Chương 31: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 4)

 

Chương 31: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 4)

 

“Mày biết….. Lăng Trường Dạ?” Quách Dương thấy biểu tình không thể tưởng tượng nổi của gã ta thì kinh ngạc, hỏi: “Mày cũng biết anh ta lợi hại phải không?”

Sau khi Quách Dương nhìn thấy Lăng Trường Dạ trên màn hình, đại não như ngừng hoạt động.

Cậu ta là fan cuồng của đội tấn công, xem mỗi đội viên trong đội tấn công như thần tượng của mình, mong muốn lớn nhất trong đời cậu ta chính là gia nhập vào đội tấn công, trở thành một thành viên trong số họ.

Vì vậy, hầu như ngày nào cậu ta cũng tra cứu thông tin và tung tích của đội tấn công, cậu ta chính là một fan cuồng lưu lượng kết hợp với trạm tỷ, vậy cho nên cậu ta biết Lăng Trường Dạ, mặc dù anh ấy cực kỳ khiêm tốn.

Nhưng mà, anh ta đã chết trong trò chơi này.

Anh ta chết rồi.

Chết rồi.

Xung kích quá lớn, khiếp sợ quá nhiều, cậu ta gần như không thể suy nghĩ được gì nữa.

Cổ Toàn Côn nghiến răng nghiến lợi nói, “Đương nhiên là tao biết.”

Lăng Trường Dạ là ai?

Đối ngoại, anh ta là đội trưởng khiêm tốn nhất của Đội tấn công, khiêm tốn đến mức có người cho rằng đội trưởng của Đội tấn công là một chức vụ quản lý hành chính, người bình thường cũng có thể đảm nhiệm, không cần phải tấn công vào trò chơi.

Trong Cục Quản lý Trò chơi có bốn Bộ, hai Viện và một Trạm, Bộ Hành Động là được quan tâm nhất, Nguyên mẫu ban đầu của Bộ Hành Động là Bộ Xử Lý Nguy Cơ.

Khi đó trò chơi vừa mới được phát hiện không lâu, những cái chết quỷ dị liên tục xảy ra ở cùng một nơi, vì để tránh cho tử vong xuất hiện lần nữa, phải có nhân viên điều tra đặc biệt, sau đó Cục Quản lý Trò chơi ra đời, còn những người chơi chuyên thông quan những phó bản trò chơi khó này là đội xử lý nguy cơ.

Về sau, khi Cục quản lý trò chơi ngày càng hoàn thiện và hùng mạnh, Bộ Xử Lý Nguy Cơ được mở rộng và hoàn thiện thành Bộ Hành Động, và đội Xử Lý Nguy Cơ lúc đầu trở thành Đội Tấn Công.

“Nếu mỗi lần có trò chơi xuất hiện, chúng ta sẽ phong tỏa nơi đó, như vậy sẽ an toàn trong một khoảng thời gian ngắn, thế nhưng khi số lượng trò chơi tăng lên, số lượng nhân viên cần thiết sẽ tăng lên một con số rất đáng sợ, đồng thời, không gian sống của con người sẽ dần bị thu lại, đây là một kiểu trốn chạy, cũng là một kiểu tự sát mãn tính, vậy nên chúng ta cần một đội ngũ để tấn công, chính là Đội Tấn Công.”

Đó là lời của cục trưởng Cục Quản lý Trò chơi.

Đối với những trò chơi chưa được thông quan sau khi người chơi đã đi vào mấy đợt, các thành viên của đội tấn công sẽ vào đó công thành.

Đội tấn công là đội nòng cốt và được quan tâm theo dõi nhiều nhất trong Cục quản lý trò chơi, bọn họ phải là những người chơi rất mạnh, mà quả thật bọn họ cũng rất vĩ đại, đồng thời bọn họ cũng có quyền lực cấp bậc cao đặc thù, được hưởng sự chăm sóc và dịch vụ đặc biệt.

Tất cả các thành viên của đội tấn công đều là những cái tên nổi tiếng, ngoại trừ đội trưởng.

Rất nhiều người chơi cho rằng đội trưởng chỉ là một nhân viên quản lý, Với tư cách là trụ cột lớn nhất của Thánh Du Công Hội, đoàn đội đối đầu trực tiếp với cục Quản lý trò chơi, đương nhiên là Cổ Toàn Côn biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Bọn hắn biết, ba phó bản lớn được thông quan hai cái, lần nào thông quan cũng đều có Lăng Trường Dạ ở đó. Có anh ta ở địa đồ nào thì địa đồ đó đều được thông quan, và lần nào anh ta cũng còn sống ra ngoài, vậy thì sao anh ta có thể chỉ là một nhân viên quản lý hành chính được.

