Chương 30: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 3)

 

Chương 30: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 3)

 

Người đàn ông trung niên bi thương kêu khóc, “Gia Tú! Gia Tú!!!”

Quách Dương ngồi ở hàng ghế sau bọn họ đè ông lại, “Bình tĩnh một chút, lúc nãy chú vẫn luôn nắm tay bà ấy à? Vừa cảm giác được thì bà ấy đã không còn à?”

Người đàn ông trung niên hoàn toàn không nghe được lời cậu ta nói, “Thả tôi ra, tôi phải đi tìm Gia Tú!”

“Bình tĩnh!” Quách Dương trực tiếp tát ông một cái, “Bà ấy đã chết rồi, nếu như chú không muốn chết thì nghĩ kỹ lại xem chuyện gì đã xảy ra!”

Cái tát kia vô cùng vang dội, khuôn mặt của người đàn ông trung niên bị cậu ta đánh cho lệch sang một bên.

Đau đớn kịch liệt khiến người đàn ông trung niên bình tĩnh lại một chút, ông cúi người xuống khóc, run rẩy sờ soạng trên mặt đất nhặt thứ mình vừa ném ra, áp nó lên mặt mình rồi lại khóc tiếp, tiếng khóc không lớn, chỉ nức nở nghẹn ngào đứt quãng, nhưng nghe vô cùng đau khổ và tuyệt vọng.

Hạ Bạch nhìn không sai, đó đúng là một cái tay gãy.

Trong phim, thi thể của người phụ nữ trung niên kia cũng bị mất một bàn tay, máu tươi từ vết cắt chỉnh tề đó tuôn ra ngoài, cũng không biết kết nối với màn hình từ chỗ nào, tí tách chảy ra bên dưới màn hình cùng với máu của người đàn ông cường tráng số 5, cùng chảy về phía khán giả.

Quách Dương không vì thấy ông đau khổ mà ngừng tra hỏi, bọn họ cũng đều biết, trước mắt chỉ có thể tìm manh mối từ chỗ người đàn ông trung niên này.

Người đàn ông cường tráng số 5 đến xem phim một mình, cậu ta cũng một mình ngồi ở bên cạnh, khi đó bọn họ cũng không biết trong phim cũng có thể có người chết, không ai chú ý tới hắn ta đã biến mất như thế nào.

Nhưng người đàn ông trung niên và người phụ nữ trung niên thì ngồi sát bên nhau, nhìn cái tay kia thì biết, rất có thể sau khi nhìn thấy người đàn ông cường tráng chết ở trong phim, họ vẫn luôn nắm tay nhau.

Quan trọng hơn chính là, bọn họ thoạt nhìn giống như là vợ chồng, chắc hẳn là hết sức quen thuộc về nhau, có thể sẽ phát hiện ra quy tắc ẩn giấu trong đó.

Người chết quá nhanh, khoảng cách từ lúc người đàn ông cường tráng chết ở trong phim đến giờ vẫn chưa tới hai mươi phút, bây giờ lại chết thêm một người, bọn họ phải nhanh chóng tìm hiểu rõ ràng quy tắc tử vong trong đó, nếu không rất có thể bọn họ sẽ toàn quân bị diệt.

Quách Dương: “Chú à, chú nghe tôi nói đã, trong trò chơi nhất định có quy tắc kích hoạt tử vong, chú suy nghĩ thật kỹ xem chuyện gì đã xảy ra.”

“Tôi không biết.” Người đàn ông trung niên không ngừng lắc đầu, hành động phủ định này đã trở thành phản ứng tiềm thức của ông ta đối với mọi thứ, “Tôi không phát hiện…..”

Quách Dương không bỏ cuộc mà vẫn tiếp tục: “Xin chú hãy cẩn thận kể cho tôi nghe một chút, tất cả mọi chi tiết từ lúc phát hiện người số 5 chết cho đến khi chú phát hiện bà ấy biến mất.”

Thấy ông không có phản ứng gì, Quách Dương dùng sức lay mạnh người ông, “Mau nói đi!”

“Sau khi hắn chết, tôi lo lắng nên cứ nắm chặt tay cô ấy xem phim, có, có mồ hôi, không biết là tay của ai, vừa rồi tôi đột nhiên cảm thấy, cảm thấy tay Gia Tú cực kỳ lạnh, quay đầu nhìn lại thì, thì chỉ nhìn thấy một cái tay…..”

