trẻ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ, khơi dậy lòng trắc ẩn của Mạnh Tư Trình.
“…”
Tống Hề Đào bỗng cảm thấy cuộc đời thật diệu kỳ. Tống Nhạn Lý vì đăng trạng thái “chăm sóc Mộc Qua” mà nhận được sự đồng cảm từ chính người cha ruột trên mặt sinh học của Mộc Qua. Nghĩ theo một góc độ khác, chuyện này cứ như định mệnh sắp đặt để Mạnh Tư Trình bù đắp cho việc thiếu vắng vai trò người cha vậy.
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào đang thất thần đi đâu đó, gõ gõ mặt bàn, đường hoàng nói: “Nói chuyện chính, hôm nay hẹn ra đây, một là muốn chấm dứt việc giải đáp qua trung gian không hiệu quả này.”
Hắn nhìn Tống Hề Đào, ánh mắt ôn hòa, giọng điệu bao dung: “Tôi biết cậu ghét nhất là làm đại lý trung gian môn Toán, vì vậy tôi hy vọng vẫn có thể đưa kiến thức đến đúng người cần thực sự.”
Cứ như hộ nghèo được cán bộ ân cần hỏi thăm, suýt chút nữa thì Tống Hề Đào cảm động đến phát khóc. Mạnh Tư Trình hiểu mình quá!!! Người này chơi được!
“Thế thì tốt quá đồng chí Mạnh!”
Mạnh Tư Trình: “Nếu cô bé đã không muốn đến, vậy cậu chuyển bản kế hoạch mỗi ngày này cho em ấy. Mỗi ngày chỉ cần dành ra 30 phút để ôn tập nội dung cơ bản thôi, cứ làm theo đúng lộ trình tôi đã vạch ra, rất phù hợp với quy luật ghi nhớ của não bộ.”
Tống Hề Đào: “Cảm ơn cậu nhiều lắm, tôi nhất định sẽ bắt nó học sống chết.”
“Hai là….”
Mạnh Tư Trình cười khẽ: “Bạn cậu ở phòng bên cạnh phải không, chúng ta mời cậu ấy vào đây luôn được không?”
“Tôi đã gọi đồ ăn cho cả ba người rồi.”
Tống Hề Đào lập tức chạy sang lôi Thời Lưu qua, nói nhỏ: “Anh ăn cùng đi, tôi ở một mình ngại chết đi được.”
Thời Lưu cười gượng gạo đi tới cửa: “Đào Tử nhà chúng tôi đúng là người anh tốt, quan tâm quá nên bị loạn….”
Nhìn thấy Mạnh Tư Trình, Thời Lưu sững người, bốn mắt nhìn nhau, anh ta chào hỏi: “Xin chào.”
Mạnh Tư Trình: “Xin chào, tôi là Mạnh Tư Trình.”
Toán tính của Tống Hề Đào coi như đổ sông đổ bể, Thời Lưu không nói đỡ cho cậu được câu nào với Mạnh Tư Trình, thành ra Mạnh Tư Trình cứ nói chuyện với cậu suốt. Cậu cảm thấy dưới sự chứng kiến của Thời Lưu, hình như mọi chuyện càng thêm ngượng ngùng.
Ăn xong, Mạnh Tư Trình đề nghị đưa họ về, Tống Hề Đào bảo đi nhờ xe Thời Lưu.
Mạnh Tư Trình không dây dưa nhiều, dứt khoát nói: “Được.”
Tống Hề Đào: “Món quà này tặng cho cậu, cảm ơn cậu đã dạy kèm cho em gái tôi.”
Mạnh Tư Trình nhìn chiếc điện thoại trước mặt. Cái này coi như tặng cho “Đàn anh Vương” hay tặng cho hắn đây? Sao Tống Hề Đào ra tay với “Đàn anh Vương” lại hào phóng hơn thế nhỉ?
Thôi thì mấy cái ghen tuông vớ vẩn này cứ để sau đi, Mạnh Tư Trình mỉm cười từ chối: “Tôi không thể nhận.”
Tống Hề Đào nhét mãi không được, đành trơ mắt nhìn Mạnh Tư Trình bước vào thang máy.
Vừa quay đầu lại đã thấy anh mắt Thời Lưu đang nhìn mình thật phức tạp, Tống Hề Đào thấy mà lạnh sống lưng, cảm giác mình như biến thành quả đào lông lá ngứa ngáy: “Sao thế?”
Thời Lưu nói rất ẩn ý: “Đúng là Đàn anh Vương có mưu đồ thật đấy.”
Tống Hề Đào: “Đâu có, cậu ấy còn không nhận điện thoại của tôi mà!”
Thời Lưu nói toạc ra: “Đào Tử à, cậu ta có ý đồ với cậu đấy.”
Trừ Tống Hề Đào là người trong cuộc u mê ra, người ngoài nhìn vào một cái là biết ngay, thậm chí Mạnh Tư Trình còn chẳng định che giấu.
Tống Hề Đào hóa đá, trên đời này lại có thêm một thứ ngôn ngữ mà cậu nghe không hiểu: “Anh nói cái gì thế… Sao anh nói chuyện y hệt Mạnh Tư Trình thế, nói cái gì mà chả ai hiểu nổi.”
Thời Lưu: “Cái ánh mắt cậu ta nhìn cậu ấy! Cậu ta còn chẳng thèm che giấu… Bà nó chứ, không phải là cậu ta muốn tôi nói toẹt ra cho cậu tỉnh ngộ đấy chứ?”
Hèn gì đi dứt khoát thế! Để lại thời gian cho mình phân tích lại tình hình đây mà!
Trúng kế rồi, nếu anh ta không nhắc nhở Đào Tử, thì Mạnh Tư Trình có làm nát cả xấp đề thi Toán cũng chưa chắc gì Tống Hề Đào đã thông suốt.
Thời Lưu bực bội: “Cái tên này sao giống hệt ông anh hắn vậy, đầy bụng tâm cơ!”
Tống Hề Đào không xử lý nổi luồng thông tin trước đó, thấy Thời Lưu nhắc chuyện khác, vội vàng đánh trống lảng theo: “Anh quen anh trai cậu ấy à?”
“Quen, anh trai hắn tên Mạnh Xế Chử.”
Thời Lưu chán nản nhìn Tống Hề Đào: “Nói thế này nhé, Mạnh Tư Trình từng chính miệng nói với Mạnh Xế Chử rằng, hắn thích đàn ông.”
Tống Hề Đào: !!!
Hết chương 27.