Càng đáng sợ hơn đó chính là, đến nay bọn họ vẫn không đoán được thân phận và kỹ năng trong trò chơi của Lăng Trường Dạ, thậm chí sau khi tìm kiếm trên bảng xếp hạng một năm trời, nhưng vẫn không thể moi ra được.

Về sau bọn hắn đoán, chắc có lẽ anh ta không có tên trên bảng xếp hạng, hoặc là anh ta và cục quản lý trò chơi cố ý giấu đi. Anh ta rất ít vào trò chơi, vậy nên điểm tích lũy cũng sẽ không cao lắm, và cũng vì không có tên trên bảng xếp hạng nên không bị chú ý. Làm như vậy chắc chắn là có âm mưu gì rồi.

Thánh Du Công Hội đã coi Lăng Trường Dạ là đối tượng đáng sợ nhất cần đề phòng, nhưng anh ta lại chết trong trò chơi rồi? Chết trong trò chơi mà gã ta đang tham gia?

Nếu người đàn ông số 8 luôn cúi đầu nghịch ngón tay là Lăng Trường Dạ, vậy thì đứa trẻ luôn cúi đầu thu mình lại không phải là… Nhị Oa?

Lúc trước hắn ta đã nghi ngờ đứa trẻ này, nhưng không ngờ nó thực sự là Nhị Oa.

Cổ Toàn Côn lập tức quay đầu lại nhìn, nhìn thấy Nhị Oa đang được một nam sinh ôm trong ngực, cậu nhóc đó cũng đang ngơ ngác nhìn màn hình, trông vừa ngu ngốc vừa yếu, nhưng bàn tay trắng nõn còn lại của cậu ấy lại đang ấn vào một bàn tay ma quái màu đỏ tươi đáng sợ.

“…..?”

Quách Dương cũng lập tức nghĩ đến đứa trẻ số 9 có thể là ngôi sao Nhị Oa của đội tấn công, cậu ta cũng lập tức nhìn lại, “….. ?”

Lúc cậu ta không để ý rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thiếu niên gầy gò như vậy nhưng có thể trấn áp bàn tay ma quỷ mạnh mẽ và đáng sợ kia là thần thánh phương nào?

Cho nên, nơi này có nhiều người chơi như vậy sao?

Cho nên, người chơi bình thường nhất ở nơi này chính là mình?

Cho nên, việc mình đứng ra ngoài tổ chức cho mọi người có ý nghĩa gì?

Trong lúc bọn hắn nghi hoặc, quỷ thủ kia đã đột phá được áp chế của Hạ Bạch, quay người lại muốn đi bắt người.

Hai người còn lại không kịp phản ứng, hoặc là nói có người định khoanh tay đứng nhìn, nhìn đứa nhỏ sợ hãi co ro mà đắc chí, Hạ Bạch không có cách nào khác, cậu lại dán thêm một tấm trấn thi phù nữa lên cái tay nọ, sau đó ôm lấy đứa nhỏ bỏ chạy, “Cứu mạng! Quách Dương! Cổ Toàn Côn!”

Đến lúc này, cậu vẫn không quên lời ông nội dạy bảo, khi cầu cứu phải chỉ định một ngườiccụ thể.

Quỷ thủ không dễ đối phó như quỷ nhãn lúc trước, khí lực nó lớn, tốc độ cũng nhanh, thời gian nó tránh thoát được áp chế của trấn thi phù lần này còn nhanh hơn cả lần trước, nó duỗi ra những móng tay dài đầy chất nhầy, nhanh chóng tấn công về phía Hạ Bạch.

Ngay lúc móng tay nó sắp cào vào quần áo Hạ Bạch, cậu liền cúi xuống, thân thể cậu mềm mại đến không ngờ, cậu ôm lấy đứa nhỏ, nghiêng người, lộn ngược ra sau, một tay chống lên lưng ghế nhảy về phía trước, chân đạp lên đỉnh thành ghế mỏng manh, nhảy ra hành lang rồi chạy thật nhanh về phía trước.

Hạ Bạch cũng không ngờ lúc mình gặp nguy hiểm thì thân thủ lại nhanh nhẹn như vậy, cậu chỉ cho rằng tình huống nguy hiểm đã phát huy tiềm ẩn trong người mình, vẻ mặt cậu không cảm xúc chạy về phía hai người trước mặt.

Sau lưng có quỷ thủ rượt theo không ngừng, gần như sắp đâm vào lưng Hạ Bạch.

Đứa bé trong lòng Hạ Bạch lại tập trung toàn bộ sự chú ý vào trên người cậu, nó ngơ ngác nhìn mái tóc đung đưa trên trán và đôi mắt đẹp của cậu, giống như khi nó còn rất nhỏ rất nhỏ đã nhìn thấy gió thổi qua đồng lúa để lộ ra những vì sao sáng trên bầu trời vậy.

Tốc độ của quỷ thủ nhanh hơn rất nhiều so với dự kiến ​​của Hạ Bạch, cậu đã có thể cảm giác được khí tức âm lãnh truyền đến sau gáy mình, bỗng một lưỡi dao màu đen tiến về phía cậu, cắm vào quỷ thủ, khiến tốc độ của nó chậm lại mấy giây.

Hạ Bạch nhân cơ hội nói: “Tôi biết quy tắc tử vong!”

Hạ Bạch vừa dứt lời, một vật nhớp nháp dài màu nâu hồng bay ra từ trong tay Cổ Toàn Côn, khi nó đi ngang qua tầm mắt cậu, Hạ Bạch nhìn thấy phía trên có những sợi lông cứng trong suốt, cậu vốn còn tưởng rằng đó là một con mãng xà khổng lồ, nhưng nhìn lại mới biết đó là một con giun khổng lồ.

So với con giun đất bình thường lớn hơn cả ngàn vạn lần, con giun đất khổng lồ đó mọc ra từ trên tay Cổ Toàn Côn, vọt tới chỗ quỷ thủ, móng tay bén nhọn trên quỷ thủ cắm vào người con giun, Cổ Toàn Côn không nghĩ tới nó lại lợi hại như vậy, sắc mặt gã ta tái nhợt, lui lại một bước, định thu hồi con giun lại, nhưng quỷ thủ đã kéo đứt một phần của con giun.

Cổ Toàn Côn đau đến mồ hôi tuôn đầm đìa, cũng may mà quỷ thủ kia bắt được thứ gì đó thì lập tức biến mất ngay.

Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm một hơi, chí ít còn tiết kiệm được mười cái trấn thi phù.

Sau đó, nhìn thấy ánh mắt hung ác của Cổ Toàn Côn nhìn mình, tâm Hạ Bạch lại nhảy dựng.

Con giun đất khổng lồ đó mọc ra từ tay của Cổ Toàn Côn, nói chính xác hơn thì chính cánh tay phải của Cổ Toàn Côn đã biến thành một con giun đất khổng lồ màu nâu đỏ. Sau khi đầu kia của con giun bị quỷ thủ ngắt mất một đoạn, tay gã ta cũng biến thành đỏ như máu, ngón trỏ dài nhất, ngón giữa, ngón áp út đều biến mất.

Hạ Bạch ôm đứa bé, chột dạ lui nửa bước, “Cám ơn, cám ơn ngài đã cứu.”

Quách Dương cũng lùi lại một bước, “Người giun đất?”

Đây thực sự là Người giun đất đứng trong top 30 trên bảng xếp hạng?

Quả nhiên, không có một ai là bình thường!

Cổ Toàn Côn nhìn thoáng qua đứa bé trong ngực Hạ Bạch, cố gắng áp chế xúc động muốn giết Hạ Bạch đang dâng lên trong lòng, nhưng lời gã ta nói ra vẫn lộ rõ sự tức giận, “Mày nói mày biết quy tắc tử vong? nói xem!”

“Tôi muốn xác nhận một chút.” Hạ Bạch nói: “Bạn của ông anh có kỹ năng không?”

Đối với người đã chết, Cổ Toàn Côn cũng không cần che giấu làm gì, gã ta nói thẳng: “Có.”

Hạ Bạch hỏi: “Kỹ năng của hắn ta có liên quan đến ăn uống à?”

Cổ Toàn Côn sửng sốt một chút, lúc này mới ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn về phía cậu, “Đúng, kỹ năng của Hứa Nhạc là kỹ năng thân thể Thao Thiết, quy tắc tử vong thì có quan hệ gì với cái này?”

Hạ Bạch gật đầu: “Tôi cũng biết đại khái về quy tắc tử vong.”

*****

Đổng Siêu là một huấn luyện viên thể hình.

Huấn luyện viên thể hình là nghề nghiệp hắn ta thích vô cùng, chỗ phòng tập thể thao hắn ta làm việc là số một số hai ở Tuyền Quảng Thị là, rất cao cấp, ở đây hắn ta có thể tiếp xúc với rất nhiều phụ nữ có điều kiện kinh tế thuộc mọi tầng lớp khác nhau.

Trong vòng tròn xã giao xung quanh hắn ta, huấn luyện viên thể hình phải có quan hệ thân mật với hội viên của mình một chút, đó là mặc định.

Lúc Đổng Siêu mới vào, hắn ta còn có chút bó tay bó chân, về sau loại chuyện như thế càng ngày càng nhiều, ngưỡng kích thích cũng theo đó tăng lên.

Mới đầu hắn ta không thích mối quan hệ đồng thuận ngươi tình ta nguyện, cứ thích ép buộc những người phụ nữ trong sáng, sạch sẽ và lạnh lùng, nhìn các cô từ cực lực giãy dụa đến ngoan ngoãn, rồi thần phục dưới thân hắn ta, khiến cho hắn ta có cảm giác thành tựu thật lớn lao, kích thích khát vọng chinh phục nguyên thủy trong lòng hắn ta ngày càng tăng lên.

Dần dần, hắn ta càng ngày càng cảm thấy khao khát được kích thích khắc sâu vào tận xương tủy, những thứ bình thường không còn có thể thỏa mãn hắn ta được nữa.

Gần đây Tuyền Quảng Thị rơi vào tình trạng nửa phong tỏa, những người đẹp đến phòng tập ngày càng ít, hắn ta cảm thấy toàn thân khó chịu, đang rất cần sự kích thích.

Ban đêm đến xem phim kinh dị đương nhiên là vì tìm kiếm kích thích, Tất nhiên, phim chiếu rạp hiện nay đều bị kiểm duyệt qua tầng tầng lớp lớp, không thể nào có được nội dung mà hắn ta muốn xem nhất, nhưng kinh dị cũng là một loại kích thích, vào tình cảnh quan trọng này, có chút ít còn hơn không.

Chỉ là, không nghĩ tới, đến xem một bộ phim lại bị cuốn vào một trò chơi quỷ dị.

Trước khi bước vào rạp chiếu phim, kỳ thật hắn ta cũng đã cảm giác được sự quỷ dị và khẩn trương từ những người xung quanh và trên mạng, nhiều người xung quanh hắn ta ngày càng lo lắng và căng thẳng, hắn ta vẫn cho rằng, đó cũng là nguyên nhân khiến nhiều người buông thả bản thân mình, chính bản thân hắn ta cũng như vậy.

Vì vậy, khi Quách Dương nói với bọn hắn rằng, tất cả mọi người đang bị cuốn vào một trò chơi quỷ dị, từ tận đáy lòng hắn ta tin đó là sự thật.

Có dự cảm và tin vào điều đó không có nghĩa là hắn ta hoảng sợ, hoảng sợ cũng vô dụng, thân thể cường tráng ngày thường có thể uy hiếp ép buộc người khác, ở đây thì lại giống như một trò đùa.

Thiếu niên gầy teo kia chỉ cần dùng mấy ngón tay đã có thể dễ dàng ném một người thân cao một mét chín, nặng hơn một trăm tám mươi cân như hắn ta ra ngoài, hoàn toàn vượt qua sức lực của người bình thường.

Đổng Siêu nhớ lại một bài viết mà mình đã xem trên trang web Quỷ Dị Lục, nhưng bài viết đó đã nhanh chóng bị xóa, người đăng bài nói đã nhìn thấy một đội ngũ vào rồi ra ở thôn bên cạnh lúc đêm khuya, có người dùng tay hút một cái xe tải, giam cầm mấy con quái vật không phải người cũng không phải quỷ.

Thế giới này quả thực đã xảy ra vấn đề, lúc bọn họ vẫn chưa biết gì, không chỉ có những trò chơi quỷ dị xuất hiện, mà còn có một số người tiến hóa vượt qua năng lực nhận biết của con người.

Hắn ta cực kỳ uất ức, nhưng vẫn không dám nói lời nào, chỉ có buồn bực như lửa âm ỉ cháy ở trong lòng.

Khi nhìn thấy đứa trẻ kia, hắn ta mắng một câu, nhưng không ai để ý đến hắn ta, điều này càng khiến hắn ta càng thêm xấu hổ và tức giận.

Điều duy nhất khiến hắn ta cảm thấy thoải mái hơn khi xem phim là, bộ phim trong trò chơi quỷ dị này hay hơn bộ phim hắn ta định xem lúc ban đầu rất nhiều, tìm trên mạng cũng không có bộ phim nào hợp khẩu vị của hắn ta đến thế.

Hắn ta muốn nói, tất cả những bộ phim hắn ta coi mấy năm qua cũng không hay bằng bộ phim này, đạo diễn quay rất giỏi, hình ảnh chân thực, bầu không khí rất thật, như thể hắn ta đang ở trong phim vậy, cùng trải qua cảm giác phấn khích với các diễn viên.

Tình tiết kích thích nhất đó chính là, khi hai người dân man rợ trên đảo kéo hoa khôi trường vào trong một hang động ẩm ướt u ám.

Hoa khôi trường vừa bước ra, hắn ta đã không nhìn nổi bộ dáng thanh cao kia của cô, nhìn hoa khôi trường thanh thuần cao cao tại thượng bị đẩy xuống vũng bùn bẩn thỉu, huyết dịch trên người hắn ta như muốn sôi trào, ngọn lửa buồn bực âm ỉ trong lồng ngực hắn ta cũng bắt đầu bốc cháy hừng hực.

Khi thấy hoa khôi trường la hét giãy giụa, hắn ta thở hổn hển giơ tay lên, giống như những người trong phim, muốn tát cho cô ta một cái để cô ta phải khuất phục.

Thấy bạn học nam của hoa khôi trường không những không cứu cô ta, mà còn nuốt nước bọt khi nhìn thấy cảnh tượng bẩn thỉu này rồi đi vào, Đổng Siêu có thể hiểu được điều đó.

Ngày thường chỉ có thể ở sau lưng vọng tưởng hoa khôi trường cao ngạo lạnh lùng, bây giờ lại có thể tùy ý khinh nhục, cái này còn kích thích hơn bất cứ thứ gì khác trên đời, làm sao có thể nhịn được.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cũng giống như hắn ta không có khả năng trèo cao lên người những phú bà và các đại tiểu thư được vậy, nhưng vẫn bị hắn ta đặt ở dưới thân.

Những hình ảnh đó không khỏi hiện lên trong trong đầu hắn ta, đánh thẳng vào đại não, khiến huyết dịch hắn ta sôi trào.

Nhìn hai người kia bước vào, hai chân Đổng Siêu run rẩy càng ngày càng kịch liệt, hai tay cũng không nhịn được xoa xoa lên thành ghế.

Hắn ta cũng rất muốn đi theo đám kia vào.

Rất muốn, rất muốn.

Ngay khi lòng hắn ta nóng như lửa thiêu, không thể nhịn nổi, một luồng khí tức nhu hòa âm lãnh phả vào tai hắn ta.

Đổng Siêu lập tức rùng mình, toàn thân run rẩy.

Không đợi hắn ta kịp quay đầu nhìn, trên đùi đã truyền đến xúc cảm vừa lạnh lẽo vừa mềm mại, hoa khôi ở trong phim ướt sũng chống hai tay lên chân hắn ta, ngửa đầu nhìn hắn ta chằm chằm.

Nhưng giọt nước thuận theo mái tóc xoăn dài nhỏ giọt xuống cổ cô ta rồi rơi trên đùi hắn ta.

Đôi môi cô ta để lộ ra giữa mái tóc dài, có lẽ vì lạnh mà tím tái.

Cô hoa khôi trường này đẹp hơn nhiều so với những người hắn ta nhìn trên mạng, lạnh lùng, thuần khiết, ướt sũng, lạnh lẽo, nhưng quyến rũ đến tận xương tủy.

Đôi môi tím ta của cô ta khẽ mở ra, “Anh có muốn tham gia cùng tôi không?”

Huyết dịch toàn thân Đổng Siêu sôi trào, đây là kích thích hắn ta chưa từng trải qua bao giờ, hắn ta nuốt nước bọt mấy lần, sau đó mới phun ra hai chữ, “Tham gia?”

*****

Mã Đồng Phong hỏi Hà Gia Tú tại sao lại thích xem phim ma.

Hà Gia Tú nói: ” Con người thật tầm thường nhỏ bé và bất lực, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo đều là giả, nhưng trong phim ma thì có nhân quả báo ứng, có thể có thù báo thù, có oán báo oán.”

Vì vậy, lần đầu tiên trong đời bọn họ chọn một bộ phim ma kinh dị để xem, khi bọn họ đã bốn mươi ba tuổi.

Hà Gia Tú sinh ra trong một ngôi làng cũng không tính là hẻo lánh lắm, ngôi làng rất gần với huyện lỵ, cuộc sống của thôn dân trôi qua cũng tạm được, bọn họ thường nói về cuộc sống mai sau sẽ như thế nào sau khi nơi này được giải tỏa và đền bù rồi đến một nơi khác sống, họ đã dựa vào loại này ảo tưởng vượt qua hơn nửa cuộc đời.

Bi kịch của cuộc đời bà bắt đầu khi cha bà bị liệt, mẹ bà bỏ bà và anh trai lại trốn đi mất, mới vừa lên cấp hai bà đã phải bỏ học đi làm kiếm tiền nuôi gia đình. Lúc ấy bà cũng không cảm thấy buồn gì, bởi vì cuộc sống ở trường của bà thậm chí còn tồi tệ hơn.

Bà đi rửa bát trong một nhà hàng, nhưng thu nhập quá ít, không đủ để nuôi gia đình, sau đó bà đến làm việc trong một quán bar và KTV, ở đó bà thường xuyên bị quấy rối và ngược đãi.

Sau khi trải qua mười năm đáng lẽ là đẹp nhất đời người ở nơi chướng khí mịt mù, bà kết hôn với một tay cờ bạc và bạo lực gia đình chỉ vì bà đang cần tiền gấp.

Năm năm sau ngày cưới, vào một đêm nọ, người đàn ông đó đưa chủ nợ vào phòng bà.

Bà đã kịch liệt phản kháng, tủi nhục và đau đớn bén nhọn như thế mà, nhưng hết thảy đều bị cuộc sống nặng nề mù mịt ép vào nơi nào đó sâu tận đáy lòng.

Về sau, người đàn ông đó để lại cho bà một khoản nợ lớn rồi bỏ trốn.

Bà bị chủ nợ đánh cho một trận rồi đuổi ra khỏi nhà giữa lúc trời mưa tầm tã. Có lẽ là trông bà đáng thương quá, ông bảo vệ què trong cư xá đã cởi áo ra che mưa cho bà một lát.

Người bảo vệ đó chính là Mã Đồng Phong.

Đó là lần đầu tiên sau mấy chục năm, Hà Gia Tú cảm nhận được cái gì gọi là quan tâm và dịu dàng, ở trong mưa, bà đã khóc thật to, thật lâu.

Mã Đồng Phong chân tay luống cuống, cuối cùng, cả hai người đều bị cơn mưa xối cho ướt đẫm.

Ông theo bà đi tìm trợ giúp pháp lý, khúm núm, cúi đầu, cẩn thận mỉm cười ở khắp nơi.

Bà giúp ông làm việc nhà, giúp ông lên cầu thang mỗi buổi sáng sau khi ông tan làm.

Họ cứ sống với nhau như vậy trong căn nhà ông thuê, căn nhà chỉ có một phòng và không có phòng khách.

Có một ngày, ông khẩn trương nói với bà rằng, ông muốn cưới bà, muốn đưa bà đi khỏi nơi này, rời khỏi nơi chỉ mang đến cho bọn họ sự tủi nhục và tổn thương, chỗ này trước mắt đâu đâu cũng căng thẳng, không thể cho bọn họ một tương lai ổn định được, hai người định trở về quê hương, cùng nhau xây một căn nhà ngói, sống một cuộc sống tốt đẹp của hai người.

Bà đã đồng ý.

Mới ngày hôm qua thôi.

Trước khi rời khỏi thành phố đã để lại những tổn thương trong lòng bọn họ, ông nói muốn cùng bà đi hẹn hò, kết thúc cuộc sống của họ ở thành phố này bằng một ngày hạnh phúc vui vẻ.

Đêm hôm đó, ánh sáng ấm áp từ bóng đèn chiếu lên khuôn mặt vừa lo lắng vừa vui vẻ của ông, ông cũng không biết khi mình cười lên khuôn mặt lại nhiều nếp nhăn như thế, giống như một ông già hơn năm mươi tuổi vậy, làn da đen sạm và vàng vọt cũng che không được sắc đỏ trên mặt ông.

Đã hơn bốn mươi rồi còn hẹn hò.

Bà nghĩ như vậy, sau đó mím môi cười chuẩn bị đi xem phim.

Bọn họ quyết định đi xem phim, cuối cùng chọn một bộ phim ma kinh dị đáng sợ với sự giúp đỡ của học sinh hàng xóm. Bà thích những bộ phim có ma quỷ, hiện thực bất lực, không nhìn thấy nhân quả báo ứng, nhưng có thể thấy được trong phim ma.

Bà đi mua đồ uống và bắp rang. Bà nghe nói những thứ này ở rạp chiếu phim thường rất đắt, nàng biết có một chỗ bán mấy thứ này ở chợ bán thức ăn, ba đồng một túi lớn, xem hết bộ phim bọn họ cũng ăn không hết.

Hai người bọn họ một người là người tàn tật, thậm chí làm bảo vệ cũng bị coi thường, bị ghét bỏ, lương một tháng cũng không đến hai ngàn đồng. Một người thì tay đã từng bị đánh gãy, sau này không còn linh hoạt được nữa, làm việc trong siêu thị cũng chỉ kiếm được hơn hai ngàn đồng một tháng, bọn họ còn muốn về quê xây nhà, vậy nên đương nhiên phải tiết kiệm một chút.

Bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng để vào rạp chiếu phim xem bộ phim đầu tiên trong đời.

Không nghĩ tới lại gặp phải trò chơi quỷ dị này.

Trong lúc xem phim, ông cứ nắm chặt tay bà.

Bà vốn dĩ rất hoảng sợ và luống cuống. Sống ở dưới đáy xã hội, bọn họ đã cố gắng hết sức để sống sót, nào có tâm lực phát giác ra dị thường gì, ngay cả một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có, bọn họ cứ như vậy bị cuốn vào trò chơi đáng sợ này.

Nhưng càng về sau, bà càng đắm chìm vào bộ phim, quên mất cả sợ hãi.

Nếu bà không nhìn thấy kịch bản kia thì tốt rồi.

Thứ mà bà tưởng đã bị sức nặng cuộc đời làm lu mờ đi đã xuyên qua lớp bụi thời gian, trở nên rõ ràng và sắc bén hơn sau khi chứng kiến ​​hoa khôi trường bị làm nhục.

Những tủi nhục, oán giận, đau đớn và tuyệt vọng của năm đó lần lượt sôi trào, gầm thét, tác động lên dây thần kinh mẫn cảm và yếu ớt của bà.

Bà bắt đầu run rẩy, bắt đầu thở hổn hển.

Bà như trở lại căn phòng tối âm u nọ, nơi bà bất lực và tuyệt vọng nhất, ngay cả nước mắt cũng sẽ vấy bẩn, bà hận không thể giết chết tên súc sinh kia.

Khi thấy hoa khôi trường biến thành quỷ báo thù, dòng máu sắp khô cạn trong người bà lại bắt đầu sôi trào, bà kích động đến mức muốn rơi lệ.

“Muốn báo thù không?”

“Muốn giết hắn ta không?”

“Người đánh bà hết lần này đến lần khác, người không bao giờ coi bà như con người, những tên tùy tiện đánh bà, bọn chúng đáng chết! Giống như vậy….”

Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt vàng vọt khô héo của bà, bà giống như đang khóc lại giống như đang cười.

Người phụ nữ vừa sợ hãi vừa bất lực năm đó đã vươn tay ra cầm lấy con dao đưa về phía mình.

*****

Khi trò chơi kinh dị xuất hiện trên trái đất này, có lẽ không ai trên đời này biết được.

Vụ việc sớm nhất có đầy đủ bằng chứng là vụ việc ở trường tiểu học Thất Lý Thôn, nguyên nhân chắc chắn là do một trò chơi quỷ dị gây ra, mặc dù không biết Cục quản lý trò chơi làm thế nào mà lại chắc chắn như thế nữa.

Hứa Nhạc bắt đầu mắc chứng cuồng ăn khi vụ án học sinh mất tích ở trường tiểu học Thất Lý Thôn bắt đầu lan truyền trên mạng.

Trong thời gian đó không biết vì lý do gì mà hắn ta vô cùng lo lắng, chỉ có thể giải tỏa bằng cách rượu chè ăn uống quá độ, càng ăn càng thèm, càng muốn ăn nhiều thêm nữa, cứ thế tạo thành một vòng tuần hoàn luẩn quẩn.

Có một ngày, dạ dày hắn ta như muốn vỡ tung, đau đến không chịu được, hắn ta biết mình sẽ chết nếu tiếp tục như vậy. Vì để tránh cho mình gặp phải vấn đề về ăn uống, hắn ta không thể không đến bệnh viện, dùng thuốc để kìm hãm cảm giác thèm ăn, từ đó trở đi, cuộc sống của hắn ta trở nên buồn tẻ, thiếu sức sống, sống qua ngày như người mất hồn.

Về sau, khi hắn ta bị cuốn vào trong trò chơi, hắn ta nghĩ rằng mình sẽ chết trong trò chơi đáng sợ đó, khi rơi vào tình thế tuyệt vọng sắp phải chết, hắn ta buông bỏ hết thảy, ăn uống điên cuồng, ngay cả chân của quái vật cũng gặm.

Thật bất ngờ, hắn ta bộc phát sức mạnh, đánh chết quái vật.

Hắn ta và Cổ Toàn Côn cùng hợp tác vượt qua khó khăn thông quan trò chơi, thu được kỹ năng Thao Thiết.