Quách Dương khó mà tiếp nhận được, cậu ta vẫn không từ bỏ mà hỏi tiếp: ” Toàn bộ quá trình không có gì bất thường? Bà ấy không nói gì hay làm gì cả? “

Người đàn ông trung niên lại lắc đầu, “Cậu bảo chúng tôi xem thật kỹ bộ phim, chúng tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm màn hình xem phim.”

Quách Dương khó mà tiếp nhận được sự thật, cậu ta ngồi xuống lại.

“Bộ phim này có tình tiết hay cảnh tượng nào có quan hệ mật thiết với bà ấy không?” Một giọng nói khàn khàn trầm thấp ở phía trước bên phải Hạ Bạch truyền đến, đó là người đàn ông số 8.

Đại não Hạ Bạch giống như bị va vào một phát, chậm rãi bắt đầu chuyển động quay tròn, phân tích tình tiết trong phim trước và sau khi họ chết.

Người đàn ông trung niên sửng sốt một chút, nước mắt vẫn còn rơi, ông lắc đầu, nói: “Không, không có, không có gì liên quan đến cô ấy, không có.”

Quách Dương tựa hồ như đột nhiên phản ứng lại, cậu ta nghiêm mặt hỏi: “Thật không? Chuyện này có liên quan đến mạng sống của tất cả chúng ta, chỉ khi ông nói ra sự thật thì chúng ta mới có thể tìm ra cách thông quan.”

“Không! Không có, tôi đã bảo là không mà!” Người đàn ông trung niên trở nên cực kì bi phẫn, hất tay Quách Dương ra, “Chẳng lẽ cậu muốn tôi nói bừa à?!”

Hành động của ông kịch liệt như vậy, khiến bỏng ngô trên chỗ tựa tay ghế ngã xuống, vương vãi đầy đất.

Trước đó Hạ Bạch đã chú ý tới bỏng ngô của bọn họ.

Chỉ có cô gái buộc tóc đuôi ngựa và cặp vợ chồng trung niên là mang bỏng ngô vào phòng chiếu phim số 5, nhưng bỏng ngô của bọn họ thì lại không giống.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa mua bỏng ngô ở rạp chiếu phim, kiểu phối hợp điển hình của bỏng ngô và Cocacola.

Đôi vợ chồng trung niên thì dùng cốc giấy sử dụng một lần đựng.

Bỏng ngô được cho vào túi nhựa bỏ trong túi xách của người phụ nữ, sau khi ngồi xuống mới lôi chúng ra bỏ vào hai cái cốc giấy, mỗi người một cốc.

Sau khi nhận thấy sự bất thường, bỏng ngô của cô gái tóc đuôi ngựa đã sớm không biết ở nơi nào, bỏng ngô của bọn họ vẫn còn nguyên, mãi cho đến khi bị hành động kịch liệt của người đàn ông quét xuống đất, bỏng ngô khô vàng bay xuống đất.

Nhìn thấy những hạt bỏng ngô lăn xuống dưới chân, ông vội vàng cúi xuống nhặt lên, Do chân ông không linh hoạt, trong lúc vội vàng đã ngã xuống ghế , nhưng tay vẫn mải mê nhặt những hạt bỏng ngô rơi rải rác khắp nơi, còn nhặt lên mấy hạt có dính máu, ông nhìn chúng rồi lại bất giác òa khóc sụp đổ.

Trên màn hình, cảnh quay tái hiện lại quá trình người phụ nữ qua đời bắt đầu chiếu, Nghe thấy tiếng kêu cứu của bà, người đàn ông trung niên vịn lên thành ghế, lảo đảo tiến về phía màn hình, miệng không ngừng lẩm bẩm tên người phụ nữ.

“Gia Tú, Gia Tú…..”

Khu vực dính máu đỏ trên màn hình càng lúc càng lớn, làm mờ tầm nhìn của người xem, máu của người phụ nữ chảy qua màn hình, rơi xuống phía dưới.

Có một loại tra tấn rất kinh khủng, đó là dùng nỗi sợ hãi để phá hủy khả năng phòng thủ bên trong của con người, đó là bịt mắt họ lại, để họ nghe thấy tiếng máu của chính bản thân mình nhỏ giọt, đối với người đàn ông trung niên thì, việc nghe tiếng máu rơi tí tách không ngừng kia, dù đó không phải máu của ông, nhưng cũng là cực hình hủy hoại ông.

Ông mặc một chiếc áo sơmi đã giặt đến trắng bệch, vừa đau đớn bi thương gọi tên người phụ nữ, vừa thất tha thất thểu đi về phía bà.

Mắt thấy ông sắp đụng phải màn hình, bỗng ông kêu lên đau đớn một tiếng rồi ngã xuống mặt đất.

Sau khi nhìn thấy phi đao trên lưng ông, Quách Dương lập tức quay đầu nhìn về phía hai người đàn ông ngồi ở mép hàng ghế thứ sáu phía sau bên phải, “Ai làm chuyện này? Các người đang làm cái gì vậy?!”

Hạ Bạch chú ý tới, một trong hai người đàn ông đó đưa mắt nhìn về phía mình, sau đó nói: “Cậu nói chuyện nhẹ nhàng với ông ta như thế thì sẽ không hỏi ra được cái gì đâu.”

“Yên tâm đi, ông ta không chết được.” Giọng nói của gã ta khàn khàn, lạnh lùng và đầy giễu cợt, “A ha, chết cũng tốt, loại người ngu si như ông ta sẽ bị kéo vào trong phim giết chết, mà nếu chết như vậy thì máu sẽ nhuộm đỏ màn hình trên sân khấu, ảnh hưởng đến việc xem phim của chúng ta, còn không bằng chết ở bên ngoài phim.”

Gã ta chậm rãi đứng lên, ánh mắt đảo qua từng người có mặt ở đây, ánh mắt lạnh lùng như rắn rết, giống như muốn sớm đem bọn họ giải quyết hết, tránh cho bọn họ khỏi chết ở trong phim, máu sẽ thấm lên màn hình, ảnh hưởng đến gã ta xem phim.

“Kỳ thật cho tới bây giờ, luật chơi của trò chơi này đã rất rõ ràng.” Gã ta cười một tiếng, nhìn về phía Quách Dương đang bận rộn sắp xếp mọi người, tuy rằng không nhìn thấy mặt, nhưng cũng có thể nghe được tiếng cười trào phúng trong lời gã ta nói, như thể đang chế giễu cậu ta vì đã đứng lên lãnh đạo mọi người nhưng chẳng đạt được thành tựu gì.

“Chân tướng cũng không có gì phức tạp như vậy, rõ ràng là chỉ cần xem phim thì có thể tìm ra sự thật. Cái khó của trò chơi là rất khó xem xong phim, một mặt là sẽ có người chết ở trong phim, một mặt khác là máu của những người chết trong phim sẽ nhuộm đỏ màn hình, khiến người khác nhìn không rõ hình ảnh trong phim, sẽ bỏ lỡ chân tướng trong phim.”

Gã ta cũng là người chơi già dặn kinh nghiệm.

Hạ Bạch quay đầu nhìn về phía gã ta, trò chơi yêu cầu bọn họ phải làm rõ logic câu chuyện trong phim, người bình thường sẽ chỉ làm theo Logic trong phim, gã ta lại nói thẳng chân tướng, chỉ có người chơi già dặn kinh nghiệm mới biết được bản chất của những địa đồ phổ thông là đi tìm chân tướng.

Huống chi, gã ta không hề kính sợ Quách Dương như một người mới, thậm chí còn có chút xem thường cậu ta.

” Cậu muốn tìm hiểu tại sao bọn họ lại chết ở trong trò chơi, tìm hiểu quy tắc tử vong, điều này cũng quan trong đó, thế nhưng cậu đã quên mấu chốt ở đây chính là phải xem phim.” Gã ta chỉ vào màn ảnh, “Cậu nhìn xem, nếu còn để lũ ngu xuẩn này chết ở trong phim như vậy, chúng ta còn có thể xem hết bộ phim được à?”

“Rất hiển nhiên, muốn thông quan phó bản lần này thì trước tiên chúng ta cần phải tiến hành sàng lọc thanh lý nội bộ một lần đã.”

Quách Dương ngơ ngác đứng tại chỗ, “Mày, mày chính là người của Thánh Du Công Hội?”

Người mới có thể không biết Thánh Du Công Hội là cái gì, nhưng Hạ Bạch thì đã được Hoa Hạo Minh nói cho nghe rồi. Thánh Du Công Hội cho rằng trò chơi đang giúp con người tự tiến hóa, trò chơi nên được phép tự do phổ biến, thậm chí bọn hắn sẽ giúp trò chơi tiến hành “Sàng lọc con người”, đào thải con người có gen thấp kém.

Hạ Bạch quay đầu nhìn về phía vị người chơi già dặn kinh nghiệm của Thánh Du Công Hội, ánh sáng đỏ trên màn hình chiếu vào khóe mắt gã ta, lộ ra vẻ điên cuồng.

Cậu lại nhìn về phía Quách Dương, đột nhiên có cảm giác như Quách Dương đã không còn được bình tĩnh như trước khi phim bắt đầu.

