Chương 32: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 5)
Hạ Bạch: “Các người không cảm thấy sau khi phim bắt đầu, cảm xúc của mọi người có dao động rất lớn à?”
Quách Dương và Cổ Toàn Côn đều có chút sửng sốt, hình như đúng là như vậy.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa không biết tại sao, nhưng cũng từ bỏ ý định cầu cứu, cô tựa lưng vào hành lang, thở hồng hộc cho cậu câu trả lời khẳng định, “Ừ, tôi giống như muốn nổ tung vậy. Tôi đã xem qua rất nhiều phim kinh dị, cũng có những bộ bị hạn chế ở nhiều cấp độ, cũng đã xem hiện trường án mạng, lẽ ra vừa rồi tôi không nên suy sụp như vậy.”
Hạ Bạch: “Có thể phim có thứ gì đó ảnh hưởng đến tinh thần mọi người.”
Trừ còn người đàn ông trung niên số 2 còn nằm rạp trên mặt đất, ba người đều ngây người sửng sốt, rồi sau đó như chợt nhận ra, đổ cả mồ hôi lạnh.
Ngay từ đầu bọn họ đã cảm thấy phim có hình ảnh rất chân thực, bầu không khí cũng rất tốt, có cảm giác như đắm chìm vào trong từng cảnh quay vậy.
Bây giờ xem ra không phải là bọn họ có cảm giác đắm chìm vào trong phim, mà là chính bộ phim có một loại ma lực nào đó ảnh hưởng đến tinh thần, khiến người ta chìm đắm vào trong đó.
Dụng tâm hiểm ác của trò chơi quả thực là đáng sợ. Ngay từ đầu trò chơi nói bọn họ muốn thông quan thì phải làm rõ Logic câu chuyện trong phim, đó chẳng phải là bảo bọn họ phải xem phim hết sức chăm chú thì là gì, một giây bọn họ cũng không dám bỏ lỡ, nhưng bộ phim này lại có thứ ảnh hưởng đến tinh thần bọn họ, xem càng nghiêm túc càng đắm chìm thì càng dễ xảy ra vấn đề.
Thực sự có muốn tránh cũng không thể tránh được.
Nếu như bọn họ cứ tiếp tục xem chăm chú như vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Nhưng nếu không xem thì bọn họ cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Quách Dương vẫn không hiểu, “Cho dù có thứ ảnh hưởng đến tinh thần, vậy chúng ta đều có triệu chứng bị ảnh hưởng chứ, nhưng tại sao trong phim chỉ có bọn họ chết, trong khi chúng ta thì vẫn còn sống?”
Hạ Bạch: “Thứ gây nên ảnh hưởng tinh thần của mọi người có liên quan đến dục vọng trong lòng mỗi người, nói cách khác, điểm khởi đầu là là chỗ có phòng ngự yếu ớt nhất trong lòng mỗi người.”
“Chẳng qua cốt truyện liên quan đến chúng ta còn chưa xuất hiện mà thôi, bộ phim vừa thô tục vừa nát này kỳ thực là được tạo ra dựa trên những trải nghiệm cuộc sống của mấy người chúng ta, chí ít nó cũng có tình tiết nào đó được nhắm vào.”
Nếu như Hạ Bạch đoán không sai thì cảnh trong phim lúc bị em gái Tuyết Mộc lấy tóc che khuất mắt và tai chính là nhắm vào cậu, cậu vẫn còn nhớ rõ câu thoại trong phim, “Ngay cả thi thể của bọn họ mà anh cũng không tha à?”
Nguyền rủa người khác thông qua đam mê của họ là sở trường của em gái Tuyết Mộc, đam mê có khi đến từ dục vọng, vậy nên hẳn là cô cũng có thể nhìn thấy một chút, có lẽ cô phát giác được có thứ ô uế nhằm vào dục vọng của cậu, vậy nên mới ra tay giúp cậu vào thời khắc mấu chốt.
Ở trường đại học y Hòa Bình nguyền rủa người khác tự vẫn bằng cách khuếch đại sở thích lệch lạc của họ.
Ở rạp chiếu phim Hài Hòa dựa vào thứ ô uế nào đó gia tăng dục vọng trong lòng mọi người, để người đó dung nhập vào kịch bản phim, sau đó kéo người vào phim để giết họ.
Hạ Bạch cho rằng trò chơi là một nền văn minh khoa học kỹ thuật vượt xa loài người, có thể sử dụng những kỹ năng lóa mắt để tra tấn và giết chết con người. Tuy nhiên, hai trò chơi mà cậu tham gia đều tập trung vào chỗ yếu ớt nhất trong lòng mỗi người, nó có vẻ rất hứng thú với những điều này của con người, hoặc là nói nó rất thích.
Thích lột bỏ những thứ con người che giấu, dùng nó làm mồi nhử cho cái chết.
Hạ Bạch dứt lời, mọi người trong phòng chiếu phim bắt đầu lâm vào trầm tư.
Họ bắt đầu nhớ lại cốt truyện trước và sau cái chết của ba người kia, trong nội dung của cái kịch bản nát này, hình như nhìn thấy được nội tâm của mình.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa nhịn không được nhìn về phía người đàn ông số 2 vẫn còn nằm rạp trên mặt đất, chắc chắn ông cũng đã nghe thấy phân tích của Hạ Bạch, lúc này ông đang co ro cuộn người lại run rẩy, chắc không hoàn toàn là vì đau, chí ít cũng không hoàn toàn vì vết thương trên người.
Nỗi bi thương và tuyệt vọng của một người đàn ông trung niên tần tật được thể hiện vô cùng tinh tế qua cái cuộn mình run rẩy và những giọt nước mắt.
“Thật là mỉa mai.” Quách Dương nói: “Chúng ta xem thường bộ phim vừa nát vừa thô tục này, nhưng đó lại là cuộc đời chân thực của chúng ta.”
“Đây chính là chân tướng của bộ phim à, cái gọi là logic câu chuyện trong phim?” Cậu ta hỏi.
Cổ Toàn Côn: “Nếu đã như vậy thì chúng ta phải xem cho hết bộ phim, cũng chính là xem hết nội dung kịch bản có liên quan đến chúng ta? Nhưng bây giờ, chúng ta hoàn toàn không thể xem hết được.”
Mấy người ngẩng đầu nhìn về phía màn hình, hẳn là lúc này đang chiếu lại quá trình Lăng Trường Dạ tử vong, kỳ thật bọn họ đều rất muốn xem Lăng Trường Dạ chết ở đâu đoạn nào, tình tiết bên trong đó là gì, dục vọng anh ta không thể buông bỏ được là cái chi, nhưng bây giờ không nhìn thấy được cái gì nữa.
Sau khi anh ta chết, cũng giống như những người lúc trước, máu chảy ra nhuộm đỏ cả màn hình, hiện tại bọn họ không thể nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào, thậm chí cả âm thanh trong phim cũng không còn to và rõ như lúc đầu.
Quách Dương hỏi: “Làm sao bây giờ?”
Có lẽ màn ảnh đã bị máu che khuất, thứ ô uế ảnh hưởng đến tinh thần mọi người cũng giảm đi rất nhiều, cô gái buộc tóc đuôi ngựa cũng đã bình tĩnh hơn, cô từ hành lang đi tới, bỗng nảy ra một ý tưởng, “Chúng ta lấy tấm màn sân khấu xuống vắt thử, xem có vắt máu chảy ra không?”
Cô luôn có những ý tưởng thật thú vị.
Cổ Toàn Côn cười nói: “Nếu không cô đi làm thử xem?”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa co người lại, không nói lời nào.
“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ, nếu không thể xem hết phim, chắc chắn chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ được, chẳng lẽ đến đây rồi mà chúng ta vẫn rơi vào ngõ cụt sao?” Nghĩ đến một trong những thần tượng của mình đã chết trong trò chơi, Quách Dương vừa bi thương lại vừa tuyệt vọng, bọn họ thật sự rơi vào ngõ cụt à?
Cổ Toàn Côn nói: “Tới phòng chiếu khác xem thế nào.”
Mấy người lập tức hiểu ý gã ta, khi trò chơi xuất hiện, trong hai phòng chiếu phim khác vẫn còn người, nếu như bọn họ cũng bị cuốn vào trò chơi, vậy trên màn hình lúc này cũng đang chiếu « Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo », kịch bản chi tiết có thể không giống, nhưng nói không chừng kịch bản tổng thể của phim vẫn không có gì thay đổi, bọn họ vẫn có thể xem được phần sau của bộ phim.
“Để đề phòng, chúng ta cũng phải cử người ở lại quay video.” Mặc dù màn hình phim mờ mịt không thấy gì, nhưng tốt xấu gì cũng có thể nghe được nội dung phim đang nói cái gì, lỡ hai cái phòng chiếu phim khác cũng không hoạt động thì sao, ít ra bọn họ còn cái này có thể phân tích.
“Trong phòng chiếu phim này có thể vẫn còn quỷ thủ, phía ngoài cũng có, chúng ta phải cân đối thực lực lại mới được.” Quách Dương vừa nói vừa nghi hoặc hỏi: “Vì cái gì lại có quỷ thủ xuất hiện ở đây, sự tồn tại của nó có ý nghĩa gì?”
Cổ Toàn Côn tựa hồ như có chút không kiên nhẫn, “Tất nhiên là gia tăng độ khó xem phim của chúng ta rồi. Mày vẫn còn chưa nhìn thấu sao? Đầu tiên là giết người trong phim, thứ hai là dùng máu của những người chết trong phim nhuộm đỏ màn hình, thứ ba là quỷ thủ xuất hiện ở trong phòng chiếu phim, tầng tầng chướng ngại vật, trước mắt đã có ba cách để chúng ta không có cách nào xem phim được, vậy mới nói việc xem phim rất quan trọng.”
“Có đôi khi mày nên động não tư duy ngược lại một chút, trò chơi càng cản trở chúng ta làm cái gì, tới gần cái gì, thì chứng tỏ cái đó chính là mấu chốt, có thể đó là phương pháp để chúng ta thông quan trò chơi. Bây giờ mọi thứ đã chứng minh, xem cho hết bộ phim là quan trọng nhất, chỉ cần chúng ta xem hết bộ phim là có thể thông quan.”
“Được rồi được rồi, mày không cần lên mặt dạy đời tao, mày không phải cha tao, cũng không phải người chơi tao sùng bái, càng không phải thần tượng của tao.” Quách Dương cũng không kiên nhẫn với gã ta, “Phân nhóm đi.”
“……”
Người đàn ông trung niên số 2 tạm thời có thể bỏ qua, cuối cùng Cổ Toàn Côn và cô gái buộc tóc đuôi ngựa ở lại phòng chiếu phim số 5 ghi hình, Hạ Bạch và Quách Dương đi tới phòng chiếu phim khác, chạy đằng sau hai người là một đứa bé.
Cửa vẫn không mở được, nhưng không sao cả, chỉ cần đá thêm vài cái là được.
Trong rạp chiếu phim tràn ngập mùi thơm ngọt của bỏng ngô và mùi máu tanh, bình thường mùi thơm của bắp rang bơ ở quầy bán hàng trong rạp chiếu phim rất nồng, mùi thơm của bơ, caramel phiêu đãng khắp rạp, khiến cho mọi người có cảm giác muốn ăn, nhưng lúc này, mùi máu tanh tràn ngập rạp chiếu phim, vượt qua cả mùi thơm ngọt nóng hổi.
Hành lang rất tối, nhìn không rõ lắm, chỉ ngửi thấy mùi máu tanh, bọn họ đoán, hẳn là người ở những phòng chiếu phim khác cũng bị cuốn vào trò chơi.
Hai người không nhịn được lại gần, đứa nhỏ cũng rụt rè tiến lại gần Hạ Bạch, muốn kéo ống quần của cậu, nhưng cuối cùng vẫn run rẩy thu tay về.
Hạ Bạch nhìn hai người đang nhích lại gần mình, vươn tay ôm lấy đứa nhỏ đang cứng đờ, sau đó lại gần Quách Dương, nhỏ giọng nói với cậu ta: “Tôi cảm thấy gã ta nói không đúng, quỷ thủ xuất hiện hẳn là không chỉ là gia tăng độ khó xem phim.”
Những lời này khiến Quách Dương cảm thấy rất dễ chịu, dáng vẻ Cổ Toàn Côn một bộ cao cao tại thượng, nhiều lần trào phúng cậu ta, như thể những gì gã ta nói đều là chân lý vậy, khi nghe thấy có người phủ nhận gã ta, trong lòng Quách Dương thoải mái vô cùng. Cuối cùng cậu ta cũng đã hiểu, vì sao hai người cùng nhau mắng một người lại có thể kết giao bạn bè rồi.
Quách Dương nhìn về phía Hạ Bạch, “Cậu thật sự nghĩ như vậy à, vậy cậu cảm thấy vì sao quỷ thủ lại xuất hiện?”
Hạ Bạch nói đến một khả năng, Quách Dương liên tục gật đầu, cậu ta tin Hạ Bạch không tin tưởng Cổ Toàn Côn.
Thấy thế, Hạ Bạch thăm dò hỏi: “Quách Dương, cậu cảm thấy tôi thế nào?”
“Cái gì?”
Hai người bọn họ ở rất gần nhau, trên hành lang dài u ám, cậu ta vẫn có thể nhìn thấy làn da trắng nõn và đôi mắt rất dễ khắc sâu vào tận đáy lòng của Hạ Bạch, cậu có một đôi mắt hạnh, con ngươi trong suốt màu trà, cho dù ở dưới ánh sáng ảm đạm vẫn không tối được.
Mắt màu trà không có thần giống những đôi mắt đen nhánh, có đôi khi nhìn như đang lơ lửng tận chín tầng mây, nhưng thực sự là rất đẹp, thậm chí còn có cảm giác vẻ đẹp đó không thật, nhất là phối với hình dáng đôi mắt cậu, ở trong trò chơi âm u đáng sợ này thuần khiết đến mức có thể chữa lành, giống như là nơi an toàn mà những người đau khổ tìm kiếm vậy.
Lúc này, đôi mắt đó đang chăm chú nhìn cậu ta.
Đột nhiên tim Quách Dương nhảy lên một cái, cậu ấy hỏi như vậy là có ý gì?
Hóa ra việc vừa rồi cậu ta đứng ra lãnh đạo mọi người cũng không phải là chuyện cười, vẫn là có người nhìn thấy cậu ta tỏa sáng?
Quách Dương lại nhìn về phía Hạ Bạch gần ngay trước mắt, có chút mê muội, vội vàng lùi lại một bước, mặt cậu ta nóng bừng, nói: “Cậu, cậu rất tốt, nhưng mà tôi còn chưa biết tên cậu, có phải là…..”
Hạ Bạch vội nói: “Tôi tên Hạ Bạch. Tôi có phải khá đáng tin không?”
Quách Dương gật đầu, nói đến vội vã như vậy làm gì? thực sự là.
Hạ Bạch: “Vậy… Đây là lần đầu tiên, tôi không nói đùa, xin hãy nghiêm túc xem xét.”
Tim Quách Dương đập thình thịch, nói chuyện này để làm gì, đây cũng là lần đầu tiên mình trải qua loại chuyện này mà.
Hạ Bạch hết sức nghiêm túc, hỏi: “Cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Quách Dương: “… ?”
“Cái gì?” Quách Dương hoảng hốt vô cùng, cho rằng tinh thần mình vẫn còn bị thứ ô uế kia ảnh hưởng, cho nên mới nghe lầm, mới nghe được những lời khủng bố như vậy.
Nhưng nếu đổi “Thi thể” thành “Thân thể” thì cậu ta cũng còn có thể hiểu được.
Hạ Bạch: “Sau khi cậu chết, có thể cho tôi thi thể của cậu không?”
Quách Dương: “???”
Đây là cái thể loại biến thái gì vậy?
Bà nó, cái gì mà bến đổ xinh đẹp an toàn?!
Vẻ mặt Quách Dương vặn vẹo yên lặng một hồi lâu, lúc Hạ Bạch kéo tay áo Quách Dương, cậu ta lãnh khốc, nói: “Không thể!”
Hạ Bạch: “Ồ.”
Hai người im lặng đi về phía trước.
Trên mặt tường trải rộng vết máu, tất cả đều trong hình dạng bắn tung tóe, đi được mấy bước là thấy thi thể, tiếng bước chân cũng bị thấm thảm đỏ máu hấp thu. Âm thanh của bộ phim « Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo » rất lớn, tiếng thét chói tai truyền đến trong hành lang, hành lang dài âm u vô cùng tĩnh lặng, không nghe được bất kỳ thanh âm gì của người sống.
Bọn họ dừng lại trước phòng chiếu phim số 3.
Bất cứ ai đã từng trải nghiệm trò chơi đều sẽ chú ý đến môi trường xung quanh, cho dù sau này họ có đi đâu cũng vậy, bởi vì không ai biết liệu trò chơi có bất ngờ xuất hiện ở nơi này hay không, cả hai người bọn họ đều biết, ngoại trừ phòng chiếu phim số 5, còn có phòng chiếu phim số 3 và phòng chiếu phim số 7 đang có suất chiếu.
Quách Dương đập lên cánh cửa “Rầm rầm”, tiếng vang đó có lẽ ngay cả những người ở trong phòng chiếu phim số 5 cũng nghe được.
Hạ Bạch sửng sốt.
Không cho thì không cho, vì sao lại tức giận như thế?
Đã hai phút trôi qua rồi mà bên trong vẫn không có phản hồi, Quách Dương nắm hắc đao của mình, một chân đá văng cửa, thanh âm vẫn rất vang.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt.
Phía sau cửa có một cỗ thi thể, một tay vươn về phía cửa, có thể nhìn ra lúc đó người này đang bò ra phía cánh cửa, phía sau lưng có một cái lỗ máu, bị cái gì đó xuyên qua.
Không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là quỷ thủ giống như trong phòng chiếu phim của bọn họ.
Máu tí tách chảy ra từ bên trong màn hình sân khấu, tốc độ còn nhanh hơn so với phòng chiếu phim của bọn họ không ít. Toàn bộ màn hình đều đẫm máu, ngay cả cả âm thanh của bộ phim dường như cũng bị máu hấp thu hoặc chặn lại, nhỏ đi rất nhiều, có tiếng vo ve không mấy rõ ràng.
Toàn bộ phòng chiếu phim này không một ai còn sống sót.
Khi trò chơi xuất hiện ở rạp chiếu phim, phòng chiếu phim số 3 đang chiếu một bộ phim ngôn tình thanh xuân vườn trường, có lẽ không có nhiều người đến xem phim tình cảm thanh xuân vườn trường vào lúc đêm khuya như phim kinh dị, nhưng vẫn còn có chút nặng nề khi nơi này không còn một ai còn sống.
Quách Dương tự an ủi bản thân, “Hiện tại chắc là có rất ít người chơi già dặn kinh nghiệm đi xem phim tình cảm, người bình thường rất khó chống lại được quỷ thủ.”
“Ừm.” Hạ Bạch gật đầu, chỉ vào người chết ở cửa, nói: “Hắn chết ở trong trò chơi, có phải cho dù chúng ta thông quan, hắn cũng chưa chắc gì có thể về được nhà, phải không?”
Tâm trạng Quách Dương dịu đi một chút, “Đúng vậy, rất nhiều người chết trong trò chơi đều ở lại trong trò chơi, đặc biệt là những người chết ở trong những bản đồ nhỏ bình thường như thế này, phần lớn đều sẽ lưu lại ở trong trò chơi, khi trò chơi biến mất họ cũng biến mất mãi mãi.”
Hạ Bạch lập tức nói: “Nếu như cậu đưa thi thể của mình cho tôi, cho dù cậu có chết tôi cũng có thể đưa cậu về nhà. Có lẽ, cậu đã từng nghe nói đến Cản thi nhân phải không?”
Quách Dương: “……”
Hạ Bạch không bỏ cuộc, lại hỏi: “Tôi hứa nhất định sẽ mang cậu ra ngoài, cậu có thể đưa thi thể của mình cho tôi không?”
Quách Dương: “Không thể!”
Nhìn Hạ Bạch càng thêm ngốc.
Kỹ năng này cũng khó dùng quá đi.
Cậu lại nhìn đứa trẻ đang nắm tay mình, “Em có thể đưa thi thể của mình cho anh không?”
Đứa bé ngẩng đầu, chăm chú nhìn cậu không chớp mắt, nó vừa mới há miệng định nói chuyện thì đã bị Quách Dương che miệng lại, “Nhị Oa, đừng đồng ý!”
“Cậu có từng xem Kim Giác Đại vương và Ngân Giác Đại Vương chưa? Đừng quên chuyện【 Tôi bảo cậu một tiếng cậu có dám đồng ý không 】, nếu em đồng ý với cậu ta, có thể em sẽ biến thành thi thể. Em còn nhỏ, không hiểu chuyện, nhưng có một loại kỹ năng linh hồn âm hiểm như vậy đó.”
Hai mắt Hạ Bạch dần dần mất đi thần thái.
Kỹ năng này khó dùng quá.
Quách Dương đề phòng Hạ Bạch như đề phòng cướp, cậu ta vội vàng ôm lấy Nhị Oa đi đến phòng chiếu phim số 7.
Cũng giống như phòng chiếu phim số 3 lúc nãy, cậu ta cũng ra sức gõ cửa, “Bên trong có người không?”
Lần này cuối cùng bọn họ cũng nghe thấy tiếng trả lời, khi Quách Dương ngừng gõ cửa, sắp dùng chân đạp cửa thì bọn họ lại nghe được một tiếng trả lời yếu ớt, “Có, có….”
Lúc cửa bị đẩy ra, bọn họ vừa lúc nhìn thấy một người đang ngồi xổm ở hàng cuối cùng đứng lên, nhìn thấy bọn họ vào, người đó vui đến phát khóc, “Tốt quá, hóa ra bên ngoài còn có người chơi.”
Ngoài hắn ra còn có một nữ phục vụ mặc đồng phục màu đen của rạp chiếu phim.
Màn hình ở phòng chiếu phim số 7 cũng không tốt hơn của họ là bao, dưới tình huống như vậy, không bằng về phòng chiếu phim của bọn họ còn có vẻ an toàn hơn.
Bọn họ vừa trao đổi thông tin tình huống ở phòng chiếu phim với nhau vừa đi về phòng chiếu phim số 5.
“Tin xấu, hai cái màn hình sân khấu ở hai phòng chiếu khác cũng thấy không rõ hình ảnh, trong đó có một cái ngay cả âm thanh cũng nghe không được. Tin tức tốt là, vẫn còn hai người còn sống, bọn họ cũng có phát hiện mới.” Quách Dương nói với ba người ở lại phòng chiếu phim số 5.
“Phát hiện gì?” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa vừa quay video vừa hỏi.
Người đàn ông đi theo họ về đã từng vào trò chơi một lần, dựa theo lời hắn nói thì, có chút kinh nghiệm nhưng không nhiều.
Người phụ nữ là nhân viên của rạp chiếu phim, khi trò chơi xuất hiện, cô đang ở trong phòng chiếu phim số 7, cũng bị cuốn vào trò chơi. Chắc hẳn cô đã trải qua một trăm phút chấn động lòng người, tóc cũng bị máu tươi dính bết lại, cô vẫn cúi thấp đầu, không nói nhiều.
Người đàn ông nói: “Không tính cô nhân viên này thì phòng chiếu phim của chúng tôi có tất cả bảy người, hai người bị quỷ thủ giết chết, bốn người chết ở trong phim, bây giờ phim xem không được, nghe cũng không rõ.”
Muốn làm rõ câu chuyện của bộ phim thì việc cơ bản nhất là phải xem hết bộ phim, nhưng bây giờ nhìn không được, hai người không biết phải làm sao, lo lắng vây quanh màn hình, cẩn thận thăm dò từng li từng tí.
Người đàn ông nói: “Chúng tôi phát hiện, khi lắc lư màn hình, bên trong máu cũng sẽ lắc lư.”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa kêu lên: ” Vậy nếu vặn vặn một cái, thật sự có thể vắt ra máu thật à?!”
Có thể vắt ra được hay không thì không biết, chẳng qua hẳn là có lấy máu ra, dù sao máu của người chết ở trong phim đều có thể chảy ra khỏi màn hình, đó cũng có thể là một gợi ý mà trò chơi đưa ra cho họ.
Lúc đầu, bọn họ không đi lên để vặn hay bóp nặn gì, Quách Dương cẩn thận đặt tay lên màn hình, chỉ ấn nhẹ xuống một cái nên không có máu chảy ra.
“Không cảm giác được có máu chảy.” Cậu ta nói.
Sau đó cậu ta tăng thêm lực đạo, ấn xuống đều đều nhưng cũng không có giọt máu nào chảy ra.
Biện pháp này vô dụng.
Người đàn ông ở phòng chiếu phim số 7 cho bàn tay run run vào trong túi lấy ra một điếu thuốc, hắn không hút, mà cứ cầm trên tay dùng sức vuốt ve, “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Chí ít thì cũng đã hơn mười phút đồng hồ rồi bọn họ không nhìn thấy hình ảnh gì trong phim, hắn cũng không phải là người duy nhất lo lắng.
Quách Dương lấy hắc đao của mình ra, “Nếu không, chúng ta cứ dứt khoát khoét một cái lỗ trên màn hình đi?”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa: ” Việc này có quá mạo hiểm không? Nếu lỡ như chúng ta cắt rồi mà phim không chiếu nữa thì làm sao bây giờ?”
Quách Dương: “Vẫn còn phòng chiếu phim số 7 mà.”
Cổ Toàn Côn: “Cắt đi.”
Chất liệu chính để làm màn hình chủ yếu là Polyethylene màng mỏng, về mặt vật lý thì có thể cắt dễ dàng, không chỉ có tinh thần Quách Dương căng thẳng, mà những người khác đang lùi lại hai bước cũng lo lắng nhìn chằm chằm vào màn hình.
Dưới đầu mũi dao, một vết cắt nhỏ từ từ mở ra, còn chưa thấy rõ bên trong vết cắt là cái gì đã bị máu tươi nhuộm đỏ, giống như vết thương bị cắt trên cơ thể người, máu từ trong đó tuôn ra.
“Ra rồi!” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa kích động nói: ” Máu phía trên đã bắt đầu giảm bớt!”
Thấy máu bắt đầu tràn ra ngoài, rất nhanh đã chảy ra một vũng lớn, Quách Dương thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ta thu đao lại, lau máu dính trên đó đi.
Dị biến phát sinh ngay vào giây phút đó, một vết nứt nhỏ bên trên màn hình bỗng nhiên nứt toác, một bàn tay ma quỷ hung tợn từ trong màn hình vươn ra, chộp về phía Quách Dương.
Quách Dương nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của bọn họ, đồng thời cũng cảm giác được một cỗ khí tức lạnh lẽo từ phía sau truyền tới, lạnh đến mức gần như muốn đông cứng cậu ta luôn vậy.
Khi con người đối mặt với nguy hiểm, họ sẽ vô thức lùi lại một bước. Những người khác đều hét lên chói tai hoặc nghiêm mặt lùi lại một bước, chỉ có Hạ Bạch là không bỏ cuộc, một lần nữa nắm lấy cơ hội tranh thủ hảo cảm, nhào về phía Quách Dương.
Lúc đó, thời gian như chậm lại gấp trăm lần.
Quách Dương nhìn về phía Hạ Bạch việc nghĩa chẳng từ, đẩy cậu ta ngã sang một bên, đồng tử khẽ run lên. Sau khi đẩy cậu ta đi, người gần quỷ thủ nhất bây giờ lại biến thành Hạ Bạch, nhưng một người khác đã đẩy Hạ Bạch ra, ôm lấy quỷ thủ.
Đó là người đàn ông trung niên số 2, Mã Đồng Phong.
Ông vẫn nằm trên mặt đất rất gần màn hình, cũng không ai chú ý tới một người bị thương, cũng không ngờ vào lúc này lại đột nhiên bộc phát sức mạnh xông lại đây.
Động tác của quỷ thủ dừng lại một chút, sau đó mới bắt Mã Đồng Phong đi vào trong phim.
Hạ Bạch xoay người bắt lấy châm Mã Đồng Phong, Quách Dương tiếp nối dùng sức ôm lấy chân Hạ Bạch, kêu người ở phía sau: “Mau cứu chúng tôi!”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa vội vàng hấp tấp bổ nhào lên người cậu ta, dùng sức chặn chân cậu ta lại, Cổ Toàn Côn nhảy lên trên bậc thang, tóm lấy chân cô gái tóc đuôi ngựa kéo về phía sau.
Khi hai người trong phòng chiếu phim số 7 sắp đi qua, nửa người Mã Đồng Phong đã bị kéo vào trong màn hình, máu trên màn hình chảy lên người ông, sau đó dính sang cơ thể của những người khác.
Cổ Toàn Côn hét lên: “Sức mạnh quá lớn! Kéo không lại! Mau buông tay! Ba! Hai! Một!”
Vào thời khắc mấu chốt, những người khác vô thức theo lời Cổ Toàn Côn đếm ngược mà buông tay.
Chỉ có Hạ Bạch là không buông ra, cậu vẫn còn ôm lấy chân Mã Đồng Phong, những người khác vừa buông ra, cậu lập tức bị kéo về phía trước một đoạn, đầu xuyên vào trong màn hình, gân xanh lộ ra trên mắt cá chân trắng nõn.
Nơi đó được một đứa bé ôm chặt lấy.
Cả Hạ Bạch và đứa trẻ đều bị kéo vào trong màn hình.
“Bà nó! Bà nó, bà nó, bà nó!” Quách Dương mắng liên tục không ngừng, cậu ta giậm chân một cái, vào khoảnh khắc cuối cùng, cậu ta bắt lấy chân đứa nhỏ, cũng bị kéo vào bên trong màn hình.
Vết rách nhỏ trên trên màn hình sân khấu vốn dài không đến nửa ngón tay, bây giờ đã bị xé thành một khe hở thật dài, không chỉ có máu tươi chảy ra, mà còn có một số mảnh vụn thi thể.
Số người trong phòng chiếu cũng giảm đi một nửa, chỉ còn nghe được tiếng hít thở.
“Làm, làm sao bây giờ?” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa còn chưa kịp hoàn hồn, cô mở to mắt nhìn màn hình, run rẩy nói.
“Tôi có thể làm gì được đây? Dù sao cũng không thể bị kéo hết vào trong phim được, các người đã quên số phận của những người bị kéo vào trong phim rồi à?” Cổ Toàn Côn cười đến lạnh lùng, lại còn trào phúng, trong ánh mắt mơ hồ còn có chút hưng phấn.
Nếu tất cả họ đều chết trong phim, vậy gã lại có thể cầm hết những phần thưởng của trò chơi rồi.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa rùng mình, vội nhìn màn hình đã bị xé rách một nửa, nhưng phần lớn máu đã rút đi, cầu nguyện đừng nhìn thấy thi thể của họ bên trong.
Tay nữ quỷ hoa khôi trường thò tay ra từ dưới hồ, đưa tay nắm lấy chân một người, kéo xuống.
Cô nhíu nhíu mày, dùng sức nhiều hơn một chút, cuối cùng kéo ra một đám người.
Quách Dương sặc một ngụm nước, “Hạ Bạch, cậu đang làm cái gì vậy?! Sao cậu không buông tay! Ông ấy muốn đi chết thì cứ để ông ấy đi đi, kéo lại làm chi!”
Trên mặt Hạ Bạch cũng đầy nước, cậu hắt xì một cái, “Cậu quên chuyện tôi đã nói với cậu trong hành lang rồi à?”
Quách Dương sửng sốt một chút, lúc ở trong hành lang Hạ Bạch đã nói với cậu ta rằng, quỷ thủ xuất hiện ở phòng chiếu phim số 5 chính là nữ quỷ hoa khôi trường, phòng chiếu phim của bọn họ liên thông với thế giới trong phim.
Hạ Bạch là cố ý muốn vào đây?
Hạ Bạch đúng là.
Cậu không phải vì cứu người đàn ông số 2 mà làm ra lựa chọn nguy hiểm đến tính mạng, cậu chỉ là sớm đoán ra được, muốn thông quan phó bản trò chơi lần này thì rất có thể bọn họ phải vào thế giới trong phim.
Nếu như chỉ cần ngồi trong rạp chiếu phim xem, làm rõ cốt truyện của phim thì bình thường cái trò chơi quỷ dị kia sẽ nói “Làm rõ logic câu chuyện của phim”, chứ không phải ” Làm rõ logic câu chuyện trong phim”, từ “Trong” này rất đáng để cân nhắc.
Đương nhiên, lúc ban đầu cậu chỉ suy nghĩ một chút, cái này phải nghiền ngẫm từng chữ một, nhưng sau đó lại có người chết ở trong phim, cô gái buộc tóc đuôi ngựa lại nói về bức tường không gian nối thế giới bên trong và bên ngoài, lúc đó mới khiến cậu bắt đầu nghĩ đến con đường này, sau khi nhìn thấy quỷ thủ kia, cậu càng thiên về suy đoán này hơn.
Bây giờ đi đến bước đường này, dường như bọn họ không tìm được con đường sống nào khác, vậy nên Hạ Bạch mới chọn “Con đường chết” để cho quỷ thủ kéo vào trong phim.
Hạ Bạch chưa kịp nói tỉ mỉ cho cậu ta nghe thì nữ quỷ hoa khôi trường đã dùng một cái tay khác không trọn vẹn đập tới chỗ bọn họ. Vừa rồi bọn họ đã lĩnh hội được uy lực của cái tay này rồi, cũng biết nó có bao nhiêu đáng sợ, tình thế gấp gáp nguy hiểm như lửa sém lông mày.
Hai tay Hạ Bạch đang nắm lấy chân người đàn ông trung niên số 2, không tiện đưa tay móc trấn thi phù.
Móng tay của quỷ thủ nọ dài ra vô tận, sắp từ đầu Mã Đồng Phong đâm về phía bọn họ.
Quách Dương nhìn thấy mấy cái móng tay kia thì hô to: “Nhị Oa, đừng sợ! Mau ra tay đi! Em chính là người chơi có sức chiến đấu Thiên Hoa Bản* mà, sợ cái quái gì chứ?!”
*Chú thích: Thiên Hoa Bản là một thuật ngữ trên mạng, có nghĩa là đạt đến đỉnh cao, cao đến mức khó có thể vượt qua. (Theo Baidu)
Hạ Bạch vừa sờ đến trấn thi phù: “…. ?”
Hết chương 32.
