Chương 29: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 2)
Khi âm thanh kia biến mất, bên trong phòng chiếu phim cũng trở nên yên tĩnh và u ám.
Trước đó không biết điện thoại của ai đã mở đèn pin, những bay giờ cũng không biết nó đã tắt lúc nào, chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt đang sợ hãi.
Những khuôn mặt có thể nhìn thấy trong phòng chiếu tối tăm đều cứng đờ và hết sức đáng sợ.
“Ha ha…, cũng không đáng sợ đến thế đâu, phải không? Chỉ cần chúng ta xem phim và hiểu được câu chuyện bên trong đó là sẽ ổn thôi mà, phải không?” Màn hình điện thoại di động chiếu sáng khuôn mặt cô gái cột tóc đuôi ngựa đang nói.
“Cô thật sự tin à?” Người đàn ông to con kia nói.
“Hình như, hình như là thật, giọng nói đó vang lên trong đầu tôi, không có cách nào giải thích được.” Một người phụ nữ trung niên ở phía trước rụt rè nói.
“Ừ, cũng không còn cách nào khác, nếu cứ tiếp tục thế này thì toàn bộ người chơi chúng ta coi như xong, tôi không thể làm gì khác hơn là đứng ra.” Một thiếu niên nhẹ nhàng nhảy lên lưng ghế, vậy mà có thể đứng vững trên lưng ghế mỏng manh kia, “Những gì người đàn ông kia nói trong video là thật, chúng ta đã bị cuốn vào một trò chơi quỷ dị, tôi chính là người đã từng đi vào trò chơi, cũng có thể xem là người chơi già dặn kinh nghiệm.”
Tầm mắt mọi người đều đổ dồn vào người cậu ta.
“Có điều, cái điện thoại kia không phải là của tôi.” Cậu ta liếc mắt nhìn quanh phòng chiếu phim một vòng, “Nhất định phải có ít nhất một người chơi già dặn kinh nghiệm khác ở đây, khả năng còn rất lợi hại.”
“Nếu như người đó không chịu ra mặt, vậy mọi người tạm thời nghe tôi nói đi, sự đáng sợ của trò chơi thì mọi người đã được nhìn thấy trong video rồi, vậy nên chỉ có phối hợp mới có thể sống sót rời đi. Đúng rồi, tôi tên là Quách Dương.”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa lập tức hỏi: “Chúng ta phải làm sao mới rời khỏi trò chơi được?”
Quách Dương: “Thông quan trò chơi là có thể rời đi.”
Người đàn ông vạm vỡ hỏi: “Làm sao thông quan trò chơi?”
Quách Dương: “Ồ, các người đừng hỏi tôi, phim sắp bắt đầu rồi, các người trước tiên nghe tôi sắp xếp đã.”
“Cậu nên nói rõ ràng cho chúng tôi trước đi!” Người đàn ông cơ bắp tiến lên muốn kéo cậu ta xuống, “Nghe theo cậu, ai biết được cậu sẽ lừa gạt chúng tôi ra sao?”
Người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, vươn đôi tay khỏe mạnh ra định nắm lấy cánh tay thiếu niên.
Thiếu niên khẽ quay đầu lại nhìn về phía cái tay kia, hàng mi dài che lấp đi đôi mắt khiến cho người ta không nhìn thấy rõ được ánh mắt, chỉ thấy cậu ta duỗi bàn tay có màu da nhạt hơn bàn tay đang nắm lấy tay mình kia, nắm lại cổ tay người đàn ông, khẽ xoay nhẹ một cái, người đàn ông đã bị quăng đến trên hành lang.
Phòng chiếu phim lặng im không một một tiếng động, ngoại trừ tiếng rên rỉ đau đớn của người đàn ông cường tráng kia.
Nụ cười trên mặt Quách Dương cũng biến mất, “Tôi nói lại lần nữa, nghe theo sự sắp xếp của tôi trước.”
“A! Chỗ đó! Nhìn màn ảnh!”
Một tiếng hét vang lên lại cắt ngang lời cậu ta, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, Hạ Bạch quay lại, nhìn thấy máu tươi đang chảy ra từ màn hình.
Giờ khắc này, không một ai nghi ngờ tính xác thực của trò chơi nữa, trong phòng chiếu phim chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề.
“Không kịp nữa rồi!” Quách Dương lớn tiếng nói: “Tất cả mọi người ngồi vào chỗ của mình đi, sau khi ngồi xuống rồi thì đừng có động đậy nữa, chúng ta bắt đầu đếm và xác nhận số lượng người chơi. Trong tình cảnh tối tăm hắc ám này, rất dễ xuất hiện những thứ không phải là con người, sau khi xác định tổng số người thì nhận biết những người bên cạnh mình!”
Bây giờ không có ai phản đối cậu ta nữa, trong cơn hoảng loạn, cậu ta đã trở thành trụ cột.
Bắt đầu từ hàng ghế đầu tiên, mỗi khi đến một người đếm số, Quách Dương sẽ dùng đèn pin trên điện thoại của mình rọi qua, chiếu sáng khuôn mặt người đó một vòng rồi mới rời đi, để cho những người xung quanh thấy người này, đồng thời để xác nhận xem người đó có phải là người hay không.
Chùm sáng trên chiếc điện thoại di chuyển trong phòng chiếu phim tối tăm, xuyên qua những chiếc ghế màu đỏ im lặng rồi dừng lại ở hàng ghế thứ tư.
Ba hàng đầu tiên không có ai, người ngồi phía trước là một đôi trung niên ngồi ở hàng thứ tư, vừa rồi họ là những người đầu tiên chạy đến chỗ cửa gọi nhân viên phục vụ.
Nhận thấy ánh sáng chiếu vào mình, cả hai lập tức quay lại nhìn.
Bọn họ trông khoảng chừng năm mươi tuổi, trên mặt che kín những nếp nhăn nhìn rất tang thương, sự hoảng sợ như tràn ngập trên khuôn mặt họ qua những nếp nhăn nọ. Người phụ nữ đặt một chiếc cốc giấy dùng một lần để uống nước trên chân, trong đó có một nửa cốc bỏng ngô. Trong tay người đàn ông cầm một cái túi nhựa màu trắng, bên trong cũng đựng bắp rang bơ.
“1…., 1.”
“2.”
Hàng thứ năm có ba người, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa ngồi ở bên trái, Quách Dương ngồi ở bên phải một chút, nhưng cũng có thể xem như ngồi ở khu vực giữa. Người còn lại chính là người đàn ông cường tráng kia, hắn ta vừa mới từ dưới đất bò dậy, đang thở phì phò tựa trên chiếc ghế gần đó.
“3.”
“4.”
“5.”
Hàng thứ sáu có hai người đàn ông, bọn họ không ngồi ở khu vực giữa, mà ngồi cùng nhau ở vị trí phía ngoài cùng bên phải, chỗ dựa vào tường, phía trên tường không bịt kín, phía bên kia là hành lang dẫn ra cửa.
Bọn họ không quay đầu lại, Hạ Bạch không nhìn thấy mặt của bọn họ, chỉ thấy trong đó có một người dáng có chút béo.
“6.”
“7.”
Ở hàng thứ bảy chỉ có một người đàn ông, ngồi ở phía trước bên phải Hạ Bạch, khi ánh đèn rơi trên người hắn, hắn hơi cúi đầu nghịch nhũng ngón tay của mình, không ngẩng đầu lên.
“8.”
Hạ Bạch ngồi ở ghế số 7 hàng thứ 8, là hàng cuối cùng có người, cậu tưởng mình là người duy nhất ở hàng này, hàng phía trước đếm số xong, cậu vừa định mở miệng thì lại nghe được một giọng nói nho nhỏ, “9.”
Ánh sáng từ điện thoại di động của Quách Dương theo âm thanh chiếu tới, lúc này Hạ Bạch mới nhìn thấy bên trái mình có một đứa trẻ cúi đầu co ro trên ghế.
“Tại sao lại có một đứa trẻ ở đây?”
Không chỉ có Hạ Bạch, mà tựa hồ như cũng không ai chú ý tới đứa nhỏ này.
Người đàn ông vạm vỡ bị ném ra ngoài đang lúng túng dựa vào ghế bên cạnh, ngoại trừ đếm số 5, hắn ta không biết làm thế nào để tạo cảm giác tồn tại, khi nhìn thấy đứa nhỏ này, rốt cục cũng có cơ hội, hắn ta cau mày ồn ào: “Ai mang trẻ con đến vậy? Hãy trông chừng đứa trẻ cẩn thận, đừng gây cản trở!”
Không ai để ý đến hắn ta.
Nương theo ánh sáng đèn pin trên điện thoại của Quách Dương, Hạ Bạch nhìn sang bên trái, hình như đứa nhỏ rất khẩn trương, nó co rúm người trên ghế, siết chặt góc áo cúi đầu, khuôn mặt rất trắng, nhìn khá quen mắt.
Nhất thời Hạ Bạch không nhớ nổi vì sao đứa nhỏ này lại nhìn quen mắt như vậy.
Khi xem phim kinh dị thì trẻ em phải đi cùng cha mẹ, nếu như nó đến một mình thì chắc chắn nhân viên phục vụ sẽ không vào, đúng như người đàn ông số 5 đã nói, hẳn là có người nhà dẫn nó đến.
Thế nhưng, khi bị người đàn ông số 5 chất vấn, không có ai trong phòng chiếu phim số 5 này lên tiếng.
Là bố mẹ không vào, hay là không có bố mẹ? Nếu không có bố mẹ đi cùng thì làm sao nó vào được?
Ánh sáng trên điện thoại di động lại lóe lên, Quách Dương lại bị giọng nói của cô gái buộc tóc đuôi ngựa kia thu hút, “Nhìn kìa! Phim bắt đầu rồi!”
Vết máu vừa tràn ra trên màn hình không có rơi xuống đất, lúc này bọn họ mới ý thức được, đó không phải là máu chảy ra từ màn hình, mà là một cảnh tượng có thật quỷ dị trong phim. Vết máu trên màn hình lan ra, sợi tóc màu đen nhúc nhích, cuối cùng tạo thành năm chữ: Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo.
Bộ phim chính thức bắt đầu.
Quách Dương quay người, quét điện thoại di động lên người Hạ Bạch, Hạ Bạch cũng rất phối hợp, báo “10” một tiếng, Quách Dương quay đầu lại, lớn tiếng nói: “Nhất định phải nghiêm túc xem, cố gắng nhớ càng nhiều thông tin càng tốt, những chi tiết nhỏ cũng không được bỏ qua!”
Không cần cậu ta nhắc bọn họ cũng sẽ nghiêm túc xem, bọn họ cũng nghe được âm thanh kia nói, muốn bọn họ làm rõ logic câu chuyện trong phim.
Đây có lẽ là bộ phim mà mọi người xem nghiêm túc và căng thẳng nhất trong đời, thậm chí ngay cả một cái nháy mắt cũng cảm thấy lãng phí, còn có người cầm điện thoại chỉa lên màn hình quay video lại.
Phụ đề của phim đều là tóc đen tạo thành, mở đầu cũng giống như những bộ phim bình thường khác.
Nhà sản xuất: Lý Đông Phong, Vương Ngọc Hải, Vu Khắc Bảo.
Đạo diễn: Hoàng Vị Bình
Giám chế: Lưu Tam
Cảnh đầu tiên của bộ phim là hình ảnh một hoang đảo u ám.
Một đội thám hiểm đã đến hòn đảo hoang vắng này khám phá, trong đội có mấy sinh viên nữ mặc quần soóc ngắn và dây đai đeo, một số khác thì chỉ mặc đồ bơi, để lộ đôi chân dài và làn da trắng ngần.
“……”
Ngoại trừ lần này, cả đời Hạ Bạch chỉ mới đến rạp chiếu phim được ba lần, nhưng cái này không có nghĩa là cậu không thích xem phim, cậu rất thích xem phim trên máy vi tính ở thư viện, thích nhất mấy thể loại phim Zombie và kinh dị.
Cậu nhớ hai năm trước có một bộ phim kinh dị rất nát, nhưng cũng rất nổi tiếng, nói một cách đơn giản thì đó là kết hợp giữa kinh dị và sắc tình, cốt truyện điển hình là một đám trai xinh gái đẹp đến một nơi nào đó tìm đường chết.
Cậu có ấn tượng rất sâu sắc với thể loại phim này, cũng muốn bày tỏ sự không thích, không chỉ vì bọn họ treo đầu dê bán thịt chó.
Có một lần, lúc cậu đang xem một đoạn video ngắn thì bị thủ thư bắt gặp.
Hạ Bạch phải viết một bản kiểm điểm dài năm ngàn chữ, bị cả lớp nhìn chằm chằm suốt một tuần như đang nhìn kỳ quan thứ 9.
Đến tận bây giờ cậu vẫn còn rất chán ghét loại phim này.
Rất ghét, không muốn xem.
Vừa xem một chút đã cảm giác như có ai đó đang nhìn mình chằm chằm.
Hạ Bạch nghiêng đầu, sau khi phim bắt đầu chiếu, nhờ có ánh sáng từ màn ảnh, phòng chiếu phim cũng sáng hơn lúc nãy rất nhiều, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng đứa trẻ bên trái đang lấy tay che mắt.
Có vẻ như nó đã từ bỏ trò chơi này.
Còn rất văn minh.
Hạ Bạch cảm thấy có chút hảo cảm đối với nó.
Vừa định quay đầu lại nhìn kỹ hơn, bỗng cậu sờ phải gia phả nằm trong túi, hai mắt chớp chớp.
Đứa nhỏ.
Hạ Bạch cố nhịn xuống xúc động quay đầu qua lần nữa, cưỡng ép bản thân đặt tất cả tinh lực lên bộ phim.
Hình ảnh phim cực kỳ chân thực, bầu không khí tạo ra cũng cực kỳ tốt cảm giác đắm chìm vào bộ phim rất mạnh mẽ, có thể nói đây là một bộ phim được chế tác rất công phu, nhìn có vẻ tốn không ít tiền.
Tuy nhiên, đúng như Hạ Bạch đã suy đoán, đây là một bộ phim có mô típ kịch bản rất thô tục và phi logic.
Một đám sinh viên đại học trẻ tuổi do một bạn học phú nhị đại dẫn đầu, hào hứng đến hòn đảo hoang vắng này trên một du thuyền sang trọng, gặp những người dân bản địa sống cuộc sống nguyên thủy trên đảo, nhìn thấy ánh mắt quỷ dị và tham lam của người dân ở đây, nhưng không những không rời đi mà còn ngủ lại ở nơi này.
Bọn họ tìm thấy một ngôi nhà bỏ hoang ở chỗ những người dân bản địa trên đảo sinh sống, chuẩn bị buổi tối sẽ ngủ lại ở đây.
Trong lúc đó, cô này đưa mắt tán tỉnh cậu kia một chút, cậu này đưa tay chạm vào người cô nọ một chút. Khiến cô gái tóc đuôi ngựa phát ra một tiếng “hừ” không chịu nổi.
Cũng không thể trách cô ấy phản ứng như thế, phim mới chiếu được bao lâu đâu đã có thể cảm nhận được ý nghĩa nam tính mạnh mẽ trong đó, hẳn là tâm lý cô ấy rất khó chịu khi xem những thứ này.
Trước mắt bọn họ vẫn chưa thấy điều gì kỳ quái trong phim, chỉ là cốt truyện và cảnh quay rất tệ.
Bởi vậy, mấy người trong phòng chiếu phim mới từ từ thả lỏng, cũng không còn căng thẳng như vậy nữa.
Lúc đầu, bọn họ cực kỳ sợ hãi trò chơi, sợ đến mức đặt một bộ lọc vào trò chơi, cứ nghĩ trò chơi sẽ cho bọn xem một bộ phim gì đó đặc biệt cao thâm.
Không ngờ nó lại là một bộ phim sến súa ngang tầm với phim rác trên mạng, liếc mắt một cái là có thể biết được kết cục nát như thế nào.
Trong lúc chia phòng, loại tình tiết này vẫn trình diễn, mấy nam sinh đều nói muốn ngủ cùng một chỗ với hoa khôi của trường như một trò đùa. Hoa khôi trường lạnh lùng cao ngạo mắng bọn họ một trận, sau đó một thân một mình đi đến căn phòng ngoài cùng bên phải ở trên lầu.
Lúc đêm khuya, hai người dân đảo lẻn vào phòng của cô hoa khôi trường, kéo cô từ trong phòng đến một cái hang động, hai bạn nam nhìn thấy thì đuổi theo, xem bọn họ định làm cái gì, nhưng hai bạn này lại chỉ đứng trước cửa hang nhìn trộm, hô hấp cũng càng ngày càng nhanh, cuối cùng thực sự nhịn không được nữa cũng đi vào.
Nhưng hoa khôi trường đã chết.
Thi thể của cô mở to mắt, trong mắt tràn ngập oán hận và tuyệt vọng vô cùng vô tận.
Toàn bộ màn hình là khuôn mặt của cô ấy, mái tóc ngâm dưới bùn nhão ở trong động, bết lại thành mảng, trên mặt cô là bùn đen và những chất lỏng khác, những thứ đó cũng chảy vào đôi mắt sưng đỏ kia không ít, bộ phận chiếm cứ màn hình lớn nhất chính là đôi mắt, cứ như vậy hiện rõ ràng trước mặt mọi người, căm hận vô cùng vô tận trong đôi mắt đó dường như cũng đang trút xuống người bọn họ.
Trên người cô cũng dính đầy bùn và nước bẩn, đôi bàn tay vốn trắng nõn của cô cũng đen hơn rất nhiều, thô ráp và sưng tấy, rũ xuống trên mặt đất, ngón tay tự nhiên chỉ về hướng bọn họ.
Bỗng dưng Hạ Bạch cảm nhận được khí tức âm lãnh bao trùm chỗ mình ngồi.
Ban đầu cậu tưởng là do nhìn thấy cảnh chết chóc như vậy nên mới có cảm giác như vậy, nhưng rất nhanh cậu đã nhận ra cái lạnh đó không phải đến từ bộ phim mà là từ dưới ghế ngồi.
Giữa nền nhạc quỷ dị nghe như khóc như cười, hình ảnh trên màn hình dần trở nên ảm đạm hơn, tượng trưng cho sự ra đi của hoa khôi trường.
Phía dưới ghế ngồi là một mảnh đen kịt, Hạ Bạch không biết cái lạnh càng lúc càng rõ ràng này là đến từ đâu, cậu chỉ biết thứ đó càng ngày càng đến gần mắt cá chân của mình.
Hạ Bạch vừa xem phim, vừa đút một tay vào trong túi.
Khí tức lạnh lẽo càng ngày càng gần mắt cá chân cậu, mắt cá chân lộ ra ngoài của Hạ Bạch nổi lên một lớp da gà.
Trong phim, không có gì ngạc nhiên khi những kẻ xâm phạm hoa khôi trường đêm đó đều chết vào ngày hôm sau, tử trạng thật thảm thiết.
Ống kính chỉa thẳng vào những người đàn ông này.
Khí tức lạnh lẽo đến thấu xương đến gần sát mắt cá chân cậu, chân Hạ Bạch vẫn bất động, cậu rủ mắt nhìn xuống phía dưới.
Một mảng tóc đen đang tràn ra dưới ghế như nước chảy ra ngoài, sở dĩ có thể nhìn thấy rõ ràng trong bóng tối là vì tóc bị thấm đẫm máu, nhìn rất chói mắt, máu cũng lan ra như nước.
Ánh mắt cậu dời về sau, ở khoảng trống giữa các hàng ghế, cậu nhìn thấy một con mắt khô héo đang rướm máu. nhãn cầu nhăn nheo nhưng vẫn lộ ra vẻ căm hận lạnh lẽo và điên cuồng.
Sắc mặt Hạ Bạch trắng bệch ngơ ngác nhìn.
Cậu đang nghiêm túc suy nghĩ xem đây là quỷ, là người chết, hay là con người.
Nếu là một hồn ma vô hình thì trấn thi phù cũng vô dụng.
Để không lãng phí trấn thi phù mười vạn một tấm, trước tiên cậu đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào.
Mềm mềm dinh dính, lại bị ăn mòn một chút, luồn vào trong mắt mở rộng một vòng cũng không đụng tới xương đầu.
Quả nhiên không phải người, nhưng hình như cũng không phải hồn ma vô hình.
Hạ Bạch khom lưng, lục lọi lấy ra cho nó một tấm trấn thi phù.
Khí tức âm lãnh bốn phía, giống như có thứ gì đó đang âm thầm hét lên.
Hạ Bạch đang định ngẩng đầu thì nhìn thấy bắp chân đang đung đưa bên trái cậu bỗng dưng cứng đờ.
Cậu làm bộ như không thấy gì, đứng dậy tiếp tục xem phim.
Trong phim, ống kính lướt qua hai người đàn ông đã chết, khi đến người đàn ông thứ ba, phòng chiếu phim bỗng nhiên an tĩnh đến lạ thường.
Người đàn ông thứ ba thiệt mạng là người đàn ông vạm vỡ số 5, người đã điểm danh số 5 trước khi bộ phim bắt đầu và đang ngồi xem phim với bọn họ.
Trong phim, đôi mắt hắn ta mở to, từ trên màn hình lớn nhìn về phía bọn họ, cực kỳ chính xác, như thể đang hướng về phía bọn họ cầu cứu.
Bầu không khí trong phòng chiếu ảm đạm ngột ngạt đến đáng sợ, ánh sáng trên màn hình chiếu vào những khuôn mặt bên dưới với những biểu cảm khác nhau.
Có người còn chăm chú nhìn vào màn hình, không dám nhìn về phía chỗ ngồi của người đàn ông vạm vỡ số 5, có người nơm nớp lo sợ nhìn sang, có người nhẹ nhõm quay đầu lại trực tiếp nhìn sang.
Chiếc ghế nọ trống không, như thể chưa từng có ai ngồi ở đó.
Người ngồi ở bên cạnh bọn họ, người xem phim cùng một chỗ với bọn họ, đã chết ở trong phim khi tất cả mọi người không hề có cảm giác gì.
Lúc nào? Hắn ta đã trải qua điều gì? Tại sao ngay cả một tiếng động cũng không có?
“Màn hình, màn hình, máu, máu… Thật nhiều máu…” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa kinh hãi lẩm bẩm.
Máu lại xuất hiện trên màn ảnh rộng, lần này khác với máu đổ ra ngoài ở đầu phim, bây giờ máu thấm qua tấm màn sân khấu, tí tách nhỏ xuống dưới.
Giữa những khoảng trống của âm thanh trong phim, phòng chiếu phim u ám vang lên những tiếng “Tí tách, tí tách, tí tách…” rất rõ ràng.
Mùi máu tươi tràn ngập trong phòng nhỏ đóng kín, cùng với mùi thơm ngọt của bắp rang cứ quanh quẩn nơi đầu mũi, khiến hơi thở vừa ngọt lại vừa tanh.
Máu lần này là thật, không phải hiệu ứng đặc biệt.
Máu từ trên thân thể người đàn ông cường tráng số 5 ở trong phim chảy ra.
Những người trong phòng chiếu phim bị một màn quỷ dị này làm cho chấn động, bọn họ khiếp sợ đến mức không thể phản ứng được.
“Đây, đây là màn hình chiếu đã bị phá vỡ, hay là thế giới bên trong và thế giới bên ngoài đã được kết nối rồi?” Cô gái tóc đuôi ngựa giả vờ bình tĩnh, nhưng khi cô ấy đi về phía Quách Dương, cốc Cocacola bị cô ấy đánh rơi vẫn làm bại lộ vẻ hoảng sợ trong lòng, “Vậy hắn, có thể kéo ra ngoài được không?”
Không hổ danh là một người bỏ tiền ra xem phim kinh dị, thoạt nhìn có vẻ như đã xem qua rất nhiều phim kinh dị, có kinh nghiệm lý thuyết rất phong phú, mà ý tưởng cũng rất đặc biệt.
“Các người tiếp tục nghiêm túc xem phim đi, tôi qua đó nhìn một chút.” Giọng nói của Quách Dương có chút căng thẳng.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu ta gặp phải tình huống như vậy, mới vào trò chơi được một lúc mà đã có người lặng yên không một tiếng động chết rồi.
Cậu ta là người ngồi gần với người đàn ông số 5 nhất, vậy mà vẫn không phát giác gì, hắn ta chết nhìn như vô duyên vô cớ, hoàn toàn tìm không thấy bất kỳ quy luật nào cả, thậm chí một chút dấu hiệu tử vong cũng không có.
Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Cậu ta đi vòng qua chiếc ghế mà người đàn ông số 5 đã ngồi, vô cùng cẩn thận thử đưa chân thăm dò phía trước, cậu ta chậm rãi bước về phía trước từng bước một, sợ mình sẽ giẫm phải thứ gì đó và bị kéo vào trong phim rồi giết chết.
Hạ Bạch nhìn động tác của cậu ta, cũng đoán được cậu ta đang suy nghĩ cái gì.
Vừa rồi có thứ gì đó như quỷ hoặc tử thi xuất hiện dưới chỗ ngồi của cậu, có phải là đồng bọn của nó đã kéo người đàn ông số 5 vào phim không?
Không, không đúng.
Nó xuất hiện rất chậm rãi, lúc nó xuất hiện Hạ Bạch còn cảm nhận được khí tức âm lãnh rất rõ ràng, khí tức đó đã kích thích mắt cá chân cậu, mà người đàn ông số 5 lại cường tráng như vậy, không thể không cảm giác được. Nếu như hắn ta cảm nhận được, nhớ tới dáng vẻ kêu la trách móc của hắn ta lúc trước, chắc chắn sẽ không trầm mặc không nói gì, sẽ không im lặng mà chết lặng lẽ trong phim như vậy.
Cứ coi như hắn ta không cảm giác được, nhưng bên cạnh hắn ta cách hai chỗ ngồi còn có một người chơi già dặn kinh nghiệm là Quách Dương nữa mà.
Nếu không phải nó kéo người đàn ông số 5 cường tráng kéo vào trong phim, vậy sao người đó lại chết trong phim được?
Rốt cuộc thì quy tắc tử vong là cái gì?
Trong phim, những người còn lại trong đội thám hiểm cũng đã phát hiện hoa khôi trường và bạn học của mình đã chết, bọn họ bắt đầu điều tra xem chuyện gì đã xảy ra.
Chỗ này phim sử dụng những cảnh hồi tưởng, sáng sớm xuất hiện tử thi, và sau đó tiết lộ họ đã chết như thế nào vào đêm qua
Trong phòng chiếu phim, Quách Dương đi đến chỗ màn hình trên sân khấu, vừa đưa tay ra lại thu về.
Những người khác thì vừa xem phim, vừa phân ra một chút chú ý nhìn Quách Dương bên kia.
Bọn họ có thể hiểu được động tác của cậu ta, đưa tay về phía màn hình hoặc luồn ra phía sau màn hình sân khấu, không biết sẽ gặp phải cái gì. Mới vừa có một người chết ở trong phim, biết đâu sẽ có một bàn tay ma quái chờ kéo cậu ta đi, hoặc cũng có thể là thi thể của người đàn ông cường tráng số 5 vừa mới chết.
Sau khi Quách Dương thu tay lại, trong tay cậu ta bỗng xuất hiện một lưỡi dao mảnh màu đen tuyền. Tốc độ rất nhanh, giống như xuất hiện từ hư không vậy.
Mũi dao rất mỏng, cắm vào khe hở phía sau màn hình sân khấu không thành vấn đề, tỉ mỉ thăm dò, hai phút sau, cậu ta thu hồi lưỡi dao, lắc đầu.
Phim chuyển tới thời khắc mấu chốt, cảnh người đàn ông cường tráng chết đi.
Người đàn ông cường tráng số 5 đột ngột chết trong phim, nhưng điều kinh khủng nhất chính là bọn họ không biết cái gì cả, cái chết không rõ nguyên nhân đáng sợ hơn bất cứ thứ gì, kẻ đầu tiên là người đàn ông cường tráng, nhưng ai có thể cam đoan người tiếp theo không phải là mình?
Nếu như phim và trò chơi có logic cơ bản, thì hẳn là bọn họ có thể tìm ra một vài quy luật từ cái chết của người đàn ông cường tráng kia.
Vậy nên tất cả mọi người đều chăm chú nhìn vào màn hình, nhưng đáng tiếc là bọn họ lại thất vọng.
Cốt truyện của phim rất đơn giản, không hề có chút hồi hộp nào, mấy người này đều bị hoa khôi trường biến thành quỷ giết hết.
Người đầu tiên bị giết chính là người đàn ông cường tráng.
Hắn ta chật vật leo ra khỏi hang động, vẻ mặt kinh hãi, “Cứu mạng! Cứu mạng! Quách Dương cứu tôi, cứu tôi! Mọi người ơi, cứu tôi!”
Khắp màn hình đều là hình ảnh của hắn ta, như thể muốn trèo từ trong phim ra vậy, hắn ta cầu cứu bọn họ, hắn ta biết bọn họ đang xem phim, thậm chí có thể hắn ta còn nhìn thấy được bọn họ đang an vị ở trước mặt.
Hạ Bạch nghe ông nội nói rằng, khi gặp nguy hiểm và cầu cứu người khác, không nên chỉ gọi những người xung quanh giúp đỡ một cách chung chung, mà phải chỉ rõ cụ thể người đó mặc quần áo gì, kiểu tóc gì.
Người đàn ông cường tráng số 5 gọi bọn họ, cũng gọi chính xác tên Quách Dương, thế nhưng là bọn họ không có cách nào để cứu, mà cho dù có biện pháp cũng chẳng thể làm gì được, hắn đã chết rồi, đây là hình ảnh chiếu lại trước khi chết.
Người đàn ông cường tráng bò vô cùng gian nan, một bàn tay của hắn ta bị thiếu mất hai ngón, khi một cái tay khác vươn ra, hướng về phía bọn họ kêu cứu, máu chảy xuống bàn tay hắn, xuyên qua màn hình sân khấu, nhỏ giọt xuống trước ghế ngồi của bọn họ.
Máu của hắn chảy ra nhiều lắm. Từ khi hình ảnh tử vong của hắn bắt đầu xuất hiện, máu cũng bắt đầu từ trong màn hình chảy ra ngoài, bây giờ lại bắt đầu.
Máu thấm vào màn hình trên sân khấu, nhuộm đỏ nó.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào chỗ bị nhuộm đỏ, hình ảnh đã không còn rõ nữa, cậu nhận ra rằng, nếu có thêm hai người nữa bị kéo vào phim và bị giết, phần lớn màn hình bị máu che khuất, bọn họ cũng chỉ có thể nghe được thanh âm, từ đó suy đoán logic của bộ phim.
Người đàn ông cường tráng chỉ kịp kêu lên một tiếng, phía sau lưng hắn ta đã xuất hiện một nữ quỷ ướt sũng.
Nữ quỷ toàn thân dính đầy vết bẩn, nước bùn và máu tươi, mái tóc dài vốn suôn mượt giờ bị nước bùn đóng thành từng mảng không thể gỡ ra được, khuôn mặt cũng không còn như trước nữa, đẫm máu, mũi cũng bị đánh lệch sang một bên.
Cô ngửi ngửi cổ người đàn ông cường tráng, sau đó bò xuống lưng hắn ta, dùng quỷ thủ màu nâu tím nắm chặt lấy mắt cá chân hắn ta.
Người đàn ông cường tráng hoảng sợ thét chói tai, chỉ để lại vài móng tay trong khe đá, sau đó hắn ta bị nữ quỷ hoa khôi trường kéo đi vào hang động tĩnh mịch kia từng chút một.
Ống kính máy quay không theo vào hang mà chỉ hướng về phía lối vào tối tăm. Tiếng kêu thảm thiết thê lương, âm thanh kéo lê nặng nề, tiếng đánh đập bén nhọn, thậm chí cả tiếng cắt đứt cũng truyền đến tai họ một cách rõ ràng.
Không thể nhìn thấy, trí tưởng tượng trong đầu càng kinh khủng và phong phú hơn, so với tử trạng của người đàn ông cường tráng, bầu không khí trong phòng chiếu phim số 5 càng ngày càng u ám, thậm chí còn có tiếng nức nở yếu ớt.
Vào trò chơi không bao lâu, bọn họ đã có thể cảm nhận được trò chơi đáng sợ đến mức nào.
Cái chết hoàn toàn không biết gì thật đáng sợ, bọn họ thậm chí còn không biết làm cách nào để đề phòng, hay nên làm những gì, nhưng bây giờ bọn họ chỉ có thể mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.
Sau đó, nữ quỷ hoa khôi trường bắt đầu tìm kiếm những người tối hôm qua để báo thù, thủ đoạn hết sức ngoan độc và tàn nhẫn.
Bốn người đàn ông bị trừng phạt đúng tội, không ai đi đồng tình với bọn hắn, huống chi đây lại là cốt truyện của bộ phim, xem rất hả giận.
Càng xem bộ phim nát này càng cảm nhận được bầu không khí nó tạo ra rất tuyệt, cảm giác đắm chìm vào bộ phim rất mạnh mẽ, trước đó khi nhìn thấy hoa khôi trường bị hại, bọn họ đã sinh ra tâm lý chán ghét, trong lòng cảm thấy phẫn hạn và buồn bực uất ức không thôi, lúc này nhìn hoa khôi trường biến thành nữ quỷ tàn nhẫn đi báo thù, cảm thấy cực kỳ hả giận.
Một người, hai người, ba người……
Hạ Bạch thoáng rời mắt khỏi màn hình sân khấu, đè lên huyệt thái dương, nhìn người trong phòng chiếu phim.
Hầu như tất cả mọi người đều chăm chú nhìn vào màn hình không chớp mắt, tập trung đến mức quên mất chính mình, chỉ có một người ngoại lệ, nhóc con ngồi bên cạnh cậu.
Phim lúc mới bắt đầu, hắn bên trái tiểu hài hai tay che ánh mắt của mình, không biết lúc nào, hắn ngồi xổm trên mặt đất, đưa lưng về phía hắn ngồi xổm thành nho nhỏ một đoàn, hai cánh tay bịt lấy lỗ tai.
“…”
Cậu nhóc đã từ bỏ một cách rất dứt khoát. Chắc nó ngay cả kịch bản phim cơ bản cũng không biết.
Trời sập thì có người cao đỡ được mà, phải không?
Chỉ dừng lại mấy giây, Hạ Bạch lại lập tức nhìn về phía màn ảnh, ở trong phim, ống kính máy quay đã đổi sang một bên khác.
Người nhìn thấy mấy cái tử thi chính là sinh viên trong đội thám hiểm, những thổ dân và các cư dân trên đảo khác thì đang chuẩn bị đồ ăn.
Nơi này tiết lộ rằng, những người dân trên đảo đã bị cô lập với thế giới bên ngoài trong một thời gian dài, không được tiếp nhận giáo dục của nền văn minh hiện đại, thực chất bên trong tràn ngập thú tính nguyên thủy, tín ngưỡng quỷ dị, tin vào những vị Tà Thần xa lạ và vô danh, hung bạo, khát máu, và chỉ ăn thịt, bọn hắn không chỉ ăn thịt các sinh vật khác trên đảo mà còn ăn người.
Một đoạn phim dài cho thấy cách họ xử lý thức ăn và ăn thịt.
Ở trên đảo trời nắng như thiêu đốt, bọn họ duỗi những cánh tay đen đủi để xé thịt ra khỏi xương, cơ cắn rất khỏe, lúc nuốt hầu kết nhấp nhô lên xuống biên độ cực kỳ lớn, khiến việc ăn thô bạo trở nên nhẹ nhàng vui vẻ.
Sau khi ăn xong bọn hắn mới biết, đã có hai người trên đảo đã chết.
Bọn hắn sẽ không tự giết nhau, những người duy nhất có thể hại chết đồng bào của họ chính là nhóm người ngoài kia. Đương nhiên, nhóm người dã man và bạo lực này sẽ không bỏ qua cho họ.
Bọn hắn cầm vũ khí lên đi báo thù.
Đoàn thám hiểm lại chết mất hai sinh viên.
Ống kính máy quay tập trung trên thân người chết.
“A! …. “
Một tiếng thét kinh hoàng vang lên trong phòng chiếu phim.
Hạ Bạch lập tức nghe tiếng nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông trung niên số 2 ở phía trước đang ném thứ gì đó ra ngoài, giống như là một cái tay.
Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là người phụ nữ trung niên bên cạnh ông ta đã không thấy đâu.
Hạ Bạch lập tức ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy hình ảnh trong phim là thi thể của một người phụ nữ trung niên.
Bà ấy cũng chết ở trong phim.
Hết chương 29.