Sau đó hắn ta mới biết, thì ra trò chơi quỷ dị đã xuất hiên trong thế giới của bọn hắn, đã có rất nhiều người chết, nhưng cũng không phải là không cho bọn hắn một con đường sống, có một nhóm người đã thức tỉnh dị năng để chiến đấu chống lại tương lai quỷ dị không xác định phía trước.

Kỹ năng của hắn ta là thông qua việc nuốt chửng để gia tăng sức mạnh, theo dị năng thăng cấp, hắn ta có thể ăn được nhiều thứ hơn, sức mạnh đạt được cũng càng nhiều hơn.

Sự ra đời của trò chơi quỷ dị này, đối với rất nhiều người thì đó là địa ngục, nhưng đối với một số người khác thì đó là thiên đường. Hứa Nhạc là kiểu người thuộc về vế sau.

Hắn ta ôm lấy chân con quái vật, ha ha cười lớn, rốt cuộc hắn ta cũng không cần phải dùng thuốc để áp chế cơn thèm ăn của mình nữa, hắn ta sẽ không còn phải chịu đựng cảm thấy trống rỗng khi không được ăn gì nữa, hắn ta có thể ăn bao nhiêu tùy thích mà không cần đắn đo, cứ ăn, ăn, ăn…. mà không cần cố kỵ gì. Còn có thể thông qua việc ăn uống thu hoạch sức mạnh nữa chứ, trên đời này còn có gì tốt hơn thế này nữa.

Dị năng của hắn ta dùng cực kỳ tốt, hắn ta và người chơi có kinh nghiệm phong phú là Cổ Toàn Côn tạo thành một đội nhỏ hai người, liên tiếp thông quan ba phó bản, mãi cho đến trận này.

Liên tiếp thông quan địa đồ trong trò chơi, khiến hắn ta rất tự tin, sau khi ý thức được mình đang xem phim và bị cuốn vào trò chơi, hắn ta hoàn toàn không một chút khẩn trương, mà còn cảm giác bộ phim này rất thú vị, đồng thời cũng đang cố gắng tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy bao tử mình.

Vừa mới cơm nước xong xuôi, nhưng bây giờ hắn ta lại bắt đầu đói.

Hắn ta thừa nhận, bộ phim này tuy thô tục và khá nát, nhưng lại có một loại ma lực nào đó, có lẽ là do hình ảnh quá chân thực, có lẽ là bầu không khí bộ phim tạo nên rất tốt, khiến hắn ta hoàn toàn đắm chìm vào trong bộ phim mà quên mất mình đang ở trong trò chơi.

Đến khi những người dân man rợ trên hoang đảo ăn cơm, hắn ta không thể chịu đựng được nữa.

Đối với một người thèm ăn quá mức thì, đêm khuya là thời điểm cảm giác thèm ăn dễ bị kích thích nhất, lúc này nhìn thấy bọn họ ăn ngon lành như vậy, đúng là rất gian nan.

Càng trí mạng hơn đó chính là, cách ăn uống man rợ của những người dân trên đảo hoàn toàn phù hợp với sở thích ăn uống của hắn ta. Sau khi ăn thịt quái vật trong trò chơi, hắn ta đã mất đi cảm giác thèm ăn các loại trái cây và rau củ bình thường, chỉ có thể ăn thịt, nhưng những loại thịt thường thấy đã không thể thực sự thỏa mãn được hắn ta, mà phải là những loại thịt càng hiếm lạ, càng kỳ quái càng tốt.

Nhìn thấy dáng vẻ bọn họ xé thịt các loài động vật khác nhau rồi tùy tiện nhấm nuốt, Hứa Nhạc không ngừng nuốt nước miếng, trong dạ dày hắn ta một mảnh trống rỗng khó chịu, cần được lấp đầy gấp, lấp đầy bằng một khối lượng thật lớn, hung tợn nhét đầy bụng bằng đủ loại thịt.

Khi nhìn thấy những người dân đảo man rợ thực sự ăn người, đại não Hứa Nhạc một trận mê muội, hắn ta ôm bụng mình.

Hắn ta đã từng nếm qua không ít thịt quái vật, nhưng vẫn chưa từng ăn người, không biết sẽ có mùi vị gì?

Hắn ta không ý thức được ánh mắt mình nóng rực như thế nào, nước dãi nơi khóe miệng cũng chảy ra thành dòng.

“Anh muốn ăn không?”

“Có nhiều loại thịt lắm.”

“Nhìn này, còn có những ngón tay rất tươi mới.”

 

Hết chương 31.

 

Chương 31: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 4)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên