Chương 28: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 1)

 

Chương 28: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 1)

 

Đôi mắt kia sâu thẳm.

Giống như một công tắc được bật lên, cả khuôn mặt chợt bừng sáng, sống lại từng chút một, đường nét sắc bén, ngũ quan thanh tú, tạo thành một khuôn mặt dù có nhuốm máu cũng không giấu được quý khí.

Hạ Bạch nhìn vào con mắt đó một giây, sau đó thi thể mới từ từ nhắm mắt lại.

Cho dù chỉ mở mắt một hai giây, nhưng khi mở mắt ra, Hạ Bạch và mấy người xung quanh đều nhìn thấy, điều này chứng minh, anh còn sống, anh không phải là tử thi.

Anh sẽ không thuộc về cậu.

Hạ Bạch cam chịu tiếp nhận hiện thực bi thương này.

Nếu như anh thật sự là tử thi, cho dù có người từ Cục quản lý trò chơi đến hỏi, cậu cũng có thể giãy dụa một chút. Nếu thực sự không được, cậu sẽ tìm Hoa Hạo Minh, nhìn Hoa Hạo Minh ngay cả viện phó viện nghiên cứu cũng dám bật lại, chắc chắn ở Cục quản lý trò chơi cũng rất có phân lượng.

Thế nhưng, anh còn sống.

“Cái kia…..” Người đàn ông ở giữa kia lại mở miệng lần nữa, nói: “Bạn học, chúng tôi muốn mang anh ấy đi, cậu tên là gì? Chúng tôi sẽ liên lạc với cậu sau, cảm ơn cậu thật đàng hoàng.”

Hạ Bạch cúi đầu, đưa tay đẩy thi thể, không có đẩy mạnh, nhưng thái độ cũng đủ biểu đạt.

Người đàn ông ở giữa kia lập tức khiêng thi thể vào phòng bệnh cùng với một người chơi hệ trị liệu.

Hạ Bạch kéo khóa quần áo bảo hộ, tiếp tục dọn dẹp thi thể, không nói một lời.

Thi thể đã gần như được dọn dẹp sạch sẽ, về cơ bản thì có thể thấy là không còn người chơi nào còn sống, vậy nên mọi người cũng không quá căng cứng liều mạng, tốc độ hơi thả chậm một chút, trong đại sảnh có tiếng nói chuyện, mọi người thở dài an ủi lẫn nhau.

Chung Tử Thương thấy Hạ Bạch vẫn luôn vùi đầu dọn dẹp, đừng nói đến việc nói chuyện cùng người khác, ngay cả việc ngẩng đầu lên cậu cũng chưa làm lần nào.

Đây là sinh viên năm nhất duy nhất trong số những người tình nguyện, chỉ mới vừa bước ra khỏi trường cấp ba, ngay cả thi thể cũng chưa từng giải phẫu. Chung Tử Thương sợ cậu xảy ra vấn đề gì nên đã đi đến bên cạnh, vừa định quan tâm cậu một chút thì lại thấy cậu kéo thi thể còn nguyên vẹn cuối cùng vào vách ngăn rồi ngồi xuống.

Cậu sờ vào cái tay của thi thể kia, dáng vẻ hình như không để lại chút bóng ma tâm lý nào, ngược lại, trong đôi mắt vô thần lúc bình thường bỗng rực sáng, rất kỳ quái, vừa ủy khuất lại vừa tràn ngập ý chí chiến đấu.

“Một ngày nào đó, tôi sẽ có thi thể của riêng mình.” Cậu ra sức lẩm bẩm.

Chung Tử Thương: “……”

Quả nhiên, đúng là cậu ấy đã xảy ra vấn đề rồi.

Lúc hoàn toàn thanh lý xong hiện trường thì đã hơn bốn giờ sáng.

Chị gái có mái tóc dài gợn sóng mà họ gặp trong nhà hàng đã đích thân mang quần áo sạch đến cho họ —— quần áo bệnh nhân của bệnh viện chỉnh hình.

Cô mặc một bộ quần áo thể thao màu xám vừa lịch sự vừa thuận tiện vận động, cô không phải là một mỹ nhân có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to theo chuẩn truyền thống, nhưng xương gò má cao, mắt một mí vẫn tạo ra được nét riêng, rất hút mắt.

Cô giới thiệu ngắn gọn về bản thân một chút, lúc này bọn họ mới biết được, chị gái này là bộ trưởng bộ hậu cần của cục Quản lý trò chơi, tên là Nguy Chính Vũ.

“Các bạn nhỏ vất vả rồi, lần này cảm ơn các bạn đã viện trợ giúp đỡ cho địa đồ lớn này, những cái khác các cô cậu không cần quản nữa, bây giờ hãy đi tìm một phòng bệnh tắm rửa rồi đi ngủ, ngày mai cũng không cần đặt chuông báo thức, hãy ngủ một giấc thật ngon vào.”

Chung Tử Thương nói: “Nguy bộ trưởng……”

Cậu ta vừa mở miệng đã bị Nguy Chính Vũ đưa tay ngăn lại, “Tôii biết các cậu đang suy nghĩ gì, muốn làm cái gì.”

“Trước mắt mới chỉ có ba bản đồ trò chơi lớn xuất hiện, không đủ để chúng ta đưa ra tổng kết quy luật chính xác. Tuy nhiên, sau khi phân tích bản đồ trò chơi cỡ lớn trước đó, chúng tôi phát hiện, sau khi bản đồ trò chơi lớn được thông quan, những bản đồ trò chơi nhỏ ở xung quanh sẽ ít đi rất nhiều.”

Chung Tử Thương ngạc nhiên trợn to mắt, “Ý Nguy bộ trưởng nói là, tốc độ xuất hiện trò chơi ở Tuyền Quảng Thị sẽ chậm lại?”

“Đúng là có khả năng này.” Nguy Chính Vũ nói: “Nhưng rốt cuộc có đúng như vậy không thì còn cần phải nghiệm chứng.”

Các tình nguyện viên thở phào nhẹ nhõm, bọn họ chưa bao giờ thực sự bước vào trò chơi, chỉ mới thanh lý hiện trường trò chơi một lần, nhưng nhiêu đó thôi cũng đã cảm nhận được trò chơi đáng sợ đến mức nào, bọn họ xem nó chẳng khác nào như căn bệnh ung thư trên thế giới, hận không thể để nó biến mất nhanh một chút.

Sau khi Nguy Chính Vũ trấn an các tình nguyện viên, cô còn nói: ” Tần suất xuất hiện sẽ giảm, nhưng không có nghĩa là chúng sẽ không xuất hiện. Hơn nữa ở Tuyền Quảng Thị vẫn còn có gần trăm trò chơi chưa được thông quan. Vậy cho nên, bây giờ các cô cậu đi ngủ thật ngon, nghỉ ngơi dưỡng sức, tiếp theo còn phải tiếp tục cố gắng.”

Các tình nguyện viên cũng không nói gì thêm nữa, bọn họ nhao nhao cầm quần áo bệnh nhân đi tìm chỗ tắm rửa rồi đi ngủ.

Tổ nhỏ của Hạ Bạch tìm được hai phòng bệnh có toilet nằm cạnh nhau, Vương Vi và Trương Nhuận Nguyệt ở một phòng, Hạ Bạch và Chung Tử Thương ngủ ở phòng bên ngoài.

Chung Tử Thương để Hạ Bạch đi tắm trước, đây là lần Hạ Bạch tắm lâu nhất trong đời, kéo dài gần hai giờ.

Chung Tử Thương cũng hiểu, cậu ta tắm gần ba giờ.

Lúc Hạ Bạch tắm rửa xong thì trời cũng đã gần sáng.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước tí tách, Hạ Bạch mặc quần áo bệnh nhân sạch sẽ, nằm trên giường trở mình, nhìn thấy tin nhắn Lận Tường gởi cho cậu, nói muốn cùng cậu đến Tuyền Quảng.

Hạ Bạch cũng không đề cập tới việc dọn dẹp hiện trường vừa rồi, mà chỉ đơn giản trả lời rằng mình đã đến Tuyền Quảng.

Sau khi trả lời tin nhắn cho Lận Tường xong, Hạ Bạch nhìn thấy khe hở trong điện thoại có chút tối tăm, cậu còn cho là mình quá mệt mỏi nên bị hoa mắt, cậu dụi dụi mắt, những vẫn nhìn thấy.

Nhìn kỹ thì hình như là tóc trên đầu của em gái Tuyết Mộc.

Hạ Bạch bấm vào app trò chơi, nhìn thấy Tuyết Mộc đang mở mắt, tóc xõa xuống.

Cậu không biết phải an ủi cô như thế nào, lại biết cô ghét bị người khác nhìn chăm chú, vậy nên chỉ cho cô ăn một ít máu rồi tắt ứng dụng.

Có lẽ đêm nay sẽ có rất nhiều người mất ngủ, nhưng Hạ Bạch lại tắt điện thoại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong lúc nghe tiếng nước chảy ào ạt trong phòng tắm.

Sau khi Chung Tử Thương tắm xong, trong lòng cậu ta tràn đầy cảm xúc cần được biểu đạt, cậu ta trò chuyện với đàn em về những gì đã xảy ra tối nay, vừa ra tới nơi đã nhìn thấy đàn em đang ngủ say như Thiên Sứ.

“……”

Ngày hôm sau tỉnh lại, cậu ta muốn tiếp tục trò chuyện với đàn em, nhưng chăn mền của cậu đã gấp thành miếng đậu hũ, người cũng đã sớm không thấy đâu.

9 giờ Hạ Bạch đã rời giường.

Chiếc xe buýt của trường đã đứng ở cửa bệnh viện, Hạ Bạch đi lấy hành lý của mình cầm lên phòng bệnh, thay quần áo xong mới đi xuống dưới.

Mấy giờ sau, trong bệnh viện vẫn còn rất nhiều người, Hạ Bạch nhìn không ra thân phận của bọn họ, nhưng có cảm giác không phải tất cả đều là người chơi và người của cục Quản lý trò chơi.

Trong đại sảnh bày rất nhiều cơm hộp, đồ uống và cùng hoa quả, rất nhiều người mặc đồng phục bệnh nhân đang đi lấy cơm.

“Anh cũng đi ăn à?”

Có người lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở bên cạnh Hạ Bạch, giọng nói mềm mại lại mang theo một chút khàn khàn từ tính, khiến tai người nghe không tự chủ được cử động.

Hạ Bạch quay đầu lại thì nhìn thấy một người, cảm giác đầu tiên là rất trắng.

Hạ Bạch không thích ra ngoài tản bộ vào ban ngày, cũng không thích phơi nắng, da trắng nõn, điều này được tất cả các bạn nữ trong lớp đều công nhận và khen ngợi, cậu đã nhìn quen da của mình, nhưng khi nhìn thấy người này vẫn cảm thấy hắn thật trắng.

Tiếp theo mới cảm thấy dáng dấp hắn thật xinh đẹp, hàng mi dài che phủ đôi mắt hoa đào của, giống như một thế giới trong trẻo khép kín nhưng lại mời gọi người ta thâm nhập, môi có màu hồng nhạt rất hiếm thấy trong hiện thực, xinh đẹp như một cô gái, nhưng Hạ Bạch lại chưa thấy qua cô gái nào xinh đẹp hớn hắn.

Người này chính là chàng trai tên Dương Mi cậu gặp tối hôm qua ở cửa bệnh viện.

Hạ Bạch vô thức hạ nhẹ giọng hơn một chút, “Tôi không ăn ở đây, tôi ra ngoài ăn.”

“Anh trai, nhìn anh rất đẹp.” Hắn nhìn thấy Hạ Bạch thì kinh ngạc nói.

Hạ Bạch: “Tôi 19.”

Dương Mi dừng lại một chút, nhìn cậu từ trên xuống dưới, “Cái gì 19?”

Hạ Bạch sửng sốt một lát, ngơ ngác nói: “Tuổi đó, tôi 19 tuổi.”

Dương Mi gọi cậu là anh trai, cậu nói cậu 19, ý cậu là cậu không chắc lớn tuổi hơn hắn, mạch suy nghĩ như vậy có vấn đề gì sao? Không phải 19 tuổi thì còn có thể là 19 gì?

Dương Mi ôm lấy cánh tay cậu, lại cọ cọ lên tay cậu một chút, “Em trai, cậu thật đáng yêu!”

Hạ Bạch ngốc luôn.

Dương Mi thấp hơn cậu một chút, hắn tựa đầu lên bả vai cậu nhìn cậu, “Em trai, anh tên là Dương Mi, cậu tên gì?”

Hạ Bạch: “Hạ Bạch.”

“Em trai Hạ Bạch, tôi cũng muốn ra ngoài ăn, không muốn ăn cơm hộp.”

Hạ Bạch: “Vậy thì ra ngoài ăn.”

Dương Mi: “Nhưng anh không tìm được chỗ ăn.”

Hạ Bạch: “Trong điện thoại di động có bản đồ, có thể tìm trên đó, tôi cũng chỉ vừa mới học được không lâu.”

“Nhưng lần nào sử dụng bản đồ tôi cũng đều đi sai đường.” Dương Mi cau mày, “Lần trước tôi bị lạc đường ở Tuyền Quảng, được chú cảnh sát đưa về.”

“……”

Ngón tay Dương Mi gãi gãi lên mu bàn tay Hạ Bạch, chớp mắt nói: “Em trai Hạ Bạch, cậu dẫn anh ra ngoài ăn cơm được không?”

Hạ Bạch cẩn thận kéo Dương Mi sắp đập vào tường sang một bên, “Không được.”

“……”

Nếu là lúc trước, có lẽ Hạ Bạch sẽ đồng ý dẫn hắn ra ngoài, nhưng ở Tuyền Quảng Thị mấy ngày này thì không được.

Nguy Chính Vũ bảo hôm nay bọn cậu được nghỉ ngơi, cậu muốn nhân cơ hội này đi ra bên ngoài tìm trò chơi.

Hạ Bạch ở trước cửa bệnh viện kéo hai cái tay trắng như sữa kia ra, một mình đi ra ngoài tìm chỗ ăn cơm.

Đi được vài bước, cậu quay đầu nhìn lại thì thấy Dương Mi vẫn còn đứng tại chỗ ngẩng đầu nhìn hắn, Hạ Bạch lập tức quay trở về, rẽ vào một con đường khác.

Một phút sau, cậu thò đầu ra thăm dò, thấy Dương Mi rốt cục cũng quay người đi vào bệnh viện, chẳng qua lúc quay đầu đã đụng người vào tường, trực tiếp ngã xuống bậc thang, cậu bàng hoàng ngồi dưới đất, nước mắt ngân ngấn như thể sắp rơi xuống vậy.

Hạ Bạch: “……”

Không phải phó bản trò chơi ở bản đồ lớn khó lắm à?

Sao một người chơi có thể thông quan trò chơi ở bản đồ cỡ lớn lại giống đồ đần như vậy?

Hạ Bạch có chút nghi hoặc, cậu tìm đến một nhà hàng nhìn có vẻ rất lâu đời, giống như nhà hàng này đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện rồi vậy, cậu gọi một bát cơm trắng và một đĩa khoai tây sợi chua cay, vừa ăn điểm tâm chờ trò chơi, vừa vào trung tâm giải đáp thắc mắc cho người chơi trong app trò chơi.

Chắc bây giờ có rất nhiều người chơi đang thảo luận về phó bản địa đồ cỡ lớn này, có lẽ cậu có thể tìm được một chút tin tức về Dương Mi, dù sao thì cả phó bản cũng chỉ còn lại bốn người chơi còn sống ra ngoài, nhìn tình trạng của Dương Mi có lẽ là người tốt nhất trong bốn người.

Đúng như Hạ Bạch đã suy đoán, hôm nay trung tâm thảo luận dành cho người chơi vô cùng náo nhiệt, nhìn thoáng qua, trang chủ tràn ngập những bình luận về phó bản Bệnh viện Chỉnh hình.

Bên phải mỗi bài đăng có ít nhất hai cái dấu, một là số lượng câu trả lời và một là số lượng thảo luận hiện tại. Hạ Bạch bấm vào một bài có nhiều người thảo luận nhất.

1L: Các người biết phó bản Bệnh viện Chỉnh hình có thể là địa đồ cỡ lớn không? Nhìn bức ảnh chụp đống núi thây biển máu này xem [hình ảnh ].

2L: Ôi, Móa! Lại là một địa đồ cỡ lớn?! Một lần thông quan luôn rồi?

3L: Hình như là thông quan rồi, có người chơi còn sống ra ngoài mà. Trong tấm ảnh này có mấy người của cục Quản lý trò chơi đang vây quanh một người.

4L: Sốc quá, ai mà ngầu thế? Làm tôi nhớ đến hai cái địa đồ cỡ lớn khác, một cái phải sáu đợt nhân tài tinh anh đi vào mới thông quan được, một cái khác thì đến bây giờ vẫn còn chưa được thông quan đã bị phong tỏa.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Phần tiếp theo chủ yếu là thảo luận rốt cuộc là ai thông quan phó bản này. Là bài viết được nhiều người xem nhất trên trang chủ nên tất nhiên là có kết quả.

268L: Theo tin tức đáng tin cậy thì đó là Dương Mi của đội tấn công.

269L: Thật sao? Một mình hắn thông quan cái địa đồ cỡ lớn này à? Không có ông lớn nào khác à?

270L: Mắc gì một mình thì không thể? Hình như cậu có hiểu lầm gì với Dương Mi hả bạn hiền? Thoạt nhìn thì có vẻ như bạn chưa biết gì về hắn nhỉ.

271L: Ha ha ha ha…. Một mình thông quan một cái địa đồ cỡ lớn, nghe có vẻ kinh khủng quá, đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng mà các đừng quên hắn chính là Vạn Quỷ Mê, cái này nhất định là phó bản quỷ quái hoành hành, sân nhà của hắn.

272L: Ngầu, ngầu quá! Không hổ là chủ nhân của tôi! Một kỷ lục mới vừa được thiết lập!

273L: Lớn mật mở mic đi, Dương Mi chính là người chơi trâu bò nhất!

Chàng trai xinh đẹp ngây ngốc kia vậy mà là thành viên của đội tấn công, hóa ra hắn là 【 Vạn Quỷ Mê 】xếp hạng nhất trên bảng xếp hạng điểm tích lũy.

Hạ Bạch có hơi giật mình, không nghĩ tới ngày đầu tiên cậu đến Tuyền Quảng Thị đã gặp được nhân vật như vậy, càng không nghĩ tới người chơi có điểm tích lũy cao nhất là người như vậy.

Thân phận【 Vạn Quỷ Mê 】này, đại biểu cho kỹ năng gì?

Hạ Bạch biết vạn nhân mê chính là được rất nhiều người thích. Vậy vạn quỷ mê là có rất nhiều quỷ thích à? Một kỹ năng linh hồn làm tăng độ hảo cảm của ma mỹ? Hay là kỹ năng linh hồn mị hoặc yêu ma quỷ quái?

Đọc xong bài viết, cậu cũng ăn xong một bát cơm trắng và một đĩa khoai tây sợi, nhưng trò chơi thì vẫn không thấy đâu.

Hạ Bạch đành phải rời khỏi nhà hàng, cậu lại đến trung tâm mua sắm dạo một vòng, trèo tường vào một trường học đang trong kỳ nghỉ dạo một vòng, lại đi qua hai cái công viên dạo một vòng, nhưng đều không đụng phải trò chơi.

Một tuần tám mươi phó bản, một ngày mười phó bản, phân bổ khắp thành phố, xác suất để cậu gặp phải đúng là không lớn, huống chi Nguy Chính Vũ đã nói tần suất trò chơi xuất hiện có thể sẽ giảm xuống.

Hạ Bạch vẫn không bỏ cuộc, mấy ngày nay vẫn tiếp tục cố gắng tìm trò chơi.

Sau khi trải qua quá trình thanh lý trò chơi phó bản lớn, các phó bản trò chơi nhỏ khác cũng dọn dẹp dễ dàng thoải mái hơn rất nhiều, bọn họ dần dần thoải mái hơn trong công việc bận rộn, thời gian nghỉ ngơi cũng càng ngày càng nhiều, thời gian Hạ Bạch tìm trò chơi cũng càng ngày càng tăng.

Trời không phụ người có lòng, lúc Hạ Bạch sắp dạo gần hết một nửa Tuyền Quảng Thị thì rốt cục cũng đụng phải trò chơi.

Đến Tuyền Quảng Thị ngày thứ tư, sau khi thu dọn xong hiện trường của hai phó bản, khi nhóm tình nguyện viên bọn họ thay phiên nhau nghỉ ngơi, Hạ Bạch lần nữa né tránh Dương Mi rồi đi ra ngoài.

Lúc cậu cơm nước xong xuôi thì trời cũng đã tối, Hạ Bạch nghĩ nghĩ, quyết định tìm một rạp chiếu phim đi xem phim. Mấy ngày nay cậu đã đi qua mấy nhà hàng, siêu thị, trường học và bệnh viện…., nhưng vẫn chưa đến rạp chiếu phim.

Nếu như nói, ban đêm ở Tuyền Quảng Thị chỗ nào vẫn còn có người tụ tập, có khả năng xuất hiện trò chơi cao nhất, chắc chắn đó chính là rạp chiếu phim.

Hơn 90% rạp chiếu phim ở Tuyền Quảng Thị đã đóng cửa, Hạ Bạch tìm trên mạng, thấy gần đây có một rạp chiếu phim còn đang mở, đó chính là rạp chiếu phim Hài Hòa, một rạp chiếu phim nhỏ cách cậu gần 20 km.

Hiện tại, giao thông ở Tuyền Quảng Thị không thuận tiện như bình thường, đợi đến lúc cậu chạy đến thì chỉ còn một bộ phim có thể xem, đó là một bộ phim kinh dị ở rạp số 5.

Hạ Bạch vội vàng mua vé vào phút chót để vào rạp.

Trước khi đi đến rạp số 5, Hạ Bạch còn cố ý nhìn quanh rạp.

Rạp chiếu phim Hài Hòa có tất cả bảy phòng chiếu phim, bộ phim cậu muốn xem bắt đầu lúc 9 giờ 40 phút tối, thời gian này không có nhiều người xem phim. Khi cậu bước vào rạp, bộ phim ở phòng chiếu số 4 vừa kết thúc không bao lâu, mọi người ở đó cũng đang ra về, trừ cái đó ra, còn có hai phòng chiếu khác cũng đang chiếu phim.

Từ áp phích và thời gian có thể đoán, một phòng đang chiếu bộ phim hài đô thị, còn một phòng nữa thì đang chiếu một bộ ngôn tình thanh xuân vườn trường.

Nhân viên phục vụ đang nhìn chăm chú Hạ Bạch hết sức kỳ quái, cậu đi một vòng quanh các phòng chiếu trên hành lang, sau đó mới đi vào phòng chiếu số 5.

Cậu là người cuối cùng đi vào phòng chiếu phim số 5, lúc đi vào thì đèn ở trong rạp đã tắt, cậu không thể nhìn rõ những người bên trong, chỉ có thể ngửi được mùi thơm ngọt của bắp rang bơ.

Hạ Bạch đã từng đi xem phim ở rạp với Lận Tường, cậu biết đèn tắt tức là phim sắp bắt đầu, thế nhưng chờ cậu mò mẫm trong bóng tối tìm tới chỗ ngồi rồi ngồi xuống, uống mấy ngụm trà sữa đậu đỏ rồi mà màn hình chiếu phim vẫn còn chưa sáng lên.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Đã 9 giờ 43 phút rồi mà phim còn chưa bắt đầu à?” Một giọng nam thô ráp vang lên ở bên phải hàng ghế phía trước.

“Có phải là gặp trục trặc gì rồi không? Tìm nhân viên phục vụ hỏi một chút đi?” Giọng một cô gái trẻ vang lên ở phía bên trái hàng ghế đằng trước.

“Phục vụ? Phục vụ đâu?!” Giọng nói thô ráp đó lại vang lên.

Nhưng không có bất kỳ ai trả lời hắn ta.

“Để tôi ra ngoài gọi.” Một bóng người mơ hồ đứng lên ở vị trí phía trước, giọng nói của cô rất ôn hòa, mang theo một chút tang thương thăng trầm của cuộc sống.

Thấy có người đi gọi, những người khác cũng không nói gì, cứ yên lặng chờ đợi.

Trước mặt có ánh sáng, người phụ nữ bật đèn pin trên điện thoại của mình lên, nương theo ánh sáng của điện thoại đi ra phía ngoài.

Người đàn ông bên cạnh lập tức đứng dậy, khập khiễng đi theo cô.

Cửa vào phòng chiếu phim số 5 không ở bên cạnh hàng ghế thứ nhất gần màn hình, mà cần phải đi bộ xung quanh hành lang dài và hẹp cạnh chỗ ngồi, có thể mất một lúc, nhưng đã lâu quá rồi và vẫn không có ai đến.

“Này, có chuyện gì thế?” Giọng nam thô ráp kia lại vang lên, “Người đâu?”

“Cửa không mở được.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ một góc trên hành lang phía sau.

Tay cầm cốc trà sữa của Hạ Bạch đột nhiên khẽ động, cảnh tượng này quá quen thuộc, hơn nữa lúc cậu đi vào không có đóng cửa phòng chiếu phim này.

Cậu lại uống thêm một ngụm nữa, sau đó đặt cốc trà sữa ở chỗ để nước trên tay vịn, móc điện thoại di động trong túi ra, cậu không bật đèn pin trên điện thoại —— lúc ở phó bản trường đại học Hòa Bình đã bị ném hỏng, vậy nên chỉ cơ thể mở điện thoại lên.

Dưới ánh sáng yếu ớt, cậu nhìn thấy bóng lưng của những người ngồi trước mặt mình, nhìn thoáng qua thì có khoảng mười người.

“Chưa ăn cơm à?” Giọng nói thô kệch kia lại vang lên, Hạ Bạch nhìn thấy một người đàn ông cường tráng đứng lên, nhanh chân đi về phía cửa.

Sau đó là tiếng “Rầm rầm” của cánh cửa bị kéo và đập mạnh.

“Này! Có ai ở bên ngoài không? Phim không chiếu còn nhốt chúng tôi ở trong này, các người đang chơi trò gì đấy hả?”

“Chuyện gì xảy ra thế?”

” Cửa không mở được? Đi xem một chút?”

Trong phòng chiếu lại có tiếng ồn ào vang lên.

Cảnh tượng quen thuộc lại diễn ra lần nữa, lại có người đi mở cửa, phá cửa, nhưng làm sao cũng không thể mở được. Có người muốn gọi điện thoại, nhưng lại phát hiện điện thoại không gọi được, tin nhắn cũng không gởi đi được.

Hạ Bạch cũng đi theo bọn họ mở cửa, cũng vờ gọi điện thoại, sau khi ra vẻ làm màu một lúc, cuối cùng cậu làm vẻ mặt nghiêm túc, ngồi trở về chỗ của mình.

Trong hai ngày tìm kiếm trò chơi vừa qua, cậu đã suy nghĩ nên làm thế nào sử dụng kỹ năng của mình để nhặt thi, cậu cũng không muốn bị thất bại.

Kỹ năng của cậu thuộc loại kỹ năng khế ước, trông thì có vẻ rất lợi hại, nhưng khó phát triển, cậu cần phải để người chết đồng ý giao thi thể của mình cho cậu khi người đó vẫn còn sống, thì sau khi chết thi thể đó mới là của cậu.

Như vậy, đầu tiên, vì lý do an toàn, chí ít cậu không thể làm cho người ta ghét mình. Nếu như bản thân cậu khiến cho người ta chán ghét, lại đi hỏi người ta bảo có muốn giao thi thể cho mình không, rất có thể sẽ bị đánh cho bờm đầu.

Nếu như làm không được, vậy chờ đến khi người đó sắp chết hỏi lại, rất nhiều người chơi sau khi chết trong trò chơi sẽ ở lại trong trò chơi, cậu có thể mang thi thể của bọn họ về nhà, việc này cũng giống như cản thi nhân ở thời của ông nội, có thể đối phương sẽ đồng ý.

Sau khi đã trưng ra cái mặt nhiệt tình phối hợp, Hạ Bạch an tâm ngồi xuống, đợi người của cục Quản lý trò chơi tới phổ cập kiến thức.

Có điều, ở phó bản này có người của cục Quản lý trò chơi không? Nếu như không có thì làm sao bây giờ?

Hẳn là có, nghe Chung Tử Thương nói thì trước mắt có một nửa người của cục Quản lý trò chơi đang tập trung ở Tuyền Quảng Thị, nhưng mà, bọn họ có tâm tư và thời gian đi xem phim à?

Lúc Hạ Bạch đang nghĩ ngợi thì một chiếc điện thoại di động đột nhiên bay tới hàng ghế đầu, vừa vặn kẹt ở khe hở giữa hai ghế ngồi. Tốc độ nhanh đến mức Hạ Bạch còn không thể nhìn thấy phương hướng chiếc điện thoại bay tới.

Lúc cậu đang định tìm kiếm thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Ban đầu, sự bất thường xuất hiện ở Thất Lý Thôn……”

Bên trong màn hình điện thoại di động là giọng nói của Hoa Hạo Minh, hắn đang đứng trong một ngôi nhà đất âm u tăm tối.

Nhìn góc độ này thì có lẽ là hắn đang phổ cập kiến thức trò chơi cho những người trước mặt.

Hạ Bạch sửng sốt một chút, cậu nhìn quanh tìm kiếm người ném điện thoại, nhưng không có kết quả.

Những người khác trong phòng chiếu phim cũng cảm thấy rất kỳ quái, cứ nhìn chằm chằm cái điện thoại kia vô cùng khó hiểu, không ngừng thảo luận ầm ĩ, mãi cho đến khi cảnh tượng học sinh trường tiểu học Thất Lý Thôn cùng nhau tập thể dục xuất hiện, ai ai cũng giật nảy mình.

Sau đó là đoạn video khiến cho Hạ Bạch khắc sâu ấn tượng, khuôn mặt của hai học sinh tiểu học đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt sợ hãi và cứng đờ của bọn nó chiếm cứ toàn bộ màn hình.

“A!” Một tiếng hét chói tai vang lên trong phòng chiếu phim.

Bọn họ vẫn không hiểu đây là ý gì, nhưng dần dần đã bị video trong điện thoại di động hấp dẫn, vốn ban đầu bọn họ đến đây là để xem phim kinh dị, mà video này nhìn qua còn kinh dị và kích động hơn cả phim bọn họ định xem.

Cứ như vậy bọn họ đã xem hết câu chuyện ở Thất Lý Thôn, xem hết câu chuyện nhà ma ở công viên trò chơi, lại nghe được những thông tin có liên quan đến Tuyền Quảng Thị của bọn họ, nghe những câu hỏi của người xem khác và lời giải thích của người đàn ông trong video.

Cuối cùng người đàn ông kia nói: ” Đừng cố mở cửa, bây giờ chúng ta cũng đang trong trò chơi và trò chơi hiện đã ở trạng thái bị khóa.”

“Cái quái gì vậy? “

“Đây có phải là một trò đùa dai của ai đó không? “

“Đó là sự thật à? Những gì anh ấy nói cũng rất có lý.”

“Đây chắc chắn là video tổng hợp hoặc một kiểu trò chơi nào đó, chúng ta là người Tuyền Quảng thị mà còn không biết sao, chính phủ đã nói là xuất hiện nguồn ô nhiễm rồi mà!”

Hạ Bạch tích cực đứng lên nói: “Tôi cảm thấy lời anh ấy nói là thật, chúng ta thật sự đang bị cuốn vào một trò chơi quỷ dị.”

“Cái rắm á! Có phải là cậu giở trò quỷ không?” Người đàn ông cường tráng nhướng mày nhìn cậu chằm chằm.

Hạ Bạch: “…. Không phải.”

Cậu lập tức ngồi xuống.

Khi bọn họ đang định đi xem cái điện thoại kia, để tìm xem ai là người đang giở trò quỷ, thì cái điện thoại đó lại biến mất thần không biết quỷ không hay.

“Ai đã lấy nó?”

“Hình như, hình như không có ai đi qua đó hết.”

“Lõ có ai nằm rạp trên mặt đất bò qua lấy thì sao?” Người vừa nói lời này lập tức giơ chân lên, như sợ có người ở dưới gầm ghế tối tăm kéo chân hắn ta xuống vậy.

Nhưng khó mà tránh đi được, khủng hoảng bắt đầu lan tràn trong phòng chiếu phim u ám.

Đúng lúc này, màn hình vẫn luôn im lặng đột nhiên lóe lên, trong rạp vang lên một giọng nói nhẹ nhàng nhưng vô cảm,【 Trò chơi đã được tải hoàn tất, địa đồ phổ thông Rạp chiếu phim Hài Hòa đang trực tuyến. 】

Giọng nói đột nhiên vang lên khiến cho nhiều người bị dọa giật nẩy mình, bọn họ nhìn khắp nơi tìm kiếm xem thanh âm đó phát ra từ chỗ nào.

【Thời điểm bản đồ Rạp chiếu phim Hài Hòa trực tuyến, tình cờ các bạn lại đang ở đây xem phim, nhất định đó là một cơ duyên đặc biệt. Hoan nghênh người chơi vào Rạp chiếu phim Hài Hòa, đêm nay sẽ chiếu cho các bạn xem một bộ phim có tên là: «Chạy trốn khỏi hoang đảo»】

Tất nhiên bộ phim «Chạy trốn khỏi hoang đảo» không phải là bộ phim bọn họ đã mua vé, cái tên nghe rất giống mấy bộ phim chiếu mạng cũ mèm, loại phim kiếm tiền dở tệ.

Nhưng lúc này, không ai phàn nàn hay chửi rủa nữa, bởi bọn họ đã tìm ra được âm thanh kia phát ra từ đâu —— nó ở trong tâm trí họ.

Âm thanh quỷ dị này đã khiến bọn họ nhận ra rằng, những gì người đàn ông vừa nói trong điện thoại có thể là sự thật, có thể bọn họ đã bị cuốn vào một trò chơi quỷ dị nào đó.

【 Bộ phim dài 180 phút, các bạn hãy làm rõ logic câu chuyện trong phim, chúc các bạn xem phim vui vẻ. 】

Sau khi giọng nói đó nói xong, Hạ Bạch lại nghe được một câu nói khác.

【 Chào mừng ngài, Người nhặt thi Hạ Bạch, chúc ngài xem phim vui vẻ. 】

 

Hết chương 28.

Chương 28: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 1)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên