Chương 272: Luân Hồi (Thượng)
Trạng thái của tôi bây giờ không giống như đang tham gia vào một phó bản, mà lại tựa như đang xem lại ký ức của những kiếp trước.
Bởi lẽ, hiện tại tôi không thể điều khiển cơ thể của “mình”, chỉ có thể làm một người ngoài cuộc quan sát diễn biến câu chuyện từ góc nhìn thứ nhất.
……
Ở thế giới này, tôi không nhảy lớp, cũng chưa từng đi du học, mà chỉ học hành như một học sinh bình thường.
Chẳng hiểu vì sao, Trợ lý lại trở thành gia sư một kèm một của tôi. Anh học trên tôi hai khóa, dường như đã làm gia sư cho tôi hơn một năm rồi. Mỗi cuối tuần, anh đều đến dạy trước cho tôi kiến thức lớp mười hai.
Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó.
Cả hai chúng tôi đều biết rõ, nội dung lớp mười hai đối với tôi đã hoàn toàn không còn chút khó khăn nào, cái gọi là dạy học chỉ là một hình thức cho có lệ. Điều thực sự thú vị là những cuộc trò chuyện sau buổi học, những cuộc thảo luận về các kiến thức tiên tiến. Rất nhiều ý tưởng của anh khiến hai mắt tôi sáng bừng lên.
Tôi bèn ra tay trước để vơ vét nhân tài: “Sau khi tốt nghiệp, anh đến thẳng công ty của tôi làm việc nhé, anh thấy thế nào?”
Anh mỉm cười nhìn tôi, mày mắt cong cong: “Được thôi, Chủ tịch.”
Tôi từ chối: “Đừng gọi là Chủ tịch, nghe già quá.”
Trợ lý bật cười: “Không gọi Chủ tịch thì gọi là gì?”
Tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu: “Gọi tôi là Tổng tài.”
Tôi và anh cứ thế cười đùa.
Những ngày tháng bình yên như vậy trôi qua được khoảng một tháng, rồi bị một học sinh chuyển trường phá vỡ. Học sinh chuyển trường là một cô gái nghèo nhưng kiên cường, giống như một đóa hoa nở giữa vũng bùn. Vì đủ mọi cơ duyên tình cờ, tôi và cô ta đã có liên hệ với nhau.
Tôi ở trường vốn danh tiếng lẫy lừng, lúc nào cũng như sống dưới ánh đèn sân khấu, thế nên cô ta, người có nhiều tiếp xúc với tôi, cũng bị rất nhiều người dõi theo sát sao.
Có người bắt đầu nhắm vào cô ta vì ngưỡng mộ tôi. Cô ta bị nhốt trong nhà vệ sinh, bị dội nguyên một xô nước lạnh vào đầu giữa mùa đông, bàn học của cô ta bị vẽ đầy những hình thù nguệch ngoạc ấu trĩ, thậm chí còn có kẻ lớn tiếng bàn tán về người ông tàn tật và người mẹ mù lòa của cô ta ngay trong trường.
Sau khi phát hiện, tôi lập tức khiến bọn họ phải trả giá. Thế là trong trường không còn ai dám nhắm vào cô ta nữa, nhưng cùng lúc đó, cũng có lời đồn thổi rằng cô ta là bạn gái của tôi.
Lúc tôi biết chuyện này thì đang trong giờ học. Là lớp học một kèm một với Trợ lý.
Sau một buổi ôn tập kiến thức lớp mười hai mà cả hai đều ngầm hiểu là làm cho có, chính là khoảng thời gian thảo luận vui vẻ. Thế nhưng, lần này anh lại không mở rộng từ một kiến thức nào đó để đưa ra chủ đề thú vị, mà đột nhiên hỏi tôi: “Hạ Chi Chi là bạn gái mới của cậu à?”
Tôi sững người một lúc, không biết nên phản bác từ “bạn gái” trước, hay là từ “mới” trước.
Sự ngẩn ngơ của tôi ở trong lòng anh lại mang một ý nghĩa khác, anh gật đầu, nói: “Tôi hiểu rồi.”
Tôi dở khóc dở cười: “Khoan đã, anh hiểu cái gì cơ?”
Anh không nói gì, đôi mắt phượng trong veo ấy xuyên qua lớp kính lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi giải thích: “Cô ấy không phải bạn gái tôi, trước đây tôi cũng chưa từng hẹn hò với ai.”
“Cô ấy chỉ là bạn học của tôi thôi, rốt cuộc anh nghe được tin vỉa hè này từ đâu thế?”
Trợ lý đáp: “Diễn đàn của trường.”
Nói rồi, anh khẽ đẩy gọng kính.
Trường của tôi có một diễn đàn, chuyện này thì tôi biết, nhưng tôi mới chỉ đăng nhập một lần duy nhất. Phần lớn các bài đăng trên diễn đàn đều liên quan đến tôi, không phải xin ảnh chụp trộm thì cũng là xin phương thức liên lạc. Tôi lướt qua một lượt, thấy thật nhàm chán, thế là không bao giờ đăng nhập lại nữa. Nhưng lúc này thì không thể không đăng nhập.
Tôi vừa đăng nhập vừa nói: “Không ngờ anh cũng xem diễn đàn của trường.”
Giọng anh đều đều: “Thỉnh thoảng thôi, nắm bắt thông tin kịp thời cũng là điều cần thiết.”
Tôi còn chưa kịp hỏi anh, trong trường có tin tức gì đáng để anh phải bận tâm chú ý, thì đã bị các bài đăng trên diễn đàn làm cho choáng váng.
Phần lớn bài đăng trên diễn đàn vẫn liên quan đến tôi, mà trong số những bài liên quan đến tôi này, lại có thêm một người được nhắc đến song song – học sinh chuyển trường đó, Hạ Chi Chi.
Bọn họ đoán rằng Hạ Chi Chi là bạn gái của tôi, nên mới được tôi bảo vệ. Tôi nhìn những bài phân tích ra ngô ra khoai trên diễn đàn, tức đến bật cười.
Tôi hỏi: “Anh tin à?”
Trợ lý chỉ vào bài đăng: “Vô cùng khí phách bảo vệ thì sao?”
“Bất kể ai gặp phải chuyện này tôi cũng sẽ ra tay.”
“Ôm hôn lúc đêm khuya?”
“Cô ta bị ngã, tôi đỡ một cái, chỉ là do góc chụp thôi.”
“Nhìn nhau đắm đuối trong cuộc thi hùng biện, đồng đội ngang tài ngang sức?”
“Cô ta nói lạc đề, tôi nhắc cô ta mau chóng cứu vãn hoặc ngậm miệng lại ngay, tiếc là cô ta không hiểu ý tôi, cứ theo lối suy nghĩ sai lầm đó, suýt chút nữa đã kéo cả đội hùng biện vào ngõ cụt.”
Tôi nheo mắt lại, giọng điệu vô cùng nguy hiểm: “Anh sẽ không thật sự tin đấy chứ?”
Anh lại đẩy gọng kính lần nữa: “Nếu tôi tin thì đã không hỏi thẳng cậu rồi.”
“Nếu anh không tin thì đã chẳng hỏi tôi mấy câu nhàm chán thế này rồi.”
Chúng tôi nhìn nhau, anh là người dời mắt đi trước.
Đến cuối cùng tôi vẫn không hiểu, tại sao người vốn luôn hiểu tôi như Trợ lý lại tin vào mấy cái tin đồn hoang đường như vậy.
Chỉ là, tôi phát hiện, sống lưng thẳng tắp của anh hơi thả lỏng một chút, cứ như thể vừa trút được gánh nặng vậy.
Sau đó, tôi dùng những biện pháp ôn hòa để làm sáng tỏ lời đồn này, nhưng không ngờ, đây mới chỉ là bắt đầu.
Đủ các loại học sinh chuyển trường lần lượt chuyển đến lớp tôi. Tôi cảm thấy kỳ lạ, thậm chí còn có chút kinh hãi. Giai đoạn then chốt của lớp mười hai, sao lại có nhiều học sinh chuyển trường đến vậy? Tại sao những học sinh chuyển trường này, tất cả đều đang cố gắng tạo mối liên hệ với tôi? Sau khi bị tôi từ chối thẳng thừng, tại sao bọn họ lại đồng loạt chuyển đi hết, người tôi cử đi điều tra vậy mà không tìm thấy tung tích của bọn họ, cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
Cứ như thể bọn họ chuyển đến ngôi trường này chỉ là để yêu đương hẹn hò với tôi thôi vậy.
Tôi bắt đầu điều tra xem có ai đứng sau thao túng toàn bộ sự việc không. Nhưng sự thật chứng minh, không có ai cả. Những học sinh chuyển trường này đến một cách khó hiểu, rồi lại biến mất một cách khó hiểu.
Thế nhưng, những người xung quanh tôi lại chẳng hề cảm thấy kinh ngạc khi đối mặt với chuyện trái với lẽ thường này.
Cuối cùng, tôi đem chuyện này kể cho Trợ lý.
“… Đại khái là như vậy đó.”
“Anh không thấy rất kỳ lạ sao?”
Tôi nhìn Trợ lý.
Trợ lý gật đầu: “Đúng là rất kỳ lạ, bọn họ có vấn đề.”
Anh là người đầu tiên bên cạnh tôi đồng tình với cách nói của tôi. Có được sự công nhận của anh, tôi càng thêm chắc chắn rằng, có một kẻ nào đó đứng sau màn thao túng toàn cục.
Nhưng mà, ngay lúc tôi chuẩn bị toàn lực xông pha một trận thì Trợ lý lại gặp chuyện.
Ngày anh gặp chuyện là một ngày nắng đẹp, thế nên máu trên mặt đất cũng đỏ đến nhức mắt.
Anh chết rồi.
Chết vì vật thể rơi từ trên cao xuống.
Trợ lý luôn chăm sóc bản thân rất tốt, tránh làm bất cứ hành vi nào có thể gây nguy hiểm, tôi từng mời anh đi nhảy bungee, nhưng anh đã từ chối, anh cười nói rằng mình sợ dây bungee không đủ chắc.
Một người cẩn trọng như vậy, lại vẫn chết vì tai nạn.
Vật thể rơi từ trên cao xuống.
Khi nghe thấy bảy chữ này, tôi chỉ cảm thấy thật mỉa mai và phẫn nộ không nói nên lời.
Sau khi tôi lo liệu hậu sự cho Trợ lý xong, lại có một học sinh mới chuyển đến.
Gương mặt cậu ta vậy mà có đến ba bốn phần giống Trợ lý. Tôi nhìn thấy cậu ta, liền nhớ đến Trợ lý. Thế nên càng thêm chán ghét cậu ta.
Chỉ vì cái kẻ chuyển trường này, tâm cơ và sự khôn lỏi trong đáy mắt đã sắp không che giấu nổi nữa, lại cứ khăng khăng bắt chước cách ăn mặc của Trợ lý, lượn lờ bên cạnh tôi.
Nhưng chuyện tôi và Trợ lý có qua lại, rất ít người biết. Cậu ta lại xuất hiện ngay sau khi Trợ lý chết, thế nên tôi không thể không nghi ngờ.
Tôi cho người theo dõi cậu ta, chờ cậu ta lộ sơ hở, cuối cùng, vào một ngày nọ, tôi đã nghe được đoạn ghi âm này.
【Phiền chết đi được, tao cứ tưởng dùng cái vỏ bọc này chắc chắn là có thể tiếp cận đượcTổng tài, sao lại thế này? Chẳng lẽ tao đoán sai rồi?】
【Tao còn tưởng mấy Công Lược Giả trước đây không hạ gục được Tổng tài là vì tên gia sư và Tổng tài là thanh mai trúc mã, đôi bạn ngây thơ.】
【Cho nên tao mới bỏ ra một khoản tiền lớn để xử lý tên gia sư này, đi theo con đường thế thân và truy thê hỏa táng tràng, để chiếm được người.】
【Chẳng lẽ tao đoán sai rồi?】
Hết chương 272.