Ngay cả cậu hình như cũng thấy có chút coi hơi nghiêm túc.

“Cổ Toàn Côn của Thánh Du Công Hội.” Người đàn ông số 6 dang tay ra, không giấu diếm điều gì.

Quách Dương bất động nhìn gã ta, mắt của cậu ta nhìn rất xinh đẹp, tròng mắt đen nhánh khẽ run nhè nhẹ, trong bóng tối lộ ra một chút sợ hãi.

Lúc đầu, trên đôi môi mỏng của Cổ Toàn Côn vẫn còn mang theo ý cười, gã ta cho là cậu ta sợ mình nên có chút đắc ý, nhưng rất nhanh sau đó gã ta đã ý thức được Quách Dương không phải đang sợ mình, cũng không phải đang nhìn mình, tầm mắt của cậu ta đang rơi ở vị trí bên cạnh gã.

Hầu kết nhấp nhô, một giọt mồ hôi lạnh chảy qua trán gã.

Không cần quay đầu lại nhìn, nội dung phim trên màn ảnh đã nói cho gã ta biết chuyện gì xảy ra.

Sau khi những kẻ man rợ trên đảo báo xong thù, họ kéo những người đã chết về nhà, bọn hắn ăn người, vậy nên kết cục của những người này sẽ như thế nào không cần nói cũng biết.

Như để chứng minh điều này, ống kính máy quay quay lại nơi họ đang ăn, trên giá thịt nướng là một người đàn ông bị vỡ bụng.

Đó chính là người đi cùng Cổ Toàn Côn, người đàn ông hơi béo số 7.

Lúc này, trong phòng chiếu phim số 5 đã có ba người chết không rõ nguyên nhân, tất cả mọi người đều không nói nên lời.

Bọn họ dường như có thể ngửi thấy mùi thịt cháy khủng khiếp trong phim, phát ra từ người đàn ông bị trói trên lò nướng như một con lợn.

Trong phòng chiếu phim nhỏ chỉ có mười hàng ghế này, mùi máu tanh càng nồng nặc, nồng đến hun cho người ta sắp nghẹt thở.

Có lẽ máu đã chảy tới dưới chân bọn họ.

“A! A a a!” Sau khi nhìn thấy ba người bên cạnh chết thảm trên màn hình, cuối cùng cô gái tóc đuôi ngựa kia cũng không chịu được nữa, cô dẫm lên máu tươi chạy đến chỗ cửa, ra sức đập cửa, thanh âm còn mang theo tiếng khóc nức nở, “Thả tôi ra ngoài! Làm ơn thả tôi ra ngoài!”

Những người trong phòng chiếu phim không tỏ ý kiến hay thái độ gì về chuyện này, bọn họ biết làm vậy cũng vô dụng, hoặc là đã nhìn quen loại tình huống này rồi.

Bọn họ nhìn chằm chằm vào màn hình đẫm máu, phía trên bắt đầu phát lại cái chết của người bạn đi cùng Cổ Toàn Côn.

Có mấy người dân trên đảo đuổi theo hắn ta, khí lực của hắn ta cực kỳ mạnh, đánh bay mấy kẻ man rợ, ngay khi hắn ta thở phào nhẹ nhõm thì nữ quỷ lại trồi lên khỏi hồ nước bên cạnh hắn ta.

Chính là nữ quỷ hoa khôi trường, cô ta vươn tay ra chộp lấy mắt cá chân hắn ta.

Người đàn ông số 7 tên Hứa Nhạc mở to mắt nhìn chằm chằm vào cái tay kia, không biết nghĩ đến cái gì mà hắn ta hét lên sợ hãi như điên dại, không ngừng dùng cái chân còn lại đạp điên cuồng vào quỷ thủ nọ, thế nhưng chẳng có tác dụng gì, hắn ta vẫn bị nữ quỷ kéo xuống đáy hồ.

Những gợn sóng trên mặt hồ chậm rãi tiêu tán mất, chỉ còn lại một vệt máu xuất hiện trên mặt hồ.

Máu trên màn hình cũng càng ngày càng nhiều, không biết có phải là nước hòa vào máu hay không, mà tốc độ máu khuếch tán trên màn hình sân khấu nhanh hơn rất nhiều so với lúc hai người đầu tiên chết, gần như không thể nhìn thấy hơn 60% màn hình.

Hầu hết các cảnh trong phim đều không rõ ràng, bọn họ thông qua hình ảnh người đàn ông số 7 ở trên giá nướng trước đó, cùng với âm thanh trong phim mà đưa ra phỏng đoán, hắn ta đã được một nhóm dân đảo chạy tới sau vớt ra khỏi hồ, chuẩn bị nướng lên xem như lương thực dự trữ.

Quách Dương ngồi vào chỗ của mình, không quay đầu lại, “Nhìn xem, không phải mày nói những người ngu ngốc sẽ làm bẩn màn hình à? Sao đồng đội của của mày cũng chết vậy? Mày có cảm thấy kinh hãi không? Hay mày cũng không phát giác ra được cái gì, cũng khó lòng phòng bị? Không phải mày cảm thấy việc hiểu rõ quy tắc tử vong không quan trọng à?”

Cổ Toàn Côn không nói gì, gã ta ngồi lại vị trí cũ, không ai biết gã ta có biểu tình gì.

Quách Dương như bị tổn thương, cậu ta không còn tổ chức mọi người nữa mà chỉ ngồi đó, hai tay khoanh trước ngực, có cảm giác như cam chịu.

Hạ Bạch suy nghĩ một chút, nhưng cậu vẫn chưa chắc chắn lắm, đành phải ấn ấn huyệt thái dương, để cho mình tỉnh táo hơn một chút, sau đó tiếp tục theo dõi tình hình thông qua những chỗ còn thấy được trên màn hình, vừa chăm chú xem vừa suy đoán.

Người dân trên đảo không chỉ ăn thịt bạn đồng hành  của Cổ Toàn Côn, mà còn có hai sinh viên khác bị bọn họ sát hại khi báo thù.

Hình ảnh không được hoàn chỉnh lắm, bây giờ hẳn là lúc bọn hắn xử lý “Nguyên liệu nấu ăn” như thế nào.

Ngón tay Hạ Bạch khẽ run lên, bỗng nhiên cậu cảm giác được có thứ gì đó ẩm ướt lành lạnh cuốn lấy tay mình.

Thứ kia lại tới rồi?

Hạ Bạch cúi đầu nhìn, đúng là có tóc đang quấn quanh ngón tay cậu, nhưng không phải thứ đó, mà là tóc từ trong điện thoại di động của cậu mọc ra, đây là em gái Tuyết Mộc à?

Mái tóc vòng quanh tay và cánh tay cậu, chậm rãi bò lên trên cổ, trên mặt cậu, mái tóc đen dài như một dãi lụa, che khuất hai mắt, rồi đến tai cậu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trước khi tai hoàn toàn bị che lại, Hạ Bạch đã nghe được một giọng nói truyền ra từ trong phim: “Sao các người lại có thể ăn người?! Ngay cả thi thể của bọn họ mà các người cũng không buông tha à?”

Sau đó, Hạ Bạch hoàn toàn rơi vào bóng tối vô tận và yên tĩnh, cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không thể nghe được.

Ở trong hoàn cảnh như vậy, cậu càng thêm bình tĩnh và tập trung hơn, huyết dịch không còn sôi trào nữa, đầu óc trở nên minh mẫn hơn rất nhiều.

Vì trò chơi bảo bọn họ làm rõ logic câu chuyện trong phim, điều đó có nghĩa là bộ phim không hoàn toàn phi logic, chí ít thì cái chết của người chơi không phải là cái chết ngẫu nhiên không có Logic.

Người đàn ông cường tráng số 5 là bị nữ quỷ hoa khôi trường giết chết, lúc nữ quỷ hoa khôi trường giết hắn ta, đó là lúc cô đang trả thù những người đàn ông đã xâm phạm, mà tất cả những người đàn ông xâm phạm cô đều đã chết.

—— Chẳng lẽ hắn ta cũng xâm phạm hoa khôi trường à?

Người phụ nữ trung niên số 1 là bị người dân trên đảo giết chết, khi người dân trên đảo giết bà, là lúc bọn hắn đi báo thù cho những người dân của mình đã chết.

—— Chẳng lẽ bà cũng từng giết người dân trên đảo?

Bạn của Cổ Toàn Côn, cũng chính là người đàn ông số 7 là bị nữ quỷ hoa khôi trường kéo xuống đáy hồ, nói chính xác thì họ chỉ nhìn thấy máu ở trên hồ và không chắc là hắn ta đã chết hay chưa, sau đó hắn ta bị người dân trên đảo nướng lên ăn.

—— Hắn ta cùng lúc đắc tội với cả nữ quỷ hoa khôi trường và người dân trên đảo à?

Hắn ta đã làm gì mà đồng thời đắc tội cả hai phía chứ?

Hạ Bạch cẩn thận nhớ lại cảnh tượng trước và sau khi hắn ta chết, lúc hắn ta nhìn thấy bàn tay ma quái từ dưới đáy hồ vươn ra tóm lấy chân mình, không phải hoảng sợ lập tức chạy trốn, mà là mở to hai mắt nhìn, sau đó điên cuồng đạp lên bàn tay đó.

Nếu như nói hắn ta sợ hãi, thì khi nhìn thấy quỷ thủ là muốn đá văng nó ra chỗ khác ngay mới phải.

Liệu việc hắn ta kinh hoàng và nổi điên đó có phải còn vì một lý do nào khác nữa hay không?

Cái tay kia trừ là quỷ thủ, còn có điều gì khiến hắn ta kinh hoàng và sợ hãi nữa không?

Trong đầu Hạ Bạch nhớ lại cảnh phim đó, ý thức cậu giống như một chiếc kính lúp ở phía trên kiểm tra từng chi tiết nhỏ, cuối cùng phát hiện được một chi tiết, quỷ thủ kia thiếu hai ngón tay.

Kỳ thật thì đã sớm xuất hiện rồi.

Khi người đàn ông cường tráng số 5 bò ra khỏi hang, bàn tay cũng mất mấy ngón, hẳn là bị nữ quỷ hoa khôi trường làm gãy trong lúc cô ta đang trả thù, nhưng đêm đó ngón tay của cô cũng bị một người nào đó không rõ danh tính làm gãy.

Tại sao người đàn ông số 7 lại phát điên khi thấy bàn tay cô bị mất 2 ngón tay?

Quay lại cảnh tượng lúc hắn ta chưa chết, là những người dân trên đảo đi báo thù cho người dân của họ, lúc đó hắn ta không chết như người phụ nữ số 1, chuyện này có thể không liên quan gì với hắn ta.

Tiếp tục quay ngược lại cảnh phim trước đó nữa, là cảnh những người dân trên đảo đang ăn uống, bộ phim đã sử dụng những hình ảnh săn bắn và nấu nướng của người dân trên đảo để bộc lộ sự dã man, bạo lực và khát máu đói thịt của bọn họ.

Màn hình kết thúc ở đây.

Hình như Hạ Bạch đã vào một chút quy tắc tử vong.

Kỳ thật quy tắc đó cũng không tính là khó phát hiện, chỉ cần bọn họ cẩn thận xem phim, suy luận kỹ càng là có thể đoán được một chút manh mối, lại xác nhận với nhau một lần nữa là có thể hiểu được đại khái.

Nhưng trước đây bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới điều đó.

Vì sao những quy tắc tử vong không tính là khó này trước đó bọn họ lại không phát hiện ra?

Thậm chí bây giờ Quách Dương còn cáu kỉnh hơn khi phim chưa bắt đầu.

Cổ Toàn Côn thì hưng phấn đến điên cuồng.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa thì suy sụp và la hét.

Người đàn ông số 2 thì nằm rạp trên mặt đất và khóc không ngừng.

Hình như bộ phim này có một thứ gì đó tác động đến tinh thần của mọi người, bởi vì cảm giác hình ảnh và bầu không khí rất không tệ, cảm giác đắm chìm vào trong phim cực kỳ mạnh, xem càng lâu càng chăm chú, tinh thần sẽ bị ảnh hưởng, đầu óc cũng trở nên bất ổn, khó mà tỉnh táo suy nghĩ được, sẽ không thể nắm bắt được quy tắc trong đó.

Hạ Bạch chợt nhớ tới còn có hai người nữa.

Một là người đàn ông số 8 ngồi trước mặt cậu cúi đầu không nói gì, anh ta chỉ hỏi người đàn ông số 2 một câu, ngay cả khi hỏi anh ta vẫn cúi đầu nghịch ngón tay của mình.

Một người khác là nhóc con ngồi sát bên cậu, phim vừa mới bắt đầu nó đã che mắt mình rồi, sau đó thì ngồi xổm trên mặt đất bịt tai lại.

Nghĩ tới đây, trong lòng cậu khẽ động một chút, bỗng nhiên lại cảm nhận được khí tức âm lãnh quen thuộc.

Hạ Bạch đưa tay vỗ nhẹ lên mái tóc chỗ mắt mình, giống như lúc ở trong hang động cậu đã vỗ vai an ủi cô vậy, mái tóc đen như nước rút xuống khỏi đầu hắn, tất cả đều lui về điện thoại.

Hạ Bạch lại thò tay vào túi, chạm vào trấn thi phù, khí tức âm lãnh kia vẫn giống như trước, vừa mới tiến lên một chút bỗng dừng lại, cảm giác lạnh thấu xương cũng không tiếp tục tăng thêm nữa.

Hạ Bạch cúi đầu, nhìn thấy một bàn tay gầy guộc xám xịt từ dưới ghế vươn ra, hướng về phía lưng bé con hàng xóm.

Mặc dù màn hình bị máu che khuất, nhưng ánh sáng từ khe hở chiếu ra cũng khiến phòng chiếu sáng hơn rất nhiều so với trước khi phim bắt đầu, Hạ Bạch có thể nhìn thấy bàn tay kia rõ ràng hơn.

Cánh tay đằng sau bàn tay đó nhỏ và dài như một con rắn, dài đến mức Hạ Bạch tìm không thấy nó bắt nguồn từ đâu, một tầng da mỏng nhăn nhăn nhúm nhúm bao lấy xương bàn tay gồ ghề lởm chởm, phía trên lốm đốm đầy những nốt thi ban, dấu hiệu hư thối cũng đã xuất hiện.

Điều quan trọng nhất là, bàn tay này bị thiếu hai ngón tay.

Hạ Bạch đã biết nó bắt nguồn từ đâu.

Khi nó đến gần bé con hàng xóm, da trên bàn tay đó bắt đầu rỉ máu giống như màn hình trên sân khấu. Đồng thời, móng tay cũng càng lúc càng dài, dần dần biến thành huyết tinh sắc bén.

Bé con hàng xóm vẫn như trước, nó vẫn ngồi xổm trên mặt đất bịt lấy tai, không nhúc nhích.

Hạ Bạch chăm chú nhìn bé con hàng xóm bên cạnh mình.

Quỷ thủ đỏ rực dần dần nhấc lên khỏi mặt đất, chuẩn bị tới gần bé con hàng xóm đang bịt tai kia, bé con vẫn hoàn toàn không biết gì, nhưng có thể nhìn thấy tấm lưng gầy gò nhỏ bé đó đang khẽ run.

Quỷ thủ có thể sẽ xuyên qua lưng của cậu bé, nhưng nó vẫn là ngồi xổm co ro lại thành một quả cầu, bịt chặt tai, không cử động.

Quỷ Thủ dừng lại một giây, sau đó mở các ngón tay ra, nhanh chóng phóng tới chỗ cậu bé, mang theo kình phong lạnh lẽo, uốn cong lọn tóc mềm như nhung sau gáy của đứa trẻ, nhưng khi chạm vào cổ đứa trẻ thì dừng lại.

Khí tức âm lãnh phả lên cổ đứa nhỏ, cậu bé cứng đờ ngồi xổm khoảng hai giây, sau đó mờ mịt quay đầu lại, một lá bùa màu vàng có chữ được viết bằng máu lướt qua mắt nó.

Dựa theo độ hiểu biết của Hạ Bạch về trấn thi phù thì, phải dán trấn thi phù lên đầu người chết mới có hiệu nghiệm, vừa rồi cậu đã dán một tấm lên đầu của một tử thi rồi, nhưng vẫn không thể hoàn toàn trấn trụ được nó, để nó chạy trốn mất, lần này lại là quỷ thủ, Hạ Bạch biết, hiệu quả còn kém hơn.

Một tay cậu dán trấn thi phù níu quỷ thủ lại, tay kia nhanh chóng túm lấy cổ áo sau lưng của đứa nhỏ rồi kéo nó qua.

Lận Tường nói khí lực của Hạ Bạch rất lớn, cùng với thân hình của cậu không hợp lớn, cậu có thể một tay kéo đứa nhỏ ôm vào lòng mình, nhưng lại bị quỷ thủ kia kéo về phía trước, lảo đảo một chút.

Cậu nghĩ mình nên biểu hiện tốt một chút trước mặt đứa nhỏ, vậy nên đã vòng tay ôm thật chặt cậu bé, dù bản thân mình đụng vào ghế dựa cũng không hề làm cậu bé bị thương chút nào.

Đứa trẻ trong tay cậu ngơ ngác ngửa đầu nhìn, bên trong đôi mắt sạch sẽ phản chiếu gương mặt cậu, lần đầu tiên nhìn thấy rõ ràng.

Đứa bé vốn không có từ ngữ phong phú, không biết phải hình dung cậu như thế nào, chỉ cảm thấy cậu rất giống Thất Tổ Nương Nương*.

Trong nháy mắt cậu xoay người, Hạ Bạch cũng nhìn về phía đứa bé, vừa nhìn thấy, suýt chút nữa cậu đã ném đứa bé ra khỏi tay mình.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt đứa bé, cậu đã cảm thấy nhóc con này có chút quen, lúc này được nhìn trực diện, cuối cùng Hạ Bạch cũng đã rõ cảm giác quen thuộc đó từ đâu mà có.

Trước đây cậu đã gặp qua đứa nhỏ này ba lần.

Lần đầu tiên là ở trường đại học y Hòa Bình, lúc Hoa Hạo Minh cho bọn họ xem video vể trường tiểu học ở Thất Lý Thôn.

Trong số những học sinh tiểu học ở trường tiểu học Thất Lý Thôn bị quỷ thủ tóc làm động tác nhảy vọt giữa đêm khuya, có một đứa bé đặc biệt nhỏ nên dễ gây chú ý cho người khác nhất.

Chính là đứa nhỏ đang nằm trong ngực cậu.

Hạ Bạch ngẩn ngơ.

Cậu đụng vào ghế và phát ra âm thanh có thể gây chú ý cho người ở trong phòng chiếu phim, nhưng hình như không ai nhìn về phía bên này, bởi vì bọn họ đã bị chuyện khác hấp dẫn toàn bộ tâm thần.

Hạ Bạch ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trong phim lại có người chết, nhìn quần áo thì là người đàn ông số 8 trước mặt cậu.

Nhìn thấy khuôn mặt anh ta chết không nhắm mắt, Hạ Bạch lại ngơ ngác.

Đây không phải là người cậu đã khâu thi thể rồi sống lại ở bệnh viên chỉnh hình à?

Cổ Toàn Côn còn kinh hãi hơn cả cậu, cậu ta đột nhiên đứng dậy rồi hét lên đầy khó tin: “Lăng Trường Dạ? Lăng Trường Dạ chết rồi?!”

*****

Bệnh viện chỉnh hình Tuyền Quảng Thị.

Hoa Hạo Minh bước xuống xe, nhìn thấy Dương Mi đang ngồi ở cửa bệnh viện nhìn về phía trước, hình như đang đợi ai đó, nhưng Hoa Hạo Minh rất biết thân biết phận, biết hắn không phải đang chờ mình.

Hoa Hạo Minh hỏi: Đang chờ ai thế?”

Dương Mi liếc hắn một cái, tiếp tục nhìn chằm chằm con đường phía trước, “Đang chờ một bạn nhỏ tên là Hạ Bạch.”

Hoa Hạo Minh: “?”

Sao Dương Mi lại biết Hạ Bạch?

Còn có, Hạ Bạch đã làm cái gì khiến hắn cảm thấy hứng thú rồi?

Sau khi Hoa Hạo Minh nghi hoặc hỏi, Dương Mi không giấu diếm điều gì nói: “Cậu ấy thật đáng yêu, chắc chắn anh không biết được cậu ấy đáng yêu và đặc biệt đến thế nào đâu.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Ôm lấy tử thi hôn là đáng yêu hả?

Dương Mi nói: “Đêm hôm đó tôi và đội trưởng ra khỏi phó bản bệnh viện chỉnh hình, những bạn học khác thì đều thanh lý thi thể, chỉ có một mình cậu ấy là như Hamster nhỏ đem mấy cái tay gãy chân cụt của đội trưởng thu lại giấu đi, sau đó cầm kim chỉ khâu đội trưởng lại như vợ hiền dâu thảo vậy đó.”

“À, cậu ấy vừa khâu xong thì đội trưởng bị mang đi mất.”

Hoa Hạo Minh: “……”

Hắn không biết nên nói cái gì, chỉ là cảm thấy rất hợp lý lại rất bi thương.

Hoa Hạo Minh hỏi: “Đội trưởng đâu?”

Dương Mi: ” Đội trưởng cũng có chút hứng thú với cậu ấy, nhưng không nhiều, lúc anh ta tỉnh lại thì hỏi, cái bánh sừng bò socola kia đâu, đáng tiếc khi đó chúng tôi còn chưa biết tên của cậu ấy.”

“…..” Bánh sừng bò socola là cái quỷ gì?

Hoa Hạo Minh ấn ấn trán mình, “Tôi không có hỏi cậu đội trưởng có hứng thú với cậu ta hay không, mà là hỏi đội trưởng ở đâu.”

Dương Mi: “Tuần này đến phiên đội trưởng giữ bé con, cũng không biết anh ta đưa bé con đi đâu rồi.”

 

Hết chương 30.

Chương 30: Rạp chiếu phim Hài Hòa (Phần 3)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên