Chương 271: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 13)

Chương 271: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 13)

 

Hạn Bạt gây ra đại hạn liên miên, bá tánh lầm than.

 

Phương Trượng hành tung kỳ quái, e rằng trong lòng có quỷ.

 

Chọn một phe để tham gia ư?

 

Hai người bọn họ cộng lại cũng không đánh thắng nổi tôi, tại sao tôi phải tham gia?

 

Yêu tà thì dùng công pháp tu chân để đối phó.

 

Trong lòng bàn tay tôi lóe lên sấm sét, rồi gia nhập vào cuộc chiến.

 

Khí tức lôi đình chí cương chí dương, là thứ khắc chế vật âm tà nhất.

 

Ba phút sau, tay trái tôi túm râu của Phương Trượng, tay phải xách cổ áo Hạn Bạt, kết thúc trận chiến này.

 

Tôi xách Hạn Bạt lên lắc lắc.

 

Lúc này Hạn Bạt đang phụ thể trên người sủng phi, khuôn mặt vốn xinh đẹp yêu kiều của sủng phi cũng trở nên đáng sợ, trông cô ta hoàn toàn chẳng khác nào một xác chết. Nguyên thân quả nhiên là một bạo quân, đến cả phi tử được sủng ái trăm bề cũng có thể dùng làm mồi nhử Hạn Bạt.

 

Hạn Bạt giãy giụa trong tay tôi: “Đàn ông… đàn ông quả nhiên không có kẻ nào tốt! Tên cẩu hoàng đế trợ Trụ làm ác, hãy nạp mạng đi!!!”

 

Tôi ôn tồn nói: “Cô gây ra hạn hán, tàn sát bá tánh trong thiên hạ, bây giờ lại phụ thể lên người phi tử của ta, đoạt đi tính mạng của nàng, tội nghiệt cô gây ra còn nhiều hơn ta gấp bội.”

 

Hạn Bạt cười lạnh, khóe miệng nứt toác đến tận mang tai: “Tạo nghiệt? Ngươi có biết ta được sinh ra như thế nào không?!”

 

“Bệ hạ!” Phương Trượng phun ra một hơi trọc khí, nhìn tôi: “Bệ hạ, lão nạp không biết ngài đã hiểu lầm điều gì, nhưng ngài đã có được thần lực này, xin hãy mau chóng diệt trừ tai họa này, tuyệt đối đừng để nó có cơ hội thở dốc, gây họa bốn phương.”

 

“Ông đừng nói gì vội.”

 

Tôi lắc lắc Phương Trượng, lôi quang chảy trên người ông ta, đi đến đâu để lại một mảng cháy đen đến đó. Toàn thân Phương Trượng chấn động, thất khiếu bốc ra khói đen.

 

Đây rõ ràng là phản ứng của tà ma khi gặp phải điện quang.

 

Hạn Bạt cười điên dại: “Câm miệng! Câm miệng! Con lừa trọc nhà ngươi, cuối cùng cũng có ngày phải câm miệng!”

 

Tôi xách Hạn Bạt lên: “Bây giờ cô nói đi.”

 

Hạn Bạt cũng không phải loại cứng đầu mà la hét “ta không nói” hay gì đó tương tự, cô ta thẳng thắn mở lời: “Ngươi muốn biết gì?”

 

“Nói từ lúc bắt đầu đi, chuyện về sự ra đời của cô.”

 

Hạn Bạt hừ lạnh một tiếng, nói: “Thời đại này, linh khí mỏng manh, thành Phật thành ma gì cũng đều khó, vốn dĩ ta không nên được sinh ra, ngươi có biết không?”

 

“Ta được người ta tạo ra.”

 

Cô ta bị tôi đánh đến mức không còn sức để nhấc tay lên nữa, nhưng đôi mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào Phương Trượng: “Kẻ tạo ra ta chính là hắn ta, tên phương trượng mặt người dạ thú, giả nhân giả nghĩa này!”

 

“Trước đây chiến loạn, có không ít nữ tử đáng thương không nơi nương tựa, hắn ta bèn thu nhận họ vào chùa, lúc đó còn được truyền tụng thành một giai thoại.”

 

“Nói rằng hắn ta thà để nữ tử vào ở trong chùa, phá vỡ quy củ, cũng phải cứu tế thế nhân. Các tăng nhân khác khuyên can, hắn ta thẳng thắn nói, nếu có tội nghiệt, cứ đổ hết lên đầu một mình hắn ta, hắn ta nguyện một mình gánh chịu hình phạt.”

 

“Lời này vừa nói ra, ai nấy đều ca ngợi hắn ta là Phật sống chân chính, danh tiếng vang xa, khách hành hương ngày một đông, chuyện này chắc ngươi cũng biết.”

 

Tôi gật đầu. Chuyện này cũng được đề cập trong tài liệu.

 

Hạn Bạt cười lớn: “Nhưng tất cả đều là giả dối!”

 

“Hắn ta lừa gạt những nữ tử cô độc không nơi nương tựa đó, nói rằng trong Phật môn có Tỏa Cốt Bồ Tát, dùng thân xác để độ hóa thế nhân, khiến cho đám nữ tử này cam tâm tình nguyện trở thành kỹ nữ, đi hầu hạ những khách hành hương quý tộc kia!”

 

“Những nữ tử đó được huấn luyện, dù có bị đối xử như thế nào, cũng đều nghĩ rằng mình đang tạo phúc cho đời, chưa bao giờ kêu khổ kêu đau.”

 

“Những khách hành hương kia cũng tự lừa mình dối người rằng, mình đang lễ Phật chứ không phải đang hành lạc.”

 

“Bọn chúng không hề thương hoa tiếc ngọc với những nữ tử này, những kẻ có sở thích đặc biệt càng thích đến đây, vì nữ tử ở đây có thể chịu đựng được mọi đau khổ, còn đám khách hành hương cũng cho rằng, mình ở đây trút bỏ hết dục vọng tàn bạo, thì trong cuộc sống thường ngày tự nhiên có thể đối xử hòa nhã với mọi người.”

 

“Hoang đường!”

 

“Câm miệng.”

 

Tôi lại cho Phương Trượng một đòn, khiến ông ta lần nữa trở thành bộ dạng “thất khiếu bốc khói”.

 

“Khi những nữ tử đó đau đến không chịu nổi nữa, không kìm được mà gào khóc lên, Phương Trượng cũng giống như ngươi bây giờ, bảo bọn họ đừng lên tiếng.”

 

Hạn Bạt cười, nước mắt tuôn rơi, nhưng toàn thân cô ta hơi nóng bốc lên, nước mắt chưa kịp rơi xuống đã bốc hơi hết.

 

“Hắn ta nói, khổ đau bây giờ phải chịu, đều là công đức độ người, khóc thành tiếng sẽ khiến Phật Tổ cho rằng lòng không thành.”

 

“Những nữ tử đó, cả đời này đã đủ khổ rồi, hiện thực bất lực không thể làm gì được, chỉ có thể ký thác hy vọng vào quỷ thần, mong có vị thần tiên nào đi ngang qua kéo mình một cái. Đối với bọn họ mà nói, sau khi chết được đến Tây phương Cực Lạc chính là niềm hi vọng.”

 

“Thế là bọn họ lại ngậm miệng lại, không khóc cũng không la, lặng lẽ chịu đựng sự lăng nhục của khách hành hương.”

 

“Những kẻ có thể gọi ‘Phật kỹ’, đều là người có tiền, nên ngôi chùa này vĩnh viễn không thiếu hương khói, chùa ngày càng lớn, càng lớn hơn nữa, thu nhận nữ tử cũng ngày càng nhiều, thế là nữ tử bị kéo xuống địa ngục cũng ngày càng nhiều.”

 

“Cuối cùng cũng có người tỉnh ngộ, bọn họ bắt đầu nhận ra, hành vi của mình chẳng khác gì nữ tử chốn thanh lâu, cái gọi là Tỏa Cốt Bồ Tát chỉ là một trò lừa bịp, một trò lừa khiến bọn họ phải cam tâm tình nguyện trở thành kỹ nữ miễn phí.”

 

“Các nữ tử bắt đầu tự cứu mình.”

 

“Nhưng bọn họ đã thất bại.”

 

“Để che đậy tội ác, một viện nào đó trong chùa đã xảy ra một trận hỏa hoạn lớn.”

 

“Ta được sinh ra từ trong trận hỏa hoạn đó, là hận ý và oán khí ngưng tụ của các nữ tử.”

 

Hạn Bạt cười lớn: “Ta dùng thân xác của cô gái tên ‘Tiểu Hoa’ này, có ký ức của tất cả mọi người, nhưng ta không phải Tiểu Hoa, cũng không phải một nữ tử nào đó, ta là hận ý của bọn họ.”

 

Tôi lắc lắc Phương Trượng: “Được rồi, giờ ông có thể phản bác lời cô ta.”

 

Phương Trượng lạnh lùng nói: “Những lời nói bậy!”

 

“Bệ hạ, Hạn Bạt giỏi mê hoặc lòng người nhất, xin ngài đừng tin lời nói một phía của nó!”

 

“Lão nạp không biết nó lúc còn sống là con gái nhà ai, đã chịu khổ sở gì, nhưng dù thế nào đi nữa, nó đã thành hung sát, gây ra hạn hán, khiến người chết đói khắp nơi, tội nghiệt sâu nặng, bây giờ nói lời ngon ngọt cũng chỉ để thoát chết mà thôi!”

 

“Hơn nữa, sách cổ đã ghi chép, Hạn Bạt là do nữ thi có oán khí lúc còn sống hóa thành, cái gì mà sự ngưng tụ của hận ý, chưa từng nghe thấy.”

 

“Bệ hạ, xin hãy mau ra tay đi, nhân lúc sáu pho nhục thân Phật chưa hoàn toàn đọa ma!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hạn Bạt dùng ánh mắt đầy hận ý nhìn chằm chằm vào Phương Trượng: “Nhục thân Phật? Ngươi cũng thật dám nhắc đến!”

 

“Ma khí trên người bọn họ đâu phải do ta gây ra, trước khi nói sao ngươi không tự hỏi mình xem, sáu pho tượng nhục thân Phật này rốt cuộc từ đâu mà có?!”

 

“Thiện nhân ở phía Đông thành, phú thương ở Giang Nam, hiệp khách trong võ lâm… Ngươi thấy ta thành Hạn Bạt, sợ ta đến tìm ngươi gây chuyện, liền tìm sáu người có đại công đức, dùng thủ đoạn âm độc, biến bọn họ thành sáu pho tượng Phật Đà vui, giận, buồn, mừng, lo, sợ!”

 

“Hồn phách của bọn họ bị phong ấn trong nhục thân Phật, thấy ngươi dùng bọn họ để trấn áp ta, liền cam tâm tình nguyện trở thành trận nhãn.”

 

“Nhưng ngày tháng qua đi, bọn họ thấy người thân bạn bè của mình vì tìm mình mà khóc đỏ cả mắt, còn mình thì chỉ có thể ngày ngày im lặng canh giữ ta, tự nhiên sẽ sinh lòng oán hận, rơi vào ma đạo!”

 

Không ngờ, lần này Phương Trượng lại không phản bác, ông ta bình thản nói: “Hạn Bạt, ngươi gây họa bốn phương, không ai quản được, vậy thì ta sẽ quản. Lỗi lầm ta phạm, tội nghiệt ta gây, đều do một mình ta gánh chịu.”

 

“Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, vì bá tánh thiên hạ, sau khi chết ta tự nhiên sẽ đến chuộc tội với sáu vị.”

 

Hạn Bạt bị biểu hiện của Phương Trượng kích động, khuôn mặt lại bắt đầu vặn vẹo, cô ta hét lên một tiếng chói tai, tiếng hét như được tạo thành từ tiếng khóc than của vô số nữ tử đau thương.

 

“Thiên hạ không có chỗ cho ta dung thân, vậy thì ta sẽ tàn sát hết người trong thiên hạ, ta có lỗi gì! Chết đi, chết đi, chết hết đi! Tất cả các ngươi đều phải chết!”

 

Tôi dùng sức trên tay, tát cô ta bay ra ngoài.

 

Cô ta không rên một tiếng, bị tôi ném trở lại vào trong trận, một lần nữa bị phong ấn lại. Đây là phong ấn tôi đặt lên người cô ta, không liên quan gì đến sáu pho nhục thân Phật kia. Lúc này, nhục thân Phật đã hoàn toàn đọa ma, chúng phát ra những âm thanh mang nhiều cảm xúc khác nhau, nhưng miệng lại toàn nói những lời nguyền rủa, muốn kéo tôi và Phương Trượng cùng xuống địa ngục vô gian.

 

Phương Trượng chắp tay, dù bị tôi túm râu vẫn bình tĩnh: “A di đà Phật.”

 

“Bệ hạ, hiểu lầm đã được giải trừ, xin hãy buông lão nạp ra, cùng nhau chống lại ngoại địch.”

 

Tôi nhìn ông ta, cười như không cười: “Trẫm tại sao phải tha cho một tên súc sinh ép người lương thiện làm kỹ nữ?”

 

Hạn Bạt nói không sai, linh khí nơi đây mỏng manh, bình thường căn bản không thể sinh ra Hạn Bạt, nhưng cô ta lại cứ thế mà ra đời. Chuyện không nên xảy ra đều đã xảy ra, oán khí của nữ tử ngưng tụ thành Hạn Bạt, thì có gì là không thể? Hơn nữa, trong lời kể của Hạn Bạt, Phương Trượng tham lam dâm tà, lại khớp với thông tin mà Vầng sáng nhỏ cung cấp.

 

Hạn Bạt không phải thứ tốt lành gì, Phương Trượng cũng vậy.

 

Tôi và Phương Trượng nhìn nhau, tay từ từ dùng sức.

 

Phương Trượng thấy giọng điệu của tôi chắc chắn, cuối cùng cũng không giả vờ nữa, ông ta gỡ bỏ mặt nạ lương thiện, thở dài một tiếng: “Bệ hạ, ta chỉ muốn thành Phật.”

 

Tôi nói: “Ông làm việc tốt, độ hóa thế nhân, sau khi chết tự nhiên sẽ thành Phật.”

 

Phương Trượng lắc đầu: “Ta làm việc thiện mấy chục năm, lại không bằng một chú tiểu được Phật Tổ đoái thương. Ta làm việc tốt hai mươi năm, trên người cũng không dính chút Phật quang nào, còn Phật Tử kia vừa sinh ra đã có Phật quang bao quanh.”

 

“Dựa vào đâu?”

 

“Thế giới này linh khí mỏng manh, những kẻ phàm nhân không có thiên phú như chúng ta căn bản không thể thành Phật, nhưng sự xuất hiện của Hạn Bạt lại khiến ta phát hiện ra một con đường khác —”

 

Nhắc đến Hạn Bạt, ông ta bổ sung: “Ta thật sự không ép buộc những nữ tử đó làm Phật kỹ, chỉ là bọn họ sống trong chùa, đôi khi không chịu nổi cô đơn, liền giao hợp với khách hành hương qua lại, những khách hành hương đó tự nhiên sẽ quyên góp thêm vàng bạc cho chùa, sau này dần dần trở thành một mối làm ăn.”

 

Tôi cười lạnh: “Ông muốn nói, ông không làm gì cả, tất cả đều là lựa chọn tự phát của bọn họ, đúng không?”

 

Phương Trượng gật đầu.

 

Tôi vỗ vỗ mặt ông ta: “Giáo hóa thế nhân, chẳng phải cũng là một loại việc thiện sao? Nói gì mà không can thiệp vào chuyện trần gian, chẳng qua là vì bản thân được lợi từ đó mà thôi.”

 

“Trong số khách hành hương đó có không ít quý tộc nhỉ? Tiền bạc và danh vọng bọn họ mang lại khiến chùa của ông vang danh thiên hạ, làm sao ông nỡ ngăn cản bọn họ.”

 

“Đến sau này, trong số những nữ tử đó, có bao nhiêu người tự nguyện làm những việc này, có bao nhiêu người bị ép buộc, e rằng chính ông cũng không nhớ rõ nữa rồi phải không?”

 

Cánh tay tôi có vòng điện bao quanh: “Vậy nên, nói ông là súc sinh mặt người dạ thú, có chỗ nào sai?”

 

“Nếu cứ thể để ông thành Phật, quả thật là Phật Tổ mù mắt rồi.”

 

Tôi sắp ra tay, ông ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, nhưng tôi đột nhiên không thể cử động được nữa.

 

Kịch bản buộc phải chết à?

 

Hai mắt của ông ta như hai vòng xoáy, muốn hút tôi vào trong.

 

Ông ta chậm rãi nói: “Bệ hạ, ít nhất thì, quả thực Phật Tổ không tính tội lỗi của chuyện này lên đầu ta.”

 

“Sau khi ta phát hiện oán hận của con người có thể tạo ra những thứ không nên tồn tại trên thế giới này, ta nghĩ, vậy thì ta dùng thủ đoạn đặc biệt để chế ngự con Hạn Bạt gây họa bốn phương này, liệu Phật Tổ có phán rằng ta là bất đắc dĩ, là có nguyên do không?”

 

“Vì vậy, ta đã tạo ra nhục thân Phật, còn làm một số việc khác nữa.”

 

“Sự thật chứng minh, ta đã cược đúng.”

 

“Ta không chỉ trấn áp được Hạn Bạt, mà còn có được năng lực của Phật, đó là luân hồi.”

 

“Vốn dĩ chỉ cần ngày mai bệ hạ phong chùa của ta làm quốc tự, ta có thể mượn long khí để hoàn toàn áp chế những ma vật này, cuối cùng thành Phật, tại sao bệ hạ lại cứ phải gây thêm chuyện chứ?”

 

Dần dần, những lời ông ta nói tôi không còn nghe rõ nữa.

 

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện, mình đã biến thành một con mèo.

 

Đây là súc sinh đạo.

 

Tôi biến thành mèo, bị người ta ác ý bắt đi, muốn lột da xẻ thịt.

 

Tôi biến thành người trong thời kỳ đói kém, sắp bị mang đi làm thức ăn.

 

Tôi biến thành quỷ, lúc sống chịu đủ mọi tủi nhục đau khổ mà chết, sau khi hóa thành ác quỷ thì bị ác ý chi phối.

 

Tôi biến thành cá, biến thành côn trùng, biến thành ngọn cỏ.

 

Tôi bị kéo vào vòng luân hồi.

 

Tôi bèn cào nát mặt kẻ ác, bèn dùng đầu óc và bạo lực để trốn thoát, bèn âm thầm tụng kinh Phật để giữ mình tỉnh táo. Tôi không biết mình đã trải qua bao nhiêu lần luân hồi, khi mở mắt ra lần nữa, tôi nghe thấy có người gọi mình.

 

“Bây giờ cậu phải là Chủ tịch mới đúng, sao lại muốn người khác gọi cậu là Tổng Tài? Tổng Tài chịu sự quản lý của Chủ tịch, lần đầu tiên tôi thấy có người tự hạ cấp bậc của mình như vậy đấy.”

 

Tôi nghe thấy chính mình cười nói:

 

“Chủ tịch hội đồng quản trị nghe già quá, Tổng Tài nghe oai hơn nhiều.”

 

Tầm nhìn trước mắt tôi dần rõ nét, tôi thấy Trợ Lý năm mười sáu, mười bảy tuổi, thấy anh mỉm cười hỏi tôi: “Trên đời có biết bao nhiêu Tổng Tài, đâu có gì đặc biệt, không giống tính cách của cậu. Lỡ như tôi nhận nhầm người thì sao?”

 

Tôi ngạo nghễ đáp: “Vậy thì đơn giản thôi, tôi sẽ làm cho hễ cứ nhắc đến danh xưng ‘Tổng Tài’ này, thì tất cả mọi người sẽ chỉ nghĩ đến một mình tôi mà thôi.”

 

Hết chương 271.

 

Chương 271: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 13)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên